Tìm kiếm bài trong Blog này

Thứ Tư, 4 tháng 8, 2010

Trương Quốc Vinh - Giờ đây tôi có thể hô phong hoán vũ

Nguồn: MingPao Weekly no. 1738
Ngày 2/3/2002
Dịch bởi: K.Kelly - dienanh.net

::::::::::::::::::::::::::::

Bị ám ảnh trở thành một đạo diễn, mong muốn được chỉ đạo
Trương Quốc Vinh - Giờ đây tôi có thể hô phong hoán vũ



Trương Quốc Vinh được làm trơn láng bởi nước. Anh ấy cũng được tôi luyện bởi lửa. Anh ấy chưa là gì cả vào ngày tôi biết anh, và anh đã làm việc 8 năm liên tục trong chờ đợi. Vào thời điểm đó tôi đã rất vui mừng thấy anh thật ngây thơ, có lẽ là người ngây thơ duy nhất chịu đựng được tất cả mà ko mất đi niềm tin. Sau đó anh trở nên nổi tiếng, thành công trong cả hai lĩnh vực ca hát lẫn điện ảnh. Lúc này tôi nhận thấy ở anh vẻ dễ thương, nhưng vẫn ngây thơ như cũ, thẳng thắn như cũ. Thói đạo đức giả là điều mà bạn sẽ ko bao giờ tìm thấy trong con người Trương Quốc Vinh. Giờ anh đã vươn tới vị trí siêu sao, anh học được cách để bảo vệ chút ít cho bản thân, nhưng với bè bạn, anh vẫn luôn giữ tính thành thật. Anh chàng mãi mãi đẹp trai này có một tham vọng thật lớn, anh ấy muốn giành được danh vọng trong ngành điện ảnh Hồng Kông, sự cứng cỏi được tích luỹ ở anh giờ đây đang bùng nổ. Một người đàn ông với sự quyết đoán của mình, anh ấy đang rực cháy giống như một ngọn lửa nóng đỏ vậy. - viết bởi Eunice Lam.

"Lần này chúng ta sẽ ko nói về ca hát. Tôi sẽ đạo diễn một bộ phim của riêng mình sớm." Trương Quốc Vinh vô cùng phấn khích và tràn đầy tự tin. "Tôi đã diễn hơn 70 bộ phim, vậy tại sao tôi lại ko thể trở thành đạo diễn?" Vào thời điểm này năm ngoái, anh đề cập đến việc muốn làm một bộ phim, và trong khoảng thời gian 12 tháng, anh đã làm như anh nói, tìm được nhà đầu tư, có trong tay cốt truyện, và chọn được đội ngũ làm phim đứng trước và sau máy quay.

(Lược bỏ đoạn nói về nội dung phim)

Quen biết với Jiang Wen

Điều duy nhất khiến anh đau lòng đó là các nhà đầu tư ko phải đến từ Hồng Kông, mà là từ Nhật Bản và Trung Hoa Đại Lục. "Khi một số nhà đầu tư Hồng Kông gặp tôi, anh ta mang lại cho tôi ấn tượng rằng 'đây chỉ đơn thuần là một chuyện làm ăn' Tôi ko nói về việc làm ăn, tôi muốn quay một bộ phim chất lượng. Tôi đã đóng góp rất nhiều cho nền âm nhạc và điện ảnh, tôi đã được vinh danh, đem về sự nổi tiếng cho Hồng Kông, vậy tại sao họ ko ủng hộ tôi chút ít? Thật là nản lòng." "Anh có thấy buồn vì chuyện đó ko?" Tôi hỏi. "Tôi thấy phiền lòng" anh trả lời thành thật. "Sẽ là lý tưởng nhất nếu bộ phim đầu tay của tôi nên được người Hồng Kông đầu tư."

Thật may mắn vì anh có khả năng xoay sở và có được số vốn từ nước ngoài. Anh đã làm quen với Jiang Wen, một mạnh thường quân rất kính trọng anh. "Mọi người biết Trương Quốc Vinh rất tự hào về bản thân, tôi đầu tiên biết đến anh, vì tôi tìm thấy ở anh một tài năng trong vai trò đạo diễn cũng như diễn viên. Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, chúng tôi uống hết 2 chai vang đỏ và chia sẻ với nhau nhiều suy nghĩ. Nhưng anh ấy sẽ ko xuất hiện trong bộ phim này, gần như chắc chắn chúng tôi sẽ làm việc cùng nhau trong những dự án tới."

"Bạn biết là tôi đã giúp Cheung Zi Leung quay bộ phim 'The Kid', trong việc hợp diễn với đứa trẻ, để trở thành cha của em. Những gì tôi nhận được chỉ là một dollar hợp đồng, ko hề kiếm lợi được chút gì. Những người khác thì được đề cử cho các giải thưởng trong phim, chứ tôi thì ko được gì cả!" "Hay là diễn xuất của anh ko đủ tốt?" Anh chàng này, anh ta sẽ bùng nổ ngay khi bị công kích, chứ ko hề khôn khéo xã giao.

Sau đó anh đề cập tới những bức hình anh đang đứng, với trần Baroque của khách sạn Peninsula làm phông nền. "Có lẽ tôi là người duy nhất phù hợp với những cảnh cổ điển, lịch lãm, và hoa lệ." Trương Quốc Vinh đứng dậy, tạo các tư thế khác nhau một cách nhẹ nhàng và tự tin, ko có một góc nhìn nào mà khuôn mặt anh ấy ko đẹp, thật ko thể chịu nổi !!! Tôi nói một cách miễn cưỡng: "Thật ghê gớm, dù từ bất kỳ góc nào, trông anh cũng đều rất ưa nhìn." Anh nhận lời khen một cách vui thích, duyên dáng và tự nhiên, thật là vô vọng với anh (). Anh đề cập đến điểm mạnh của mình với một sự vô tư cởi mở, bạn sẽ chỉ cảm thấy anh ấy thật dễ thương, mà ko hề thấy một chút dáng vẻ tự cao nào cả.

Trong số các nhà quay phim, anh ấy thích Christopher Doyle, và rất sẵn lòng cộng tác cùng nhà quay phim này. Tôi nói: "Nhưng trong 'Tempress Moon', anh ta đã thực hiện quá nhiều cận cảnh, chặn trán, chỉ tập trung vào mắt, cằm, như là một đoạn quá tay với những sự biểu cảm, ko chỉ làm mất điểm, mà còn gây khó chịu!" Trương Quốc Vinh lập tức đáp lại: "Đó ko phải là lỗi của anh ấy. Đó là yêu cầu của đạo diễn. Đây cũng là lý do khiến tôi bị ám ảnh muốn trở thành đạo diễn, đó là bởi vì một diễn viên luôn chỉ là người bị sai khiến, chỉ có đạo diễn là chỉ đạo tất cả. Tôi có những tham vọng. Giấc mơ lớn nhất của tôi ko chỉ là nhận được giải thưởng đạo diễn xuất sắc nhất, mà là bộ phim hay nhất, bởi vì điều đó đồng nghĩa với việc tôi có thể hoàn thiện được một đội ngũ làm việc. Đó ko phải là công việc của chỉ một người."


Không cần thiết phải thể hiện thái quá

Trương Quốc Vinh luôn nhấn mạnh đến làm việc theo tập thể. Trong phim quảng cáo bài trừ thuốc lá 'Ashes to ashes' của anh, đội ngũ làm phim đã rất vui vẻ, họ đều kính trọng anh, tin tưởng anh và điều này khiến anh hết sức hài lòng. Một tháng trước đây anh giúp Anita Mui quay MTV cho bài "Fong Wah Chu Tai" (Phương Hoa Tuyệt Đại ), hết sức phong cách và sáng tạo. Các cảnh quay của anh đơn giản, chặt chẽ và đẹp. Giống như một đứa trẻ, anh cho chúng tôi xem đi xem lại nó. "Ngay cả một nghệ sĩ khó tính như Anita Mui cũng hoàn toàn nghe theo tôi, đội ngũ quay phim hợp tác rất ăn ý. Tôi ko phải là một đạo diễn chuyên quyền, tôi đối xử tốt với tất cả các thành viên, để cho mọi người đều cảm thấy thoải mái. Anita luôn rất đúng giờ với các lịch quay, cô ấy ko hề chậm trễ. Công việc của một đạo diễn là trình bày một vấn đề qua camera."

Leslie đã sống ở Vancouver trong 4 năm ko liên tục, thời gian dài nhất anh ở liền đó là 9 tháng. "Đó là quãng thời gian tôi tách biệt, tự nhận xét, làm sáng tỏ các suy nghĩ và định hướng cho tương lai. Tôi đã rút ra kết luận rằng mình thuộc về giới showbiz, và giới showbiz thuộc về tôi."

Anh nghĩ trong giây lát. "Làm một diễn viên, cuộc đời trên màn ảnh rất hạn hẹp, nhưng sẽ ko có giới hạn nếu bạn là người đứng sau máy quay. Khi tuổi tác nhiều hơn, ko còn đẹp để xuất hiện trên màn ảnh, tại sao còn tiếp tục để rồi bị chán ghét?" "Anh có lo ngại rằng mình đang ngày một già hơn ko?" Tôi hỏi. "Có, tôi có lo lắng." Anh trả lời nhanh, "Mười năm nữa, theo nhu cầu, người ta sẽ chỉ quay những bộ phim cho tuổi teen, họ sẽ dựa vào giá trị của ngoại hình, nhưng trong ngành giải trí, những khuôn mặt đẹp đến rồi lại đi. Hãy nhìn những đĩa thu của tôi trong quá khứ, bạn có thể thấy rằng ngoại hình của tôi rất lý tưởng. Tôi tin rằng một diễn viên nên kết hợp được các tố chất của cả nam và nữ, mãi mãi biến đổi và linh hoạt. Nhưng thị trường Hồng Kông thì chỉ muốn hợp thời trong chốc lát, hợp với xu thế, hợp thời thậm chí từ ngoại hình bản thân, đó ko phải là lý tưởng của tôi."

Người thợ chụp hình nói, "Ca Ca, anh hiện giờ đã quá giàu, anh ko cần theo đuổi bất kỳ thứ gì nữa." "Ko, sẽ ko bao giờ là ko có gì để theo đuổi," Trương Quốc Vinh nói nghiêm túc. "Chúng ta đánh giá một người theo khát vọng mà anh ta theo đuổi, nếu anh ta có nghị lực. Tiền ko nói lên được điều gì. Ko có gì tệ hơn khi một người hoàn toàn mất đi ý chí."

Một vài nghệ sĩ có sức lôi cuốn bẩm sinh. Trương Quốc Vinh có thể nhìn thấy rõ điều này. "Phải, sức hút là một thứ tự có, nhưng bạn vẫn phải bồi dưỡng nó thường xuyên để tránh bị mai một. Một vài nghệ sĩ rất thu hút vào lúc mới xuất hiện, nhưng rồi sự thu hút đó mất dần sau một khoảng thời gian. Chỉ dựa vào khuôn mặt hay tài năng thì ko đủ, mà bạn phải có cả tham vọng nữa." Đúng như vậy, người ta nên có những tham vọng. Tham vọng giúp người ta tiến lên và toả sáng. Trương Quốc Vinh nhấn mạnh lại quan điểm của mình, "Tôi muốn đưa ra lời khuyên cho tất cả các diễn viên, càng ít thì càng nhiều, ko cần thiết phải phóng đại tất cả các cảm xúc trên khuôn mặt như thể một màn trình diễn." Ám chỉ điều gì đây? Hãy để ngành giải trí nghiền họ ra. Trương Quốc Vinh ko hề nao núng khi nói ra những điều đó một cách ko khoan nhượng và tự chịu trách nhiệm về lời nói của mình. Đó là bởi vì anh ấy ko hề láu cá và ko bao giờ giả dối. Dù có nói điều gì, anh ấy cũng ko có gì để sợ hãi.


Lời yêu cầu với tư cách là ngôi sao của giới showbiz Hồng Kông

Leslie bắt đầu đề cập đến giới truyền thông. "Những người như tôi bạn sẽ ko thể chỉ trích và dìm cho tới chết. Hãy thử mà xem. Tại sao giới truyền thông của chúng ta chê bai người mình hết mức mà lại ngưỡng mộ các ngôi sao Nhật Bản và Hàn Quốc tới phát cuồng, tạo ra ấn tượng rằng ko hề có các ngôi sao tương tự trên chính quê hương mình. Bạn ko phải là người Trung Quốc sao? Bạn ko có chút tự hào dân tộc nào sao? Tôi rất được ngưỡng mộ ở hải ngoại. Ở Nhật Bản ko ai ko biết tôi là một nghệ sĩ. Những huyền thoại có thể tìm thấy ở rất nhiều nơi trên trái đất này. Vì sao bạn ko trân trọng những thứ mà mình đang có, thay vào đó cứ chỉ trích người ta trối chết? Tôi hi vọng rằng giới truyền thông có thể tạo ra mối quan hệ tốt đẹp hơn với các ngôi sao, tại sao họ cứ phải cho rằng ko hề có các sao nội địa, mà chỉ có thể làm việc với các sao nước ngoài?"

Là một đạo diễn, gặp gỡ những diễn viên khác nhau đến từ nhiều quốc gia để chọn ra người thích hợp là một việc làm hết sức tự nhiên. Chỉ vì anh ấy đến gặp một ngôi sao Hàn Quốc, giới truyền thông đã lập tức nghĩ rằng anh ấy nhiệt tình với sao Hàn, điều này khiến anh cảm thấy buồn cười. Nhìn chung, Trương Quốc Vinh là một ngôi sao lớn rất thẳng thắn, dù Song Seung Hun (diễn viên Hàn Quốc) đang rất nổi tiếng hiện nay, anh ta cũng chỉ là một diễn viên phim truyền hình với chút ít danh tiếng, người Hàn Quốc ko hề coi anh ấy là một siêu sao, thay vào đó giới truyền thông Hồng Kông lại đẩy vị thế của các sao Hàn Quốc và Nhật Bản lên tới mây xanh và vô cùng phấn khích khi nhìn thấy họ. Trương Quốc Vinh bày tỏ ý kiến trái ngược. Anh cảm thấy hiện nay có rất nhiều diễn viên trẻ tài năng như Cecilia Trương Bá Chi, Nicholas Tạ Đình Phong. Sẽ chẳng khiến ai vừa lòng khi lên tiếng đòi được đối xử công bằng cho các sao Hồng Kông, nhưng Trương Quốc Vinh ko hề bận tâm, anh ấy chỉ nói ra chính xác những gì mình nghĩ.

Giờ đây với con mắt của một đạo diễn anh ấy quan sát còn nhiều hơn cả khi anh đang là một diễn viên. "Là một đạo diễn bạn ko thể cho phép mình được nhận nhiều sự chiếu cố. Bạn ko thể nói rằng đây mới là bộ phim đầu tay của tôi. Nếu bạn làm ko tốt, bạn ko thể biết đc khi nào bạn mới có cơ hội thứ hai. Tôi sẽ đưa ra tất cả những gì mình có. Tôi sẽ trao hết cả trái tim mình." Những ngọn lửa nồng nhiệt đang nung nấu trái tim anh ấy, trí óc thì tràn ngập những lí tưởng và khát vọng, như một quả tên lửa đang chuẩn bị rời bệ phóng, anh ấy sẽ bùng nổ chỉ với một cú huých. Thật may mắn anh đã có nhà đầu tư cho bộ phim thứ hai, cũng là người hải ngoại, chứ ko phải người Hồng Kông. "Bá vương biệt cơ", "Happy together", "In the mood for love", các bộ phim Hồng Kông có thể nhận đc các giải thưởng ở nước ngoài. Nói về Hollywood, tôi từng có cơ hội vào 10 năm trước, tôi đã gần như tới đó. Giờ tôi có thể hô phong hoán vũ ở đây, tại sao tôi lại phải khởi đầu lại từ đầu ở Hollywood khi tôi đã ngoài tứ tuần? Tôi thích ở lại đây hơn và sẽ giành giải thưởng cho nền điện ảnh nước nhà."


Đã từng được mời diễn "Cats"

Tôi nhớ khi anh đang ở đỉnh cao của nhạc pop anh đã được Broadway mời diễn "Cats", anh rất phấn khích trao đổi với tôi về điều này. Tôi nói, "Có hơn một trăm con mèo. Anh sẽ diễn con mèo nào? Đằng sau sự hóa trang, ai có thể nhận ra Trương Quốc Vinh? Trừ khi anh hát bài hát chủ đề". Nhưng bài hát chủ đề lại thuộc về một 'cô mèo', và dù sao thì cũng chỉ có một bài hát thật hay mà thôi. (theo kelly hiểu thì 2 người đang nói ẩn dụ về bộ phim sắp làm của Ca Ca sẽ rất dễ bị đánh đồng với các phim khác sản xuất cùng thời điểm)

"Hiện giờ tôi đang tiến tới vai trò đạo diễn mà ko có sự bảo đảm nào. Tôi sẽ thư giãn, vì rất nhiều người đã giúp đỡ tôi mà ko cần sự bảo đảm. Chúng tôi ko nói về việc nó có phải là sản phẩm nghệ thuật hay ko, điều đầu tiên là bạn phải có khả năng đánh thức sự hứng thú của khán giả theo dõi câu chuyện của bạn. Tôi tin rằng một đạo diễn nên biết nhìn xa trông rộng. Một người nhẹ nhàng tốt bụng sẽ ko có sự sắc sảo. Tất nhiên, giống như khi đang yêu, ngoài sự thông tuệ bạn còn cần một dòng chảy mãi mãi, dẹp bỏ đi sự sợ hãi và phàn nàn. Dù điều gì có xảy ra đi chăng nữa, thái độ với cuộc sống phụ thuộc vào bản thân bạn, dù cho cuộc đời đối xử với bạn tốt hay xấu, mọi chuyện vẫn phụ thuộc vào quyết định của chính bạn."

Tôi có thể nói gì đây về Trương Quốc Vinh? Anh ấy có một sự lãng mạn ngang ngạnh. Một người bạn luôn đem đến cho bạn niềm hạnh phúc bất ngờ, một người ko bao giờ cho phép người khác áp đặt khuôn mẫu lên mình, một thần tượng mà các fans luôn ngưỡng mộ và ko bao giờ cảm thấy nhàm chán, bởi vì anh ấy là một người biết làm giàu cuộc sống mà ko cần bất kỳ sự bảo đảm nào.















Tôi sẽ đưa ra tất cả những gì mình có.
Tôi sẽ trao hết cả trái tim mình.


P.S:

Lam: "Giờ là 6 giờ rồi. Anh phải đi thôi. Anh sắp có cuộc hẹn gặp rồi."

Leslie: "Tôi đã quên nói với bạn một thứ. Tôi đã hỏi William Cheung Suk Ping (Trương Thúc Bình), 'Anh là người làm phim kỳ cựu, anh có tin tưởng rằng tôi có thể trở thành một đạo diễn không?' Cheung trả lời, "Có, bạn có một sinh khí rất lớn, một năng lượng rất tích cực.' Tôi ngưỡng mộ anh ấy vô cùng. Tôi vốn là một người kiêu ngạo, và không dễ gì khi tôi thừa nhận mình ngưỡng mộ một người khác."

***

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét