Tìm kiếm bài trong Blog này

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2018

Christopher Doyle tại "Khu vườn của Leslie"

Photo Credit: Wmy Yvonne
Source: Leslie Cheung; Reflections of the Man and Artiste


Khoảnh khắc Christopher Doyle, một nhà quay phim kiệt xuất của thế giới điện ảnh, xuất hiện đứng trầm ngâm trước những lẵng hoa tuyệt đẹp tại khu vực tưởng niệm Leslie bên dưới khách sạn Mandarin Hong Kong đầu tháng 4 năm nay khiến nhiều fan không khỏi bồi hồi xúc động. Lúc sinh thời, Leslie đã có một tình bạn cũng như tình cộng sự đẹp với ngài Doyle khi cả hai đồng hành cùng nhau qua 8 bộ phim, từ những tháng ngày non trẻ trong sự nghiệp điện ảnh. 





Christopher Doyle từng chia sẻ một câu chuyện thú vị của ông cùng Leslie trong quá trình quay bộ phim "A Phi Chính Truyện" (Days of being wild). Doyle kể rằng khi đó ông đang đứng đằng sau ống kính camera trong khi Leslie chuẩn bị lái một chiếc ôtô lao thẳng về phía ống kính, anh sẽ phải dừng nó lại ngay trước khi mui xe chạm tới giá đỡ camera. Leslie đã khẳng định với Doyle anh có thể dừng nó lại kịp thời, nhưng Doyle vẫn lo lắng vì sỏi đường có thể làm Leslie mất phán đoán. Rốt cuộc Leslie dừng được xe ngay trước mũi giá đỡ kiềng ba chân, nhưng Doyle lại cho hay, “Tôi gần như đã nhảy ra khỏi vị trí. Leslie lao ra khỏi xe trong giận dữ và đến trước mặt tôi, yêu cầu tôi cho anh biết vì sao tôi lại không tin anh có thể dừng chiếc xe kịp lúc. Anh ấy là như vậy đấy.” 

Xin cảm ơn Christopher Doyle, người đã tạo nên rất nhiều khoảnh khắc không-thể-quên cho Leslie trên màn ảnh rộng ! 




Clip: Doyle tưởng nhớ Leslie (kèm Engsub)





Thứ Hai, 2 tháng 4, 2018

Trương Quốc Vinh và những mẩu chuyện nhỏ mà không phải ai cũng biết

Nguồn: Kênh 14


Chớp mắt đã 15 năm kể từ ngày biểu tượng Hồng Kông Trương Quốc Vinh mãi mãi ra đi. Từng ngạo nghễ hát lời ca: "Nếu có quên tôi, tôi cũng chẳng đau lòng", nhưng chữ "quên" đối với trái tim người dân Hồng Kông là một điều không thể làm được. Mỗi một năm qua đi, người yêu mến Ca Ca lại già thêm một tuổi, nhưng Ca Ca vẫn mãi mãi dừng chân ở tuổi 47 đẹp đẽ nhất nhưng cũng đau khổ nhất.

Nghệ sĩ nổi tiếng Lâm Tịch từng bộc bạch: "Năm trăm năm mới sản sinh được một Trương Quốc Vinh, vậy mà người ấy ra đi nhanh quá, đưa những con người bình thường như chúng ta rơi vào tình cảnh khó khăn, giống như bị bỏ lại một cách cô độc".


Những câu chuyện đẹp về Trương Quốc Vinh, dù nhỏ thôi, nhưng chắc chắn sẽ khiến những ai - đặc biệt là thế hệ sau này - hiểu rõ hơn về một tài tử có tâm hồn đẹp, phóng khoáng và lãng mạn nhất của Hồng Kông. 

1. 

Cánh paparazzi xứ Cảng Thơm năm ấy "rình rập" Trương Quốc Vinh bởi nghi vấn tình yêu đồng tính với người bạn thân Đường Hạc Đức. Đường Hạc Đức lúc nào cũng lo lắng và e ngại, để rồi, vào một buổi tối định mệnh năm ấy, khi Daffy còn ngại ngần ngoái trước quay sau, Leslie thản nhiên nắm chặt lấy bàn tay Daffy, tự tin và khảng khái đi về căn nhà của hai người. Bức ảnh ấy, mãi cho tới tận sau này, vẫn được người người ngợi ca "Đẹp hơn cả họa báo".


Trương Quốc Vinh không những sở hữu tài năng thiên bẩm, mà còn là một người vô cùng nỗ lực và chỉn chu. Lúc nào Trương Quốc Vinh cũng chuẩn bị đọc kịch bản thật tốt, chăm chút câu từ, nên chẳng mấy khi khiến đạo diễn phải quay đi quay lại nhiều lần. Thậm chí, yêu cầu quay phim, lời thoại của anh còn khắt khe hơn cả đạo diễn.

Anh ấy sẽ giúp những người bạn diễn mới các kỹ năng đóng phim, luôn tìm chuyện cười để kể với đồng nghiệp để giúp mọi người thoải mái nhất có thể, thậm chí còn tìm bác sĩ chữa bệnh cho nhân viên của mình khi biết họ ốm đau.


Năm tháng qua đi, xảy ra bao chuyện, người mới người cũ thay phiên nhau, vậy nhưng vì sao cho tới bây giờ, cả thế giới vẫn chẳng thể nào quên được Trương Quốc Vinh? Có lẽ là vì, thế gian này chẳng thiếu những người tốt, mà là thiếu những người chân thật. Trương Quốc Vinh chính là gã trai chân thật ấy. Ca Ca từng nói rằng: "Điều tôi tự hào nhất về mình chẳng phải là thành công hay danh tiếng, mà là vì Trương Quốc Vinh tôi đây từ đầu đến cuối vẫn là Trương Quốc Vinh".

2. 

Ca Ca khi mới chập chững bước vào nghề vô cùng khó khăn và chật vật, thường xuyên bị người khác mỉa mai, sỉ nhục. Thu âm ca khúc thì bị nhà sản xuất chửi rủa, lần đầu tiên bước lên sân khấu thì bị khán giả phía dưới la ó. Lúc đang biểu diễn cao hứng có ném mũ xuống dưới khán giả, không ngờ lại bị chính người này ném trả lại chiếc mũ thô bạo trên sân khấu. 


Những điều này là một sự đả kích rất lớn với Trương Quốc Vinh, thậm chí từng khiến Ca Ca nhiều lần muốn rút lui khỏi làng giải trí. Chỉ mãi đến khi tự có cho mình một concert âm nhạc riêng, thu hết can đảm của mình ném chiếc mũ về phía khán giả, biển người tranh nhau muốn được có chiếc mũ ấy, thời khắc đó, Trương Quốc Vinh mới thực sự khắc phục được tâm lý tự ti dằn vặt bấy lâu.

3. 

Ngày 8/3/2003, Trương Quốc Vinh xuất hiện lần cuối cùng trước khi quyết định quyên sinh vào ngày 1/4. Ngày ấy, anh tham gia một bữa tiệc từ thiện với tư cách khách mời, nhưng vì đang bị bệnh nặng nên không thể biểu diễn, chỉ có thể giao lưu với những câu nói rất đơn giản.

Tuy nhiên, những người may mắn có mặt tại sự kiện ngày hôm ấy chứng kiến một cảnh tượng hiếm thấy. Khi Ca Ca vừa xuất hiện, tất cả fan của Châu Kiệt Luân, Trần Quán Hy, Trần Dịch Tấn ... đều xếp thành hàng, đồng loạt hô to tên Trương Quốc Vinh vang dậy đến kinh thiên động địa.


Lúc ấy, tất cả mới hiểu được rằng, hoá ra sức ảnh hưởng của một đại minh tinh là như vậy. Nói Trương Quốc Vinh là đại minh tinh không phải là một lời nói khoa trương, bởi Ca Ca không chỉ sở hữu cả triệu fan khắp toàn châu Á và trên thế giới, mà bởi có rất nhiều nghệ sĩ của showbiz đều là fan của anh, coi anh là thần tượng số một: Trần Dịch Tấn, Chương Tử Di, Lâm Tâm Như, Cổ Cự Cơ, Lâm Phong, Hồ Ca, Song Hye Kyo, Kim Jae Joong, Jeon Ji Hyun ...

4. 

Một câu chuyện từng được chia sẻ rất nhiều trên mạng xã hội. Có một fan đang đi trên đường, bỗng dưng vấp chân phải một người, ngẩng lên mới biết là Ca Ca (vâng, vấp phải Trương Quốc Vinh). Tay xách nách mang nhiều thứ nên mọi thứ rơi vung vãi, khiến Ca Ca có phần hơi giật mình: "Lúc đó tôi ngượng chín mặt, nhưng chả hiểu lấy đâu ra can đảm mà hỏi một câu rất bâng quơ: "Leslie, đôi giày của anh đẹp quá". 


Ca Ca bất ngờ, và rồi ngập ngừng một lúc mới nói: "Đôi giày này quả thật tôi không thể cho bạn được rồi". Bạn fan này tiếp tục nói thêm: "Bố của em cũng thích giày kiểu này lắm, còn có cả màu này nữa này". Bỗng dưng Ca Ca hỏi một câu: "Vậy anh sẽ chuyển phát nhanh cho nhé", và rồi hỏi xin địa chỉ và tên tuổi, một vài ngày sau quả thật nhận được một đôi giày, phía trên còn có chữ ký của Ca Ca.

5. 

Trương Quốc Vinh có một trí nhớ cực tốt. Có một fan nữ, những năm 80 có xin chữ ký của Ca Ca, yêu cầu Ca Ca viết dòng chữ "Gửi Monica" (Monica là tên tiếng Anh của fan nữ này, đồng thời cũng là tựa ca khúc hit của Ca Ca). Đến năm 1996, trong một buổi ký tặng, fan nữ này lại xuất hiện, nhưng giờ đây cô đã đổi sang một cái tên tiếng Anh khác. Lúc xin chữ ký của Ca Ca, fan nữ này nói tên của mình ra, và rồi sau khi ký xong, Ca Ca nở một nụ cười tinh nghịch và hỏi: "Thế bây giờ không còn tên là Monica nữa à?".


Và rồi, trí nhớ ấy đôi lúc khiến nhiều người phải phì cười.

Vào một ngày đẹp trời, phía studio làm việc của Trương Quốc Vinh bỗng nhận được một cú điện thoại của anh. Đầu dây bên kia ngập ngừng nói: "Tôi quên mất không mang về Hồng Kông chiếc quần bơi màu vàng phơi ở ban công khách sạn rồi. Cậu có thể lặng lặng lẽ lẽ tới khách sạn đó mang về cho tôi được không?".

6. 

Leslie tính tình rất vui vẻ và thích đùa, năm ấy, khi "Kim Chi Ngọc Diệp" vừa đóng máy, anh và Lưu Gia Linh cùng nhau chụp một bức ảnh vô cùng tình cảm, hệt như một cặp đôi. Anh nói với Lưu Gia Linh: "Này, mang về nhà mà treo đi, để tất cả người nhà em phải biết rằng: "Tôi Lưu Gia Linh đây không chỉ có một mình Lương Triều Vỹ mà còn có cả Trương Quốc Vinh". Leslie còn thì thầm rất đỗi chân thành, kiến nghị Lưu Gia Linh nên treo bức ảnh này ở đầu giường để bất cứ lúc nào cũng có thể nhìn thấy được".

Trương Quốc Vinh và Lưu Gia Linh




Trương Quốc Vinh và Lương Triều Vỹ, Lưu Gia Linh tại giải thưởng Điện ảnh Kim Tượng 1998


Câu chuyện cảm động về Trương Quốc Vinh và một fan của anh ở bệnh viện United Christian

Credit: Medic Secrets
Nguồn dịch: FB Yêu Hương Cảng


Chuyện về "Chàng trai năm ấy chúng ta cùng theo đuổi'.

Năm 1988, bệnh viện United Christian tiếp nhận trường hợp một bệnh nhân nam 19 tuổi mắc căn bệnh ung thư xương giai đoạn cuối, và dường như chỉ còn nằm lại để chờ đợi “cái chết”!

Cuộc sống của cậu bé rồi cũng sớm lụi tàn như ngọn nến trước gió. Cho đến một ngày, cậu nói với Y tá trưởng Hoàng Khiết Như điều ước cuối cùng của mình:”Tôi muốn được gặp Trương Quốc Vinh”...Và không lâu sau đó, Trương Quốc Vinh đã lặng lẽ đến thăm cậu. Không có phóng viên hay người hâm mộ, chỉ có những món quà nhỏ, anh hứa sẽ hằng ngày điện thoại trò chuyện với cậu bé. Với một điều kiện duy nhất:không được để cho cánh truyền thông biết đến việc này! Cùng nỗ lực của Hoàng Khiết Như, cậu bé cuối cùng cũng gặp được siêu sao Trương Quốc Vinh, được thần tượng chăm sóc và qua đời với nụ cười hạnh phúc.


Mới đây, bệnh viện United Christian vừa cho ra mắt ấn phẩm “Cùng nhau đi qua 35 năm” và chia sẻ những câu chuyện của mình ra “ánh sáng”. Y tá trưởng Hoàng Khiết Như chia sẻ: "Năm 1988, chúng tôi nhận một trường hợp bệnh nhân nam 19 tuổi. Bị ung thư xương giai đoạn cuối, tế bào ung thư đã lan rộng ra toàn cơ thể, hoàn toàn vô phương cứu chữa, việc điều trị rơi vào bế tắc. Vậy nên mắt của cậu bé cũng bị mù một bên. Chỉ còn chờ ngày để ra đi”.

Vào những năm 1980, sự nghiệp của Trương Quốc Vinh chạm đỉnh ở thời kỳ hoàng kim nhất. Bệnh nhân trẻ tuổi kia cũng là một trong những Fans hâm mộ của anh, cậu rất yêu thích và thường thưởng thức ca khúc “Ngọn gió tự do”. Cho đến một ngày, cậu nói với Y tá Hoàng Khiết Như rằng: "Tôi muốn được gặp Trương Quốc Vinh”, và cuối cùng cậu cũng đã có thể toại nguyện. Với tất cả sự nỗ lực, những y tá đã làm điều ước của cậu trở thành sự thật. Lúc đó ở Hong Kong, một chương trình truyền hình có tên “Giấc mơ trở thành sự thật”. Mục tiêu của chương trình là phát sống để giúp cho mọi người có thể thực hiện được ước mơ của họ. Các y tá đã đem câu chuyện của cậu bé đến chương trình với mong muốn giúp cậu được vui vẻ. Năm đó Trương Quốc Vinh 32 tuổi, anh bí mật đồng ý tham gia với một điều kiện: Phải “nói khẽ”, không được nhiều chuyện tiết lộ cho nhiều người khác và truyền thông”. Chỉ thông báo cho những bác sĩ, y tá tham gia điều trị và một số ít người khác.

Vẫn như mọi ngày, mọi hoạt động của bệnh viện vẫn diễn ra như bình thường. Một người đàn ông đến hỏi thăm một y tá về phòng bệnh của một bệnh nhân nào đó, cô y tá ngẩng đầu lên, từ kinh ngạc đến vui mừng, cảm xúc của cô biến đổi không ngừng khi nhận ra người đứng trước mặt mình chính là: Trương Quốc Vinh!

“Lúc đó tôi nghe thấy một giọng nói khàn cất lên: Tôi muốn đến thăm bệnh nhân XXX ở phòng số 10”. Tôi ngẩng đầu nhìn lên và thấy anh ... Là Trương Quốc Vinh, khuôn mặt điển trai đó làm tôi bất động, anh ấy đến thăm bệnh một mình và không có ai bên cạnh, kể cả quản lý. 

Trương Quốc Vinh đi đến gần giường bệnh của cậu bé để gửi lời chia buồn, động viên và nhẹ nhàng an ủi: 

“Đừng từ bỏ” 

“Hãy nỗ lực đấu tranh, giành chiến thắng trong trận chiến này”. 

Rồi gửi cho cậu bé một đĩa CD và một bức ảnh kèm theo chữ ký. Trương Quốc Vinh đã ở lại khoảng hơn 10p để trò chuyện cùng cậu bé. Anh nói chuyện rất nhẹ nhàng, ân cần hỏi về tình trạng của cậu. Anh hỏi cậu có đau không, có gặp khó khăn gì không, còn cậu bé thì cứ luôn miệng nói: Không đau, không có gì khó khăn”. Rồi lại hỏi cậu rằng: Thức ăn trong bệnh viện như thế nào? Ăn có thấy hợp miệng không?”. Trong khoảnh khắc đó, tất cả y tá đều có thể nhìn thấy được gương mặt hạnh phúc của cậu bé, và cứ thế họ trò chuyện với nhau như những người anh em thân thiết. Và Trương Quốc Vinh cũng đồng ý sẽ cùng cậu bé hằng ngày trò chuyện qua điện thoai, điều này khiến cậu bé cảm thấy rất vui, cậu cười mãi. Cậu bất đầu lạc quan hơn, thanh âm trong giọng nói cũng bất đầu vui vẻ hơn,. . .và cho đến khi cậu ra đi, gương mặt cậu vẫn giữ mãi một nụ cười hạnh phúc. 

Khi Trương Quốc Vinh đang quay phim tại Macau, mỗi ngày vẫn luôn gọi điện đến bệnh viện để hỏi thăm cậu bé, y tá dùng xe lăn di chuyển cậu để cậu có thể nói chuyện điện thoại cùng thần tượng của mình. Tuy nhiên, hạnh phúc ngắn ngủi chỉ kéo dài vỏn vẹn 6 ngày, khi Trương Quốc Vinh trở lại vào bệnh viện để thăm cậu bé, thì anh nhận được thông báo từ y tá rằng cậu bé đã qua đời. 

“Sau khi gặp Trương Quốc Vinh, cậu bé đã trở nên vui tươi hơn rất nhiều. Cho đến khi qua đời, gương mặt vẫn nở một nụ cười”. 

Sau đó, Trương Quốc Vinh đã gửi hoa đến đám tang của cậu. “Tôi thực lòng rất cám ơn Trương Quốc Vinh, anh ấy là một người đàn ông tốt, luôn là nguồn cảm hứng và năng lượng cho rất nhiều người. Cậu bé luôn miệng nói với mọi người rằng anh là một người rộng lượng. Người đã khiến cho cậu bé không còn thấy sợ hãi hay đau đớn trong suốt những ngày điều trị cuối đời. Mẹ của cậu cuối cùng cũng có thể an lòng khi thấy con trai mình ra đi trong hạnh phúc, ra đi khi không còn tiếc nuối gì. Những món quà mà Trương Quốc Vinh tặng cậu, cũng được gia đình cậu bé chôn theo cùng cậu”. 



Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2018

Lâm Thanh Hà: Sủng Ái Trương Quốc Vinh

Trích tự truyện Song Lý Song Ngoại của Lâm Thanh Hà 



Những người lo việc hậu đài thường hay gọi tôi là tỷ tỷ, gọi Trương Quốc Vinh là ca ca, tôi trộm nghĩ có lẽ họ cho rằng hai chúng tôi là những người cần đặc biệt được sủng ái nhất.

Vào năm 1993 khi cùng đóng Đông Tà Tây Độc và Đông Thành Tây Tựu chúng tôi đều ở cùng một dãy trọ, mỗi sáng cả hai cùng đến phim trường bằng xe buýt của công ty. Có lần, cậu ấy hỏi tôi khi đang ngồi xe rằng cuộc sống của tôi hiện như thế nào, tôi chưa nói gì đột nhiên nước mắt đã rơi, sau vài phút trầm mặc, Vinh quàng lấy vai tôi mà rằng: “Em sẽ đối tốt với chị mà.”

Từ giây phút ấy chúng tôi nên duyên bạn bè.

---

Vào một đêm tháng 3 năm 2003, sau khi dùng bữa tối tôi có hẹn bạn đi xem chiếu bóng, cô ấy bảo rằng cũng đã hẹn Vinh cùng xem và phải đánh điện hỏi cậu ấy trước hẵng trả lời tôi. Tôi thấy hơi phiền lòng, việc gì phải rắc rối thế, cứ mua thêm tấm vé là xong.

Chúng tôi hẹn gặp ở cổng rạp chiếu bóng nằm trong khu trung tâm mua sắm Hựu Nhất , tôi thấy Vinh đứng nơi cầu thang, lưng tựa vào tường và nhìn tôi mỉm cười. Nụ cười ấy trông thật như thiên sứ, tôi buột miệng: “Cậu đẹp trai quá!”, Vinh cũng vừa cắt tóc không lâu.

Chúng tôi xem phim Phong Vân Nữu Ước, phim này thật tàn nhẫn và bạo lực quá, tôi xem mà cảm thấy khó chịu. Xong phim chúng tôi ra khỏi rạp, Vinh quàng vai tôi hỏi xem phim có thích không? Tôi nhẹ lắc, và khi bàn tay cậu ấy đang run rẩy đặt lên vai đã khiến tôi hết hồn vía. Vinh rất lễ độ giúp chúng tôi mở cửa xe, tiễn tôi lên xe. Tôi ngồi nơi ghế sau, tự nghĩ cảm thấy nghi hoặc phong cách khác thường của Vinh, nhưng chưa kịp nói gì Vinh đã đóng cửa xe. Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy Vinh cùng Đường tiên sinh đang đứng cùng nhau, phía sau là bạn tôi với chiếc áo khoác màu đen đang bị gió thổi tung, nhìn cô ấy như vẻ là thiên thần bảo hộ cho hai người họ. 

Trong lòng tôi vẫn bồn chồn không yên, sau khi đến nhà bèn gọi điện cho bạn, hỏi Leslie (tên tiếng Anh của Trương Quốc Vinh) ra sao rồi, cô ấy bảo: “Chuyện nghiêm trọng lắm.” 

Sau khi hiểu rõ sự tình, đoán chừng Vinh bị mắc bệnh trầm cảm, bạn tôi bảo rằng nhiều người quen/bạn bè của Vinh đã thử qua rất nhiều cách, đổi rất nhiều bác sĩ nhưng vẫn vô dụng. Tôi nghe nói ở đại lục có một vị bác sĩ dù bạn có bệnh gì cũng không quan trọng, chỉ cần cho ông ấy hoặc tiêm hoặc mổ đều sẽ trị khỏi, hy vọng có thể thuyết phục Vinh đến xem thử. Khoảng thời gian ấy đang là lúc dịch SARS hoành hành ghê gớm nhất, nên sự việc này phần nào đã bị quên lãng. 

Không nghĩ được rằng sau lần đó, trừ phi ở trong mộng, còn ngoài ra tôi không còn cách nào gặp được Vinh. 

Ngày 1 tháng 4 sau khi dùng cơm tối với bạn, cô ấy mới báo hung tin cho tôi, lúc ấy lồng ngực như muốn vỡ tung, tôi lớn tiếng rằng: “Sao không giúp cậu ấy hẹn vị bác sĩ kia? Sao không giúp cậu ấy?” Thật ra cũng không rõ liệu bác sĩ đó có giúp ích được gì cho Vinh không, nhưng từ đó đến nay tôi vẫn luôn tự trách bản thân. 

Sau khi Vinh đi, hầu như mỗi người bạn của cậu ấy đều khổ não vì sơ hở của bản thân mà không quan tâm nhiều hơn khi Vinh còn sống. Vinh được mọi người sủng ái, cậu ấy cũng yêu thương tất cả mọi người. 

Thời gian trôi vùn vụt, chớp mắt Vinh đã đi được sáu năm, hôm nay nhấc bút viết về Vinh, trong tâm trí tôi tràn đầy nụ cười thiên sứ năm nào cậu ấy đã trao tặng. 

31/03/2009 

---

Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2018

Photos: Thử tạo hình "Thiến Nữ U Hồn" tại studio của Trương Quốc Vinh, Vương Tổ Hiền

Một số ảnh là lượm lặt, một số được trích từ ấn phẩm kỷ niệm 25 năm ngày thành lập của hãng Film Workshop Hong Kong - hé lộ hình ảnh thử tạo hình của Trương Quốc Vinh và Vương Tổ Hiền cho bộ phim Thiến Nữ U Hồn (A Chinese Ghost Story) khi xưa.










Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2017

Trương Quốc Vinh – Mai Diễm Phương: Tình Duyên Kiếp Này, Kiếp Sau Tiếp Tục

Source: Apple Daily
Translation by JustafanofAnita

Tháng 12 nhớ về một Phương hoa tuyệt đại !
Đọc thêm >>> Phương hoa tuyệt đại


Vào thập niên 80, hai siêu sao duy nhất của Hồng Kông có thể so sánh ngang nhau chính là Trương Quốc Vinh và Mai Diễm Phương. Cho đến ngày 1 tháng 4 năm 2003, Trương Quốc Vinh từ tầng 24 của khách sạn Mandarin Oriental nhảy xuống kết thúc sinh mệnh của mình; Mai Diễm Phương 8 tháng sau qua đời do bệnh ung thư tử cung. “Phong Hoa Niên Đại” (thời đại huy hoàng) của hai người đành đặt xuống một dấu lặng. Tuy nhiên, sau bao nhiêu năm, tình bạn, những tác phẩm, cũng như linh tính và khí chất cự tinh của Trương Mai đến giờ vẫn như cũ, không hề suy giảm.



Kim Đồng Ngọc Nữ của làng âm nhạc

Hình dung Trương Mai hai người họ như thế nào đây? Phương tiện truyền thông Hồng Kông từng nói Trương Quốc Vinh là 「Mai Diễm Phương phiên bản nam」, và Mai Diễm Phương là 「Trương Quốc Vinh phiên bản nữ」. Họ là Kim Đồng Ngọc Nữ của ca đàn, từng cùng một công ty quản lý, cơ hội biểu diễn chung ở nước ngoài khá nhiều. Có lần lúc về khách sạn khi biểu diễn kết thúc, một người đàn ông da đen đi nhầm phòng, xông vào phòng của Mai. Sau lần đó, Trương trở thành sứ giả bảo hộ cho cô. Mỗi lần hai người ra ngoài đăng ký khách sạn, Trương Mai nhất định chọn các phòng kề nhau và dãy phòng kết nối nhau. Còn Trương Quốc Vinh từng kể: "A Mai rất quan tâm tôi. Có lần tôi kiệt sức và nằm gối lên chân cô ấy ngủ suốt 4 giờ liền, tôi biết cô ấy cũng đã rất mệt, nhưng vì không muốn tôi tỉnh mà cô ấy đã ngồi im không dám cử động trông tôi ngủ." 

Trong âm nhạc của Trương Quốc Vinh, rất ít có bài nam nữ song ca; xét về phương diện phong cách trên sân khấu và kỹ năng ca hát, tính đi tính lại, Mai Diễm Phương hợp với anh nhất. Trên thực tế, không chỉ có ca hát, ngay cả đến vũ đạo, rất nhiều màn trình diễn [hai người họ] đều làm theo ngẫu hứng. Thông thường, trước lúc biểu diễn, [bọn họ] sẽ thương lượng hát bài gì vào phút cuối, sau đó nắm tay nhau bước lên sân khấu. Âm nhạc vừa nổi lên, hai người tức khắc hòa nhập vào vũ đài, phối hợp đến cảnh giới “thiên y vô phùng” (hoàn hảo).

Tình cảm của hai người họ, ngoài việc được tạo lập qua âm nhạc và sân khấu, thậm chí đến cả lĩnh vực điện ảnh, họ cũng bằng lòng sát cánh bên nhau. Các phim như Duyên Phận, Ngẫu Nhiên và Yên Chi Khấu đều lưu giữ hình ảnh của họ, biểu hiện nhập vai đến từng li, sao mà tự nhiên và tương xứng. Mai từng nói, “Nếu không phải là Trương Quốc Vinh, tôi sẽ không để người khác ôm thân mật đến thế.”



Qua đời cùng năm

Trương Mai, bọn họ cuối cùng là tình nhân, tri kỉ, hay tình huynh muội?

Trương Quốc Vinh khi tiếp nhận phỏng vấn, nhắc đến Mai Diễm Phương thường nói rằng: “[Mai] là một cô gái mãi mãi muốn bản thân mình là tiêu điểm.” Nếu Trương cùng bằng hữu hàn huyên mà sao lãng Mai, thì cô tất sẽ không vui.

“Bởi vì cô ấy rất khẩn trương đến tôi, cho nên tôi muốn càng yêu thương cô ấy hơn” ,Trương đã nói như thế. Có lẽ tình bạn còn hơn tình yêu, lòng Trương Mai hẳn đã rõ; một khi hai bên mở ra góc cửa sổ ái tình trong tim, tình yêu đó sẽ hủy hoại tình bạn đẹp đẽ của họ. Đây thực sự là một mối liên kết “hữu duyên vô phận” rất kì diệu, tình bạn giữa họ đã vượt qua tình yêu, và cũng vượt qua giới tính.


Trương Mai được công nhận là cộng sự tốt nhất, cũng là tình nhân trên sân khấu. Hai người họ không phải là anh em, nhưng tình cảm còn trên cả huynh muội.

Có một quãng thời gian, tâm tình Mai không thoải mái, đã buồn bã hỏi Trương: “Nếu em đến 40 tuổi mà vẫn không gả cho ai, anh sẽ lấy em chứ?” Anh an ủi rồi trả lời cho cô vui: “Được thôi !” Ngờ đâu, vào cái năm họ mất, Mai vừa đúng 40.

Vào ngày này 13 năm trước, Trương đã hẹn với người quản lý Trần Thục Phân gặp tại nơi anh ở, khách sạn Mandarin Oriental. Trần Thục Phân đợi rất lâu cũng không thấy Trương xuống, nên gọi điện thoại cho anh. Đối phương đáp: “Chị đi ra ngoài cửa khách sạn đợi, sẽ thấy tôi ngay thôi.” Không lâu sau, Trần Thục Phân đã tận mắt nhìn thấy Trương rơi từ tầng 24 xuống trước mặt mình.


Tại tang lễ của Trương, rất nhiều ngôi sao tụ tập đông đảo, mỗi người trên mặt đều mang vẻ đau buồn. Song, sự xuất hiện của Mai lại khiến sự bi thương của biết bao người vì vậy mà thua kém đi. Vào thời điểm đó, do bệnh ung thư chuyển biến xấu ảnh hưởng đến cử động, nên Mai cần người dìu đi. Đồng thời, cô đang chuẩn bị cho đại nhạc hội cuối của mình, tâm trạng và thể lực đều kiệt quệ. Tuy nhiên, cô chỉ để Trương chờ 8 tháng. Ngày 30 tháng 12 cùng năm, Mai qua đời vì bệnh ung thư tử cung biến chứng khiến phổi bị suy kiệt.

Trương Quốc Vinh đột nhiên từ giã cõi đời, Mai Diễm Phương hương tiêu ngọc vẫn, hai người cùng ra đi trong năm 2003; chuyện này có lẽ đã khiến rất nhiều người hâm mộ cảm thấy không đành lòng. Nhưng, nhìn sự việc từ một góc độ khác, rốt cuộc bọn họ lại ở bên nhau để trợ giúp lẫn nhau, tiếp tục duyên trước. Vậy, lần này còn là “hữu duyên vô phận” hay không? Tất cả người hâm mộ chỉ có thể gởi tặng lời chúc phúc vô hạn. (Trung Tâm Giải Trí / Báo Tổng Hợp)


Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2017

Trương Quốc Vinh - 'Anh hùng bản sắc' cuối cùng của Ngô Vũ Sâm

(tuoitre) - Nói về Trương Quốc Vinh trong phim Anh hùng bản sắc, đạo diễn Ngô Vũ Sâm cảm khái: 'Trương Quốc Vinh chính là Anh hùng bản sắc cuối cùng!'


Đạo diễn Ngô Vũ Sâm

Trong buổi công chiếu bộ phim Anh hùng bản sắc phiên bản 4K, đạo diễn Ngô Vũ Sâm lần đầu tiên chia sẻ về hậu trường làm phim cách nay 31 năm.


Tình tiết anh Tiểu Mã ngậm cây quẹt diêm do Châu Nhuận Phát thiết kế

Trong phim, tình tiết anh Tiểu Mã ngậm cây quẹt diêm là hình ảnh kinh điển trên màn ảnh, đạo diễn Ngô Vũ Sâm cho biết đó là do Châu Nhuận Phát thiết kế.

Ngoài ra, còn có cảnh phim trong gara xe lúc Châu Nhuận Phát ăn cơm hộp nhìn thấy Địch Long vừa ra tù, cũng do Châu Nhuận Phát gợi ý, lúc ăn cơm hộp nhìn thấy Địch Long, thể hiện cảm giác nhói lòng.

Tình tiết anh Tiểu Mã ngậm cây quẹt diêm là do Châu Nhuận Phát thiết kế

Nhắc đến cơm hộp, đạo diễn Ngô Vũ Sâm kể năm xưa mọi người trong đoàn phim đều ăn cơm hộp, có một số người chê không ngon, ăn mấy miếng bỏ không ăn nữa.

Châu Nhuận Phát đã nhặt cơm hộp còn thừa ăn hết và nói mọi người không nên lãng phí thức ăn như thế, khiến mọi người tự cảm thấy xấu hổ, từ đó không ai dám bỏ mứa thức ăn nữa.

Đạo diễn Ngô Vũ Sâm cho biết, ông luôn tạo không gian cho diễn viên tự do phát huy diễn xuất của mình, ông hy vọng có thể đưa cảm nhận, kinh nghiệm cuộc sống của diễn viên lên màn ảnh.


Rơi nước mắt nhớ lại tình cảm với Trương Quốc Vinh

Trong phim Anh hùng bản sắc, Trương Quốc Vinh đóng vai Tống Tử Kiệt, em trai của Tống Tử Hào (Địch Long). Sau khi xem trích đoạn phim của Trương Quốc Vinh, đạo diễn Ngô Vũ Sâm rơi nước mắt nhớ lại tình cảm giữa ông và Trương Quốc Vinh.

"Trương Quốc Vinh là người bạn mà tôi tôn trọng nhất và thân thiết nhất, đoàn làm phim Anh hùng bản sắc như là một đại gia đình vậy, Quốc Vinh giống như em trai ruột của tôi.

Bản thân tôi cũng tham gia diễn xuất trong phim, những cảnh phim của tôi đều do Trương Quốc Vinh đạo diễn, cậu ấy ở bên cạnh chỉ dẫn tôi phải diễn thế nào để thể hiện tốt phần lời thoại, phải làm sao thả lỏng để diễn được tự nhiên.

Trương Quốc Vinh rất kính trọng tôi, gọi tôi là sư phụ, gọi vợ tôi là sư mẫu. Cậu ấy là một người luôn che giấu đau khổ của bản thân, chỉ đem niềm vui đến cho những người xung quanh".


Đối với Ngô Vũ Sâm, Trương Quốc Vinh như em trai ruột của ông

Ngô Vũ Sâm cho biết, nếu như có cơ hội làm lại bộ phim Anh hùng bản sắc, ông sẽ thay đổi nhân vật của Trương Quốc Vinh.

"Tôi sẽ miêu tả chi tiết hơn những đau khổ, trăn trở trong lòng Tống Tử Kiệt và những áp lực mà cậu ấy phải chịu đựng, kết phim dùng cái chết của Châu Nhuận Phát để cậu ấy giác ngộ thật quá tàn nhẫn.

Nhân vật em trai của Trương Quốc Vinh không tệ, cậu ấy không đáng phải chịu đựng những lời chê trách và những đau khổ dằn vặt, nên có một cách xử lý tốt hơn để cậu ấy hiểu được anh trai, thay đổi những khó khăn và áp lực mà cậu ấy phải đối mặt. Thật ra, Trương Quốc Vinh mới là 'Anh hùng bản sắc' cuối cùng".

Đạo diễn Ngô Vũ Sâm cùng ba nam chính: Châu Nhuận Phát, Địch Long và Trương Quốc Vinh


Anh hùng bản sắc là võ hiệp hiện đại




Năm 1986, khi bộ phim Anh hùng bản sắc công chiếu, đã khiến khán giả cảm động bởi tình cảm anh em, 31 năm sau cảm xúc đó vẫn lấy nước mắt của người xem.

Ngô Vũ Sâm bày tỏ: "Tôi làm Anh hùng bản sắc như bộ phim võ hiệp hiện đại, đem tinh thần hy sinh, tinh thần hiệp nghĩa vào trong bộ phim này".

Ngô Vũ Sâm thổ lộ rằng, ông thường hay tưởng tượng bản thân là một kiếm khách: "Tôi thích hành hiệp trượng nghĩa, vui vẻ giúp đỡ mọi người, cũng thích kết giao bạn bè".

Có thể nói, Anh hùng bản sắc là tấm gương phản chiếu tính cách của cá nhân Ngô Vũ Sâm.

Đạo diễn Ngô Vũ Sâm dàn dựng bộ phim Anh hùng bản sắc vào năm ông 40 tuổi

Tuy nhiên, điều khiến đạo diễn Ngô Vũ Sâm tâm đắc nhất là: "31 năm sau vẫn được nhìn thấy Anh hùng bản sắc trình chiếu, mọi người vẫn còn nhớ đến bộ phim, càng xúc động hơn khi thấy tác phẩm kinh điển được phục chế đẹp như vậy, cảm giác giống như bộ phim được tái sinh".

Bộ phim Anh hùng bản sắc phiên bản phục chế 4K có 2 thứ tiếng: Quan Thoại và Quảng Đông, trình chiếu tại Hong Kong, Trung Quốc từ ngày 17-11.


Điện ảnh quan trọng nhất vẫn là tình cảm

Nói đến hiện tượng các bộ phim Hoa ngữ hiện nay thường chú trọng vào kỹ xảo, đạo diễn Ngô Vũ Sâm cho rằng đó chỉ là vấn đề tạm thời, điện ảnh quan trọng nhất vẫn là tình cảm.

"Điện ảnh Hoa ngữ chịu ảnh hưởng quá lớn từ Hollywood và Nhật Bản, điển hình là Chiến lang 2, bộ phim lập kỷ lục doanh thu phòng vé cũng có nguyên do của nó.

Tôi cho rằng điện ảnh dù có biến hóa cỡ nào, cũng không thể thiếu đi tình cảm".



Trên trường quay, đạo diễn Ngô Vũ Sâm luôn tạo không gian cho diễn viên phát huy diễn xuất


Đạo diễn Ngô Vũ Sâm cùng Địch Long và Trương Quốc Vinh trao đổi cảnh quay



Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

Trần Khải Ca tiếc Trương Quốc Vinh không có giải ở Cannes

Nguồn: tuoitre.vn


Liên hoan phim Cannes lần thứ 70 khép lại, đạo diễn Trần Khải Ca chia sẻ hồi ức 24 năm trước, khi Bá vương biệt cơ trở thành bộ phim Hoa ngữ duy nhất đoạt giải Cành cọ vàng trong lịch sử Cannes, cho đến bây giờ.




Khi được ban tổ chức Cannes thông báo ở lại thì tôi biết là sẽ có giải thưởng, chỉ là không biết giải thưởng gì. Khi nghe công bố lần lượt giải nam - nữ diễn viên và giải đạo diễn xuất sắc không có chúng tôi, thì đồng thời tôi cũng biết ngay Bá vương biệt cơ đã đoạt Cành cọ vàng...
                                                                 Trần Khải Ca nhớ lại



Bá vương biệt cơ là bộ phim thứ ba của Trần Khải Ca đến Cannes, ông hồi ức về kỷ niệm đáng nhớ cách nay 24 năm. Đạo diễn Trần Khải Ca cho rằng điện ảnh Hoa ngữ có lý do để hoài niệm về Cannes lần thứ 46, năm đó điện ảnh Hoa ngữ có Hý mộng nhân sinh của Hầu Hiếu Hiền và Bá vương biệt cơ của Trần Khải Ca lọt vào đề cử tranh giải Cành cọ vàng.

Cuối cùng, Bá vương biệt cơ trở thành bộ phim Hoa ngữ duy nhất đoạt giải Cành cọ vàng, cho đến lịch sử vẫn chưa được lặp lại.

Điện ảnh Hoa ngữ phát triển từ những năm 1980, đến những năm 1990 bước vào thời kỳ đỉnh cao của sáng tạo nghệ thuật, có tầm ảnh hưởng lớn tại các liên hoan phim quốc tế.


Năm 1971, bộ phim võ hiệp Hiệp nữ của đạo diễn Hồ Kim Thuyên lọt vào danh sách đề cử tranh giải Cannes, trở thành bộ phim Hoa ngữ đầu tiên tỏa sáng tại một liên hoan phim quốc tế lớn và mang về cho điện ảnh Hong Kong giải thưởng Kỹ thuật xuất sắc.

Sau Hiệp nữ, mãi 22 năm sau, điện ảnh Hoa ngữ mới tạo được tiếng vang tại Cannes với tác phẩm Bá vương biệt cơ của đạo diễn Trần Khải Ca, do Củng Lợi, Trương Quốc Vinh và Trương Phong Nghị đóng chính.

Thời gian quay về năm 1993, rất nhiều hồi ức đã trôi theo dòng thời gian, trở nên mờ nhạt và đi vào quên lãng, như Trương Quốc Vinh đã không còn trên cõi đời này, chỉ còn lại một vài bức ảnh cũ, đó là những tấm hình chụp Củng Lợi, Trương Quốc Vinh và Trương Phong Nghị bên bờ biển Cannes.



Thời khắc lịch sử khó quên

Ngày 14-5-1993, Liên hoan phim Cannes chính thức khai mạc, trước tiên đạo diễn Trần Khải Ca và nhà sản xuất Từ Phong bay sang trụ sở của Công ty phát hành phim ARP ở Paris - Pháp để cùng bàn bạc chiến lược tuyên truyền cho Bá vương biệt cơ.

Tấm poster lớn của bộ phim từ lâu đã được treo trước khách sạn Majestic, địa điểm thu hút các khách mời tham dự Cannes.

Chủ tịch giám khảo năm đó gồm có đạo diễn nổi tiếng của Pháp - Louis Malle, cùng các thành viên: huyền thoại Abbas Kiarostami, Emir Kusturica và Claudia Cardinale.

Ngày 17-5, bộ phim The Piano của nữ đạo diễn New Zealand Jane Campion vừa được công chiếu đã nhận được phản hồi tích cực, là ứng cử viên sáng giá trong cuộc chạy đua Cành cọ vàng.

Cùng ngày, khi đoàn phim Bá vương biệt cơ xuất hiện trên thảm đỏ, lập tức họ trở thành đối tượng được giới truyền thông và các tạp chí điện ảnh quốc tế như Variety, Ecrans d'Asie… nhiệt liệt săn đón.

Bộ phim Bá vương biệt cơ có kịch tính cao, hội tụ yếu tố thương mại và nghệ thuật, cùng với bộ phim The Piano đều xứng đáng đoạt giải Cành cọ vàng.

Từ sự hồi hộp trông đợi ban đầu cho đến giây phút đăng quang, trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, mọi người trong đoàn phim Bá vương biệt cơ đã hân hoan bất ngờ khi bộ phim giành giải thưởng cao quý nhất - Cành cọ vàng cho phim truyện hay nhất, trở thành niềm vinh dự cho lịch sử điện ảnh Hoa ngữ.


Trần Khải Ca nhớ lại thời khắc lịch sử đó: “Tôi còn nhớ, Isabelle Adjani đã lên sân khấu trao giải thưởng cho tôi, cô ấy vốn có thể rời sân khấu sớm nhưng cô ấy đã ở lại bên tôi, giúp tôi phiên dịch tiếng Pháp vì tôi phát biểu bằng tiếng Anh. Isabelle Adjani nói với tôi rằng cô ấy rất thích bộ phim Bá vương biệt cơ.

Lời phát biểu của tôi khi lên nhận giải không nhiều, nói xong câu đầu tiên, Isabelle Adjani liền giúp tôi phiên dịch, cả khán phòng đều dành cho tôi tràng pháo tay cổ vũ. Tôi nói: “Từ hàng ghế tôi ngồi bước lên sân khấu chỉ có vài bước, nhưng tôi đã mất đến 10 năm trời...”.

Lúc này cả hội trường vang lên những tràng pháo tay nhiệt liệt. Thật ra, tôi không hề chuẩn bị trước, khi đứng trên sân khấu tôi khá xúc động, những lời phát biểu đó tôi như chỉ nói với bản thân, trong đầu mình nghĩ gì thì sẽ nói như vậy”.


Điều tiếc nuối duy nhất ở Cannes là về Trương Quốc Vinh

Nhắc đến Trương Quốc Vinh, Trần Khải Ca vẫn không kìm được tiếng thở dài, trong niềm vui bất ngờ vì đoạt giải, điều duy nhất ông cảm thấy tiếc nuối là Trương Quốc Vinh đã không được vinh danh Ảnh đế.


“Sau khi Bá vương biệt cơ đoạt giải Cành cọ vàng, mọi người trong đoàn đã tổ chức ăn mừng, Trương Quốc Vinh, Củng Lợi đều rất phấn khích, nhưng điều tôi cảm thấy vô cùng tiếc nuối là Trương Quốc Vinh đã không đoạt giải Nam diễn viên xuất sắc.

Trong Bá vương biệt cơ, những gì Trương Quốc Vinh đã thể hiện hoàn toàn xứng đáng với giải Nam diễn viên xuất sắc.

Nhưng năm đó, kỳ thực lại có giám khảo đã bỏ phiếu chọn Trương Quốc Vinh cho giải Nữ diễn viên xuất sắc! Điều này sau này tôi mới biết nên số phiếu bầu chọn cho Trương Quốc Vinh đã bị chia nhỏ ra. Nếu không Trương Quốc Vinh rất có khả năng đoạt giải Nam diễn viên xuất sắc.

Đúng là hi hữu, nhưng tôi không cảm thấy Trương Quốc Vinh có biểu hiện thất vọng nào cả, trái lại vô cùng vui vẻ. Sau đó, tôi có nói với Trương Quốc Vinh rằng điều tiếc nuối duy nhất của tôi chính là anh đã không đoạt giải.

Một con người sống mà như đang diễn, một vai diễn vừa nam vừa nữ, nên đưa Trương Quốc Vinh vào hạng mục Nam diễn viên xuất sắc hay Nữ diễn viên xuất sắc đây? Thật sự rất khó”.

Trương Quốc Vinh hoàn toàn hòa nhập vào vai diễn, đã có lúc bản thân anh cũng không phân biệt được đâu là con người thật đâu là vai diễn. Còn khán giả, nhìn thấy một nghệ sĩ sống hết mình cho vai diễn đều vô cùng khâm phục.


“Mối liên hệ giữa vai Trình Điệp Y và Trương Quốc Vinh đã được chứng thực trong phim, anh ấy bỏ bao nhiêu thứ vào trong vai diễn này thì sẽ có ngần ấy thứ giúp anh khắc họa thành công vai diễn đó. Tôi cho rằng Trương Quốc Vinh đã hoàn toàn hòa nhập với Trình Điệp Y, thậm chí bộ phim này đã ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời của anh” - đạo diễn Trần Khải Ca phân tích.

Đã 24 năm trôi qua, điện ảnh Hoa ngữ chưa tiếp tục gây ấn tượng mạnh ở Cannes như thuở Bá vương biệt cơ năm 1993 ấy. 

Những hồi tưởng về quá khứ có lẽ chỉ là sự khích lệ đối với những người làm phim. Cành cọ vàng thứ hai cho điện ảnh Hoa ngữ còn khoảng cách bao xa, vẫn còn là câu hỏi chưa có lời giải đáp...