Tìm kiếm bài trong Blog này

Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

Trần Khải Ca tiếc Trương Quốc Vinh không có giải ở Cannes

Nguồn: tuoitre.vn


Liên hoan phim Cannes lần thứ 70 khép lại, đạo diễn Trần Khải Ca chia sẻ hồi ức 24 năm trước, khi Bá vương biệt cơ trở thành bộ phim Hoa ngữ duy nhất đoạt giải Cành cọ vàng trong lịch sử Cannes, cho đến bây giờ.



Khi được ban tổ chức Cannes thông báo ở lại thì tôi biết là sẽ có giải thưởng, chỉ là không biết giải thưởng gì. Khi nghe công bố lần lượt giải nam - nữ diễn viên và giải đạo diễn xuất sắc không có chúng tôi, thì đồng thời tôi cũng biết ngay Bá vương biệt cơ đã đoạt Cành cọ vàng...
                                                                 Trần Khải Ca nhớ lại



Bá vương biệt cơ là bộ phim thứ ba của Trần Khải Ca đến Cannes, ông hồi ức về kỷ niệm đáng nhớ cách nay 24 năm. Đạo diễn Trần Khải Ca cho rằng điện ảnh Hoa ngữ có lý do để hoài niệm về Cannes lần thứ 46, năm đó điện ảnh Hoa ngữ có Hý mộng nhân sinh của Hầu Hiếu Hiền và Bá vương biệt cơ của Trần Khải Ca lọt vào đề cử tranh giải Cành cọ vàng.

Cuối cùng, Bá vương biệt cơ trở thành bộ phim Hoa ngữ duy nhất đoạt giải Cành cọ vàng, cho đến lịch sử vẫn chưa được lặp lại.

Điện ảnh Hoa ngữ phát triển từ những năm 1980, đến những năm 1990 bước vào thời kỳ đỉnh cao của sáng tạo nghệ thuật, có tầm ảnh hưởng lớn tại các liên hoan phim quốc tế.


Năm 1971, bộ phim võ hiệp Hiệp nữ của đạo diễn Hồ Kim Thuyên lọt vào danh sách đề cử tranh giải Cannes, trở thành bộ phim Hoa ngữ đầu tiên tỏa sáng tại một liên hoan phim quốc tế lớn và mang về cho điện ảnh Hong Kong giải thưởng Kỹ thuật xuất sắc.

Sau Hiệp nữ, mãi 22 năm sau, điện ảnh Hoa ngữ mới tạo được tiếng vang tại Cannes với tác phẩm Bá vương biệt cơ của đạo diễn Trần Khải Ca, do Củng Lợi, Trương Quốc Vinh và Trương Phong Nghị đóng chính.

Thời gian quay về năm 1993, rất nhiều hồi ức đã trôi theo dòng thời gian, trở nên mờ nhạt và đi vào quên lãng, như Trương Quốc Vinh đã không còn trên cõi đời này, chỉ còn lại một vài bức ảnh cũ, đó là những tấm hình chụp Củng Lợi, Trương Quốc Vinh và Trương Phong Nghị bên bờ biển Cannes.



Thời khắc lịch sử khó quên

Ngày 14-5-1993, Liên hoan phim Cannes chính thức khai mạc, trước tiên đạo diễn Trần Khải Ca và nhà sản xuất Từ Phong bay sang trụ sở của Công ty phát hành phim ARP ở Paris - Pháp để cùng bàn bạc chiến lược tuyên truyền cho Bá vương biệt cơ.

Tấm poster lớn của bộ phim từ lâu đã được treo trước khách sạn Majestic, địa điểm thu hút các khách mời tham dự Cannes.

Chủ tịch giám khảo năm đó gồm có đạo diễn nổi tiếng của Pháp - Louis Malle, cùng các thành viên: huyền thoại Abbas Kiarostami, Emir Kusturica và Claudia Cardinale.

Ngày 17-5, bộ phim The Piano của nữ đạo diễn New Zealand Jane Campion vừa được công chiếu đã nhận được phản hồi tích cực, là ứng cử viên sáng giá trong cuộc chạy đua Cành cọ vàng.

Cùng ngày, khi đoàn phim Bá vương biệt cơ xuất hiện trên thảm đỏ, lập tức họ trở thành đối tượng được giới truyền thông và các tạp chí điện ảnh quốc tế như Variety, Ecrans d'Asie… nhiệt liệt săn đón.

Bộ phim Bá vương biệt cơ có kịch tính cao, hội tụ yếu tố thương mại và nghệ thuật, cùng với bộ phim The Piano đều xứng đáng đoạt giải Cành cọ vàng.

Từ sự hồi hộp trông đợi ban đầu cho đến giây phút đăng quang, trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, mọi người trong đoàn phim Bá vương biệt cơ đã hân hoan bất ngờ khi bộ phim giành giải thưởng cao quý nhất - Cành cọ vàng cho phim truyện hay nhất, trở thành niềm vinh dự cho lịch sử điện ảnh Hoa ngữ.


Trần Khải Ca nhớ lại thời khắc lịch sử đó: “Tôi còn nhớ, Isabelle Adjani đã lên sân khấu trao giải thưởng cho tôi, cô ấy vốn có thể rời sân khấu sớm nhưng cô ấy đã ở lại bên tôi, giúp tôi phiên dịch tiếng Pháp vì tôi phát biểu bằng tiếng Anh. Isabelle Adjani nói với tôi rằng cô ấy rất thích bộ phim Bá vương biệt cơ.

Lời phát biểu của tôi khi lên nhận giải không nhiều, nói xong câu đầu tiên, Isabelle Adjani liền giúp tôi phiên dịch, cả khán phòng đều dành cho tôi tràng pháo tay cổ vũ. Tôi nói: “Từ hàng ghế tôi ngồi bước lên sân khấu chỉ có vài bước, nhưng tôi đã mất đến 10 năm trời...”.

Lúc này cả hội trường vang lên những tràng pháo tay nhiệt liệt. Thật ra, tôi không hề chuẩn bị trước, khi đứng trên sân khấu tôi khá xúc động, những lời phát biểu đó tôi như chỉ nói với bản thân, trong đầu mình nghĩ gì thì sẽ nói như vậy”.


Điều tiếc nuối duy nhất ở Cannnes là về Trương Quốc Vinh

Nhắc đến Trương Quốc Vinh, Trần Khải Ca vẫn không kìm được tiếng thở dài, trong niềm vui bất ngờ vì đoạt giải, điều duy nhất ông cảm thấy tiếc nuối là Trương Quốc Vinh đã không được vinh danh Ảnh đế.


“Sau khi Bá vương biệt cơ đoạt giải Cành cọ vàng, mọi người trong đoàn đã tổ chức ăn mừng, Trương Quốc Vinh, Củng Lợi đều rất phấn khích, nhưng điều tôi cảm thấy vô cùng tiếc nuối là Trương Quốc Vinh đã không đoạt giải Nam diễn viên xuất sắc.

Trong Bá vương biệt cơ, những gì Trương Quốc Vinh đã thể hiện hoàn toàn xứng đáng với giải Nam diễn viên xuất sắc.

Nhưng năm đó, kỳ thực lại có giám khảo đã bỏ phiếu chọn Trương Quốc Vinh cho giải Nữ diễn viên xuất sắc! Điều này sau này tôi mới biết nên số phiếu bầu chọn cho Trương Quốc Vinh đã bị chia nhỏ ra. Nếu không Trương Quốc Vinh rất có khả năng đoạt giải Nam diễn viên xuất sắc.

Đúng là hi hữu, nhưng tôi không cảm thấy Trương Quốc Vinh có biểu hiện thất vọng nào cả, trái lại vô cùng vui vẻ. Sau đó, tôi có nói với Trương Quốc Vinh rằng điều tiếc nuối duy nhất của tôi chính là anh đã không đoạt giải.

Một con người sống mà như đang diễn, một vai diễn vừa nam vừa nữ, nên đưa Trương Quốc Vinh vào hạng mục Nam diễn viên xuất sắc hay Nữ diễn viên xuất sắc đây? Thật sự rất khó”.

Trương Quốc Vinh hoàn toàn hòa nhập vào vai diễn, đã có lúc bản thân anh cũng không phân biệt được đâu là con người thật đâu là vai diễn. Còn khán giả, nhìn thấy một nghệ sĩ sống hết mình cho vai diễn đều vô cùng khâm phục.


“Mối liên hệ giữa vai Trình Điệp Y và Trương Quốc Vinh đã được chứng thực trong phim, anh ấy bỏ bao nhiêu thứ vào trong vai diễn này thì sẽ có ngần ấy thứ giúp anh khắc họa thành công vai diễn đó. Tôi cho rằng Trương Quốc Vinh đã hoàn toàn hòa nhập với Trình Điệp Y, thậm chí bộ phim này đã ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời của anh” - đạo diễn Trần Khải Ca phân tích.

Đã 24 năm trôi qua, điện ảnh Hoa ngữ chưa tiếp tục gây ấn tượng mạnh ở Cannes như thuở Bá vương biệt cơ năm 1993 ấy. 

Những hồi tưởng về quá khứ có lẽ chỉ là sự khích lệ đối với những người làm phim. Cành cọ vàng thứ hai cho điện ảnh Hoa ngữ còn khoảng cách bao xa, vẫn còn là câu hỏi chưa có lời giải đáp...




Thứ Tư, 27 tháng 9, 2017

Đường Hạc Đức - Nỗi băn khoăn duy nhất của Trương Quốc Vinh

Mối tình Đường Hạc Đức - Trương Quốc Vinh từ lâu đã được ca tụng như một trong những thiên tình sử đẹp nhất, không chỉ vì danh tiếng của Ca Ca mà còn vì sự thủy chung của Đường Đường.


Trương Quốc Vinh "hồn hồ điệp đều hóa thác mây ngàn" đến nay đã 14 năm. Mỗi năm, đến ngày sinh và ngày mất của anh, những người hâm mộ đều dành nhiều hoạt động tưởng niệm.

Và đến những ngày đặc biệt này, cái tên Đường Hạc Đức lại được xướng lên cùng vô vàn từ ngữ ngợi ca tấm lòng chung thủy của anh. Nhưng dẫu có được ca ngợi nhiều thế nào thì đối với Đường Hạc Đức cũng hoàn toàn không có ý nghĩa bởi anh từ lâu đã như đám mây vô định, sự níu kéo duy nhất của anh với cõi đời đã chẳng còn.

Trước khi qua đời, Trương Quốc Vinh từng lo lắng nhất là về người bạn thân nhất Đường Hạc Đức. Vì hiểu Đường Hạc Đức yêu mình nhiều đến như thế nào nên nam diễn viên sợ rằng nếu có chuyện gì xảy đến với mình thì Đường Đường (tên gọi thân mật của Đường Hạc Đức) không biết sẽ ra sao.


Vậy Đường Hạc Đức là người như thế nào mới có thể khiến Trương Quốc Vinh hao tâm tổn trí, mới có thể trở thành người đàn ông chiếm vị trí cực kỳ quan trọng trong cuộc sống của Ca Ca? 

Thiên thần hộ mệnh mà Trời đã ban cho Trương Quốc Vinh

Đường Hạc Đức sinh năm 1959, trong một gia đình giàu có tại Thượng Hải. Bản thân Đường Hạc Đức là một người đàn ông tài giỏi, luôn ung dung lịch thiệp, từng là giám đốc điều hành của một ngân hàng nhưng sau đó lại nghỉ việc về xử lý tài chính cho Trương Quốc Vinh. Người đàn ông đó muốn gia thế có gia thế, muốn tài năng có tài năng, muốn ngoại hình có ngoại hình, lại có một sức hút rất đặc biệt, nhưng anh lại chấp nhận đánh đổi tất cả để được ở bên Trương Quốc Vinh. Để rồi đời người ngắn ngủi, anh làm một "vị vong nhân" (quả phụ) ôm đống tro tàn của nam ca sĩ héo úa đến hết đời.

Đường Hạc Đức rất được lòng người, bạn bè của Ca Ca (Trương Quốc Vinh) lần đầu gặp gỡ đều có ấn tượng rất tốt về người đàn ông này. Nếu như Ca Ca là một người nghệ sĩ thực thụ, sôi nổi, nóng nảy, cuồng nhiệt thì Đường Đường là người đàn ông trầm tĩnh, khéo léo vừa trái ngược lại vừa đủ để bù lấp những thiếu sót của Trương Quốc Vinh.

Một người bạn của cặp đôi đã chia sẻ: "Đường Đường là Thiên thần hộ mệnh mà ông Trời đã ban xuống cho Leslie (tên tiếng Anh của Trương Quốc Vinh), thế nên loài chim không chân ấy đã tìm được một nơi để tạm xếp cánh trên những chặng đường rong ruổi qua biển đời gập ghềnh. Không có sự vững vàng của Đường, không có Đường khỏa lấp khát vọng được yêu, câu chuyện về Leslie có thể đã rất khác".

Chính bản thân Trương Quốc Vinh cũng không ít lần ca ngợi người bạn thân đặc biệt nhất của mình: "Tôi thích anh bởi vì anh quá tốt. Anh ấy đối xử với tôi quá tử tế. Là người có thể yêu thương tôi và những gì thuộc về tôi. Một người sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh, bao gồm cả đồng nghiệp và bạn bè. Với tôi thì, thật khó diễn tả thành lời… Anh ấy biết rõ mình ở vị trí nào, biết phải cư xử thế nào trong mỗi hoàn cảnh, như thế thật tốt. Đặc biệt là khi cuộc sống quá bận rộn, công việc quá căng thẳng, bạn thật sự cần một người gần bên để ủng hộ mình… Đó thật là một hạnh phúc to lớn, là diễm phúc. Một món quà trời ban".

Ca Ca từng nhiều lần nhắc đến những chăm sóc, lo lắng không vụ lợi mà Đường Đường đã dành cho mình. Đường Hạc Đức đi theo anh từ những ngày anh còn chưa nổi tiếng. Thậm chí vì để cho Trương Quốc Vinh vay tiền, anh còn nhịn ăn hàng tháng trời trong âm thầm mà mãi sau này Trương Quốc Vinh mới biết.

Khi Ca Ca hát Đường Hạc Đức yên lặng đứng ở góc sân khấu nhìn lên với ánh mắt tự hào cổ vũ. Khi Ca Ca đi đóng phim, anh sẽ bắt máy bay qua để thăm nom động viên. Chính Trương Quốc Vinh cũng chia sẻ họ thường xuyên gọi điện cho nhau chỉ để hỏi những câu đơn giản: Anh đi đâu vậy? Anh đã ăn cơm chưa. Suốt mười mấy năm nói chuyện không biết chán.

Có một câu thể hiện tình yêu của Trương Quốc Vinh dành cho người đàn ông đáng mến này mà đến hôm nay vẫn được người hâm mộ nhắc lại: "Trên thế gian chỉ có 1 điều tôi có thể khẳng định chắc chắn, đó chính là tình yêu của người tôi yêu". Câu nói thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối và cũng là sự tự hào mà Trương Quốc Vinh dành cho tri kỷ của mình.



Là người đàn ông Trương Quốc Vinh quyết tâm bảo vệ đến cùng 

Trương Quốc Vinh và Đường Hạc Đức quen nhau khi cả hai còn nhỏ, bởi vì mẹ của Ca Ca là mẹ đỡ đầu của Đường Đường. Tuy nhiên, mãi đến năm 1983 cả hai mới gặp lại nhau và ngay lập tức bị cuốn hút bởi đối phương. Đến năm 1985, những tin đồn về chuyện tình cảm của cả hai lan nhanh một cách chóng mặt. Vào thời điểm đó, chuyện tình cảm đồng giới không được dễ dàng chấp nhận và Trương Quốc Vinh cố gắng không đề cập đến chuyện riêng tư của mình trong những bài phỏng vấn. Anh nói: "Mọi người đều biết. Nhưng chúng tôi không kể…". 

Tuy nhiên, thỉnh thoảng Ca Ca cũng không giấu nổi niềm hạnh phúc trong tình yêu. Thỉnh thoảng anh sẽ nhắc đến người bạn tốt nhất luôn bên mình với niềm tự hào, sự dịu dàng khôn nguôi. 

“Chúng tôi đã quen biết nhau rất nhiều năm, từng chia tay, nhưng tôi tin, tôi và người ấy có duyên phận với nhau, mỗi concert của tôi, người ấy sẽ tới tham gia, tôi đã giữ lại một chỗ ngồi cho người ấy, nếu người ấy thích, tôi có thể giữ cho người ấy vé vào cửa của ba mươi ba concert, chỉ cần người ấy sẵn lòng nghe.” - Trích phỏng vấn “Final Encounter Concert” 1989

Con người Trương Quốc Vinh thực sự rất giàu cảm xúc nhưng cũng vì thế mà nhiều suy tư. Có hàng triệu khán giả đó nhưng Trương Quốc Vinh lại cảm thấy cô độc và đến tận cuối đời vẫn khát khao được yêu. Chính Đường Hạc Đức là người giúp "đám bọt biển" - Trương Quốc Vinh trở nên kiên cường hơn. Là mái ấm để anh quay về, là trụ cột để mỗi khi Trương Quốc Vinh quay lại tìm kiếm sẽ ở đó, mỉm cười chờ anh, mãi mãi. 

"Nhìn tôi thế này không nghĩ tôi có thể giữ một mối tình dài lâu như vậy phải không. Ai cũng nghĩ người đẹp như tôi sao có thể chung thủy thế được, nhưng tôi đã ở bên người đó 15 năm rồi. Chuyện tình yêu luôn lạ lùng như thế đó. Hai người chúng tôi đúng là một sự kết hợp thần kỳ thần kỳ". "Ngày xưa tôi là người rất dễ xúc động, đôi lúc lại lạnh lùng. Anh ấy lại là người có học thức, biết phân biệt phải trái, đã giúp tôi đưa ra quyết định trong rất nhiều thời điểm.” 


Thậm chí, để mở đường công khai mối quan hệ của mình, Trương Quốc Vinh cũng nhiều lần bóng gió về sự đa dạng trong tình yêu, khẳng định sự cởi mở trong quan niệm tình ái của mình: "Khi yêu ai đó, người bạn yêu là nam hay nữ có là vấn đề gì". "Mọi mối quan hệ đều là một điều tự nhiên, dù là đàn ông hay đàn bà, ý tôi là khi hai người yêu nhau thì chỉ có tình yêu là điều ý nghĩa". 

Có một lần đám săn tin đuổi theo cả hai để chụp ảnh, lúc này Trương Quốc Vinh đột ngột nắm chặt lấy tay Đường Hạc Đức, cứ như vậy thong thả nhịp bước cùng nhau trên đường rồi về nhà, giống như thách thức dư luận và báo giới, giống như muốn tuyên bố đây là người anh yêu nhất và đó là một người đàn ông. Cái nắm tay ấy được ca tụng là "Cái nắm tay kiên định nhất thế kỷ".



Đến tận năm 1997, trong một buổi biểu diễn, Trương Quốc Vinh mới chính thức giới thiệu Đường Hạc Đức một cách công khai với tư cách "người bạn thân thiết nhất". Là "Thiên hoàng" của làng giải trí Hong Kong, Trương Quốc Vinh bị quá nhiều người nhòm ngó và để ý, chính vì vậy, anh làm tất cả để bảo vệ người mình yêu, cho đến khi họ sẵn sàng đối mặt với cả thế giới, sẵn sàng bỏ ngoài tai mọi lời nhận xét, đánh giá. 

Đường Hạc Đức dạy bạn thế nào gọi là "khắc cốt ghi tâm" 

Trương Quốc Vinh yêu Đường Hạc Đức, biểu hiện ở vẻ hạnh phúc lúc sinh thời. Còn Đường Hạc Đức yêu Trương Quốc Vinh có thể dễ dàng nhìn thấy qua sự khắc khoải suốt 14 năm qua. 




Ngày 1/4/2003, Trương Quốc Vinh bất ngờ tự vẫn sau một thời gian dài chống chọi lại căn bệnh trầm cảm. Anh giải thoát bản thân khỏi những đêm mất ngủ triền miên, những suy nghĩ tiêu cực và cảm giác bức bối đến nghẹt thở. Anh làm theo giọng nói luôn giục anh "Nhảy đi !" để tìm đến miền hạnh phúc khác, bỏ lại sau lưng một người đàn ông hàng chục năm trở luôn sống trong khoảnh khắc ám ảnh đó. 

Đối với Đường Hạc Đức, Trương Quốc Vinh là một tình yêu không thể thay thế và luôn tồn tại. Anh như bị mất đi sợ dây níu kéo sự sống, sợi dây kết nối với cuộc đời: "Tôi như một đám mây, không biết trôi về đâu" - Đường Hạc Đức. 

Đã có những lúc, Đường Hạc Đức ai oán về quyết định quyên sinh của Trương Quốc Vinh, ấy là vào ngày đưa Ca Ca, anh nói: "Tôi sẽ nhường anh đi trước, tôi an táng anh, để anh yên tâm mà ra đi. Hãy để lại muôn vàn thống khổ cho tôi, để lại cho tôi cả sự cô đơn này nữa".




Sau đám tang của Trương Quốc Vinh, Đường Hạc Đức vẫn ở tại ngôi nhà mà trước đó hai người ở, vẫn không hề thay đổi một chi tiết nào. Đường Hạc Đức vẫn xem như Trương Quốc Vinh còn sống. Bất luận đi đâu làm gì cũng sẽ cố gắng về nhà trước 11 giờ vì "về nhà trễ sẽ có người lo lắng"

Anh vẫn dùng số điện thoại cũ, chiếc xe cũ từ khi cả hai còn bên nhau. Cả 3 chiếc đều có biển số với 3 số cuối là 339. Trong tiếng Quảng, 399 phát âm gần giống với viết tắt của cụm từ "Suốt đời, suốt kiếp". DC339, nghĩa là "Đường - Trương suốt đời suốt kiếp". Đường Hạc Đức một mình sống trong kỷ niệm cũ, âm thanh cũ, để mình chìm vào trong thời khắc ám ảnh mãi không quên. Sau này, anh chia sẻ, những thời gian và không gian thay đổi thì mọi chuyện có thể vơi bớt nhưng "vết thương nhìn chung đã liền sẹo, nhưng vẫn là thương tích đầy mình!"

Đường Hạc Đức sau cái chết của Trương Quốc Vinh trở nên khép kín. Thậm chí, trong những năm đầu, bạn bè còn không dám nhắc đến từ "Ca Ca", đây là một từ khóa cấm kỵ vì không muốn làm Đường Hạc Đức đau lòng. Cũng sợ anh nghĩ quẩn, họ luôn ở bên chăm sóc và động viên anh. 

Nữ ca sĩ từng nhiều lần cộng tác với Ca Ca là Trần Khiết Linh đã đăng một bài phúng trên “Thành báo”:

“Tôi đang ở trong vườn hoa nhà cậu, cùng người bạn tốt nhất của cậu, ở bên người thương yêu nhất đời cậu. Anh Đường. Hoàn toàn không nhận ra cậu đã rời xa chúng tôi, tôi nhìn người cậu yêu nhất dựa vào một góc cửa, như thấp thoáng thấy bóng dáng cậu nơi đó. Cậu yên tâm đi! Chúng tôi đều biết người cậu không an tâm nhất là ai, dù ngoài kia người ta có đồn đại ra sao, chúng tôi vẫn hiểu rõ, hai người các cậu không hề có vấn đề gì cả, chúng tôi sẽ bảo vệ cậu ấy, giúp cậu ấy vượt qua những ngày tháng mất đi cậu, vượt qua cửa ải khó khăn bất ngờ xuất hiện này.”

Đã có lúc, Đường Hạc Đức trốn chạy không dám đối diện với sự thật, có lúc anh luôn ảo tưởng vào điều kỳ diệu Ca Ca sẽ mãi ở bên anh. Đường Hạc Đức giữ niềm tin đó để làm động lực tiếp tục sống với đời. Đã có lúc anh phải gặp bác sĩ tâm lý, rồi lại quyết định thà chìm trong quá khứ để sống bởi dù không cố nhớ nhưng lòng lại chẳng quên. Đường Hạc Đức sẽ mãi chẳng thể nào quên đi tình yêu ấy, mãi trông ngóng một ngày Trương Quốc Vinh trở về. 

Mãi đến tận khi người hâm mộ tổ chức kỷ niệm 10 năm ngày mất của Trương Quốc Vinh, Đường Hạc Đức mới xuất hiện. Đường Hạc Đức từng nghẹn ngào thề hẹn: "Dù cho cuộc đời có đến một đoạn kết, nhưng tình yêu này là vĩnh hằng". "Trời đất lâu bền rồi sẽ tận, tình này muôn thuở vẫn miên man."



14 năm, trong cuộc đời con người, nói dài không dài, nói ngắn chẳng ngắn, nhưng có một người đàn ông đã dành khoảng thời gian này chỉ để nhớ 1 người. Trương Quốc Vinh đã đi rồi, nhưng Đường Hạc Đức vẫn chờ anh ấy!


Đường Hạc Đức mừng sinh nhật tuổi 61 của bạn đời quá cố

Sáng 12/09/2017, Đường Hạc Đức chia sẻ ảnh Trương Quốc Vinh cùng dòng viết: “Sinh nhật vui vẻ. Chúc mừng sinh nhật”. Nếu còn sống, năm nay Trương Quốc Vinh đã bước sang tuổi 61. Những người yêu mến anh vẫn không thể tin thần tượng của họ ra đi còn Đường Hạc Đức và Trương Quốc Vinh cũng âm dương cách biệt đã 14 năm.


Anh khoe chiếc áo phông có dòng chữ Thanks Monica (Monica là ca khúc gắn liền với tên tuổi Trương Quốc Vinh).

Đường Hạc Đức vẫn sống đơn độc sau 14 năm Trương Quốc Vinh qua đời. Anh lưu giữ mọi kỷ vật, kể cả chiếc áo phông có dòng chữ Thanks Monica, ca khúc của Trương Quốc Vinh.

Đường Hạc Đức từng kể anh đã mất nhiều thời gian dài để làm quen với cuộc sống vắng Trương Quốc Vinh. Anh trở lại với nhịp sống thường ngày từ năm 2016 và cũng cởi mở hơn trong việc chia sẻ tâm sự trên trang cá nhân, kể những câu chuyện cũ. 

“Khi còn sống, Ca Ca (tên thân mật của Quốc Vinh) từng rất thích tấm ảnh hai chúng tôi nắm tay trên đường phố bị chụp lại. Anh ấy nói dù sinh hay tử, đã cùng hẹn thề. Tôi nắm tay người, bước bên nhau đến bạc đầu”, Đường Hạc Đức tâm sự.



Trước đó, vào bốn giờ sáng ngày 1/4, trên trang Instagram cá nhân của mình, Đường Hạc Đức cũng đã bất ngờ chia sẻ hình ảnh năm xưa của mình và Trương Quốc Vinh. Một lời nhắn không thể dịu dàng và khắc khoải hơn: "Đã là nửa đêm, trần nhà hiện lên 1 đoạn phim. Vẫn không thể xua đi thước hình ấy trong lòng".




Hàng ngàn lượt bình luận và lời chúc bình an trên trang Instagram đã được gửi đến cho Đường Hạc Đức: "Xin được gửi lời chúc an yên nhất tới anh Đường", "Ký ức tươi đẹp vẫn ở lại, nụ cười ấy vẫn hiện hữu, mong Đường Đường mãi bình an", "Ca Ca mãi mãi ở trong lòng chúng ta, Đường Đường à, mong anh bình an và hạnh phúc"...



5 vai diễn để đời của huyền thoại Trương Quốc Vinh

Nguồn: Kênh 14

Đối với những tâm hồn say mê điện ảnh trên thế giới nói chung và châu Á nói riêng, câu chuyện về Trương Quốc Vinh, đó là câu chuyện về một giấc mơ, giấc mơ hoa lệ phảng phất sắc màu ký ức.



Cách đây 14 năm, huyền thoại điện ảnh Hồng Kông này đã nhảy xuống từ tầng hai mươi bốn của một khách sạn. Anh chọn ngày 1/4 để làm việc này, như thể đây chỉ là một lời nói dối. Trên khoảng không mênh mông ấy, cơ thể ấm nóng của anh được bọc trong những túi gió khổng lồ, bay vút lên và được thả vào một đám mây trắng nào đó. Để anh mãi mãi ngủ quên giữa bầu trời mùa hè tĩnh lặng.
Người hâm mộ Trương Quốc Vinh thỉnh thoảng vẫn cảm giác rằng: có lẽ đến tận bây giờ, Ca Ca vẫn không ngừng bay.
5. Yên Chi Khâu
Thông thường, các diễn viên đều muốn được vào vai người tốt, trở thành nhân vật chính diện được khán giả cổ vũ tôn sùng. Ấy vậy mà Trương Quốc Vinh đã từng tự hào nói rằng: Trần Chấn Bang (Thập Nhị thiếu gia) của nữ tác giả Lý Bích Hoa là vai diễn đo ni đóng giày cho mình. Quả thực, một Thập Nhị thiếu gia thanh tú, thâm tình, đẹp đẽ tinh xảo như một món đồ sứ, vừa đáng thương vừa đáng trách như thế, ngoại trừ Trương Quốc Vinh ai còn có thể xứng đáng sắm vai?


Như Hoa yêu Thập Nhị thiếu gia, yêu chàng nhu tình mật ý, anh tuấn phong lưu, yêu đến độ cam chịu đem tính mệnh ra đặt cược, dùng cái chết chứng minh ái tình. Câu chuyện diễn ra vào những năm 30 thế kỷ 19, thời kỳ dân quốc hỗn loạn nhiễu nhương, xã hội chìm trong xa hoa và thống khổ. Trần Chấn Bang – một thiếu gia giàu có – vì say mê kỹ nữ nổi tiếng Như Hoa mà từ bỏ gia đình. Đến lúc rơi vào đường cùng, hai người dùng hộp son môi đính ước và nuốt nha phiến tự sát.



Như Hoa trở thành hồn ma lang thang trên dương gian để tìm Chấn Bang. Đến hơn 50 năm sau, nhờ sự trợ giúp của một phóng viên, cô biết được ngày đó Chấn Bang tự sát bất thành và đã được cứu sống. Đứng trước cô hiện giờ là một người đàn ông bệ rạc và thất bại. Lòng nàng tan nát, trả hộp son lại cho chàng, nói với chàng mình sẽ không chờ đợi nữa và bước vào bóng tối.


Tuy nội dung phim chủ yếu xoay quanh Như Hoa, nhưng không ai có thể phủ nhận Trương Quốc Vinh đã khắc họa nên Thập Nhị thiếu gia Trần Chấn Bang một cách hoàn mỹ, tinh tế và tự nhiên. Chàng mang trên mình sự đẹp đẽ, phong lưu và biếng nhác của một công tử, xen lẫn khí chất xa hoa, thích hưởng lạc, suy đồi của giới quý tộc thời bấy giờ. Chàng mặc trường bào (áo dài), tuấn tú như ngọc, cúi đầu nhíu mày thì tao nhã ưu thương, nhướn mi mỉm cười thì dịu dàng thâm tình.
Tình yêu của Thập Nhị thiếu gia dành cho Như Hoa rất chân thành, chỉ là chàng không thể vì nàng mà chết thêm lần nữa, một cuộc tình duyên đã tiêu tan hết tất cả dũng khí của chàng. Một chàng trai như thế này, khiến cho người con gái phong trần sắc sảo thông minh như Như Hoa, dẫu biết không thể trông cậy vào nhưng vẫn không thể ngừng say đắm, chàng trai ấy chỉ có thể là Thập Nhị thiếu gia của Trương Quốc Vinh.
4. Đông Tà Tây Độc
Trong phim điện ảnh kinh điển Đông Tà Tây Độc của đạo diễn Vương Gia Vệ, Trương Quốc Vinh vào vai Âu Dương Phong – một cái tên quen thuộc trong tiểu thuyết Anh hùng xạ điêu của Kim Dung. Tuy nhiên, bộ phim này đạo diễn Vương Gia Vệ chỉ mượn tên một số nhân vật của nguyên tác để kể câu chuyện của riêng mình.
Sau khi rời khỏi núi Bạch Đà, Âu Dương Phong đã dừng chân tại một sa mạc, dựng quán và trở thành một kẻ môi giới chuyên giải quyết mọi vấn đề rắc rối của người khác. Những khách hàng lần lượt đến tìm tửu quán của Âu Dương Phong, không chỉ để đưa ra những yêu cầu đặc biệt hay nghỉ ngơi đơn thuần, mà còn để kể về những chuyện tình của họ.

Âu Dương Phong ẩn cư nơi sa mạc, không đơn thuần chỉ để trốn tránh, mà sâu trong lòng hắn chỉ muốn cất giấu tất cả hồi ức. Nỗi tiếc nuối khi yêu nhưng lại không thể gần nhau, những đau khổ ấy vẫn dây dưa, dằn vặt Âu Dương Phong. Người này giống như một điểm lặng giữa bộ phim, mỗi một vị khách đi lướt qua hắn đều mang trong mình một mối tình sâu đậm khó quên.

Màu sắc của phim tất nhiên không thể đẹp đẽ như những tác phẩm điện ảnh hiện nay. Đó là màu sắc của cát bụi, của tro tàn, tro tàn của thời gian. Giữa những khung hình đã nhuốm màu ký ức ấy, Âu Dương Phong của Trương Quốc Vinh với một cái nhếch mép cười, một ánh mắt, một cái xoay người, làm sống tất cả những hoài niệm. Gặp gỡ một người như thế, khiến kẻ khác không khỏi nhớ tiếc những chuyện đã qua.
Trương Quốc Vinh từng nửa đùa nửa thật rằng chính bản thân anh cũng không biết bộ phim này nói về điều gì. Tuy được xếp vào thể loại kiếm hiệp, nhưng Đông Tà Tây Độc chủ yếu miêu tả mối quan hệ tình cảm giữa các nhân vật với nhau, thông qua đó thể hiện rất nhiều "triết lí tình yêu" thường thấy trong phim Vương Gia Vệ. Tuy thất bại nặng nề về mặt thương mại, nhưng nó vẫn đoạt nhiều giải thưởng điện ảnh trong và ngoài nước, xếp thứ hạng cao trong top 100 phim điện ảnh Trung Quốc xuất sắc nhất mọi thời đại.
3. Xuân Quang Xạ Tiết
"Vì sao Hà Bảo Vinh đã có Lê Diệu Huy rồi mà vẫn cứ tiếp tục đi tìm những người khác?" Rất nhiều khán giả đã thắc mắc như vậy. Xuyên suốt Xuân Quang Xạ Tiết, Trương Quốc Vinh trong vai diễn Hà Bảo Vinh, luôn luôn giữ điệu cười tinh quái trên môi, mỗi bước đi cứ như đang nhún nhảy. Hà Bảo Vinh mãi mãi là đứa trẻ không lớn, đáng yêu, ngang bướng, phản bội, khiến kẻ khác phải bó tay. Nhưng ở đoạn cuối phim, khi Hà Bảo Vinh ôm tấm chăn của Lê Diệu Huy cất lên tiếng khóc như xé lòng, cách màn hình, người xem đều có thể bị lây nhiễm bởi đau thương.
Là một bộ phim về đề tài đồng tính, nhưng đạo diễn Vương Gia Vệ không dùng nó để lên án những rào cản xã hội, mà xoáy sâu ống kính vào tình yêu giữa những người đàn ông. Nếu mối quan hệ giữa nam và nữ là sự kết hợp tự nhiên của âm dương, được xã hội công nhận, có hôn nhân và con cái ràng buộc… thì tình yêu giữa hai người đàn ông tựa như con ngựa bất kham, là hai cực dương vẫn sẽ phát sinh phản ứng đẩy cho dù được ghép sát vào.
Suốt cuộc đời của diễn xuất không dài của mình, Trương Quốc Vinh đã đảm nhận những vai diễn mà (nhiều người cho rằng) ngoài anh ra, chẳng ai khác có thể diễn nổi. Một trong số đó là nhân vật đồng tính với tính cách kì quái Hà Bảo Vinh.

Chỉ cần Hà Bảo Vinh nói: "Chúng ta hãy bắt đầu lại đi", thì Lê Diệu Huy sẽ lập tức ôm lấy cậu ta, mang đến bệnh viện chữa thương, nấu ăn, tắm rửa, nhường giường… hoặc nửa đêm chạy xuống phố cho cậu ta mua thuốc lá. Hà Bảo Vinh không xấu, cậu chỉ là một đứa trẻ đã bị Lê Diệu Huy chiều hư, có những hành động khiến cho kẻ khác tức giận, nhưng lại không thể hoàn toàn ghét bỏ. Bởi vì ánh mắt của cậu ta quá trong sáng, bởi mỗi cử chỉ đều đáng yêu, nên chỉ cần nhìn thấy Hà Bảo Vinh quay lại nhà trọ cũ dọn dẹp chờ Lê Diệu Huy, và rồi ôm chăn khóc nấc lên như đứa trẻ bị bỏ rơi, cũng đủ để khán giả tha thứ cho nhân vật này.
Kì thực lý do rất đơn giản. Sở dĩ Hà Bảo Vinh có thể hết lần này đến lần khác từ bỏ Lê Diệu Huy, tìm đến thế giới bên ngoài ăn chơi đàng điếm, là bởi vì cậu ta vẫn tin: mình vẫn có một nơi để trở về và ở nơi ấy, vẫn còn có người đang chờ đợi.
2. A Phi Chính Truyện
Gã con trai đó mê hoặc qua từng khung hình. Anh ta dùng đôi mắt biết nói, bờ môi kiêu ngạo, những lời tán tỉnh duyên dáng và vài bước nhảy Manbo nhẹ tênh để cướp đi trái tim của mọi phụ nữ.
Câu thoại anh ta dùng để nói về bản thân mình: "Tôi đã nghe về một loài chim không chân… Loài chim không chân cứ bay mãi, bay mãi trên bầu trời, và tựa vào cơn gió mỗi khi thấm mệt. Loài chim ấy chỉ đáp xuống một lần trong đời nó… Đó là khi chết đi." đã được bình chọn là lời thoại hay nhất trong lịch sử điện ảnh Trung Quốc.
Gã playboy ấy chính là Yuddy (Trương Quốc Vinh đóng) – một kẻ đã bị mẹ ruột bỏ rơi. Lớn lên với sự thiếu thốn tình mẫu tử, Yuddy tìm hơi ấm và sự an ủi nơi những người đàn bà xa lạ. Anh ta xuất hiện trước mọi phụ nữ với dáng vẻ mê người và những thủ đoạn sành sỏi, khiến đối phương mê mệt. Nhưng đến cuối cùng, tất cả họ đều là những bóng hồng lướt qua cuộc đời phong lưu đa tình của Yuddy.
Giống như hầu hết các bộ phim nghệ thuật của Vương Gia Vệ, A Phi Chính Truyện không có một cốt truyện liền mạch hay các tình tiết gay cấn, mà chủ yếu dựa vào tâm lý nhân vật để thể hiện nội dung của mình. Trương Quốc Vinh đã tạo nên một Yuddy tự tin và đầy ngẫu hứng. Một giây trước anh ta dịu dàng như gió xuân, thoắt cái lại trở cuồng say như vũ bão.
Cuộc đời của Yuddy xoay vần giữa sự vứt bỏ và bị vứt bỏ. Anh vứt bỏ mọi thứ đến Philippines xa xôi tìm mẹ ruột, và ngay khi bà vừa vứt bỏ anh lần nữa, Yuddy cũng chính thức vứt bỏ bà ta mãi mãi.
Từ lúc ra đời cho đến nay, A Phi Chính Truyện luôn nằm trong top đầu danh sách những phim hay nhất do khán giả lẫn các nhà phê bình Hồng Kông bình chọn. Đến với bộ phim này, tiếp cận với Yuddy của Trương Quốc Vinh, không phải để tìm ra một luân lý hay câu chuyện tình yêu cụ thể nào cả. Bạn chỉ việc tập trung nhìn vào màn hình, và để cho người đàn ông ấy nhấn chìm bạn vào thế giới trống rỗng nhưng quyến rũ của anh ta.
1. Bá Vương Biệt Cơ
"Một nụ cười đem đến cả mùa xuân. Một giọt lệ làm đen tối đất trời... Chỉ có nàng, chỉ có nàng mới có được vẻ đẹp nhường ấy..."
Trương Quốc Vinh cho rằng mình không thể đẹp như những dòng văn miêu tả vẻ đẹp diễm lệ của Trình Điệp Y, nhưng nữ tác giả Lý Bích Hoa thì cho rằng ngoại trừ anh, không ai có thể xứng đáng nhận vai diễn ấy.
Sự thể hiện của Trương Quốc Vinh trong Bá Vương Biệt Cơ đã chứng minh anh là một thiên tài diễn xuất, mỗi ánh mắt cử chỉ đều khiến cho người xem phải run rẩy. Khí chất cao nhã của giới quý tộc đã sa sút, ánh mắt ai oán mà kiêu ngạo, động tác mềm mại và phiếm tình… Trương Quốc Vinh trở thành Trình Điệp Y bằng xương bằng thịt, dùng tất cả ngôn ngữ của hình thể và tâm hồn để thể hiện tình yêu của Điệp Y, và cách Điệp Y nhìn người đàn ông mình yêu cùng người phụ nữ khiến mình đố kỵ.
Kỳ thực Trình Điệp Y là một người đơn thuần. Từ nhỏ đã học diễn kịch, mỗi lần thuận miệng hát "Ta vốn là thân nam nhi, không phải phận nữ nhi", Điệp Y đều bị đánh đập. Trình Điệp Y bởi vì Đoạn Tiểu Lâu – sư ca vẫn quan tâm chăm sóc Điệp Y, sau lại trở thành "Bá Vương" trên sân khấu – mà cam tâm tình nguyện đứng sau người đàn ông này và hát "Ta vốn là nữ nhân, không phải nam nhi".
Thế nhưng kịch là kịch, đời là đời. Trình Điệp Y không thể là Ngu cơ, còn người kia cũng chỉ là Đoạn Tiểu Lâu, không phải Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ. Gã đàn ông này khiến Điệp Y tổn thương khi chọn Cúc Tiên - một người phụ nữ thực thụ - làm bạn đời, nhưng cuối cùng lại tổn thương Cúc Tiên chỉ để bảo vệ bản thân. Điệp Y nhấn chìm mình trong những vở kịch, cố chấp trầm mê trong cõi riêng, chớp mắt một cái bèn nhận ra thế giới ngoài kia đã vật đổi sao dời.

Giữa thời buổi hỗn loạn khi Trung Quốc bị người Nhật Bản xâm lược và triều đình Mãn Thanh sụp đổ, Trình Điệp Y hiện lên như một nhân vật nhỏ bé nhưng lại vô cùng phức tạp. Anh tượng trưng cho những người thề sống thề chết bảo vệ truyền thống văn hóa, bất kể thời đại xoay chuyển thế nào. Suốt cuộc đời mình, Điệp Y truy cầu đỉnh cao của nghệ thuật kinh kịch, bảo vệ lý tưởng và tình yêu. Đến cuối cùng, khi phát hiện bản thân hoàn toàn bất lực, những đẹp đẽ trên sân khấu vĩnh viễn không thuộc về mình, Điệp Y đành dùng cái chết để kết thúc tất cả.

Cùng là hai nhân vật dưới ngòi bút nữ tác giả Lý Bích Hoa, nếu như Thập Nhị thiếu gia của Yên Chi Khâu là thanh khiết bạc nhược, thì Trình Điệp Y trong Bá Vương Biệt Cơ chính là một thứ rượu cay nồng: một cái liếc mắt, một cái quay đầu cũng khiến kẻ khác như say như túy. Hơn hẳn những tác phẩm khác của Trương Quốc Vinh, Bá Vương Biệt Cơ để lại trong lòng người xem không chỉ là một hồi ức, mà là một giấc mộng, một giấc mộng điêu tàn mà đẹp đẽ.
Kết
Đương nhiên, 5 tác phẩm kể trên chưa phải là những tác phẩm xuất sắc duy nhất của Trương Quốc Vinh. Với khả năng diễn xuất thiên tài, Trương Quốc Vinh đã để lại một phần sinh mệnh của mình bên trong mỗi vai diễn mà anh tham gia. Và ở đó, sinh mệnh của anh không bao giờ mất đi.
Trương Quốc Vinh vẫn là loài chim không chân, đôi cánh của anh vẫn chao liệng qua trái tim của mỗi khán giả yêu mến nghệ sĩ huyền thoại này. Và cho đến tận bây giờ, đôi cánh ấy vẫn chưa ngừng lại.


Thứ Hai, 16 tháng 5, 2016

14 mẩu chuyện về Trương Quốc Vinh

Dịch bởi page Chinese NetizenBuzz VTrans, nhân ngày 1/4/2016.

Nội dung bài dịch này ở dạng truyền miệng trên các trang mạng như tianya, douban, blog sina ..., chưa có xác thực rõ ràng về tính đúng sai của vấn đề.


——
(Vài chuyện lặt vặt về Trương Quốc Vinh. Mấy năm nay mọi người đều nói không ngớt về con người này. Công chúng ai chẳng biết, con người này thiên tư hơn người, tài năng vẫy vùng, tài tình lắm khiến trời đất ghen, tạm thời sẽ không nhắc tới ở đây. Thớt này lập ra chỉ để nói về một Trương Quốc Vinh rất khác. khiến người ta câm nín và cẩu huyết không ai ngờ)

Bắt đầu nào ——


1. Đầu tiên

Mấy ngày nay sắp tới sinh nhật Chuyện thứ 53 của Ca Ca, đây là một ngày vui. Trong ngày vui thể này, tôi nhớ lại khả năng phản ứng nhanh nhạy đầy màu sắc hài kịch của Ca Ca trong ngày 11/9/2001 máy bay đâm vào trung tâm thương mại thế giới đó. Khi ấy sau khi xem tin tức xong, anh nhanh như chớp gọi điện cho một nhân viên từng làm cho mình N năm chưa gặp lại.

Ca Ca: Anh có biết New York xảy ra chuyện rồi? Tấn công khủng bố đó!? Bao nhiêu người chết đó!

Nhân viên: .... Không rõ, liên quan gì đến tôi chứ (ngơ ngẩn ING)

Ca Ca: Làm sao không liên quan đến anh được, em vợ anh không phải cũng đang làm việc ở New York sao? Anh mau gọi điện xác nhận xem cậu ấy có bình an vô sự không đi chứ.
  
Nhân viên: Ừ nhỉ, nghe anh nói đúng là một chuyện lớn.... Ai ya, chết rồi, sổ điện thoại tôi ở đâu rồi?:
  
Ca Ca: Không cần tìm đâu, số điện thoại của vợ và em trai anh là XXXXX, còn nữa, vợ anh giờ đang ở Thâm Châu, số điện thoại là XXXXX. Anh liên lạc với phía New York trước rồi gọi cho vợ báo bình an.

Ca Ca nhắc nhở xong thì an ủi rồi gác điện thoại, cảm thấy bản thân mình lại đóng góp vào công cuộc bảo vệ hòa bình thế giới .

Bên kia điện thoại, anh nhân viên đang trầm ngâm trong hỗn loạn: Cứu mạng với! Vì sao anh ấy còn biết người thân họ hàng hơn cả tôi thế!? Ông chủ của tôi còn đáng sợ hơn phần tử khủng bố mà!

  Có một ngày, Ca Ca tới Tứ Xuyên du lịch. Gặp một ông chú buôn bán ở Thành Đô, chỉ là tình cờ gặp nhau mà thôi. Lúc ấy hai người nói chuyện bằng tiếng phổ thông. Vài tháng sau, ông chú này nhận được một cuộc điện thoại kỳ lạ, đối phương hồ hởi dùng tiếng địa phương Thành Đô chào ông. Ông chú cảm thấy giọng nói này sao mà quen tai, nhưng không nghĩ ra bạn ông ai có giọng nói này. Sau đó đối phương không nói nổi tiếng Thành Đô nữa, mới biết hóa ra là cái người tên Trương ở Hong Kong biết nói giọng phổ thông lưu loát kia.

Hai chuyện kể trên cho thấy, Ca Ca có trí nhớ và khả năng ngôn ngữ cao siêu. Người có khả năng này, vứt sang Nga có thể làm KGB, ở Đại Lục có thể tiến vào Trung Sơn Hải, sang Mỹ sống có thể làm CIA. Đáng tiếc người này lại sinh ở Hong Kong. Ngoài việc nhớ kịch bản, đọc lời thoại học ngoại ngữ, giữ các mỗi quan hệ quen biết ra thì phần lớn dung lượng bộ não không có việc làm, liền thường để tám chuyện trên trời dưới biển.

2. Chuyện thứ hai

Nghe nói Ca Ca hình như từng vào mấy trang web như leslieclub, nick đăng ký là Trương Quốc Vinh, còn từng comment, chuẩn bị đón nhận sự hoan nghênh nồng nhiệt
Kết quả nhận được một đống gạch đá.

Đúng là sinh ra không gặp thời.

Cũng chẳng trách được. Khi đó ấn tượng của Vinh Mê đại lục đối với anh vẫn là thần tiên không dính bụi trần, ai mà tưởng tượng được chàng lãng tử miệng ngậm điếu Marlboro, mặc áo ba lỗ quần cộc đó lại là trạch nam trước máy tính. Thế là dân mạng nhầm hàng thật thành hàng giả, đóng khung Ca Ca thành "Đừng yêu Ca Ca, Ca Ca chỉ là truyền thuyết thôi". Lần này, đám sói háu ăn đã bị hụt mất một bữa.

Phí của trời cho mà!!!!!!!!!!!!!!!!!!

3. Chuyện thứ ba

Chuyện linh tinh về Ca Ca chủ yếu xoay quanh bàn mạt chược. Là một người trung niên coi mạt chược như quốc túy và thứ thuốc tốt trị được chứng đãng trí của người già, Ca Ca thường mời một dàn các ông già bà cả cùng chí hướng đến nhà, ăn uống chơi bài nghe chuyện đầu thôn cuối xóm. Tôi vẫn cứ băn khoăn nếu lũ paparazzi đặt máy nghe lén dưới bàn mạt chược của anh, nhất định sẽ nghe được trăm thứ tin tức đáng kinh ngạc.

Câu chuyện cẩu huyết nhất về Ca Ca và mạt chược đó là vào khoảng năm 1998 khi anh nhận phỏng vấn "Thông cáo tạm thời" của CHANNEL V về chuyện vào ngày tận thế thì anh sẽ làm gì. Người bình thường đều sẽ trả lời các kiểu như bên người mình yêu, ôm nhau thân mật ngắm nhìn đến khi thành tro bụi thì thôi.

Khi ấy Ca Ca đã bày ra vẻ mặt ngây thơ hoạt bát, rồi lại nghiêm túc chắp tay ra dáng cầu nguyện, chậm rãi nhìn vào ống kính nói: Nếu thật sự có ngày đó, tôi cầu thượng đế nhớ báo sớm cho tôi một chút, để tôi có thời gian gọi Gia Linh và Vương Phi đến nhà, rồi thêm cả Đường tiên sinh, 4 người chúng tôi mở một bàn mạt chược, cứ đánh cứ đánh, lo gì có tận thế hay không, quan trọng nhất là phải ù một ván Đại tam nguyên đúng lúc tận thế, đó mới là phê.

Bạn nào biết tiếng có thể xem PV trên trong link này http://www.bilibili.com/video/av1528207/

4. Chuyện thứ tư

Vẫn là quay lại buôn về con chó của Ca Ca đi vậy.

Người ta hay bảo, chủ nào chó nấy. Tính cách có phần hâm dở cẩu huyết của Ca Ca cũng ảnh hưởng sang chú chó. Chú chó có đời sống xa hoa đó chính là hình mẫu điển hình chủ nào chó nấy, có gì học nấy.

Bình thường nếu đến làm khách nhà Ca Ca, nếu bạn thấy vừa ý cái gì, khen một câu thôi thì gần như thứ đồ đó là của bạn rồi. Cho dù là đèn thủy tinh hay đồ dùng đắt tiền, Ca Ca đều sẽ nói với bạn rằng: Vừa ý sao, vừa ý thì tặng cho bạn. Sau đó lập tức đóng gói để vào xe. Thậm chí cả chiếc porsche đắt tiền, chỉ cần bạn có biểu cảm thích thú đủ mức mà thốt lên: Oa, chiếc xe đẹp quá! Anh ấy đều có thể vứt chìa khóa cho bạn để bạn đi bất cứ lúc nào.

May mà anh cũng kiếm được tiền, cộng thêm trong nhà có một ông chồng quản gia siêu tuyệt vời, vẫn giữ được gia tài 9 chữ số cho anh.

Nhà Ca Ca còn có một vị thiếu gia Bingo, cũng chính là chú becgie có tần suất xuất hiện trên ống kính nhiều nhất, cũng y hệt vị chủ nhân kia, là một con thần khuyển. Chú chó này rất biết cách nhìn người mà sủa. Ví dụ: trước mặt đạo diễn Diệp Đại Ưng thì tỏ ra rất ôn hòa nhã nhặn, trước mặt Từ Khắc thì lại vô cùng hung dữ ghê gớm, lần nào cũng dọa cho Từ lão gia sợ chết khiếp.

Nguyên nhân cụ thể, có thể do Ca Ca từng dạy nó: đạo diễn Diệp là con của liệt sĩ cách mạng, làm người hiền hậu, luôn khiêm nhường trước mọi người. Còn đạo diễn Từ, thường tức giận với nhân viên đoàn làm phim.

Có một lần, Ca Ca cùng nhà báo Chitose Shima về nhà để chụp ảnh tạp chí và phỏng vấn. Vừa mở cửa, Bingo thiếu gia nghe thấy tiếng Nhật, liền lập tức cho mình là đúng, cắn vào tay cô. Kết quả là bị nhốt nửa ngày trời. Cho tới nửa đêm, Chitose Shima còn nghe thấy Ca Ca thủ thỉ tâm sự với Bingo. Nếu nó nghe hiểu tiếng Quảng Đông, không biết chừng nó sẽ phát hiện Ca Ca đang diễn thuyết làm thế nào thể phân biệt bạn tốt và người xấu không chừng.


Ca Ca và "thiếu gia" Bingo :"D

5. Chuyện thứ năm

Người nào đó năm 93 đi Du Lâm quay Đông Tà Tây Độc. Không ngờ trên đường đi xe bị hỏng. Trợ lý ở lại chờ sửa xe. Còn người nào đó sợ tới muộn, chạy tới bên đường vẫy xe. Có một chiếc xe tải dừng lại, anh bảo họ cho anh đi nhờ một đoạn. Trên xe có hai người đàn ông thô kệch, nhìn kỹ người nào đó từ đầu đến chân một lượt, nhìn đến mức tóc người nào đó dựng đứng, cuối cùng mới hỏi anh: "Anh có phải là Trương Quốc Vinh đóng điện ảnh không?" Người nào đó mới thở hắt ra một hơi.

Còn có người nói Ca Ca còn từng một mình một xe đi tới hoang nguyên phía Tây Bắc Trung Quốc. Trên đường đi không biết đã làm hỏng bao nhiêu chiếc xe. Ca Ca cứ chạy tới khi phía sau xe nóng bừng bốc khói, cuối cùng may mà có hai người đi đường vui lòng mang một ông chú khiến người khác câm nín này đi cùng. Sau khi lên xe mới phát hiện hai người này khuôn mặc hơi hung ác, cái người ngồi ghế phụ lái đôi mắt nhỏ tí còn nhìn chằm chằm anh.

Ca Ca khi ấy cho rằng bản thân đã gặp phải dân giang hồ rồi. Với bộ não kỳ lạ của mình, anh nhanh chóng phán đoán xem hai ông chú này cần tiền hay cần sắc. Bình thường loại người ham tiền thì sẽ nhìn chằm chằm vào miệng túi quần chỗ có ví của người ta. Bất hạnh ở chỗ, ông chú kia cứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp như tranh vẽ của anh. Ca Ca nghĩ lần này xong rồi, vừa cướp tiền vừa cướp sắc không chừng. Thế là khuôn mặt bình tĩnh giơ tay sờ vào túi quần tìm mấy thứ kiểu dao nhỏ hoặc bút mày, chuẩn bị tự vệ.

Trong suốt quá trình suy nghĩ dài dằng dẵng khổ sở ấy, Ca Ca luôn nhìn ông chú kia bằng ánh mắt bình tĩnh và nghiêm túc. Thoáng cái trôi qua mấy phút, trời càng này càng tối, đường càng ngày càng hoang vắng, vào lúc quyết định giết người cướp xe của Ca Ca ngày càng mạnh mẽ, ông chú đáng thương cuối cùng cũng thất bại trong cuộc chiến đấu mắt, rụt rè nói một câu: "Tôi vừa ngắm anh rất lâu, xin hỏi, anh có phải là Trương Tiên sinh diễn Tung Hoành Bốn Bể không? Có thể ký tên cho tôi không?"

Ca Ca nghe xong trong lòng hét lớn: Ông anh sao không sớm mở miệng, không cần phải đáng sợ thế chứ.

Sau đó mọi người ai cũng vui vẻ, Ca Ca thuận tay lấy luốn cái bút suýt thành hung khí ký tên xong thì ngủ khò khò một giấc. Hai ông chú thì vui vẻ đem con khỉ giống heo này về đoàn làm phim Đông Tà Tây Độc.

Trích cảnh phim Tung Hoành Bốn Bể

6. Chuyện thứ sáu

Quay lại concert năm 1997, Thư Kỳ mặc chiếc quần tất đen gợi cảm ngồi trên đùi Ca Ca mặc áo trắng trong suốt, diễn một màn hót hòn họt, ướt át không kể xiết. Ai ngờ vừa hát xong, Ca Ca lập tức trở mặt nói với Thư Kỳ: Ai cho em ngồi lên chứ, mau xuống đi, anh sắp có phản ứng rồi này...

  Thật ra đoạn lời thoại đầy đủ lúc đó của Ca Ca phải là thế này: "Aiya, em ngồi lên đùi anh thế này, anh sắp có phản ứng rồi đây này. (Khán giả dưới sân khấu phản ứng kịch kiệt, hò hét ầm ĩ)

  Tôi đã có cảm giác rồi, tôi cảm thấy ah~~~~~~ (Khán giả ở dưới phun máu mũi-ING)

  Ah~~~~~ Ôi hai chân của tôi, tê ~ quá ~ đi (Toàn bộ khán giả dưới đài ngả ngửa)

  Sau đó, Ca Ca bày ra khuôn mặt đau khổ nói với chị Thư Kỳ: Em, phải giảm cân đi thôi~~~~

7. Chuyện thứ bảy

Nghe nói Ca Ca từ khi còn nhỏ đã phát hiện khuôn mặt của mình không được bình thường cho lắm. Khi đi ngoài đường thường bị hàng xóm hoặc người xung quanh quay lại nhìn, có lần còn bị gặp cảnh nhéo má xoa đầu. Ca Ca vô cùng phiền muộn vì điều này. Vì để bảo vệ bản thân khỏi mấy loại sinh vật quấy rối kiểu ông chú biến thái hoặc yêu râu xanh, từ khi 5 6 tuổi anh đã luyện tập cho mình khí thế hết sức mạnh mẽ.

Từng có một ông chú biến thái tự mình đa tình giơ tay muốn sờ đầu vò tóc Ca Ca, kết quả bị Ca Ca lúc đó cao chỉ hơn 1 m nhìn chằm chằm bằng ánh mắt bén nhọn đến mức tay dừng cứng trên không. Ca Ca ngẩng đầu lên lườm ông ta, lườm cho tới khi ông chú toát mồ hôi mới nói rành rọt từng chữ với ông ta: "Thưa ngài, xin hỏi ngài chúng ta có quen biết không?

Mặc dù bình thường anh cũng khá phiền não về vẻ ngoài của mình. Lúc soi gương ở nhà, Ca Ca cảm thấy hơi khó hiểu. Anh không rõ vấn đề ở đâu. Gương mặt trong gương dường như không phù hợp với quan niệm thẩm mỹ của anh.

Cho tới khi lên cấp 2, khoảng 11 12 tuổi gì đó, Ca Ca cuối cùng cùng cũng bắt đầu có sự hiểu biết và thay đổi rõ ràng đối với cái đẹp.

Có một khoảng thời gian, anh vô cùng hâm mộ một bạn học. Theo như lời kể của anh, bạn học này rất đẹp trai, người này cao mét tám, eo thon, cũng gần mét 8 (!?) (ai yo, thế này không phải thành hình vuông sao?), còn đeo một chiếc kính đen dầy. Bạn học hình vuông thật thà vô tâm ấy tuyệt không phát hiện ra sự sùng bái của Ca Ca đối với anh ta, thường hay mời Ca Ca đến nhà chơi. Ca Ca vừa nhìn thấy bố mẹ anh em của hình vuông kia thì liền cảm thấy tự ti: Ôi gia đình này sáng sủa quá, cả nhà ai cũng tròn tròn, đeo chiếc kính gọng đen vô cùng gợi cảm phúc hậu. Lúc ăn cơm, cả nhà ai cũng thân mật gần gũi, sao mà giống một đàn-gấu-trúc đáng yêu thân thiện thế! Ca Ca ngơ ngẩn ngắm nhìn, tưởng tượng, nếu mà bản thân biến thành bọn họ, trở thành một phần của gia đình này, cả ngày lăn đi lăn lại thì đẹp đẽ biết bao. ~~ORZ~~~

  Các vị đọc giả đến đây hẳn đã nhìn ra cái quan niệm thẩm mỹ khiến người câm nín của Ca Ca. Rất rõ ràng, người này xuyên không từ thời Thịnh Đường về đây. Những người bạn gái mà sau này anh quen biết đều là hình tượng này: Mặt tròn tròn, người đầy đặn, thân thể khỏe mạnh, tính cách kỳ lạ. Mà trong lòng Ca Ca, chị Gia Yến sau khi béo lên, ngự tỷ nữ vương Hà Lợi Lợi đều thuộc kiểu mỹ nữ cao cấp trưởng thành đầy đặn. Mà nữ thần đáng yêu xinh đẹp gợi cảm nhất Hong Kong không nghi ngờ gì chính là nữ Thẩm Điện Hà rồi. Người này có khẩu vị nặng quá *Cười ngoác miệng*

8. Chuyện thứ tám

Nghe nói Ca Ca có lần cùng bạn bè đến nhà hàng Nhật ăn cơm, những người khác đều gọi nào là sashimi hay sushi các kiểu, thức ăn nhanh chóng được mang lên. Ca Ca bởi vì dạ dày không tốt nên không thể ăn đồ sống. Thức ăn chín anh chọn phải lâu hơn mới có.

Khi ấy ông chủ quản nhìn phát nhận ra Ca Ca, thấy anh vừa đợi vừa giương mắt nhìn người khác ăn ăn uống uống, nhìn có vẻ rất đói, rất thèm, rất đáng thương (Không biết có mút tay hay không)

Ông chủ không chịu nổi cái đức tính im lặng trước thiệt thòi của người này, sinh ra cảm giác tội lỗi. Thế là lập tức chạy tới bếp, tận tình hết sức, tự tay làm một món bản thân cho là mỹ vị, thập toàn đại bổ đem lên, cho rằng đó là tác phẩm đắc ý nhất năm của mình, rồi bằng tốc độ nhanh nhất đem lên trước mặt Ca Ca, vui vẻ phục vụ bàn, hớn hở chờ đợi có thể thấy vẻ hạnh phúc thỏa mãn động lòng người trên mặt Ca Ca.

Kết quả Ca Ca chầm chậm gắp một đũa, đột nhiên sau đó trước mặt mọi người bày ra vẻ mặt ấm ức, hơi miễn cưỡng nói câu "Được" một cách qua loa có lệ.

Thế là những người khác trên bàn liền bày tỏ thấu hiểu và đồng tình. Mà ông chủ thì đang cao hứng đến mát lòng dạ trong chốc lát liền trở nên ỉu xìu, ai cũng im lặng.

Đúng vào lúc ông này chuẩn bị quay lưng đi ra, lại phát hiện Ca Ca nhân lúc những người khác không chú ý trêu anh lắm quỷ kế mà nháy mắt mắt mấy cái, ánh mắt đó nói với ông, hahaha, vừa rồi là cố ý lừa bạn đó! Không thể cho người khác biết được món này ngon tranh với tôi, là của tôi tất....

Sau đó ông chủ nghi hoặc nhìn Ca Ca đang vừa tỏ ra miễn cưỡng ăn thử đồ chán, vừa ăn sạch món ăn kia trong tình trạng không ai thèm tranh. Sau chuyện đó, trong lúc ông chủ cố gắng phân tích, cuối cùng ông cũng ra được kết luận giống với phóng viên Chitose Shima: Cái người này lúc đói quá đầu óc kém sáng suốt sẽ biến thành con vật nhỏ chỉ biết bảo vệ thức ăn.

9. Chuyện thứ chín

Ca Ca từng nói một câu vô cùng ghê gớm, đại ý là: Tôi nói một câu không sợ đắc tội các vị ở đây, điều đáng buồn nhất của điện ảnh Hong Kong ấy là, cứ có một bộ phim hay nào xuất hiện, thì sau đó liền có một đống thứ rác rưởi làm bắt chước. Ví dụ Bản sắc anh hùng ra thì lập tức có Bản sắc XX, Sắc XXX ra ăn theo, Sau khi Thiến nữ u hồn ra thì lập tức một loạt cá phim ma quỷ.... Cuối cùng cắt đứt con đường cuối cùng của chính mình bằng đống phim rác rưởi.... "

Thật ra Richard Corliss và Ca Ca giống nhau ở điểm này, vẻ ngoài luôn tỏ ra bén nhọn và khá đanh đá (Người viết dùng từ Bitchy), nhưng tất cả đều xuất phát từ thái độ nghiêm túc, cẩn trọng và có trách nhiệm đối với công việc, đối với nghệ thuật, thậm chí là việc lưu truyền văn hóa.

10. Chuyện thứ mười

Trong khi ghi hình chương trình Nhiệt tình áp trụ, anh từng nói một câu, đại khái khái thế này: Tôi lăn lộn giang hồ hơn 20 năm, vượt qua đủ khó khăn, trải qua các kiểu gian khổ, cũng thu được rất nhiều thứ. Nhưng từ đầu đến cuối thứ mà tôi kiên trì theo đuổi, cũng là thứ tôi tự hào và kiêu ngạo nhất, khong phải là danh tiếng, lợi lộc, mà là, tôi Trương Quốc Vinh, từ đầu tới cuối vẫn luôn là Trương Quốc Vinh.

Đúng vậy, tham vọng của người đàn ông này vẫn luôn to lớn như vậy, không hề thay đổi, vẫn luôn như vậy.

Anh ấy là sinh mệnh khác với đại đa số chúng ta.

Đa số chúng ta dù có sống đến khi bản thân thay đổi hoàn toàn thì sẽ vẫn lựa chọn tiếp tục sống. Bởi vì chúng ta muốn giữ gìn cái gọi là nhiệm vụ thách thức giới hạn không thể của nhân loại, vẻ đẹp vĩnh hằng không thay đổi là thứ chỉ thuộc về thần thánh mà thôi. Mà phân nửa trong số chúng ta sớm đã không tin vào thần thánh nữa rồi. Cho tới khi chúng ta nghe thấy giọng hát của anh giữa cuộc đời trống rỗng biết thỏa hiệp và dần dần biến mất này - Trương Quốc Vinh cuối cùng vẫn là Trương Quốc Vinh.

11. Chuyện thứ mười một

Hai MC âm đặc giọng Anh đang bàn luận xem phái nữ làm sao để chăm sóc sắc đẹp các kiểu, đại khái bảo là không có cách nào ngoài dùng đồ trang điểm này nọ hết. Sau đó nam MC lưỡi cứng hết cả lên liền chuyển phắt đề tài: Muốn giữ nhan sắc phải có bí quyết, Ca Ca thực ra rất cao tay đấy.

Nữ MC bèn phụ họa: Này, đang thảo luận là đề tài về phái nữ, động đến người ta là nam đấy nhé.

Nam MC bèn bảo: Tôi mặc kệ, dù sao Ca Ca cũng là người phát ngôn "khủng" nhất của thanh xuân xán lạn, hay là chúng ta đến hỏi anh ấy bí quyết đi.

Vì thế khi đề tài vừa chuyển, màn ảnh tự nhiên chiếu đến cảnh Ca Ca cùng với Tiểu Yến tỷ đến Singapore tham gia biểu diễn từ thiện để lấy tiền ủng hộ hoạt động cho quỹ. Ca Ca lúc đó chưa bỏ kính ra, một bên đã có một bạn MC tiếng Anh đầy mồm lại bắt đầu lải nhải chuyện gương mặt Ca Ca vĩnh viễn như ban đầu khiến người ta hoang mang lẫn đồn đại nhiều thế nào

Lúc sau Ca Ca lên sân khấu, người phỏng vấn hỏi một câu có phần thẳng thắn mau mắn: Đại khái là Ca Ca hôn một cái lấy tiền từ thiện (thật là vi diệu, không thể tưởng tượng được chính phủ Singapore từ trước đến nay quảng cáo về tác phong cuộc sống nghiêm cẩn lịch sự cũng có thể nghĩ ra cái ý định bán hàng từ thiện "lù đù vác lu mà chạy" như thế ==)

Màn ảnh chớp một cái chiếu đến gương mặt Ca Ca, lúc này đẹp đến nao lòng, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn tròn phính phính, rất giống một bạn nhỏ má cơm nắm bánh bao, đôi mắt to vụt ngời sáng, vẻ mặt hưng phấn liền nhiệt tình đáp lại hành động từ thiện đầy bông đùa lưu manh vô liêm sỉ: "Ừa, là hôn mặt á? Thôi đi hôn chỗ nào cũng được (thế cái chỗ kia thì sao hả Ca Ca....)... Sao? 10000 hôn một tí? (thực sự là tranh thủ quá, làm em định quất hai lần).... Ừ... Hôn một cái 10 vạn ấy hả... tốt tốt... Nếu thực sự có người đóng góp 10 vạn thật, tôi sẽ lo lắng hầu hạ tốt anh ấy... Ừ, hoặc là cô ấy, một cái hôn là được rồi. Moe quá nhiều."

12. Chuyện thứ mười hai

Phỏng vấn Phương Bảo La của phim Đại Tam Nguyên cũng rất hay.

Ca Ca nói với người ta là sau phải đóng phim của Nhĩ Đông Thăng, "Tôi Yêu Em" đó. Bảo La bèn vẻ mặt gian tà giả nai hỏi: "Thật í hả?"

Ca Ca có thể là quay nhiều nên mệt quá, hơi lơ đãng một tí, không nhận ra đây là trò giả bộ, bèn thuận miệng đáp luôn: "Thiệt mà"

Bảo La bật phắt dậy luôn: "Cậu vừa nói cậu yêu tôi, là yêu thật luôn"

Nhìn thấy vẻ mặt dâm tà lẫn sung sướng hả hê của Bảo La , Ca Ca đen mặt im lặng một giây.

Thực ra tiếng Phổ thông của Bảo La thanh thứ 4 nói không tốt lắm, lúc phỏng vấn Ca Ca còn thường xuyên hưng phấn đến độ nói lắp, cùng với còn có lúc cố ý nói giọng Bắc Kinh tạo thành liên minh đối lập, lần này tự dưng có duyên hòa hợp với nhau đến thế, thật là mừng thay cho ảnh.

Đấy là công phu không phụ lòng người vậy.

13. Chuyện thứ mười ba

Lê Minh trước mặt Ca Ca vẫn luôn ra dáng là một cậu nhỏ cực kỳ ngoan cực kỳ rụt rè, tuy nhiên rõ ràng dáng người so với Ca Ca cao hơn một cái đầu. Chỉ có một lần, ẻm diễn có hơi sâu là lần năm 1993, Ca Ca nhận lời phỏng vấn ở Đài Loan.

Lúc ấy Lê Minh vốn ở một bên sân khấu rất chăm chú lắng nghe, vừa đúng đoạn phóng viên hỏi Ca Ca vì sao không xuất hiện hát nữa, Ca Ca cố tình đùa dai bảo: "Hát ấy hả? Giờ đã có Lê Minh ở đây chiếm sân rồi, còn có chỗ cho tôi hát sao?"

Tuy rõ ràng là đùa, bạn nhỏ Lê Minh nghe xong vẫn thấy áp lực thực sự lớn quá rồi. Thế là để chứng tỏ thân phận vãn bối của mình, ẻm đột nhiên vèo một cái phi đến trước màn ảnh, giống mèo nhỏ làm nũng bám cứng lấy Ca Ca lúc ấy không có tí phòng bị nào - vẻ mặt cực kỳ đắc ý tinh nghịch há mỏ cười. Ẻm nhìn vào ống kính, sau đó dùng style nói kiểu Châu Tinh Trì véo von một câu: "Ảnh là thần tượng của em á!" - xong phát lại cực kì hoạt bát tinh nghịch, vèo một cái biến mất giữa rừng ống kính.

14. Chuyện thứ mười bốn

Ca Ca có rất nhiều thái độ khác nhau khi đối đãi với vãn bối. Trên cơ bản, ảnh áp dụng cách tùy theo tài đến đâu mà dạy.

Giống như Trương Học Hữu, thiên phú hơn người, là một mầm non ưu tú rất chăm chỉ của tương lai - Ca Ca vẫn luôn tận tâm tận sức dốc túi chỉ dạy. Dựa vào cách nói của Trương Học Hữu, Ca Ca là kiểu hận không thể giống tuyệt thế cao thủ trong tiểu thuyết Kim Dung, dùng hai tay đập lên lưng, truyền toàn bộ công lực một đời cho Học Hữu (cái kiểu truyền công lực một người ngồi sau áp tay lên lưng người ngồi trước í =)))

Hơn nữa, nội dung mà Ca Ca dạy cho đều rất phong phú, ca hát vũ đạo đến văn học, tình huống trong cuộc sống đều có rất nhiều điều để nói. Thậm chí, Học Hữu mặc áo đơn nào mới hợp (Ca Ca có thể chịu đựng được cái bộ áo như cây pháo đỏ rực cả mắt của Trương tiểu đệ), sử dụng đồ trang điểm nào không gây thương tổn ch da, cần uống thứ canh gì cho bổ dưỡng...tất cả đều dạy cho cực kì chi tiết.

Con đường trở thành siêu sao của Học Hữu ca - dưới sự soi sáng từ những chỉ dẫn từng bước một như thế này - vững chắc mà đi lên đó.

Lúc trao giải Kim Châm, Học Hữu ca mặt một bộ từ áo đến mũ hồng toàn thân không biết tốt hơn hồi trước bao nhiêu lần (nổi lên xong nhất định phải mặc thế phải không...), Ca Ca tay cầm cúp, đối với học trò mình tâm đắc nhất còn vui hơn, không kìm được bèn ôm mạnh ẻm, hết lần này đến lần khác, lâu đến độ Học Hữu thở cũng không nổi nữa. Xong không dễ gì buông ra rồi, Ca Ca nhanh chống phục hồi trạng thái nghiêm trạng của tiền bối: Học Hữu, sao cậu ôm tôi chặt thế? Muốn ép bẹp tôi hả? (tiện tiện sờ mó tôi luôn) Không bằng tặng con gái cậu cho tôi bồi thường đi...

P.S: Phóng viên - "Xin hỏi ca khúc mới của anh "Tay Phải Tay Trái" có phải nói lên sự khác biệt về thiên hướng tính dục không?" - Ca Ca: "Cái đó là Lâm Tịch viết lời, bạn nên hỏi ảnh nhé" - Phóng viên (bám riết không tha): "Vậy anh thích tay phải hay tay trái?" - Ca Ca (mỉm cười): Tay phải hay tay trái tôi đều thích, hơn nữa chân phải với chân trái tôi đều thích như nhau nữa"

PS: 28.9.2001 Yêu phải dũng cảm, Ca Ca Đường sinh nắm tay đến cuối đời!

( Đường sinh là cách gọi thân mật của fans với Đường Hạc Đức)

Trong lúc Ca Ca cùng khán giả giao lưu, khiến người ta khó quên nhất là có đợt, một fan nữ lúc ảnh vừa cất tiếng liền kêu lên: "Ca Ca! I love you!". Ca Ca cũng bị đơ người một lúc, ngay cả câu tiếp theo cũng không hát nữa, sau đó bèn bảo: "Mười mấy năm trước, tôi sẽ biết đáp lại bạn, hiện giờ thực sự là không quen nữa rồi, không biết đáp lại bạn thế nào!"

Thì ra bất tri bất giác, Ca Ca đã cùng Đường sinh chung sống tương thân tương ái mười năm rồi, Ca Ca không nhắc đến, mọi người cũng nhanh chóng quên mất rồi)


_Kết thúc_