Tìm kiếm bài trong Blog này

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

Đường Hạc Đức lặng lẽ khóc tại nhạc hội tưởng nhớ Ca Ca


Truyền thông HK đưa tin: Tối nay "tình yêu sâu sắc" của Trương Quốc Vinh, Đường Hạc Đức lặng lẽ vào Hồng Quán bằng lối đi bí mật để tham dự nhạc hội tưởng niệm, nhưng cả tối không hề lộ mặt. Khoảng 11h xe riêng của Đường Đường lái đến trước cửa sau của Hồng Quán, xung quanh có nhiều xe cỡ lớn và xe container khác che chắn để cản tầm nhìn của giới truyền thông. Cho đến khi hết hỗn loạn, các ngôi sao đã ra về (khoảng 11h22), Đường Đường được 5 nhân viên bảo an hộ tống lên xe rời khỏi Hồng Quán. 

Theo HKChannel
Tường thuật: Sayuri Cassiopeia


Còn theo lời kể của nhiều fan có mặt tại buổi nhạc hội tối qua thì anh Đường không xuất hiện trên sân khấu, anh chỉ ngồi ở khu vực giám sát và theo dõi cùng cô Trần Thục Phân (trong ảnh). Suốt đêm diễn anh theo dõi rất chăm chú, vừa nghe vừa hát cùng fan, còn gục lên vai cô Trần khóc trong sự chứng kiến của rất nhiều người xung quanh. Đặc biệt là lúc nghe bài "Đương niên tình" (Tình yêu năm ấy) và vào cuối đêm diễn, trên màn hình hiện lên mấy dòng "Mười năm cách biệt muôn trùng..." của anh còn trên sân khấu các nghệ sĩ cùng hát "Ánh trăng nói hộ lòng tôi", nhìn anh khóc rất thương tâm. Anh còn quay lại nhìn các fan hát... Anh chỉ ra về khi đêm diễn đã thật sự kết thúc.


Đường Hạc Đức xuất hiện tại Lễ khai mạc Triển lãm "Say mê không dứt. 10 năm"


Bươm bướm chao lượn, một vẻ tao nhã, cô phương, say đắm và cũng là tuyệt mỹ. Tối qua tại Triển lãm kỷ niệm “Say mê không dứt. 10 năm” tổ chức tại Quảng trường Thời đại, các fan đang miệt mài gấp hạc không quản ngày đêm, đến khi sắp hoàn thành, bỗng nhiên có một con bướm lớn bay đến, quanh quẩn một chỗ không đi phía trên triển lãm, các fan xúc động không thôi, hô lớn: “Cám ơn Ca Ca!”


Hôm nay là ngày mở màn chính thức của Triển lãm kỷ niệm “Say mê không dứt. 10 năm”. Người bạn thân thiết và cũng là quản lý cũ của Trương Quốc Vinh – Trần Thục Phân phát biểu trong lễ khai mạc: “Đây là món quà các fan đã chuẩn bị suốt 1 năm để gửi tặng Ca Ca, tôi rất xúc động vì mọi người gấp được nhiều hạc đến thế, mỗi lần các bạn đếm số lượng đều vỗ tay, cổ vũ lẫn nhau, cám ơn các bạn!” Nói đến đây, Trần Thục Phân không kiềm được nước mắt.

Nói đến việc tối qua có bươm bướm bay lượn tại quảng trường, Trần Thục Phân tin rằng đây chính là tâm ý của Ca Ca: “Đó là sự khích lệ của Ca Ca dành cho mọi người, cảm ơn Ca Ca!” Trần Thục Phân cũng nói với người hâm mộ: “Các bạn cũng khiến một người cảm động, trước giờ anh ấy vẫn rất lặng lẽ kín tiếng, các bạn đều muốn biết anh ấy sống có tốt hay không, mà đây cũng là người có thể thay mặt Leslie tiếp nhận tấm lòng của các bạn nhất. Hôm nay anh ấy cũng có mặt.” Lúc này các fan đều gọi to tên Đường Đường.

Đường Hạc Đức mặc âu phục đen áo sơ mi trắng xuất hiện, nét mặt tươi cười, tinh thần khá tốt. Anh nói ngay khi xuất hiện: “Vất vả cho mọi người, vất vả cho chị Trần, vô cùng cảm ơn!” và vẫy tay chào với phía dưới. Sau đó Đường Đường kéo màn khánh thành bức tượng bán thân cao 6 mét của Ca Ca và đích thân bỏ con hạc đỏ lớn nhất vào trong tủ trưng bày.



Theo Đường Hạc Đức Baidu Bar
Dịch: Sayuri Cassiopeia



Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

“Nhạc hội Passion” đi trước thời đại


[Minh Báo đưa tin] Từ concert đầu tiên “Nhạc hội mùa hè Trương Quốc Vinh” năm 1985 đến concert cuối cùng “Passion” năm 2000, trong 15 năm Ca Ca đã thực hiện 8 concert lớn, phần lớn trong số đó là hợp tác với Trần Thục Phân. Đối với Trần Thái, bà yêu nhất concert “Final Encounter 1989” và khó quên nhất concert “Passion”, bởi nội dung của concert này đã nhận về rất nhiều tranh cãi. Khi Ca Ca phóng khoáng bước ra sân khấu với bộ tóc dài, có những người còn chưa nghe xem anh hát gì, biểu đạt ý đồ gì, đã kết luận [Trương Quốc Vinh giả gái], nội dung của cả concert đều trở nên không quan trọng, quan trọng nhất lại thành [Trương Quốc Vinh giả gái].

Trần Thái nói: “Tôi thực sự rất bất bình, tại sao những bình luận đó có thể nông cạn như vậy? Không phải là tôi không thể tiếp thu người khác phê bình, mà có phê bình cũng phải khách quan công bằng, Ca Ca vốn dĩ không hề giả gái, tại sao chỉ với một bộ tóc dài, rồi dựa vào đánh giá cá nhân của họ là có thể đưa ra kết luận về concert? Lúc đó tôi đã phản bác lại họ rất kịch liệt, cũng may là khán giả có con mắt sáng suốt, họ biết thưởng thức nghệ thuật, rồi cũng có những đơn vị truyền thông khách quan công bằng đã lên tiếng bênh vực cho “Passion”, còn mời đến các nhà thiết kế thời trang phân tích toàn bộ concert của Ca Ca, nói đây là quá trình biến đổi từ thiên thần sang ác quỷ.”

Concert này dù xem lại sau 10 năm vẫn thấy đi trước thời đại, đồng thời để lại trong Trần Thái một nút thắt tình cảm không thể phai nhòa.

~29/03/13~

Trans by Sayuri Cassiopeia
Source:
 http://ol.mingpao.com/cfm/star5.cfm?File=20130329%2Fsaa01%2Fmbb1.txt

Ca Ca và Đường Đường - Tình Yêu Hai Mươi Năm


Trương Quốc Vinh phát hiện có đội chó săn đang lén theo chụp ảnh, nhưng anh chẳng những không giữ khoảng cách với Đường Đường, mà ngược lại, vào thời khắc ấy anh lại cố ý nắm tay Đường Đường để đám người vô sỉ kia nhìn cho rõ. Ngay lúc anh nhìn thấy ánh đèn lén lút phía sau lưng lóe lên, anh phát hiện ra nụ cười kiên định của người anh yêu, chứng tỏ người ấy hiểu được dụng ý của anh, anh liền dứt khoát quay người đi, nắm thật chặt bàn tay người kia, không quay đầu lại. Cầm tay người ấy qua đường, cầm tay người ấy bước vào nhà, hai người mười ngón tay tương khấu, không hề rời nhau, tựa như cứ như vậy mà nắm tay nhau, nắm lấy rồi nắm lấy, thoắt cái đã là cả đời người.

Nhiều năm sau đó đột nhiên phát sinh ra những chuyện không thể tưởng tượng được, bức hình này liên tục được các trang web bình chọn là “Cái nắm tay vĩ đại nhất thế kỷ”, “Cái nắm tay kiên định nhất thế kỷ” và “Cái nắm tay cảm động nhất thế kỷ”. Bầu không khí ấm áp, đèn đường chiếu mờ ảo vào ban đêm, gió vô thanh thổi nhẹ… Đám chó săn bất lịch sự toan tính đeo bám theo kinh hãi phát hiện ra rằng, hai người đàn ông này rất yêu nhau, ngay cả bước chân nện trên mặt đường cũng nhất trí, hài hòa.

Một lần khi tham gia chương trình truyền hình, anh đã rất cao hứng khi nghe người dẫn chương trình khen ngợi một nửa của anh còn tốt hơn anh rất nhiều, anh nói, “Tôi cũng cảm thấy cậu ấy thật tốt, cậu ấy là người yêu, là người bạn, là em trai, em gái, là món quà mà ông trời ban cho tôi.” Tất cả tiền bạc của anh, khi còn sống vẫn là cùng Đường Hạc Đức dùng chung, khi anh ra đi, công ty cũng đứng tên chung với Đường Hạc Đức, chiếc xe yêu dấu luôn gắn liền với anh như hình với bóng có biển số là DC339, nghĩa là “Đường Trương trường trường cữu.”

Nguồn: GDotTV
Người dịch: tete

Thứ Sáu, 29 tháng 3, 2013

Bức ảnh ngọt ngào của Ca Ca Đường Đường, cảm nhận sâu sắc tình yêu một thuở

Tin từ “Đông Phương Nhật Báo”



[Khi gió lại thổi…] Giọng ca vang lên, phong thái của Trương Quốc Vinh như hiện ra trước mắt. Vào dịp kỷ niệm 10 năm ngày mất của anh, những bức ảnh bí mật của Ca Ca lúc sinh thời cùng người bạn tri kỷ Đường Hạc Đức (Đường Đường) được tiết lộ, hai người ý cười tràn trề đang ăn kem. Nhưng chuyện cũ như khói mây, có một dạo Ca Ca trở thành “điều cấm kỵ” giữa Trần Thục Phân, Đường Đường và bạn bè thân thiết, nhằm tránh khơi lại nước mắt và vết thương mãi mãi không thể hồi phục trong lòng họ. Hôm qua tờ “Hảo Báo” còn mổ xẻ 7 nghi vấn lớn về cái chết của Ca Ca, khiến công chúng càng hoài niệm vị nhất đại minh tinh này.

Mùng 1 tháng 4 tới là ngày kỷ niệm 10 năm minh tinh “vạn người mê” Trương Quốc Vinh (Ca Ca) lìa trần. Người bạn tri kỷ, tình yêu sâu sắc của anh lúc sinh thời - Đường Đường thấy hiểu nỗi nhớ thương của người hâm mộ dành cho Ca Ca, đã đặc biệt công khai ba bức ảnh chụp chung vô cùng quý giá của 2 người, trong đó có 1 bức “Ca Đường” vui vẻ ăn kem ở Paris. Hôm qua “Hảo Báo” cũng là tờ đầu tiên đưa tin về 7 nghi vấn lớn xung quanh cái chết của Ca Ca, như người trước giờ vẫn sợ độ cao như anh lại có thể chọn nhảy lầu, tài sản 400 triệu của anh được giải quyết thế nào? Càng khiến người ta nhớ nhung mọi thứ về anh trước kia.


[Kỳ nghỉ ngọt ngào hạnh phúc]

Được biết bức ảnh lưu lại hồi ức đẹp đẽ trong chuyến du lịch Paris năm 1998. Trong công viên bao la tựa thảo nguyên, hai người đeo kính đen rất xứng đôi, mỗi người cầm một que kem sô cô la. Trương Quốc Vinh nét cười dịu dàng không chờ được đã cắn một miếng, Đường Hạc Đức bên cạnh cười rạng rỡ.

2 bức ảnh kỷ niệm bí mật của “Ca Đường” sẽ được in trong 2 cuốn sổ lưu niệm mà cựu quản lý Trần Thục Phân thực hiện để tưởng nhớ Ca Ca. Đường Đường còn đích thân viết điếu văn phía dưới, trích dẫn bài “Giang Thành Tử” của nhà thơ thời Bắc Tống - Tô Thức làm tưởng nhớ người vợ đã khuất: “Mười năm cách biệt muôn trùng, dù không cố nhớ nhưng lòng chẳng quên. Nước chảy trôi ngày đêm không nghỉ. Nhân sinh vô thường, chỉ có tình yêu là vĩnh hằng, hãy để chúng ta tiếp tục say mê Trương Quốc Vinh -- Đường Hạc Đức” 

Đường Đường vẫn thường nhốt mình trong nhà, mỗi lần đến sinh nhật hay ngày giỗ của Ca Ca đều tránh né bên ngoài, lặng lẽ tưởng nhớ Ca Ca. Có tin Đường Đường sẽ xuất hiện tại buổi nhạc hội tưởng niệm “Say mê không dứt. 10 năm MISS YOU MUCH LESLIE” ở Hồng Quán tới đây, Trần Thục Phân cho biết: “Anh ấy không nói chắc chắn sẽ đi, cũng không nói không đi.” Mấy ngày trước giới truyền thông chụp được ảnh Đường Đường ra ngoài, nhìn anh lẻ loi và tiều tụy, Trần Thái biết giới truyền thông đều rất chờ đợi dịp này nhưng hy vọng ký giả đừng làm phiền Đường Đường. Trần Thái trải lòng đã nhiều năm rồi tránh nhắc đến Ca Ca trước mặt Đường Đường, đặc biệt là ngày sinh và ngày giỗ của Ca Ca: “Trước đây tôi thường suốt ngày kè kè bên anh ấy, nhưng sau nhận ra càng nhiều người kề bên càng khiến anh ấy chịu áp lực lớn, vài năm nay anh ấy mới ra ngoài nhiều hơn.”


[Khó kiềm nước mắt]

Ca Ca ra đi khiến Đường Đường đau buồn, tan nát cõi lòng, cũng gây cho Trần Thái niềm day dứt ám ảnh suốt đời khó buông, bà nói: “Mọi người đều khó mà quên được.” Trước khi Ca Ca nhảy lầu tự sát đã nói chuyện điện thoại lần cuối cùng với Trần Thái, Trần Thái thành thật nói chuyện hôm đó không muốn nhắc lại: [Tóm lại tối hôm nhạc hội tôi sẽ dùng một cách để truyền tải thông điệp Ca Ca muốn nói đến mọi người, tôi hy vọng mọi người sẽ lĩnh hội được.] Ca Ca giã từ nhân thế đã 10 năm, mỗi lần Trần Thái nhớ đến hoặc nghe các ca khúc của anh vẫn không kiềm chế được mà rơi nước mắt, nhiều năm nay bà đều cố gắng tránh nghe ca khúc của Ca Ca, nhưng lần này có thể là lần cuối cùng tổ chức lễ tưởng niệm cho Ca Ca, bà giải thích: “Tôi sợ mình làm có sơ suất, vì quá trình tổ chức đau đớn lắm!”

Lần này tổ chức đêm nhạc hội và lễ tưởng niệm cho Ca Ca liên tiếp 2 ngày ở Hồng Quán, Trần Thái thay mặt Ca Ca cảm tạ tình yêu của mọi người dành cho anh bao năm qua. Những ngày này Trần Thái và hàng trăm fan đang gấp rút trưng bày hai triệu con hạc giấy ở quảng trường Thời Đại để gửi tặng Ca Ca, mục tiêu thiết lập kỷ lục Guinness thế giới về buổi triển lãm hạc giấy lớn nhất. Trần Thái vô cùng cảm động trước tấm lòng của người hâm mộ cũng như biết ơn sự ủng hộ vô tư của họ, tuy quá trình thực hiện dài đằng đẵng, nhưng vô cùng ý nghĩa!



Đường Đường rời khỏi căn nhà sống cùng Ca Ca nhiều năm, chuyển đến căn hộ ở đường Tai Tam Reservoir bắt đầu cuộc sống mới.
Ký giả mấy ngày liền chờ đợi bên ngoài nơi ở của Đường Hạc Đức, có điều vẫn chưa lần nào thấy anh xuất hiện.


Người dịch: Sayuri Cassiopeia
Link nguồn: orientaldaily.on.cc


Tin vắn từ Baidu ngày 26/03/2013


Từ khóa “Lời nhắn cuối cùng của Trương Quốc Vinh sẽ được công bố vào đêm nhạc hội” (张国荣最后电话曝光) đứng thứ ba trong danh sách tìm kiếm trên Baidu với 84884 lượt tìm kiếm (theo cập nhật ngày 26/03/2013)

Lời nhắn cuối cùng của siêu sao Hồng Kông Trương Quốc Vinh (“Bá Vương Biệt Cơ”) để lại trước khi anh tự sát sẽ được công bố, theo tờ West China Metropolis Daily đưa tin. Cựu quản lý của Trương Quốc Vinh, bà Trần Thục Phân thông báo rằng bà sẽ tiết lộ lời nhắn cuối cùng của Trương Quốc Vinh mà anh đã để lại vào ngày 1 tháng Tư năm 2003 tại buổi nhạc hội kỷ niệm mười năm ngày mất của anh.

Vtrans: tete
Source: Globaltimes.cn

Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013

Buổi triển lãm 2 triệu con hạc giấy của Trương Quốc Vinh bị tạm hoãn


Để kỷ niệm mười năm ngày mất của Trương Quốc Vinh (Ca Ca), Trần Thục Phân đã tổ chức một chuỗi các sự kiện dành cho các fan hâm mộ trên khắp thế giới đến Hồng Kông để tưởng nhớ thần tượng của mình. Theo kế hoạch ban đầu thì ngày hôm nay (29/03) sẽ diễn ra buổi triển lãm 2 triệu con hạc giấy vốn được đăng ký kỷ lục Guinness thế giới, tuy nhiên, buổi triển lãm này sẽ dời đến ngày 30 tháng Ba do ban tổ chức cần phải đếm lại cho thật chính xác số lượng hạc giấy. 

Trong mười năm qua, mỗi năm các fan Nhật đều xếp hàng ngàn con hạc giấy để bày tỏ tình yêu của họ đối với Trương Quốc Vinh. Năm nay chủ đề của hạc giấy là Casblanca. Một số thông tin cho biết rằng hoa lily là loài hoa mà Trương Quốc Vinh yêu thích nhất, nó tượng trưng cho tình yêu thanh tao và cao quý.

Lần này các fan Nhật đã xếp 3650 con hạc giấy, tượng trưng cho 3650 ngày trong suốt mười năm qua. Trái tim của Ca Ca và tình yêu của fan dành cho anh sẽ luôn thuần khiết như vậy. Vào ngày 2 tháng Tư, họ sẽ đưa những con hạc này đến núi Bảo Phúc để tặng thần tượng.

Buổi hòa nhạc tưởng niệm, “Miss You Much” sẽ diễn ra vào Chủ Nhật (31/03). Các nghệ sỹ tham gia biểu diễn hiện vẫn đang tập luyện, trong số đó có Mạc Văn Úy, Hoàng Diệu Minh, Cổ Cự Cơ, Tô Vĩnh Khang và Trương Kính Hiên.

Người dịch: tete
Nguồn: AF

Những bức ảnh bí mật của Trương Quốc Vinh và chân ái của anh, Đường Hạc Đức, được tiết lộ

Chỉ còn vài ngày nữa là đến kỷ niệm mười năm ngày mất của Trương Quốc Vinh (Ca Ca). Trong hơn 3650 ngày qua, không chỉ có những người hâm mộ mới thương nhớ Ca Ca mà còn có người yêu của anh, Đường Hạc Đức (Đường Đường) và bà Trần Thục Phân, quản lý của Ca Ca. Hơn mười năm qua, chưa có ai từng hoặc dám hỏi về lý do thật sự dẫn đến kết cục bi kịch của Ca Ca? Mười năm sau, Trần Thục Phân đã nhận lời cho buổi phỏng vấn đặc biệt với tờ Minh Báo để giải thích chuyện gì đã xảy và tiết lộ những bức ảnh bí mật giữ Ca Ca và Đường Đường. 

Mười năm trước, vào ngày Một tháng Tư, tất cả mọi người đã hy vọng rằng đó chỉ là một trò đùa (1/4 là ngày nói dối), nhưng chúng ta phải chấp nhận sự thật rằng Ca Ca đã quyết định kết thúc cuộc sống của mình. Vào ngày hôm ấy, Trần Thục Phân vội vã chạy đến khách sạn Mandarin Oriental để gặp Ca Ca. Ca Ca đã gọi điện và bảo bà chờ năm phút ở trước cửa khách sạn và anh sẽ xuống ngay. Cảm thấy có chuyện gì đó không ổn và mãi vẫn không thấy Ca Ca, Trần Thục Phân đột nhiên nghe một tiếng hét rất lớn, bà ngay lập tức chạy đến chỗ xe cấp cứu và tìm thấy câu trả lời mà bà không ngờ đến. Sau sự kiện bi kịch đó, bà đã giúp ngôi sao tổ chức một buổi lễ tưởng nhớ. Mười năm sau, bà vẫn nhớ mãi giây phút ấy và không thể nào quên được.

PV: Bà Trần, đã mười năm, chúng tôi chưa bao giờ hỏi, bà đã chữa lành vết thương chưa?

Bà Trần: Tất nhiên là vẫn chưa. Mỗi khi Ca Ca được nhắc đến, tôi lại cảm thấy xúc động. Căn bản tôi vẫn chưa thể quên được. 

PV: Chúng tôi biết Ca Ca chỉ tin tưởng hai người trong cuộc đời của anh ấy là Đường Đường và bà, vì anh ấy đã chỉ định bà làm người lo hậu sự cho anh ấy. Quan hệ của bà và anh ấy mật thiết như gia đình.

Bà Trần: So với gia đình, tôi nghĩ từ “người của mình” sẽ thích hợp để mô tả mối quan hệ của chúng tôi hơn vì chúng tôi là những người ở trên cùng một con tàu. Đó là sự thân thiết giữa những người cùng một phía. Chúng tôi chỉ là có quá nhiều ký ức cùng nhau. 

PV: Ca Ca nhờ bà lo hậu sự cho anh ấy mà không phải là Đường Đường. Có tin đồn rằng đã có người thứ ba xuất hiện trong mối quan hệ giữa Ca Ca và Đường Đường, việc này đã dẫn đến những cảm xúc bất ổn của Ca Ca. Chuyện này có thật không?

Bà Trần: Tuyệt đối không, không có chuyện có người thứ ba. Mối quan hệ của họ luôn rất tốt. Nỗi lo lắng lớn nhất của anh ấy là nếu có chuyện chẳng lành xảy ra với anh thì Đường Đường sẽ ra sao. Cơ bản mà nói, không có gì thay đổi trong mối quan hệ của họ. Ca Ca trao trách nhiệm ấy cho tôi là vì anh ấy tin tưởng sâu sắc rằng chỉ có tôi mới có thể mạnh mẽ và tổ chức một tang lễ hoàn hảo cho anh ấy.

Một buổi nhạc hội tưởng nhớ sẽ được tổ chức ở Hồng Quán vào 31 tháng Ba, những ngôi sao như Trương Học Hữu, Lương Triều Vỹ và Mạc Văn Úy sẽ tham gia. Lời nhắn bí mật của Ca Ca để lại vào đêm trước ngày định mệnh cũng sẽ được tiết lộ.

Người dịch: tete
Nguồn: AF


Trần Thục Phân nhận lời phỏng vấn của Minh Báo, tiết lộ bức ảnh thân thiết của Trương Quốc Vinh và Đường Đường trong cuốn sổ lưu niệm “Miss You Much Leslie”. Bức ảnh do chính Đường Đường chọn đưa vào cùng dòng điếu văn:

“Mười năm cách biệt muôn trùng, dù không cố nhớ nhưng lòng chẳng quên.
Nước chảy trôi ngày đêm không nghỉ.
Nhân sinh vô thường, chỉ có tình yêu là vĩnh hằng, hãy để chúng ta tiếp tục say mê Trương Quốc Vinh.”

(Ký Tương Tư - Đường Hạc Đức)

Theo Sayuri Cassiopeia
Link từ Minh Báo: ol.mingpao.com

Hai triệu con hạc giấy tưởng nhớ Trương Quốc Vinh đăng ký kỷ lục Guinness thế giới


Năm nay là kỷ niệm mười năm ngày mất của Trương Quốc Vinh. Quản lý của anh, Trần Thục Trân đã tổ chức một loạt các sự kiện tưởng nhớ anh. Mở đầu là buổi triễn lãm vào ngày 29 tháng Ba, buổi triễn lãm sẽ trưng bày các tác phẩm của Trương Quốc Vinh trong suốt sự nghiệp của anh đồng thời chúng cũng sẽ được đem ra bán. Cũng trong buổi triễn lãm này, hai triệu con hạc giấy do các fan của anh gửi tặng từ khắp nơi trên thế giới sẽ được trưng bày. Sự kiện đã đăng ký kỷ lục Guinness thế giới với danh hiệu buổi triển lãm hạc giấy lớn nhất thế giới. Vào ngày 31 tháng Ba, một buổi nhạc hội sẽ được tổ chức tại Hồng Quán, bốn đài truyền hình lớn của Hồng Kông và các đài truyền hình từ khắp nơi trên thế giới sẽ phát sóng trực tiếp buổi diễn này, hoặc tường thuật lại vào ngày tiếp theo. Đài Loan và Nhật Bản sẽ tường thuật tại các rạp chiếu phim. 

Đường Hạc Đức, người bạn lâu năm của Trương Quốc Vinh sẵn sàng cho mượn giải thưởng Nam diễn viên xuất sắc nhất (do Hiệp hội phê bình điện ảnh Nhật Bản trao tặng) của Ca Ca cho bộ phim “Bá Vương Biệt Cơ.” Vào lúc đó, để đảm nhận vai diễn trong bộ phim này, Ca Ca đã phải nỗ lực rất nhiều để học Kinh Kịch và tiếng Phổ Thông tại Bắc Kinh. Không may, anh lại chẳng hề nhận được một giải thưởng nào cho vai diễn này khi tham gia các liên hoan phim ở Trung Quốc, Hồng Kông và Đài Loan. Tuy nhiên, anh lại chiến thắng tại Nhật Bản, và đó là giải thưởng điện ảnh quốc tế đầu tiên của anh. Vì vậy mà nó rất có giá trị. 

Giải thưởng này của Ca Ca sẽ được trưng bày tại buổi công chiếu từ thiện kỷ niệm 20 năm ra đời của bộ phim “Bá Vương Biệt Cơ” vào hôm 1 tháng Tư, sau đó nó sẽ được xuất hiện tại buổi triễn lãm nghệ thuật “Nghệ Thuật của Trương Quốc Vinh” do Red Mission tổ chức tại Thư viện Trung Tâm, buổi triễn lãm kéo dài từ ngày 2 đến ngày 6 tháng Tư. Vì Đường Đường rất coi trong giải thưởng này, nên các sự kiện trên sẽ được diễn ra với an ninh nghiêm ngặt. Trần Thục Phân, người mượn giải thưởng này đã soạn một văn bản gửi Đường Đường, bà hứa rằng sẽ hoàn trả giải thưởng sau khi buổi triễn lãm kết thúc. 

Được biết từ một năm trước các fan hâm mộ đã nhờ người dẫn chương trình Wang Man Ling mượn giải thưởng này từ tay Đường Đường. Lúc đó Đường Đường đã đồng ý ngay. Wang Man Ling cho biết, “Đường Đường ai là người mượn thì người ấy phải trả lại. Tôi đã phải ép bản thân mình. Vì giải thưởng được làm bằng thủy tinh, tôi cảm thấy mình phải chịu rất nhiều áp lực. Giải thưởng vẫn chưa đến tay tôi. Đường Đường sẽ trao nó thông qua bà Trần, sau đó tôi sẽ đưa cho các fan.” Một fan khi biết tin này đã đến nơi Đường Đường thường chơi cầu lông và hỏi rằng anh có thật sự đồng ý hay không. Fan này đã rất cảm động khi nghe lời hứa từ chính miệng Đường Đường, đồng thời cảm nhận được sâu sắc tình yêu của anh dành cho Ca Ca. 

Trước đó Trần Thục Phân đã phát biểu trên chương trình của Cable Entertainment News rằng bà đã mơ thấy Trương Quốc Vinh rất nhiều lần đồng thời chia sẻ rất nhiều về những giấc mơ của mình. Bà cảm thấy dường như anh có điều gì muốn nhờ bà làm. Thi Nam Sinh tiết lộ rằng sau khi Trương Quốc Vinh rút lui, anh bắt đầu tham gia các khóa học đạo diễn. Và không có gì ngạc nhiên khi chỉ một tuần sau anh đã ngừng học vì anh cảm thấy nó quá ngu ngốc. Họ cũng ca ngợi cách Trương Quốc Vinh đối xử chân thành với mọi người. Anh luôn chào tất cả các nhân viên. Thậm chí khi có ai đó tổn thương anh, anh cũng sẽ rất nhanh chóng tha thứ cho người đó.


Người dịch: tete
Nguồn: AF

Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

Trương Học Hữu, Trương Trí Lâm và Dung Tổ Nhi biểu diễn tưởng nhớ Trương Quốc Vinh



Trần Thục Phân, người quản lý của nghệ sỹ quá cố Trương Quốc Vinh vẫn đang rất kín tiếng đối với nội dung của đêm nhạc kỷ niệm mười năm ngày mất của Trương Quốc Vinh. Tuy nhiên, những bức ảnh chụp các ngôi sao tham gia buổi tập luyện cho đêm diễn đã hé lộ những tên tuổi vô cùng nổi tiếng sẽ tham gia vào đêm nhạc.

Gần đây, trang thông tin điện tử TVB News World đã đưa tin rằng có rất nhiều ngôi sao đã tham gia buổi tập luyện, trong đó có ca thần Trương Học Hữu, nữ diễn viên kiêm ca sỹ Châu Huệ Mẫn, các diva Trần Tuệ Lâm, Dung Tổ Nhi và bạn thân của Trương Quốc Vinh, Trương Trí Lâm.

Trong khi đó, Trần Thục Phân cũng có mặt tại buổi luyện tập, bà không chỉ góp ý cho các tiết mục mà còn bày tỏ lòng cảm ơn đối với sự ủng hộ của các vị khách mời cho đêm nhạc.

Nhân sự hiện diện của Trần Thục Phân, Trương Ngọc Hữu và ê kíp làm chương trình đã tổ chức một buổi tiệc sinh nhật bất ngờ cho bà (22/03).

Trần Thục Phân vô cùng cảm động trước việc này, bà cho biết do quá bận rộn với việc chuẩn bị cho đêm nhạc và vẫn còn đau buồn vì sự ra đi của người thầy Hứa Bội, nên bà có dự định tổ chức một buổi tiệc sinh nhật thật đơn giản.

Đêm nhạc kỷ niệm mười năm ngày mất của Trương Quốc Vinh sẽ được tổ chức với hai phiên bản khác nhau tại Hồng Quán vào ngày 31 tháng Ba. Buổi biểu diễn cũng sẽ được phát sóng trên bốn đài truyền hình lớn của Hồng Kông, các đài truyền hình khác trên thế giới, trong khi đó, ở Đài Loan và Nhật Bản, các fan sẽ được xem trực tiếp tại các rạp chiếu phim.

Người dịch: tete
Nguồn: Yahoo News

Hòa nhạc tưởng nhớ Trương Quốc Vinh tại Bắc Kinh


Nam diễn viên Dư Thiếu Quần đảm nhận vai trò người dẫn truyện tại đêm nhạc tưởng nhớ Trương Quốc Vinh

Năm nay là kỷ niệm mười năm ngày mất của nam ca sỹ Canto-pop kiêm diễn viên điện ảnh được mọi người yêu mến Trương Quốc Vinh. Một nhóm các nhạc công trẻ thuộc Central Conservatory of Music đã tổ chức một buổi hòa nhạc để tưởng nhớ ngôi sao tài năng này.

Bắt đầu sự nghiệp ca hát với chiến thắng tại Cuộc thi Âm nhạc Châu Á 1977 với ca khúc American Pie của Don McLean. Trương Quốc Vinh đã ghi âm hơn 30 album và xuất hiện trong gần 60 bộ phim. Buổi hòa nhạc sẽ kể câu chuyện cuộc đời của Trương Quốc vinh và thiệu đầy đủ toàn bộ sự nghiệp của anh.

Gần 20 ca khúc nổi tiếng của Trương Quốc Vinh trong đó có các bài hit cũng như, The Wind Blows On, Monica, Red, và Silence Is Golden sẽ được các nhạc công nổi tiếng trình diễn lại.

Nam diễn viên Dư Thiếu Quần, người từng đảm nhận vai nam chính trong “Thiện Nữ U Hồn” phiên bản làm lại của bản gốc do Trương Quốc Vinh đóng vào năm 1987, sẽ là người dẫn truyện cho buổi hòa nhạc, giới thiệu câu chuyện cuộc đời của Trương Quốc Vinh đến với khán giả.

Dư Thiếu Quần phát biểu, “Anh ấy chìm trong men say của màn ảnh rộng trong hơn hai thập kỷ qua. Cả bộ phim ‘Thiện Nữ U Hồn’ mà tôi đã tham gia và vai trò người dẫn truyện trong buổi hòa nhạc của tôi đều là tiếng chào của tôi đối với một biểu tượng văn hóa.”

Buổi hòa nhạc sẽ được quay phim và chụp ảnh sau đó công chiếu trên màn ảnh rộng. Các nhạc công chia sẻ rằng âm nhạc là luôn đóng vai trò rất quan trọng trong các bộ phim của Trương Quốc Vinh. Dàn nhạc cũng sẽ trình diễn nhạc phim “A Phi Chính Truyện” (1990), với bộ phim này Trương Quốc Vinh đã giành giải Nam diễn viên xuất sắc nhất tại giải thưởng Điện ảnh Hồng Kông 1991, cùng với các bài nhạc trong các phim “Đông Tà Tây Độc” (1994) và “Xuân Quang Xạ Tiết” (1997)

Một trong những bộ phim thành công nhất của Trương Quốc Vinh chính là “Bá Vương Biệt Cơ” (1992) của đạo diễn Trần Khải Ca. Trong phim, Trương Quốc Vinh thủ vai một nghệ sỹ Kinh Kịch, được yêu thích nhờ các vai diễn nữ.

Đây là bộ phim Trung Quốc đầu tiên dành giải Cành cọ vàng tại Liên hoan Phim Cannes. Phim cũng chiến thắng hơn 20 giải thưởng điện ảnh khác và được đề cử giải Oscar cho Phim Nước ngoài Xuất sắc nhất.

Diễn xuất của Trương Quốc Vinh trong phim đã mang đến cho anh sự công nhận của quốc tế đồng thời đem đến cho anh một vị thế vững chắc trong ngành công nghiệp điện ảnh Trung Quốc Đại Lục.

Nhạc phim sẽ được biên soạn lại trước khi trình diễn trong buổi hòa nhạc.

Trương Quốc Vinh đã phải chịu đựng căn bệnh trầm cảm khi anh tìm đến cái chết vào ngày 1 tháng Tư năm 2003, vào tuổi 46. Nhạc hội cuối cùng củaa anh đã được tổ chức vào năm 2000 và bộ phim cuối cùng của anh là một phim về đề tài tâm lý kinh dị “Inner Senses” (2002).

Các nhạc công đã biểu diễn một buổi hòa nhạc tại Bắc Kinh vào tháng Một chỉ với ba ca khúc của Trương Quốc Vinh. Sau khi nhận được sự đón nhận nồng nhiệt từ khán giả, họ đã quyết định tiến xa hơn.


Người dịch: tete (Nguyệt Nha's blogspot)
Nguồn: China.org

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

Lương Triều Vỹ sẽ góp giọng trong nhạc hội tưởng niệm 10 năm của Trương Quốc Vinh

Tin vắn từ Hồng Kông
Nguồn: Tony Leung Chiu Wai's facebook và Red Mission's facebook


Ngày 1/4 sắp tới, anh em nghệ sĩ Hồng Kông sẽ cùng nhau tổ chức một buổi hòa nhạc tưởng niệm 10 năm ngày mất của Ca Ca Trương Quốc Vinh. Theo một số thông tin cho biết Lương Triều Vỹ sẽ hát trong buổi hòa nhạc này. Đây là lần xuất hiện trở lại trên sân khấu ca nhạc đầu tiên của anh kể từ sau lần cuối cùng năm 2008 cũng vào lễ tưởng niệm 5 năm của Trương Quốc Vinh.

======



Cũng nhân sự kiện 10 năm tưởng nhớ Trương Quốc Vinh, nhiếp ảnh gia nổi tiếng người Hong Kong Wing Shya (từng thực hiện bộ ảnh hậu trường phim Happy Together năm 1997) sẽ cho ra mắt một cuốn sách ảnh (photobook) gồm những bức hình chưa-ai-từng-thấy về Ca Ca mà ông đã thu thập được qua nhiều năm được làm việc và tiếp xúc với anh. Anh Đường Hạc Đức cũng đã đóng góp một số bức hình riêng quý hiếm cho cuốn sách này.

======


Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

Thông điệp gây sốc của Trương Quốc Vinh sẽ được tiết lộ vào cuối tháng

Tin ngày 15.03.2013
Nguồn bài: HKtopten.blogspot.com
Người dịch: Gem Nguyen @ dienanh.net



Ngày 1/4 năm nay là tròn 10 năm ngày mất của Ca ca Trương Quốc Vinh. Vào ngày 31/3, những người bạn của Ca ca và người quản lý Trần Thục Phấn sẽ tổ chức một buổi hoà nhạc tưởng niệm anh. Trần Thục Phấn khuyến cáo các fans nên đến đúng giờ bởi vì có một thông điệp rất quan trọng từ Ca ca gửi tới các fans sẽ được thông báo vào đầu buổi lễ. Cô Trần nói:" Đây là những gì mà Ca ca muốn nhắn gửi tới mọi người. Về chính bản thân anh ấy".

Cô Trần đã e ngại việc tiết lộ thông điệp mà Ca ca để lại. Cô nói :" Vấn đề này đã khiến tôi trăn trở suốt mười năm. Trong mười năm đó tôi không biết phải làm cách nào để bày tỏ. Vào một đêm cách đây 2, 3 tháng, tôi bỗng có một giấc mơ. Sau đó tôi bắt đầu nghĩ ra cách để bày tỏ thông điệp này tới mọi người. Nếu thông điệp không được nói ra vào dịp này, có lẽ cả đời sẽ không còn cơ hội nào khác nữa". Vậy thông điệp quan trọng này có phải là những lời tuyệt mệnh của Ca ca để lại không? Cô Trần nói: "Tôi không thể nói đó là những lời tuyệt mệnh, đó là lời nhắn nhủ cuối cùng của anh ấy tới mọi người".

Có bao nhiêu người đã biết về thông điệp này? Cô Trần thú nhận rằng trong vòng 1, 2 năm sau khi Ca ca mất, có một lần cô ấy đã kể điều này với một vài người. Cô nói: "Nhưng người đó không phải là Đường Đường. Tôi vẫn chưa dám nói điều này với anh ấy".

Có rất nhiều ca sĩ sẽ tham gia và góp mặt trong đêm tưởng niệm, nhưng cô Trần không muốn người khác nghĩ rằng mình đang quảng cáo, do đó đã từ chối không công bố danh sách. Cô chỉ tiết lộ rằng sẽ có trên 15 ca sĩ, nghệ sĩ tham gia biểu diễn. Cô nói:" Có nhiều ca sĩ đã rất thành tâm gọi điện và hỏi xem liệu họ có thể tham gia không". Về vấn đề buổi hoà nhạc sẽ được phát sóng trên TVB, cô Trần nói rằng điều đó chưa được khẳng định mà hiện vẫn đang trong quá trình thoả thuận với các phương tiện truyền thông.

Hình ảnh cô Trần Thục Phấn tại show tuyên truyền cho các hoạt động tưởng nhớ "Kế Tục Sủng Ái. Thập Niên" 《繼續寵愛•十年》


Áp phích nhạc hội tưởng niệm 10 năm ngày mất của Ca Ca, do Red Mission và cô Trần Thục Phân tổ chức. Vẫn là đi kèm lời nhắn nhủ chân thành của fan dành đến anh: MISS YOU MUCH LESLIE !


Năm nay có thể là năm cuối cùng hội Red Mission đứng ra chủ trì tổ chức các hoạt động tưởng nhớ Leslie. Để có cái kết thật đẹp cho một chặng đường 10 năm nhớ về anh, các fan đang hy vọng sẽ lập được một kỷ lục Guinness bằng việc cùng nhau thu thập MỘT TRIỆU CON HẠC GIẤY ORIGAMI xếp tay tượng trưng cho sự thương nhớ và những lời nguyện ước cầu chúc cho anh được bình yên (theo thông tin từ truyền thông thì hiện các fan đã xếp được hơn 2 triệu con hạc ;A; ).




Vật phẩm lưu niệm: Búp bê Leslie do Hottoys sản xuất, với số lượng có hạn chỉ 3000 con. Búp bê cao 12 inch (khoảng 30cm), mô phỏng lại dáng đứng kinh điển cùng nụ cười nhẹ rất đặc trưng của anh và bộ vest anh từng mặc trong phim "Kim Chi Ngọc Diệp".



Nguồn ảnh & tin: Red Mission's facebook


Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Minh Báo phỏng vấn độc quyền Mai Diễm Phương 12/04/2003

Minh Báo Chu San ( 12/04/2003 ) 
Phỏng Vấn Độc Quyền . 

**Ca Ca : Trương Quốc Vinh
**Ah Mui : Mai Diễm Phương



Nói Cho Nhau Nghe Về Tình cảm Anh Em Suốt 20 Năm Đồng Cam Cộng Khổ . 

Mai Diễm Phương : Phải Công Bằng Với Ca Ca 

Trương Quốc Vinh đã nhảy xuống từ một toà cao ốc và rời khỏi thế giới này . Anh ấy đã khiến những người anh ấy yêu và những người yêu anh ấy cực kỳ đau lòng . Vì tưởng nhớ Ca Ca .Minh Báo đã dùng một bức hình mà anh ấy đã chọn cho quyển tạp chí này trước khi từ trần làm ảnh bìa cho tuần này . 

Gần gũi với Ca Ca giống như hai anh em ruột thịt , cùng đồng cam cộng khổ bên nhau , tay trong tay cùng trải qua 20 năm sự nghiệp . Mai Diễm Phương rất đau khổ trước sự ra đi của Ca Ca , bỏ cả ăn uống . bạn bè lo sợ cô ấy nghĩ không thông . Luôn luôn sát cánh bên cạnh cô . Cố gắng giúp cô ấy khoây khoả . Sau khi đưa tiễn Ca Ca bước hết chặng đường cuối cùng của mình , tâm trạng của Ah Mui bắt đầu lắng dịu được một chút . Vào một buổi sáng sớm thứ sáu , chúng tôi đã có một buổi phỏng vấn độc quyền với Ah Mui . Cô ấy cảm thấy rất đau đớn và bất bình thay cho Ca Ca . Cô ấy nói : [ Phải công bằng với Ca Ca ] 

Tâm trạng của Mai Diễm Phương đang rất buồn nhưng cô ấy vẫn gắng lấy lại tinh thần và tiếp nhận buổi phỏng vấn của Minh Báo , bởi vì cô ấy muốn ra mặt thay cho ca ca . Cô ấy nói : [ Tôi mong tất cả mọi người phải tỏ ra công bằng với Ca Ca . Hiện tại Hong Kong đang bị bao phủ bởi những thứ không vui vẻ gì. Cái chết của Ca Ca làm cho người ta cảm thấy tệ hơn . Vì vậy , làm ơn đừng buộc tội ca Ca nữa ] . 

[ Nếu anh ấy không mắc bệnh , tôi tin anh ấy sẽ không chọn cách ra đi như vậy . Anh ấy là một người cầu toàn , trên cơ bản là sẽ không tự huỷ hoại bản thân mình như vậy. Anh ấy bị chính căn bệnh của mình khống chế . Trong suốt chặng đường cuối cùng của cuộc đời mình , anh ấy đã gánh chịu rất nhiều đau khổ mà không có ai biết . Chúng ta không thể cùng anh ấy chia sẻ những lo lắng và buồn khổ . Vậy thì xin đừng giẫm đạp lên anh ấy sau khi người đã ra đi . Thử nghĩ nếu như người mang bệnh là bạn . Bạn sẽ làm gì ? 

Thực ra chúng ta nên nhìn thẳng vào vấn đề . Cái chết của Ca Ca đã cho chúng ta một thông điệp : Người bệnh rất cần được quan tâm . Anh ấy đã nhắc nhở chúng ta nên quan tâm đến những người xung quanh , trân trọng tình thân và bạn bè ] 

Ca Ca Đã Xuất Ra 200 % 

[ Trong công việc , anh ấy luôn xuất ra đến 200 % . Anh ấy đã làm rất nhiều việc cho xã hội này . Anh ấy đã làm hết tất cả các trách nhiệm của một người nghệ sĩ .Nhưng giới truyền thông chưa bao giờ buông tha cho anh ấy một khắc nào . Cho dù anh ấy đã cố tỏ vẻ như là mình không quan tâm nhưng thực sự anh ấy rất quan tâm . 

Phiền muộn không xảy ra trong một ngày , nó cần thời gian để tích luỹ . Tôi cảm thấy giới truyền thông cũng phải có trách nhiệm cho sự suy nhược của Ca Ca . Ngăn cấm các cánh phóng viên tham dự tang lễ của mình tuyệt đối là ý muốn của chính Ca Ca . Giới truyền thông và nghệ sĩ trên cơ bản là ngồi cùng thuyền .Nhưng tại sao mối quan hệ đó lại trở nên như thế này ? Khi Ca Ca còn sống , họ không buông tha cho anh ấy , sau khi anh ấy chết , họ cũng không chịu dừng tay . Họ đối xử với Ca Ca như vậy , bộ không sợ nửa đêm Ca Ca đến tìm họ à ? Tôi hy vọng các fans của ca ca sẽ không mua và đọc những quyển tạp chí đó . Đừng để ý đến những con người không có lương tri đó . Tiết kiệm tiền để mua những thứ có ích hơn . 

Cũng đã lâu rồi tôi không tiếp nhận phỏng vấn với mấy tập đoàn báo chí đó . Từ giờ trở đi , trong các buổi hội họp ký giả , nếu họ có đến , tôi sẽ bảo họ rời khỏi đó . Đừng có trách tôi tuyệt tình . Tôi còn mong tất cả những nghệ sĩ khác cũng sẽ giữ khoảng cách với họ . Không có sự giúp đỡ của các nghệ sĩ , để xem họ sống như thế nào . ]

Cảm Thấy Bản Thân Như Già Đi Mười Năm . 

Sau cái chết của Ca Ca , Ah Mui cảm thấy rất buồn và nói : [ tôi không chỉ cảm thấy hối hận và hổ thẹn mà còn tệ hại hơn nữa . Trong những ngày đầu tiên khi anh ấy ra đi , trái tim tôi như vỡ vụn và thậm chí không biết làm sao mở miệng nói chuyện . Tôi thấy đột nhiên mình già đi 10 tuổi . Tôi không ngừng hỏi ông trời : Tại sao lại như vậy ? . Cho đến tận bây giờ , tôi vẫn còn rất nhiều thắc mắc . Bạn bè của tôi và của anh ấy e sợ là tôi sẽ không chịu đừng được . Lúc nào họ cũng đi cùng với tôi . Và kêu tôi hãy tự chăm sóc mình .Thông qua nhiều kênh khác nhau có rất nhiều người quan tâm đến tôi . Họ đã cho tôi biết nhân gian hữu tình ]

Ah Mui cảm thấy hối hận vì cô đã không biết căn bệnh của Ca Ca trầm trọng cỡ nào , cố ấy cảm thấy hổ thẹn , tự trách bản thân mình đã quan tâm đến Ca Ca không được nhiều . 

[ Ca Ca là một người thích nói chuyện vui chứ không thích nói chuyện buồn . Chỉ hối hận là trong mắt anh ấy tôi chỉ là một đứa em gái nhỏ . Anh ấy luôn sợ tôi Handle không được . Anh ấy không thích để tôi lo lắng . Thậm chí khi mình bệnh anh ấy cũng không thíhc cho tôi biết . Anh ấy chỉ nói bao tử có chút vấn đề , acid trào ngược lên cuống họng . Sau đó , tôi nghe người ta nói Ca Ca không được vui , tình cảm có vấn để . Nhưng tôi thực sự không biết nó lại nghiêm trọng như vậy . Tôi đã dùng mọi cách để liên lạc với Ca Ca nhưng đến cuối cũng cũng không tìm được . Anh ấy chưa bao giờ trả lời điện thoại của tôi . Tôi có gửi cho anh ấy một tấm bưu thiếp , viết ra rất nhiều rất nhiều thứ mà tôi muốn nói với anh ấy . Tôi chỉ muốn nói cho anh ấy biết , tôi quan tâm đến anh ấy nhiều như thế nào . ] 

[ Năm ngoái sau khi hoàn thành xong đại nhạc hội ở HK . Tôi vẫn còn bận rộn cho chuyến vòng quanh thế giới . Thực ra vào lúc đó , tôi cũng vì không được vui trong công việc nên muốn tìm anh ấy để tâm sự . Khi đó, tôi cũng có nổi giận với anh ấy một chút . Tôi chỉ muốn nói chuyện với Ca Ca nhưng anh ấy chẳng thèm ngó ngàng gì tới tôi . Nhưng bây giờ tôi đã biết , anh ấy đang rất phiền muộn , anh ấy sợ tôi sẽ lo lắng và không muốn gây áp lực cho tôi . Nếu tôi tích cực hơn trong việc tìm kiếm anh ấy , có lẽ mọi chuyện sẽ không kết thúc như vậy . Là do tôi làm không được chu tất ] . 

Anh Ấy Chủ Động Cho Cô Ấy Viên Thuốc Định Tâm . 

Ah Mui rất muốn nói lời cảm ơn Ca Ca nhưng cô ấy không bao giờ còn có cơ hội được nói hai tiếng ấy nữa . [ Vào ngày đầu tiên khi tôi bắt đầu chuẩn bị cho đại nhạc hội kỷ niệm 20 năm ca hát . Ca Ca đã chủ động nói với tôi là anh ấy sẽ xuất hiện vào đêm cuối cùng , là một vị khách mời đặc biệt . Điều này như một liều thuốc khích lệ làm cho tôi cảm thấy mạnh mẽ hơn . Đại nhạc hội lần này được chuẩn bị rất là gian khổ . Hết chướng ngại này đến chướng ngại khác nhưng tôi vẫn kiên trì . Có lẽ do tôi đòi hỏi ở bản thân mình quá cao . Và cho bản thân mình quá nhiều áp lực . Khi đến đêm cuối cùng , tôi rất muốn cùng anh ấy chia sẽ . Hôm đó , anh ấy đến Hồng Quán nhưng trong người lại không được khoẻ , anh ấy bị đau bao tử . Nhưng khi anh ấy đứng trên sân khấu , khán giả đều không nhận ra là anh ấy bị bệnh . Sau khi hát xong , anh ấy ra về trước , và tôi không có cơ hội được nói lời cảm ơn với anh ấy ] 

Ca Ca rất yêu thương và quan tâm đến Ah Mui . Tất cả mọi người đều nhìn ra được điều này . Tôi còn nhớ đại nhạc hội lần đầu tiên của anh ấy vào năm 1985 , vị khách mời đặc biệt là Mai Diễm Phương . Lúc đó , anh ấy có nói với tôi , điều này không phải do Tinh Hoa sắp xếp mà là anh ấy muốn vậy . [ Chúng tôi là bạn tốt của nhau . Sắp tới cô ấy sẽ tổ chức một đại nhạc hội cá nhân . Tôi cảm thấy có lẽ tôi nên cho cô ấy một cơ hội được nhìn thấy phản ứng từ phía khán giả . Đối với một ca sĩ mà nói , đó là một thang thuốc định tâm . Khi tôi nghe được tiếng vỗ tay mà khán giả dành tặng cho Ah Mui . Trong lòng tôi nghĩ : [ Ah Mui . Em làm tốt lắm ] 

Sau khi nghe tôi kể lại , Ah Mui nói : [ Chúng tôi vừa là cộng sự tốt cũng vừa là bạn bè tốt . Cách đây 20 năm , chúng tôi đều cùng ở Tinh Hoa bắt đầu từ con số 0 mà đi lên . Tôi chỉ biết khi có anh ấy ở đó , tôi cảm thấy rất yên tâm . Và khi có tôi ở đó , anh ấy cũng cảm thấy như vậy . Khi anh ấy tổ chức đại nhạc hội đầu tiên , tôi rất là lo . Khi tôi trở thành khách mời thì mới cảm thấy yên lòng ] . 

[ Chúng tôi đã tay trong tay cùng vượt qua rất nhiều khó khăn . Khi tôi không vui và trốn ở trong phòng khóc , anh ấy sẽ dỗ dành tôi và rồi tôi sẽ ổn . Khi anh ấy không vui , tôi sẽ nắm chặt tay anh ấy . Cùng khích lệ lẫn nhau . ] 

Bạn Trai Phải Được Anh Ấy Thẩm Tra Trước . 

Khi bắt đầu , họ cùng đi chung với nhau trong các tour diễn , đi máy bay chỉ ngồi ghế hạng hai . [ Chúng tôi ngồi ở hàng ghế cuối cùng . Gác tay lên giữa các chiếc ghế vì vậy mà chúng tôi có thể ngủ trên mấy chiếc ghế đó . Anh ấy ngủ trên ghế còn tôi ngủ trên sàn và thay phiên nhau . Trong suốt những năm tháng đó , chúng tôi luôn động viên , quan tâm lẫn nhau . Vì vậy mà cho dù khó khăn cực nhọc cỡ nào chúng tôi cũng không cảm thấy mệt mỏi ] 

[ Khi ở khách sạn , chúng tôi luôn đặt những căn phòng ăn thông nhau . Có một lần đến New York , chúng tôi trú tại khu ở của người da đen . Vào khoảng nửa đêm , đột nhiên có một tên da đen xông vào phòng của tôi . Lúc đó tôi hoảng sợ và hét lên . Ca Ca hối hả chạy vào bảo vệ tôi .Đôi khi chúng tôi nằm chung một giường và trò chuyện cho đến bình minh . ] 

[ Có nhiều người cho rằng tôi cứng cỏi . Chỉ khi đứng trước Ca Ca , tôi mới có thể hoàn toàn là chính mình , là một cô gái và không cần phải làm bộ như mình là một người cứng rắn lắm . Bởi vì anh sẽ bảo vệ tôi . Anh ấy sẽ chăm sóc cho tôi tốt như chính anh ruột của mình . ] Ah Mui đột nhiên nhớ đến Trần Bách Cường , người rời khỏi thế giới này sớm hơn Ca Ca . [ Danny giống như em trai của tôi . Cần tôi bảo vệ ] 

Nói về cảm tình của cô ấy dành cho Ca Ca . [ Mối quan hệ giữa chúng tôi với mối quan hệ người thân là như nhau . Dù vui hay không vui , chúng tôi hiếm khi nói với mẹ của mình . Anh ấy hiểu tôi nhiều hơn so với người nhà của tôi . Tôi nói với anh ấy mọi thứ , thậm chí khi tôi có bạn trai . Tôi sẽ đưa người bạn trai đó đến cho Ca Ca " thẩm tra " trước . Nếu anh ấy nói " tốt " thì tôi cảm thấy rất an tâm . Nếu anh ấy nói " cũng được " thì tôi sẽ trừ bớt điểm . 

Đột Nhiên Ca Ca Quên Mất Cô Ấy . 

Sau đó , anh ấy rời khỏi Tinh Hoa và công việc rất bận rộn . Trong một vài năm họ liên lạc với nhau rất ít . [ Tôi cứ nghĩ đột nhiên anh ấy quên mất tôi . I feel hurt . Nhưng sau đó khi chúng tôi gặp lại nhau . Chúng tôi cùng hồi ức lại những ngày tháng trước đây . Và rồi tôi chợt nhận ra , cho dù anh ấy ở nơi nào , thì tôi luôn luôn chiếm vị trí quan trọng nhất trong trái tim anh ấy . Ca Ca mãi mãi là anh trai tôi . Quan hệ của chúng tôi thân nhau đến mức ......] Ah Mui không thể tìm ra được từ ngữ nào để hình dung tốt hơn . [ Tóm lại không thể dùng hai ba câu là có thể biểu đạt được . Anh ấy đã để lại một dấu ấn vĩnh hằng trong lòng tôi ] . 

Ah Mui nói sự ra đi của Ca Ca đối với cô ấy là một đả kích rất lớn .Cô ấy cần chút thời gian để bình phục lại . [ Tôi biết anh ấy không muốn nhìn thấy tôi như thế này . Anh ấy sẽ rất lo lắng . Nếu như anh ấy vẫn còn quá nhiều mối bận tâm thì sẽ không thể nào rời khỏi thế giới này được , không thể nào đi đầu thai . Để anh ấy ra đi trong thanh thản , tôi phải thật kiên cường ] .



Credits to Felix Mui


Nhanh quá thời gian trôi, sắp tròn 10 năm kể từ ngày hai người ra đi rồi ...

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Photos: Bá Vương Biệt Cơ (phần 4)






Leslie và đạo diễn Trần Khải Ca :



Leslie và nhà thiết kế phục trang Lưu Bội Cơ :











Credits to weibo.com & movie.douban.com
Click để xem ảnh size gốc !!!



Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

Tạp chí BOMB: Vương Gia Vệ

Nguồn: bomsite.com
Người phỏng vấn: Han Ong. Thời điểm phỏng vấn: Mùa đông 1998.
Người dịch: ngan_sang_woo



Vương Gia Vệ là đạo diễn của 6 phim: As Tears Go By (Vượng Giác Tạp Môn – 1988), Days of Being Wild (A Phi Chính Truyện – 1990), Ashes of Time (Đông Tà Tây Độc – 1994), Chungking Express (Trùng Khánh Sâm Lâm – 1994), Fallen Angels (Đọa Lạc Thiên Sứ - 1995), và cả bộ phim mang về cho ông giải “Đạo Diễn Xuất Sắc Nhất”, dĩ nhiên là : Happy Together (Xuân Quang Xạ Tiết – 1997). 




Vương Gia Vệ - đạo diễn lừng danh thế giới của những tác phẩm còn mãi với thời gian




Happy Together (1997)

Phong cách của ông có thể tóm gọn bằng một cụm từ “Quá sức lãng mạn”. Sắc màu trong phim ông sang trọng, lộng lẫy và xung đột mạnh mẽ. Lối quay phim (bởi người cộng sự lâu năm Christopher Doyle) giật giật như thể đang trong trạng thái xúc động và hay nhất là ở chỗ ông yêu những nhân vật của mình và dựng phim dựa trên nền tảng ấy. Những người đàn ông trong phim của ông duyên dáng, kiểu cách còn những người phụ nữ thì lập dị và xinh đẹp. 



Lưu Gia Linh - cô gái nhảy cuồng nhiệt trong "Days of Being Wild"





Lâm Thanh Hà - người phụ nữ tóc vàng bí ẩn trong "Chungking Express"





Trương Mạn Ngọc - cánh hoa đào ảo mộng của "Ashes of Time"

Tâm lý trong những phim này đã đạt đến độ thâm thúy hiếm thấy nhưng đó không phải là vấn đề. Ông đã đưa những mặt hấp dẫn khôi hài của phim hành động Hongkong ra xa bước nữa. Trong các phim đó, người ta đơn giản chỉ đợi cảnh tàn sát rùng rợn tiếp tục xảy đến và bỏ qua những cảnh phim chắp nối mong manh không đáng nhớ; trong phim của Vương Gia Vệ, khoảng thời gian giữa những phát súng nổ ra được rót thêm vào, kéo dài ra và nhường chỗ cho nỗi buồn chán, tư lự, ông đem đến một thứ cảm giác về thời gian thực sự bằng cách lặp lại hay tập trung ống kính vào những gì đang diễn ra tại các cảnh quay nằm ở trạng thái im lìm, bất động. Nói cách khác, ông đưa vào những thứ mà người ta bỏ quên hay thậm chí chẳng buồn nghĩ đến ngay từ đầu. Cách diễn đạt phim của ông như những bản nhạc pop dị thường không tuân theo một nguyên tắc cụ thể nào nhưng thật đáng nhớ. 


Còn chủ đề thì sao? Đó là đề tài muôn thuở: tình yêu…Những chuyến tàu xuyên đêm. Ông có khả năng đưa người xem du hành theo chặng đường ấy bởi diện mạo của phim ông mang phong cách jazz và mới lạ: chọn lọc lắp ghép, những khuôn hình cận cảnh xung đột mãnh liệt với phông nền là những lớp sơn nước bị chẻ rời, nứt nẻ, và dĩ nhiên, kiểu quay vác máy trên lưng của ông Doyle nữa, tất cả điều đó đã trở thành dấu hiệu đặc trưng của Vương Gia Vệ. Khán giả tiếp nhận chúng và cảm thấy bị lôi cuốn. Trong khi những nhà sản xuất - đạo diễn Mỹ đương đại đổi cùng những chủ đề đó nhưng ướt sũng những tình huống trớ trêu kịch tính để tỏ ra hay hơn so với tình cảm ủy mị của các bậc tiền bối Hollywood, Vương Gia Vệ bắt tay vào việc của ông bằng lòng tin và sức thuyết phục. Ông lưu tâm, nhận thức được giá trị của cả các màu chính thống lẫn không chính thống của quang phổ. Kết quả của điều đó là tạo ra cảm giác về thứ tinh thần tự do mãnh liệt tràn đầy sinh lực. Như một sự truyền khí oxy. Và nếu bạn so sánh chúng với các đối thủ còn lại thì thật rõ ràng chúng là thứ hấp dẫn nhất.


Han Ong (HO): Vào mùa đông năm 1994, nhà hát Rosemary ở Phố Tàu đã hồi tưởng lại những tác phẩm của anh và tôi đã có may mắn xem tất cả theo đúng trình tự thời gian. Đó là một sự ngẫu nhiên tuyệt vời khi được xem tất thảy chúng cùng lúc. Không biết liệu anh có thể nhìn lại nhiều tác phẩm của mình và xác định rõ “nét đặc trưng của Vương Gia Vệ” hay không, thậm chí là cách đây lâu như “As Tears Go By”, anh đã có những cảnh bạo lực dưới dạng khung hình ảnh chậm và mờ ảo.


Bộ phim đầu tay As Tears Go By của Vương về đề tài xã hội đen.


Vương Gia Vệ (VGV): “As Tears Go By” là phim đầu tay của tôi, ở thời điểm đó John Woo (Ngô Vũ Sâm) mới làm phim “A Better Tomorrow” (Anh Hùng Bản Sắc) và mọi người ở Hongkong đang làm phim xã hội đen. Tôi nghĩ “Mình có thể làm cái gì khác hơn nhỉ?”. Vậy nên tôi đã làm “Days of Being Wild” và mượn hình thức của nó từ MTV.

HO: Khi anh nói đến “hình thức” MTV, ý anh nghĩa là những đoạn cắt ngắn gọn?

VGV: Yeah, nó rời rạc nhiều hơn. Hầu hết cách làm phim ở Hongkong, thậm chí là bây giờ, rất trữ tình, rất nhịp nhàng, và luôn theo lề lối truyền thống. Dĩ nhiên MTV đã trở thành thứ gì đó mang tính công thức, nhưng vào cuối những năm 80, khi lần đầu tiên chiếu ở Hongkong, tất cả chúng tôi thật sự ấn tượng với nét sinh động và cấu trúc phân mảnh. Dường như chúng ta nên đi theo phương hướng này. Về quy trình “step-printing” (in ấn một số khung hình của bản gốc cho nhiều hơn một khung in nhằm tạo ra cảm tưởng về 1 loạt chuyển động chậm, với góc nhìn như đang dẫn bước, bởi vì ta không có đủ khuôn hình cho mỗi giây để gây ra ảo giác về sự chuyển động), trên thực tế nó là lời giải đáp cho việc sử dụng chuyển động chậm của John Woo. Chúng tôi đã làm ngược lại và quay với tốc độ nhanh hơn, thế là hóa ra một thứ giống như “step-printing”.


Ảo giác chuyển động trong "Chungking Express"

HO: “Days of Being Wild” được xem là “Rebel Without a Cause” của Trung Hoa – anh đã từng nghe thế trước đây chưa?

VGV: Chưa. 

HO: Đó là lời mô tả tốc ký mà một nhà phê bình và bạn bè đã dùng. Không có nghĩa là chuẩn xác nhưng nó gợi nhớ về điều đó

VGV: Thật ra khi những phim Âu được chiếu tại Hongkong đều có tên tiếng Hoa. Tựa tiếng Hoa của “Rebel Without a Cause” chính là “A Phi Chính Truyện”.

HO: Vậy là anh ấy đã sai khi ngoại suy rằng đó là phiên bản Hoa của “Rebel Without a Cause”.

VGV: Đúng vậy. Thật ra đó còn là trường hợp gặp trong “Happy Together”. Khi phim “Blow Up” của Antonioni chiếu ở Hongkong tựa tiếng Hoa không hoàn toàn là “Xuân Quang Xạ Tiết” nhưng cũng gần giống thế.

HO: Nhưng khi anh lấy tựa “A Phi Chính Truyện”, nghĩa là có liên hệ chút xíu với phim đó phải không? Có vài điểm giống nhau trên bề mặt: câu chuyện về một gã trai trẻ đẹp mã…

VGV: Tên tiếng Hoa của “Rebel Without a Cause” (tức dịch sang là A Phi Chính Truyện) đã trở thành “niềm tin” của chúng ta – 1 cụm từ được thường dùng ở năm 60 khi nói về những đứa trẻ giống như James Dean hay bắt chước James Dean. Họ xuất thân giàu có, không phải làm gì cả, họ không hạnh phúc với cuộc đời mình và đang cố sống khác đi. Đó là một triệu chứng tiêu biểu của thập niên 60.

HO: Vậy cái tựa này tức là muốn nói đến thời kỳ ấy. Một đặc trưng khác của anh nữa là đường quay lướt chậm rãi: rừng dừa rung chuyển cùng với soundtrack tuyệt đẹp trong “Days of Being Wild”. Tôi nhớ cả tiếng gảy ting tang của điệu guitar khi Trương Quốc Vinh đi vào cửa hàng nước ngọt mà cô gái làm việc. Vô cùng lãng mạn. Nó gợi cảm theo cách mà có lẽ những nhà làm phim trẻ của Mỹ e ngại vì nó là một phần di sản của điện ảnh thập niên 50. Cách phản ứng của họ là chán nản và chỉ trích. Họ không muốn bị coi là dân cổ lổ sĩ và ủy mị. Nhưng anh thì khác, anh làm điều đó, anh cứ tiếp tục làm điều đó, và làm với niềm tin thành khẩn vào uy lực của nó với tình yêu như thế. Nói cách khác, anh không hề ngừng nghỉ.




Trương Quốc Vinh-Trương Mạn Ngọc trong "Days of Being Wild"

VGV: Tôi làm phim hầu hết theo bản năng và tôi cố làm cho những câu chuyện trong “Days of Being Wild” mang phong cách khác nhau: đôi lúc như phim hạng B của Hollywood với những đúp dài liên tục và rất thống thiết, thi thoảng tôi chỉ muốn làm như một cuốn phim Bergman với thật nhiều cảnh close-up (cận mặt). Tôi có niềm vui trong quá trình làm “Days of Being Wild”. Tôi thật sự yêu thích nó, mặc dù thật vất vả vì chúng tôi gặp quá nhiều rắc rối và cuối cùng nó không thành công lớn về mặt thương mại. Nhà sản xuất không muốn làm phần tiếp theo vì anh ấy nghĩ rằng quá mạo hiểm. Sau bộ phim đầu tay của tôi – As Tears Go By, mọi người mong chờ vào phim thương mại khác với sự tham gia của các thần tượng trẻ nóng bỏng nhất Hongkong.

HO: Còn ai trong “Days of Being Wild” nữa?

VGV: Phải. Và hình ảnh về rừng dừa, giống như thác nước trong “Happy Together” – tất cả những cảnh quay gợi tôi nhớ về tự nhiên. Con người hẳn là thật nhỏ bé so với thiên nhiên. Fassbinder từng nói, anh ấy cố cho thấy sự thay đổi bằng cách cho ta thấy những thứ chẳng bao giờ thay đổi. Trong trường hợp này, thác nước chẳng thay đổi, nhưng con người cứ tiếp tục đổi thay.

HO: Vậy ra đó là sự tương phản giữa những thăng trầm của cuộc đời biến chuyển không ngừng dễ thấy trong các nhân vật và thiên nhiên vĩnh hằng. Sau “Days of Being Wild” anh còn làm tiếp “Ashes of Time”, thật sự là mất đến 2 năm mới hoàn thành. Nghe nói trong suốt khoảng thời gian đó anh rất thất vọng và bắt đầu quay “Chungking Express” để thông thoáng đầu óc. Nghịch lý thật, Chungking chỉ mất một khoảng thời gian rất ngắn giữa lúc ý tưởng mới cấu thành và hoàn tất. Có phải “Ashes of Time” là một dự án do anh khởi xướng không hay do nhà xuất phẩm của anh đề xuất – có thể sau đợt thất bại doanh thu của “Days of Being Wild” họ sẽ giao việc nào đó dễ dàng hơn cho anh để tạo một cú hit doanh số khác với thể loại phim thương mại. 

VGV: Dĩ nhiên đó là suy nghĩ của những nhà sản xuất. Sau “Days of Being Wild” tôi mất một khoảng thời gian để tìm nhà sản xuất nào sẵn lòng tài trợ cho phim của tôi.

HO: Mất khoảng bao lâu?

VGV”: Khoảng 1 năm. Tôi có ý tưởng làm phim về 2 người phụ nữ: Đông Tà và Tây Độc. Tôi mượn 2 nhân vật này từ tiểu thuyết rất nổi tiếng của Kim Dung là “Anh Hùng Xạ Điêu”. Nhà sản xuất đưa ý kiến là “Thay vì làm phim về 2 người phụ nữ, sao không dựng tiểu thuyết này thành phim?”. Tôi nghĩ sẽ vui lắm đây. Tôi đã luôn muốn làm phim cổ trang.

HO: Tiểu thuyết này được viết khi nào?

VGV: Khoảng năm 1950. Nó là quyển sách nổi tiếng nhất, thứ nhì chỉ thuộc về “Hồng Bảo Thư” của chủ tịch Mao. Mọi người đều biết tiểu thuyết này và hồi còn là sinh viên, chúng tôi đã phát cuồng vì nó. Nhưng để làm thành một bộ phim…sau khi đọc lại nó, tôi đã không ngờ mình thích nó nhiều đến vậy. Ngay từ đầu tôi muốn phát triển hai nhân vật này, Đông Tà và Tây Độc, vẫn là những nhân vật duy nhất thu hút tôi. Và trong tiểu thuyết họ đã 70 tuổi rồi – đại loại thế. Tôi nghĩ thay vì làm một bộ phim về hai người đàn ông già cỗi, tôi có thể bắt đầu tưởng về những năm tháng tuổi trẻ của họ. Vậy thay vì chép lại quyển tiểu thuyết, tôi hư cấu phần mở đầu của nó. Phải mất gần 2 năm để hoàn thành dự án này.


Trương Quốc Vinh - chàng Âu Dương Phong vô tình của "Ashes of Time"

HO: Vì lý do gì vậy?

VGV: Chúng tôi có cả chục siêu sao điện ảnh nổi tiếng nhất châu Á, và lịch trình của họ không khả thi, chúng tôi đang quay ở Hongkong và phía Bắc Trung Quốc, nơi đó là sa mạc.Tôi còn là nhà đồng sản xuất của phim này, thật đau đớn. Tôi phải suy nghĩ thật cẩn thận về mỗi quyết định mình đưa ra vì nó sẽ tốn nhiều tiền bạc và thời gian. Làm một bộ phim như thế chẳng phải trò đùa. Sau khi chúng tôi hoàn tất phim này và kết thúc phần hậu kỳ, lúc đó đã là tháng 4 rồi và chúng tôi biết bộ phim sẽ đi tranh giải ở Liên hoan phim Venice vào cuối tháng 9. Điều đó nghĩa là chúng tôi có 4 tháng rỗi rãi chẳng có gì làm, và tôi nghĩ, mình nên tận hưởng một kỳ nghỉ. Do đó tôi làm một bộ phim.

HO: Cách hưởng thụ kỳ nghỉ của anh là làm một bộ phim khác à?

VGV: Phải, tôi nghĩ mình nên làm điều gì đó để bản thân cảm thấy thoải mái khi tiếp tục trở lại. Nên tôi làm “Chungking Express”, phim đó tôi làm giống 1 phim thực tập. Sau “Ashes of Time” tôi đã quyết định nếu tôi muốn làm đạo diễn, tôi phải biết chính xác chỗ của mình trong thị trường. Nếu tôi muốn làm những bộ phim to tát đắt tiền, điều đó nghĩa là tôi phải hướng về phía khán giả đại chúng. Và không phải tất cả chất liệu của tôi đều dành cho khán giả đại chúng.

HO: Đó là sự nhận thức quan trọng.

VGV: Anh cố đương đầu với khán giả đại chúng, nhưng thực tế anh không làm thứ dành cho họ - Tôi sẽ chiến đấu với bản thân. Tôi nghĩ mình không cần phải làm những phim lớn, tôi có thể làm những phim nhỏ mà mình hài lòng. Tôi có thể tìm khán giả của riêng mình. Nên tôi làm Chungking Express với kinh phí rất thấp, và rất nhanh, chỉ 6 tuần từ ý tưởng đến dựng phim.


Cô nàng mơ mộng - Vương Phi trong "Chungking Express"

HO: Kịch bản được viết trong quá trình quay hay nó đã được viết trước khi bắt đầu quay?

VGV: Là 1 tác giả, tôi luôn có sẵn vài câu chuyện ngắn trong đầu, chúng chưa phát triển thành kịch bản và tôi chỉ lấy ra ba phần và nói: “OK, Chúng ta hãy bắt đầu quay!”. Tôi viết vào ban ngày và quay vào ban đêm. Chúng tôi quay theo trình tự thời gian.

HO: Vậy anh viết phim khi tiến hành quay, anh đã không xáo trộn lẫn lộn hay nhảy quãng đó đây và sau khi vào phòng dựng phim mới quyết định, đó là theo trình tự phải không? Anh đã biết hết trình tự rồi?

VGV: Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra ngày mai, nhưng tôi biết điều gì xảy ra hôm nay. Sau khi kết thúc một ngày quay, sau đó tôi biết điều gì sẽ diễn ra kế tiếp. Chúng tôi đi từng bước một, và bởi vì tôi có quá nhiều trò hài hước trong phần 1, làm bộ phim quá dài. Nên tôi bỏ qua câu chuyện thứ 3. 

HO: Câu chuyện thứ 3 biến thành “Fallen Angels”. Trong tất cả phim của anh, phim tôi thích nhất là “Chungking Express”. Những gì đọng lại trong ký ức tôi là âm sắc lãng mạn của nó, lời thuyết minh của vai chính trong phần mở đầu phim: Khi anh ấy va phải Lâm Thanh Hà ở chợ và nói “Tôi đã gần cỡ này với người phụ nữ mà tôi sẽ yêu trong 24 giờ sau”. Sự gần gũi tự nhiên sẽ chuyển ngữ thành sự gần gũi tình cảm. Sự sum suê tốt tươi của chủ nghĩa lãng mạn đó, không ủy mị sướt mướt, giống như một bản nhạc pop tuyệt vời.

HO: Thứ mà tôi đang đề cập là thứ bản chất lãng mạn tột cùng – không chỉ là trùng hợp, gặp gỡ và không gặp gỡ là một phần của cuộc sống trong một thành phố lớn – nhưng cách cư xử này, theo tôi là không thường gặp như hầu hết phim Hongkong cư xử cảm tình theo lối cười khúc khích. Tôi co rúm lại khi xem chúng. Nhưng không biết sao khi xem phim của anh, tôi cảm thấy mình cởi mở ra. Không ngại ngùng bối rối, thực ra còn hơn thế nữa, đó là một bản nhạc pop thú vị với điệp khúc còn nằm trong tâm trí tôi.


"Chungking Express" ngọt ngào và rộn rã với "California Dreaming"
Lương Triều Vỹ &Vương Phi

Trong khi Chungking Express tỏa nắng vui tươi và ngập tràn ánh sáng và những sắc màu ban ngày đáng yêu, Fallen Angel thêm vào nhiều neon, bóng đêm và nhạc rock Hoa Kỳ thập niên 80. Nó còn là điểm khác biệt giữa cô gái ngây thơ do Vương Phi diễn và cô gái tô phấn ngát hương của Lý Gia Hân như 1 người đẹp trong các hộp đêm nước Đức – người thủ vai kẻ đặt hàng.



Lý Gia Hân đầy lôi cuốn trong "Fallen Angels"

VGV: Anh nói đúng, bởi vì Chungking Express và Fallen Angels đối với tôi là một phim nhẽ ra dài 3 tiếng. Tôi luôn nghĩ hai phim này nên được chiếu chung như một chương trình dài gấp đôi. Thực tế, người ta hỏi tôi trong suốt buổi phỏng vấn Chungking Express: “Anh làm 2 bộ phim không có mối quan hệ nào với nhau, làm sao anh kết nối chúng?” Và tôi đáp: “Nhân vật chính của Chungking Express không phải Vương Phi hay Kim Thành Vũ mà là bản thân thành phố đó, ngày và đêm ở Hongkong. Chungking Express và Fallen Angels đồng thời là mặt sáng và tối của Hongkong”. Tôi thấy những phim này cứ như có thể nghịch đảo lẫn nhau được, nhân vật của Vương Phi có thể là nhân vật của Kim Thành Vũ trong Fallen Angels; Lâm Thanh Hà trong Chungking Express có thể là Lê Minh trong Fallen Angels. Tất cả các nhân vật này có thể hoán đổi cho nhau. Còn nữa, trong Chungking chúng ta quay từ khoảng cách rất xa với thấu kính dài, nhưng nhân vật lại trông gần với chúng ta. 

HO: Có phải nó sẽ đại diện cho sự tươi mát khỏe khoắn và gần gũi với điều mà những diễn viên tương tác lẫn nhau?


Không gian ngập tràn ánh sáng mát dịu của "Chungking Express"

VGV: Vâng, và trong Fallen Angels những nhân vật được quay với một góc độ cực kỳ rộng. Ống kính đặt rất gần với diễn viên nhưng nó lại có vẻ xa. Mục đích của máy quay trong cả 2 phim này là chúng phải giống như những chiếc máy ảnh dân dụng.

HO: Giống như theo dõi vậy.

VGV: Đúng, chúng luôn ở đó quan sát hành vi người ta. Thật ra, chúng cũng là những diễn viên chính khác trong phim. Mục đích giống nhau, nhưng lại sử dụng phương thức tiếp cận khác nhau: Chungking Express là rất xa nhưng lại rất gần, Fallen Angels là rất gần nhưng lại rất xa.  


"Rất gần nhưng lại rất xa" của "Fallen Angels"
Kim Thành Vũ & Lý Gia Hân

HO: Điều đó thật sự khai sáng, bởi vì theo tôi Chungking Express dường như cởi mở chan hòa hơn, thoải mái hơn. Và những gì tôi nhận được từ phim đó chính là niềm vui. Tôi cảm thấy xúc động mãnh liệt khi xem nó, thậm chí tôi phải quen với cảm giác về thời gian của anh. Những khoảnh khắc nặng nề uể oải tràn ra phần thân của phim và được đặt rải rác với sự thông thoáng đột ngột hay sự vỡ tung của bạo lực ác liệt, người ta đuổi nhau trên đường phố, cách dựng phim về nhân vật của Lâm Thanh Hà tổ chức buôn lậu ma túy với gia đình Ấn Độ đó thật ấn tượng. Chúng là những điểm bật rất quan trọng, tiếp theo đó bạn sẽ thấy những đoạn dài mà chẳng có gì đáng kể xảy ra và ý thức về thời gian bắt đầu căng phồng lên – đặc biệt là nửa sau của phim chủ yếu khi Vương Phi ngày càng bộc lộ rõ sự si mê cực kỳ với Lương Triều Vỹ. Nó mang lại cảm giác mà giờ anh nói rằng anh quay các diễn viên từ khoảng cách xa. Có 1 cảm giác tốt đẹp vì không bị xâm phạm, nhưng ở “Fallen Angels” tôi cảm nhận được sự chật chội tù túng.


Bóng đêm mê hoặc bao trùm "Fallen Angels" Lê Minh & Lý Gia Hân

VGV: Như tôi đã nói, nhân vật chính trong hai bộ phim này là thành phố, quán ăn nhanh Midnight Express bởi vì tiệm ăn đó có thể lên tiếng … Nó vẫn luôn ở nơi đó nhưng con người thì cứ liên tục đổi thay.

HO: Tôi không biết tôi đạt được điều đó không. Tôi nói điều này không phải có bất kỳ ý vô lễ nào, nhưng nó đánh giá thấp sự rung động, sức hút của riêng các diễn viên. Ý tưởng có thể là nhận thức trừu tượng của vật thể vô tri vô giác đi vào và ra khỏi các nhân vật khác nhau, nhưng điều mà cuối cùng anh đáp lại là sự sống mà anh cho rằng được tái hiện bởi các nhân vật.

VGV: Dĩ nhiên, người ta bị ảnh hưởng nhiều hơn bởi các diễn viên hay diễn xuất. Nhưng với tư cách một nhà làm phim, tôi cần một ít khoa học lý luận. Và đó là lý luận của tôi trong việc làm hai bộ phim này, và cách mà tôi kết nối những câu chuyện đó và những bộ phim lại với nhau. Người ta nói phim của tôi không có bất kỳ cốt truyện hay tình tiết nào, nhưng trong logic của tôi nó có tuyến truyện.

HO: Hằng số là địa điểm, và sau đó ý tưởng về tàu xuyên qua đêm

VGV: Phải.
.


HO: Hãy nói 1 chút về Fallen Angels. Phản ứng của tôi với Fallen Angels, như tôi đã nói, nó được dựng nên bởi ý tưởng về ngày và đêm, hay sáng và tối. Tôi đã sống ở Los Angeles được 10 năm, và đã chuyển sang New York cách đây 3 năm. Với cuộc chuyển dời đó, khẩu vị của tôi với phim nhạc và mọi thứ đã thay đổi đáng kể. Tôi chắc là mình sẽ yêu Fallen Angels nếu tôi vẫn sống ở Los Angeles, nhưng giờ tôi sống ở New York, nơi thiếu thốn niềm vui như thế - nơi anh đi xe điện ngầm và những gương mặt của mọi người cúi xuống chán nản, những biển quảng cáo khổng lồ giống như đang bất mãn vậy – dường như Fallen Angels là lời gợi nhớ dư thừa về điều đó. Khi tôi đang sống ở Los Angeles, tôi không có nỗi buồn. Để cân bằng khẩu phần ăn của tôi. Đó là lý do tại sao tôi từng yêu Fassbinder, anh ấy dường như có mục tiêu đã được định trước. Bây giờ tôi phản ứng mạnh mẽ với niềm hân hoan của Chungking hơn là kiểu lôi thôi trong “Fallen Angels”.

VGV: Tôi có hỏi anh rằng không biết trước đó anh có thích đồ ngọt không?

HO: Có chứ, tôi thích ăn kem . Và đó là mới đây. Tôi chưa từng thích ăn đồ ngọt.

VGV: Uhm-hmm.

HO: Vậy là, đó là câu chuyện của tôi về sáng và tối.
VGV: Phải, mặt sáng và mặt tối, đó là một trong những nguyên nhân khiến tôi làm Fallen Angels. Công bằng cho cả 2 mặt của một đồng xu.

HO: Điều mà tôi hưởng ứng trong Fallen Angels là những phần hấp dẫn: cảnh Lê Minh đóng vai sát thủ theo hợp đồng và anh đang đi thực hiện nhiệm vụ trong bản soundtrack “Massive Attack” 

VGV: Tôi muốn sử dụng nhạc của “Massive Attack” nhưng nó đắt quá, nên tôi yêu cầu người sáng tác của tôi ở Hongkong tạo ra thứ gì đó giống “Massive Attack”.

HO: Ôi, nó rất thành công đấy chứ. Một khoảnh khắc đã trở thành biểu tượng, thật sành điệu. Người ta có thể phê phán chúng “giả tạo” hay…

VGV: Tôi thích từ “giả tạo”. Trên thực tế, vai của anh ta là giả tạo. Đó là ấn tượng của tôi về Lê Minh – một diễn viên rất chuyên nghiệp – chuyên nghiệp đến nỗi anh làm mọi thứ theo sự sắp xếp của quản lý. Nên tôi nghĩ mình nên đặt nhân vật của anh ấy vào mẫu người này. Nếu anh ta sắp đi giết ai đó, anh phải cư xử như là kẻ sát nhân. Mọi thứ là ý tưởng. Và nhân vật của anh không đủ khả năng giao tiếp, liên hệ với con người thực. Thậm chí là bạn học của anh ta…






Chàng sát thủ biếng lười suy nghĩ của "Fallen Angels" - Lê Minh



HO: Người mà anh ta va phải trên xe buýt. 

VGV: Vâng, anh ta bối rối ngượng ngùng. Anh ấy chỉ giỏi giết chóc, nhưng anh đôi chút bỡ ngỡ trong phút giây đó. Anh không biết phản ứng làm sao, bởi vì người quản lý không sắp đặt cuộc gặp gỡ đó. Nó làm anh bị ngạc nhiên. Và anh ghét sự ngạc nhiên.

HO: Nhưng cuối cùng, trớ trêu là anh bất ngờ vì cuộc đời anh đã chấm hết trong một phi vụ.

VGV: Hay có lẽ anh ta dự đoán ra vài chuyện như thế. Nếu anh là sát thủ, anh phải đoán khi nào anh bị kết liễu. Đó là một sự sắp xếp. Tất cả mọi thứ gần như được sắp xếp sẵn: một chàng trai rất biết vâng lời chỉ làm theo kế hoạch và không muốn những điều bất ngờ.

HO: Điều khác mà tôi đồng tình là trò hài hước vui nhộn, nhân vật nữ từ hết lần này qua lần khác la hét, cố ngăn cản lễ cưới giữa người bạn trai cũ và cô bạn mới của anh ta. Lại nữa, cả sự hài hước và đẹp đẽ gợi nhắc đến Chungking Express, với tôi là thế. Một nhân tố mới của Fallen Angels là đưa vào một khát khao về gia đình. Trong Chungking Express, những nhân vật dường như sống độc lập, còn rất trẻ. Họ không nghĩ đến một quá khứ liên quan đến gia đình. Họ là những con người lẻ loi.

VGV: Tôi không đồng ý với điều đó.

HO: Không à?

VGV: Trong “Days of Being Wild” nhân vật chính trở lại Philippines để tìm gia đình. Và trong “As Tears Go By”, tay giang hồ ấy trở về thăm nhà trước khi anh đi giết người.

HO: Tôi đồng ý là đúng thật.

VGV: Nhưng nhân vật người cha thì mới, vì trong “As Tears Go By” và “Days of Being Wild” là nhân vật người mẹ. Cha của Takeshi trong phim thật ra là quản lý của nơi mà chúng tôi quay, khu nhà khách Trùng Khánh. Tôi gặp ông khi đang quay “Chungking Express”, ông là một người rất ngay thẳng, rất trầm lặng. Ông quan tâm đến chúng tôi. Và tôi rất tò mò về người đàn ông này, vì ông không biết nói tiếng Quảng Đông, ông nói tiếng địa phương Đài Loan. Tôi suy nghĩ tại sao ông lại làm một người quản lý đêm ở khu nhà trọ Hongkong? Hẳn là có câu chuyện đằng sau đó.

HO: Chúng ta vẫn chưa thật sự nói về “Happy Together”. Anh đoạt giải đạo diễn xuất sắc nhất tại Cannes nhờ phim này. Đó là chuyện lớn đấy.

VGV: Không, không, không. Thật ra không có gì khác biệt cả, chỉ là thứ gì đó để quảng cáo thôi.

HO: “Happy Together” khiến tôi cảm động nhiều lắm – Chúa ơi, tôi ghét phải đọc những từ như “tôi cảm động nhiều lắm”. Nhưng tôi có nghe Christopher Doyle – người cộng sự và quay phim của anh, mô tả nó như một tác phẩm chân thật thẳng thắn nhất của anh.


Nhà quay phim tài danh gắn chặt với Vương như hình với bóng - Christopher Doyle

VGV: Vâng, tôi nói với anh ấy phim này phải nên thật thẳng thắn trung thực, bởi sau “Chungking Express” và “Fallen Angels” người ta kỳ vọng những phim rời rạc. Và hiện giờ có nhiều nhà làm phim trẻ ở châu Á làm những phim như thế. Chúng ta phải tiến về phía trước. Không có lý do gì dậm chân tại chỗ mãi được. Còn nữa, chủ đề của phim này – trong 3-4 năm qua đã có vài phim về quan hệ đồng tính ở Hongkong và châu Á, và cũng chẳng hiểu sao những nhân vật này bị đối đãi 1 cách tế nhị hoặc xem như trò đùa. Đôi khi quá hung hăng, như một nhân vật nói: Tôi là “gay” và anh là người thẳng thắn nên anh không thích tôi và tôi không thích anh. Tôi không thích thái độ kiểu đó chút nào. Nên tôi nghĩ nếu chúng ta làm phim về 2 người đàn ông, tôi muốn nó phải trung thực cởi mở chừng nào tốt chừng ấy. Chỉ đối xử với chuyện đó như 2 con người, vậy thôi!

HO: Tại sao lại là Buenos Aires?

VGV: Tôi không muốn làm phim về Hongkong năm 1997. Sau khi làm, chúng tôi mới biết đó không phải nói về Buenos Aires, nhưng không hiểu sao nó lại gắn kết với Hongkong nhiều hơn. Thay vì gọi nó là “Buenos Aires Affair” (Chuyện tình Buenos Aires) – một cái tựa tạm thời, đẹp kỳ lạ nhưng sai lạc, chúng tôi đã gọi nó là “Happy Together”. Có thể anh thấy nó hơi ngược đời…



Những xúc cảm tinh tế của Happy Together mãi đi vào lòng người
Trương Quốc Vinh (trái) & Lương Triều Vỹ (phải)

HO: Không. Tôi không cho nó ngược đời tí nào cả, với tôi đó là những gì mà đáng lý họ có thể có nhưng lại không được. Đoạn cuối, bộ phim đã vươn tới sức buồn bã phi thường…Nó còn nói về thế giới cầm cố của tình yêu, những chuyến tàu xuyên đêm, những khoảnh khắc xúc động cực kỳ, lúc này đã chuyển vị đến một quốc gia khác với bối cảnh đồng tính.

VGV: Đối với tôi, “Happy Together” không chỉ tập trung vào mối quan hệ giữa 2 con người mà còn là mối liên hệ giữa một người và quá khứ của anh ta. Nếu con người thanh thản với bản thân mình và quá khứ của họ thì đó chính là khởi đầu của việc có thể sống hạnh phúc với một người khác.

HO: Và ai đó khác có khả năng là Trương, nhân vật thứ ba được giới thiệu?

VGV: Đúng vậy.

HO: Tôi có phản ứng mạnh mẽ với Trương. Khi anh bước vào cảnh sau hơn nửa phim một chút, linh hồn của phim dường như được vực dậy, giống như Vương Phi…

VGV: Không khí tươi mát.

HO: Vâng, đó là một sự rạn nứt từ mối tình nhục dục giữa 2 chàng trai (dừng lại). Ở thời điểm nào trong đời anh quyết định trở thành đạo diễn? 

VGV: Sở thích duy nhất của tôi khi còn bé là xem phim. Không hiểu sao tôi nghĩ mình thích bị cuốn vào những việc như vậy. Tôi bắt đầu với việc biên kịch và ngày kia, có 1 nhà sản xuất hỏi tôi: “Anh có muốn làm phim không?” và thế là tôi trở thành đạo diễn.

HO: Chỉ vì ông ấy hỏi ý anh như vậy? Ông ấy thấy được điều gì đó trong anh hay chỉ là tiện miệng hỏi thế?

VGV: Có 2 lý do: tôi đã làm việc cho ông ấy 2 năm và ông ấy hiểu tôi rất rõ, khi ấy ngay sau A Better Tomorrow, công nghiệp điện ảnh Hongkong trở nên rất thịnh vượng. Năm đó, chúng tôi đã sản xuất hơn 200 phim.

HO: Đó là năm mấy?

VGV: 1988. Cho nên họ cần thêm nhiều đạo diễn và những gương mặt mới, và tôi đã có cơ hội.

HO: Anh thích những đạo diễn nào?

VGV: Danh sách thay đổi từng ngày, nhưng tôi nghĩ đề cập đến chuyện ấy sẽ không hay.

HO: Anh không định nhắc đến bất cứ tên tuổi nào sao?

VGV: Không có tên nào cả.

HO: Anh chắc chứ? Chúng ta có thể mở đầu bằng cách nói rằng, điều này không có nghĩa là danh sách này đã thấu đáo hết mọi khía cạnh, không có nghĩa là đáng tin cậy nhất, không có nghĩa là đẩy ra bất kỳ ai mà anh quên, thuận tiện hay bất tiện, ngay thời điểm hiện tại.

VGV: Không có tên nào cả.

HO: Tôi đã cố
.