Tìm kiếm bài trong Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tsui Hark. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tsui Hark. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2019

Đạo diễn Từ Khắc: "Mọi thứ thay đổi, riêng anh ấy không đổi. Đó vẫn là Leslie"


Đạo diễn Từ Khắc từng viết một kịch bản dành riêng cho Leslie Trương Quốc Vinh. Ông ấy và Leslie đã nói chuyện với nhau về kịch bản này nhiều lần. Vào cái hôm Leslie ra đi, là Từ Khắc đã có lịch hẹn gặp anh ấy lúc 10pm. Hôm ấy cũng chỉ còn cách ngày bấm máy bộ phim kể trên có hai tuần lễ thôi.

Sau đó thì vài người đã hỏi Từ Khắc nên xử lý thế nào với kịch bản này, nhưng Từ Khắc trả lời là không làm phim nữa bởi vì ông không thể tìm được ai thay thế Leslie. Ông chia sẻ rằng có lẽ vì tình cảm của ông đối với nhân vật cũng chính là tình cảm dành cho Leslie, thế nên không cách nào tìm được người có thể thay thế.

Vậy trong số các bộ phim của Leslie, có tác phẩm nào Từ Khắc thưởng thức nhất, và đâu là nhân vật ông cho là Leslie diễn xuất sắc nhất ?

Từ Khắc đã trả lời: "Tôi nghĩ hẳn là 《Đông Tà Tây Độc》. Một kẻ cô đơn ở tại sa mạc, cả ngày chỉ hết rửa cốc lại rửa đĩa, hoặc đứng nhìn ngắm mông lung những dãy núi trước mặt, vậy mà vẫn khiến khán giả phải dõi theo. Thực sự rất khó ! Anh ấy ở trong bộ phim này đã thử đem đến một trải nghiệm khác biệt. Nếu như hỏi hình tượng điện ảnh nào của Leslie khắc sâu ấn tượng với tôi nhất, tôi sẽ lập tức nghĩ ngay đến thứ cảm giác khi mình nhìn thấy anh ấy đứng tại sa mạc ngắm những ngọn núi."

"《Bá Vương Biệt Cơ》 có thể được xếp là tác phẩm hay thứ nhì. Tôi cảm thấy anh ấy hoàn toàn khống chế được tâm lý nhân vật. Nhưng vai diễn trong 《Đông Tà Tây Độc》 có độ khó cần vượt qua hơn."

Từ Khắc đồng thời cảm thấy 《A Phi Chính Truyện》 có phần quen mắt quen miệng đối với ông, và rằng Leslie còn có thể diễn nổi loạn hơn nữa. Còn 《Xuân Quang Xạ Tiết》 thực ra là một phiên bản khác của 《A Phi Chính Truyện》, chỉ khác là cảnh mở đầu khá gây shock mà thôi. Leslie luôn có đủ sự táo bạo để diễn hai vai này.

Ngoài việc hợp tác làm phim, ở ngoài đời Từ Khắc cũng kết giao với Leslie khá thân thiết, có nhiều kỷ niệm cả vui lẫn buồn. Có quãng thời gian Leslie bị chứng mất ngủ, thường xuyên gọi điện tâm sự thâu đêm với Từ Khắc. Đó là thời gian Leslie đang bị trầm cảm hành hạ, sau đó thì anh ấy đi mất.

Từ Khắc nhớ lại: "Chúng tôi thường xuyên đi chơi với nhau, có cả Hoàng Triêm, Lâm Thanh Hà ... Anh ấy và Lâm Thanh Hà rất hợp tính nhau, rất friend, cứ cười toe toét hi ha không ngừng, chúng tôi đã cùng ngồi bên nhau đón chào nhiều Năm Mới. Nãy giờ nói qua cái gì là trong đầu tôi hiện lên cảnh đó rất rõ, tôi vẫn nhớ kỹ mà."

Khi hỏi Từ Khắc rằng mỗi khi nhắc đến Leslie thì ông nghĩ đến điều gì trước tiên, Từ Khắc trả lời: "Tôi cảm thấy Leslie dường như dừng lại ở trong một không gian thời gian, anh ấy mãi mãi giống như ban đầu. Đây là điểm đặc biệt nhất của anh ấy. Leslie cùng với Sylvia (Trương Ngải Gia) , hai người họ một nam một nữ, chính là luôn cho người ta cái cảm giác thời gian không hề biến đổi."

Từ Khắc và Leslie tại hiện trường quay phim Đại Tam Nguyên

Từ Khắc, Leslie và đoàn phim Anh Hùng Bản Sắc

_________

Dịch bởi: Heobeo



Thứ Hai, 16 tháng 5, 2016

14 mẩu chuyện về Trương Quốc Vinh

Dịch bởi page Chinese NetizenBuzz VTrans, nhân ngày 1/4/2016.

Nội dung bài dịch này ở dạng truyền miệng trên các trang mạng như tianya, douban, blog sina ..., chưa có xác thực rõ ràng về tính đúng sai của vấn đề.


——
(Vài chuyện lặt vặt về Trương Quốc Vinh. Mấy năm nay mọi người đều nói không ngớt về con người này. Công chúng ai chẳng biết, con người này thiên tư hơn người, tài năng vẫy vùng, tài tình lắm khiến trời đất ghen, tạm thời sẽ không nhắc tới ở đây. Thớt này lập ra chỉ để nói về một Trương Quốc Vinh rất khác. khiến người ta câm nín và cẩu huyết không ai ngờ)

Bắt đầu nào ——


1. Đầu tiên

Mấy ngày nay sắp tới sinh nhật Chuyện thứ 53 của Ca Ca, đây là một ngày vui. Trong ngày vui thể này, tôi nhớ lại khả năng phản ứng nhanh nhạy đầy màu sắc hài kịch của Ca Ca trong ngày 11/9/2001 máy bay đâm vào trung tâm thương mại thế giới đó. Khi ấy sau khi xem tin tức xong, anh nhanh như chớp gọi điện cho một nhân viên từng làm cho mình N năm chưa gặp lại.

Ca Ca: Anh có biết New York xảy ra chuyện rồi? Tấn công khủng bố đó!? Bao nhiêu người chết đó!

Nhân viên: .... Không rõ, liên quan gì đến tôi chứ (ngơ ngẩn ING)

Ca Ca: Làm sao không liên quan đến anh được, em vợ anh không phải cũng đang làm việc ở New York sao? Anh mau gọi điện xác nhận xem cậu ấy có bình an vô sự không đi chứ.
  
Nhân viên: Ừ nhỉ, nghe anh nói đúng là một chuyện lớn.... Ai ya, chết rồi, sổ điện thoại tôi ở đâu rồi?:
  
Ca Ca: Không cần tìm đâu, số điện thoại của vợ và em trai anh là XXXXX, còn nữa, vợ anh giờ đang ở Thâm Châu, số điện thoại là XXXXX. Anh liên lạc với phía New York trước rồi gọi cho vợ báo bình an.

Ca Ca nhắc nhở xong thì an ủi rồi gác điện thoại, cảm thấy bản thân mình lại đóng góp vào công cuộc bảo vệ hòa bình thế giới .

Bên kia điện thoại, anh nhân viên đang trầm ngâm trong hỗn loạn: Cứu mạng với! Vì sao anh ấy còn biết người thân họ hàng hơn cả tôi thế!? Ông chủ của tôi còn đáng sợ hơn phần tử khủng bố mà!

  Có một ngày, Ca Ca tới Tứ Xuyên du lịch. Gặp một ông chú buôn bán ở Thành Đô, chỉ là tình cờ gặp nhau mà thôi. Lúc ấy hai người nói chuyện bằng tiếng phổ thông. Vài tháng sau, ông chú này nhận được một cuộc điện thoại kỳ lạ, đối phương hồ hởi dùng tiếng địa phương Thành Đô chào ông. Ông chú cảm thấy giọng nói này sao mà quen tai, nhưng không nghĩ ra bạn ông ai có giọng nói này. Sau đó đối phương không nói nổi tiếng Thành Đô nữa, mới biết hóa ra là cái người tên Trương ở Hong Kong biết nói giọng phổ thông lưu loát kia.

Hai chuyện kể trên cho thấy, Ca Ca có trí nhớ và khả năng ngôn ngữ cao siêu. Người có khả năng này, vứt sang Nga có thể làm KGB, ở Đại Lục có thể tiến vào Trung Sơn Hải, sang Mỹ sống có thể làm CIA. Đáng tiếc người này lại sinh ở Hong Kong. Ngoài việc nhớ kịch bản, đọc lời thoại học ngoại ngữ, giữ các mỗi quan hệ quen biết ra thì phần lớn dung lượng bộ não không có việc làm, liền thường để tám chuyện trên trời dưới biển.

2. Chuyện thứ hai

Nghe nói Ca Ca hình như từng vào mấy trang web như leslieclub, nick đăng ký là Trương Quốc Vinh, còn từng comment, chuẩn bị đón nhận sự hoan nghênh nồng nhiệt
Kết quả nhận được một đống gạch đá.

Đúng là sinh ra không gặp thời.

Cũng chẳng trách được. Khi đó ấn tượng của Vinh Mê đại lục đối với anh vẫn là thần tiên không dính bụi trần, ai mà tưởng tượng được chàng lãng tử miệng ngậm điếu Marlboro, mặc áo ba lỗ quần cộc đó lại là trạch nam trước máy tính. Thế là dân mạng nhầm hàng thật thành hàng giả, đóng khung Ca Ca thành "Đừng yêu Ca Ca, Ca Ca chỉ là truyền thuyết thôi". Lần này, đám sói háu ăn đã bị hụt mất một bữa.

Phí của trời cho mà!!!!!!!!!!!!!!!!!!

3. Chuyện thứ ba

Chuyện linh tinh về Ca Ca chủ yếu xoay quanh bàn mạt chược. Là một người trung niên coi mạt chược như quốc túy và thứ thuốc tốt trị được chứng đãng trí của người già, Ca Ca thường mời một dàn các ông già bà cả cùng chí hướng đến nhà, ăn uống chơi bài nghe chuyện đầu thôn cuối xóm. Tôi vẫn cứ băn khoăn nếu lũ paparazzi đặt máy nghe lén dưới bàn mạt chược của anh, nhất định sẽ nghe được trăm thứ tin tức đáng kinh ngạc.

Câu chuyện cẩu huyết nhất về Ca Ca và mạt chược đó là vào khoảng năm 1998 khi anh nhận phỏng vấn "Thông cáo tạm thời" của CHANNEL V về chuyện vào ngày tận thế thì anh sẽ làm gì. Người bình thường đều sẽ trả lời các kiểu như bên người mình yêu, ôm nhau thân mật ngắm nhìn đến khi thành tro bụi thì thôi.

Khi ấy Ca Ca đã bày ra vẻ mặt ngây thơ hoạt bát, rồi lại nghiêm túc chắp tay ra dáng cầu nguyện, chậm rãi nhìn vào ống kính nói: Nếu thật sự có ngày đó, tôi cầu thượng đế nhớ báo sớm cho tôi một chút, để tôi có thời gian gọi Gia Linh và Vương Phi đến nhà, rồi thêm cả Đường tiên sinh, 4 người chúng tôi mở một bàn mạt chược, cứ đánh cứ đánh, lo gì có tận thế hay không, quan trọng nhất là phải ù một ván Đại tam nguyên đúng lúc tận thế, đó mới là phê.

Bạn nào biết tiếng có thể xem PV trên trong link này http://www.bilibili.com/video/av1528207/

4. Chuyện thứ tư

Vẫn là quay lại buôn về con chó của Ca Ca đi vậy.

Người ta hay bảo, chủ nào chó nấy. Tính cách có phần hâm dở cẩu huyết của Ca Ca cũng ảnh hưởng sang chú chó. Chú chó có đời sống xa hoa đó chính là hình mẫu điển hình chủ nào chó nấy, có gì học nấy.

Bình thường nếu đến làm khách nhà Ca Ca, nếu bạn thấy vừa ý cái gì, khen một câu thôi thì gần như thứ đồ đó là của bạn rồi. Cho dù là đèn thủy tinh hay đồ dùng đắt tiền, Ca Ca đều sẽ nói với bạn rằng: Vừa ý sao, vừa ý thì tặng cho bạn. Sau đó lập tức đóng gói để vào xe. Thậm chí cả chiếc porsche đắt tiền, chỉ cần bạn có biểu cảm thích thú đủ mức mà thốt lên: Oa, chiếc xe đẹp quá! Anh ấy đều có thể vứt chìa khóa cho bạn để bạn đi bất cứ lúc nào.

May mà anh cũng kiếm được tiền, cộng thêm trong nhà có một ông chồng quản gia siêu tuyệt vời, vẫn giữ được gia tài 9 chữ số cho anh.

Nhà Ca Ca còn có một vị thiếu gia Bingo, cũng chính là chú becgie có tần suất xuất hiện trên ống kính nhiều nhất, cũng y hệt vị chủ nhân kia, là một con thần khuyển. Chú chó này rất biết cách nhìn người mà sủa. Ví dụ: trước mặt đạo diễn Diệp Đại Ưng thì tỏ ra rất ôn hòa nhã nhặn, trước mặt Từ Khắc thì lại vô cùng hung dữ ghê gớm, lần nào cũng dọa cho Từ lão gia sợ chết khiếp.

Nguyên nhân cụ thể, có thể do Ca Ca từng dạy nó: đạo diễn Diệp là con của liệt sĩ cách mạng, làm người hiền hậu, luôn khiêm nhường trước mọi người. Còn đạo diễn Từ, thường tức giận với nhân viên đoàn làm phim.

Có một lần, Ca Ca cùng nhà báo Chitose Shima về nhà để chụp ảnh tạp chí và phỏng vấn. Vừa mở cửa, Bingo thiếu gia nghe thấy tiếng Nhật, liền lập tức cho mình là đúng, cắn vào tay cô. Kết quả là bị nhốt nửa ngày trời. Cho tới nửa đêm, Chitose Shima còn nghe thấy Ca Ca thủ thỉ tâm sự với Bingo. Nếu nó nghe hiểu tiếng Quảng Đông, không biết chừng nó sẽ phát hiện Ca Ca đang diễn thuyết làm thế nào thể phân biệt bạn tốt và người xấu không chừng.


Ca Ca và "thiếu gia" Bingo :))

5. Chuyện thứ năm

Người nào đó năm 93 đi Du Lâm quay Đông Tà Tây Độc. Không ngờ trên đường đi xe bị hỏng. Trợ lý ở lại chờ sửa xe. Còn người nào đó sợ tới muộn, chạy tới bên đường vẫy xe. Có một chiếc xe tải dừng lại, anh bảo họ cho anh đi nhờ một đoạn. Trên xe có hai người đàn ông thô kệch, nhìn kỹ người nào đó từ đầu đến chân một lượt, nhìn đến mức tóc người nào đó dựng đứng, cuối cùng mới hỏi anh: "Anh có phải là Trương Quốc Vinh đóng điện ảnh không?" Người nào đó mới thở hắt ra một hơi.

Còn có người nói Ca Ca còn từng một mình một xe đi tới hoang nguyên phía Tây Bắc Trung Quốc. Trên đường đi không biết đã làm hỏng bao nhiêu chiếc xe. Ca Ca cứ chạy tới khi phía sau xe nóng bừng bốc khói, cuối cùng may mà có hai người đi đường vui lòng mang một ông chú khiến người khác câm nín này đi cùng. Sau khi lên xe mới phát hiện hai người này khuôn mặc hơi hung ác, cái người ngồi ghế phụ lái đôi mắt nhỏ tí còn nhìn chằm chằm anh.

Ca Ca khi ấy cho rằng bản thân đã gặp phải dân giang hồ rồi. Với bộ não kỳ lạ của mình, anh nhanh chóng phán đoán xem hai ông chú này cần tiền hay cần sắc. Bình thường loại người ham tiền thì sẽ nhìn chằm chằm vào miệng túi quần chỗ có ví của người ta. Bất hạnh ở chỗ, ông chú kia cứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp như tranh vẽ của anh. Ca Ca nghĩ lần này xong rồi, vừa cướp tiền vừa cướp sắc không chừng. Thế là khuôn mặt bình tĩnh giơ tay sờ vào túi quần tìm mấy thứ kiểu dao nhỏ hoặc bút mày, chuẩn bị tự vệ.

Trong suốt quá trình suy nghĩ dài dằng dẵng khổ sở ấy, Ca Ca luôn nhìn ông chú kia bằng ánh mắt bình tĩnh và nghiêm túc. Thoáng cái trôi qua mấy phút, trời càng này càng tối, đường càng ngày càng hoang vắng, vào lúc quyết định giết người cướp xe của Ca Ca ngày càng mạnh mẽ, ông chú đáng thương cuối cùng cũng thất bại trong cuộc chiến đấu mắt, rụt rè nói một câu: "Tôi vừa ngắm anh rất lâu, xin hỏi, anh có phải là Trương Tiên sinh diễn Tung Hoành Bốn Bể không? Có thể ký tên cho tôi không?"

Ca Ca nghe xong trong lòng hét lớn: Ông anh sao không sớm mở miệng, không cần phải đáng sợ thế chứ.

Sau đó mọi người ai cũng vui vẻ, Ca Ca thuận tay lấy luốn cái bút suýt thành hung khí ký tên xong thì ngủ khò khò một giấc. Hai ông chú thì vui vẻ đem con khỉ giống heo này về đoàn làm phim Đông Tà Tây Độc.

Trích cảnh phim Tung Hoành Bốn Bể

6. Chuyện thứ sáu

Quay lại concert năm 1997, Thư Kỳ mặc chiếc quần tất đen gợi cảm ngồi trên đùi Ca Ca mặc áo trắng trong suốt, diễn một màn hót hòn họt, ướt át không kể xiết. Ai ngờ vừa hát xong, Ca Ca lập tức trở mặt nói với Thư Kỳ: Ai cho em ngồi lên chứ, mau xuống đi, anh sắp có phản ứng rồi này...



Thật ra đoạn lời thoại đầy đủ lúc đó của Ca Ca phải là thế này: "Aiya, em ngồi lên đùi anh thế này, anh sắp có phản ứng rồi đây này. (Khán giả dưới sân khấu phản ứng kịch kiệt, hò hét ầm ĩ)

  Tôi đã có cảm giác rồi, tôi cảm thấy ah~~~~~~ (Khán giả ở dưới phun máu mũi-ING)

  Ah~~~~~ Ôi hai chân của tôi, tê ~ quá ~ đi (Toàn bộ khán giả dưới đài ngả ngửa)

  Sau đó, Ca Ca bày ra khuôn mặt đau khổ nói với chị Thư Kỳ: Em, phải giảm cân đi thôi~~~~

7. Chuyện thứ bảy

Nghe nói Ca Ca từ khi còn nhỏ đã phát hiện khuôn mặt của mình không được bình thường cho lắm. Khi đi ngoài đường thường bị hàng xóm hoặc người xung quanh quay lại nhìn, có lần còn bị gặp cảnh nhéo má xoa đầu. Ca Ca vô cùng phiền muộn vì điều này. Vì để bảo vệ bản thân khỏi mấy loại sinh vật quấy rối kiểu ông chú biến thái hoặc yêu râu xanh, từ khi 5 6 tuổi anh đã luyện tập cho mình khí thế hết sức mạnh mẽ.

Từng có một ông chú biến thái tự mình đa tình giơ tay muốn sờ đầu vò tóc Ca Ca, kết quả bị Ca Ca lúc đó cao chỉ hơn 1 m nhìn chằm chằm bằng ánh mắt bén nhọn đến mức tay dừng cứng trên không. Ca Ca ngẩng đầu lên lườm ông ta, lườm cho tới khi ông chú toát mồ hôi mới nói rành rọt từng chữ với ông ta: "Thưa ngài, xin hỏi ngài chúng ta có quen biết không?

Mặc dù bình thường anh cũng khá phiền não về vẻ ngoài của mình. Lúc soi gương ở nhà, Ca Ca cảm thấy hơi khó hiểu. Anh không rõ vấn đề ở đâu. Gương mặt trong gương dường như không phù hợp với quan niệm thẩm mỹ của anh.

Cho tới khi lên cấp 2, khoảng 11 12 tuổi gì đó, Ca Ca cuối cùng cùng cũng bắt đầu có sự hiểu biết và thay đổi rõ ràng đối với cái đẹp.

Có một khoảng thời gian, anh vô cùng hâm mộ một bạn học. Theo như lời kể của anh, bạn học này rất đẹp trai, người này cao mét tám, eo thon, cũng gần mét 8 (!?) (ai yo, thế này không phải thành hình vuông sao?), còn đeo một chiếc kính đen dầy. Bạn học hình vuông thật thà vô tâm ấy tuyệt không phát hiện ra sự sùng bái của Ca Ca đối với anh ta, thường hay mời Ca Ca đến nhà chơi. Ca Ca vừa nhìn thấy bố mẹ anh em của hình vuông kia thì liền cảm thấy tự ti: Ôi gia đình này sáng sủa quá, cả nhà ai cũng tròn tròn, đeo chiếc kính gọng đen vô cùng gợi cảm phúc hậu. Lúc ăn cơm, cả nhà ai cũng thân mật gần gũi, sao mà giống một đàn-gấu-trúc đáng yêu thân thiện thế! Ca Ca ngơ ngẩn ngắm nhìn, tưởng tượng, nếu mà bản thân biến thành bọn họ, trở thành một phần của gia đình này, cả ngày lăn đi lăn lại thì đẹp đẽ biết bao. ~~ORZ~~~

Các vị đọc giả đến đây hẳn đã nhìn ra cái quan niệm thẩm mỹ khiến người câm nín của Ca Ca. Rất rõ ràng, người này xuyên không từ thời Thịnh Đường về đây. Những người bạn gái mà sau này anh quen biết đều là hình tượng này: Mặt tròn tròn, người đầy đặn, thân thể khỏe mạnh, tính cách kỳ lạ. Mà trong lòng Ca Ca, chị Gia Yến sau khi béo lên, ngự tỷ nữ vương Hà Lợi Lợi đều thuộc kiểu mỹ nữ cao cấp trưởng thành đầy đặn. Mà nữ thần đáng yêu xinh đẹp gợi cảm nhất Hong Kong không nghi ngờ gì chính là nữ Thẩm Điện Hà rồi. Người này có khẩu vị nặng quá *Cười ngoác miệng*

8. Chuyện thứ tám

Nghe nói Ca Ca có lần cùng bạn bè đến nhà hàng Nhật ăn cơm, những người khác đều gọi nào là sashimi hay sushi các kiểu, thức ăn nhanh chóng được mang lên. Ca Ca bởi vì dạ dày không tốt nên không thể ăn đồ sống. Thức ăn chín anh chọn phải lâu hơn mới có.

Khi ấy ông chủ quản nhìn phát nhận ra Ca Ca, thấy anh vừa đợi vừa giương mắt nhìn người khác ăn ăn uống uống, nhìn có vẻ rất đói, rất thèm, rất đáng thương (Không biết có mút tay hay không)

Ông chủ không chịu nổi cái đức tính im lặng trước thiệt thòi của người này, sinh ra cảm giác tội lỗi. Thế là lập tức chạy tới bếp, tận tình hết sức, tự tay làm một món bản thân cho là mỹ vị, thập toàn đại bổ đem lên, cho rằng đó là tác phẩm đắc ý nhất năm của mình, rồi bằng tốc độ nhanh nhất đem lên trước mặt Ca Ca, vui vẻ phục vụ bàn, hớn hở chờ đợi có thể thấy vẻ hạnh phúc thỏa mãn động lòng người trên mặt Ca Ca.

Kết quả Ca Ca chầm chậm gắp một đũa, đột nhiên sau đó trước mặt mọi người bày ra vẻ mặt ấm ức, hơi miễn cưỡng nói câu "Được" một cách qua loa có lệ.

Thế là những người khác trên bàn liền bày tỏ thấu hiểu và đồng tình. Mà ông chủ thì đang cao hứng đến mát lòng dạ trong chốc lát liền trở nên ỉu xìu, ai cũng im lặng.

Đúng vào lúc ông này chuẩn bị quay lưng đi ra, lại phát hiện Ca Ca nhân lúc những người khác không chú ý trêu anh lắm quỷ kế mà nháy mắt mắt mấy cái, ánh mắt đó nói với ông, hahaha, vừa rồi là cố ý lừa bạn đó! Không thể cho người khác biết được món này ngon tranh với tôi, là của tôi tất....

Sau đó ông chủ nghi hoặc nhìn Ca Ca đang vừa tỏ ra miễn cưỡng ăn thử đồ chán, vừa ăn sạch món ăn kia trong tình trạng không ai thèm tranh. Sau chuyện đó, trong lúc ông chủ cố gắng phân tích, cuối cùng ông cũng ra được kết luận giống với phóng viên Chitose Shima: Cái người này lúc đói quá đầu óc kém sáng suốt sẽ biến thành con vật nhỏ chỉ biết bảo vệ thức ăn.

9. Chuyện thứ chín

Ca Ca từng nói một câu vô cùng ghê gớm, đại ý là: Tôi nói một câu không sợ đắc tội các vị ở đây, điều đáng buồn nhất của điện ảnh Hong Kong ấy là, cứ có một bộ phim hay nào xuất hiện, thì sau đó liền có một đống thứ rác rưởi làm bắt chước. Ví dụ Bản sắc anh hùng ra thì lập tức có Bản sắc XX, Sắc XXX ra ăn theo, Sau khi Thiến nữ u hồn ra thì lập tức một loạt các phim ma quỷ.... Cuối cùng cắt đứt con đường cuối cùng của chính mình bằng đống phim rác rưởi.... "

Thật ra Richard Corliss và Ca Ca giống nhau ở điểm này, vẻ ngoài luôn tỏ ra bén nhọn và khá đanh đá (Người viết dùng từ Bitchy), nhưng tất cả đều xuất phát từ thái độ nghiêm túc, cẩn trọng và có trách nhiệm đối với công việc, đối với nghệ thuật, thậm chí là việc lưu truyền văn hóa.

10. Chuyện thứ mười

Trong khi ghi hình chương trình Nhiệt tình áp trụ, anh từng nói một câu, đại khái khái thế này: Tôi lăn lộn giang hồ hơn 20 năm, vượt qua đủ khó khăn, trải qua các kiểu gian khổ, cũng thu được rất nhiều thứ. Nhưng từ đầu đến cuối thứ mà tôi kiên trì theo đuổi, cũng là thứ tôi tự hào và kiêu ngạo nhất, khong phải là danh tiếng, lợi lộc, mà là, tôi Trương Quốc Vinh, từ đầu tới cuối vẫn luôn là Trương Quốc Vinh.

Đúng vậy, tham vọng của người đàn ông này vẫn luôn to lớn như vậy, không hề thay đổi, vẫn luôn như vậy.

Anh ấy là sinh mệnh khác với đại đa số chúng ta.

Đa số chúng ta dù có sống đến khi bản thân thay đổi hoàn toàn thì sẽ vẫn lựa chọn tiếp tục sống. Bởi vì chúng ta muốn giữ gìn cái gọi là nhiệm vụ thách thức giới hạn không thể của nhân loại, vẻ đẹp vĩnh hằng không thay đổi là thứ chỉ thuộc về thần thánh mà thôi. Mà phân nửa trong số chúng ta sớm đã không tin vào thần thánh nữa rồi. Cho tới khi chúng ta nghe thấy giọng hát của anh giữa cuộc đời trống rỗng biết thỏa hiệp và dần dần biến mất này - Trương Quốc Vinh cuối cùng vẫn là Trương Quốc Vinh.

11. Chuyện thứ mười một

Hai MC âm đặc giọng Anh đang bàn luận xem phái nữ làm sao để chăm sóc sắc đẹp các kiểu, đại khái bảo là không có cách nào ngoài dùng đồ trang điểm này nọ hết. Sau đó nam MC lưỡi cứng hết cả lên liền chuyển phắt đề tài: Muốn giữ nhan sắc phải có bí quyết, Ca Ca thực ra rất cao tay đấy.

Nữ MC bèn phụ họa: Này, đang thảo luận là đề tài về phái nữ, động đến người ta là nam đấy nhé.

Nam MC bèn bảo: Tôi mặc kệ, dù sao Ca Ca cũng là người phát ngôn "khủng" nhất của thanh xuân xán lạn, hay là chúng ta đến hỏi anh ấy bí quyết đi.

Vì thế khi đề tài vừa chuyển, màn ảnh tự nhiên chiếu đến cảnh Ca Ca cùng với Tiểu Yến tỷ đến Singapore tham gia biểu diễn từ thiện để lấy tiền ủng hộ hoạt động cho quỹ. Ca Ca lúc đó chưa bỏ kính ra, một bên đã có một bạn MC tiếng Anh đầy mồm lại bắt đầu lải nhải chuyện gương mặt Ca Ca vĩnh viễn như ban đầu khiến người ta hoang mang lẫn đồn đại nhiều thế nào

Lúc sau Ca Ca lên sân khấu, người phỏng vấn hỏi một câu có phần thẳng thắn mau mắn: Đại khái là Ca Ca hôn một cái lấy tiền từ thiện (thật là vi diệu, không thể tưởng tượng được chính phủ Singapore từ trước đến nay quảng cáo về tác phong cuộc sống nghiêm cẩn lịch sự cũng có thể nghĩ ra cái ý định bán hàng từ thiện "lù đù vác lu mà chạy" như thế ==)

Màn ảnh chớp một cái chiếu đến gương mặt Ca Ca, lúc này đẹp đến nao lòng, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn tròn phính phính, rất giống một bạn nhỏ má cơm nắm bánh bao, đôi mắt to vụt ngời sáng, vẻ mặt hưng phấn liền nhiệt tình đáp lại hành động từ thiện đầy bông đùa lưu manh vô liêm sỉ: "Ừa, là hôn mặt á? Thôi đi hôn chỗ nào cũng được (thế cái chỗ kia thì sao hả Ca Ca....)... Sao? 10000 hôn một tí? (thực sự là tranh thủ quá, làm em định quất hai lần).... Ừ... Hôn một cái 10 vạn ấy hả... tốt tốt... Nếu thực sự có người đóng góp 10 vạn thật, tôi sẽ lo lắng hầu hạ tốt anh ấy... Ừ, hoặc là cô ấy, một cái hôn là được rồi. Moe quá nhiều."

12. Chuyện thứ mười hai

Phỏng vấn Phương Bảo La của phim Đại Tam Nguyên cũng rất hay.

Ca Ca nói với người ta là sau phải đóng phim của Nhĩ Đông Thăng, "Tôi Yêu Em" đó. Bảo La bèn vẻ mặt gian tà giả nai hỏi: "Thật í hả?"

Ca Ca có thể là quay nhiều nên mệt quá, hơi lơ đãng một tí, không nhận ra đây là trò giả bộ, bèn thuận miệng đáp luôn: "Thiệt mà"

Bảo La bật phắt dậy luôn: "Cậu vừa nói cậu yêu tôi, là yêu thật luôn"

Nhìn thấy vẻ mặt dâm tà lẫn sung sướng hả hê của Bảo La , Ca Ca đen mặt im lặng một giây.

Thực ra tiếng Phổ thông của Bảo La thanh thứ 4 nói không tốt lắm, lúc phỏng vấn Ca Ca còn thường xuyên hưng phấn đến độ nói lắp, cùng với còn có lúc cố ý nói giọng Bắc Kinh tạo thành liên minh đối lập, lần này tự dưng có duyên hòa hợp với nhau đến thế, thật là mừng thay cho ảnh.

Đấy là công phu không phụ lòng người vậy.

13. Chuyện thứ mười ba

Lê Minh trước mặt Ca Ca vẫn luôn ra dáng là một cậu nhỏ cực kỳ ngoan cực kỳ rụt rè, tuy nhiên rõ ràng dáng người so với Ca Ca cao hơn một cái đầu. Chỉ có một lần, ẻm diễn có hơi sâu là lần năm 1993, Ca Ca nhận lời phỏng vấn ở Đài Loan.


Lê Minh và Ca Ca tại một sự kiện

Lúc ấy Lê Minh vốn ở một bên sân khấu rất chăm chú lắng nghe, vừa đúng đoạn phóng viên hỏi Ca Ca vì sao không xuất hiện hát nữa, Ca Ca cố tình đùa dai bảo: "Hát ấy hả? Giờ đã có Lê Minh ở đây chiếm sân rồi, còn có chỗ cho tôi hát sao?"

Tuy rõ ràng là đùa, bạn nhỏ Lê Minh nghe xong vẫn thấy áp lực thực sự lớn quá rồi. Thế là để chứng tỏ thân phận vãn bối của mình, ẻm đột nhiên vèo một cái phi đến trước màn ảnh, giống mèo nhỏ làm nũng bám cứng lấy Ca Ca lúc ấy không có tí phòng bị nào - vẻ mặt cực kỳ đắc ý tinh nghịch há mỏ cười. Ẻm nhìn vào ống kính, sau đó dùng style nói kiểu Châu Tinh Trì véo von một câu: "Ảnh là thần tượng của em á!" - xong phát lại cực kì hoạt bát tinh nghịch, vèo một cái biến mất giữa rừng ống kính.

14. Chuyện thứ mười bốn

Ca Ca có rất nhiều thái độ khác nhau khi đối đãi với vãn bối. Trên cơ bản, ảnh áp dụng cách tùy theo tài đến đâu mà dạy.

Giống như Trương Học Hữu, thiên phú hơn người, là một mầm non ưu tú rất chăm chỉ của tương lai - Ca Ca vẫn luôn tận tâm tận sức dốc túi chỉ dạy. Dựa vào cách nói của Trương Học Hữu, Ca Ca là kiểu hận không thể giống tuyệt thế cao thủ trong tiểu thuyết Kim Dung, dùng hai tay đập lên lưng, truyền toàn bộ công lực một đời cho Học Hữu (cái kiểu truyền công lực một người ngồi sau áp tay lên lưng người ngồi trước í =)))

Hơn nữa, nội dung mà Ca Ca dạy cho đều rất phong phú, ca hát vũ đạo đến văn học, tình huống trong cuộc sống đều có rất nhiều điều để nói. Thậm chí, Học Hữu mặc áo đơn nào mới hợp (Ca Ca có thể chịu đựng được cái bộ áo như cây pháo đỏ rực cả mắt của Trương tiểu đệ), sử dụng đồ trang điểm nào không gây thương tổn ch da, cần uống thứ canh gì cho bổ dưỡng...tất cả đều dạy cho cực kì chi tiết.

Con đường trở thành siêu sao của Học Hữu ca - dưới sự soi sáng từ những chỉ dẫn từng bước một như thế này - vững chắc mà đi lên đó.

Lúc trao giải Kim Châm, Học Hữu ca mặt một bộ từ áo đến mũ hồng toàn thân không biết tốt hơn hồi trước bao nhiêu lần (nổi lên xong nhất định phải mặc thế phải không...), Ca Ca tay cầm cúp, đối với học trò mình tâm đắc nhất còn vui hơn, không kìm được bèn ôm mạnh ẻm, hết lần này đến lần khác, lâu đến độ Học Hữu thở cũng không nổi nữa. Xong không dễ gì buông ra rồi, Ca Ca nhanh chống phục hồi trạng thái nghiêm trạng của tiền bối: Học Hữu, sao cậu ôm tôi chặt thế? Muốn ép bẹp tôi hả? (tiện tiện sờ mó tôi luôn) Không bằng tặng con gái cậu cho tôi bồi thường đi...

P.S: Phóng viên - "Xin hỏi ca khúc mới của anh "Tay Phải Tay Trái" có phải nói lên sự khác biệt về thiên hướng tính dục không?" - Ca Ca: "Cái đó là Lâm Tịch viết lời, bạn nên hỏi ảnh nhé" - Phóng viên (bám riết không tha): "Vậy anh thích tay phải hay tay trái?" - Ca Ca (mỉm cười): Tay phải hay tay trái tôi đều thích, hơn nữa chân phải với chân trái tôi đều thích như nhau nữa"

PS: 28.9.2001 Yêu phải dũng cảm, Ca Ca Đường sinh nắm tay đến cuối đời!

( Đường sinh là cách gọi thân mật của fans với Đường Hạc Đức)

Trong lúc Ca Ca cùng khán giả giao lưu, khiến người ta khó quên nhất là có đợt, một fan nữ lúc ảnh vừa cất tiếng liền kêu lên: "Ca Ca! I love you!". Ca Ca cũng bị đơ người một lúc, ngay cả câu tiếp theo cũng không hát nữa, sau đó bèn bảo: "Mười mấy năm trước, tôi sẽ biết đáp lại bạn, hiện giờ thực sự là không quen nữa rồi, không biết đáp lại bạn thế nào!"

Thì ra bất tri bất giác, Ca Ca đã cùng Đường sinh chung sống tương thân tương ái mười năm rồi, Ca Ca không nhắc đến, mọi người cũng nhanh chóng quên mất rồi)


_Kết thúc_


Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

Nam sanh nữ tương: Những phần liên quan đến Leslie Trương Quốc Vinh

Nam Sanh Nữ Tương: Trung Quốc Điện Ảnh chi Tính Biệt (男生女相:中国电影之性别 hay Yang ± Yin: Gender in Chinese Cinema), đạo diễn bởi Quan Cẩm Bằng (Stanley Kwan) là một tác phẩm Hong Kong thuộc thể loại phim tài liệu ra mắt năm 1996, thời lượng 80 phút.

LINK DOWNLOAD (torrent, with Eng-sub) : http://asiafilm.tv/project/yan-pol-v-kitajskom-kino/ => this is uploaded by Yara

LINK FULL YOUTUBE (with Viet-sub) : https://www.youtube.com/watch?v=pXUxZ1LuKw0&t=1862s


Dưới đây là phần mình dịch sơ lại từ bản engsub những đoạn phim có liên quan tới Leslie từ rất lâu rồi, hiện đã có link xem online do Khue Nguyen thuộc Leslie Cheung Vietnamese Fanclub thực hiện vietsub mình đã cập nhật ở phía trên. 


======================



Ngoài Quan Cẩm Bằng, các vị khách mời gồm có : Các đạo diễn Trương Triệt, Trần Khải Ca, Phương Dục Bình, Hầu Hiếu Hiền, Lý An, Thái Minh Lượng, Từ Khắc, Ngô Vũ Sâm, Tạ Tấn, Trương Nguyên, Dương Đức Xương và hai diễn viên Trương Quốc Vinh, Địch Long. [Phim có sự hiện diện/điểm tên của gần như mọi đạo diễn quan trọng nhất của Hoa ngữ đương thời, mở đầu là lời tự sự của đạo diễn Quan Cẩm Bằng về gia đình anh, sức ảnh hưởng của những người mẹ người chị và ám ảnh về người cha mất sớm. Anh cũng tự nhận mình là “một đạo diễn của nữ giới” khi thường xuyên trong các tác phẩm của anh nhân vật trung tâm đều là phụ nữ.

Thước phim tài liệu đề cập rằng trong giai đoạn đầu của điện ảnh Hoa ngữ, các nữ minh tinh là những người nắm giữ sức hút trên màn bạc, và điều này trái ngược hoàn toàn với nền điện ảnh Mỹ. Chỉ đến thời của đạo diễn Trương Triệt sức hấp dẫn của hình ảnh nam giới trên phim mới được khai thác đúng đắn và được chú trọng.]


........


[Bộ phim tài liệu nhắc tới tác phẩm kinh điển Dạ Bán Ca Thanh năm 1937 của Trung Quốc, đề cập đến rằng thời kỳ này phim kinh dị Hoa ngữ chịu ảnh hưởng của phong cách Hollywood.]

[Quan Cẩm Bằng] Vào năm 1995, Hong Kong cho ra mắt phiên bản làm lại Dạ Bán Ca Thanh với sự tham diễn của Leslie Trương Quốc Vinh.

[Bắt đầu chiếu một số trích đoạn trong hai bộ phim]

[Quan Cẩm Bằng] Trương Quốc Vinh là một người đàn ông điển trai. Trong phim Dạ Bán Ca Thanh anh diễn vai một người ca sĩ bị kẻ ác tàn bạo hủy hoại dung mạo. So sánh giữa cũ và mới, phiên bản nào anh cho là hay hơn ?

[Trương Quốc Vinh] Tôi cảm thấy kịch bản của bản phim mới đã để lỡ mất một số cơ hội khai thác tâm lý nhân vật. Đặc biệt là cảm xúc của nhân vật nam chính sau khi gương mặt anh ta bị hủy hoại. Nó chưa đủ sâu sắc. Tôi cho rằng nó vẫn còn quá giả tạo, đã dành quá nhiều đất cho phần lãng mạn ái tình. Tôi biết phiên bản gốc đưa ra được nhiều thông điệp hơn.


[Chiếu một số trích đoạn hai phiên bản Dạ Bán Ca Thanh]

[Quan Cẩm Bằng] Dung mạo bị biến dạng là một gợi ý liên tưởng đến thói tự yêu bản thân (khí chất hoa thủy tiên). Trương Quốc Vinh đã diễn qua nhiều nhân vật chỉ yêu chính mình. Tôi hỏi anh, liệu anh có thật là một kẻ tự yêu mình không ?

[Trương Quốc Vinh – cười tươi khoái chí ] Hiển nhiên rồi !

[Hình ảnh nhân vật của Trương Quốc Vinh qua các phim Anh Hùng Bản Sắc, Yên Chi Khâu, Bá Vương Biệt Cơ]

[Quan Cẩm Bằng] Vậy phần nào mới là ấn tượng trước nhất ? Khí chất hoa thủy tiên của Trương Quốc Vinh hay là khía cạnh “nữ tính” của các nhân vật ?

[Trương Quốc Vinh] Tôi nghĩ mình sở hữu một số phẩm chất độc đáo. Khán giả kết nối được với chúng. Có lẽ là một dạng nhạy cảm, đặc biệt là trong thể loại lãng mạn. Một chất gì đó mong manh, nhẹ nhàng.



[Chiếu trích đoạn phim Bá Vương Biệt Cơ]

[Quan Cẩm Bằng] Nội dung của cuốn tiểu thuyết là về mối quan hệ yêu/hận giữa hai nam nghệ sĩ tuồng cổ Bắc Kinh. Nhưng bộ phim đã giảm đi các yếu tố đồng tính và nhấn vào chuyện một người phụ nữ xen vào giữa hai người đàn ông. Thêm nữa, tình cảm của người em cũng không được đáp đền. Tôi đã hỏi Trần Khải Ca vì sao anh lại có những thay đổi như vậy ?

[Trần Khải Ca] Khi tôi làm phim Bá Vương Biệt Cơ tôi không nhìn nhận đây là một câu chuyện đồng tính. Tôi chỉ lấy ra những chi tiết tôi cần từ trong cuốn tiểu thuyết. Sự thật là tôi đã phải chắt lọc lại. Tôi chắt lọc như thế nào ư ? Tại sao tôi xây dựng nên tuyến nhân vật cho Củng Lợi ? Tôi có những lý do hợp lý để làm như vậy. Thực tiễn nhất là chúng tôi đã tuyển Củng Lợi, chúng tôi phải tạo nhiều đất diễn hơn cho cô ấy thể hiện. Nhưng quan trọng hơn nữa là tôi cần một nhân vật tương phản với nhân vật của Trương Quốc Vinh. Tôi phải bổ sung vào bộ phim những mối dây tình cảm được xem là chính thống hơn để làm bật lên sự tương phản, để tô đậm những cảm xúc của người em dành cho người anh – nhân vật do Trương Phong Nghị thủ diễn.

[Trích đoạn phim Bá Vương Biệt Cơ]

[Quan Cẩm Bằng] Cái kết phim của Trần Khải Ca cũng khác biệt so với câu chuyện gốc. Đoạn kết của anh đi "đúng kiểu" hơn. Hai nam nghệ sĩ cùng diễn tập lại trích đoạn Hạng Vũ biệt Ngu Cơ, và nhân vật của Trương Quốc Vinh đã thật sự rút gươm tự vẫn. Cái kết nguyên thủy là hai nam nghệ sĩ khi về già đã gặp lại nhau trong một nhà tắm dành cho người đồng tính.

[Trích đoạn bản phim truyền hình Bá Vương Biệt Cơ năm 1982 giữ nguyên kết thúc như trong tiểu thuyết]




[Quan Cẩm Bằng] Một số người cho rằng việc thay đổi hướng đi câu chuyện của Trần Khải Ca là thể hiện cho thái độ kỳ thị người đồng tính. Vậy anh ấy đã biện hộ cho mình như thế nào đây ?

[Trần Khải Ca] Đối với tôi, kết phim cùng cái chết của Trình Điệp Y giúp đẩy bộ phim lên đến cực điểm. Tôi đã nghĩ tới nhiều tình huống cho kết thúc phim. Họ có thể vĩnh viễn xa nhau, những cuộc chia ly đẫm lệ, và vẫy tay tạ từ ... nhưng những điều đó không làm hài lòng tôi, cũng không phù hợp với cá tính Trình Điệp Y. Trình Điệp Y là kẻ sẽ cất cao giọng phản kháng. Tôi cho rằng thái độ ẩn đằng sau câu chuyện Bá Vương Biệt Cơ thuộc về thời hiện đại. Nhưng điều đó không có nghĩa chúng ta có thể ép buộc lối suy nghĩ của người hiện đại lên các nhân vật và cuộc đời của họ. Đấy là hai chuyện khác nhau. Khi bộ phim ra mắt, dù thế nào khán giả cũng sẽ nhận ra cốt lõi của nó thôi. Và cốt lõi là Điệp Y là một người đàn ông. Dù anh ta có phơi bày mình thế nào, anh ấy vẫn là đàn ông. Đây là câu chuyện về một người đàn ông đem lòng yêu một người đàn ông khác.

[Hình ảnh và nội dung bắt đầu chuyển sang sự nghiệp của Trần Khải Ca cùng tác phẩm có liên quan tới đề tài đồng tính khác là The Big Parade, rồi họ nhắc sang bộ phim kinh điển Vũ Đài Thư Muội 1965 của đạo diễn Tạ Tấn]

...

[Tạ Tấn] Vào thời điểm đó tại Trung Quốc chúng tôi luôn phải dè chừng, đối mặt với nhiều “thứ”. Các tình tiết liên quan tới giới tính có thể được đưa vào, nhưng không được đi sâu. Chúng tôi phải nhấn nội dung theo góc nhìn chính trị. Thế nên tôi không thể đi theo đường hướng khác.

[Trần Khải Ca] Tôi không thấy việc khai thác mối quan hệ giữa hai người phụ nữ gắn bó với nhau theo cái cách mà “tôi cần nhìn nhận” như vậy là hướng đi thú vị. Nếu tôi làm đạo diễn Vũ Đài Thư Muội, nó sẽ là một câu chuyện tình yêu giữa hai người phụ nữ. Nhưng những gì Vũ Đài Thư Muội đã truyền tải thì lại chẳng liên quan.

[Trích đoạn phim Vũ Đài Thư Muội, rồi chuyển sang trích đoạn phim Bá Vương Biệt Cơ]

[Tạ Tấn] Những bộ phim đầu của Trần Khải Ca chú trọng vào nội dung và những điển hình tính cách nên khán giả không lấy gì làm thích thú. Chúng không gây được hứng khởi, lại còn khó xem nên chẳng có mấy người xem chúng (cười). Nhưng Bá Vương Biệt Cơ đã đóng một dấu ấn thay đổi lớn cho anh ta. Tôi nhận ra biến chuyển này thật sự đi vào chi tiết và tinh tế. Người Trung Quốc chúng tôi nhìn nhận dạng quan hệ này rất khác với người phương Tây. Giữa hai người nam nghệ sĩ, điều này chấp nhận cũng dễ thôi. Nhưng những phân cảnh gợi tình giữa anh ấy (Trương Quốc Vinh) với gã “vua tuồng cổ” đồng tính thì thật sự khó mà chấp nhận.

[Trích đoạn “khó chịu” của Bá Vương Biệt Cơ, rồi chuyển sang sự nghiệp của Tạ Tấn với những bộ phim đã đi vào lịch sử như Cao Sơn Hạ Đích Hoa Hoàn, Phù Dung Trấn. Tạ Tấn cũng được xem là một nhà đạo diễn thường xuyên tập trung vào phụ nữ như Quan Cẩm Bằng]


...............


[Phim nhắc tới phần sự nghiệp của đạo diễn Từ Khắc cùng sở thích “vặn xoắn” giới tính các nhân vật của ông qua các phim Đao Mã Đán, Tiếu Ngạo Giang Hồ chi Đông Phương Bất Bại, Lương Chúc ... và họ bắt đầu đề cập tới hình tượng phi nam phi nữ của Lâm Thanh Hà]

[Trương Quốc Vinh – đoạn này vừa nói vừa biểu cảm sinh động ] Trong chuẩn mực đạo đức của người Trung Hoa, sẽ dễ dàng được chấp nhận nếu một phụ nữ đóng vai phản xuyến hay giả trang nam nhi. Khi một phụ nữ diễn vai nam điều đấy không thành vấn đề gì, mọi người sẽ rất khoan dung với cô ấy. Nếu một người nữ phảng phất 60% nét nam tính, cô ấy sẽ được xưng tụng và kính nể. Nhưng nếu một người đàn ông diễn vai phụ nữ và nhìn 80% nữ tính, ngay lập tức sẽ bị chống đối, mọi người không rộng lượng với anh ta. Đây là một tình huống điển hình trong quy phạm đạo đức của người Trung Hoa. Nếu anh hỏi tôi Lâm Thanh Hà diễn vai nam có thực sự thuyết phục không thì tôi nghĩ là không. Xin lỗi, tệ thật ! Cô ấy là bạn rất tốt của tôi, nhưng tôi vẫn phải nói rằng cô ấy không đủ thuyết phục khi nhập thân thành đàn ông. Nhưng có một điểm hấp dẫn ở đây, cô ấy luôn tuyệt đẹp.

[Trích đoạn phim Tuyệt Đại Song Kiều, sau đó quay lại với trích đoạn phim Bá Vương Biệt Cơ]


[Quan Cẩm Bằng] Nữ diễn viên trong bộ dạng nam nhân vốn rất phổ biến, hình ảnh này được cả thế giới chấp nhận. Nhưng khi một nam diễn viên xuất hiện trong bộ dạng nữ giới, chuyện này sẽ luôn trở thành một “vấn đề”. Giới tính của anh ta, phẩm giá của anh ta sẽ bị đặt dưới dấu hỏi. Liệu điều này có làm phiền Trương Quốc Vinh không ?

[Trương Quốc Vinh] Hầu như trong rất nhiều phim tôi đã thể hiện một hình ảnh nhạy cảm mỏng manh, vì thế luôn có rất nhiều đồn đãi không thiện chí xung quanh tôi. Ngay từ buổi khởi đầu đã thế. Nhưng dần dần thế giới quan của mọi người đã bắt đầu thay đổi, anh có nhận thấy không ? Những chuyện này ngày càng ít bị để ý hơn, phải không ? Nói chi tiết hơn thì tại sao mọi người lại cần quan tâm nhỉ ? Họ trả tiền để được ngắm diễn viên xinh đẹp, quyến rũ trên màn ảnh. Và như vậy với khán giả mộ điệu về tình cảm mà nói là đã đủ. Và điều này cũng là hợp tình hợp lý, công bằng thôi. Nếu họ chấp nhận một người nữ diễn vai một người nam, thì nam diễn viên đóng vai nữ cũng nên được chấp nhận.


[Nội dung bộ phim tài liệu bắt đầu đi vào việc lý giải sự thay đổi trong nhận thức và nhu cầu thưởng thức mới của lớp trẻ thành thị những năm 90, sau đó lội ngược dòng thời gian quay về với hình tượng của bộ đôi nghệ sĩ tuồng cổ Quảng Đông trứ danh: Nhậm Kiếm Huy & Bạch Tuyết Liên. Phim kết thúc cùng những câu hỏi của Quan Cẩm Bằng dành cho mẹ ruột của anh xoay quanh sự ái mộ của bà dành cho nữ nghệ sĩ Nhậm Kiếm Huy, “mối tình ngoài đời” giữa họ Nhậm & Bạch cũng như suy nghĩ của bà về đứa con trai công khai là một người đồng tính.]


======================

Hết

Thứ Tư, 23 tháng 11, 2011

Di sản Leslie – Nét duyên dáng, sự quyến rũ và khéo léo của anh được tưởng nhớ trên phim ảnh (phần 2)


:::::::::::::::::::::::::::::::::::::

Leslie Legacy – His Charm, Charisma and Craft Remembered on Celluloid
>>> Xem lại phần 1 tại đây >>> LINK

Source & scans credits: goodbyeleslie.com
Viet translation: beforsure @dienanh.net

:::::::::::::::::::::::::::::::::::::


Châu Nhuận Phát:
Lối ca hát, và từng nét biểu cảm của Leslie, sẽ mãi mãi in trong tâm trí chúng ta.

Địch Long:
Ghi nhớ về một nhân vật không thể thay thế:
GATHER ye rosebuds while ye may,
Old time is still a-flying :
And this same flower that smiles to-day
To-morrow will be dying.
(Ps.: một đoạn thơ của Robert Herrick, đại loại: nhặt những nụ hồng khi bạn còn có thể, thời gian xưa cứ trôi đi, và bông hoa ấy còn cười hôm nay, ngày mai sẽ chết.)

Vương Tổ Hiền:
Anh luôn là người bạn tâm tình mà tôi tin tưởng nhất và anh mãi mãi là diễn viên số một trong trái tim tôi. Chúc mừng anh cho một khởi sự mới.

Lâm Thanh Hà:
Sự biểu cảm của Leslie khi tặng bánh sinh nhật cho tôi trong ngày đầu khởi quay Ashes of Time…
Sự hoảng hốt của Leslie khi bị bọ cạp cắn trong thời gian quay Ashes of Time tại Yu Lin…
Nụ cười thiên thần của Leslie trong cái ngày chúng ta cùng xem bộ phim cuối cùng với nhau…
Xa xôi, mà lại gần!

James Wong Hoàng Triêm:
Yên nghỉ, Ca Ca! Anh mãi mãi trong trái tim chúng ta.

Christopher Doyle:
“Leslie đùa. Anh đùa ngọn đèn. Anh đùa một ca khúc. Leslie đùa cuộc sống vào trong một nhân vật. Leslie đùa giấc mơ. Leslie đùa chúng ta để yêu anh hơn… và anh ấy đùa tài đến mức khiến chúng ta đã làm điều đó!”

Raymond Chow:
Anh là Trình Điệp Y . Anh là một diễn viên giỏi không thể nào thay thế được.

Lưu Thanh Vân:
Cuộc đời như một giấc mơ.

Lưu Đức Hoa:
Cả cuộc đời của anh kéo trôi như thế. Tôi sẽ không thể nào quên được anh khỏi tâm chí rất lâu, rất lâu nữa.

Huỳnh Bách Minh:
Một diễn viên giỏi khác thường. Một người bạn tốt không thể quên được. Leslie, tôi sẽ mãi mãi nhớ đến anh.

Diệp Đồng:
Một sự đáng tiếc. Một sự đáng tiếc quá lớn. Tài năng của anh, tinh hoa của anh, nét quyến rũ của anh. Sự ra đi của anh!

Mao Thuần Quân:
Sonny, sự ra đi của anh đã để lại phía sau cho những người yêu mến anh một vết thương không thể chữa lành.

Châu Tinh Trì:
Tôi sẽ mãi mãi nhớ đến Leslie.

Trịnh Du Linh:
Sự ra đi của Leslie là một tổn thất lớn cho ngành giải trí. Từ bây giờ trở đi, chúng ta chỉ còn nhớ đến anh qua những bộ phim và bản nhạc.

Dương Thái Ni:
Tôi cảm thấy nỗi đau bởi những khoắc khoải mà anh đã trải qua. Tôi cảm thấy thương xót vì sự ra đi của anh.

Lâm Gia Hân:
Tôi mãi mãi nhớ đến anh.

Peter Pao Bào Đức Hy:
Anh tôn trọng và hưởng thụ công việc của mình. Anh là một người tỉ mỉ và một người cầu toàn. Anh nhã nhặn và thân ái.

Cliffton Ko Cao Chí Sâm:
Tôi sẽ không bao giờ quên sự chuyên nghiệp, sự nghiêm túc, sự cầu toàn của anh.

Raymond To:
Chỉ sau khi Caca ra đi rồi, chúng ta mới nhận ra anh quan trọng thế nào! Ngoại hình của anh, nụ cười của anh … mãi mãi trong tâm trí của tôi. Anh đã để lại rất nhiều điều khám phá cho ngành giải trí. Với tôi, bài học vô tình nhất đó là sự tự tin và sự ngay thẳng của anh, điều mà anh đã kiên định gìn giữ trong suốt sự nghiệp.

Lương Gia Huy:
Giá trị của cuộc đời được đánh giá không phải ta sống được bao lâu mà bởi cuộc sống ấy nhiều màu sắc bao nhiêu. Ca ca, anh không nên có bất cứ hối hận gì khi đã cất bước ra đi.

Ronny Yu Vu Nhân Thái:
Anh đi một cách oai vệ về hướng cầu toàn mà không sợ một cuộc sống gian nan. Với một ca khúc du dương, anh lau đi mồ hôi với sự thờ ơ.

Tiết Gia Yến:
Sự ra đi của anh đem đến chúng ta sự đau lòng và đáng tiếc. Tôi phải kìm lại những giọt nước mắt giã biệt, để nó không rơi xuống. Phải chăng gió sẽ tiếp tục thổi. Tôi sẽ mãi mãi nhớ đến anh!

Quách Phú Thành:
Ca ca là một người phi thường thực sự. Không ai có thể thay thế anh. Tôi sẽ mãi mãi nhớ về Leslie.

Lý Gia Hân:
Một đại minh tinh mà sẽ không bao giờ tắt. Một thần tượng và một người bạn vĩnh hằng.

Mai Diễm Phương:
Với sự ra đi của Leslie, tôi đã mất đi người bạn tuyệt vời nhất trong phim và trong âm nhạc. Sự hối tiếc này sâu thăm thẳm.Nhưng không gì có thể chuộc lại được. Chúng ta chỉ có thể ghi nhớ sự làm việc chăm chỉ và địa vị của anh là một nghệ sĩ chân thật qua hình ảnh trong những tác phẩm điện ảnh của anh.

Nhĩ Đông Thăng:
Tôi sẽ quên đi nỗi buồn và sự đau lòng của mình, nhưng tôi sẽ mãi mãi nhớ đến nụ cười mà anh đã mang đến cho tôi.

Từ Khắc:
Nếu tôi có thể viết lại lịch sử cuộc đời mình, tôi nhất định không bao giờ muốn sự cố này của Leslie có trong ký ức của tôi. Nhưng lúc này đây những gì tôi có thể làm đó là hồi nhớ lại, yêu thương, và quí trọng tất cả những gì Leslie đã để lại. Từ bây giờ tôi sẽ cố gắng nhiều hơn để khiến sự cần cù, lòng nhân ái, và vị tha của anh làm lay động tất cả mọi người -hãy chăm sóc, yêu mến và trân trọng các nghệ sĩ và đồng nghiệp làm việc trong giới nghệ thuật. Chỉ có như vậy, dáng vẻ và tinh hoa không thể quên của anh mãi mãi được ghi nhớ trong tim chúng ta.

Chung Sở Hồng:
Trên màn ảnh, anh tinh tế và đáng yêu, phía sau sân khấu anh hăng hái và đầy sức hút. Tôi vinh dự đã được trải qua từng giây phút hạnh phúc với anh.

Trương Mạn Ngọc:
Có một cảnh trong Days of Being Wild mà Leslie không lộ mặt trên màn hình. Nhưng anh ấy đã tập đi tập lại liên tục các bước chân dọc hành lang phía sau tôi cho đến khi anh hài lòng với âm thanh phát ra từ bước chân ấy. Tôi vẫn nghe được những bước chân của anh.

Takako Tokiwa:
Một người anh có nét trẻ thơ… Đó là Leslie mà tôi yêu mến nhất. Cảm ơn anh.

Củng Lợi:
Tôi nhớ những ngày tháng chúng ta bên nhau.
Sự ra đi của anh là một tổn thất lớn cho giới nghệ thuật. Anh sẽ mãi mãi trong tâm trí của tôi.


***

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

Từ Khắc: Những ngày tháng cuối của Leslie

The Days Of Leslie's Last Month

Dòng hồi ức của đạo diễn Từ Khắc dành cho Trương Quốc Vinh.

Trong những ngày tháng cuối của Leslie, cậu dường như trông đặc biệt yên tĩnh và thanh bình. Thật là một hồi ức đem lại khôn xiết buồn phiền cho tôi.

Nếu như vào lúc đấy cậu đã quyết định nói những lời cuối cùng với cuộc đời, thì cậu hẳn là vẫn muốn dành những lời động viên sau cùng đến cho bạn bè. Hong Kong lúc đó đang đối mặt với trận dịch SARS. Thành phố đang ở trong thời kỳ đen tối nhất. Một cô bạn đã không chịu rời nhà suốt hai tuần liền, thường xuyên rửa tay với cồn, và tự giam mình sống trong nỗi sợ thường trực với bệnh SARS. Leslie đã gọi điện cho cô ấy gần như mọi lúc, cho cô lời an ủi, tìm cách xoa dịu nỗi sợ của cô và nói với cô rằng cậu sẽ lo lắng đến thế nào nếu cô không tự vực bản thân mình dậy. Và rồi, chỉ vài tiếng sau khi cậu nói chuyện với cô ấy, cậu rời bỏ chúng ta.


Trong những ngày tháng cuối của Leslie, chúng tôi có gặp nhau vài lần. Mỗi lần như vậy cậu đều trông thật thanh thản với bản thân khiến tôi có cảm tưởng đó là những ngày êm dịu, hạnh phúc nhất của cuộc đời cậu. Tôi đã nói với cậu rằng anh chàng Leslie tôi biết giờ đây có một chút thay đổi, khác với anh chàng Leslie tôi đã từng quen biết. Cậu hỏi tôi, “Tôi khác như thế nào ?” Tôi đã nói với cậu, trước lúc đấy tôi chưa từng có cảm giác gần gũi với cậu nhiều như thế. Đó có lẽ là một lời kỳ lạ để nói ra vì Leslie luôn được biết đến là một con người rất thân thiện và dễ gần – đôi khi còn nhiệt tình hơi thái quá. Ví như khi tôi đang trải qua tâm trạng không mấy vui vẻ thì cậu sẽ gọi điện cho tôi, gọi điện đường dài, bất kể là tôi đang ở đâu, cậu sẽ gửi lời động viên tôi với một giọng điệu thật hào hứng và với cả sự dịu dàng.

Trong những ngày tháng cuối của Leslie, tôi đang chuẩn bị một bộ phim cho cậu. Và điều cuối cùng tôi không trù bị được là bộ phim ấy sẽ chẳng bao giờ được hoàn thành, và rằng cậu trở thành một phần trong ký ức của tôi. Cậu khiến tôi cảm thấy “cuộc đời” có thể ngắn ngủi chỉ thoáng qua vỏn vẹn trong một tháng như thế nào. Sau “một tháng” đó, chúng tôi đã chẳng bao giờ còn nhận được những cú điện thoại đường dài đáng yêu của cậu, chúng tôi sẽ chẳng bao giờ còn được nhìn thấy nụ cười xinh như trẻ con của cậu.


Đen tối, đen tối tháng Tư trôi qua nhanh như một ánh chớp. Sao mà tôi luôn ước ngày tháng Tư tàn nhẫn nhất của năm 2003 ấy đã không bao giờ tồn tại. Nếu điều đó có thể xảy ra, thì có lẽ tôi vẫn được gọi điện cho Leslie, và tôi vẫn được nghe giọng nói phấn khởi thường trực của cậu, lúc nào cũng ăm ắp sự sống của đời này. Rồi sau đó, có lẽ tôi sẽ lại than phiền với cậu rằng tôi không vui, và rồi cậu sẽ lại tìm cách để an ủi tôi. Nhưng điều này không xảy ra, giờ thì tôi hiểu, Leslie bây giờ đã là vĩnh cửu.

Tsui Hark (Từ Khắc)
Trích tuyển tập của ACMI
Dịch bởi heobeo@ dienanh.net

Thứ Hai, 13 tháng 12, 2010

Lắng nghe một tiếng bước chân

29 tháng 10, 2003
Nguồn: theage.com

Listening for a footfall

Leslie Cheung (Trương Quốc Vinh) kết thân với các khán giả điện ảnh và âm nhạc qua những cách thức đa dạng – vài phần trong số đó là nhờ vào vẻ đẹp không phân định giới tính, sức quyến rũ huyền bí và sự mỏng mang như dễ bị làm thương tổn của anh – Philippa Hawker viết.



Đó là 10.30 pm vào một tối Hong Kong ẩm ướt và tôi đang đi lang thang quanh khu Trung tâm Sino trên Đường Nathan, đi để tìm kiếm Leslie Cheung. Ngay tại nơi đặc kén các cửa tiệm này. Đây chính là nơi thiên đường dành cho những kẻ thích sưu tầm văn hoá pop châu Á, một khu chợ đêm với đầy rẫy các bức ảnh chân dung và ảnh chụp nhanh của những ngôi sao điện ảnh, những bộ hộp anime của Nhật, những đĩa lậu DVD, đĩa CD nhạc Cantopop, những video game vừa mới ra lò, đồ nhái hàng hiệu và những chiếc áo đội Real Madrid cùng với số hiệu ra sân của David Beckham. Tôi bắt đầu cảm thấy đau nhức mà mất dần tâm trạng mê ly: đầu váng vất bởi quá nhiều âm thanh, quá nhiều hình ảnh, và trên hết là có quá nhiều hàng hoá.

Và rồi khi tôi rẽ qua một khúc cua nữa, tôi rốt cuộc đã tìm thấy anh. Hàng trăm nối tiếp hàng trăm bức ảnh chân dung. Các bộ đĩa, báo chí, những vật trang trí ép nhựa tràn ngập. Các cuốn sách và chương trình hoà nhạc. Những cây viết và đồ móc chìa khoá mang hình Leslie. Một seri những mẫu in nhỏ màu trắng đen, trông anh như thể một cậu nam sinh mơ mộng. Những bức ảnh từ phim. Các bộ ảnh paparazi chụp. Leslie đeo kính. Không cạo râu. Mặc áo khoác da. Với mái tóc bảnh choẹ chải theo kiểu Elvis. Trong bộ jacket với đôi lót vai trượt tuyết. Cầm một cây vợt tennis. Trong buổi hoà nhạc, trong các bộ trang phục hoang di, bộ cánh tuxedo trắng của Gaultier với đôi cánh thiên thần; bộ áo ánh vàng kim lấp lánh cùng phần thắt lưng dài trễ nãi. Một cô gái trẻ đứng đằng sau quầy thu ngân cứ chạm tay vào hết tấm hình này sang tấm hình khác, trông như thể đang triệu hồi linh hồn chúng cùng một cây đũa thần.

Leslie Cheung là một trong những ngôi sao quyền lực và rực rỡ nhất của điện ảnh: một người diễn viên và ca sĩ xinh đẹp, tài năng. Vào ngày 1 tháng 4 năm nay, anh đã từ bỏ cuộc đời, và khiến Hong Kong ngập chìm trong than khóc.

Tôi biết đến Leslie muộn màng – mãi cho đến giữa những năm 90, một thập niên đã trôi qua kể từ những bộ phim tinh xảo đầu tiên anh đóng. Anh đã xuất hiện trong gần 60 bộ phim. Tôi xoay sở để xem được gần phân nửa số đó. Có điều gì đó về anh ngay lập tức chạm vào lòng tôi: vẻ đẹp phân mờ giới tính của anh, sức quyến rũ mê hoặc, vẻ buông thả suy đồi, sự nhạy cảm dễ bị tổn thương và chất tinh quái. Vẻ đẹp của anh dường như có phần tự mãn và không cần phải cố gắng để đạt thành, song vẫn còn điều gì chưa thật trọn vẹn; luôn luôn còn đấy - tồn tại một bờ vực khát khao nào đó vượt xa khỏi bản thân nó.

Càng được xem anh trình diễn nhiều hơn, bạn sẽ càng trở nên chú ý đến từng chi tiết nhỏ làm nên thềm trụ vững chắc cho những thành công của anh – cái cách mà anh chưa bao giờ dựa dẫm vào nhan sắc hay vẻ thanh nhã duyên dáng của mình như một đặc ân trời ban. Leslie dường như cũng trẻ mãi không già; từ đầu những năm 80 cho đến cuối 90, anh trông như chỉ mới già đi một ngày tuổi.

Và anh đã làm nên vài bộ phim tuyệt vời. Sự nghiệp của anh hưng thịnh xuyên suốt kỷ nguyên vàng của nền công nghiệp sản xuất phim Hong Kong. Anh tham gia vào những vũ điệu súng đạn của John Woo (Ngô Vũ Sâm), các câu chuyện oan hồn hoang hoải, những bộ phim được trông chờ, những kiệt tác phim nghệ thuật, các phim hài nổi danh. Anh làm ba bộ phim cùng với Wong Kar Wai (Vương Gia Vệ), bậc thầy của những cơn mê và bầu không khí lãng mạn lai châu Âu của Hong Kong. Trong tác phẩm Farewell My Concubine của Chen Kaige (Trần Khải Ca) – thắng giải Cành Cọ Vàng Cannes – anh đã ôm trọn vai diễn của mình vào lòng, vai diễn về một người nghệ sĩ Tuồng cổ Bắc Kinh chuyên đóng vai nữ, một màn trình diễn phi thường kết hợp giữa những kiềm chế, tự ý thức về bản thân và những bùng nổ vượt xa khỏi các giới hạn, nơi mà lằn ranh giữa con người anh và cuộc đời nhân vật, dưới tư cách những nghệ sĩ biểu diễn, đã mặc nhiên và thực sự xoá nhoà.

Cùng với vầng hào quang ngôi sao màn bạc, anh đã được so sánh với Dirk Bogarde, James Dean và Montgomery Clift, những nam diễn viên đại diện cho những hình mẫu khác biệt về phẩm chất nam giới và những tổn thương mong manh. Tuy vậy, vẫn có một vài điều về anh rõ ràng là chỉ thuộc về đặc trưng của vùng đất Hương Cảng. Là âm nhạc, ví dụ vậy. Anh đã là một thần tượng nhạc pop khổng lồ từ những năm 80, và sự nghiệp ca hát của anh sau đó vẫn tiếp tục phát dương quang đại. Tôi đã thưởng thức một vài ca khúc, xem một số đoạn hoà nhạc, đã được tận mắt chứng kiến trước sự bùng nổ lả lơi và đùa cợt của những bộ trang phục, những màn trình diễn, giới tính đã làm nên dấu ấn trong các tour diễn gần đây nhất của anh. Tôi đã đặc biệt chú ý rằng gần đây, anh vẫn thâm nhập sâu hơn vào nền showbiz vốn tiềm tàng một thái độ khá định kiến với các vấn đề đồng tính, và rằng sự nổi tiếng của anh vẫn không hề suy giảm.



Tôi đã lên kế hoạch khi nào đó sẽ viết một bài về Leslie Cheung, viết ra một thứ gì đó để có thể nỗ lực làm rõ được những phẩm chất đặc biệt, trái ngược và quyến rũ lôi dụ từ anh: mê mị bí ẩn huỷ hoại, những thương tổn và ngông cuồng một mặt, trong khi mặt khác lại cân nhắc cẩn trọng, chú ý đến từng cử động nhỏ trong trình diễn và không phô trương. Và bây giờ còn có một sự cưỡng bách khác. Khi Clare Stewart, người thiết lập chương trình điện ảnh tại Trung tâm Úc Châu dành cho Hình ảnh Chuyển động, đề nghị tôi giúp cô đảm nhiệm một chương trình hồi tưởng về Leslie Cheung **, và sẽ ấn hành nó rộng rãi ra công chúng, tôi đã không nề hà. Và thế là tôi ở đây, ngay tại Trung tâm Sino này, làm một chuyến du hành về nơi dành riêng cho Leslie, một nơi mà theo truyền thống các fan luôn tìm tới để tích trữ thêm những hình ảnh lưu giữ về người tình bóng ma, về người anh trai, về thần tượng của họ. Tôi đến đây để ngắm nhìn, hay để mua sắm đây? Và sau câu chuyện này tôi thực sự sẽ trở thành thế nào đây?

Cái chết của Leslie đã đánh mạnh vào trái tim của Hong Kong. Nó xảy ra vào giữa trận dịch SARS, đã có một sự thay đổi lớn về pháp chế, một chính phủ mới dường như đang đe doạ đến từng tự do của cá nhân. Vào thời điểm đó, như tôi đọc được trên một tờ báo mạng, mọi người vẫn túa giăng ra đường, tụ họp thành những nhóm nhỏ bàn luận, những dòng thương tiếc được viết vội vàng, cú shock và nỗi đau này không nghi ngờ gì, là tường minh hiển hiện.

Những lời cáo phó sau đó, nhà phê bình Richard Corliss của Tạp chí Time đã gọi Leslie là nam danh ca được yêu quý và tôn sùng nhất cuối thế kỷ 20. Nữ diễn viên Maggie Cheung (Trương Mạn Ngọc) viết một bài hồi ký yêu thương trên tờ Cahiers du Cinema, kết thúc nó bằng một hình ảnh ám ảnh của Leslie, tỷ mẩn luyện tập cho một yếu tố nhỏ - âm thanh của tiếng bước chân anh.

Clare và tôi đã liên lạc với một loạt các nhà văn và nhà làm phim, đề nghị họ góp phần cùng chúng tôi thực hiện một vinh danh nhỏ nhằm tưởng nhớ Leslie trước công chúng. Mỗi người đều có những điều và cảm thụ khác nhau để nói ra và ghi nhớ. Đôi khi cường độ cảm xúc không thể kiềm giữ của những lời hưởng ứng này đã cho ra những thông tin mộc mạc và gây sửng sốt lòng người. Nhà sản xuất và đạo diễn Tsui Hark (Từ Khắc) đã viết nên một kỷ niệm cảm động trong những tháng cuối cùng của Leslie, khi Tsui đang viết một kịch bản phim mà anh hy vọng họ sẽ lại được hợp tác. Chen Kaige (Trần Khải Ca) đã chuẩn bị sẵn từ trước cho một bài viết tỏ lòng mến thương.

Tại Hong Kong, mỗi người tôi nói chuyện, bất kể liên quan thế nào với phim ảnh, dường như ai cũng có một câu chuyện về Leslie cho riêng mình. Tôi gặp một trong những người bạn thân thiết nhất của anh, nhà sản xuất Nansun Shi: cô luôn có những câu chuyện dí dỏm và ấm áp về mọi thứ, từ những nỗ lực tận tuỵ cống hiến cho công việc cho đến thái độ cạnh tranh trong những set đánh cầu lông của anh. Tôi cũng gặp các fan trung thành của anh. Những tiếng nói này bổ sung cho nhau. Tôi tổng hợp chúng lại và thêu dệt thành bức tranh về Leslie Cheung, một tác phẩm tuyển tập được làm từ những ký ức, những cảm xúc, các mối quan hệ, giai thoại, thú nhận và lòng tin.

Clare và tôi gặp Josephine, Joey, Donna và Carol, những fan hâm mộ cuồng nhiệt Leslie từ những năm 80. Josephine là người đã sáng lập trang web www.lesliecheung.cc: họ đã tổ chức một sự kiện tưởng niệm vào ngày 12 tháng 9 vừa qua, nhân sinh nhật lần thứ 47 của anh. Họ cho chúng tôi xem một chương trình đề tặng, một cuốn tặng phẩm tuyệt vời cùng với hình ảnh, những lời trích dẫn và một bản chi tiết từng hoạt động của đêm tưởng nhớ, tổ chức tại một nơi được gọi là Fringe Club. Nó được chọn vì đây là địa điểm lên hình của một trong những phim hài trứ danh nhất của anh: He’s a Woman, She’s a Man.

Họ đã lấy làm hứng thú trước thiện chí và niềm say mê của chúng tôi, ngạc nhiên khi biết rằng Clare và tôi đều trở thành fan của Leslie thông qua các bộ phim thay vì âm nhạc. Tại một điểm thời gian, Joey bắt đầu hát một ca khúc cô yêu thích, Once Upon an Ordinary Girl, yên lặng và chú tâm, những người xung quanh chúng tôi dần dần tụ tập.

Những quan sát và hồi ức của riêng tôi đã bắt đầu “đổ bóng” lên tâm trí của vài người khác. Có rất nhiều trải nghiệm về Leslie của tôi là thông tin cũ được lưu truyền từ một ai đó: tôi chưa từng đến xem buổi hoà nhạc nào của anh (anh có đi tour sang Úc); tôi chưa từng phỏng vấn anh; tôi chưa từng được bắt gặp anh trên một con phố hay trong bất cứ buổi lễ phim nào.

Có một bài thơ của Frank O’Hara, một khúc điệu bi thương và tao nhã với tựa đề The Day That Lady Died, kết thúc trong hình ảnh một nhà thơ nhìn thấy dòng tiêu đề thông báo về cái chết của Billie Holiday, và nhớ rằng ông từng gặp cô một lần tại câu lạc bộ, “khi nàng thỏ thẻ bài ca theo phím nhạc”, “và mọi người và tôi đều ngừng thở lắng nghe”. Tôi đã không có được những trải nghiệm trực tiếp như thế, những ký ức thân tình về một màn trình diễn live hay sự tồn tại của anh.

Nhưng có một điều gì đó về chuyện ái mộ, và tôi nhận ra rằng, nó chính là một hỗn hợp phức tạp giữa nỗi niềm ám ảnh và sự hào phóng cho đi: bạn sẽ sở hữu một mối quan tâm đặc biệt với bản thể mà bạn đã hiến tặng cảm xúc, nhưng bạn luôn muốn chia sẻ những trải nghiệm bạn có và được kết nối với trải nghiệm và hồi ức của nhiều người.

Tai nơi Trung tâm Sino, tôi bị chôn vùi trong những lựa chọn, không thể chịu nổi trước hàng tấn hình ảnh. Tôi mua một ấn phẩm giấy láng khổ lớn và một bức ảnh đen-trắng khổ nhỏ, rồi chậm chạp bước ra con phố ngoài để lấy lại hơi thở .


** Chương trình Days of Being Wild: The Screen Life of Leslie Cheung, 10 features and a documentary, trình chiếu tại "Australian Centre for the Moving Image" năm 2003.

***

Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010

Phỏng vấn PhotoBook 1999 (phần 2)



All About Leslie
*Phỏng vấn Leslie
*

PhotoBook 1999
Dịch bởi: heobeo & vô sắc
Xem phần trước: LINK


Tình yêu và Hôn nhân.

“Hãy nói về bản thân anh đi. Mọi người thường nghĩ anh là một “Người đàn ông bí ẩn” và cho là sức quyến rũ của anh phát ra từ đó … ?”

“Tôi cho đó là vì tôi thường ít cung cấp thông tin về bản thân, và tôi luôn muốn được giữ gìn sự riêng tư của mình. Nhưng nó cũng không có nghĩa là tôi đang giấu diếm mọi người đâu. Đó là lý do vì sao tôi mở tiệm cà phê, một nơi để tôi gặp gỡ các fan, là nơi họ có thể xin chữ ký và chụp hình với tôi một cách thoải mái. Cánh cửa của tôi luôn luôn mở rộng. Nhưng mặt khác tôi cũng không muốn cởi mở hết cuộc sống riêng của tôi. Mọi người đã từng hỏi tôi “Sao cậu chưa kết hôn đi ?”. Tôi nghĩ đó là vấn đề rất riêng tư và tôi không bắt buộc phải trả lời.

“Nhưng fan của anh rất háo hức đựơc biết mà. Tại sao một người đàn ông quyến rũ như anh lại không muốn kết hôn chứ ?”

“Thật hả ? (cười to). Thẳng thắn mà nói tôi không tin vào hôn nhân. Các anh chị em tôi đã li dị. Ba mẹ tôi cũng không thuận hòa với nhau. Có lẽ tôi sẽ không kết hôn đâu nhưng tôi muốn có một căn nhà của riêng tôi, một nơi để nghỉ ngơi, nơi tôi có thể trang hòang mọi thứ cho nó như ý tôi thích.”

"Anh đã từng nghĩ đến chuyện kết hôn ?"

"Đúng vậy. Lúc ấy tôi 22 tuổi. Cô gái ấy lớn hơn tôi một chút. Chúng tôi đã nghĩ đến chuyện kết hôn. Tôi đã có thái độ nghiêm túc khi quyết định chuyện này. Nhưng cô ấy vì chuyện này mà suy sụp tinh thần. Tôi không biết tại sao .Có thể lúc ấy chúng tôi còn quá trẻ để nghĩ đến chuyện này. Sau những chuyện ấy là 1 kết thúc buồn.

"Bởi vậy sau này anh đã không muốn kết hôn nữa ?"

"Không. Có thể tôi đòi hỏi nhiều, cả hai phía từ bản thân tôi và đối phương. Khi mọi người hạnh phúc vui vẻ với loại B, tôi thì không tranh giành vô ích. Tôi kiếm loại A. Anh Đường thường nói tôi là 1 người luôn đòi hỏi sự hoàn thiện. Đôi khi, mọi người nghĩ chuyện đó là tốt, nhưng vẫn khôngthể làm tôi hài lòng. Tôi không nghĩ là mình có thể hạ thấp sự đòi hỏi để bị tổn thương".

"Điều này cũng ứng dụng vào phụ nữ ?"

"Khi tôi yêu 1 người phụ nữ, tôi có huynh hướng đòi hỏi nhiều cô ấy. Rồi thì tôi nhận lấy thất vọng. Bây giờ tôi đã 42 tuổi. Hầu như tôi đã trải qua cái thời dễ xúc cảm và hành động nông nổi rồi."

"Nhưng tôi dám chắc là đã có nhiều người ngưỡng mộ anh."

"Tôi không biết. Ở tuổi như tôi thật không dễ yêu chút nào. Nếu có ai đó nói với tôi : " I love you " Tôi sẽ hỏi : " Tại sao ? " (Ca ca cười to). Bên cạnh tình yêu, chúng tôi còn phải thông hiểu nhau. Tôi phải nghĩ về tương lai, tính cách, phong cách sống, những chuyện như thế thường trong tâm trí tôi. Giống như với mẹ tôi , khi sống chung với nhau tôi và mẹ đã tốn nhiều thời gian để thông hiểu nhau. Dĩ nhiên thật là hoàn hảo nếu cả hai có một tình yêu sâu sắc và thông hiểu nhau."

"Ý anh là tình yêu tình thần rất quan trọng ?"

"Đúng, tình yêu tinh thần quan trọng hơn tình dục. Dĩ nhiên tôi không phủ nhận tầm quan trọng của tình dục." (Ca ca lại cười to)

"Vậy để tôi hỏi anh ? Ai là người anh yêu nhất ?"

"Trước tiên đó bản thân tôi. Theo ý tôi, tôi nghĩ rằng khi tôi thật sự yêu một ai đó, tôi không quan tâm đó là nam hay nữ."

"Anh muốn nói anh là người lưỡng tính ?"

"Ý của tôi là khi hai người yêu nhau, thì chỉ có tình yêu là quan trọng."


Với cương vị là “Ngôi sao”

“Trong các buổi hòa nhạc và bộ phim của anh như “Farewell to My Concubine” và “Happy Together” anh đã biểu lộ ra sức hấp dẫn “chệch khỏi giới tính” của anh với khán giả, có phải anh đang cố đưa ra một thông điệp nào đó ?”

“Không, không có gì liên quan cả đâu. Khi Trần Khải Ca mời tôi tham gia “Farewell to My Concubine” ông đã nói rằng tôi trước đó toàn dự tuyển cho các vai diễn thuần chất. Ông muốn nhìn nhận tôi như một diễn viên nghiêm túc thực sự và nghĩ tôi có thể thử đảm nhiệm một vai nữ tính hơn.”

“Như trong “Happy Together”, đồng tính luyến ái vào thời điểm đó đang là một đề tài nóng bỏng tại Hong Kong. Tôi nghĩ có lẽ sẽ rất thú vị nếu tôi đóng một vai đồng tính. Và trong buổi ca nhạc, tôi muốn tạo ra một chút gì đó gây hưng phấn. Ý tưởng đi trên đôi giày cao gót đỏ là của một đạo diễn nghệ thuật. Nó bắt nguồn cảm hứng từ David Bowie đã làm điều này nhiều năm trước. Anh ấy nghĩ đó hẳn là một ý tưởng hay nếu chúng tôi đưa hình ảnh này vào châu Á. Thực ra tôi muốn tạo một hình thức nào đó liên quan đến Kinh kịch nhưng gặp phải vấn đề rắc rối về hóa trang và việc thay trang phục. Vi vậy tôi nghĩ đến điều gì khác có liên quan đến ca khúc “Red”, như việc tô son môi chẳng hạn. Nhưng những khán giả ở quá xa sân khấu có lẽ sẽ không nhìn rõ được. Vì vậy, cuối cùng nó đã được dàn dựng với đôi giày cao gót đỏ và son môi màu đỏ.”

“Trong các buổi hòa nhạc và một số phim của anh, anh cho chúng tôi cảm giác là anh ích kỷ và đôi khi tự yêu bản thân mình quá. Anh nghĩ sao về điều này ?”

“Vâng, tôi đồng ý là tính cách một số vai diễn của tôi thực sự là rất thích bản thân mình trở thành trung tâm. Còn với bản thân tôi, tôi có thể nói gì nhỉ … (một khoảng im lặng dài). Tôi luôn muốn đem đến cho khán giả những điều tốt nhất mà tôi có thể làm được, dù đó là buổi hòa nhạc hay bất cứ bộ phim nào. Nhưng khi đã rời bỏ công việc, tôi thực sự không quan tâm lắm đến vẻ bề ngoài của mình. Bạn sẽ không tìm được tấm hình nào của riêng tôi tại nhà tôi đâu, và tôi cũng hiếm khi soi gương.”

“Nhưng sự thật là anh trông rất bảnh trai . Khi nhìn bản thân mình trong gương, anh nghĩ gì ?”

“Wow, một anh chàng mới bảnh làm sao!”, anh phá lên cười lớn . “Không, tôi đùa đấy. Tôi không nghĩ tôi có thể nhận xét về ngoại hình của mình đâu. Tôi đã quá quen với nó rồi.”

“Ngày trước, tôi từng bị cho là “lạnh lùng” hoặc “kiêu ngạo” vv. Thực ra tôi là người thắng tính và khá nhiệt tình. Có lẽ chính điều này đã đem đến nhiều rắc rối. Nhưng không có gì liên quan đến việc tự yêu bản thân mình ở đây cả.”

“Mọi người thường miêu tả anh là “dễ thương”, “bảnh bao”, “sexy”, anh thích từ nào nhất ?”

“Nếu là fan, tôi sẽ thấy rất vui vì những lời nhận xét này, nhưng nếu là bạn, tôi không thấy thích lắm nếu họ chỉ quan tâm đến vẻ ngoài của tôi đâu.”

“Vậy thì anh thích được gọi như thế nào ?”

“ “Chàng trai tốt”, tôi nghĩ vậy nghe hay hơn.”

“Anh là một “Ngôi sao” trong mắt của chúng tôi, liệu “Ngôi sao” đây là vai trò anh đóng hay đó là con người thật của anh ?”

“Thực là một câu hỏi khó ! Trước đây tôi chưa từng nghĩ nhiều về điều này. Tôi không nghĩ là tôi đang đóng vai nào cả. Có lẽ nên nói đó chính là con người thật của tôi. Tôi, bản thân tôi, và Leslie – một diễn viên luôn hòa hợp với nhau. Tôi phải nói rằng tôi có những phẩm chất và đủ tài năng để trở thành một ngôi sao.”

“Giống như kính vạn hoa, một con người có rất nhiều mặt trái ngược nhau. Nhưng giới truyền thông và khán giả chỉ có thể nhìn ra một phần nhỏ của chúng ta thôi. Họ sẽ phán xét những gì họ nhìn thấy, đôi khi họ bị ấn tượng sai. Fan hâm mộ thích liên tưởng với thần tượng bằng các câu chuyện thần tiên cổ tích và giới truyền thông thì luôn có khuynh hướng phóng đại và thêm mắm dặm muối vào các bài viết, tiêu đề.”

“Là một siêu sao ắt hẳn anh phải chịu rất nhiều áp lực nặng nề, anh thường làm cách nào để giảm bớt căng thẳng ?”

“Anh phải học cách để thư giãn. Tôi thích đi du lịch. Tôi sẽ đến nơi mà không ai biết đến tôi. Một trong những liệp pháp yêu thích của tôi trong những ngày này là “hot springs” . (giống 1 kiểu spa ấy nhỉ)”

“Anh có tiếng tăm, tiền bạc, vẻ điển trai, sức quyến rũ và vị thế. Đó là giấc mơ của tất cả mọi người, có điều gì anh cho là anh chưa đủ tốt không ?”

“Có lẽ là học vị của tôi”, anh nói sau một sự im lặng ngắn. “Tôi rất hy vọng có thể hoàn tất việc học đại học, va nếu có thể, lấy được bằng tiến sĩ. Có quá nhiều thứ để học từ trường lớp.”




Với cương vị “Một diễn viên”

“Anh có thích xem đi xem lại các bộ phim của anh nhiều lần không, hay là anh ít khi xem chúng ?”

“Tôi nghĩ là vế sau đấy. Mỗi khi tôi xem lại một bộ phim, tôi cứ luôn tự phê bình lối diễn của tôi là “chưa đủ tốt”, hoặc “đáng lý ra có thể làm hay hơn”. Vì khi đang diễn, tôi sẽ đắm chìm bản thân vào nhân vật và không thể đánh giá một cách khách quan. Việc phạm lỗi là không thể tránh khỏi. Dù gì đi nữa thì cũng không thay đổi lại được rồi.”

“Trong các nhân vật anh đã đóng, có vai nào mà anh nghĩ là “Nó thật hoàn hảo!” không ?”

“Không.”, anh nói không hề do dự. “Tôi luôn nghĩ tôi có thể diễn hay hơn nếu tôi có được cơ hội thứ hai.”

“Anh đã có nhiều bước tiến vượt bậc trong khả năng diễn xuất của mình, đặc biệt trong thể loại tâm lý lãng mạn, đó có phải là vì anh đã trải nghiệm qua nhiều điều trong cuộc sống hay đó là nỗ lực tự thân anh ?”

“Thật hả, tiến vượt bậc trong phim tình cảm hả (cười) ? Sự trải nghiệm từ cuộc sống đương nhiên là giúp ích rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn là anh cần phải luyện tập thường xuyên. Như việc tiết kiệm tiền trong ngân hàng vậy, rồi sẽ có ngày anh giàu thôi. Đương nhiên, bên cạnh phải làm việc chăm chỉ vẫn còn có nhiều yếu tố khác nữa, như tôi nói, một đạo diễn có khả năng truyền cảm hứng chẳng hạn.”

“Anh có một phong cách độc nhất vô nhị mà chúng tôi có thể nhận ra anh ngay từ phía sau lưng, anh luyện tập nó mỗi ngày hay đó là phong cách tự nhiên của anh ?”

“Tôi chỉ thể hiện bản thân một cách tự nhiên thôi. Khi diễn, tôi không nghĩ tới việc có rất nhiều lý thuyết về việc diễn xuất. Một vài nam nữ nghệ sĩ nghĩ là họ trông đẹp nhất ở một vài góc độ nào đó nhưng tôi không thích thế. Tôi chỉ muốn được thật tự nhiên, như những gì tôi vẫn làm hàng ngày.”

“Khi làm phim, có rất nhiều shot phải làm đi làm lại rất nhiều lần. Thường tốt nhất là tôi vẫn diễn cùng một kiểu cho thống nhất và để dễ cắt dựng, nhưng đôi lúc nó khiến tôi cảm thấy nhàm chán. Những lúc ấy, tôi sẽ thử một cách diễn khác để tạo ra những take quay khác hơn.”

“Mặc dù vậy vẫn có sự khác biệt giữa các diễn viên “giỏi” và “chưa giỏi lắm” chứ.”

“Các diễn viên giỏi là những ngừơi có “tài năng” và sở hữu những kỹ năng diễn xuất xuất sắc. Họ có phong cách riêng đặc sắc. Bạn sẽ không nghĩ là họ “đang diễn” mà sẽ đối xử với họ như chính bản thân các nhân vật họ diễn. Các diễn viên trung bình thừơng có nghĩa là những người không thật tài năng lắm, và họ thường không thích được thử thách. Vì lý do đó mà các vai diễn của họ không “tốt” cũng chẳng “tồi". Không ngạc nhiên gì nếu họ chẳng gây được ấn tượng nào cả. Đôi khi họ chỉ copy lại từ những người khác.”

“Dường như các bạn diễn nữ của anh càng ngày càng trẻ hơn, anh có cảm thấy một khoảng cách chênh lệch giữa hai thế hệ không ?”

“Có, tôi có thấy thế (cười to). Thẳng thắn mà nói, dạo này tôi thấy mình giống như một gia sư hơn là một bạn diễn. Nhưng lý do là vì thật sự tôi trông trẻ hơn tuổi. Nó sẽ trông không hợp nữa nếu tôi diễn cùng các nữ đồng nghiệp trạc tuổi với tôi.”


Các bộ phim

“Trong các nhân vật anh từng diễn, vai nào là khó nhất ?”

“Tôi nghĩ đó là Hà Bảo Vinh trong Happy Together. Vào thời điểm quay phim đó, tâm trạng tôi không tốt, lại còn phải chuẩn bị cho buổi hòa nhạc. Vương Gia Vệ không có kịch bản nào và chúng tôi đều làm việc với nhau trong một thời gian biểu rất khắt khe. Và cũng nảy sinh vài rắc rối nữa. Họ Hà là một nhân vật khó chịu dễ khiến người ta ghét. Vì vậy tôi đã thêm một chút gia vị vào nhân vật này để họ Hà trở nên khá hơn chỉ là một gã tồi tệ. Dẫu sao đi nữa, dù cho tôi có đóng đạt thế nào, tôi cũng đã khá lo lắng về phản ứng của người xem đối với nhân vật này.”

“Anh đã khắc họa thành công vai diễn Hà Bảo Vinh, đó là lý do vì sao anh được đề cử cho giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất của Giải thưởng phim Hồng Kông và giải Kim Mã đấy.”

“Tôi cũng có chút ngạc nhiên. Tôi không ngờ là tôi đủ điều kiện để được liệt vào hạng mục “Nam diễn viên chính xuất sắc nhất” vì vai diễn của tôi đâu phải là vai chính.”

“Vậy ý anh là anh xứng đáng với hai giải cho Days of Being Wild Ashes of Time ?”

“Tôi không nói vậy. Nếu anh hỏi tôi bộ phim nào của tôi xứng đáng được trao giải thưởng, tôi sẽ nói đó là Farewell to My Concubine. Nó đã thắng giải Cannes và nhận được sự công nhận rộng rãi bởi các nhà phê bình lẫn khán giả tại Nhật.”

“Vây so sánh với Hà Bảo Vinh của Happy Together, việc nắm bắt được tâm lý nhân vật Trình Điệp Y trong Farewell to My Concubine là dễ dàng hơn đối với anh sao ?”

“Vâng. Tôi thích nhân vật của Farewell to My Concubine. Trình Điệp Y đã hiến dâng cả cuộc đời của anh ấy cho nghệ thuật, là người trung thành với tình yêu của mình. Tôi có thể đồng cảm với những cảm xúc của anh ấy. Điều khó khăn duy nhất đối với tôi là việc học thoại Bắc Kinh và những động tác diễn Kinh kịch tôi cần phải thành thạo trong một thời gian ngắn. Dù sao đi nữa, đây cũng là một bộ phim đáng nhớ.”

“Trong He’s a Woman, She’s a Man, anh đóng vai Sam Koo, một nhà sáng tác nghệ thuật, hầu hết các fan đều cho rằng anh đã trở thành chính nhân vật anh diễn đó.”

“Không, tôi không phải là nhạc sĩ ngay từ buổi ban đầu hay có thể chơi piano. Điều khiến chúng tôi có vẻ giống nhau có lẽ đó là phong cách sống, và trong một chừng mực nào đó chúng tôi đều rất cứng đầu . Và tôi cũng sợ đến phát run lên nếu tôi bị kẹt trong thang máy tối hù như thế. Đó là phản ứng thật của tôi trong bộ phim.”

“Ôi, thật hả, hèn gì trông nó lại thật đến như thế. Nhưng kể cả khi tôi đang nói chuyện trực tiếp với anh như thế này đây, mặt đối mặt, tôi cũng phải nói anh và Sam rất giống nhau.”

“Tôi lại nghĩ Sam giống Trần Khả Tân, đạo diễn của bộ phim hơn.”


Các đạo diễn

“Anh đã làm việc với Trần Khải Ca trong hai phim Farewell to My Concubine Temptress Moon, tôi nghĩ là ông đánh giá cao tài năng của anh lắm đấy.”

“Vâng, ông ấy thích làm việc với tôi lắm. Bộ phim gần đây của chúng tôi Temptress Moon có kịch bản là được đo ni đóng giày cho tôi.”

“Tôi nghe nói anh từng được tuyển cho bộ phim gần đây của ông Trần “The Emperor and the Assassin” (Quân vương và Ái thiếp) ?”

“Vâng. Nhưng nó diễn ra đúng vào tour diễn quốc tế của tôi, và phim lại dự định được quay trong suốt một năm liền. Bên cạnh đó, “quân vương đầu tiên”, vai diễn tôi được tuyển, phù hợp với hình tượng cao to và cơ bắp hơn trong mắt của ngừơi dân Trung Quốc, vốn dĩ nó rất khác với ngoại hình của tôi.”

“Trong các bộ phim của Vương Gia Vệ và Từ Khắc, anh thường khắc họa các hình tượng hoàn toàn khác, đó có thể là vì họ có những ấn tượng khác nhau về anh không ?”

“Có thể họ nhìn nhận tôi ở những góc độ khác nhau. Nó cũng còn tùy vào kịch bản nữa, nội dung của các bộ phim luôn khác nhau mà. Thế giới trong phim của Vương là tách ly, độc nhất và không thực. Thậm chí ngay khi không gian bối cảnh và thời gian có khác nhau, các nhân vật dường như luôn giống nhau. Còn với Từ Khắc, ông thích đem những lý tưởng chính trị của ông vào phim, ở đó luôn có những hy vọng và một tương lai sáng lạn.”

“Trong bộ phim gần đây nhất của anh, chúng tôi đã có được thông tin rất đáng ngạc nhiên là anh không cần đến chỉ dẫn hay giải thích từ đạo diễn mà vẫn diễn tốt, việc này có thừơng xuyên không ?”

“Về căn bản thì đúng vậy, đó là lý do vì sao có một số đạo diễn khi mới khởi đầu cảm thấy khó khăn, vì trong quan điểm của họ cho rằng diễn viên cần phải nghe theo mọi hướng dẫn từ đạo diễn. Nhưng sau khi đã làm việc với nhau một thời gian, họ sẽ đồng ý cách tôi nắm bắt vai diễn là hợp lý và ít khi chỉnh sửa lại diễn xuất của tôi. Dĩ nhiên thỉnh thoảng chúng tôi cũng có ý kiến trái chiều và không đồng ý với nhau. Nhưng chúng tôi đều có chung một mục tiêu, đó là làm ra được một bộ phim hay và tôi luôn cố làm tốt hết sức mình trong mọi phim tôi tham gia.”

“Trong trường hợp này, ý anh là anh không cần đạo diễn ?”

“Không, điều ấy sao được. Tôi cần những lời khuyên thấu đáo và chuyên nghiệp từ một “người thứ ba”, cái “người thứ ba” ấy chính là đạo diễn. Mặc dù chúng tôi có thể những ý kiến bất đồng nhau, nhưng điều đó cũng không là vấn đề gì, vì đôi khi nó lại cần thiết và tốt cho một bộ phim hay trong tương lai.”

“Tôi tự thấy bản thân mình rất may mắn khi được làm việc chung với thật nhiều các đạo diễn xuất sắc như Ngô Vũ Sâm, Trần Khải Ca, Vương Gia Vệ, Trần Khả Tân và Jacob Chang. Tôi nghĩ chắc chẳng còn điều gì có thể khiến tôi vui hơn việc họ đều nhìn nhận tôi là một diễn viên giỏi.”

“Dù sao đi nữa, một bộ phim có tốt hay không đều phụ thuộc phần lớn vào kết quả của người đạo diễn. Một bộ phim nó cũng giống như một kho báu mà đạo diễn chính là chìa khóa. Anh có lấy được kho báu đó không là tùy thuộc vào đạo diễn. Vì vậy, mục tiêu tiếp theo của tôi là sẽ trở thành đạo diễn.”


Kế hoạch tương lai

“Anh đang lên kế hoạch đạo diễn phim của mình ?”

“Vâng, nhưng tôi vẫn chưa quyết định nội dung của bộ phim đâu.”

“Ai sẽ vào vai nữ chính ? Anh đã có sẵn cái tên nào trong đầu chưa ?”

“Mạc Văn Úy và Thư Kỳ. Họ đều là các diễn viên trẻ triển vọng.”

“Fan hâm mộ của anh đang lo rằng nếu anh trở thành đạo diễn anh sẽ không còn làm ngôi sao trên màn bạc nữa, anh tính thế nào về các vai trò đạo diễn, diễn viên và ca sĩ của anh đây ?”

“Tôi nghĩ tôi sẽ có một thời gian biểu ca hát đều đặn, ra một hoặc hai album một năm để tôi vừa thỏa niềm đam mê ca hát, vừa làm hài lòng các fan.”

“Tôi sẽ không diễn trong hai bộ phim đầu tay của mình đâu, chỉ chỉ đạo thôi. Nhưng khi tôi đã lên tay và bắt kịp nó, tôi sẽ xem xét đến việc đồng thời diễn xuất luôn, giống như là Robert Rafford vậy đấy.”

“Vậy thì bọn tôi đỡ lo rồi. Trong các bộ phim anh đã từng xem, trừ các phim Hồng Kông, có vai diễn đặc biệt nào khiến anh hứng thú và muốn diễn nó không ?”

“Trong phim “A Few Good Men” Jack Nicholson đóng vai một gã vừa đáng tởm lại vừa tốt bụng. Tôi nghĩ vai diễn đó khá là thú vị đối với tôi.”

“Vậy những vai khác thì sao, chẳng hạn như một họa sĩ đồng tính thật đặc biệt ?”

“Không, tôi không thích đâu.” (cười lớn)

“Có loại vai nào anh nghĩ mình không tài nào diễn được không ?”

“Các vai của Thành Long đó.” (cười lớn)

“Có người nói là anh sẽ không đóng phim hài nữa, điều đó có đúng không ?”

“Không, tôi thích phim hài mà. Không phải là ý kiến tồi đâu nếu tương lai tôi sẽ tự tay đạo diễn một phim hài của mình.”

“Anh có thể nói cho tôi đôi điều về vở nhạc kịch “A Chinese Ghost Story” không ?”

“Tôi thích làm việc trong không gian âm nhạc. Đó là một thử thách với tôi. Nó đem đến cho tôi thêm niềm hạnh phúc nếu như nó thành công. Tôi chọn “A Chinese Ghost Story” vì chúng ta có thể có rất nhiều góc độ hiệu ứng hình ảnh khai thác được với câu chuyện đó. Một vở nhạc kịch chính là sự kết nối giữa hình ảnh và âm thanh, chúng bổ trợ cho nhau mà …”




*Phỏng vấn với đạo diễn và các cộng sự *

Anh Wong Chin Man, Trợ lý

“Anh trở thành trợ lý của anh ấy như thế nào ?”

“Tôi biết Leslie khi tôi tham gia vào đoàn làm phim Moonlight Express. Tôi đã có cơ hội nói chuyện với anh và chúng tôi rất hợp nhau. Anh hỏi tôi liệu có hứng thú với việc làm trợ lý không. Và tôi nghĩ là tôi thử được.”

“Anh nghĩ gì về anh ấy ?”

“Anh ấy là một nghệ sĩ rất nghiêm túc. Anh cống hiến sâu sắc trong công việc và còn tạo động lực cho mọi người xung quanh cùng làm việc chăm chỉ theo. Tôi nghĩ về phương diện này anh tuyệt vời.”

“Hai người trông cứ như anh em ấy, thậm chí là cha con nữa, anh nghĩ sao ?”

“Vâng, tôi cho là một mặt tôi giúp anh ấy lo mọi chuyện vặt vãnh bình thường nhưng mặt khác anh lại là người chăm lo cho tôi, chỉ bảo tôi mọi thứ từ cách ứng xử cho đến các thao tác công việc. Tôi đang học tiếng Nhật và anh ấy hay dạy tôi vài từ. Anh cũng hay giải thích cho tôi nghe về các tập quán của Anh quốc vv. Mặc dù anh ấy lớn hơn tôi đến 20 tuổi nhưng tôi không cảm thấy chút khoảng cách tuổi tác nào cả, dù anh ấy giống như cha của tôi vậy. Tôi cảm thấy thật may mắn khi có cơ hội được làm việc chung với anh.”


Jacob Chang, đạo diễn phim "The Kid"

“Anh có thể nói một chút cho chúng tôi nghe về thông tin nền của bộ phim không ?”

“Bởi vì kinh tế bị suy giảm và vấn đề về bản quyền VCD, công nghiệp phim ảnh của chúng tôi ngày càng trở nên tồi tệ. Vì vậy chúng tôi (gồm 5 đạo diễn) đã góp mỗi người một tay để liên kết lại, mỗi người chúng tôi sẽ đạo diễn một bộ phim với kinh phí thấp nhưng không hy sinh chất lượng nghệ thuật với hy vọng sẽ làm khởi sắc lại nền công nghiệp điện ảnh. Đây là bộ phim đầu tiên của chúng tôi.”

“Vì sao anh lại chọn Leslie cho vai nam chính ?”

“Chúng tôi gặp phải vấn đề khi chúng tôi thỏa thuận tiền trả cho một số diễn viên nhưng Leslie lại rất ủng hộ chúng tôi. Anh đã nhận vai diễn và thậm chí làm chúng tôi ngạc nhiên khi anh còn “đầu tư” thù lao vào cho bộ phim. Chúng tôi đều cảm thấy rất phấn khởi bởi vì trên hết, anh có kỹ năng diễn xuất tốt và sức quyến rũ. Anh lại là ngôi sao được thị trường quốc tế ưa chuộng. Thêm nữa là anh chắc chắn sẽ trở thành một điển hình tốt có thể giúp chúng tôi trong các thỏa thuận tương lai với các diễn viên khác.”

“Anh nghĩ gì về anh ấy với tư cách là một cộng sự ?”

“Chúng tôi trò chuyện với nhau rất tự do, thoải mái trao đổi quan điểm và sự thực là anh ấy có rất nhiều ý tưởng hay. Anh hiểu vấn đề về nguồn kinh phí hạn hẹp của chúng tôi và nhìn nhận mọi việc dưới góc độ như một nhà sản xuất. Anh cũng giúp đỡ chúng tôi rất nhiều, ví dụ như việc dàn xếp cho việc bấm máy tại Thượng Hải, mượn hộ phương tiện xe từ bạn bè giúp chúng tôi vv.”

“Anh có nghĩ Leslie và cậu bé trong phim trông rất giống cha con không ?”

“Vâng. Anh ấy đặc biệt chú ý đến cậu nhỏ. Anh muốn cậu bé được làm việc trong tâm trạng tốt để khơi gợi khả năng diễn xuất tốt nhất. Mà anh không chỉ quan tâm đến cậu bé đâu, anh còn quan tâm đến mọi người cơ. Trong suy nghĩ của anh, chúng tôi làm việc với nhau như một đội vậy. Anh muốn thấy tất cả mọi người đều làm việc vui vẻ. Đó là lý do vì sao mỗi khi có một người bối rối anh đều ngồi lại để an ủi họ. Đó là chìa khóa cho thành công của anh. Bên cạnh đó, tôi để ý thấy anh là người rất đa cảm. Anh cũng luôn phấn đấu hết sức mình để hoàn thành nhiệm vụ nếu anh cho đó là việc làm đúng.”


Daniel Lee, Đạo diễn của “Moonlight Express”

“Đây là lần hợp tác đầu tiên giữa hai người, anh nghĩ gì về anh ấy với tư cách là một diễn viên ?”

“Anh ấy hiển nhiên là một diễn viên giàu kinh nghiệm và xuất chúng , có khả năng nắm bắt nhiều dạng vai diễn mà vẫn thành công ngang nhau vậy.”

“Anh có chỉ dẫn anh ấy điều gì cho vai diễn đó không?”

“Tôi không chỉ dẫn anh ấy điều gì về mặt diễn xuất cả. Nhưng lần này tôi muốn thử làm một điều gì mới mẻ cho bộ phim. Ví dụ như tôi nhận ra việc thoại không thì không đủ để truyền tải cảm xúc cho phân cảnh, nên tôi sẽ dùng một bài hát và âm nhạc để minh họa thêm. Anh ấy có thể hiểu ý tôi ngay lập tức. Và không nghi ngờ gì anh ấy là một ca sĩ chuyên nghiệp ! Anh thường hỏi tôi về màn trình diễn của anh “Có phải ý anh muốn vậy không, nó đã tốt chưa ?” "

“Anh ở bên chúng tôi trong hầu như suốt giai đoạn làm phim. Anh ấy có tinh thần đồng đội tuyệt vời, đáng nói là thế đấy, luôn muốn được làm việc cùng nhau để hướng tới bộ phim hay. Anh chăm lo chu đáo cho mọi thành viên trong đoàn.”

“Thường chúng tôi có những đúp quay mà khán giả không chiêm ngưỡng được khuôn mặt của diễn viên. Nhưng anh không ngại tự mình đóng những cảnh đó, thậm chí là phải lặp đi lặp lại nhiều lần.”

“Hai anh có gặp nhau thường xuyên sau bộ phim không ?”

“Có, chúng tôi có gặp nhau một lúc gần đây, uống cà phê và trò chuyện đôi chút. Chúng tôi cũng có chung một sở thích bình thường nữa, tôi thích vẽ và anh ấy thì luôn đánh giá cao hội họa và các tác phẩm mỹ thuật.”


Florence Chan - Trần Thục Phấn (Nữ quản lý cũ của Leslie)

“Chị biết Leslie như thế nào ?”

“Tôi nhìn thấy cậu ấy lần đầu là tại cuộc thi hát. Cậu ấy đang hát bài “American Pie”. Trông cậu ấy đẹp và duyên dáng lắm. Tôi nghĩ anh chàng này có tiềm năng đây. Sự thực tôi đã chấm cậu hạng nhất. Dù cậu ấy chỉ đoạt giải nhì tại cuộc thi, nhưng sau đó cậu đã thắng cả giải Trình diễn hay nhất tại Nhạc hội Festival tổ chức tại Hawaii. Leslie ký hợp đồng với RTV ngay sau cuộc thi, vì vậy chúng tôi chỉ bắt đầu hợp tác từ năm 1981.”

“Ấn tượng đầu tiên của chị khi gặp mặt anh ấy ?”

“Rất đẹp trai và trông như trẻ con. Và thẳng thắn nữa, điều này đã gây nên không ít phiền toái với báo chí.”

“Nó thực sự là rắc rối à ?”

“Còn tệ hơn là tôi nghĩ ấy chứ (cười to). Cậu ấy luôn hào hứng nói nhưng không bao giờ để ý nhìn trước ngó sau. Điều này đã gây nên những hiểu lầm không cần thiết giữa cậu ấy và giới truyền thông. Thế nên tôi đi theo cậu ấy trong các cuộc phỏng vấn và các buổi họp báo chí mỗi khi có thể và cho cậu lời khuyên cũng như chỉ dẫn khi cần. Cậu ấy thường xuyên bị báo chí phê bình, mặc dù vậy, sự chăm chỉ và bền chí của Leslie đã để lại ấn tượng tốt cho khán giả."

“Chị so sánh giữa Leslie của ngày hôm nay và ngày hôm qua ra sao ?”

“Với tư cách là diễn viên và ca sĩ, giờ cậu ấy đã là ngôi sao hàng top và rất chuyên nghiệp. Mặc dù đã trưởng thành lên, tính cách cậu ấy vẫn chẳng thay đổi một tý nào cả. Cậu ấy vẫn là Leslie như ngày nào thôi, đôi khi còn xử sự như một cậu bé hư vậy.”

“Là như thế nào ?”

“Ôi, theo một cách rất thông minh. Đôi khi cậu làm tôi giận … Biết rằng mình sắp sửa phải đối mặt với sự ca thán của tôi, Leslie luôn đến gần ôm ghì lấy tôi, nói về một điều gì khác bằng chất giọng rất đáng yêu đến mức khiến tôi “nuốt” mất luôn cả lời định nói.”

“Có gì thay đổi trong quan hệ của anh ấy với giới truyền thông không ?”

“Có lẽ thế giới đã thay đổi rồi. Bây giờ nếu truyền thông nói xấu gì về cậu ấy, fan của cậu sẽ đứng lên và bảo vệ cậu trước cả khi cậu phản ứng rồi.”

“Vậy fan hâm mộ chính là thiên thần hộ mệnh của anh ấy ?”

“Đúng vậy, fan của cậu ấy đã được hình thành và quy tụ trong suốt 20 năm qua, họ thậm chí còn đến từ hai thế hệ. Họ không tin vào tin đồn. Họ hiểu Leslie đến mức, ví dụ như, khi cậu ấy đang trong khu vực bấm máy, họ sẽ không làm phiền cậy ấy vì biết cậu đang tập trung cho công việc, mà sẽ đợi đến khi Leslie rảnh để chạy đến xin chữ ký và chụp hình.”

“Lời khuyên của chị dành cho anh ấy ?”

“Cậu ấy luôn tạo áp lực quá nặng lên bản thân mình trong quá khứ. Bây giờ cậu đã học được cách thư giãn và hưởng thụ cuộc sống hơn. Là một người theo chủ nghĩa hoàn hảo, cậu ấy rất cầu toàn đối với các nhân viên. Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu ấy vô lý đâu. Nếu một người gây ra lỗi lầm không thể tránh khỏi, cậu sẽ không đổ lỗi mà sẽ an ủi họ bằng việc nói đại loại như “Được rồi, không sao đâu, đó không phải lỗi của anh/chị mà.” Vì vậy lời khuyên của tôi sẽ là “Cứ tiếp tục như thế nhé.”


Anita Mui – Mai Diễm Phương

“Ấn tượng đầu tiên của chị về Leslie là gì ?”

“Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh ấy là anh “rất đẹp trai”. Chúng tôi trước đây từng làm việc chung với nhau cho một hãng thu âm. Tôi từng nghĩ anh chàng này thật là “lạnh lùng” nhưng sau khi chúng tôi làm việc chung cho một tour diễn, tôi sớm nhận ra anh là một người rất dễ tính.”

“Chị miêu tả thế nào về về mối quan hệ giữa hai người ?”

“Chúng tôi giống như là anh em vậy mặc dù các vai diễn, phong cách làm việc và cả lối sống của chúng tôi đều rất khác nhau. Tôi nghĩ chúng tôi cũng có sự hòa hợp ăn ý rất tốt trên màn ảnh.”

“Lời khuyên của chị dành cho Leslie là gì ?’

“Anh ấy quá nghiêm túc, luôn tìm kiếm sự hoàn hảo. Vì vậy lời khuyên của tôi là “Hãy thư giãn hơn đi nào”.”

“Phần quyến rũ nhất của Leslie là gì ?”

“Đôi mắt của anh ấy. Tôi nhớ rõ khi tôi diễn và chúng tôi nhìn vào mắt nhau, tôi không tài nào cưỡng nổi và đã phải lòng anh, dĩ nhiên là chỉ trong phim thôi (cười to).”


Karen Mok – Mạc Văn Úy

“Cô gặp Leslie lần đầu là khi nào ?”

“Tôi gặp anh ấy lần đầu là vào năm tôi 5 tuổi tại một cuộc thi hát, và tôi là cô bé đã tặng cho anh một bó hoa”

“Thế về sau này thì sao, cô có gặp anh ấy thường không ?”

“Nhiều năm sau đó tôi đã đến xem một buổi hòa nhạc của anh mặc dù lúc đó tôi chưa phải là fan của anh. Tôi được ngồi ờ hàng ghế đầu tiên và bắt tay anh. Tôi có thể cảm nhận rõ sự chân thành khi anh ấy bắt tay tôi. Sau buổi diễn đó,tôi thành fan bự của anh . Sau đấy tôi cũng gặp anh rất nhiều lần vì mẹ tôi lúc đó là giám đốc của RTV.”

“Cô có thấy hồi hộp khi làm việc với anh trong phim Viva Erotica không ?”

“Vâng, lúc ban đầu có đấy. Nhưng Leslie đã giúp tôi rất nhiều và khiến tôi cảm thấy thoải mái hơn.”

“Cô đóng vai người yêu của anh ấy, cô có nghĩ khoảng cách tuổi tác giữa hai người sẽ làm ảnh hưởng đến cảm xúc khi diễn vai người tình của nhau không ?”

“Không hề vì ảnh trông vẫn rất trẻ mà.”

“Anh ấy đã mời cô làm ngôi sao khách mời cho buổi hòa nhạc và lễ MTV phải không ?”

“Vâng, anh luôn sẵn sàng giúp đỡ và khích lệ cho các diễn viên mới.”

“Cô nghĩ gì về Leslie, với tư cách là một người bạn ?”

“Là bạn, chúng tôi nói với nhau về mọi chuyện. Anh cho tôi những lời khuyên tốt. Anh ấy là một người đáng yêu dịu dàng mà tôi luôn tin cậy. Tôi nghĩ mọi người chắc cũng có chung cảm giác này về Leslie thôi. Anh luôn quan tâm đến bạn bè và đồng nghiệp, nhiều khi còn xem rắc rối của họ là rắc rối của chính mình nữa. Với tư cách là một ca sĩ, anh rất tuyệt vời và chuyên nghiệp.”





Tamasaburo Bando
(Ngôi sao Opera danh tiếng của Nhật, chuyên đóng các vai nữ)

“Anh biết anh ấy như thế nào, ấn tượng đầu tiên của anh về Leslie là như thế nào ?”

“Leslie đến xem buổi diễn của tôi vào thời điểm tour diễn concert cuối cùng của anh đang diễn ra tại Nhật. Chúng tôi có hẹn đi ăn tối và lần cuối gặp nhau là vào năm ngoái. Anh ấy ăn mặc rất bình thường. Anh ấy cho tôi cảm giác là một con người rất tự nhiên và thân thiện, một người đặc biệt duy nhất từ ngoại hình cho đến tính cách. Anh ấy cũng rất chu đáo nữa.”

“Anh có thể nói rõ hơn không ?”

“Ví dụ như anh ấy để tôi ngồi tại vị trí an toàn hơn trong xe hơi và kéo cửa kính lên hộ tôi khi anh thấy gió thổi tạt vào. Và trên hết, anh là người rất tập trung và đáng tin cậy. Từ cuộc trò chuyện giữa chúng tôi, anh cũng cho tôi ấn tượng rằng anh là người rất nghiêm túc và mạnh mẽ, và luôn có niềm tin vào việc anh đang làm.”

“Hai người có nói chuyện về nghề nghiệp của nhau không ?”

“Có chứ, chúng tôi nói về phim ảnh, về nghệ thuật hội họa và nhiều thứ khác nữa. Khi nói về Trung Quốc anh đã nói là anh thấy ghen tỵ với các nghệ sĩ Nhật Bản vì chúng tôi có nhiều sự tự do hơn trong việc hoạt động nghệ thuật. Chúng tôi đã nói về những thời khắc khó khăn và cả các bi kịch trong cuộc sống của mình. Tôi vẫn nhớ những gì anh đã nói với tôi khi anh nhìn những bông hoa đặt trên mặt bàn : “Chúng ta nên biết ơn trời vì đã đem đến những bông hoa này cho chúng ta. Chúng ta đều là những kẻ may mắn. Nếu nghĩ theo cách này, cuộc sống sẽ dễ dàng hơn rất nhiều một khi chúng ta phải đối mặt với những khó khăn trong tương lai.”


Shinji Tanimura
(Ngôi sao nhạc Pop nổi tiếng của Nhật)

“Làm sao mà anh biết Leslie, ấn tượng về anh ấy của anh là gì ?”

“Tôi gặp anh lần đầu tiên tại Liên hoan âm nhạc Tokyo. Nếu tôi có một từ để miêu tả anh, đó chắc chắn là “Sexy” (gợi cảm ). Đôi mắt sáng của anh luôn lấp lánh. Khi tôi nói chuyện anh sẽ luôn lắng nghe rất chăm chú và theo dõi cuộc đối thoại một cách rất chân thành. Anh ấy có khả năng thu hút ánh nhìn của bạn và bạn sẽ luôn cảm nhận đựơc sự hiện hữu của anh. Bên cạnh đó, anh cũng rất thẳng tính, không ngoại giao, không màu mè.”

“Anh có viết bài hát nào cho anh ấy không ?”

“Không, nhưng tôi luôn muốn có một cơ hội như thế. Tôi nghĩ anh sẽ là một cộng sự tốt.”


Cô Emi Wada
(Nhà thiết kế trang phục danh tiếng/ Nhà thiết kế cho bộ phim “Bạch Phát Ma Nữ”/ Từng đoạt giải Oscar cho Trang phục hay nhất)

“Cô biết Leslie như thế nào, ấn tượng của cô về anh ấy ?”

“Chúng tôi gặp nhau tại buổi họp báo cho bộ phim Bạch Phát Ma Nữ (The Bride with White Hair). Leslie đã mặc một bộ áo len màu trắng và quần jean. Cậu ấy cho tôi ấn tượng về một chàng trai trẻ tinh tế, có cá tính và thẩm mỹ tốt.”

“Hai người có gặp lại nhau sau đó không ?”

“Chúng tôi đều rất bận rộn và hiếm khi gặp nhau nhưng bất cứ khi nào cậu đến Nhật hoặc khi tôi đến Hong Kong, chúng tôi đều sắp xếp thời gian đi ăn tối hoặc đại loại thế. Chúng tôi rất hợp nhau. Tôi còn nhớ cách đây một dạo cậu đã đề nghị một chuyến đi Bangkok, cậu ấy bảo “Đừng làm việc cố quá, chị nên nghỉ đi. Hãy cùng đi mát-xa đi nào” (cười lớn)”

“Anh ấy có nói về công việc của anh ấy với cô không ?”

“Cậu ấy nói cho tôi nghe mọi chuyện về các bộ phim và hòa nhạc. Cậu ấy có vẻ rất yếu thích công việc của mình. Cậu ấy không phải điều hành và làm quản lý như tôi nên tôi có thể cho cậu ấy một vài lời khuyên.”

“Anh ấy ắt là rất xem trọng cô.”

“Tôi cũng thích cậu ấy. Lần cuối chúng tôi gặp nhau tại Berlin cậu ấy đã đem cho tôi 3 đĩa CD của cậu. Mỗi khi nghĩ đến Leslie, tôi lại lắng nghe các đĩa CD này. Cậu ấy là một người bạn rất đặc biệt của tôi. Tôi có cảm giác tôi là “mẹ” của cậu ấy tại Nhật vậy. (cười lớn)”


Hết