Tìm kiếm bài trong Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn Phim Once A Thief 91. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phim Once A Thief 91. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2020

Trương Quốc Vinh và Chung Sở Hồng



Cherie Chung Sở Hồng bước chân vào làng giải trí từ cuộc thi Hoa hậu Hồng Kông vào năm 1979 khi mới 19 tuổi. Tuy rằng năm đó nàng chỉ vào đến vòng chung kết nhưng nhiều năm sau, công chúng xứ Cảng vẫn một lòng bình chọn cho nàng là "Cô gái lộng lẫy nhất trong số các thí sinh từng tham gia cuộc thi Hoa hậu Hồng Kông". điều đó chứng tỏ vẻ xinh đẹp gợi cảm của nàng đã có vị trí vững chắc trong lòng khán giả như thế nào.



Kỳ lạ là lúc Chung Sở Hồng mới tập tành làm diễn viên thì không được TVB để mắt tới, ngược lại giới văn nghệ màn ảnh rộng có tuệ nhãn đã nhìn ra tư chất châu ngọc của nàng và lăng xê nhiệt liệt. Chỉ trong vòng 2-3 năm ngắn ngủi, Chung Sở Hồng liên tục có cơ hội hợp tác cùng các tên tuổi đạo diễn như Đỗ Kỳ Phong, Hứa An Hoa ... Từ một cô gái trẻ mới vào nghề, trong chớp mắt cơ hội dập dìu gõ cửa, gặt hái thành công vang dội rồi trở thành nữ minh tinh màn bạc nổi tiếng nhất của thập niên 80, Chung Sở Hồng có thể nói là người có vận may rất lớn. Đến năm 1983, trong bộ phim 《Tinh Tế Độn Thai》, Sở Hồng mặc một chiếc váy tím mềm mại bắt chước lại khoảnh khắc ngăn chiếc váy bị gió thổi tốc lên của Marilyn Monroe đã khắc sâu ấn tượng trong lòng khán giả. Từ đó nàng lại gặt hái thêm biệt danh mỹ miều "Marilyn Monroe của Hồng Kông".


Cảnh trích phim 《Tinh Tế Độn Thai》

Vào đầu thập niên 80, tiếng tăm của Chung Sở Hồng đã tung hoành ngang dọc khắp nơi thì 
Trương Quốc Vinh vẫn còn ở trong phòng studio lặng lẽ thu thanh, đóng phim truyền hình và chưa có thành công nào đáng kể.

Mặc dù cùng ở trong ngành giải trí, nhưng quỹ đạo phát triển của Trương Quốc Vinh và Chung Sở Hồng hầu như không gặp nhau. Chung Sở Hồng khi đó đã ký hợp đồng với công ty điện ảnh Thiệu Thị uy chấn giang hồ, Trương Quốc Vinh thì ở dưới trướng của đài ATV. Lần đầu tiên cùng chung khung hình có lẽ là vào năm 1983 tại Giải thưởng Kim Tượng, hai người lần lượt được đề cử giải Nam và Nữ Chính Xuất
 Sắc Nhất cho hai bộ phim 《Liệt Hỏa Thanh Xuân》và 《Cà Phê Bạc Hà》. Mãi đến năm 1988 cả hai mới có dịp cùng hợp diễn qua bộ phim 《Sát Chi Luyến》. 


Ảnh chụp tại phim trường 《Võ Lâm Thế Gia》


Tại giải Tân Tú 1985

Hai người ngồi cạnh nhau tại tiệc mừng phim 《Anh Hùng Bản Sắc》

Vậy mà không biết tự khi nào, hai người đã sớm trở thành bạn bè tốt. Không khó để bắt gặp hình ảnh Chung Sở Hồng đến phim trường 《Võ Lâm Thế Gia》của đài TVB năm 1984 để gặp gỡ Trương Quốc Vinh. Năm 1985, Chung Sở Hồng cùng Trương Quốc Vinh đến cổ vũ cho các thí sinh giải Tân Tú mặc dù công việc của nàng chẳng liên quan gì đến âm nhạc. Hay năm 1986, đoàn phim 《Anh Hùng Bản Sắc》tổ chức ăn mừng chiến thắng phòng vé vang dội, nhân tiện làm tiệc mừng sinh nhật cho Trương Quốc Vinh, Chung Sở Hồng cũng có mặt. Sau khi cắt xong bánh kem và khui sâm-banh, Quốc Vinh liền đến ngồi cạnh Sở Hồng vui vẻ cười đùa ... Và còn rất nhiều những lần như thế, song Chung Sở Hồng đều tế nhị né tránh ống kính, tựa hồ nàng cũng ý thức được sự hiện diện của mình có thể lấn át ánh hào quang của các nữ diễn viên khác.


Tại buổi ra mắt  phim 《Lưu Kim Tuế Nguyệt》

Năm 1988, tại họp báo ra mắt phim 《Lưu Kim Tuế Nguyệt》có Chung Sở Hồng và Trương Mạn Ngọc cùng nhau diễn một đôi bạn chí thân trải qua đủ mọi phong ba cay đắng ngọt bùi. Không nói cũng biết có một vị khách quý đặc biệt đến chúc mừng cho hai nàng - chính là Trương Quốc Vinh. Chuyện ngoài đời cũng không khác phim là mấy. Đôi thanh xuân ngọc nữ này từng là cặp bạn chí thân của ảnh đàn HK, chỉ tiếc sau lắm hiểu lầm chồng chất, tình bạn bị tan vỡ. Bẵng đi một thời gian dài, hai nàng mới gạt bỏ hiềm khích, trở lại thân mật như trước. Mà người có công kéo hai nàng xích lại gần nhau để hòa giải mâu thuẫn vẫn chính là Trương Quốc Vinh.


Hồng-Ngọc từng là cặp đôi "khuê mật" nổi tiếng của làng ĐAHK

Chung Sở Hồng trong giới giải trí thường được khen tính cách thoải mái hào phóng, cử chỉ phong thái dịu dàng cùng nụ cười ngọt lịm, đi đến đâu cũng được hoan nghênh. Cố nhiên bạn bè nhiều vô số kể. Vậy thì rốt cuộc tình bạn giữa nàng và Trương Quốc Vinh thân thiết được đến đâu ? Cùng điểm qua hai câu chuyện nhỏ sau:

▷ Năm 1988, Trương Quốc Vinh và Chung Sở Hồng cùng sang Đài Loan công tác. Lịch trình có một buổi tuyên truyền phim, một buổi quay quảng cáo. Đến lúc sắp ghi hình, Chung Sở Hồng đã mệt lả, ngay tại studio đứng dựa vào tường mà ngủ. Trương Quốc Vinh đến vịn lấy nàng mà nói: "Chợp mắt một chút thì được nha, ngủ luôn là không được đâu à". Lại lo lắng nàng ta chưa thuộc kỹ lời thoại, Quốc Vinh liền đến ngồi bên cạnh Chung Sở Hồng, cầm tập kịch bản giúp nàng ôn lời thoại: "Này, em nghe xong mới được ngủ đấy, lát nữa em phải nói thế này: 'blablabla ...' ". Chung Sở Hồng ngoan ngoãn nghe xong mới ngủ tiếp, lát sau đạo diễn bắt đầu cho quay, một chữ thoại nàng Hồng cũng không quên, diễn cực kỳ trôi chảy. Nhiều năm qua đi, Chung Sở Hồng vẫn kể lại câu chuyện nhỏ này, xem như một hồi ức trân quý của nàng với Quốc Vinh.

Cảnh trích phim《Nhật Lạc Ba Lê》

▷ Lần thực hiện bộ phim ca nhạc 《Nhật Lạc Ba Lê》(Sunset in Paris), sự nhiệt tình hết lòng vì bạn bè của Chung Sở Hồng cũng khiến Trương Quốc Vinh cảm động. Nên nhớ rằng những năm đó, nàng Hồng là đại minh tinh của điện ảnh Hồng Kông, ngoại trừ đi quay quảng cáo chiếu tivi, còn thì nàng không đóng phim truyền hình. 《Nhật Lạc Ba Lê》là phim chiếu trên tivi duy nhất nàng tham gia, cũng là vì muốn ủng hộ Trương Quốc Vinh. Bởi vì lịch trình quá gấp gáp, vừa đặt chân đến Paris cả đoàn liền vùi mình vào quay phim không ngơi nghỉ suốt ngày đêm, Chung Sở Hồng có lúc phàn nàn "hại em không có cả thời gian đi shopping này". Phim quay vừa xong, Trương Quốc Vinh liền dắt cả Chung Sở Hồng và Trương Mạn Ngọc đi shopping, chi phí anh bao hết. Nghe nói hôm ấy Quốc Vinh tốn bộn tiền. Song Quốc Vinh lại nói như thế là xứng đáng với sự vất vả của Sở Hồng và Mạn Ngọc. Sở Hồng thậm chí còn không lấy tiền overtime dù phải quay đêm kéo dài thường xuyên. Mọi buổi tuyên truyền phim nàng đều có mặt đủ.


Lại nói lúc quay phim ở Paris, đêm nào không có lịch là họ đều kéo nhau ra ngoài cùng ăn tối dưới ánh nến. Phóng viên bát quái truy vấn: "Cô không sợ bạn trai ở nhà sẽ ghen sao ?". Nàng Hồng mị mị cười trả lời: "Không sao đâu, nếu không có ai tháp tùng tôi hàng tối như thế thì anh ấy còn sợ hơn kia !" => Loại tình cảm bằng hữu yêu quý và đầy tin cậy như thế này, người đời mấy ai không ao ước ?

Ngay từ rất sớm, Trương Quốc Vinh đã nói luôn muốn được đóng phim cùng Chung Sở Hồng. Bởi vì Sở Hồng không chỉ xinh đẹp gợi cảm mà còn hài hước thông minh. Sở Hồng cũng đáp trả muốn hợp tác cùng Trương Quốc Vinh, bởi vì Quốc Vinh không chỉ đẹp trai gợi cảm mà còn dễ thương, hễ anh xuất hiện là bầu không khí luôn vui vẻ !

Kỳ thực năm 1986, đạo diễn Từ Khắc đã dành sẵn cho Quốc Vinh một vai trong bộ phim kinh điển《Đao Mã Đán》(Peking Opera Blues). Có thể cùng Chung Sở Hồng, Lâm Thanh Hà, Diệp Thiên Văn đối diễn - điều này khiến Quốc Vinh vui mừng đến nhảy cẫng lên. Chỉ tiếc đợt đó lịch trình của anh quá bận không thể sắp xếp được, đành tiếc nuối bỏ qua cơ hội.

Hai người lần đầu hợp diễn trong《Sát Chi Luyến》

Trương Quốc Vinh và Chung Sở Hồng lên hình vô cùng xứng đôi, tựa như một cặp nam nữ thần tiên tiêu sái. Ấy thế nhưng cả hai chỉ hợp tác vỏn vẹn qua ba bộ phim: 《Sát Chi Luyến》năm 1988, 《Nhật Lạc Ba Lê》năm 1989 và 《Tung Hoành Tứ Hải》năm 1991. 《Sát Chi Luyến》về các phương diện đều chưa trọn vẹn, đặc biệt là kịch bản dựa cảm hứng từ 《Thiến Nữ U Hồn》chuyển sang bối cảnh thành thị hiện đại nhưng chưa đủ độ chín, thành thử làm uổng phí mất hai kẻ tài sắc này.《Nhật Lạc Ba Lê》thì cảnh đẹp nên thơ, lại tràn ngập các bản tình ca êm ái, nhưng dù gì vẫn là 1 bộ phim ngắn chiếu tivi. Mãi đến năm 1991, hai người bạn này mới có tác phẩm tiêu biểu chân chính là 《Tung Hoành Tứ Hải》.

Ba nhân vật chính của 《Tung Hoành Tứ Hải》

《Tung Hoành Tứ Hải》thời điểm đó rất dễ chết yểu từ trong trứng nước. Bởi vì sao ? Vì khi đó Trương Quốc Vinh vừa hoàn thành nhạc hội Final Encounter, đã sẵn sàng nghỉ hưu, mọi sự cũng đã xem nhẹ rồi. Lễ cưới của Chung Sở Hồng thì đang đến gần kề, nàng tuyên bố kết hôn xong sẽ rời bỏ làng giải trí. Chỉ có Châu Nhuận Phát là thoải mái nhất, còn chưa vướng bận dự án nào. Dường như là duyên phận, cuối cùng cả ba vẫn tề tựu cùng dắt tay nhau quậy phá một trận sau chót.

➪ Kết quả là ba vị minh tinh đã cống hiến cho khán giả một tác phẩm điện ảnh vô tiền khoáng hậu, vừa lãng mạn vừa tiêu sái. Dạng phim như 《Tung Hoành Tứ Hải》trong ảnh đàn Hoa ngữ cực kỳ hiếm hoi. Thành tựu cao ngất, nghiễm nhiên trở thành một bộ phim kinh điển. Bất luận là từ diễn xuất, kịch bản cho đến giá trị nhan sắc ... đều khó có thể vượt qua.

Điều đáng quý hơn nữa là cũng từ sau lần hợp tác ăn ý này, tình bạn của cả ba người càng thêm bền chặt. Thường thường tụ hợp một nơi để ăn uống, cùng trò chuyện đến bốn, năm tiếng đồng hồ cũng chưa biết chán 😀


Nổi tiếng có cơ duyên với các tuyệt sắc giai nhân của điện ảnh, song dường như người mà Trương Quốc Vinh ưu ái nhất là Chung Sở Hồng. Trong phỏng vấn 《Tối Nay Không Cần Bố Trí Đề Phòng》, anh nhận xét : "Cô Hồng đẹp đến nỗi khi cô ấy phạm sai lầm hay làm sai gì đó bạn cũng phải tha thứ cho cô ấy. Cô ấy chỉ cần “ẹo” một cái là xong chuyện ngay".

Lại có lần anh khen nhan sắc Sở Hồng thuần phác tự nhiên mà diễm quang tứ xạ (ánh sáng kiều diễm tỏa ra bốn phía), chẳng cần phấn son rườm rà, chỉ cần vận chiếc áo khoác da, mặc quần jeans, tô chút son môi và đi xuống phố - bấy nhiêu thôi cũng đủ trở thành nữ tử xinh đẹp gợi cảm nhất Hồng Kông rồi !

 Trương Quốc Vinh khen Sở Hồng là người mặc áo khoác da đẹp nhất


Năm 2003, Chung Sở Hồng lần lượt tiễn đưa hai người bạn Trương Quốc Vinh và Mai Diễm Phương về cõi an yên. Sở Hồng thổ lộ thời điểm Mai Diễm Phương bệnh nặng phải nhập viện, nàng vẫn thường lui tới thăm nom, cả hai cùng ngồi trò chuyện, chỉ nói mãi về Trương Quốc Vinh. Ngày 12/09/2018, Chung Sở Hồng nhớ bạn cũ nên đăng tải một bức ảnh chụp nàng cùng Trương Quốc Vinh tại lễ trao giải 《10 người đẹp nhất Hồng Kông》 năm 1989 kèm dòng chữ "Miss you ❤️". Hình ảnh đẹp như vẽ, khiến người hâm mộ không rời mắt nổi khỏi dung nhan thuở hoàng kim của hai người.



Chung Sở Hồng thời trẻ là phong hoa tuyệt đại. Từng có câu nói "Thế gian nhiều kiểu phong tình vạn chủng, đẹp nhất bất quá cũng chỉ có thể như Chung Sở Hồng". Thế mới biết hoa dung nguyệt mạo của nàng kinh diễm đến nhường nào. Nàng lại còn là mẫu phụ nữ tinh tế. Nàng không chỉ ý thức được mình đẹp mà còn thông qua trang phục, kiểu tóc, lối điểm tô, thần thái để biểu đạt sức gợi cảm của mình. Nét gợi cảm của nàng ẩn ở bên trong, nhưng đồng thời lại tự nhiên lộ ra bên ngoài mà thành rực rỡ, chập chờn yêu kiều quả thực rất tương đồng với Marilyn Monroe ! Sức hấp dẫn của nàng lại còn pha trộn giữa vẻ ngây thơ chất phác hoang dại của thiếu nữ cộng với nét quyến rũ thành thục của phụ nữ, chỉ trong giây phút phát tiết liền tạo cảm giác xâm lấn rung động. Ở nàng thoát lên vẻ thần bí mà mị lực mê người, đẹp nồng đậm nhiệt tình tựa hồ có hương thơm ngào ngạt, ánh mắt nụ cười lôi cuốn khó quên ! Nay đã là một lão lão 60 tuổi, gương mặt tươi nhuận không hề mất phong độ, chất gợi cảm trang nhã ngọt ngào càng thêm chín đượm, đem về cho nàng không ít hợp đồng quảng cáo thời trang và mỹ phẩm.

16/02/1960 - 16/02/2020: Chúc đại mỹ nhân Chung Sở Hồng sinh nhật lần thứ 60 khoái lạc. Bởi vì có nàng, nhân gian càng thêm tin tưởng nữ nhân có thể vĩnh viễn kiều diễm, vĩnh viễn tươi đẹp !




Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012

Bước đi trong những cái bóng – Bey Logan tỏ lòng đến Leslie Trương Quốc Vinh


Walking in the Shadows - Tribute to Leslie Cheung by Bey Logan

Bey Logan: Là 1 chuyên gia người Anh nghiên cứu về điện ảnh Đông Á, ông đặc biệt chuyên về dòng phim hành động của Hong Kong. Phần nói chuyện này của ông từng có trên Youtube nhưng đã bị xóa, mình vẫn chưa đi tìm lại.

Source: hi.baidu.com
V-trans: heobeo


Đầu tiên là xin đề cập đến nơi tôi đang ngồi hôm nay, chính là tại đây, khách sạn Văn Hoa Mandarin Hong Kong, nơi thảm kịch đã xảy ra vào ngày 1 tháng tư, 2003, khi Leslie Cheung (Trương Quốc Vinh) rời khỏi ban công và rơi xuống. Đây là điều khó, thật sự khó, để có thể lý giải hết cho những ai sống ngoài Hong Kong có thể thấu hiểu trọn vẹn nỗi mất mát và cú sốc lớn mà nơi đây đã phải chịu đựng, khi mất đi một biểu tượng trứ danh, một con người đã trở thành trung tâm giữa bối cảnh làng giải trí trong suốt bao nhiêu năm trời. Tất cả những điều này trong một phút đột nhiên đều biến mất. Tôi bước đi và nhìn ra mảnh trăng khuya đang lửng lơ bên ngoài khung cửa khách sạn, dường như đang thức và cầu nguyện cho anh. Hôm nay, xin hãy để cho tôi có đôi chút vinh dự được thuật lại cho các bạn về sức ảnh hưởng của Leslie Cheung trong nền công nghiệp và cũng như là ấn tượng của riêng tôi về một con người đã gắn liền sâu đậm với phim ảnh Hong Kong, điều đã làm cho anh trở thành một hình ảnh độc nhất vô nhị và đặc biệt như thế nào. Tôi đang cố gắng để truyền tải đến cho các bạn sống ngoài Hong Kong hiểu được cảm giác vì sao nỗi mất mát này lại trở thành điều quan trọng như vậy với tất cả chúng tôi ở nơi đây.



Leslie Cheung trong suy nghĩ của tôi thực sự là phi thường trong cái cách anh đã vượt ra khỏi gần như mọi rào cản, mọi lồng cũi vô hình trói buộc diễn viên giữa bối cảnh nền Điện ảnh Hong Kong. Anh là thế hệ ca sĩ đầu tiên tiên phong trở thành diễn viên. Thực ra trước đấy đã có rất nhiều người tìm cách trở thành một minh tinh màn bạc trước hoặc sau sự nghiệp ca hát của họ, nhưng tất cả đều không có triển vọng mãi cho đến khi anh xuất hiện, bước vào cuộc chơi và thành công đồng đều trong cả hai lĩnh vực: một nghệ sĩ ghi âm và một nam diễn viên điện ảnh. Điều thú vị ở đây là nó không giống như việc một ca sĩ đi đóng phim hay một nhà làm phim thích liên quan tới công nghiệp âm nhạc. Trong trường hợp của Leslie, anh có đủ phẩm chất và vị thế tồn tại bền vững tương xứng trong cả hai lĩnh vực. Và cũng là điều thú vị khi nghĩ như thế này, tại Hong Kong mọi người dồn sự chú ý vào anh dưới tư cách một nghệ sĩ ghi âm trong khi với khán giả hải ngoại và phương Tây, mọi người lại thưởng thức anh qua các bộ phim, đặc biệt là những tác phẩm mang tầm quốc tế, như “Happy Together” (Xuân quang xạ tiết) và ‘Farewell My Concubine” (Bá vương biệt cơ), có người còn hoàn toàn không biết anh còn là một ca sĩ. Anh là kẻ đã vượt qua định mức dù rằng nó đã từng luôn là định kiến khó khuất phục cho bất cứ ai, thậm chí với cả nền giải trí phương Tây, nơi các ca sĩ cũng tập tọe đi đóng phim và các ngôi sao màn bạc cũng tìm cách ra album và hát. Trong khi Leslie lại có tất cả, và điều đó thực sự khá đặc biệt.


Điều kế đến trong tâm trí tôi, đó là tôi nghĩ mình nên đề cập đến một sự thật rằng mặc dù anh chưa bao giờ trực tiếp công nhận anh là người đồng tính, anh là một con người chỉ muốn sống một cuộc sống cá nhân riêng tư của anh, theo phong cách anh muốn và theo con đường anh đã chọn, thì điều này cũng đã được bóng gió rất nhiều lần trong các bài phỏng vấn và đối thoại của anh trong quá khứ, còn nhiều hơn cả thời gian về sau này. Và điều này với tôi thật sự là câu chuyện kỳ thú, khi một con người đã đạt đến tầm uy tín và mức thuyết phục khán giả đến như thế, anh có thể đóng vai dị tính hay đồng tính, hóa thân vào vai diễn mang tố chất nữ hay những người hùng võ hiệp giỏi ngang nhau. Và điều này thực sự là đáng kinh ngạc. Tại phương Tây, thông lệ rằng nếu như anh có một hình tượng, ví dụ như kiểu của Rubert Everett, nếu anh là một nam diễn viên cởi mở về giới tính, điều đó sẽ trói buộc anh, và trong một vài phương diện, khán giả chỉ ủng hộ anh trong một số dạng vai nhất định. Nhưng với Leslie Cheung, đời sống riêng tư của anh đã trở thành một bí mật mở, và anh đã thật tài hoa, thật khéo léo làm cho khán giả phải chấp nhận anh trong bất cứ dạng vai nào anh muốn diễn. Cả hai khả năng này đây, những khả năng tự mình nắm quyền chi phối và vượt thoát ra ngoài những rào cản lạnh lùng, đã biến anh thành một nhà trình diễn độc đáo phi thường.



Cũng như rất nhiều người, tôi chú ý đến anh lần đầu tiên là qua bộ phim “A Better Tomorrow” (Anh hùng bản sắc), và cũng như với mọi fan hâm mộ điện ảnh Hong Kong, điều đầu tiên phải nhớ đến đó là các bộ phim về võ thuật kung fu. Nhưng anh không hề giống một nam diễn viên kung fu chút nào, nên phải chăng chúng tôi đã có thể sẽ không bao giờ được biết đến anh trên màn ảnh? Nhưng sau đó làn sóng mới đã tràn về sau làn sóng phim kung fu, đó là những bộ phim hành động xã hội đen của John Woo (Ngô Vũ Sâm), và tác phẩm đầu tiên lọt vào mắt tôi chính là “A Better Tomorrow”. Bộ phim có 3 vai nam chính: Chow Yun-fat (Châu Nhuận Phát), Ti Long (Địch Long) và Leslie Cheung. Tôi bắt đầu để ý đến anh, và anh thực sự đã làm rất tốt trong bộ phim đó.



A Chinese Ghost Story” (Thiện Nữ U Hồn) là một bộ phim khác lọt vào mắt tôi, vì bộ phim này do Cheng SuDong (Trình Tiểu Đông) đạo diễn và Tsui Hark (Từ Khắc) sản xuất. Một lần nữa lại là một câu chuyện ẩn chứa đầy đủ các yếu tố phục vụ cho dòng chủ lưu hành động, một bộ phim đậm chất hành động của Hong Kong, hiển nhiên ai cũng muốn được xem nó. Và ngay giữa trung tâm của câu chuyện, bạn lại tìm thấy anh: anh không phải là tuyến nhân vật hành động, vai diễn của anh bình thường như hình ảnh của bất kỳ người đàn ông nào, nhưng chàng trai này còn sở hữu một đôi mắt dường như thâu tóm hết thảy vạn vật trên thế gian, từ những điều quái lạ cho đến những thứ tuyệt vời, có sức mạnh lay động và phản chiếu vào tâm hồn người khác, chàng trai đó là Leslie Cheung. Anh đã thật tuyệt vời trong vai diễn này. Tôi cho rằng việc diễn xuất trên màn ảnh luôn là một công việc thú vị, mọi người thường thích nói về những màn bi kịch lớn, những vai diễn thiên nặng về tính kịch và đó cũng là những vai diễn dễ gây ấn tượng nhất. Nhưng tôi lại cho việc diễn xuất hài, cũng như cho một bộ phim thơ mộng là điều khó khăn không thua kém gì những vai diễn tầm vóc lớn, bạn thấy đó, khi anh chỉ có một mẩu nhân vật mà không có hoàn toàn một số phận, anh phải tự dựng thêm. Thế nên tôi thực lòng ngưỡng mộ toàn bộ những gì Leslie Cheung đã thể hiện cho chúng ta. Và anh còn thực sự có khả năng cho những dạng vai tâm trạng và đặc biệt u tối, như “Days of Being Wild” (A Phi chính truyện) chẳng hạn, với tất cả những biến hóa như vậy, và cả những dạng vai phù phiếm bông phèn như “All’s Well Ends Well” (Hoa Điền Hỷ Sự), tất cả đều linh động chuyển dịch, dường như kết nối mà cũng dường như chẳng kết nối với nhau. Anh thực sự là một gã trai sở hữu tài năng như thế, một nam diễn viên dành cho cả bốn mùa.


Đôi khi các diễn viên giỏi thường cho ta cảm giác rằng anh/cô ta đang có một khoảng thời gian vui vẻ, đang dạo chơi và vừa làm việc. Ý tôi không phải muốn nói việc cầm máy quay phim lên và bấm máy là một công việc chơi đùa, nhưng hẳn làm ra một bộ phim cũng có nhiều điều thú vị. Như khi bạn nhìn vào phim “Once A Thief” (Tung hoành tứ hải), với một đội ngũ những con người tuyệt vời xếp thành hàng ngang: Chow Yun-Fat (Châu Nhuận Phát), Cherie Cheung (Chung Sở Hồng), và Leslie Cheung. Cả ba người họ, cho dù nhìn dưới góc độ nào, vẫn đều là những nghệ sĩ rực rỡ tuyệt vời. Bạn chỉ cần để họ đứng trước bối cảnh, và tất cả sẽ đều hiển hiện trước mắt. Họ không cần nỗ lực để lấy lòng khán giả, nhưng rất tự nhiên chúng ta đều cảm nhận họ đã có một khoảng thời gian sôi nổi vui vầy bên nhau.



Bộ phim khá quái lạ, nhưng tôi nghĩ là nó quái lạ theo một cách hay, tôi đã rất thích thú khi được thưởng thức nó. Bản thân tôi ưa thích những hành động như thế, thể loại phim như thế. Tôi ưa thích việc nghiên cứu các bộ phim Âu châu và các người hùng Âu Mỹ, như là Cary Grant trong “To Catch a Thief. Tôi cũng thích Chow Yun-Fat, nhưng tôi muốn thay đổi không khí các bộ phim về đề tài xã hội đen nghiêm trọng của anh. Tôi ưa thích được nhìn thấy anh trong các bộ phim lãng mạn, các bộ phim hài nên thơ. Nhưng dĩ nhiên nó cũng sẽ có đôi ba cảnh hành động. Và tôi ưa thích Leslie Cheung, nhưng cũng không muốn thấy anh trong bộ dạng của người tình ngọt ngào với tâm hồn bị giày vò đau đớn nữa, cũng không phải là một chàng trai ngây thơ như trong “A Chinese Ghost Story”. Anh ấy sẽ vào vai một tên siêu trộm có nghề, hah. Tôi ưa thích được ngắm nhìn anh chơi súng và đi quyền. Tôi nghĩ điều này cũng dễ cảm một khi các bạn đã thưởng thức anh qua nhiều dạng vai, xem anh qua nhiều bộ phim, nắm bắt được anh qua phong cách của anh… Hãy thử tìm xem “Rouge” (Yên chi khâu), hãy thử tìm xem “Ashes of Time” (Đông Tà Tây Độc), những bầu không khí trầm tư mặc tưởng về cuộc đời và cái chết được đặt vào các bối cảnh phim. Và sẽ là điều thú vị khi nghĩ thế này: một người như Leslie Cheung có thể bỏ qua phong cách thường thấy của anh và tham gia vào bộ phim như “Once A Thief”, cùng bạn diễn tán dương và tận hưởng niềm hứng khởi, dòng sinh khí rực rỡ nhất đang chảy qua những tháng ngày đẹp đẽ nhất của cuộc đời họ, trong ánh nắng của mùa hè xinh tươi. Đó cũng là những ký ức tưởng nhớ tuyệt vời nhất dành cho anh, tốt hơn nhiều việc chỉ ngồi đấy, nghiền ngẫm cùng các bộ phim tối tăm ưu phiền rồi bật khóc và trầm cảm. Khi tôi xem “Once A Thief” tôi tin rằng thật sự hay khi chúng ta có thể nắm bắt, … không phải nói về việc Leslie đã ra đi thế nào nữa, mà trong “Once A Thief” bạn sẽ thấy anh ấy đã sống như thế nào, và điều đó tôi cho là còn quan trọng hơn.




Có đôi ba khoảnh khắc trong bộ phim “Once A Thief” đã in sâu vào trí nhớ của tôi và tôi thật sự yêu chúng. Như trong phân cảnh cuối của vụ trộm, khi Chow Yun-Fat điều khiển cơ thể trên một chiếc xe lăn, anh ấy giống như đang đóng một tập phim Mission Impossible (Điệp vụ bất khả thi), hay khi anh chỉ đạo trực tiếp cho Leslie Cheung đột nhập qua các cạm bẫy để đánh cắp bức tranh. Đoạn phim khi Leslie Cheung đang trong bộ lễ phục, anh bước đi loanh quanh như thể đang trình diễn một màn thời trang. Nó thực sự là một khoảnh khắc tỏa sáng. Tôi còn nhớ rõ cảm xúc lúc đó khi tôi nhìn ngắm lên màn bạc, anh là một người đàn ông rất đẹp trai, và anh trông cũng tuyệt vời như thế trong suốt cả bộ phim. Trong một vài phân cảnh đặc biệt, nếu bạn có thể quay lại và nhìn ngắm lại, tôi nghĩ bạn sẽ nhận ra rằng anh lộng lẫy tuyệt vời. Tôi ghi khắc từng phân cảnh nhỏ đó, và mặc dù chúng không hề là những màn đại bi kịch, chỉ cần nhìn Leslie thôi tôi đã đủ hiểu “như thế nào là nhìn thấy một màn bạc minh tinh” .




Và dĩ nhiên, tôi cũng yêu cảnh khi họ lái đi trên chiếc xe hơi sành điệu màu đỏ, lái dọc theo dòng Riviera, cả Chow Yun-Fat, Cherie Chung và Leslie Cheung. Cả ba người họ đến nay vì những lý do khác nhau đều đã không còn đóng phim cho Hong Kong nữa. Và vì thế hình ảnh của cái kỷ nguyên ấy, khi cả ba ngôi sao tuyệt vời vẫn cùng ngồi chung trong một chiếc xe màu đỏ tuyệt đẹp, dạo chơi dọc theo bờ Riviera, đùa nghịch tếu táo và cười giòn rạng rỡ dưới ánh nắng mặt trời thực sự là một ký ức quý báu. Với bản thân tôi, hình ảnh ấy không gói gọn cuộc đời của Leslie Cheung, hay sự nghiệp của Chow Yun-Fat và Cherie Chung, nhưng nó là hình ảnh sau cùng cho kết thúc của một kỷ nguyên.




Bạn chẳng thể lừa dối ống kính camera được lâu và được nhiều đến thế. Từ thẳm sâu con tim của những trái tim, đó, là con người ấy ngọt ngào, duyên dáng, tử tế, thanh tao, trong lành và tốt đẹp, ống kính đều nhìn thấy tất cả. Và thậm chí khi anh hóa thân vào một nhân vật khó tìm được sự đồng cảm thì chiếc camera vẫn nhìn ra và xuyên thấu qua lớp vỏ bọc ấy. Rất nhiều lần nhiều người đã hỏi tôi, một ngôi sao thật sự sẽ là như thế nào? Và tôi đã nói rằng, hãy xem phim của họ đi, hãy thưởng thức thật sự và nếu bạn tìm thấy ai đó bạn cảm nhận được nguồn năng lượng của anh/cô ta thoát ra từ màn ảnh, bạn sẽ có được ý niệm anh/cô ta là như thế nào. Hoàn toàn có thể nói rằng với Leslie Cheung, anh tỏa ra sức sống và nguồn năng lượng tuyệt đẹp, và đó là sự thật, một nguồn năng lượng tươi sáng đi xuyên qua màn bạc khi bạn nhìn vào anh, và điều đó nói cho bạn biết anh đã là ai, và anh mãi mãi là ai. Đó là điều đã ở lại cùng tâm trí tôi, khi nhìn thấy một con người tràn trề sinh khí sáng ngời, sở hữu sức mạnh tinh thần đã thực sự bước ra khỏi bức màn ngăn, cho dù đó là một MTV, một live show trên TV hay một bộ phim, cho dù anh ta có đang làm gì thì vẫn là một nguồn năng lượng tích cực nhường nào được tỏa ra ấm áp từ anh. Chúng ta sẽ có thêm vài nghệ sĩ nữa có kiểu lối tương tự như anh nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ còn có thêm một Leslie Cheung.





Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2012

Ảnh phim "Tung Hoành Tứ Hải" scan từ tạp chí Hàn Quốc

Ngày 18/12/1990, truyền thông Hàn Quốc đã đến tận phim trường để phỏng vấn đoàn phim 《 Tung Hoành Tứ Hải 》đang trong quá trình quay. Họ còn mang theo các bộ Hanbok để cho ba diễn viên chính thay đồ và chụp ảnh, ghi hình. Trong buổi phỏng vấn này Trương Quốc Vinh đã cho hay anh rời khỏi nhạc đàn vừa tròn một năm, hiện tâm trạng đang rất nhẹ nhàng. Mỗi lần có dịp sang Hàn Quốc anh đều rất vui, kỷ niệm đáng nhớ nhất là lần quay quảng cáo chocolate To You.

Nguồn: 荣史上的今天 @weibo