Tìm kiếm bài trong Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tưởng nhớ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tưởng nhớ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 25 tháng 12, 2019

Ký ức cũ ở Trường Châu - Trương Quốc Vinh "Đương Niên Tình" ở Trường Châu

Link bài gốc:
https://www.facebook.com/685921241762263/posts/822588808095505
Dịch bởi: Hang Vu


Buổi tối hôm đó, tôi lái xe về nhà, ngồi trong xe ô tô mở radio, đang phát bài 《Đương Niên Tình》, sau đó là 《Gió Tiếp Tục Thổi》, từng bài từng bài hát nổi tiếng của Ca Ca. Người dẫn chương trình không nói gì, rất khác so với thường ngày. Có điều gì đó bất thường, trong lòng đã biết là không ổn! Trong lòng thầm cầu nguyện chỉ là phản ứng quá mẫn cảm của bản thân, hy vọng không có chuyện gì xảy ra.

Đến khi phát bản tin tối, nữ phát thanh viên đọc đến "Trương Quốc Vinh tại Khách Sạn Văn Hoa...". Lòng tôi lặng đi, thở dài sao mà bi thảm. Chính là anh ấy đang ở thời thịnh niên, lại là ca sĩ nổi tiếng của cả một thế hệ, mất đi anh nhạc đàn Hồng Kông sao mà bất hạnh! Tài mạo của anh xuất chúng, ca nhạc phim ảnh đều ưu tú, là Ca Ca danh tiếng của Hồng Kông nhưng lại chọn con đường tuyệt lộ đó, lại còn chọn đúng buổi tối ngày Cá Tháng Tư, không biết có phải anh cố ý trong khoảnh khắc cuối cùng muốn thể hiện tính hài hước của anh với người đời, hay là vì ...

Chớp mắt một cái, anh ra đi đã mười mấy năm rồi, hôm nay lại là một ngày 1/4, đài truyền hình lại phát 《Gió Tiếp Tục Thổi》, tôi lại chạm vào những ký ức hoài niệm về anh (Anh dùng âm mũi khi hát, tình cảm ngập tràn, đến bây giờ anh đã thành tuyệt xướng, khó tìm người thứ hai). Lại gợi nên một chuyện cũ khi anh từng ở Trường Châu mà tôi biết.

Năm đó Ca Ca học Trung học ở trường Wellington, trong lớp có một người bạn đến từ Trường Châu, hai người nói chuyện rất hợp ý, vừa là đồng môn, vừa là hảo bằng hữu.

Sau khi tốt nghiệp ở Anh quốc và về lại Hồng Kông, Ca Ca vẫn chưa tìm được việc làm, cũng chưa gia nhập giới giải trí, buồn chán muốn chết, anh bạn kia liền rủ anh về Trường Châu ở, hưởng thụ một chút cuộc sống rời xa hòn đảo này.

Ca Ca đến Trường Châu là ở liền mấy chục ngày. Nơi này hấp dẫn anh ấy lâu đến thế, có lẽ cũng do anh đang nhàm chán vì chưa tìm được việc làm sau khi tốt nghiệp (Thiên Vương cũng khó tránh phải trải qua giai đoạn này trong cuộc đời).

Cha mẹ anh bạn Trường Châu trồng rau nuôi lợn, Ca Ca đến ở nhà họ cũng giống như ở nông trại, anh ấy cũng giúp đỡ họ chăm rau nuôi lợn, mỗi công việc nhà nông với anh ấy mà nói như trò chơi mới mẻ kỳ thú vậy. Gia đình anh bạn rất hiếu khách, nhiệt tình chỉ bảo Ca Ca, ba bữa cơm ăn uống tá túc đầy đủ. Phải biết rằng lúc đó anh vẫn chỉ là một cậu bé vô danh tiểu tốt, họ đối đãi anh như vậy đơn thuần là vì tấm lòng nhiệt tình của người Trường Châu chứ không có tâm địa gì khác. Họ cũng lệnh cho anh phải thoải mái như đang ở nhà.

Huống hồ, ngày ngày ở Trường Châu được ngắm cảnh non nước hữu tình xinh đẹp cũng làm Ca Ca rất vui, không nghĩ về Hồng Kông nữa. Năm đó anh từng đi qua Đông Loan và bơi lội ở Quan Âm Loan, đến nhà hàng Trương Ký nổi tiếng ăn mì trứng cá, cùng trò chuyện và nhận sự tiếp đãi của "công chúa trứng cá" (chắc là biệt danh của bà chủ hoặc người phát minh ra món này), cũng đi đến Alan's Ice House uống trà sữa nhiều lần. Nếu như năm đó bạn cũng ở Trường Châu, nói không chừng là đã cùng Ca Ca đi bơi, cùng ăn mì trứng cá, uống trà sữa cạnh anh ấy.

Sau đó vì cuộc sống, Ca Ca phải rời Trường Châu về Hồng Kông. Lịch sử sau đó thì mọi người đều biết, không cần phải nhắc lại nữa. Chuyện Ca Ca năm đó ở Trường Châu, trước giờ tôi chưa từng biết. Mãi cho đến khi có một anh bạn cũ (anh ấy cũng có họ hàng với anh bạn Trường Châu kia) nói với tôi chuyện này, tôi mới biết được.

Vì để chứng minh đây là chuyện thật, bạn tôi đưa mấy tấm ảnh đen trắng cho tôi xem. Có bức Ca Ca cày ruộng một mình, có bức chụp chung với người khác, cũng có bức chụp riêng gương mặt ngây thơ của anh, nhưng Trương Quốc Vinh rất đẹp trai, lại còn quàng tay qua vai anh bạn Trường Châu. Sở dĩ bạn tôi nói với tôi chuyện này là vì đó là chuyện thật, tuyệt đối không phải thành phần tuyên truyền khoác lác vớ vẩn.

Ca Ca và anh bạn Trường Châu từ đó về sau từ biệt nhau, hai người đi hai đường phát triển riêng. Sau đó Ca Ca gia nhập làng giải trí, hai người cũng ít liên lạc. Đến khi sự việc đau lòng ngày 1/4, anh bạn Trường Châu nặng tình nghĩa cũ đã đáp thuyền từ Trường Châu lên Bắc Giác đưa tiễn Ca Ca đoạn đường cuối cùng. Nhưng làm sao biết được đến nơi thì biển núi biển người đông nghìn nghịt, đường cũng bị niêm phong, ngay cả cửa Khách sạn Văn Hoa anh ấy cũng không nhìn thấy, cuối cùng chỉ có thể đứng sau lưng đám người đông đúc, đứng bên đường khom lưng về hướng Khách sạn Văn Hoa vái vọng bạn học cũ ba vái, rồi mới buồn bã lên thuyền trở về Trường Châu.

Năm tháng trôi đi lặng lẽ, chuyện cũ Trường Châu như bụi pháo hoa tan biến, nhưng những bài hát tuyệt vời của anh ấy sẽ mãi mãi ở trong tim chúng ta.


Chú thích: Vì mình không tìm được ảnh của Leslie và người bạn tại Trường Châu năm đó, nên đành lấy ảnh chụp lúc Leslie đang du học bên Anh để minh họa tạm.


Thứ Năm, 19 tháng 12, 2019

Trương Quốc Vinh và Lương Triều Vỹ


Leslie Trương Quốc Vinh và Tony nhỏ Lương Triều Vỹ gia nhập làng giải trí Hồng Kông nhiều năm, cơ hội chạm mặt nhau không ít nhưng kỳ thực hai người không mấy thân nhau vì tính cách và sở thích có phần khác biệt. Nhờ cơ duyên cùng hợp diễn cặp đôi tình nhân đồng tính làm khuynh đảo thế giới điện ảnh trong 《Xuân Quang Xạ Tiết》 (Happy Together), giữa hai người mới thiết lập được một tình bạn đẹp, hơn thế nữa Trương Quốc Vinh còn nói Lương Triều Vỹ là người đã cứu mạng anh.

Trong chương trình talkshow 《Dưới Sao Trời Khuynh Tình》 phát sóng năm 1997, Trương Quốc Vinh đã nhận xét Lương Triều Vỹ có tính cách lạ lùng, rất khó trò chuyện mà phải biết bắt đúng sóng của anh ấy. Mỗi lần Trương Quốc Vinh qua nhà thăm Lưu Gia Linh, Lương Triều Vỹ đều ra phòng ngoài bật nhạc Rock to ầm ỹ đến nỗi Trương Quốc Vinh xây xẩm hết mặt mày 😂. Ngay việc uống trà họ cũng không hợp nhau: Triều Vỹ thích theo phong cách trà đạo từ từ thưởng thức, vừa uống vừa nghiền ngẫm về hương vị của trà, công đoạn pha trà cũng phải qua đầy đủ 9 bước tỉ mỉ. Trương Quốc Vinh thì chỉ muốn dùng trà túi lọc cho nhanh nhanh, ngồi nghe Vỹ mời thưởng trà vô cùng sốt ruột 😔. Nhưng Trương Quốc Vinh cũng nhận xét Lương Triều Vỹ kỳ thực là một người tốt và có tâm lương thiện, trà của Vỹ pha ra rất thơm, cuộc sống anh ấy vốn dĩ trầm lặng và tao nhã.


Giai đoạn Trương Quốc Vinh bị đổ bệnh ở Buenos Aires, Argentina khi quay 《Xuân Quang Xạ Tiết》 chính là lúc hai người bắt trúng sóng của nhau 😜 :

Hẳn nhiều người đã biết chuyện vì phản đối đạo diễn Vương Gia Vệ bất ngờ đòi quay cảnh bed scene nhạy cảm, Lương Triều Vỹ đã tự nhốt mình ở lỳ trong phòng riêng, phải đợi Trương Quốc Vinh đến khuyên giải mới đồng ý quay tiếp. Song còn một chuyện nữa cũng gay cấn không kém: Trương Quốc Vinh vừa sang Argentina 3 ngày chưa kịp làm gì thì đột nhiên ngã bệnh rất ghê gớm, bị đi ngoài liên tục. Ban đầu, Quốc Vinh nghĩ đơn giản do chưa quen thổ nhưỡng hoặc bụng dạ anh không hợp với thức ăn nên chỉ xin Lương Triều Vỹ vài viên thuốc chữa đau bụng, nhưng kỳ lạ là hễ uống thuốc thì bệnh thuyên giảm, không uống nữa bệnh lại tiếp diễn ngày một nặng thêm. Đoàn phim đưa Quốc Vinh đến một bệnh viện địa phương khám thì bác sĩ cũng không phát hiện được nguyên nhân. Tình hình khi ấy rất thê thảm, Quốc Vinh bị sụt cân nghiêm trọng (có thể thấy trong phim anh rất gầy), mỗi ngày anh đều chạy vào chạy ra toilet 7-8 lần, cứ như vậy kéo dài 3 tuần liền, ăn cơm cũng không còn sức mà ăn nhưng vẫn phải ôm bụng gắng gượng quay phim theo tiến độ của đoàn. 

Thời gian đó từng có một nam diễn viên Hồng Kông ra nước ngoài quay phim bị nhiễm khuẩn lạ mà đột ngột qua đời, không kịp quay về quê hương. Bệnh của Quốc Vinh không cách gì hiểu được, trong thời khắc tồi tệ nhất anh đã nghĩ đến việc có thể mình giống người diễn viên xấu số nọ, giữa nơi đất khách mắc phải bệnh chữa không khỏi, khéo cũng không kịp quay về Hồng Kông. Anh kể rằng khi ấy mình đầu óc hoàn toàn minh mẫn, đã bình tĩnh bò dậy soạn ngay một bản di chúc. Quốc Vinh còn phân vân không biết có nên gọi điện về nhà để phân chia tài sản trước hay không (khi ấy mẹ của anh còn sống, anh muốn sắp xếp chu toàn để bà có thể an tâm dưỡng già). Rất may là nhờ có một người mà anh không chỉ hoàn thành việc quay phim, còn có thể toàn mạng trở về mở một chuỗi nhạc hội 《World Tour》 quậy tưng bừng. Người đó không ai khác hơn chính là Lương Triều Vỹ ! 

Một ngày, Quốc Vinh tự nhiên nghĩ đến và nói với Triều Vỹ rằng anh nghi ngờ mình đang bị nhiễm khuẩn Amoeba, cảm giác không ổn chút nào. Triều Vỹ ban đầu cho là không phải, nhưng để chắc chắn liền gọi điện về Hồng Kông nhờ bác sĩ gia đình tư vấn. Sau khi cung cấp triệu chứng bệnh của Quốc Vinh và nhận phản hồi xác nhận từ vị bác sĩ, Triều Vỹ vội vàng 6h sáng đã gõ cửa phòng báo cho Quốc Vinh "Ca Ca, đúng là anh bị nhiễm khuẩn Amoeba rồi". Nhờ vậy các trợ lý mới tìm mua đúng thuốc đặc trị, lại bắt Quốc Vinh húp cháo trắng với lòng trắng trứng muối 10 ngày liên tục, sức khỏe của anh mới dần hồi phục. 

Sau những trải nghiệm đó, Quốc Vinh và Triều Vỹ trở thành bạn tốt, không cần có việc gì nhất định cũng có thể gọi điện hỏi thăm nhau. Năm 2013, trong nhạc hội 《Miss You Much Leslie》 tưởng niệm 10 năm ngày mất của Quốc Vinh, Triều Vỹ làm khách mời ở trên sân khấu đã chia sẻ một câu chuyện nhỏ liên quan đến Quốc Vinh. Anh kể “Sau khi Ca Ca ra đi, tôi vẫn giữ số của anh trong điện thoại. Một lần tình cờ gọi vào, tôi nghe được giọng nói quen thuộc 'Làm ơn để lại lời nhắn của bạn'. Và tôi đã nhắn một câu, 'Mình làm lại từ đầu đi' (câu thoại nổi tiếng của Quốc Vinh trong phim). Ước gì được như vậy, thì hôm nay đứng trên sân khấu này không chỉ có một mình tôi".





Christopher Doyle nói về Trương Quốc Vinh



💖 “Điều vinh dự nhất trong cuộc đời tôi, chính là với tư cách một nhà quay phim, làm cầu nối cho Leslie Trương Quốc Vinh với các khán giả”. Khi nói những lời này, bàn tay đang cầm ly bia của Doyle run bắn lên. 

💖 "Tôi không thể không yêu anh ấy... Leslie vĩnh viễn ở trong trái tim tôi” 

💖 "Anh ấy dựa vào tình yêu và tinh thần cổ vũ mà sống. Cho nên anh ấy cần điện ảnh, anh ấy cần khán giả. Để đưa ra quyết định đó, có lẽ là anh cảm thấy khổ sở quá mà muốn được nghỉ ngơi, nhưng tôi nghĩ anh ấy biết - rằng tất cả chúng ta đều yêu quý anh ấy”. 

💖 "Tôi yêu Trương Quốc Vinh, trước nay lời tôi nói đều là nghiêm túc, từ quá khứ đến bây giờ cho đến tương lai, tôi nhất định không thay đổi. Leslie sẽ tái sinh, và lại tiếp tục tái sinh". 

💖 "Nam nhân duy nhất tôi quan tâm chính là Trương Quốc Vinh, những người khác tôi mặc kệ". 

💖 "How fucking beautiful man. I love him". Chris Doyle đã khóc trong một bài phát biểu tại The Chinese University of Hong Kong. 

* Thông tin thêm: Christopher Doyle từng hợp tác với Trương Quốc Vinh qua 5 bộ phim 《A Phi Chính Truyện》, 《Đông Tà Tây Độc》, 《Xuân Quang Xạ Tiết》, 《Phong Nguyệt》, và 《Nam Sanh Nữ Tương: Trung Quốc Điện Ảnh chi Tính Biệt》. Tên tuổi của Doyle thường được quốc tế tôn vinh là một trong những nhà quay phim xuất sắc và quan trọng nhất của điện ảnh thế giới đương đại.
_______

Nguồn bài: https://www.facebook.com/groups/lcifc/permalink/1099499393594483/
Dịch bởi: Leslie Sara



Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018

Ảnh đế - Ảnh hậu Kim Tượng và mối lương duyên với huyền thoại Trương Quốc Vinh

Nguồn: Saostar

Giải thưởng Điện ảnh Kim Tượng 2018 đã xướng tên Cổ Thiên Lạc và Mao Thuần Quân cách đây ít lâu và người hâm mộ phim Hong Kong không còn xa lạ gì với cặp đôi Ảnh đế - Ảnh hậu này. Song, mối lương duyên của cả hai người với huyền thoại màn ảnh Trương Quốc Vinh là những giai thoại ít người biết đến.

Từng là một người trẻ lạc lối với tương lai mờ mịt, thành công hiện tại đối với Cổ Thiên Lạc giống như ước mơ thành hiện thực. Thậm chí, trong quá khứ, anh còn không dám mơ tới vị trí mình đạt được ngày hôm nay.

Cổ Thiên Lạc bên cạnh đàn anh Trương Quốc Vinh

Người khởi nguồn cho giấc mơ đó là Trương Quốc Vinh. Chính huyền thoại họ Trương đã phát hiện tài năng của Cổ Thiên Lạc và giới thiệu anh vào đài TVB. Xuất hiện ngay giai đoạn nhà đài tìm kiếm những gương mặt mới, Cổ Thiên Lạc với đôi mắt cương nghị và gương mặt sáng đã nhanh chóng trở thành tiểu sinh hàng đầu được lăng-xê. Tuy mới bắt đầu với những vai diễn nhỏ, anh đã được khán giả chú ý và đánh giá cao năng lực diễn xuất. Càng về sau, sự nghiệp của anh càng rộng mở, nhất là từ sau khi thay đổi diện mạo thư sinh thành hình tượng nam tính với làn da rám nắng.

Cổ Thiên Lạc không quên Trương Quốc Vinh đã giúp mình có ngày hôm nay

Khi nói về giai đoạn đầu của sự nghiệp, Ảnh đế Kim Tượng không giấu được niềm cảm ân đối với đàn anh Trương Quốc Vinh. Ngày 12/9/2016, anh và ca sĩ/diễn viên Cổ Cự Cơ đã phát hành một MV tưởng nhớ "ca ca", cùng nhau thể hiện lại ca khúc "Đương Niên Tình" (themesong của phim Anh Hùng Bản Sắc 1986). Nhiều năm trôi qua, những người em, người bạn vẫn chưa hết xúc động khi nói về Trương Quốc Vinh - một người anh lớn trong nghề.

MV "Đương Niên Tình" tưởng nhớ Trương Quốc Vinh

Cổ Cự Cơ trong một đêm nhạc tưởng nhớ Trương Quốc Vinh


Trùng hợp, Ảnh hậu Mao Thuần Quân cũng từng xuất hiện bên cạnh tài tử họ Trương như một người bạn tri kỉ. Khác với Cổ Thiên Lạc, cô không nhận ân huệ của Trương Quốc Vinh, mà đúng hơn là nhận ân tình của người đàn ông này.

Ảnh hậu Kim Tượng từng là bạn tri kỉ của Trương Quốc Vinh

Thuở ban mai trong sự nghiệp của Mao Thuần Quân, báo chí thường đưa tin về mối tình đẹp giữa cô và “ca ca”. Tuy không phải là tình đầu của nhau nhưng Mao Thuần Quân là người con gái đầu tiên mà chàng tài tử tặng hoa. Có lần khi thấy cô buồn, Trương Quốc Vinh đã nói một câu vô cùng cảm động: “Từ nay về sau, Giáng sinh tụi mình sẽ ở bên nhau. Mỗi năm Giáng sinh anh đều sẽ hẹn hò em”.

 Họ từng bên cạnh nhau như một cặp đôi đẹp

Hai người “tung hứng” ăn ý trong phim Gia Hữu Hỷ Sự 1992

Lần đầu đóng chung trong phim Câu Chuyện Tình Yêu của đạo diễn Trương Chi, họ nhanh chóng trở thành cặp đôi ăn ý cả trên phim lẫn ngoài đời. Hơn thế nữa, cả hai còn là “cặp bài trùng” trên bàn mạt chược. Gia đình của nữ diễn viên họ Mao rất yêu mến Trương Quốc Vinh và ủng hộ tình yêu của hai người. Thế nhưng, khi Trương Quốc Vinh cầu hôn, cô đã từ chối và kết thúc cả mối tình đẹp như mơ. Ai ngờ rằng, cô cũng là người con gái cuối cùng tài tử họ Trương muốn lấy làm vợ.

“Lúc yêu em anh còn ngây thơ lắm… Nếu như lúc đó em đồng ý thì có lẽ sẽ thay đổi cả cuộc đời anh”. Lời này là Trương Quốc Vinh nói với Mao Thuần Quân khi cả hai cùng xuất hiện trong chương trình phỏng vấn Hâm Nóng Tình Yêu năm 2001. Có thể nói trong lòng huyền thoại màn ảnh, vị trí của Mao Thuần Quân không bao giờ thay đổi. Sau nhiều năm, anh vẫn gọi mối quan hệ giữa hai người là tình yêu nhưng đã thăng hoa thành một kiểu khác, như thể người thân trong gia đình vậy.

Trong mối quan hệ đồng nghiệp, Trương Quốc Vinh cũng bày tỏ sự yêu mến đối với tài năng của Mao Thuần Quân. Anh thường xem phim cô đóng và vui mừng khi thấy cô ngày càng tiến bộ và thành công.

Tình yêu của Trương Quốc Vinh luôn bao la như vậy. Không chỉ đối với người mình yêu, đối với đàn em và bạn bè, anh luôn mở rộng trái tim và sẵn lòng giúp đỡ họ. Anh nâng đỡ và dìu dắt không biết bao nhiêu người làm nên tên tuổi trong giới nghệ thuật. Thiếu chút nữa Huỳnh Hiểu Minh đã trở thành cái tên tiếp theo được anh để mắt đến. Sự ra đi của Trương Quốc Vinh là một tiếc nuối lớn không chỉ với khán giả mà còn với bạn bè đồng nghiệp. Song, tấm lòng anh để lại cho cuộc đời này như những giai điệu đẹp mãi ngân nga giữa lòng người mộ điệu.


Thứ Hai, 24 tháng 9, 2018

[Vietsub - audio] Tự truyện Trương Quốc Vinh trên đài radio 1985

Trong một chương trình radio vào năm 1985, Leslie đã thuật lại quá trình trưởng thành của mình từ thời thơ ấu bên người thân, sang Anh quốc học tập đến khi vào nghề. Cuộc tự thuật này được đưa vào album collection History (2004) - chia ra gồm 8 track - như một cách để tưởng niệm anh. 


Phần 1 của tự truyện được Khue Nguyen biên tập từ track số 1 kể về thời thơ ấu trong album History và thêm vào một số đoạn từ bản text tường thuật lại đầy đủ nội dung mà audio còn thiếu (có lẽ đã bị cắt bớt). 


Các bài hát được sử dụng trong clip:

- I am what I am (Cantonese) - 我 : https://www.youtube.com/watch?v=eU-jjzbrlGM
- I am what I am (Mandarin) - 我 : https://vimeo.com/221160993
- Tiểu minh tinh - 小明星 : https://www.youtube.com/watch?v=LPH8b5mb0Us
- Không khói, luôn có hoa (tạm dịch) - 沒有煙總有花 : https://www.youtube.com/watch?v=uaAKXaASxf0

Những hình ảnh được lấy từ thời thơ ấu của Leslie và từ photobook "Stark Impression" (1988). 


Thực hiện biên tập + Vietsub: Khue Nguyen
Link: 
https://www.youtube.com/watch?v=8EaeokQ2-78






Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2018

Christopher Doyle tại "Khu vườn của Leslie"

Photo Credit: Wmy Yvonne
Source: Leslie Cheung; Reflections of the Man and Artiste


Khoảnh khắc Christopher Doyle (tên tiếng Hoa là Đỗ Khả Phong), một nhà quay phim kiệt xuất của thế giới điện ảnh, xuất hiện đứng trầm ngâm trước những lẵng hoa tuyệt đẹp tại khu vực tưởng niệm Leslie bên dưới khách sạn Mandarin Hong Kong đầu tháng 4 năm nay khiến nhiều fan không khỏi bồi hồi xúc động. Lúc sinh thời, Leslie đã có một tình bạn cũng như tình cộng sự đẹp với ngài Doyle khi cả hai đồng hành cùng nhau qua 8 bộ phim, từ những tháng ngày non trẻ trong sự nghiệp điện ảnh. 





Christopher Doyle từng chia sẻ một câu chuyện thú vị của ông cùng Leslie trong quá trình quay bộ phim "A Phi Chính Truyện" (Days of being wild). Doyle kể rằng khi đó ông đang đứng đằng sau ống kính camera trong khi Leslie chuẩn bị lái một chiếc ôtô lao thẳng về phía ống kính, anh sẽ phải dừng nó lại ngay trước khi mui xe chạm tới giá đỡ camera. Leslie đã khẳng định với Doyle anh có thể dừng nó lại kịp thời, nhưng Doyle vẫn lo lắng vì sỏi đường có thể làm Leslie mất phán đoán. Rốt cuộc Leslie dừng được xe ngay trước mũi giá đỡ kiềng ba chân, nhưng Doyle lại cho hay, “Tôi gần như đã nhảy ra khỏi vị trí. Leslie lao ra khỏi xe trong giận dữ và đến trước mặt tôi, yêu cầu tôi cho anh biết vì sao tôi lại không tin anh có thể dừng chiếc xe kịp lúc. Anh ấy là như vậy đấy.” 

Xin cảm ơn Christopher Doyle, người đã tạo nên rất nhiều khoảnh khắc không-thể-quên cho Leslie trên màn ảnh rộng ! 




Clip: Doyle tưởng nhớ Leslie (kèm Engsub)





Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2018

Lâm Thanh Hà: Sủng Ái Trương Quốc Vinh

Trích tự truyện Song Lý Song Ngoại của Lâm Thanh Hà 



Những người lo việc hậu đài thường hay gọi tôi là tỷ tỷ, gọi Trương Quốc Vinh là ca ca, tôi trộm nghĩ có lẽ họ cho rằng hai chúng tôi là những người cần đặc biệt được sủng ái nhất.

Vào năm 1993 khi cùng đóng Đông Tà Tây Độc và Đông Thành Tây Tựu chúng tôi đều ở cùng một dãy trọ, mỗi sáng cả hai cùng đến phim trường bằng xe buýt của công ty. Có lần, cậu ấy hỏi tôi khi đang ngồi xe rằng cuộc sống của tôi hiện như thế nào, tôi chưa nói gì đột nhiên nước mắt đã rơi, sau vài phút trầm mặc, Vinh quàng lấy vai tôi mà rằng: “Em sẽ đối tốt với chị mà.”

Từ giây phút ấy chúng tôi nên duyên bạn bè.

---

Vào một đêm tháng 3 năm 2003, sau khi dùng bữa tối tôi có hẹn bạn đi xem chiếu bóng, cô ấy bảo rằng cũng đã hẹn Vinh cùng xem và phải đánh điện hỏi cậu ấy trước hẵng trả lời tôi. Tôi thấy hơi phiền lòng, việc gì phải rắc rối thế, cứ mua thêm tấm vé là xong.

Chúng tôi hẹn gặp ở cổng rạp chiếu bóng nằm trong khu trung tâm mua sắm Hựu Nhất , tôi thấy Vinh đứng nơi cầu thang, lưng tựa vào tường và nhìn tôi mỉm cười. Nụ cười ấy trông thật như thiên sứ, tôi buột miệng: “Cậu đẹp trai quá!”, Vinh cũng vừa cắt tóc không lâu.

Chúng tôi xem phim Phong Vân Nữu Ước, phim này thật tàn nhẫn và bạo lực quá, tôi xem mà cảm thấy khó chịu. Xong phim chúng tôi ra khỏi rạp, Vinh quàng vai tôi hỏi xem phim có thích không? Tôi nhẹ lắc, và khi bàn tay cậu ấy đang run rẩy đặt lên vai đã khiến tôi hết hồn vía. Vinh rất lễ độ giúp chúng tôi mở cửa xe, tiễn tôi lên xe. Tôi ngồi nơi ghế sau, tự nghĩ cảm thấy nghi hoặc phong cách khác thường của Vinh, nhưng chưa kịp nói gì Vinh đã đóng cửa xe. Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy Vinh cùng Đường tiên sinh đang đứng cùng nhau, phía sau là bạn tôi với chiếc áo khoác màu đen đang bị gió thổi tung, nhìn cô ấy như vẻ là thiên thần bảo hộ cho hai người họ. 

Trong lòng tôi vẫn bồn chồn không yên, sau khi đến nhà bèn gọi điện cho bạn, hỏi Leslie (tên tiếng Anh của Trương Quốc Vinh) ra sao rồi, cô ấy bảo: “Chuyện nghiêm trọng lắm.” 

Sau khi hiểu rõ sự tình, đoán chừng Vinh bị mắc bệnh trầm cảm, bạn tôi bảo rằng nhiều người quen/bạn bè của Vinh đã thử qua rất nhiều cách, đổi rất nhiều bác sĩ nhưng vẫn vô dụng. Tôi nghe nói ở đại lục có một vị bác sĩ dù bạn có bệnh gì cũng không quan trọng, chỉ cần cho ông ấy hoặc tiêm hoặc mổ đều sẽ trị khỏi, hy vọng có thể thuyết phục Vinh đến xem thử. Khoảng thời gian ấy đang là lúc dịch SARS hoành hành ghê gớm nhất, nên sự việc này phần nào đã bị quên lãng. 

Không nghĩ được rằng sau lần đó, trừ phi ở trong mộng, còn ngoài ra tôi không còn cách nào gặp được Vinh. 

Ngày 1 tháng 4 sau khi dùng cơm tối với bạn, cô ấy mới báo hung tin cho tôi, lúc ấy lồng ngực như muốn vỡ tung, tôi lớn tiếng rằng: “Sao không giúp cậu ấy hẹn vị bác sĩ kia? Sao không giúp cậu ấy?” Thật ra cũng không rõ liệu bác sĩ đó có giúp ích được gì cho Vinh không, nhưng từ đó đến nay tôi vẫn luôn tự trách bản thân. 

Sau khi Vinh đi, hầu như mỗi người bạn của cậu ấy đều khổ não vì sơ hở của bản thân mà không quan tâm nhiều hơn khi Vinh còn sống. Vinh được mọi người sủng ái, cậu ấy cũng yêu thương tất cả mọi người. 

Thời gian trôi vùn vụt, chớp mắt Vinh đã đi được sáu năm, hôm nay nhấc bút viết về Vinh, trong tâm trí tôi tràn đầy nụ cười thiên sứ năm nào cậu ấy đã trao tặng. 

31/03/2009 

---

Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2017

Trương Quốc Vinh – Mai Diễm Phương: Tình Duyên Kiếp Này, Kiếp Sau Tiếp Tục

Source: Apple Daily
Translation by JustafanofAnita

Tháng 12 nhớ về một Phương hoa tuyệt đại !
Đọc thêm >>> Phương hoa tuyệt đại



Vào thập niên 80, hai siêu sao duy nhất của Hồng Kông có thể so sánh ngang nhau chính là Trương Quốc Vinh và Mai Diễm Phương. Cho đến ngày 1 tháng 4 năm 2003, Trương Quốc Vinh từ tầng 24 của khách sạn Mandarin Oriental nhảy xuống kết thúc sinh mệnh của mình; Mai Diễm Phương 8 tháng sau qua đời do bệnh ung thư tử cung. “Phong Hoa Niên Đại” (thời đại huy hoàng) của hai người đành đặt xuống một dấu lặng. Tuy nhiên, sau bao nhiêu năm, tình bạn, những tác phẩm, cũng như linh tính và khí chất cự tinh của Trương Mai đến giờ vẫn như cũ, không hề suy giảm.



Kim Đồng Ngọc Nữ của làng âm nhạc

Hình dung Trương Mai hai người họ như thế nào đây? Phương tiện truyền thông Hồng Kông từng nói Trương Quốc Vinh là 「Mai Diễm Phương phiên bản nam」, và Mai Diễm Phương là 「Trương Quốc Vinh phiên bản nữ」. Họ là Kim Đồng Ngọc Nữ của ca đàn, từng cùng một công ty quản lý, cơ hội biểu diễn chung ở nước ngoài khá nhiều. Có lần lúc về khách sạn khi biểu diễn kết thúc, một người đàn ông da đen đi nhầm phòng, xông vào phòng của Mai. Sau lần đó, Trương trở thành sứ giả bảo hộ cho cô. Mỗi lần hai người ra ngoài đăng ký khách sạn, Trương Mai nhất định chọn các phòng kề nhau và dãy phòng kết nối nhau. Còn Trương Quốc Vinh từng kể: "A Mai rất quan tâm tôi. Có lần tôi kiệt sức và nằm gối lên chân cô ấy ngủ suốt 4 giờ liền, tôi biết cô ấy cũng đã rất mệt, nhưng vì không muốn tôi tỉnh mà cô ấy đã ngồi im không dám cử động trông tôi ngủ." 

Trong âm nhạc của Trương Quốc Vinh, rất ít có bài nam nữ song ca; xét về phương diện phong cách trên sân khấu và kỹ năng ca hát, tính đi tính lại, Mai Diễm Phương hợp với anh nhất. Trên thực tế, không chỉ có ca hát, ngay cả đến vũ đạo, rất nhiều màn trình diễn [hai người họ] đều làm theo ngẫu hứng. Thông thường, trước lúc biểu diễn, [bọn họ] sẽ thương lượng hát bài gì vào phút cuối, sau đó nắm tay nhau bước lên sân khấu. Âm nhạc vừa nổi lên, hai người tức khắc hòa nhập vào vũ đài, phối hợp đến cảnh giới “thiên y vô phùng” (hoàn hảo).

Tình cảm của hai người họ, ngoài việc được tạo lập qua âm nhạc và sân khấu, thậm chí đến cả lĩnh vực điện ảnh, họ cũng bằng lòng sát cánh bên nhau. Các phim như Duyên Phận, Ngẫu Nhiên và Yên Chi Khấu đều lưu giữ hình ảnh của họ, biểu hiện nhập vai đến từng li, sao mà tự nhiên và tương xứng. Mai từng nói, “Nếu không phải là Trương Quốc Vinh, tôi sẽ không để người khác ôm thân mật đến thế.”



Qua đời cùng năm

Trương Mai, bọn họ cuối cùng là tình nhân, tri kỉ, hay tình huynh muội?

Trương Quốc Vinh khi tiếp nhận phỏng vấn, nhắc đến Mai Diễm Phương thường nói rằng: “[Mai] là một cô gái mãi mãi muốn bản thân mình là tiêu điểm.” Nếu Trương cùng bằng hữu hàn huyên mà sao lãng Mai, thì cô tất sẽ không vui.

“Bởi vì cô ấy rất khẩn trương đến tôi, cho nên tôi muốn càng yêu thương cô ấy hơn” ,Trương đã nói như thế. Có lẽ tình bạn còn hơn tình yêu, lòng Trương Mai hẳn đã rõ; một khi hai bên mở ra góc cửa sổ ái tình trong tim, tình yêu đó sẽ hủy hoại tình bạn đẹp đẽ của họ. Đây thực sự là một mối liên kết “hữu duyên vô phận” rất kì diệu, tình bạn giữa họ đã vượt qua tình yêu, và cũng vượt qua giới tính.


Trương Mai được công nhận là cộng sự tốt nhất, cũng là tình nhân trên sân khấu. Hai người họ không phải là anh em, nhưng tình cảm còn trên cả huynh muội.

Có một quãng thời gian, tâm tình Mai không thoải mái, đã buồn bã hỏi Trương: “Nếu em đến 40 tuổi mà vẫn không gả cho ai, anh sẽ lấy em chứ?” Anh an ủi rồi trả lời cho cô vui: “Được thôi !” Ngờ đâu, vào cái năm họ mất, Mai vừa đúng 40.

Vào ngày này 13 năm trước, Trương đã hẹn với người quản lý Trần Thục Phân gặp tại nơi anh ở, khách sạn Mandarin Oriental. Trần Thục Phân đợi rất lâu cũng không thấy Trương xuống, nên gọi điện thoại cho anh. Đối phương đáp: “Chị đi ra ngoài cửa khách sạn đợi, sẽ thấy tôi ngay thôi.” Không lâu sau, Trần Thục Phân đã tận mắt nhìn thấy Trương rơi từ tầng 24 xuống trước mặt mình.


Tại tang lễ của Trương, rất nhiều ngôi sao tụ tập đông đảo, mỗi người trên mặt đều mang vẻ đau buồn. Song, sự xuất hiện của Mai lại khiến sự bi thương của biết bao người vì vậy mà thua kém đi. Vào thời điểm đó, do bệnh ung thư chuyển biến xấu ảnh hưởng đến cử động, nên Mai cần người dìu đi. Đồng thời, cô đang chuẩn bị cho đại nhạc hội cuối của mình, tâm trạng và thể lực đều kiệt quệ. Tuy nhiên, cô chỉ để Trương chờ 8 tháng. Ngày 30 tháng 12 cùng năm, Mai qua đời vì bệnh ung thư tử cung biến chứng khiến phổi bị suy kiệt.

Trương Quốc Vinh đột nhiên từ giã cõi đời, Mai Diễm Phương hương tiêu ngọc vẫn, hai người cùng ra đi trong năm 2003; chuyện này có lẽ đã khiến rất nhiều người hâm mộ cảm thấy không đành lòng. Nhưng, nhìn sự việc từ một góc độ khác, rốt cuộc bọn họ lại ở bên nhau để trợ giúp lẫn nhau, tiếp tục duyên trước. Vậy, lần này còn là “hữu duyên vô phận” hay không? Tất cả người hâm mộ chỉ có thể gởi tặng lời chúc phúc vô hạn. (Trung Tâm Giải Trí / Báo Tổng Hợp)


Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2017

Trương Quốc Vinh - 'Anh hùng bản sắc' cuối cùng của Ngô Vũ Sâm

(tuoitre) - Nói về Trương Quốc Vinh trong phim Anh hùng bản sắc, đạo diễn Ngô Vũ Sâm cảm khái: 'Trương Quốc Vinh chính là Anh hùng bản sắc cuối cùng!'


Đạo diễn Ngô Vũ Sâm

Trong buổi công chiếu bộ phim Anh hùng bản sắc phiên bản 4K, đạo diễn Ngô Vũ Sâm lần đầu tiên chia sẻ về hậu trường làm phim cách nay 31 năm.


Tình tiết anh Tiểu Mã ngậm cây quẹt diêm do Châu Nhuận Phát thiết kế


Trong phim, tình tiết anh Tiểu Mã ngậm cây quẹt diêm là hình ảnh kinh điển trên màn ảnh, đạo diễn Ngô Vũ Sâm cho biết đó là do Châu Nhuận Phát thiết kế.

Ngoài ra, còn có cảnh phim trong gara xe lúc Châu Nhuận Phát ăn cơm hộp nhìn thấy Địch Long vừa ra tù, cũng do Châu Nhuận Phát gợi ý, lúc ăn cơm hộp nhìn thấy Địch Long, thể hiện cảm giác nhói lòng.

Tình tiết anh Tiểu Mã ngậm cây quẹt diêm là do Châu Nhuận Phát thiết kế

Nhắc đến cơm hộp, đạo diễn Ngô Vũ Sâm kể năm xưa mọi người trong đoàn phim đều ăn cơm hộp, có một số người chê không ngon, ăn mấy miếng bỏ không ăn nữa.

Châu Nhuận Phát đã nhặt cơm hộp còn thừa ăn hết và nói mọi người không nên lãng phí thức ăn như thế, khiến mọi người tự cảm thấy xấu hổ, từ đó không ai dám bỏ mứa thức ăn nữa.

Đạo diễn Ngô Vũ Sâm cho biết, ông luôn tạo không gian cho diễn viên tự do phát huy diễn xuất của mình, ông hy vọng có thể đưa cảm nhận, kinh nghiệm cuộc sống của diễn viên lên màn ảnh.


Rơi nước mắt nhớ lại tình cảm với Trương Quốc Vinh


Trong phim Anh hùng bản sắc, Trương Quốc Vinh đóng vai Tống Tử Kiệt, em trai của Tống Tử Hào (Địch Long). Sau khi xem trích đoạn phim của Trương Quốc Vinh, đạo diễn Ngô Vũ Sâm rơi nước mắt nhớ lại tình cảm giữa ông và Trương Quốc Vinh.

"Trương Quốc Vinh là người bạn mà tôi tôn trọng nhất và thân thiết nhất, đoàn làm phim Anh hùng bản sắc như là một đại gia đình vậy, Quốc Vinh giống như em trai ruột của tôi.

Bản thân tôi cũng tham gia diễn xuất trong phim, những cảnh phim của tôi đều do Trương Quốc Vinh đạo diễn, cậu ấy ở bên cạnh chỉ dẫn tôi phải diễn thế nào để thể hiện tốt phần lời thoại, phải làm sao thả lỏng để diễn được tự nhiên.

Trương Quốc Vinh rất kính trọng tôi, gọi tôi là sư phụ, gọi vợ tôi là sư mẫu. Cậu ấy là một người luôn che giấu đau khổ của bản thân, chỉ đem niềm vui đến cho những người xung quanh".


Đối với Ngô Vũ Sâm, Trương Quốc Vinh như em trai ruột của ông

Ngô Vũ Sâm cho biết, nếu như có cơ hội làm lại bộ phim Anh hùng bản sắc, ông sẽ thay đổi nhân vật của Trương Quốc Vinh.

"Tôi sẽ miêu tả chi tiết hơn những đau khổ, trăn trở trong lòng Tống Tử Kiệt và những áp lực mà cậu ấy phải chịu đựng, kết phim dùng cái chết của Châu Nhuận Phát để cậu ấy giác ngộ thật quá tàn nhẫn.

Nhân vật em trai của Trương Quốc Vinh không tệ, cậu ấy không đáng phải chịu đựng những lời chê trách và những đau khổ dằn vặt, nên có một cách xử lý tốt hơn để cậu ấy hiểu được anh trai, thay đổi những khó khăn và áp lực mà cậu ấy phải đối mặt. Thật ra, Trương Quốc Vinh mới là 'Anh hùng bản sắc' cuối cùng".

Đạo diễn Ngô Vũ Sâm cùng ba nam chính: Châu Nhuận Phát, Địch Long và Trương Quốc Vinh


Anh hùng bản sắc là võ hiệp hiện đại







Năm 1986, khi bộ phim Anh hùng bản sắc công chiếu, đã khiến khán giả cảm động bởi tình cảm anh em, 31 năm sau cảm xúc đó vẫn lấy nước mắt của người xem.

Ngô Vũ Sâm bày tỏ: "Tôi làm Anh hùng bản sắc như bộ phim võ hiệp hiện đại, đem tinh thần hy sinh, tinh thần hiệp nghĩa vào trong bộ phim này".

Ngô Vũ Sâm thổ lộ rằng, ông thường hay tưởng tượng bản thân là một kiếm khách: "Tôi thích hành hiệp trượng nghĩa, vui vẻ giúp đỡ mọi người, cũng thích kết giao bạn bè".

Có thể nói, Anh hùng bản sắc là tấm gương phản chiếu tính cách của cá nhân Ngô Vũ Sâm.

Đạo diễn Ngô Vũ Sâm dàn dựng bộ phim Anh hùng bản sắc vào năm ông 40 tuổi

Tuy nhiên, điều khiến đạo diễn Ngô Vũ Sâm tâm đắc nhất là: "31 năm sau vẫn được nhìn thấy Anh hùng bản sắc trình chiếu, mọi người vẫn còn nhớ đến bộ phim, càng xúc động hơn khi thấy tác phẩm kinh điển được phục chế đẹp như vậy, cảm giác giống như bộ phim được tái sinh".

Bộ phim Anh hùng bản sắc phiên bản phục chế 4K có 2 thứ tiếng: Quan Thoại và Quảng Đông, trình chiếu tại Hong Kong, Trung Quốc từ ngày 17-11.


Điện ảnh quan trọng nhất vẫn là tình cảm

Nói đến hiện tượng các bộ phim Hoa ngữ hiện nay thường chú trọng vào kỹ xảo, đạo diễn Ngô Vũ Sâm cho rằng đó chỉ là vấn đề tạm thời, điện ảnh quan trọng nhất vẫn là tình cảm.

"Điện ảnh Hoa ngữ chịu ảnh hưởng quá lớn từ Hollywood và Nhật Bản, điển hình là Chiến lang 2, bộ phim lập kỷ lục doanh thu phòng vé cũng có nguyên do của nó.

Tôi cho rằng điện ảnh dù có biến hóa cỡ nào, cũng không thể thiếu đi tình cảm".



Trên trường quay, đạo diễn Ngô Vũ Sâm luôn tạo không gian cho diễn viên phát huy diễn xuất


Đạo diễn Ngô Vũ Sâm cùng Địch Long và Trương Quốc Vinh trao đổi cảnh quay



Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Đạo diễn Vu Nhân Thái nhớ về Trương Quốc Vinh - ngày 01/04/2013

Chuyển ngữ bởi Gem Nguyen @DAN



Tôi là Ronny Yu - Vu Nhân Thái. Hôm nay tôi rất vui khi có dịp được hồi tưởng lại về Leslie Trương Quốc Vinh. Tôi và anh ấy đã có dịp được làm việc cùng nhau trong hai phim Bạch phát ma nữ truyện (The bride with white hair 1993) và Dạ bán ca thanh (The phantom lover 1995). Tuy ko làm việc nhiều cùng nhau nhưng chúng tôi vẫn trở thành những người bạn rất tốt.

Bạch phát ma nữ truyện (The bride with white hair 1993) - Bộ phim này được sản xuất vào năm 1993, cách đây đã 20 năm. Vào thời gian đó, đạo diễn Từ Khắc đã làm một vài phim kiếm hiệp - võ thuật, vì thế ai nấy đều nghĩ rằng không nên sản xuất thêm bộ phim nào cùng đề tài/thể loại như vậy nữa. Nhưng tôi đã đọc qua tiểu thuyết Bạch phát ma nữ của Lương Vũ Sinh, và khi đó nhà sản xuất Huỳnh Bách Minh còn giới thiệu cho tôi phiên bản phim Bạch phát ma nữ do Nina Bào Khởi Tịnh (Paw Hee Ching) đóng vai chính. Điều cuốn hút tôi không phải là yếu tố võ thuật, mà chính là câu chuyện tình giống như Romeo và Juliet đã làm tôi cảm động. Tôi đã nói với Huỳnh Bách Minh rằng chúng tôi có thể làm bộ phim này. Tất nhiên rất nhiều người khuyên tôi rằng không nên, nhưng tôi sẽ làm lại bộ phim dưới một góc nhìn rất khác. Chúng tôi cần một nam chính điển trai nhất và một nữ chính xinh đẹp nhất, và thế là Huỳnh Bách Minh liền gợi ý tôi nên mời Trương Quốc Vinh và Lâm Thanh Hà. Vào thời điểm đó, Huỳnh Bách Minh đã làm việc với Leslie qua một vài bộ phim, thế nên chúng tôi thỉnh thoảng vẫn có cơ hội tiếp xúc và trò chuyện. Tôi vẫn nhớ cái lần tôi đến khách sạn Park Hyatt để thảo luận với Leslie về bộ phim này.

Ronny: Anh có thích James Dean ko?
Leslie: Có chứ, tôi thật sự rất thích ông ấy.
Ronny: Tôi cảm thấy rằng Trác Nhất Hàng (trong phim) rất giống với ông ta.
Leslie: (ngay lập tức trả lời) Ah, tuyệt!
Ronny: Tôi cảm thấy bộ phim này nên được làm mới, khán giả sẽ có một cảm nhận mới khi xem phim. Cảnh quay, trang phục và bối cảnh sẽ được làm khác (so với những phiên bản trước)
Leslie: Rất tốt!
Ronny: Nhưng mà anh sẽ phải sáng tác ca khúc chủ đề đó.
Leslie: Một bài hả?
Ronny: Hai thì sao?
Leslie: Tôi e rằng khá khó đấy.
Ronny: Đừng lo, tôi sẽ ko thúc giục anh đâu. Chúng ta hãy cứ bắt tay vào làm bộ phim và khi nào anh có cảm xúc anh có thể sáng tác ca khúc chủ đề cho nó.

Và cuối cùng, đó là cách mà mọi thứ được thực hiện. Leslie là một cá nhân, một diễn viên hết sức thông minh và chuyên nghiệp. Một khi anh ấy đã nhận vai, thì anh sẽ đắm chìm hoàn toàn vào nó. Leslie thường gọi cho tôi mỗi khi anh ấy nảy ra ý tưởng mới, về việc anh ấy nên diễn xuất thế nào, thiết kế nên như thế nào, chuyện tình giữa nhân vật của anh và nhân vật của Lâm Thanh Hà nên ra sao. Anh ấy lo liệu mọi chuyện hệt như một đạo diễn. Anh ấy thực sự có năng lực của một đạo diễn, có thể nhìn bao quát tổng thể bộ phim, và đó là lý do chúng tôi thêm tên của anh vào trong mục Nhà sản xuất, bởi vì Leslie đã có một tầm nhìn toàn bộ cho dự án phim đó. Trước hết, anh ấy đồng ý với tôi rằng bộ phim nên được làm theo một cách khác để khán giả có thể có đc những cảm xúc mới mẻ khi xem. Anh ấy muốn ca khúc chủ đề phải biểu đạt được nội dung của phim, không phải chỉ bởi vì anh ấy là Trương Quốc Vinh - người sáng tác ca khúc, mà còn vì anh ấy muốn có những bài hát mà khi khán giả nghe nó, họ sẽ hiểu những gì bộ phim truyền đạt. Tôi rất vui khi được hợp tác cùng Leslie, bởi vì tôi là một người rất cầu toàn và luôn đặt tiêu chuẩn cao cho mọi việc, thật mừng khi tôi có được một cộng sự cùng chia sẻ những cảm xúc, quan điểm đó với mình.



Dạ bán ca thanh (The phantom lover 1995) - Dạ bán ca thanh (Tiếng hát lúc nửa đêm) được sản xuất vào năm 1995. Toàn bộ phim được quay tại Bắc Kinh - Trung Quốc, bởi lẽ chỉ có ở Bắc Kinh chúng tôi mới tìm được một phim trường và những địa điểm phù hợp với bối cảnh câu chuyện xảy ra vào những năm 1930. Một lần nữa, lại chính là Raymond Huỳnh Bách Minh là người đã đưa tôi xem Dạ bán ca thanh phiên bản cũ từ những năm 1930 và gợi ý liệu chúng tôi có thể làm lại phim này. Ngay lập tức tôi đã trả lời rằng có, nên mời Leslie Trương Quốc Vinh tham gia diễn xuất và viết nhạc chủ đề cho phim. Chúng tôi đã có cơ hội hợp tác với Leslie trước đây và rất mừng nếu có thể tiếp tục làm việc cùng anh. Tôi nghĩ Leslie cũng cảm thấy như vậy.Tôi vẫn còn nhớ khi tôi tới thăm nhà Leslie tại Vancouver và mang cho anh xem bản gốc của bộ phim Dạ bán ca thanh.

Leslie: A, nó khá giống phim "Bóng ma trong nhà hát opera".
Ronny: Ừ, gần như vậy, nhưng mà mặt anh sẽ phải làm biến dạng đi chút ít.
Leslie: Tốt, càng biến dạng nhiều càng tốt. Nếu ko khán giả sẽ khó tin (khi xem phim) lắm.

Leslie ko thích những diễn viên điển trai luôn cố gắng sao cho trông mình ít "xấu xí" nhất khi lên phim ngay cả khi vai diễn yêu cầu. Leslie thấy rằng nếu vai diễn của anh là một nhân vật bị huỷ hoại bởi acid, thì phải làm sao cho thật giống như vậy. Đó là lý do tại sao tôi thích làm việc với Leslie. Anh rất chuyên nghiệp và toàn tâm toàn ý với bộ phim. Anh ấy ko chỉ hết mình cho âm nhạc, mà còn có cảm quan điện ảnh rất tốt. Leslie thực sự biết phân tích và cảm thụ điện ảnh, anh ấy xem rất nhiều phim. Tôi nhớ rất rõ rằng tôi đã xúc động ra sao khi nghe tin anh nhận vai trong "Bá vương biệt cơ" (Farewell my concubine) và dành ra 8 tháng trời chỉ để chuyên tâm học tiếng Bắc Kinh. Một diễn viên thuộc hàng ngôi sao như anh ấy mà vẫn cống hiến hết mình và dành rất nhiều thời gian để cố gắng làm nên thành công, đó là điều khiến tôi thêm vô cùng ngưỡng mộ. Dạ bán ca thanh đều khiến cả hai chúng tôi liên tưởng tới "Bóng ma trong nhà hát opera", bởi thế nên chúng tôi biết rằng giai điệu của ca khúc chủ đề cũng phải truyền tải được điều đó. Leslie đã nghĩ ra giai điệu cho bài hát rất nhanh. Anh ấy nói tôi hãy cho anh ấy 2 ngày, sau đó chúng tôi sẽ cùng nghe giai điệu và nếu có chỗ nào chưa ổn thoả, chúng tôi có thể cùng thay đổi nó. Leslie rất cởi mở, anh ấy ko phải tuýp người sẽ nói rằng "Đừng có đòi hỏi tôi, khi nào đến lúc thì tôi sẽ làm", anh ấy không bao giờ làm như vậy. Vấn đề duy nhất chúng tôi phải thảo luận với nhau là lời bài hát nên dùng tiếng Phổ thông hay tiếng Quảng. Tôi nghĩ rằng ca khúc này nên được hát bằng tiếng Phổ thông bởi vì bối cảnh câu chuyện diễn ra ở Trung Quốc, dĩ nhiên cũng có vài người cho rằng nên dùng tiếng Quảng nhưng cuối cùng thì tiếng Phổ thông vẫn được chọn. Leslie cũng đồng ý rằng tiếng Phổ thông là lựa chọn thích hợp hơn, đó là lý do tôi rất thích làm việc với Leslie, anh ấy hiểu rất rõ ràng mọi chuyện. Leslie cũng thường giới thiệu cho tôi nghe những bài hát hay. Thường thì tôi chỉ nghe The beatles hoặc Rolling Stones chứ hiếm khi nghe nhạc Hoa. Leslie đã khuyên tôi nên nghe thử nhạc của Hứa Quán Kiệt (Sam Hui) và Lâm Tử Tường (George Lam). Anh ấy là người đã "dẫn dắt" tôi đến với âm nhạc Hoa ngữ. 

Leslie và tôi ở cùng một khách sạn trong quá trình quay phim Dạ bán ca thanh, vì thế chúng tôi có rất nhiều cơ hội dùng bữa cùng nhau. Chúng tôi đều thường chọn món cơm gà Hải Nam vì đó là món ngon nhất ở nhà hàng. Thật tốt (cho bộ phim) khi đạo diễn và diễn viên chính có nhiều cơ hội gặp gỡ và nói chuyện với nhau, bởi vì chúng tôi sẽ có nhiều thời gian thảo luận, trao đổi ý kiến với nhau hơn trước khi làm việc và vì thế nên tiến trình của bộ phim được đẩy nhanh lên rất nhiều. Leslie thực sự tin tưởng vào đạo diễn, trừ khi có vấn đề gì thì anh ấy sẽ thẳng thắn nêu ra, còn phần lớn thời gian Leslie làm theo chỉ dẫn của tôi. Anh ấy rất tôn trọng người khác. Ví dụ như mặc dù nữ chính của bộ phim - cô Ngô Thanh Liên đã từng tham gia diễn xuất trong một vài bộ phim Hongkong trước đó, nhưng tiếng Quảng của cô ấy vẫn ko thực sự tốt. Leslie đã giúp phiên dịch giữa cô ấy và đoàn làm phim, bởi vì một nửa đoàn làm phim nói tiếng Phổ thông, nửa còn lại nói tiếng Quảng. Leslie thảo luận cùng Ngô Thanh Liên về "Bóng ma trong nhà hát opera" và bản gốc của Dạ bán ca thanh, cũng như những cảm xúc, trạng thái tình cảm của một người khiếm thị (vai diễn của cô là một cô gái khiếm thị). Leslie gợi ý rằng nếu cô ấy tới trường học của người khiếm thị để quan sát thì khi diễn xuất cô ấy sẽ có thể diễn thật hơn. Leslie rất quan tâm tới mọi người xung quanh và đối xử với các thành viên trong đoàn làm phim rất tốt. Anh ấy ko bao giờ mất bình tĩnh và mỗi khi tôi thấy thất vọng với Ngô Thanh Liên thì anh thường an ủi tôi rằng "Thôi nào, có gì mà vội, cứ từ từ thôi, hãy thử làm lại thêm vài takes nữa nhé". Đó chính là Leslie, anh ấy rất nhạy cảm và quan tâm tới người khác, vì thế khi tôi đang ở Mỹ và nghe được tin dữ về anh, tôi cảm thấy điều đó là không thể. Bởi lẽ anh luôn là một người lạc quan, không bao giờ nhìn nhận mọi thứ theo hướng tiêu cực. Anh ấy rất dễ cười , (khi có chuyện gì xảy ra) thường là chỉ sau vài điếu thuốc anh ấy sẽ bỏ qua và quên đi tất cả. Đó là Leslie mà tôi biết, nên tôi tự hỏi làm sao mà điều đó lại có thể xảy ra được chứ.

Tôi nhớ rõ thời gian khi tôi ở Vancouver để thảo luận về Dạ bán ca thanh với Leslie. Tôi rất thích đến thăm anh bởi vì nhà của anh rất đẹp và vô cùng độc đáo. Tôi còn nhớ cái sườn dốc lối vào gara của nhà anh ấy, khi tôi đến, đó là mùa đông và Leslie nói với tôi "Ronny, hãy ra khỏi xe đi, ra khỏi xe đi nào" - Tôi hỏi lại "Ủa sao vậy ?" - Leslie đáp "Nhanh nào, cởi giày và tất của anh ra, xem cái lối vào gara nhà tôi này!". Cái lối đó rất dốc và khi trời đổ tuyết, nó rất trơn trượt. Leslie đã cho làm một hệ thống sưởi ở lối vào và nó trở nên thật ấm. Anh ấy nói "Nhanh nào, thử (đi) mà xem, chúng ta ko có cái này ở Hongkong đâu". Chúng tôi đã có một thời gian vô cùng vui vẻ khi ấy.

Chúng tôi thường lái chiếc Porsche của anh ấy đi ăn tối. Wow, tôi ngồi cạnh Leslie, trên chiếc mui trần của anh và mọi người sẽ nhìn theo chúng tôi nhất là khi chúng tôi đến khu Chinatown. Nhưng điều đặc sắc hơn nữa là Leslie có một dàn âm thanh stereo tuyệt vời trong xe. Đó là vào khoảng năm 1994, Leslie rất khoái nghe nhạc, anh ấy muốn mở nhạc cho tôi nghe. Ở Vancouver chúng tôi thường phải lái xe đi khá xa để ăn tối, ít nhất phải mất khoảng 45 phút, lúc đó trên radio thường hay phát chương trình "Những bài ca đi cùng năm tháng" (nguyên gốc: golden oldies). Có hai ca khúc mà mỗi khi chúng được phát, Leslie đều nói với tôi hãy im lặng để lắng nghe. Một trong hai ca khúc đó mà "My way" - ko phải bản do Frank Sinatra hát mà là bản của Paul Anka. Leslie nói với tôi rằng Paul Anka chính là người sáng tác ra ca khúc đó. Sau khi Leslie ra đi, tôi nhớ lại ngày hôm đó và nhận ra rằng, lời bài hát của Paul Anka như hoàn toàn dành cho Leslie. Anh ấy làm mọi thứ theo cách của mình, chứ khôngcần phải mua vui hay lấy lòng một ai khác. Khi anh ấy cảm thấy tự tin trong một việc gì đó, anh ấy sẽ làm nó theo cách của anh, dù là với vai trò một diễn viên, một ca sĩ hay một người hát nhạc kịch. Giờ tôi hiểu ra rằng ngày hôm đó, khi Leslie nói tôi hãy lắng nghe ca từ của bài hát ấy, đó chính là một (lời nhắn nhủ), một mối liên hệ (giữa anh và bài hát).

Imagine cũng là một ca khúc mà chúng tôi đã nghe trong chương trình Những bài ca đi cùng năm tháng. Mỗi lần Imagine được phát, Leslie thường nói "Ronny, Ronny, anh phải nghe và để ý lời ca khúc nhé". Leslie nói rằng "John Lennon là một người vô cùng tài năng. Thông điệp trong những bài hát của anh ấy, lòng nhân ái của anh ấy, anh phải nghe những sáng tác của John đi và chắc chắn anh sẽ thấy thích chúng". Sau đó tôi có nghe Imagine và một số ca khúc khác của John, và quả như lời Leslie đã nói. Tôi nhận thấy Leslie có một năng lực tưởng tưởng hết sức mạnh mẽ, anh ấy suy ngẫm về mọi chuyện và có lẽ đôi khi anh ấy đã nghĩ quá nhiều. Sau khi Leslie ra đi, tôi thường tự vấn bản thân mình rằng, liệu có khi nào một con người nhạy cảm, biết quan tâm mọi người như anhcó thể đã che giấu rất nhiều vấn đề phức tạp mà một mình anh ko thể nào giải quyết được, anh không thể kể với ai, anh giữ mọi thứ trong lòng. Và nếu bản thân anh không thể tìm ra câu trả lời (cho những thứ anh trăn trở) thì điều đó hẳn phải đau đớn lắm! Vì thế cứ mỗi khi cái ngày 1/4 đến, tôi lại rơm rớm nước mắt nghĩ rằng Leslie đã làm quá nhiều điều tốt đẹp cho mọi người, tôi có lẽ là một người cứng rắn, nhưng tôi rất nhớ cái cảm giác khi bên tôi có người bạn này, người mà tôi có thể thoải mái nói chuyện, người mà đã từng bảo tôi cởi giày và tất ra để đi chân trần trên lối vào gara nhà anh ấy. Anh ấy là một người vô cùng thẳng thắn và thành thật. Ngay cả khi anh la rầy người khác, anh cũng rất chân thành.

Tôi còn nhớ một lần có một diễn viên phụ đã ko làm tốt nhiệm vụ của mình. Anh ấy bám theo Leslie để xin chứ kí. Vài lần đầu Leslie đều kí cho anh ta. Cho đến một ngày khi anh chàng quên mất nhiệm vụ của mình là gì, khi tôi hô "Diễn !" thì anh chàng lại chạy đến chỗ Leslie xin chữ kí, lúc đó Leslie đã mắng anh ấy rất lâu, và chàng trai trẻ thì luôn miệng nói rằng xin lỗi. Leslie ko cảm thấy khó chịu vì anh cứ bị làm phiền mãi để xin chữ kí, mà anh khó chịu bởi vì ở đây có một tập thể hàng tá con người đang hết sức cố gắng vì mục tiêu chung, vì thế bạn cần phải tôn trọng điều đó. Đấy là lần đầu tiên tôi thấy Leslie giận. Mỗi lần tôi thấy Leslie mất bình tĩnh, nguyên nhân đều ko phải là do một điều gì đó đã ảnh hưởng tới cá nhân anh, mà là do điều đó đã ảnh hưởng tới cả tập thể. Anh ấy là một người hết sức chân thành

./.

Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013

[News] Ảnh hóa trang của Trương Quốc Vinh lại được hé lộ

Nguồn: AF
Ngày: 01/09/2013
Người dịch: tete


Trước đây, có rất nhiều sự kiện tưởng nhớ Ca Ca bị mang tiếng là mượn cơ hội để trục lợi. Lần này khi quyết định cho phát hành các mặt hàng tưởng niệm, cô Trần không hề lo lắng gì về chuyệ đó. “Chúng tôi phát hành với số lượng ít, và quan trọng là chúng tôi làm vì fan. Chúng tôi đang chỉnh sửa nội dung và chỉ thông báo chi tiết trên facebook. Chúng tôi sẽ không bán công khai.” Đồng thời cô Trần cũng cho biết từ giờ sẽ luôn công khai các hoạt động tưởng niệm Ca Ca, nhưng cô cũng phủ nhận thông tin rằng mình làm việc này là do các thông tin tiêu cực xung quanh. “Tôi không sợ người khác nói xấu tôi vì tôi được rất nhiều bạn bè và fan ủng hộ.” 

Ngoài ra, nhiếp ảnh gia nổi tiếng Wing Shya, người từng làm việc với Ca Ca rất nhiều lần trước đây vừa lên kế hoạch cho ra đời một cuốn sách ảnh tưởng nhớ Ca Ca, tuy nhiên do gặp tranh cãi về mặt pháp lý chưa được giải quyết nên cuốn sách ảnh này đã bị trì hoãn việc phát hành cho đến bây giờ. Sách sẽ được ra mắt vào ngày 12 tháng Chín tới, nhân dịp sinh nhật Ca Ca và chỉ có 999 bản được phát hành. Ông cho biết, “tôi mất hai năm để thực hiện dự án này, trong khoảng 5000 đến 6000 bức ảnh, tôi phải chọn ra hơn 100 bức ảnh, tất cả đều lấy từ phim, sách ảnh và nhạc hội, nhưng chúng chưa bao giờ được tiết lộ trước công chúng.” 


Trong số này một bức ảnh của Ca Ca và Lương Triều Vỹ lúc quay phim “Xuân Quang Xạ Tiết”. Wing Shya chụp nó khi hai ngôi sao đang ngồi chờ đợi. Chỉ có Ca Ca và Lương Triều Vỹ ở trong xe. Trong một bức ảnh khác, Ca Ca lại đang vẽ chân mày. Wing Shya chia sẻ, “dù Ca Ca có nhân viên hóa trang riêng, nhưng thỉnh thoảng anh ấy lại thích tự làm.” Ngoài các sản phẩm kể trên, một công ty đồ chơi cũng sẽ phát hành mô hình tỷ lệ 1:6 với hình ảnh Ca Ca tóc dài trong nhạc hội. Tất cả đều sẽ được phát hành vào ngày 12 tháng Chín.