Tìm kiếm bài trong Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngoài lề - góc của tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngoài lề - góc của tôi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2020

Trương Quốc Vinh và Chung Sở Hồng



Cherie Chung Sở Hồng bước chân vào làng giải trí từ cuộc thi Hoa hậu Hồng Kông vào năm 1979 khi mới 19 tuổi. Tuy rằng năm đó nàng chỉ vào đến vòng chung kết nhưng nhiều năm sau, công chúng xứ Cảng vẫn một lòng bình chọn cho nàng là "Cô gái lộng lẫy nhất trong số các thí sinh từng tham gia cuộc thi Hoa hậu Hồng Kông". điều đó chứng tỏ vẻ xinh đẹp gợi cảm của nàng đã có vị trí vững chắc trong lòng khán giả như thế nào.



Kỳ lạ là lúc Chung Sở Hồng mới tập tành làm diễn viên thì không được TVB để mắt tới, ngược lại giới văn nghệ màn ảnh rộng có tuệ nhãn đã nhìn ra tư chất châu ngọc của nàng và lăng xê nhiệt liệt. Chỉ trong vòng 2-3 năm ngắn ngủi, Chung Sở Hồng liên tục có cơ hội hợp tác cùng các tên tuổi đạo diễn như Đỗ Kỳ Phong, Hứa An Hoa ... Từ một cô gái trẻ mới vào nghề, trong chớp mắt cơ hội dập dìu gõ cửa, gặt hái thành công vang dội rồi trở thành nữ minh tinh màn bạc nổi tiếng nhất của thập niên 80, Chung Sở Hồng có thể nói là người có vận may rất lớn. Đến năm 1983, trong bộ phim 《Tinh Tế Độn Thai》, Sở Hồng mặc một chiếc váy tím mềm mại bắt chước lại khoảnh khắc ngăn chiếc váy bị gió thổi tốc lên của Marilyn Monroe đã khắc sâu ấn tượng trong lòng khán giả. Từ đó nàng lại gặt hái thêm biệt danh mỹ miều "Marilyn Monroe của Hồng Kông".


Cảnh trích phim 《Tinh Tế Độn Thai》

Vào đầu thập niên 80, tiếng tăm của Chung Sở Hồng đã tung hoành ngang dọc khắp nơi thì 
Trương Quốc Vinh vẫn còn ở trong phòng studio lặng lẽ thu thanh, đóng phim truyền hình và chưa có thành công nào đáng kể.

Mặc dù cùng ở trong ngành giải trí, nhưng quỹ đạo phát triển của Trương Quốc Vinh và Chung Sở Hồng hầu như không gặp nhau. Chung Sở Hồng khi đó đã ký hợp đồng với công ty điện ảnh Thiệu Thị uy chấn giang hồ, Trương Quốc Vinh thì ở dưới trướng của đài ATV. Lần đầu tiên cùng chung khung hình có lẽ là vào năm 1983 tại Giải thưởng Kim Tượng, hai người lần lượt được đề cử giải Nam và Nữ Chính Xuất
 Sắc Nhất cho hai bộ phim 《Liệt Hỏa Thanh Xuân》và 《Cà Phê Bạc Hà》. Mãi đến năm 1988 cả hai mới có dịp cùng hợp diễn qua bộ phim 《Sát Chi Luyến》. 


Ảnh chụp tại phim trường 《Võ Lâm Thế Gia》


Tại giải Tân Tú 1985

Hai người ngồi cạnh nhau tại tiệc mừng phim 《Anh Hùng Bản Sắc》

Vậy mà không biết tự khi nào, hai người đã sớm trở thành bạn bè tốt. Không khó để bắt gặp hình ảnh Chung Sở Hồng đến phim trường 《Võ Lâm Thế Gia》của đài TVB năm 1984 để gặp gỡ Trương Quốc Vinh. Năm 1985, Chung Sở Hồng cùng Trương Quốc Vinh đến cổ vũ cho các thí sinh giải Tân Tú mặc dù công việc của nàng chẳng liên quan gì đến âm nhạc. Hay năm 1986, đoàn phim 《Anh Hùng Bản Sắc》tổ chức ăn mừng chiến thắng phòng vé vang dội, nhân tiện làm tiệc mừng sinh nhật cho Trương Quốc Vinh, Chung Sở Hồng cũng có mặt. Sau khi cắt xong bánh kem và khui sâm-banh, Quốc Vinh liền đến ngồi cạnh Sở Hồng vui vẻ cười đùa ... Và còn rất nhiều những lần như thế, song Chung Sở Hồng đều tế nhị né tránh ống kính, tựa hồ nàng cũng ý thức được sự hiện diện của mình có thể lấn át ánh hào quang của các nữ diễn viên khác.


Tại buổi ra mắt  phim 《Lưu Kim Tuế Nguyệt》

Năm 1988, tại họp báo ra mắt phim 《Lưu Kim Tuế Nguyệt》có Chung Sở Hồng và Trương Mạn Ngọc cùng nhau diễn một đôi bạn chí thân trải qua đủ mọi phong ba cay đắng ngọt bùi. Không nói cũng biết có một vị khách quý đặc biệt đến chúc mừng cho hai nàng - chính là Trương Quốc Vinh. Chuyện ngoài đời cũng không khác phim là mấy. Đôi thanh xuân ngọc nữ này từng là cặp bạn chí thân của ảnh đàn HK, chỉ tiếc sau lắm hiểu lầm chồng chất, tình bạn bị tan vỡ. Bẵng đi một thời gian dài, hai nàng mới gạt bỏ hiềm khích, trở lại thân mật như trước. Mà người có công kéo hai nàng xích lại gần nhau để hòa giải mâu thuẫn vẫn chính là Trương Quốc Vinh.


Hồng-Ngọc từng là cặp đôi "khuê mật" nổi tiếng của làng ĐAHK

Chung Sở Hồng trong giới giải trí thường được khen tính cách thoải mái hào phóng, cử chỉ phong thái dịu dàng cùng nụ cười ngọt lịm, đi đến đâu cũng được hoan nghênh. Cố nhiên bạn bè nhiều vô số kể. Vậy thì rốt cuộc tình bạn giữa nàng và Trương Quốc Vinh thân thiết được đến đâu ? Cùng điểm qua hai câu chuyện nhỏ sau:

▷ Năm 1988, Trương Quốc Vinh và Chung Sở Hồng cùng sang Đài Loan công tác. Lịch trình có một buổi tuyên truyền phim, một buổi quay quảng cáo. Đến lúc sắp ghi hình, Chung Sở Hồng đã mệt lả, ngay tại studio đứng dựa vào tường mà ngủ. Trương Quốc Vinh đến vịn lấy nàng mà nói: "Chợp mắt một chút thì được nha, ngủ luôn là không được đâu à". Lại lo lắng nàng ta chưa thuộc kỹ lời thoại, Quốc Vinh liền đến ngồi bên cạnh Chung Sở Hồng, cầm tập kịch bản giúp nàng ôn lời thoại: "Này, em nghe xong mới được ngủ đấy, lát nữa em phải nói thế này: 'blablabla ...' ". Chung Sở Hồng ngoan ngoãn nghe xong mới ngủ tiếp, lát sau đạo diễn bắt đầu cho quay, một chữ thoại nàng Hồng cũng không quên, diễn cực kỳ trôi chảy. Nhiều năm qua đi, Chung Sở Hồng vẫn kể lại câu chuyện nhỏ này, xem như một hồi ức trân quý của nàng với Quốc Vinh.

Cảnh trích phim《Nhật Lạc Ba Lê》

▷ Lần thực hiện bộ phim ca nhạc 《Nhật Lạc Ba Lê》(Sunset in Paris), sự nhiệt tình hết lòng vì bạn bè của Chung Sở Hồng cũng khiến Trương Quốc Vinh cảm động. Nên nhớ rằng những năm đó, nàng Hồng là đại minh tinh của điện ảnh Hồng Kông, ngoại trừ đi quay quảng cáo chiếu tivi, còn thì nàng không đóng phim truyền hình. 《Nhật Lạc Ba Lê》là phim chiếu trên tivi duy nhất nàng tham gia, cũng là vì muốn ủng hộ Trương Quốc Vinh. Bởi vì lịch trình quá gấp gáp, vừa đặt chân đến Paris cả đoàn liền vùi mình vào quay phim không ngơi nghỉ suốt ngày đêm, Chung Sở Hồng có lúc phàn nàn "hại em không có cả thời gian đi shopping này". Phim quay vừa xong, Trương Quốc Vinh liền dắt cả Chung Sở Hồng và Trương Mạn Ngọc đi shopping, chi phí anh bao hết. Nghe nói hôm ấy Quốc Vinh tốn bộn tiền. Song Quốc Vinh lại nói như thế là xứng đáng với sự vất vả của Sở Hồng và Mạn Ngọc. Sở Hồng thậm chí còn không lấy tiền overtime dù phải quay đêm kéo dài thường xuyên. Mọi buổi tuyên truyền phim nàng đều có mặt đủ.


Lại nói lúc quay phim ở Paris, đêm nào không có lịch là họ đều kéo nhau ra ngoài cùng ăn tối dưới ánh nến. Phóng viên bát quái truy vấn: "Cô không sợ bạn trai ở nhà sẽ ghen sao ?". Nàng Hồng mị mị cười trả lời: "Không sao đâu, nếu không có ai tháp tùng tôi hàng tối như thế thì anh ấy còn sợ hơn kia !" => Loại tình cảm bằng hữu yêu quý và đầy tin cậy như thế này, người đời mấy ai không ao ước ?

Ngay từ rất sớm, Trương Quốc Vinh đã nói luôn muốn được đóng phim cùng Chung Sở Hồng. Bởi vì Sở Hồng không chỉ xinh đẹp gợi cảm mà còn hài hước thông minh. Sở Hồng cũng đáp trả muốn hợp tác cùng Trương Quốc Vinh, bởi vì Quốc Vinh không chỉ đẹp trai gợi cảm mà còn dễ thương, hễ anh xuất hiện là bầu không khí luôn vui vẻ !

Kỳ thực năm 1986, đạo diễn Từ Khắc đã dành sẵn cho Quốc Vinh một vai trong bộ phim kinh điển《Đao Mã Đán》(Peking Opera Blues). Có thể cùng Chung Sở Hồng, Lâm Thanh Hà, Diệp Thiên Văn đối diễn - điều này khiến Quốc Vinh vui mừng đến nhảy cẫng lên. Chỉ tiếc đợt đó lịch trình của anh quá bận không thể sắp xếp được, đành tiếc nuối bỏ qua cơ hội.

Hai người lần đầu hợp diễn trong《Sát Chi Luyến》

Trương Quốc Vinh và Chung Sở Hồng lên hình vô cùng xứng đôi, tựa như một cặp nam nữ thần tiên tiêu sái. Ấy thế nhưng cả hai chỉ hợp tác vỏn vẹn qua ba bộ phim: 《Sát Chi Luyến》năm 1988, 《Nhật Lạc Ba Lê》năm 1989 và 《Tung Hoành Tứ Hải》năm 1991. 《Sát Chi Luyến》về các phương diện đều chưa trọn vẹn, đặc biệt là kịch bản dựa cảm hứng từ 《Thiến Nữ U Hồn》chuyển sang bối cảnh thành thị hiện đại nhưng chưa đủ độ chín, thành thử làm uổng phí mất hai kẻ tài sắc này.《Nhật Lạc Ba Lê》thì cảnh đẹp nên thơ, lại tràn ngập các bản tình ca êm ái, nhưng dù gì vẫn là 1 bộ phim ngắn chiếu tivi. Mãi đến năm 1991, hai người bạn này mới có tác phẩm tiêu biểu chân chính là 《Tung Hoành Tứ Hải》.

Ba nhân vật chính của 《Tung Hoành Tứ Hải》

《Tung Hoành Tứ Hải》thời điểm đó rất dễ chết yểu từ trong trứng nước. Bởi vì sao ? Vì khi đó Trương Quốc Vinh vừa hoàn thành nhạc hội Final Encounter, đã sẵn sàng nghỉ hưu, mọi sự cũng đã xem nhẹ rồi. Lễ cưới của Chung Sở Hồng thì đang đến gần kề, nàng tuyên bố kết hôn xong sẽ rời bỏ làng giải trí. Chỉ có Châu Nhuận Phát là thoải mái nhất, còn chưa vướng bận dự án nào. Dường như là duyên phận, cuối cùng cả ba vẫn tề tựu cùng dắt tay nhau quậy phá một trận sau chót.

➪ Kết quả là ba vị minh tinh đã cống hiến cho khán giả một tác phẩm điện ảnh vô tiền khoáng hậu, vừa lãng mạn vừa tiêu sái. Dạng phim như 《Tung Hoành Tứ Hải》trong ảnh đàn Hoa ngữ cực kỳ hiếm hoi. Thành tựu cao ngất, nghiễm nhiên trở thành một bộ phim kinh điển. Bất luận là từ diễn xuất, kịch bản cho đến giá trị nhan sắc ... đều khó có thể vượt qua.

Điều đáng quý hơn nữa là cũng từ sau lần hợp tác ăn ý này, tình bạn của cả ba người càng thêm bền chặt. Thường thường tụ hợp một nơi để ăn uống, cùng trò chuyện đến bốn, năm tiếng đồng hồ cũng chưa biết chán 😀


Nổi tiếng có cơ duyên với các tuyệt sắc giai nhân của điện ảnh, song dường như người mà Trương Quốc Vinh ưu ái nhất là Chung Sở Hồng. Trong phỏng vấn 《Tối Nay Không Cần Bố Trí Đề Phòng》, anh nhận xét : "Cô Hồng đẹp đến nỗi khi cô ấy phạm sai lầm hay làm sai gì đó bạn cũng phải tha thứ cho cô ấy. Cô ấy chỉ cần “ẹo” một cái là xong chuyện ngay".

Lại có lần anh khen nhan sắc Sở Hồng thuần phác tự nhiên mà diễm quang tứ xạ (ánh sáng kiều diễm tỏa ra bốn phía), chẳng cần phấn son rườm rà, chỉ cần vận chiếc áo khoác da, mặc quần jeans, tô chút son môi và đi xuống phố - bấy nhiêu thôi cũng đủ trở thành nữ tử xinh đẹp gợi cảm nhất Hồng Kông rồi !

 Trương Quốc Vinh khen Sở Hồng là người mặc áo khoác da đẹp nhất


Năm 2003, Chung Sở Hồng lần lượt tiễn đưa hai người bạn Trương Quốc Vinh và Mai Diễm Phương về cõi an yên. Sở Hồng thổ lộ thời điểm Mai Diễm Phương bệnh nặng phải nhập viện, nàng vẫn thường lui tới thăm nom, cả hai cùng ngồi trò chuyện, chỉ nói mãi về Trương Quốc Vinh. Ngày 12/09/2018, Chung Sở Hồng nhớ bạn cũ nên đăng tải một bức ảnh chụp nàng cùng Trương Quốc Vinh tại lễ trao giải 《10 người đẹp nhất Hồng Kông》 năm 1989 kèm dòng chữ "Miss you ❤️". Hình ảnh đẹp như vẽ, khiến người hâm mộ không rời mắt nổi khỏi dung nhan thuở hoàng kim của hai người.



Chung Sở Hồng thời trẻ là phong hoa tuyệt đại. Từng có câu nói "Thế gian nhiều kiểu phong tình vạn chủng, đẹp nhất bất quá cũng chỉ có thể như Chung Sở Hồng". Thế mới biết hoa dung nguyệt mạo của nàng kinh diễm đến nhường nào. Nàng lại còn là mẫu phụ nữ tinh tế. Nàng không chỉ ý thức được mình đẹp mà còn thông qua trang phục, kiểu tóc, lối điểm tô, thần thái để biểu đạt sức gợi cảm của mình. Nét gợi cảm của nàng ẩn ở bên trong, nhưng đồng thời lại tự nhiên lộ ra bên ngoài mà thành rực rỡ, chập chờn yêu kiều quả thực rất tương đồng với Marilyn Monroe ! Sức hấp dẫn của nàng lại còn pha trộn giữa vẻ ngây thơ chất phác hoang dại của thiếu nữ cộng với nét quyến rũ thành thục của phụ nữ, chỉ trong giây phút phát tiết liền tạo cảm giác xâm lấn rung động. Ở nàng thoát lên vẻ thần bí mà mị lực mê người, đẹp nồng đậm nhiệt tình tựa hồ có hương thơm ngào ngạt, ánh mắt nụ cười lôi cuốn khó quên ! Nay đã là một lão lão 60 tuổi, gương mặt tươi nhuận không hề mất phong độ, chất gợi cảm trang nhã ngọt ngào càng thêm chín đượm, đem về cho nàng không ít hợp đồng quảng cáo thời trang và mỹ phẩm.

16/02/1960 - 16/02/2020: Chúc đại mỹ nhân Chung Sở Hồng sinh nhật lần thứ 60 khoái lạc. Bởi vì có nàng, nhân gian càng thêm tin tưởng nữ nhân có thể vĩnh viễn kiều diễm, vĩnh viễn tươi đẹp !




Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

01.04.2010 ...

Trích blog của heobeo @DAN

Không biết trong một đời người có thể xảy ra bao nhiêu lần trùng hợp, giữa cõi mộng mong manh này ai đi ai ở, lầu hồng nào thoáng chốc bỗng đá nát tường nghiêng ... ? Bản thân tôi không có gì đặc biệt đáng để kể lể, đa số mọi việc xảy ra xung quanh cuộc sống vô cùng nhỏ nhặt và tầm thường, nhưng một số sự việc không rõ vì cơ duyên làm sao, bất giác đối diện nó và ngộ ra nhiều chuyện trong cõi đời phù du này dường như chỉ nước chảy, mây trôi, hay hoang đường, hay bí hiểm, hay mờ mịt, đau đớn, đáng sợ biết nhường nào ! Một trong những trùng hợp mang màu sắc hơi kỳ bí ấy là cái chết của những người nghệ sĩ tôi dành nhiều tình cảm yêu quý, hồn hồ điệp đều hoá thác mây ngàn vào đúng những ngày kỳ lạ, đem tới những thấm thía lạ kỳ. Mỗi khi nghĩ đến điều này tôi luôn mơ hồ cảm thấy họ dường như khác chúng ta, họ chính là "vật hiến tế" của Đấng sáng tạo, họ sinh ra để làm cống phẩm cho thế gian này và ngay cả đến cái chết cũng hòng như một chiếc gương phản chiếu những mơ mơ thực thực làm con người phải sợ hãi, nghĩ ngợi mông lung hay nhỏ lệ mà thương xót.

River Phoenix - con người có ảnh hưởng quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, người đầu tiên đã cho tôi nhận thức thế nào là ranh giới của "thiên thần" và "ác quỷ", thế nào gọi là diễn xuất, và thế nào mới là sức lay động thật sự của cái người đời vẫn nôm na gọi "một tác phẩm nghệ thuật". Sinh thời anh từng nói "Diễn xuất cũng giống như chiếc mặt nạ bạn đeo vào nhân dịp lễ Halloween". Và buổi bình minh Halloween năm ấy, chiếc mặt nạ của anh đã buông rơi, lần đầu tiên tôi thấm thía thế nào mới thực là ý nghĩa về một con người bằng xương bằng thịt, và những góc khuất yếu đuối trong tâm hồn có thể giết chết một trái tim vàng, giết chết một cuộc đời vàng ra sao. Anh vĩnh viễn ra đi ở cái tuổi đời hẵng còn xanh non ấy, còn nhỏ hơn cả tuổi của tôi bây giờ.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, người con trai tài hoa của xứ sở Thừa Thiên không chỉ khiến tôi mà còn rất rất nhiều khán giả mộ điệu nhạc Việt say đắm. Ông là người lúc nào cũng như sống giữa hai cõi "có" và "không". Các giai điệu của ông lúc nào cũng như xa xôi hoài niệm về một cõi khác, cõi khác của cuộc đời. Nhẹ bẫng cực cùng, ám ảnh mê man ... Lặng lẽ cùng Khói trời mênh mông, ông ra đi vào một ngày 01.04, ngày Quốc tế Nói dối. Phải chăng tất cả với cuộc đời người nghệ sĩ "hát rong qua nhiều thế hệ" ấy cũng chỉ là tạm bợ, là để ông ở trọ và trả nợ trần gian để rồi thoáng chốc từ giã ảo mộng, quay lưng trở về với chốn  "trăm năm một cõi đi về" ?


Và ngày Cá tháng tư 2003, một ngày mưa u ám, dịch SARS rình rập báo hiệu một lễ tang cho Hong Kong. Có lẽ đến lúc đấy họ mới vỡ lẽ, hoá ra "Forever-young Leslie" chỉ là một cụm từ lừa dối. Sự quan tâm chăm sóc dành cho anh đôi khi chỉ là lừa dối. Thậm chí vẻ hào nhoáng, lộng lẫy kia cũng là lừa dối, sự lừa dối che đậy khéo léo của riêng bản thân anh. Có chăng chỉ duy nhất một điều ở đây là thật, và rằng sự thật thì lúc nào cũng tàn nhẫn, không êm ái hồng hào. Hay rằng cái sự thật ấy thực ra cũng chỉ là một trò đùa vui giữa "ở" và "đi", nó cười nhạo vào ranh giới của cái chết và ngạo nghễ chứng minh những giọt nước mắt, những phiền muộn đau thương ngày hôm qua đơn giản chỉ là một cơn ác mộng, và rằng khi tỉnh lại chúng ta vẫn nhận ra có một ánh lửa nhen nhóm trong tim dành cho con người ấy. Biết chứ có những thương tiếc thật và những lời ca thán chót lưỡi đầu môi ... Song dù là thật, dù là giả thì dẫu sao tôi vẫn muốn nói một câu rằng : Ca ca, mong anh mãi mãi bình yên trong vòng tay nâng niu của ký ức, và vẻ đẹp của anh không phai mờ cùng với những tác phẩm anh đã đem đến cho chúng tôi, những kẻ thật thà pha lẫn giả dối được một lần có cơ hội nhìn ngắm sự toàn bích đích chân cho dù họ có nhận ra nó hay là không.

01.04.2010

Viết cách đây đã 2 năm. 

Trích lời của loloxaxa 23.07.2010 ~ Ca ca là ngôi sao đã quay về với vũ trụ. Nhưng Ca ca là một ngôi sao cô đơn luôn cần ánh sáng và cái nóng của mặt trời. Vì người ta vẫn nhớ đến một Leslie, một Leslie xinh đẹp diễm lệ có trái tim ấm áp. Một Leslie có nụ cười như mùa xuân làm tan băng giá, như ngọn gió thoảng u buồn trong chiều thu. Tôi ghét cái gọi là vĩnh hằng, nó là sự im lặng cô đơn, nó là mặt đất lạnh lẽo và tê tái. Những thứ hiện diện quanh ta luôn có sức sống, có tình yêu. Đất trời tạo nên vạn vật chúng sinh, và tạo nên Leslie, giữa cái đẹp mênh mang và nỗi buồn vời vợi làm sao người ta có thể quên đi một người như thế ?! 

***

Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2012

Joey Wong – Vương Tổ Hiền

Một góc nhỏ dành cho các Tinh Hoa Hong Kong yêu quí <3, và cũng là những đồng nghiệp, bạn hữu gắn bó cùng Leslie  

Nguồn bài: brns.com
Người dịch: whitedaisy


Vương Tổ Hiền (Joey Wong) Mắt Ướt Như Sương. Nếu người đẹp là một thanh nữ sống giữa thời xưa, đó ắt hẳn sẽ là danh xưng của nàng. Có điều gì về đôi mắt mà thật quyến luyến, như van lơn, và thật mềm mại khiến cho chẳng có người đàn ông nào có thể từ chối. Trên thực tế, dung mạo của cô là như đến từ một thời đại khác – nó quá mềm mịn, nhẹ bẫng thiên tiên, không phải để dành cho khung cảnh thời hiện đại thô lỗ của chúng ta. Đó là lý do tại sao mặc dù sự nghiệp phim ảnh của cô bao gồm cả hai thể loại cổ trang và tâm lý đương đại nhưng những tác phẩm lấy cảm hứng từ giai đoạn huyền thoại truyền thuyết vẫn luôn là những hình ảnh làm chúng ta ghi nhớ sâu đậm về cô. Cô lướt qua những cảnh phim đó quyến rũ, thanh thoát như một u hồn bí ẩn xinh đẹp.




Những năm còn ở Đài Loan, cô đã tham diễn cho một bộ phim có tựa It Will Be Cold By The Lake This Year (Bên Hồ Chiều Hoang Vắng), sau khi nó được phát hành vào năm 1984 Joey di cư sang Hong Kong khi cô mới mười bảy tuổi – và gần như ngay lập tức cô bắt đầu gia nhập vào làng giải trí, trở thành một nữ diễn viên. Bộ phim tiếp theo liền ra mắt vào năm 1985 Lets Make Them Laugh II, rồi sau đấy là một loạt vai diễn loại khá trong các bộ phim vững vàng – Working Class, 100 Ways to Murder Your Wife, Ghost Snatchers, A Hearty Response (trong phim này cô đã xăm mình). Nhan sắc tuyệt thế, linh khí vô song của cô đáp ứng chính xác cho những mong đợi từ phía khán giả, nhưng phải cho đến một vai diễn độc đáo vào năm 1987 cô mới tìm được bệ phóng và trở thành một ngôi sao sáng chói.


Trích phim A Chinese Ghost Story (Thiến Nữ U Hồn)

Nhà đạo diễn tài ba Từ Khắc đang muốn làm lại một tác phẩm trước đấy từng được đưa lên màn ảnh rộng (bản phim năm 1960 do nữ minh tinh cổ điển Lạc Đế đóng vai chính) lấy ý tưởng từ một câu chuyện cổ trong “Liêu Trai Chí Dị”, kể về chuyện tình say đắm giữa một thư sinh trẻ tuổi và một hồn ma. Ma nữ này phải toát ra cái thần tinh khiết trắng trong, tình yêu trắc trở, đau khổ tuyệt vọng trong khi vẫn phải cám dỗ và quyến rũ mê người. Còn ai có thể phù hợp với nhân vật này hơn Joey ? Chỉ một cái nhìn thoáng qua đôi mắt nhuộm màu khói sương đó và thế là chàng thư sinh (Leslie Trương Quốc Vinh) đã đê mê, bị cuốn vào cơn lốc tình. Chúng ta có thể thấu hiểu tuyệt đối làm sao chuyện này có thể xảy ra. A Chinese Ghost Story là một thành công vang dội – ngày nay bộ phim đã được công nhận là một tác phẩm kinh điển tuyệt vời – và đã mở màn cho rất nhiều phim tình cảm thần thoại ăn theo sau đó.






Trích phim The Reincarnation of Golden Lotus
(Phan Kim Liên chi Tiền Thế Kim Sinh)

Joey đã góp mặt trong những bộ phim thần thoại như sau: ba phần phim của A Chinese Ghost Story, Portrait of a Nymph, Painted Skin, An Eternal Combat, Demoness from 1,000 Years, The Reincarnation of Golden Lotus, A Chinese Legend, Fantasy Romance, Fox Legend – và mặc dù chất lượng của những bộ phim kể trên rõ ràng là chẳng tương xứng đồng đều thì chỉ riêng việc được nhìn ngắm một dung mạo siêu phàm thoát tục như của Joey cũng đủ để ghi vào sổ tay là chúng đáng xem. Không may thay, những bộ phim này đã gây nên ấn tượng với một số người rằng thật dễ dàng để liên tưởng Joey với những oan hồn, và những câu chuyện về cái chết. Thường xuyên, cô gặp rắc rối khi bị hạn chế trong lĩnh vực làm người mẫu quảng cáo (đây là hoạt động để lấy thêm thu nhập của rất nhiều nữ diễn viên Hong Kong)




Sẽ là hơi thiếu công bằng khi dừng lại ở đây vì sự thật là cô gái này không chỉ diễn các oan hồn xinh đẹp – cô cũng xuất hiện trong một loạt những tác phẩm không-oan-hồn nổi tiếng - My Heart is That Eternal Rose, God of Gamblers, Killer’s Romance, Swordsman III: The East is Red, Green Snake, City Hunter, Butterfly and Sword The Eagles Shooting Heroes. Thực tế cô đã tham gia vào dàn cast của Ashes of Time (bằng chứng từ những bức hình trong cuốn sách ảnh Ashes of Time của nhà quay phim Christopher Doyle), nhưng cuối cùng vai diễn của cô được thay thế bởi Charlie Dương Thái Ni do việc làm phim đã kéo dài hơn dự tính. Người ta nên chăng tự hỏi liệu Leslie có thể kháng cự lại lời khẩn cầu đổi giỏ trứng của Joey !

Vương Tổ Hiền - một trích ảnh từ phim Ashes of Time 
 (Đông Tà Tây Độc)



 
Vương Tổ Hiền - trích phim The East is Red 
(Tiếu Ngạo Giang Hồ III: Phong Vân Tái Khởi)


Vai diễn Bạch Xà trong phim Green Snake (Thanh Xà)


Trích phim God of Gamblers (Thần Bài)


Trích phim My Heart is That Eternal Rose 
(Sát Thủ Hồ Điệp Mộng)


Người con gái này không nghi ngờ gì đã sở hữu một sự nghiệp phim ảnh tuyệt vời – cho dù về cơ bản cô đã từ bỏ điện ảnh quá sớm vào năm 1993 khi chỉ mới hai mươi sáu tuổi (nguyên nhân một phần vì đời sống tình cảm phong lưu, lận đận của cô). Cô từng trở lại trong thoáng chốc qua bộ phim Peony Pavillion (Du Viên Kinh Mộng) vào năm 2001 – đạo diễn bởi Dương Phàm – nhưng chỉ ngay sau đó cô lại tuyên bố rằng mình sẽ giải nghệ vĩnh viễn.



***


Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

Maggie Cheung - Trương Mạn Ngọc

Một góc nhỏ dành cho các Tinh Hoa Hong Kong yêu quí <3, và cũng là những đồng nghiệp, bạn hữu gắn bó cùng Leslie.

Nguồn bài gốc: brns.com


Nói một cách đơn giản, Maggie Cheung Man-yuk (Trương Mạn Ngọc) chính là nguồn cảm hứng, sức sống và nguồn vui thuần tuý đến từ điện ảnh. Cô xinh đẹp lấp lánh trên màn bạc như một viên châu bảo tao nhã lôi cuốn ánh nhìn của chúng ta về phía cô bằng sức quyến rũ mê hoặc và những khoái cảm hân hoan. Xem Maggie diễn xuất có thể khiến ta choáng váng, khiến ta thở dài, khiến ta cười và khiến ta khóc – làm chúng ta thấy hạnh phúc vì được làm con người bằng xương bằng thịt và được sống. Có rất nhiều những diễn viên xinh đẹp và hấp dẫn, chiếc camera chỉ thật sự yêu một vài người – nhưng với Maggie nó còn hơn cả “say lòng” vì cô. Đó là một mối quan hệ đam mê và đắm đuối – chiếc ống kính camera ngưỡng mộ cô, nó như muốn ôm lấy cô vào lòng, mơn trớn cô tựa một gã nhân tình dịu dàng trong đêm muộn, nó đối xử với gương mặt cô như một hình tượng thần thánh. Nhưng đấy không phải chỉ là vì nhan sắc, không phải chỉ là vì tài năng – mà đấy còn là một điều gì đó phát ra từ bên trong con người : thật tự nhiên và chân thật – như thể có một thứ ánh sáng nội tại tuyệt đẹp bắt đầu lan toả mỗi khi cô đứng trước ống kính.

Trương Mạn Ngọc - trong phim Moon Warriors

Phẩm chất đặc biệt này thậm chí đã được ví von thành một thuật ngữ – Magginess – và đây là ấn chứng “thâu tóm” cho toàn bộ sự độc nhất vô nhị của cô. Một phần của nó là đến từ nhan sắc yêu kiều – đôi gò má cao đẹp đến nao lòng, đôi mắt ấm áp mang hình hạnh nhân, từ hình dạng của chiếc vành tai, đôi môi đáo để ngọt ngào nũng nịu như một em bé, cho đến chiếc mũi cao thon nhỏ. Và một phần là đến từ khả năng của cô – có thể vừa thanh lịch và phong cách như một dáng chim hồng hạc, vừa có thể tự làm cho mình trở nên ngốc nghếch và vụng về khi trượt chân trên một vỏ chuối. Đó thực sự là một phẩm chất khó có thể định nghĩa thành lời – chỉ đơn giản … vì cô là Maggie – Maggie của chúng ta – một trong những nữ diễn viên được yêu quý, được ngưỡng mộ và nổi tiếng nhất từ trước đến nay của Hong Kong, là một cô gái đã vượt qua không gian và thời gian, đã trở thành một trong những nữ diễn viên tuyệt vời nhất của thế giới.

Trương Mạn Ngọc - trong phim A Fishy Story


Gia đình cô di cư sang Anh Quốc khi cô mới được 8 tuổi. Maggie đã sống tại vùng Kent trong 9 năm, cố gắng hoà nhập với cuộc sống mới nơi đây theo cách tốt nhất, và cũng chính thời gian này đã hình thành nên chất giọng Anh trầm, nhẹ bẫng trìu mến của cô. Vào năm 1983, sau khi làm việc 1 năm tại một tiệm bán sách tại Luân Đôn, cùng với gương mặt ngọt ngào thu hút và hai chiếc răng thỏ đáng yêu, Maggie đến Hong Kong và khởi nghiệp như một chuyên viên chăm sóc sắc đẹp, rồi làm một người mẫu và cuối cùng tham gia cuộc thi Hoa Hậu Hong Kong, đăng quang ngôi vị Á Hậu. Đã trở thành quy luật bất thành văn tại Hong Kong, miễn đạt được thứ hạng cao tại cuộc thi này, các người đẹp nghiễm nhiên sở hữu “giấy thông hành” để bước vào làng giải trí và thông thường, họ đều nhận được lời đề nghị làm việc cho hãng TVB.


Đây hẳn là một câu chuyện thú vị – từ hội hoa xuân sắc đẹp bắt đầu bén duyên cùng nghiệp diễn. Đa số các thí sinh xuất thân từ cuộc thi này đều chưa bao giờ có kinh nghiệm diễn xuất – và hầu như cũng không có tài năng diễn xuất gì – nhưng họ xinh đẹp và vì thế họ được trao cơ hội. Thông thường chỉ sau một khoá đào tạo ngắn hạn – họ đã được thảy vào guồng máy chuyên nghiệp và để cho tự nổi tự chìm – thăm dò xem liệu họ có tìm được chút kết nối nào với khán giả hay không. Rất nhiều người đã phai nhạt đi một cách nhanh chóng, một số khác trụ lại được một thời gian, một vài người trở thành nữ diễn viên phim truyền hình, số khác thì kết hôn và nổi tiếng vì cuộc hôn nhân của họ, và chỉ có một số ít là trở thành những ngôi sao lớn. Nếu không bị “thiêu cháy” thì con đường dẫn đến với nghiệp diễn này - cùng một lượng khổng lồ các bộ phim được Hong Kong sản xuất hàng năm – có lẽ là những cơ hội rất tuyệt vời để tu rèn kỹ năng và để học hỏi, và gần như mọi diễn viên xuất chúng nhất của Hong Kong đều đã từng trải qua quá trình “lấy lửa thử vàng” này.


Maggie bắt đầu đóng phim truyền hình của TVB và sớm được đạo diễn Vương Tinh thâu nhận, cô xuất hiện trong một phim của ông – Prince Charming – vào năm 1984. Vẻ đẹp ngọt ngào cùng cá tính dễ khiến trái tim người khác phải tan chảy và xao lòng của cô đã ngay lập tức được khán giả Hong Kong đón nhận. Trong những bộ phim thời kỳ đầu này, cô chỉ trông như đang có thời gian vui vẻ, và biết cách tận hưởng cuộc sống của đời mình – như thể cô là cô bé Alice đang tìm kiếm mảnh đất thần tiên với đầy ắp những ma thuật không ngờ, khẽ nhéo bản thân xem mình có nằm mơ không. Bên cạnh những bộ phim hài, vai diễn đột phá lớn đầu tiên của Maggie là khi Jackie Chan Thành Long chọn cô đóng vai cô bạn gái của anh trong bộ phim Police Story (Cảnh Sát Cố Sự) năm 1985.


Xuất hiện trong phim của Jackie Chan đồng nghĩa với việc người nữ diễn viên nhận được vinh hạnh nhưng lại dễ trở thành bóng hoa mờ nhạt phía sau các anh hùng, nhưng Police Story lại là một trong những bộ phim nổi tiếng nhất của Jackie và các khán giả đều rung động trước cô bạn gái có gương mặt bầu bĩnh đáng yêu của anh. Ngay cả khi đây không phải là vai diễn lớn, cô vẫn có đủ thời gian để chiếm lĩnh màn bạc, tạo ấn tượng cho hình ảnh của cá nhân mình và trở thành một ngôi sao. Nhiều bộ phim tiếp theo đó – Girl with the Diamond Slipper, It's a Drink it's a Bomb (1985), Happy Ghost III (1986), The Seventh Curse, Sister Cupid (1987), Double Fattiness, Paper Marriage và thêm hai phim nữa của Jackie Chan – Police Story II và bộ phim tuyệt vời Project A II. Trong những tác phẩm này, Maggie đã trở thành nguồn năng lượng chưa định hình trên màn bạc – cuốn hút, vui tươi và hài hước – nhưng thường xuyên trông như thể cô không biết nên diễn xuất như thế nào. Mặc dù vậy, sức quyến rũ ngọt ngào nai tơ và vẻ đẹp đã là đủ.



Một số bộ phim trong thời kỳ đầu này của Maggie đã có những dấu hiệu cho thấy một dạng tài năng nào đó đang tiềm ẩn bên dưới vẻ bề ngoài hồn nhiên và một tính cách “bong bóng”. Năm 1986, cô tham gia bộ phim Rose của đạo diễn Yon Fat bên cạnh Châu Nhuận Phát, đây nhìn chung là một tác phẩm điện ảnh nghiêm túc với tông màu trầm, và nhận về nhiều đánh giá khen ngợi.


Trích phim Rose

Sau đó, vào năm 1988, Maggie xuất hiện trong bộ phim tâm lý bi kịch Call Girl 88 trong vai diễn một cô gái gọi thượng lưu, và với những gì đã thể hiện, cô thật sự khá xuất sắc. Hiển nhiên, ắt là phải có một vài điều gì đặc biệt đã được phát hiện qua những bộ phim này, bên cạnh nụ cười lộ răng thỏ đáng yêu, đã khiến cho đạo diễn Vương Gia Vệ để mắt đến cô, và chọn cô làm nữ diễn viên chính cho bộ phim đầu tay của ông, As Tears Go By (Vượng Giác Tạp Môn). Ban đầu, Maggie không muốn tham gia bộ phim này – thời điểm đó Vương hoàn toàn chưa được biết đến – Maggie cũng đang có rất nhiều lời đề nghị khác nhưng đạo diễn Vương vẫn khăng khăng chỉ chấp nhận cô và cuối cùng cô đành đồng ý.

Poster phim As Tears Go By

As Tears Go By hoá ra lại là tác phẩm đã “gội rửa” hoàn toàn cho con người của Maggie. Trong các cuộc phỏng vấn cô cho hay, trước As Tears Go By, cô hầu như không có ý niệm gì về việc bản thân đang làm. Cô tham gia từ phim này sang phim khác, chỉ làm theo những gì đạo diễn yêu cầu và không bao giờ suy nghĩ đến lần thứ hai. Cô không xem công việc diễn xuất là một nghề nghiệp nghiêm túc, không nghĩ nó là một tinh nghệ cần phải được học hỏi trau dồi và để cho tài năng được thăng hoa. Tất cả những gì cô có chỉ là “Tôi chỉ muốn được vui vẻ, và tôi cũng biết chỉ đóng vai xinh đẹp thuần tuý trong phim thôi thì chẳng đi đến đâu – bạn biết đấy, các cô gái trẻ hơn, xinh đẹp hơn sẽ sớm xuất hiện thôi – nhưng tôi dự định chỉ cần tiền, rồi sau đó sẽ bỏ.”


Dưới sự dẫn dắt của Vương Gia Vệ, tất cả những điều đó đã thay đổi – anh làm việc cùng cô, đòi hỏi nên những màn trình diễn mà ngay đến cô cũng chưa từng biết bản thân mình có thể làm được – đó là một sự khai phá, cởi mở đặc biệt dành cho Maggie. Nó đã thay đổi cuộc đời cô và khiến cô quyết định sẽ gắn bó với nghiệp diễn – nó không chỉ là một công việc, mà còn là một tiếng gọi đam mê. Vì điều này, Maggie luôn biết ơn đạo diễn Vương và không ngần ngại tham gia những lần bấm máy thất thường, kéo dài và thường xuyên không thể đoán định thời gian của anh, như lần gần đây nhất là phim In The Mood For Love (Hoa Dạng Niên Hoa). Mặc dù vẫn tiếp tục tham gia một số bộ phim hài ngớ ngẩn, nhưng trên màn bạc đã là một Maggie Cheung khác – tự chủ hơn, vững vàng hơn, đem đến nhiều sắc thái và chịu thử thách hơn trong nhiều dạng nhân vật, cô đã trở thành một nữ diễn viên thành thục đúng nghĩa, và cứ thế cô tiếp tục dấn thân vào chặng đường dần trở thành một trong những nữ diễn viên diễn tâm lý, bi kịch xuất sắc nhất của thập niên 90 thông qua một series các bộ phim kinh điển.


Các bộ phim, rất nhanh chóng, tập trung vào Maggie Cheung – đó là vào giữa Thời Hoàng Kim của điện ảnh HK và chuyến tàu điện ảnh đã được chứng kiến sự hiện diện của một nữ khách làm choáng ngợp bầu không gian khi cô bước đi. Năm 1989 cô xuất hiện trong bộ phim đầy vinh quang A Fishy Story – dường như Maggie chưa bao giờ trông xinh đẹp hơn thế, như thể một Holly Golightly của Hong Kong. Năm 1990 cô xuất hiện trong bộ dạng đậm bi kịch với Full Moon in New York (Nhân Tại Nữu Ước), một tác phẩm của đạo diễn Quan Cẩm Bằng, lần đầu tiên chúng ta được thưởng thức cô nói tiếng Anh. Cùng năm 1990, là một trong những màn trình diễn xuất sắc nhất của cô cho phim Song of the Exile (Khách Đồ Thu Hận), và hai vai nữ phụ quyến rũ đến kinh ngạc – vai bạn thân của Lâm Thanh Hà trong phim Red Dust (Cổn Cổn Hồng Trần) và trong một phim nữa của Vương Gia Vệ, Days of Being Wild (A Phi Chính Truyện).

Trích phim A Fishy Story




Trích phim Full Moon in New York


Trích phim Song of the Exile


Trích phim Red Dust



Trích phim Days of Being Wild


Khoảng thời gian này Maggie đã được công nhận là một trong những nữ diễn viên tài giỏi nhất tại Hong Kong (giải Kim Tượng Hong Kong Nữ Chính Xuất Sắc Nhất cho A Fishy Story, và giải Nữ Chính Xuất Sắc của Kim Mã Đài Loan cho Full Moon in New York, cũng như giải Kim Mã Nữ Phụ Xuất Sắc Nhất cho Red Dust) nhưng phải cho đến màn trình diễn năm 1992 của cô trong một phim khác của đạo diễn Quan Cẩm Bằng, Center Stage (hay The Actress) - trong đó Maggie đã tinh tế tái hiện lại cuộc đời của một trong những ngôi sao màn bạc nổi tiếng nhất của Trung Hoa, Nguyễn Linh Ngọc – tên tuổi cô mới thực sự được Quốc tế công nhận (bao gồm giải Nữ DV Xuất Sắc Nhất tại Liên hoan phim Berlin, cùng một loạt giải thưởng từ Chicago, Đài Loan và Hong Kong). Mặc dù đã tự xem mình là một nữ diễn viên nghiêm túc và chuyên nghiệp (cô ấy cũng đi chỉnh lại răng!), vẫn rất Hong Kong, Maggie vẫn tham gia vào mọi thể loại điện ảnh khác nhau – từ phim hài (All's Well That Ends Well, Millionaire Cop, Eagle Shooting Heroes, Flying DaggersBoys Are Easy) đến thần thoại, kiếm hiệp, hành động (New Dragon Inn, Moon Warriors, Heroic TrioGreen Snake) cho đến tình cảm tâm lý bi kịch (True Love, Enigma of Love, First ShotAshes of Time).

Vai diễn Nguyễn Linh Ngọc trong phim Center Stage

Thật khó có thể mường tượng được còn có người nữ diễn viên nào có thể hoá thân vào một lượng vai diễn đa dạng đến thế – từ Phu nhân của Tôn Trung Sơn cho đến nữ minh tinh phim câm đầy bi kịch, từ một bà chủ quán trọ đồng loã giữa sa mạc cho đến một tiểu xà yêu đang học cách làm người, từ người siêu nữ anh hùng oai phong lẫm lẫm khoác áo choàng cưỡi xe môtô phân khối lớn cho đến một nhân vật hay gầm gừ với bí danh Phi Thiên Miêu. Và rồi còn đó, những hình ảnh xuất hiện chớp nhoáng của cô trong Ashes of Time – chỉ vài phút hoặc vài giây – và rằng bộ phim phức tạp đẹp đẽ này chỉ xoay quanh nhân vật cô diễn, thì đoạn độc thoại của cô có lẽ vẫn là trường cảnh bi ai và mê đắm nhất mà bộ phim này từng có.

Trích phim Ashes of Time (Đông Tà Tây Độc)


Trích phim The Heroic Trio (Đông Phương Tam Hiệp)


Trích phim Green Snake (Thanh Xà)


Trích phim New Dragon Inn (Tân Long Môn Khách Sạn)


Cũng trong thời gian này, ngoài công việc bận rộn đến quay cuồng và những thời gian biểu đóng phim dày đặc đến phát điên, giới truyền thông cũng bắt đầu gây phiền toái cho Maggie, không ngừng khai thác vào đời tư, và thậm chí là bịa đặt xúc phạm cô, hệ quả của việc này là cuối cùng Maggie bỏ mặc và rời xa làng giải trí trong một thời gian. Một lần, báo chí thậm chí còn cho đăng tải nguyên văn những bức thư tình của cô viết cho một người bạn trai. Gần hai năm liền cô rời bỏ hết mọi thứ và bắt đầu ngao du ngoài Hong Kong. Khi cô quay trở lại đóng phim vào năm 1996, lần này cô đã hạn chế và chỉ làm theo những nguyên tắc của riêng mình – chỉ lựa chọn một số phim có chất lượng mà cô thật sự muốn tham gia. Bộ phim đầu trong thời kỳ này, mặc dù vậy, lại không phải là phim Hong Kong – đó là một cái bắt tay hợp tác với quốc tế trong bộ phim Pháp Irma Vep – trong phim, cô thủ vai một nữ diễn viên đến từ Hong Kong cũng có tên là Maggie Cheung , và hoàn toàn nói tiếng Anh. Bộ phim nhỏ ranh mãnh này đã thành công đáng kinh ngạc tại các liên hoan phim lớn trên toàn thế giới, và nó khiến quốc tế phải chú ý đặc biệt đến Maggie. Sau đấy, cô tuyên bố kết hôn với đạo diễn của bộ phim, Olivier Assayas.



Trương Mạn Ngọc - trong phim Irma Vep


Cuối cùng cô cũng thật sự quay lại với Hong Kong, cho ra mắt một phim vào năm 1996, và một phim nữa vào năm 1997. Trong tư ý của tôi, có lẽ đây là hai vai diễn xuất sắc nhất của cô. Cô thật tuyệt vời trong cả hai – vẻ đẹp mênh mang lan toả cùng chiều sâu nội tâm, bằng cách nào đó, Maggie đã chạm được vào thế giới tình cảm để tạo nên hai mẫu nhân vật thật mạnh mẽ và thật chân thật, chưa kể đến đây còn là hai mẫu người rất khác biệt nhau – một là trong phim Comrades: Almost A Love Story (Điềm Mật Mật), và một là phim The Soong Sisters (Tống Gia Hoàng Triều - Maggie diễn vai Tống Khánh Linh). Với The Soong Sisters, Maggie thắng giải Kim Tượng HK lần thứ 4 của mình cho hạng mục Nữ Chính Xuất Sắc Nhất (ba giải kia dành cho các phim A Fishy Story, Center StageComrades). Năm 2000, cô thắng giải Kim Mã của Đài Loan cho vai diễn trong phim In The Mood For Love; và xin đừng quên năm 2004 vai người phụ nữ gốc Á nghiện ma tuý trong bộ phim Pháp Clean (do Assayas làm đạo diễn) đã giúp Maggie trở thành nữ diễn viên Hoa ngữ đầu tiên và duy nhất từng thắng giải Nữ Diễn Viên Xuất Sắc Nhất tại Liên hoan phim Cannes.

Poster phim Comrades: Almost A Love Story



Trích phim The Soong Sisters



Trích phim Clean



Poster phim Hero


Trích phim In The Mood for Love

Mối quan hệ căng thẳng giữa cô và báo giới Hong Kong cho đến nay vẫn tiếp tục bị thử thách khi xuất hiện tin đồn, kể từ sau cuộc kết hôn với Assayas, rằng cô có ý định từ bỏ điện ảnh Hong Kong vĩnh viễn. Có rất nhiều người tin rằng Hollywood và điện ảnh Pháp đang ưu ái cho Maggie. Mặc dù vậy, sau ba năm, Maggie vẫn trở lại. Như năm 2000, cô cho ra mắt hai phim – một phim của Andrew Lau (được bấm máy tại Mỹ) và tác phẩm kinh điển mới nhất của Vương Gia Vệ, In The Mood For Love – vai diễn đã giúp cô, lại một lần nữa, nhận về nhiều đánh giá ca ngợi từ giới chuyên môn. Và năm 2002 cô còn sở hữu một vai diễn mỹ lệ từ bộ phim Hero (Anh Hùng) của Trương Nghệ Mưu. Nhưng với ý kiến tôi, tôi không nghĩ rằng Maggie thực sự có lúc nào muốn cân nhắc việc từ bỏ hay trở lại – cô chỉ đi theo tiếng gọi của trái tim mình, và lựa chọn kỹ lưỡng những tác phẩm cô muốn làm cho dù đó là một phim của Hong Kong hay của một đất nước nào khác.


Vẫn còn đó, có đến hai hình ảnh về Maggie Cheung – cô gái xinh xắn vui vẻ, nói liến thoắn và hay cười đùa của thập niên 80 và ngôi sao điện ảnh huy hoàng, nghiêm túc và thanh lịch hơn từ những năm 90, tôi yêu cả hai hình ảnh đó. Phải thú nhận tôi nhớ chiếc răng thỏ ngày nào của Maggie, nên thỉnh thoảng tôi vẫn xem lại một số phim cũ của cô, rồi sau đó lại quay sang gặm nhấm chút hương vị “Magginess” cho riêng mình. Tôi cũng như tất cả mọi người thôi, “lúc nào cũng xem phim của Trương Mạn Ngọc, làm sao mà không xem cho được!”.


Bonus 2 gif xinh, đặt dấu chấm ngọt ngào cho bài dịch :"3



***