Tìm kiếm bài trong Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn Giấc mơ đạo diễn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giấc mơ đạo diễn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2018

[Vietsub] Phim Yên Phi Yên Diệt - From Ashes to Ashes 2000

Bộ phim ngắn Yên Phi Yên Diệt (烟飞烟灭) được viết kịch bản & đạo diễn bởi Leslie Trương Quốc Vinh nhằm tuyên truyền cho chiến dịch chống thuốc lá của chính phủ Hong Kong. Đây xem như là 1 vinh dự dành cho Trương Quốc Vinh và cũng là bước đệm để anh bắt đầu kế hoạch đạo diễn 1 bộ phim điện ảnh đầu tay của mình. Phim có sự tham gia của các bằng hữu thân thiết với anh.

Đạo diễn: Trương Quốc Vinh 
Kịch bản: Trương Quốc Vinh, Văn Trị 
Diễn viên: Trương Quốc Vinh, Mai Diễm Phương, Vương Lực Hoành, Mạc Văn Úy, Mao Thuần Quân, Dung Tổ Nhi, Trần Quán Hy, Kì Kì (Qi Qi) ...
Ngày ra mắt: 26 - 9 - 2000

Dịch & phụ đề Vietsub: Khue Nguyen




Một số hình ảnh phim:










Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011

Một sự thay đổi ở Leslie Trương Quốc Vinh

Ngày: 25/2/1989
Nguồn: Shirley Chan (Buzz, HK Standard), www.lesliecheung.cc
Dịch: [D]uck@dienanh.net



Vào tháng Năm Leslie bắt đầu chuyến lưu diễn vòng quanh thế giới cuối cùng của mình. Sau đó, ngôi sao điện ảnh kiêm ca sĩ kỉ lục này sẽ rút ra phía hậu trường để đạo diễn các bộ phim. Nhà báo Shirley Chan đã có cuộc trò chuyện với Leslie về sự đổi hướng này.



May mắn thay cho hàng ngàn người hâm mộ của Leslie là chứng cận thị đã làm tiêu tan ước mơ thời thơ ấu của anh sau này sẽ trở thành phi công hoặc phi đội trưởng. Song sự nghiệp trong làng giải trí thực ra vẫn làm hài lòng niềm khát khao những chuyến du hành của anh. “Tôi yêu thích du lịch nhưng tôi vẫn thường xuyên làm việc ở nước ngoài, hoặc đi làm phim hoặc đi biểu diễn nên tôi vẫn có thể đi thăm các quốc gia khác. Tôi rất thích có thể dành nhiều thời gian hơn để đến các quốc gia khác nhau khi tôi nhiều tuổi hơn. Những cuộc du lịch hoàn toàn thoải mái mà không có bất cứ áp lực nào”, “Và tôi cũng muốn được sống ở một nơi nào đó một thời gian để khám phá thêm về văn hoá ở đó. Còn rất nhiều nơi mà tôi chưa được đến như Nga, Hy Lạp và Trung Quốc đại lục”.


Leslie, 32 tuổi, vừa trở về sau hai tuần đi nghỉ đón năm mới ở Mỹ. “Tôi không thể nhận thêm một chương trình biểu diễn hay buổi hoà nhạc nào nữa vì mọi thứ đã được lên lịch kín hết cả nhưng rồi tôi đã trải qua toàn bộ thời gian của mình ở San Francisco do bất ngờ có một cơn bão tuyết”. Song thời gian nghỉ đó rõ ràng đã thật tốt với Leslie. Anh đã tăng cân được một chút và được thoải mái đi chơi ở Mỹ. Giống như một kẻ muốn săn tìm cho vốn văn hoá non nớt của mình, điều thú vị nhất mà Leslie thu được trong kì nghỉ của mình là một bức tranh sơn dầu cũ mà anh đã mua với giá 20000$. “Đó là một sự đầu tư có lợi, giống như là mua bất động sản vậy!”, anh giải thích.


Hành trình mùa hè với chuyến lưu diễn vòng quanh thế giới cuối cùng của siêu sao này đã trải dài ra một cách hợp lý. “Tôi đã có 20 ngày ở Malaysia, Australia và Singapore trong tháng Năm. Sau đó tôi trở về và có 10 ngày nghỉ ngơi”. “Trong tháng Sáu chúng tôi sẽ đi diễn ở Mỹ và Canada rồi đến châu Âu vào tháng Bảy. Các buổi biểu diễn sẽ được hát bằng tíêng Quảng Đông. Những điểm đặt chân cuối cùng là Hàn Quốc, Thái Lan, Đài Loan và Trung Quốc đại lục vào tháng Tám”. “Tôi sẽ quyên tặng 30% lợi nhuận thu được từ mỗi buổi biểu diễn cho tổ chức từ thiện vì trẻ em ở mỗi quốc gia đó”, Leslie nói. Cũng có một điều đặc biệt nữa, đó là bài hát được anh viết cho các sự kiện này. “Các em nhỏ và tôi có thể cùng hát vào phần kết của mỗi buổi diễn. Tôi gọi bài hát đó là The Children’s Song”. (Năm 1989, trong chuyến lưu diễn vòng quanh thế giới của Leslie, 30% doanh thu bán vé đã được phân bổ để tặng cho các trẻ em ở các quốc gia với mục đích từ thiện. Và đặc biệt, bài hát “The Children’s Song” đã được cất lên vào cuối mỗi buổi biểu diễn tại mỗi quốc gia)


Trước chuyến lưu diễn thế giới, Leslie đã có 10 ngày ở Đài Loan để quảng bá cùng với người phụ trách quảng cáo Ann Bridgewater và người quản lý của họ Florence Chan. Sau đó, Leslie quay về và đến Paris để quay chương trình TV đặc biệt của mình cho TVB cùng với Maggie Trương Mạn Ngọc và cùng Cherie Chung Sở Hồng quay bộ phim của đạo diễn Ngô Vũ Sâm. Buổi biễu diễn có lẽ sẽ được tung lên các màn ảnh vào cuối tháng Tư. Sau chuyến lưu diễn thế giới, anh lại bắt đầu quay một bộ phim với George Lâm Tử Tường vào tháng Chín và bắt đầu chuẩn bị cho buổi biểu diễn của mình nhân dịp Giáng Sinh hàng năm tại Hồng Kông.




Ước mơ trở thành một đạo diễn phim của anh sẽ trở thành hiện thực vào đầu năm tới khi anh sẽ làm một bộ phim với Ngô Vũ Sâm. Các chi tiết của bộ phim được giữ bí mật một cách cẩn thận nhưng Leslie đã hé lộ rằng bộ phim được lấy mẫu từ một câu chuyện tình yêu giật gân thời hiện đại. Anh cũng dự kiến sẽ gửi một thông điệp đặc biệt tới các khán giả, “một định nghĩa mới về tình yêu” – anh giải thích. Đế thấy được những điều chủ quan hơn, Leslie sẽ không tham gia trong phim mà chỉ làm đạo diễn. “Nam diễn viên chính mà tôi ưa thích nhất cho bộ phim đầu tay của mình là Vương Kiệt. Tôi đã tìm thấy nét u sầu của anh ấy đáp ứng được những yêu cầu của một bộ phim là một câu chuyện buồn. Nó cũng sẽ có một kết thúc buồn”.


“Công việc trong làng giải trí có thể là sự nghiệp cả đời đối với tôi nhưng tôi cũng có thể làm việc ở hậu trường, không cần thiết lúc nào cũng phải phô trương bộ mặt của mình ra. Tôi thực sự ngưỡng mộ Sylvia Trương Ngải Gia (một nhà soạn nhạc kiêm ca sĩ, kiêm đạo diễn và diễn viên phim Đài Loan). Bà ấy là một người tài năng, có thể điều khiển kết hợp cả công việc trên màn ảnh lẫn bên ngoài màn ảnh của mình”. Đã có lúc Leslie từng nói với mọi người: “Tôi không nghĩ rằng tôi sẽ làm một siêu sao. Tôi không có quá nhiều tham vọng”“Tôi có thể không bao giờ trở thành một đạo diễn”. Không biết khi đó anh ấy đang cảm thấy thế nào? “Điều đó không có nghĩa là tôi nói gì sai sự thật. Đó chỉ là mỗi lúc mỗi khác. Con người luôn suy nghĩ khác nhau ở mỗi thời điểm khác nhau. Tôi tự coi mình đã thành công trong suốt hai năm qua nhưng không phải vì tôi đã vượt qua được Alan Đàm Vịnh Lân hay đối thủ cạnh tranh của mình là Danny Trần Bách Cường. Thực tế, tôi chưa bao giờ mong mỏi vượt qua bất kì ai. Tôi chỉ so sánh công việc hiện tại của mình với những gì mà tôi đã làm trong quá khứ”. “Khi tôi bước chân vào làng giải trí, không ai (bao gồm cả tôi) biết trước được rằng có một ngày tôi sẽ trở thành một siêu sao hay không. Tôi đã cố gắng rất gian khổ và tôi nghĩ sự nỗ lực mà tôi phải trả đó có giá trị nhiều hơn so với các nhân tố khác”. “Tôi cũng rất cảm kích những người mà tôi đã từng làm việc cùng. Không có sự giúp đỡ của họ, ngày hôm nay có thể tôi đã chẳng là cái gì cả”

Leslie cũng tự tin nghĩ rằng có thể làm điều gì đó với số phận của mình. “Bạn không bao giờ biết được bạn sẽ làm gì tiếp theo. Chẳng hạn như gần đây tôi đã giúp Ann Bridgewater chỉnh lại những bức ảnh của cô ấy. Nhiều người nghĩ tôi đã được làm một việc tuyệt vời nhưng tôi chưa từng bao giờ nghĩ tôi có thể làm được điều đó cho đến khi tôi thử làm. Tôi không bao giờ biết tôi có thể viết được những bài hát của chính mình cho đến khi tôi viết chúng”.


Leslie thừa nhận có những thời điểm rất tệ trong sự nghiệp giải trí của anh nhưng trên tất cả, anh rất thích nó. “Không có gì liều lĩnh, không có gì thu được”, anh nói một cách chua cay. “Bây giờ tôi đã có danh tiếng và sự giàu có, cuộc sống của tôi cũng trở nên phẳng lặng hơn. Mọi thứ thoải mái hơn so với trước nhưng điều đó chỉ mới xảy ra trong hai hoặc ba năm qua”.


Leslie tin rằng điều quan trọng nhất là phải biết được những ưu điểm và khuyết điểm của chính mình. “Lấy Anita Mai Diễm Phương làm ví dụ, cô ấy biết cánh tay của cô ấy quá gầy nên trông không đẹp nên cô ấy đơn giản chỉ giấu chúng đi bằng cách thiết kế những bộ trang phục có tay áo dài. Cô ấy biết chân của cô ấy dài rất hấp dẫn nên cô ấy mặc những chiếc váy ngắn. Cô ấy biết mình nhảy rất tốt nên cô ấy thường xuyên nhảy trên sân khấu”. “Tuy nhiên để hiểu được bản thân mình một cách thực sự thì cần phải có những người phân tích cho chúng ta xem cái gì ở ta là tốt hay xấu”


Và Leslie hy vọng điều gì khi anh về già? “Tôi hy vọng tôi vẫn sẽ được hạnh phúc và trẻ ở trong tim. Tôi cũng không muốn mình trông quá già”. Anh sẽ sống với người mình yêu chứ? “Không cần thiết như vậy. Dù khi đó tôi có rời khỏi lòng giải trí nhưng không có nghĩa tôi sẽ hoàn toàn nghỉ hưu. Vẫn còn rất nhiều điều tốt đẹp để làm như quản lý một quán cà phê hay mở một xưởng thiết kế nội thất cùng với cộng sự của tôi”


Thế nhưng anh sẽ không trở lại trường học. “Tương lai của một ai đó không chỉ đơn thuần nằm ở tờ phiếu thành tích học tập”, anh giải thích và mặc dù anh đã không hoàn thành việc học tập của mình ở Đại học Leeds (Anh quốc) nhưng anh không cảm thấy hối tiếc.


“Nếu như tôi không đi theo con đường mà tôi đã đi, tôi không thể trưởng thành hay kiếm được nhiều tiền như tôi đang kiếm được bây giờ. Cuộc sống trong làng giải trí của tôi đã giúp đánh bóng tôi”.

Leslie thường giữ khoảng cách khá lớn với giới báo chí vì “Tôi ghét người ta mớm lời cho tôi. Tôi biết một vài người trong số họ rất chuyên nghiệp nhưng các phóng viên với nhiều bút danh thích bịa đặt ra các câu chuyện, đặc biệt là những chuyện liên quan đến vấn đề tình yêu của tôi”. “Tôi đang không nói mình sợ những câu chuyện mà họ bịa đặt nên, nhưng nhiều người lại tin vào những điều ngớ ngẩn đó khi nói rằng “không có lửa làm sao có khói”. Tôi thích người ta nói với tôi rằng họ không thích tôi hơn là việc họ chỉ trích tôi sau lưng tôi, đặc biệt khi đó lại không phải là sự thật. Nếu như họ thẳng thắn với tôi, tôi cũng sẽ thẳng thắn lại”.

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011

Forever Leslie

Leslie Cheung: Waiting for Left and Right competitors
Editor: Mary Lui - Photograher: Wing Shya
From: WWW
Sourec: xoomer.virgilio.it/nguidett/

ML - Mary Lui
LC - Leslie Cheung (Trương Quốc Vinh)
*****

Tôi từ phía Đông của Hương Cảng đảo vội vàng bay sang phía Tây. Tôi cứ nghĩ mình sẽ bắt gặp một “Gor Gor” (anh trai), nhưng trong thực tế tôi chỉ nhìn thấy một “Di Di” (em trai) thật trẻ trung đứng ngay trước mặt tôi. Anh ấy đang diện một bộ đồ đen, nói chuyện phiếm với một vài người trẻ tuổi rồi đi đến và nói “Xin chào” với tôi, sau một vài câu thăm hỏi, chúng tôi đi vào một phòng thu rộng lớn.


Phải, nó rất lớn và đồ sộ, với một đám đông những con người, có lúc đi trước mặt anh, có lúc theo sau lưng anh, mang vác hành lý, chỉ đây rồi trỏ kia, mặc dù quang cảnh cũng chẳng lấy gì làm tuyệt mỹ lắm nhưng lại tràn đầy phong vị. Phong vị của một ngôi sao. Phẩm chất ấy trông mới tự nhiên làm sao, khi Gor Gor nhiệt tình giúp đỡ cô phụ trách trang phục mang vác đống quần áo khi anh bước đi.

Họ là những ai? Họ là các nhiếp ảnh gia, các chuyên gia hình ảnh, các phụ trách phục trang, các chuyên gia làm tóc, họ là trợ lý của các chuyên gia, huấn luyện viên của các ngôi sao, quản lý của các hãng ghi âm, và dĩ nhiên, quan trọng hơn hết thảy, họ là bạn và cũng là đồng nghiệp của anh. Và anh, anh là thần tượng của họ.

Chúng tôi nhìn ra bộ đồ Gucci anh mặc có đôi chút lỏng lẻo so với anh, tôi thấy anh nằm dài trong khoang xe, thấy anh tựa người vào thành xe. Gương mặt tinh tế của anh đã không hề thay đổi theo dòng thời gian, vóc dáng và ngoại hình ấy vẫn thật nhẹ nhõm và đẹp trai. Những năm tháng vừa trôi qua dường như không để lại chút dấu vết gì trên con người anh. Tuổi trẻ đặc biệt ân sủng anh. Leslie, từ nội tại cho đến diện mạo bên ngoài, thật vô cùng tương xứng với tiêu đề bài viết đầu tiên của chúng tôi: Mãi Mãi Thanh Xuân (Forever Young).


“Xin lỗi cô, Mary, tôi thật sự rất mệt, chúng ta hãy dời buổi phỏng vấn này vào một ngày khác nhé, cam đoan là chỉ trong một tuần thôi.” Leslie, người đã chụp ảnh từ ban trưa cho đến tối mịt, đã nói như thế với tôi trong nuối tiếc. Sau một tuần, chúng tôi gặp lại nhau trong phòng khách của Công ty Âm Nhạc Universal. Vừa mở lời anh đã cho hay: “Xin lỗi nha, tôi đang bị cảm nặng.” Anh ho liên tục trong suốt buổi trò chuyện. Chà, nhưng giọng nói ấy, cái giọng khàn khàn của anh lại nghe đặc biệt cuốn hút và quyến rũ. Mặc dù anh trông có đôi phần mệt mỏi, trí tuệ anh vẫn hoàn toàn minh mẫn, khi chúng tôi quá hào hứng và đi chệch khỏi chủ đề, anh luôn có khả năng kéo câu chuyện trở lại. Tôi nghĩ, anh chấp nhận buổi phỏng vấn này là vì lời đã hứa với tôi.

Leslie, là một ca sĩ, và một diễn viên, tỏa ánh hào quang trong một thời kỳ, và chưa bao giờ bị lỗi thời qua mọi thời đại, dù cho buổi hòa nhạc chia tay của anh được tổ chức đã cách nay 10 năm. Anh tuyên bố một cách công khai rằng anh sẽ không lên sân khấu nhận bất kỳ giải thưởng nào nữa, sẽ không hát trước công chúng, và sẽ không cần phấn đấu vì tiếng tăm.

Những năm này đây, anh sống cuộc đời tự tại, và tập trung vào công việc làm phim. Người hâm mộ âm nhạc chưa bao giờ quên anh, và số fan điện ảnh của anh thì ngày càng bành trướng.

Trong vài năm trở lại đây, dù mảnh đất âm nhạc vẫn biến đổi từng ngày, chứng kiến quá trình lớp nghệ sĩ trẻ đi lên và dần thay thế cho lớp người cũ thì mọi người vẫn không bỏ quên Leslie. Sau hai năm trời bị thuyết phục bởi hãng đĩa Rock, anh đã đồng ý quay trở lại làng nhạc sau khi bấm máy xong bộ phim “Temptress Moon” (Phong Nguyệt).

Đã thành thông lệ hàng năm, các lễ trao giải thưởng âm nhạc trở thành “bản tường trình” của làng âm nhạc, và như thường lệ Gor Gor luôn có phần vinh dự. Bài ca chậm buồn “Left Right Hand” của anh thắng bốn giải thưởng năm nay, nhưng anh đã không đến nhận. Đó là một lời hứa, và sự tôn trọng giữ gìn một lời hứa. Vậy là, chúng ta vẫn có thể nhìn thấy người ca sĩ cuồn cuộn như sóng đổ trên sân khấu, nhưng lại không thể tìm ra dấu tích nào của anh ta.

Forever Leslie

Một ca sĩ Leslie: Khởi đầu từ từ chối cho đến việc tiếp nhận giải thưởng

Trong một “thế giới” khác, người hâm mộ cuối cùng cũng đã nhận thức và thích nghi được lối hành xử của một siêu sao. “I do”, “Wild Wind” khiến ngọn lửa tình yêu lại bùng lên mãnh liệt; “All depends on you”, “Infatuated Me”, “Spring Summer Autumn Winter”, “Count Down With You”, như đem lại cả trời ca hát và cảm xúc của những tháng ngày đã qua. “Vậy thì tại sao lần này anh lại lên sân khấu và nhận giải thưởng?” “À, Đó là một giải thưởng danh dự.” Anh nói một cách nghiêm túc. Phải, đó là tình yêu từ các fan hâm mộ anh, và xa hơn là sự kính trọng dành cho làng âm nhạc. Vậy nên buổi phỏng vấn của chúng tôi bắt đầu bằng chủ đề giải thưởng, việc thắng, nhận giải và từ chối giải.


ML: Anh đã tuyên bố là sẽ không nhận bất kỳ giải thưởng nào liên quan đến ca hát, trong khi lễ trao giải đầu niên, ban tổ chức vẫn xếp bài “Left Right Hand” của anh vào Giải Top 10 Ca Khúc Tiếng Hoa, là một ca sĩ anh nghĩ như thế nào? Hay có thể nói thế này, anh đã đạt tới ranh giới không đòi hỏi gì chăng?

LC: (Với giọng khàn) Có thể nói là ranh giới không đòi hỏi, tôi đã có mọi giải thưởng mà tôi có thể đạt. Mặc dù vậy, với tư cách một ca sĩ, việc nhận được giải thưởng vẫn tốt hơn là không có giải nào. Nói một cách thẳng thắn thì tôi đã phải trải qua quãng thời gian lận đận quá dài. Tôi là một người từng trải. Tôi thật sự có thể hiểu nỗi lòng của các ca sĩ hiện nay khi họ tham dự một lễ trao giải với cả niềm kính trọng xen lẫn e sợ.

Việc nhận Giải Kim Đỉnh (Golden Pin Award) là hành động đối đầu “truyền thống”

LC: Việc này làm tôi lại nhớ đến quãng thời gian khi Alan Tam và tôi cạnh tranh nhau. Tại một lễ trao giải đã xảy ra chuyện không vui. Tôi cảm thấy rất bối rối. Tôi vẫn còn nhớ Zhen Dan-rui, người hiện vẫn theo đuổi nghề DJ đã thuyết phục họ: “Đừng có xì xào than thở về Leslie, các bạn nên nhìn một lễ trao giải như một show thời trang lớn, và các ca sĩ cũng không khác gì hơn các người mẫu, chính người thiết kế sẽ quyết định người nào sẽ mặc cái gì, như chính các bạn đã yêu cầu tôi mặc Gucci vậy.” Chà, thời gian đó, bạn chưa đủ uy tín để nêu chính kiến. Phải, tôi nhận được một số giải thưởng, nhưng tôi không thấy vui chút nào. Người nghệ sĩ ai cũng cật lực làm việc, thậm chí không có đóng góp gì to tát thì họ vẫn nỗ lực và cố gắng rất nhiều. Vì vậy lẽ tự nhiên ai cũng mong đợi giải thưởng. Đó là mâu thuẫn bên trong của các nghệ sĩ. Bởi vì tôi từng tuyên bố rằng mình sẽ không nhận giải thưởng nữa, và cũng không cần xuất hiện trước công chúng quá thường xuyên, nên tôi đang ở trong trạng thái rất cân bằng.

Và rồi thình lình lại cho ra bài hát này đây “Left Right Hand”, có lẽ là vì tôi vừa gia nhập một hãng đĩa mới và đang muốn quảng bá, nhưng tôi chưa từng quảng bá cho công ty Ghi Âm Rock. Bởi vì nhờ vào các điều khoản trong hợp đồng nên tôi sẽ không phải làm bất cứ hoạt động tuyên truyền nào hết. Một vài người bạn đã nói với tôi, anh không quảng bá thì sao làm nghệ sĩ được. Mỗi năm tôi vẫn ghi âm và phát hành CD, tuy vậy cứ 100 người mua CD của anh, 90 người sẽ nhìn nhận nó dưới góc độ một sản phẩm thương mại. Khi anh làm ra một sản phẩm, anh không nên để cho mình quá thiếu đi sự thu hút, và tôi đã thực hiện những ý tưởng của tôi gãy gọn, thẳng thắn hơn nhờ vào những lời khuyên của họ.

Cách đây mười năm, khi tôi quay bộ phim ca nhạc “Sunset In Paris”, tôi mời Maggie Cheung (Trương Mạn Ngọc) và Cherrie Chung (Chung Sở Hồng) vào hai vai nữ chính. Và đạo diễn là John Woo (Ngô Vũ Sâm). Lần này tôi chọn một nữ diễn viên mới là Cecilia Cheung (Trương Bá Chi) và bạn tôi Dou Dou – Qiu Shuzhen. Nếu cô chân thành quan sát việc lập danh sách của tôi, cô sẽ nhận ra từ vai trò đạo diễn, biên kịch cho đến diễn viên tôi đều muốn là của mình. Phần mở đầu của bộ phim ca nhạc sẽ hiện lên dòng chữ “Một bộ phim của Leslie Cheung”. Tôi biết TVB không bao giờ để một nghệ sĩ vừa làm đạo diễn vừa làm biên kịch cho cùng một bộ phim. Vì thế tôi không yêu cầu họ phải trưng bày mọi thứ ra bên ngoài, tôi nghĩ mọi người đều biết điều đó ở trong lòng là được rồi.

Điều làm tôi vui hơn nữa là khi nghe tin đài Guotai chọn chiếu bộ TV drama này. Mỗi năm có rất nhiều TV drama được sản xuất, sao họ lại chọn phim của tôi? Có lẽ vì họ nghĩ rằng cái này có thể được chào đón, hoặc vì họ cho nó sẽ là tác phẩm tốt. Tâm trạng của tôi trong mấy năm nay luôn để dành để dấn thân vào các công việc như thế này (ý nói việc sản xuất phim), hơn là để đua tranh hay đấu đá với ai.


Quay về với chủ đề. Tại lễ trao giải, chắc cô đã biết, tôi được trao Giải Thành Tựu, giải Kim Đỉnh (Golden Pin Award), mà trong đa số suy nghĩ mọi người là giải thưởng chỉ dành cho “những người đã già”, mọi người nghĩ rằng sau khi đã đạt đến danh dự này, bạn sẽ kết thúc và “game over”. Tôi chỉ muốn đi ngược lại truyền thống đó. Tại sao RTHK phải thuyết phục tôi và thuyết phục người khác rằng tôi, Leslie vẫn sẽ là cái tên bảo chứng cho lượng tiêu thụ đĩa. Họ chỉ muốn Giải Kim Đỉnh được trẻ hóa mà thôi. (cười)

Tôi muốn chứng minh một điều là: ngay cả khi tôi đã có giải thưởng thành tựu, tôi vẫn là bảo chứng cho doanh thu nhạc hội, bảo chứng cho doanh số đĩa bán ra và vẫn giữ vững được danh tiếng. Trong trường hợp này, tôi nghĩ mình nên nhận lấy thử thách này, và việc nhận giải thưởng là một dạng thử thách như vậy đấy.

ML: Vậy là anh nhận giải cho bản thân anh ?

LC: Những giải thưởng thế này đâu cần cạnh tranh, đâu thể nào cạnh tranh vì nó, nó là một vinh dự chứng nhận cho chất lượng trong suốt một thời gian dài sáng tạo và cống hiến, và nó cũng là thực chứng của ngành công nghiệp âm nhạc dành cho nghệ sĩ trong một khoảng thời gian nhất định. Nếu tôi không nhận giải, tôi e ngày nào đó tôi sẽ thấy hối hận mất. (cười)


ML: Trong album “Count Down with You” của anh có rất nhiều ca khúc tuyệt vời khác bên cạnh “Left Right Hand” chẳng hạn như bài “Little Star”, rất trẻ thơ, và giai điệu của chúng cũng đặc biệt nữa. (đến lúc này tiếng Quảng kém chuẩn của phóng viên bị phơi bày, tôi liền đổi sang tiếng Quan Thoại và xin lỗi ngay lập tức. Leslie rất thông cảm và nói đừng bận tâm, tôi có thể nói tiếng Quan Thoại; và thế là hai con người gốc Quảng nói chuyện bằng tiếng Quan Thoại với nhau). Anh thích ca khúc nào nhất trong album?

Theo đuổi cảm xúc ca hát trong trẻo như đứa trẻ

LC: Tôi luôn dành sự ưu ái của mình với các bài ca lãng mạn, giai điệu chầm chậm, vì thế có nhiều ca khúc tôi thích trong album mới này. Cô biết đấy, tôi chỉ vừa cho ra mắt 1 CD trong 1, 2 năm nay, làm sao tôi lại không yêu chúng cho được? Chà, tôi có ấn tượng đặc biệt với “Little Star” vì tôi đã sáng tác nó, và có một câu chuyện đằng sau ca khúc. Nếu cô theo dõi tin tức, chắc cô biết khi tôi bấm máy bộ phim này (phim The Kid – Lưu Tinh Ngữ), điện ảnh HK đã thoái trào. Một nhóm người đồng minh được gọi là “Originality Alliance” bao gồm Er Dong Sheng, Peter Chen, Zhang Zhi Liang cùng tụ hợp lại để tìm vài siêu sao chịu đóng phim mà không cần phải trả thù lao cho đến khi bộ phim được công chiếu, sau đó mới lấy phần tỷ lệ lợi nhuận.


Bởi vì họ nghĩ rằng, trước tình hình này, nếu các ngôi sao đều nhận thù lao lớn cho việc quay phim, nó sẽ khiến các nhà đầu tư e sợ, và sẽ không còn tiền để bấm máy. Tôi là người đầu tiên họ gọi đến. Trong ấn tượng của tôi, Zhang Zhiliang là một đạo diễn rất chân thành. Tôi không nói nó là đặc điểm của mọi bộ phim anh làm, nhưng phải thừa nhận rằng anh có cách quay phim của riêng anh.

Anh ấy muốn kể về câu chuyện của một người đàn ông và một cậu bé, có thể xem nó là một dạng khác của tình yêu, người đàn ông chăm sóc cho đứa trẻ. Trong khi thị trường ngoài kia đang tràn ngập phim sex và bạo lực, thì bộ phim này thật trong trẻo, tôi nghĩ nó là một phim tốt. Nên tôi nhận lời. Mất một tháng rưỡi để hoàn thành, và nó là bộ phim đầu tiên tôi làm nhà sản xuất. Ờ, nó bị thất bại về doanh thu (anh nở nụ cười nhẹ), vì bán không chạy. Ờ, tôi nghĩ việc chú trọng một bộ phim có bán chạy hay không là điều không quá quan trọng, mà nó nằm ở sự chân thành. “Little Star” là bản nhạc chủ đề dành riêng cho bộ phim này. Zhang Zhiliang muốn tôi viết nó cho anh, và làm bộ phim tươi sáng lên. Trong thực tế, tôi đã viết nhạc phim từ những năm 90, như phim “The Bride with White Hair” (Bạch Phát Ma Nữ), “Who is Man, Who is Woman” (Kim Chi Ngọc Diệp 2).

Trong lúc quay bộ phim, tôi đã viết ca khúc bằng cảm xúc dựa theo kinh nghiệm và chính gan ruột mình, và tôi nghĩ là nó phù hợp với bộ phim lắm chứ. Cô nói là nghe nó có vẻ trẻ con và ngây thơ, vâng, tôi đã bàn với người phối khí bài hát là khi anh phối khí, anh nên đặt mình vào cảm xúc của đứa trẻ đang hát “La-la-le-le”.

ML: Tôi không biết liệu đây có phải là cảm xúc của anh không hay là cảm xúc của tôi. Nhưng tôi cảm thấy rằng album này rất trong sáng và thanh thản, tôi không thể nói là nó nhìn thấu xã hội-con người, nhưng có điều gì đó như đã tách rời khỏi thế giới nhiễu loạn bên ngoài, nhưng ngay cả trong sự cô biệt tách rời đó, anh vẫn khăng khăng nắm giữ một điều gì đó. Điều này khác hẳn với những ca khúc nhạc nhảy, hay các ca khúc chậm buồn trước đây của anh. Giai điệu “chậm” luôn ẩn chứa một nỗi đau. Tôi nghe nói anh đang sắp phát hành một album mới, anh mong mỏi đây là tác phẩm dành cho ai?

LC: Vâng, tôi luôn muốn album mới của tôi phải khác với các album trước, và đem đến cho mọi người những cảm xúc mới. Điều này nói thì dễ nhưng để làm thì khó lắm. Album tiếp theo của tôi sẽ khác với album gần đây nhất. Tôi cho là album mới này mang nhiều tính nghệ thuật hơn, như đàn thùng ghitar, sẽ có nhiều âm thanh dây hơn. Thực tế cô vẫn sẽ cảm được phong cách của bài “Little Star”, chỉ có điều album mới sẽ đậm đặc hơn, cũng không theo khuynh hướng cổ điển nữa, chà phong cách này sẽ thiên về sự nhẹ bẫng.

ML: Vậy có điểm gì khác với âm nhạc của Zhu Zheqin (một nữ ca sĩ đại lục) không? Âm nhạc của cô ấy tràn đầy thanh âm, gần như không cần phải chú ý đến ca từ nữa.

LC: Dĩ nhiên chúng tôi khác nhau. Phong cách của tôi sẽ giống như các bài hát dân gian vậy. Tôi không biết liệu cô có chú ý đến bản “Spring Summer Autumn Winter” trong album “Count Down with You” không. Tôi không nói đến chủ đề, nhưng phong cách và phần tiết tấu của nó nghe như các bài hát dân gian. (Biên tập hỏi phải anh muốn nói đến nhạc đồng quê không, anh trả lời là phải)

ML: Buổi hòa nhạc của anh tổ chức tại trung tâm triển lãm nhận được phản hồi rất tốt. Tôi nghe nói anh đang chuẩn bị cho một buổi hòa nhạc nữa vào tháng tám. Có thể cho tôi hỏi phong cách lần này, hoặc những hành động đặc biệt nào anh muốn đem tới để làm hài lòng các fan của anh không?

LC: Vâng, tôi đã sắp xếp thời gian tại Hong Kan từ năm ngoái rồi. Phong cách của buổi hòa nhạc này vẫn đang được dàn dựng. Dĩ nhiên tôi hy vọng sẽ có thêm nhiều fan hơn. Và tôi đã thu thập lại rất nhiều bài hát từ năm 1996, tôi muốn hát lại cho họ nghe, những người đã luôn yêu quý tôi.

ML: Anh có hát mấy bài thánh ca và những bản nhạc đầy kỹ thuật của anh trong buổi hòa nhạc không?

LC: Không, tôi sẽ hát xen lẫn bài hát cũ và mới. Tôi không đồng tình rằng khi tổ chức hòa nhạc, rất nhiều ca sĩ chỉ hát những bài ca mới trong khi mọi người vẫn chưa quen với chúng. Làm vậy có thích đáng không? Mọi người mua vé, dù là họ muốn thưởng thức các ca khúc mới, nhưng hầu hết các fan đều muốn ôn lại giấc mơ cũ của họ, và những bài ca quen thuộc. Có rất nhiều ca khúc quen, sao không hát lại chúng? Vấn đề là biết tóm lượt chúng, và sắp xếp các bài ca theo cảm xúc mới, và thế là họ sẽ bị lôi cuốn thôi, thêm chút hiệu ứng âm nhạc và hình ảnh vào.

Tôi từng nghĩ rằng ca hát là chẳng đáng


ML: Anh có nghĩ đến việc tổ chức hòa nhạc tại Trung Quốc Đại lục không?

LC: Dĩ nhiên tôi có. Điều kỳ cục là lần trước khi tôi quay trở lại đại lục, một phóng viên cho tôi hay rằng có một số ca khúc của tôi và vài người bị liệt vào danh sách đen và cấm chúng tôi trình diễn, điều này hoàn toàn không thể hiểu nổi.

ML: Sao vậy được, trừ phi bài hát có ý nghĩa liên quan đến chính trị thôi chứ. Điều này sao vận vào các ca khúc của anh được.

LC: Dĩ nhiên, điều đó cũng chẳng sao. (Mỉm cười) Tôi chưa từng quan tâm đến chính trị. Nhiều người bạn hỏi sao tôi không bao giờ tham gia các cuộc tụ tập, tôi nghĩ là một nghệ sĩ giữ cho mình không thiên kiến sẽ tốt hơn, vậy mới thông minh. (lại giọng điệu chảnh chẹ của ổng )

ML: Tôi biết là các lễ trao giải làm cho ca sĩ bị cảm thấy áp lực. Đặc biệt là cuộc chiến giữa các fan hâm mộ, điều này đã gây nên không ít chuyện không vui cho ca sĩ. Xem ra việc “từ chối giải thưởng” đã trở nên khá phổ biến ngày nay rồi. Nền âm nhạc dường như bị đóng băng kể từ khi Tứ Đại Thiên Vương dần dần tan rã, vậy anh có bao giờ thấy hối tiếc vì đã từ chối nhận các giải thưởng không?

LC: Chưa bao giờ. Thời điểm đó, tâm trạng tôi rất buồn và cảm thấy mệt mỏi, tôi tự vấn bản thân “Tại sao tôi cứ phải vật lộn và tranh giành?” Tôi đã rất lo lắng vào lúc đó. Tôi không biết cô có xem buổi phỏng vấn của tôi trên Đài Truyền hình Hong Kong không, trong cuộc phỏng vấn đó tôi đã nói lý do tại sao tôi từ chối giải thưởng. Tôi thực sự rất mệt mỏi, mỗi khi lên sân khấu là lại bị ai đó chửi rủa, la ó. Lúc đó tôi đọc mẩu tin về một vận động viên tennis bị fan cuồng của đối thủ cô ta đâm trong khi cô đang thi đấu giữa công chúng. (Ghi chú: vận động viên Leslie nhắc đến đó là Monica Seles). Vì vậy, bỗng dưng tôi tự hỏi liệu có fan của ai đó ngoài kia muốn giết chết tôi giữa nơi công cộng như thế không, một ngày nào đó khi tôi đang hát? Vậy thì ca hát còn đáng gì nữa? Cô nghĩ sao về điều đó đây? Điều quan trọng nhất là cuộc sống của ai đó, tôi nghĩ, cơ hội đặc ân của mỗi người là được nhìn thấy mặt trời.

ML: Anh thực sự nghĩ có khả năng xảy ra chuyện mưu sát khủng khiếp đó sao?

LC: Để tôi kể cô nghe, một cách thẳng thắn và nghiêm túc, hoàn toàn có thể xảy ra điều đó. Tôi thậm chí còn từng nhận được hàng mã, giấy giả làm tiền để đốt cho người chết, giấy dán tường cho người chết, nhận được gián chết và đủ loại côn trùng, những thứ như vậy đó (Ghi chú: Những điều Leslie kể trên được sử dụng trong đám tang của người Trung Quốc, nếu ai đó nhận được những thứ này, có nghĩa là có người nào đang muốn giết người nhận). Nếu cô là tôi, cô nghĩ sao? Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo sau? Dưới bầu trời này dám tôi bị ai đó giết chết lắm chứ. Cũng như John Lennon vậy, sau bao nhiêu năm không ca hát, vẫn không chạy thoát khỏi số mệnh, bị bắn bởi một gã hoàn toàn xa lạ. Thế nên, cô có thể khẳng định vậy lắm chứ, trong suốt khoảng thời gian căng thẳng đó.

Tôi từng nghĩ ca hát là chẳng đáng, thực sự đấy, không đáng để mạo hiểm cần cổ của tôi :P . Vì vậy, tôi quyết định từ bỏ tất cả. Điều quan trọng nhất ở đây là với trái tim rộng mở, và từ bỏ đi vài thứ đẹp đẽ để giữ lấy mạng sống của mình. (Khi nói những lời này, anh mở rộng hai cánh tay đưa lên và đưa tới trước, động tác của anh thật tao nhã và duyên dáng)

ML: Tôi nghĩ anh phải biết những người đó là fan của ai, liệu anh có thể tiết lộ vài thông tin thêm cho tôi không?

LC: Vâng, tôi biết họ là loại người thế nào. Tuy nhiên, xin thứ lỗi là tôi không thể kể chi tiết cho cô được. Trợ lý của tôi còn nhận được nhiều thứ như vậy hơn cả tôi, vì mọi thứ gửi đến cho tôi đều phải qua tay anh ấy đầu tiên mà. Mấy “món quà” này nhiều khủng khiếp, phải vất đi hết. Thật toàn trò chơi khăm đáng chán nản.

ML: Những điều đó là rất khó thông cảm với một người bình thường ở ngoài ngành giải trí. Chà, vậy còn về việc anh từ chối giải thưởng, vậy thì phản ứng của các fan của anh như thế nào?

LC: Họ đều cảm thấy rất tiếc nuối, họ đã muốn trả thù fan của đối thủ. Nhưng tôi nghĩ chuyện này không có lý. Chuyện tôi bị đổ tội cho việc Alan Tam (Đàm Vịnh Lân) không nhận giải thưởng cũng là chuyện ngu ngốc. Thật là điều ngớ ngẩn! Cố làm cho tôi phải hối hận vì những giải thưởng anh ấy từ chối! (Mỉm cười) Điều đó đâu liên quan gì đến tôi, đúng không? Nó cũng giống như chuyện Shu Qi (Thư Kỳ) suốt ngày bị sỉ nhục nơi công cộng bởi một số người, vì người ta cho rằng Leon Lai (Lê Minh) từ chối giải thưởng vì cô.

Khi tôi quay đầu nhìn lại và quan sát những người mới trong lĩnh vực này, tôi đã cảm thấy họ thật tội nghiệp và thê thảm. Tứ Đại Thiên Vương (Ghi chú: Trong tín ngưỡng và thần thoại Trung Hoa, Tứ Đại Thiên Vương là bốn thiên tướng của Ngọc Hoàng Thượng Đế, người ngự chính giữa trung tâm của các thần tiên. Tại Trung Quốc, chúng tôi gọi Leslie là Siêu Sao Thiên Hoàng - Heaven Emperor Superstar -, tương đương với Ngọc Hoàng), cũng lâm vào rắc rối tương tự. Không ai trong số chúng tôi muốn trở thành thiên vương, chúng tôi chỉ muốn là bản thân mình; chỉ có giới truyền thông tự bày trò và đặt họ đứng cạnh nhau để có thêm nhiều đề tài bàn luận mỗi khi họ xuất hiện tại các buổi họp báo.


Tôi nghĩ mình học chưa đủ trong âm nhạc

ML: Liệu anh có nghĩ đến giờ anh mới nhận được giải Golden Pin (Kim Đỉnh) là đã hơi muộn không ?

LC: Mọi người luôn bảo rằng đáng lý tôi nên được nhận nó từ mười năm trước đây. Nhưng chắc chắn vào thời điểm đó tôi không muốn nhận giải thưởng này đâu. Như tôi từng đề cập trước đây, đó là vấn đề của tâm lý, lúc đó hầu như tôi chẳng quan tâm nó là cái quái gì (cười). (Đó có phải là sự "mưu phản" bất cần của tuổi trẻ không ? phóng viên hỏi thêm). Có lẽ.


ML: Nhìn lại những chặng đường đã qua trong nhiều năm, liệu có bao giờ anh từng thấy hối hận vì điều gì không?

LC: Không, tôi không hối hận. Đó là ý tưởng vào thời điểm đó, ngược lại, tôi đã không thể có những cơ hội được đóng thật nhiều bộ phim hay như "Farewell To My Concubine" (Bá Vương Biệt Cơ), "Days Of Being Wild" (A Phi Chính Truyện) và nhiều phim khác trong nhiều năm sau này nếu như không có một quyết định tôi đã làm cách đây mười năm.

ML: Anh và Alan Tam (Đàm Vịnh Lân) là những ca sĩ thuộc về cùng một thời kỳ. Anh ấy hiện giờ tập trung vào chuyện kinh doanh và thỉnh thoảng lại đi gặp gỡ bạn bè kể từ sau khi từ chối giải thưởng, và Anita Mui (Mai Diễm Phương) là một ví dụ khác, cô ấy dốc lòng để đào tạo thế hệ ca sĩ mới. Nói một cách khác thì sức bật của anh không xa như họ và anh vẫn khăng khăng đi theo con đường riêng của mình, vậy thì anh đã làm được những gì cho ngành âm nhạc trong suốt những năm qua?

LC: Tôi soạn nhạc, viết nhạc cho người khác, sáng tác nhạc phim, bàn thảo kịch bản với đạo diễn. Vào thời điểm đó, tôi cực kỳ chăm chú vào điện ảnh. Tôi đảm nhiệm vai trò đạo diễn tuyến hai kể từ khi bấm máy "She's A Woman, He's a Man" (Kim Chi Ngọc Diệp), tôi không chỉ được người khác quay phim, mà tôi còn quay phim người khác. Hiện giờ tôi thích thú với điện ảnh hơn là âm nhạc.

ML: Tôi nghe nhiều hơn một người, cũng hoạt động chính trong cả hai lĩnh vực phim và ca nhạc, cô ấy từng nói rằng cô thích âm nhạc hơn, bởi vì ca hát là một việc sáng tạo thuộc về cá nhân trong khi đóng phim cô phải nghe theo lời đạo diễn.

LC: Cô ấy sẽ luôn có cảm nhận như thế nếu cô ấy duy trì góc nhìn của bản thân mình dưới phương diện là một người diễn viên. Tuy nhiên, tôi lại có tham vọng là một ngày đẹp trời nào đó tôi sẽ trở thành một đạo diễn, công việc đạo diễn nó chính là linh hồn của cả một bộ phim. Nếu có một ca sĩ nào nói với tôi như những gì cô đã nói với tôi rằng ca hát giúp cô ấy gặp gỡ được bản thân mình mạnh mẽ hơn diễn xuất thì, à, (suy nghĩ một lúc) cô ấy sai rồi.

ML: Ca sĩ thường có cảm nhận là cô ấy nhận được toàn bộ sự chú ý trên sân khấu.

LC: Nhưng dù là thế, cô ấy vẫn đâu thể nào kiểm soát được toàn bộ, những thứ như đèn đóm, độ vang sân khấu, ban nhạc và nhiều thứ khác, không thể kiểm soát hết được, những gì cô ấy có thể làm chỉ là kiểm soát phần trình diễn của mình, đạo diễn mới là người kiểm soát tất cả. Lấy thêm ví dụ nhé, ví như độ sáng đèn, ví như cỡ ảnh phim... đạo diễn là người thảo luận chúng với nhà quay phim. Và nếu anh muốn làm phim về một câu chuyện tình, việc quyết định ống kính lens, bao nhiêu cảnh dựng sẽ được thực hiện, nếu cô đơn thì cũng có sao, anh vẫn có thể tự làm được, hiệu ứng thị giác của cảnh dựng, làm cách nào để lèo lái các diễn viên vào câu chuyện etc. Những việc người đạo diễn có thể làm là vượt xa một người ca sĩ.

ML: Tôi có thể hiểu như thế này: bề ngoài thì ca sĩ thu hút được rất nhiều sự chú ý một cách công khai, nhưng chính nhà đạo diễn mới là người có thể vươn tới một sự tự phê chuẩn và có khả năng tiến xa, đến một cấp độ cao hơn. Mặc dù là tham vọng hiện tại anh muốn trở thành đạo diễn, và anh hiện đã rất nổi tiếng rồi, anh có bao giờ nghĩ rằng trong tương lai anh sẽ tạo thêm nhiều đột phá nữa không ? Như nói là, đầu tư và làm một vở kịch ca nhạc chẳng hạn ?

LC: (cười gượng) Chẳng bao giờ quá già để học hỏi, tôi phải luôn học hỏi từng bước một. (trở nên rất nghiêm túc) Dĩ nhiên tôi muốn làm nhiều thứ lắm, thật đấy, tôi hiện đã gần như tự sản xuất một nửa các album của mình rồi, nhưng tôi nghĩ mình vẫn chưa học đủ trong âm nhạc, tôi cần học nhiều hơn.

Ngôi sao điện ảnh Leslie Cheung: Kể từ khi bỏ lơ một sự cho phép, và

Trương Quốc Vinh trong phim "Bá Vương Biệt Cơ"

Kể từ khi Trương Quốc Vinh khiêm nhường gác công việc ca hát sang một bên, anh đã phô bày cho chúng ta thấy một tài năng khác: diễn xuất. Nếu được xếp loại, tài năng của anh là xuất chúng. Bắt đầu từ cậu Thiếu gia Mười Hai trong "Rouge" (Yên Chi Khâu), theo đó là "A Phi" của "Những ngày hoang dại" (Days of Being Wild), rồi thì nghệ sĩ nổi tiếng của Tuồng cổ Bắc Kinh trong "Farewell My Concubine" và vai diễn đồng tính trong "Happy Together" (Xuân Quang Xạ Tiết), và nhà cộng sản bí mật trong "A Time To Remember" (Hồng Sắc Luyến Nhân).


ML: Anh đã đóng rất nhiều phim hay kể từ khi ly khai khỏi âm nhạc, bộ phim nổi tiếng nhất trong số đó là "Farewell My Concubine". Tại sao anh lại quyết định diễn một vai như vậy và hợp tác với một nhà đạo diễn của Trung Quốc Đại Lục ?

LC: Khi nhận lời đóng phim này, tôi đã e ngại rất nhiều. Bởi vì cách đây mười năm từng có một bản phim "Farewell My Concubine" của Hong Kong, và lúc đó Luo Qirui đã thuyết phục tôi nhận lời tham gia. Đó là một bộ phim nhạy cảm khi miêu tả về tình yêu phức tạp và mối thắt nút khó cởi giữa những người đàn ông trong một đoàn hát Kinh kịch, và vai diễn của tôi là một nghệ sĩ nổi tiếng, nhưng khi đó người trung gian của tôi cho là mối quan tâm quan trọng nhất nên là giữ gìn danh tiếng tôi đang có trong thập niên 80, vì vậy cô ấy đã cương quyết phản đối tôi nhận vai diễn. Rốt cuộc, nữ tác gia của cuốn tiểu thuyết (cũng đồng thời là tác giả của "Rouge") Li Bihua (Lí Bích Hoa) đã nói chuyện với tôi, nói rằng bà hy vọng tôi sẽ đóng bộ phim này, và đạo diễn cho bộ phim sẽ là Chen Kaige (Trần Khải Ca). Nói thẳng ra thì lúc đó tôi đâu biết Chen Kaige là ai, bà cho tôi hay anh ấy là một đạo diễn rất giỏi đã từng làm phim "Yellow Land" (Hoàng Thổ Địa), "Walking and Singing" và nhiều phim khác. Tôi đã tìm hai cuộn băng video của anh để xem.

Tôi đã cảm thấy rằng anh Trần sở hữu những góc nhìn rất riêng biệt vượt xa nhiều người khác, những bộ phim thôn dã của anh luôn mang đậm phong vị và ý thức dân tộc, như trong "Yellow Land", "Walking and Singing" cả hai đều có những khuôn hình đại cảnh, và anh đã chia bố cục, phân phối chúng rất tốt. Tôi hiểu những cảnh tương tự như thế nên được xuất hiện trong "Farewell My Concubine", và thế là chúng tôi đã gặp nhau. Anh ta có cảm tính rằng tôi chính là người thích hợp cho vai diễn ngay sau lần gặp và thế là tôi biết tôi đang bắt đầu trở thành nhân vật.

Đã có vài sự thay ra đổi vào. Zu Long (Tôn Long) muốn được tham gia bộ phim này, và tâm tính tôi luôn không thích tranh chấp, dù dưới bất kỳ hình thức nào. Tôi có thể sẵn sàng nhường lại vai diễn ấy cho anh với một nụ cười thật lòng nếu anh ấy nghĩ rằng nó thật sự phù hợp với anh. Và dù sao thì vẫn có rất nhiều phim mong đợi tôi tham dự, tôi là người bận rộn mà. Có một số bất hòa gay gắt đã xảy ra giữa họ, thế rồi Chen Kaige lại mời tôi.


Thế là sau đó, tôi đến Bắc Kinh trong nửa năm, và quyết định phải học Kinh kịch thật tốt. Thêm vào đó tôi còn học tiếng Quan Thoại và làm quen với rất nhiều thầy dạy Kinh kịch trong suốt quãng thời gian làm phim. Điều đó rất thú vị. Đó là lần đầu tiên tôi đặt chân lên đất sỏi Trung Quốc vào độ tuổi 34, và nơi chốn đầu tiên là thành phố Bắc Kinh. Vì không hiểu, ban đầu tôi đã cảm thấy họ rất kiêu căng, tuy vây, khi tôi tiếp xúc với họ nhiều và nhiều hơn nữa, tôi nhận ra rằng họ cũng là người Hoa như tôi, và cũng chẳng kiêu căng chút nào, họ đối đãi với tôi rất tử tế. Tôi đã được kết bạn với rất nhiều người và cũng được biết đến rộng rãi trên thế giới nhờ vai diễn cho bộ phim này. Thêm một điều bổ ích, nó làm tôi thay đổi quan điểm về người dân Trung Quốc.

Trước khi đến Trung Quốc Đại Lục, tôi không nghĩ đó là mảnh đất tốt, và lại còn có cộng sản, tất cả những ấn tượng đều là rất tiêu cực và đầy áp lực. Rồi tôi nhận ra người Hong Kong cần học tập người Trung Quốc Đại Lục trong nhiều khía cạnh sau khi đã sống ở đây một thời gian, ví dụ như, văn hóa dân tộc, làm sao bạn tìm được thịt ngọt đông lạnh tại Hong Kong được chứ? Và rồi Thiên An Môn, các con phố lẻ, sihe courtyard (một dạng kiến trúc cổ điển truyền thống của người TQ), Thiên Đàn (một ngôi chùa tại Bắc Kinh) và nhiều thứ khác.

Những bộ phim sau đấy của anh đều tìm thấy bối cảnh ngay bên dòng Tô Châu và thành phố Thượng Hải giữa Trung Quốc Đại Lục, như là "Ghost of Opera/Phantom Lover" (Dạ Bán Ca Thanh), "Temptress Moon" (Phong Nguyệt) hay "New Shanghai Grand" (Tân Bến Thượng Hải) etc. Có lẽ đó là duyên phận.


Còn tiếp ...

Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2011

Chuyện hậu trường phim "Sắc Tình Nam Nữ" (Viva Erotica)


Nguồn bài: http://xoomer.virgilio.it/nguidett/bio06.htm
Nguồn ảnh: movie.douban.com


“Viva Erotica” Sắc Tình Nam Nữ được xếp vào thể loại phim “cấp III” bởi những pha nóng bỏng của nó. Nhưng nó không phải là dạng phim “soft porn” thông thường. Đây là một bộ phim tốt, dí dỏm và kích thích suy nghĩ. Các bộ phim của đạo diễn Nhĩ Đông Thăng (Derek Yee) đều thường xuyên gợi mở nhiều suy nghĩ cho chúng ta như vậy. Trong bộ phim này Leslie diễn nhân vật có tên “A Tinh”, một đạo diễn trẻ tuyệt vọng kể từ khi hai bộ phim trước của anh bị thất thu thị trường. Dưới áp lực từ nhà sản xuất, anh đành phải thực hiện một bộ phim khiêu dâm. Trương Quốc Vinh (Leslie Cheung) đã làm nên ngôi sao phim khiêu dâm xuất chúng nhất trong “Viva Erotica”. Lý do Leslie nhận vai diễn cho bộ phim này là vì anh thích kịch bản của nó, và vì anh có niềm tin vào tài năng của nhà đạo diễn Nhĩ Đông Thăng. Anh cũng cảm thấy rất thoải mái và tự nhiên khi quay các cảnh yêu đương trong bộ phim này. Nhĩ Đông Thăng nói rằng với các cảnh yêu đương, Leslie là người tuyệt nhất trong số các nam diễn viên của Hong Kong. Nguồn tin được tường thuật lại rằng người ban đầu được chọn cho vai diễn thực tế lại không phải là Leslie.



Trương Học Hữu (Jacky Cheung) là người được chọn, song anh đã từ chối vì bộ phim quá táo bạo. Sau đấy Châu Tinh Trì (Stephen Chow) là người thứ hai, nhưng anh đã nảy sinh mâu thuẫn về quan điểm với nhà đạo diễn. Rốt cuộc sau đó họ liên lạc được với Leslie và anh đã đồng ý nhận vai. Nhĩ Đông Thăng giải thích, “Ngay từ lúc đầu tôi đã muốn Leslie diễn, nhưng anh ấy bận nên chẳng có thời gian cho tôi, rồi tôi đi hỏi Jacky và Stephen, nhưng đều không thành công. Cuối cùng Leslie lại rảnh rỗi, nên vai diễn lại trở về với anh ấy như ý đã định. Anh ấy là diễn viên hoàn hảo nhất trong cả ba.” Khi Leslie nghe thấy Nhĩ Đông Thăng nói, anh đã bật cười và đáp trả, “Có thật không vậy ? Sau khi tôi nhận lời đóng phim, thế là họ bảo tôi là tốt nhất trong số cả ba người.”



Trong quá trình thực hiện Viva Erotica, Derek Nhĩ Đông Thăng còn trao cho Leslie cơ hội đạo diễn một phân cảnh trong phim. Đó là một cảnh làm tình dài 2 phút, nếu vào tay các đạo diễn thông thường, việc này sẽ được hoàn thành trong khoảng 2 tiếng. Nhưng bởi vì nó rơi vào tay Leslie nên kết quả là nó mất cả thảy 7 tiếng đồng hồ ! Đây chẳng có gì đáng ngạc nhiên, thậm chí với một nam diễn viên dày dặn kinh nghiệm đóng phim cấp III như Từ Cẩm Giang (Tsui Kam Kong) cũng phải cúi đầu kính nể. Phân cảnh này là một cảnh yêu đương nồng nhiệt giữa Từ Cẩm Giang và Thư Kỳ, Nhĩ Đông Thăng đã trao ghế đạo diễn của mình cho “Nhà Đạo Diễn Tuyệt Vời” Leslie, người cuối cùng chỉ chấp nhận cảnh phim dài 2 phút này sau 7 giờ làm việc. Trên phim trường, Từ Cẩm Giang đã nói như sau về phân cảnh được đạo diễn bởi Leslie, “Trương Quốc Vinh đã luyện tập tại nhà trước khi bấm máy. Anh ấy thậm chí còn viết câu chuyện lên bảng, và chỉ cho chúng tôi cách diễn xuất, rồi anh ấy bật một cuốn phim nghệ thuật của Nhật lên để hướng dẫn cho Thư Kỳ, anh nói rằng cô ấy phải học cách “cảm” bộ phim. Khi mọi người đã sẵn sàng, Leslie bật nhạc cho tôi nghe. Cuối cùng, sau 7 tiếng đồng hồ, mọi thứ đã được quay xong một cách thật tỉ mỉ.” Từ Cẩm Giang chưa từng thấy người nào làm phim cấp III như thế. Thư Kỳ cũng nói, “Ca Ca đã quay phim chúng tôi đẹp tựa Adam và Eva vậy!” Về nhà đạo diễn Nhĩ Đông Thăng, khi nói về phân cảnh 2 phút của Leslie anh cho hay với một nụ cười, “Được đạo diễn bởi anh ấy (Leslie), nó hẳn phải đẹp rồi. Thực tế khi anh ấy quay phim, tôi đã rời phim trường để về nhà ngủ. Sao ? Sau 7 giờ có ai phàn nàn gì không à ? Không đâu ! Khi tôi không ở đó thì anh ấy là đạo diễn, anh ấy có mọi tiếng nói, ai có thể phàn nàn ?”

Leslie và Thư Kỳ trong một cảnh phim

Leslie đã nhận xét như sau về hai “cục cưng”: Thư Kỳ (Shu Qi) và Mạc Văn Úy (Karen Mok)

Vòng một: Ai là người gợi tình hơn trong phim ?

** Ôm ấp: Thư Kỳ cảm giác rất vừa vặn còn Mạc Văn Úy thì gầy nhom
** Dáng vóc: Thư Kỳ có một dáng vóc rất đẹp, còn Mạc Văn Úy cần phải tăng thêm cân
** Diễn xuất: Ca Ca nhận xét diễn xuất của Thư Kỳ còn có thể tốt hơn nữa; Mạc Văn Úy thì rất Tây, siêu đẳng
** Mối quan hệ: Ca Ca và Thư Kỳ tình cảm tuyệt vời, còn Mạc Văn Úy với anh là bạn gái trong tưởng tượng (là seo ? )

Leslie nói, “Dựa trên các cảnh phim nóng bỏng, kể cả diễn ra trong tưởng tượng hay giữa đời sống thực của các nhân vật, có một sự khác biệt đáng ngạc nhiên giữa các màn diễn xuất. Trên tổng thể, tôi chọn Thư Kỳ là người gợi tình hơn trên màn ảnh.”



Vòng hai: Leslie chọn một cô gái như thế nào ?

Leslie trả lời, “Nếu dựa theo cá tính, dĩ nhiên Karen hợp với tôi hơn! Nếu tôi phải chọn, tôi sẽ chọn cô ấy.” Và vì thế, Karen trở thành bạn gái của anh trong phim.

Cử chỉ thân mật của Leslie với Mạc Văn Úy tại một buổi hòa nhạc của cô ấy

Sau cảnh phim Leslie thực hiện, Nhĩ Đông Thăng và cộng sự Bruce La Chí Lương (cũng là một trong hai nhà đạo diễn chính của phim) đều có chung một cảm xúc, rằng họ muốn được tiếp tục làm việc cùng nhau trong tương lai. Đạo diễn La Chí Lương cho biết Leslie đã đối xử với anh, một đạo diễn mới, rất tốt. Anh ấy cũng đối xử tốt với mọi diễn viên mới. “Anh ấy là tuýp người sẽ bằng mọi cách, làm hết sức mình để giúp đỡ các diễn viên khác phát triển vai diễn và đạt tới sự thể hiện tốt nhất trong khả năng của họ. Anh ấy không phải như một vài ngôi sao điện ảnh tự phụ, chỉ luôn mong người khác bị đánh giá thấp hơn khi so sánh với mình”, đạo diễn La nói.



Ngày 28 tháng 11 năm 1996, “Viva Erotica” lần đầu tiên được công chiếu tại Hong Kong.


******

Đây là đoạn clip "cảnh nóng" do Leslie đạo diễn trong phim, dĩ nhiên mình đã tự ý cắt xén đi chút đỉnh, chủ yếu là ~ phần đặc tả Thư Kỳ. Còn nhược muốn coi tường tận ? Dzậy thì down phim về mà coi *hô hô*, nhưng phim 18+ đấy nhe mấy bồ ! ). Bộ phim này bản chất nó ko phải phim "Cấp III", nếu nói đây là 1 phim nghệ thuật đc làm dưới góc độ táo bạo thì sẽ phù hợp hơn: phong cách bông phèn hài hước, có cái nhìn cảm thông, đề tài khá sâu sắc và trăn trở, đặc biệt là với những ai đang phải đứng trước hai ngả đường lựa chọn "bán mình cho đồng tiền hay kiên gan vun bồi cho lí tưởng của mình". Riêng cảnh phim này phải nói là khá đẹp và gây ấn tượng với heobeo Leslie của chúng ta thực sự là đa tài và giàu thẩm mĩ

P/s: Thư Kỳ quả ko hổ danh là nữ thần gợi cảm, trong phim em ấy đẹp đến phát mê. Bản thân bộ phim cũng cho thấy TK thực tế là một nữ diễn viên tài năng !



Thứ Bảy, 11 tháng 9, 2010

Leslie Cheung - Một ngôi sao và tâm hồn nghệ thuật của anh

Source : Leslie Cheung cyberworld
Eng-trans : Sako
Viet-trans : heobeo @dienanh.net


Phỏng vấn với Wada Emi

Chị có thể kể về lần gặp mặt đầu tiên của chị với Leslie trong “The Bride with White Hair” (Bạch Phát Ma Nữ Truyện) năm 93 khi chị phụ trách phần phục trang cho phim không ?

Đến giờ tôi vẫn cảm thấy khó lòng xem lại được bộ phim này. Bởi vì trường cảnh cuối cùng của bộ phim luôn gợi nhắc tôi về lần gặp gỡ đầu tiên đó của tôi với cậu … Cậu ấy trông rất giống Mori Masahiro. Đó là ấn tượng đầu tiên của tôi về cậu ấy. Cậu mặc một chiếc áo len cũ với quần jean, cũng không phải là đồ mới, khoanh tay lại và đứng tại góc phòng. Cậu ấy đã rất thích các trang phục tôi thiết kế cho cậu. Sau đấy cậu hỏi tôi, “Vậy còn kiểu tóc của em thì sao ?" và tôi đề nghị sẽ che bớt các đường nét khuôn mặt cậu bằng tóc. Cả cậu và đạo diễn Ronny Yu đều thích đề nghị này và thực hiện ngay. Kiểu tóc che bớt khuôn mặt của cậu ấy có hai mục đích chính, một là để xóa đi hình tượng cũ của Leslie, và điều thứ hai là để tăng tính tò mò cho khán giả, khiến họ trông chờ được nhìn ngắm gương mặt của cậu ấy nhiều hơn. Thực tế, tại buổi công chiếu, các khán giả đã náo động hết cả lên, và họ gào to “Cho tôi thấy mặt của anh đi ! Leslie”. Từ lúc đấy, Leslie thường đến hỏi ý kiến tôi về các vai diễn và các buổi hòa nhạc. Thỉnh thoảng, cậu ấy mời tôi đến buổi biểu diễn và tặng tôi đĩa CD nữa, cứ dần dà như thế, cậu ấy liên lạc với tôi thường xuyên hơn và chúng tôi trở nên thân thiết với nhau lúc nào không hay. Chúng tôi thường tán gẫu và đi ăn cùng nhau mỗi khi gặp nhau ngoài hải ngoại hay đã hẹn trước. Cậu ấy luôn trông rất thư giãn và luôn nói ra cảm xúc thật của mình. Cậu ấy cũng có vẻ thích tán gẫu với tôi. Tôi nghĩ cậu ấy đã tự dựng nên cái gọi là “Ngôi sao Leslie Cheung”.

Thêm nữa là, “cái khe hở” giữa bản thân cậu ấy và Ngôi sao Leslie ngày càng có vẻ rộng ra cho đến khi không kiềm chế được nữa. Cậu ấy đã nói là cậu sẽ bỏ nghiệp diễn viên, sẽ không xuất hiện nhiều trước công chúng nữa. Leslie là một con người luôn sống vì mục đích nghệ thuật, bản chất của cậu ấy là như vậy. Cậu rất kính trọng đạo diễn Peter Greenaway. Nhưng cậu không thể nào giống như ông ấy được. (ko hiểu ý này lắm ... :/)


Chị đã được đề nghị làm nhà thiết kế trang phục cho bộ phim đầu tay do anh ấy đạo diễn, đáng lý đã được khởi quay vào năm ngoái, có đúng không ?

Tôi nghĩ sẽ có rất nhiều nhân viên và diễn viên sẽ cảm thấy vô cùng hào hứng khi được cộng tác trong bộ phim đầu tay của Leslie. Mặc dầu vậy, vẫn có nhiều nhà sản xuất muốn cậu ấy xuất hiện với tư cách là diễn viên và ca sĩ hơn. Và sự thật là hầu như không có ai ủng hộ cậu trở thành đạo diễn tại Hong Kong. Khi Leslie lên quyết định làm phim, cậu ấy đã phải đấu tranh tư tưởng một mình. Cậu ấy đã cố gắng rất nhiều chạy qua bên này, lao về bên nọ nhưng vẫn rất chu đáo ân cần với mọi nhân viên và diễn viên. Bộ phim được lên lịch quay tại đại lục. Cả dàn đội ngũ nhân viên và cast đến từ Trung Quốc, Hàn, Đài Loan và Nhật. Những người này đều đã từng cộng tác với Leslie trước đó nên đã ủng hộ cậu hết lòng, và thế là dự án được bắt đầu. Tiếc thay, không có ai đến từ Hong Kong cả. Cá nhân tôi đoán là cậu ấy đã thương thảo với một nhà điện ảnh Hong Kong, nhưng họ không dàn xếp thỏa hiệp được với nhau.


Chị có tham gia vào bộ phim với tư cách là nhà sản xuất không ?

Có chứ, tôi đặt cược vào bản thân Leslie dù rằng tôi chưa hề biết gì về khả năng đạo diễn của cậu. Tôi đã sẵn sàng bắt tay vào việc vẽ thiết kế trang phục. Cũng khó để vận động tiền cho bộ phim vì Leslie không xuất hiện với tư cách là diễn viên trong phim. Anh Zhong Usong từ Hàn Quốc được chỉ định đóng vai chính. Tựa đề phim vẫn chưa được quyết. Kịch bản là một câu chuyện nguyên bản. Nền bối cảnh của câu chuyện sẽ cũng thời điểm với bộ phim “Springtime in a Small Town” (Tiểu thành chi xuân) của Điền Tráng Tráng. Cậu ấy cho tôi xem hơn mười cuốn phim miêu tả về giai đoạn này để cùng lấy thêm dữ liệu. Với tư cách là diễn viên, ca sĩ và là một ngôi sao giải trí, tôi tin tưởng Leslie sở hữu một tài năng rực rỡ. Tôi nghĩ Leslie đã góp phần tạo nên thành công và danh tiếng cho Trần Khải Ca và Vương Gia Vệ. Dĩ nhiên tôi đánh giá cao các vai diễn của cậu ấy. Tuy cậu ấy không nói ra nhưng tôi đoán là cậu luôn muốn giành được thật nhiều giải Nam diễn viên xuất sắc đấy.

Kể từ “Days of being wild” (A Phi chính truyện), cậu chẳng nhận được thêm giải nào từ Viện phim Hong Kong nữa, mặc dù có rất nhiều đề cử. Cậu ấy cũng hay lận đận về đường giải thưởng !!


Tôi được nghe rằng Leslie là một diễn viên chăm chỉ. Ví dụ như anh ấy thường nỗ lực rất nhiều trong việc học phát âm và sử dụng ngôn ngữ để hoàn thiện cho vai diễn của mình trở nên hoàn hảo. Chị nghĩ sao ?

Vâng, cậu ấy thực sự là một người rất nghiêm túc. Nếu cậu ấy là người vô trách nhiệm dù chỉ là một chút thôi thì tôi đã có thể nói với cậu rằng cậu không cần phải để ý đến các giải thưởng làm gì, nó là duyên phận và cứ thế. Nhưng tôi lại không thể nói thế được … Bởi vì tôi biết rõ là cậu ấy đã luôn cố gắng làm tốt hết sức mình như thế nào. Tôi không biết phải giải thích như thế nào về Leslie, nhưng cậu ấy dường như giống một cậu học trò luôn thích làm hài lòng giáo viên cho cậu bài tập về nhà vậy. Thành thực mà nói, thật tàn nhẫn cho một người tốt lành khi người ấy làm công việc về sáng tạo nguyên bản (tức ý chỉ công việc sáng tạo mới mẻ hoàn toàn, ko copy theo lối mòn của bất kỳ ai). Leslie đôi khi hay hỏi ý tôi về công việc của cậu ấy một cách bẽn lẽn “Thế cái này thì sao hả chị ?”. Tôi thường khá rộng rãi trong việc đánh giá cậu. Nhưng có một lần, tôi đã cho cậu một ý kiến khắt khe không hề nương tay … Tôi không bao giờ có thể tưởng tượng được là cậu ấy đã đi mất rồi !


Có rất nhiều lời đồn đãi về nguyên nhân dẫn đến sự ra đi của anh ấy. Tôi nghĩ độ tuổi 46 là đã quá đủ chín chắn để có thể chết vì tình. Chị nghĩ như thế nào ?

Cậu ấy lúc nào cũng y hệt như thế, như con người cậu ấy vẫn vậy, và hẳn là điều này đã vượt qua rào cản tuổi tác thật của Leslie. Tôi đã gặp cậu ấy lần cuối … Cậu ấy sẽ xuất hiện trong phim “Sayonara Tsuka” của đạo diễn Yukisada Isao. Tôi cũng là nhà thiết kế của phim. Tôi đo kích cỡ người của cậu ấy, lần đầu tiên sau bộ phim The Bride with White Hair. Và tôi bất ngờ làm sao khi thấy các số đo của cậu không hề thay đổi một cm nào kể từ lúc đó, một thời gian dài như thế. Cậu vẫn cứ trẻ trung như vậy kể cả khi cậu quyết định sẽ trở thành đạo diễn. Cậu ấy cười nhẹ với tôi, và rằng kể cả bây giờ cậu vẫn có thể đóng cảnh phim khỏa thân được đấy, và cậu chỉ mỉm cười vào đúng khoảnh khắc ấy thôi. Thực tế, cậu ấy đã 46 tuổi rồi. Nhưng cậu ấy lại chẳng thay đổi gì cả từ cảm xúc cho đến số đo cơ thể của mình, vẫn cứ y như ngày cậu mới đôi mươi .


Tôi nghe nói là đạo diễn Từ Khắc muốn làm phim với Leslie.

Dù có rất nhiều lời mời cậu ấy đóng phim, nhưng cậu ấy đều từ chối hết thảy để chuẩn bị cho bộ phim của riêng mình kể từ tháng 3 năm ngoái. Nhưng kế hoạch làm phim của cậu gặp nhiều trở ngại. Cậu ấy nói với tôi là cậu không ngủ được vì cơ thể đau đớn do căng thẳng và stress quá độ gây ra. Tôi từng nhận được một cú điện từ cậu vào lúc nửa đêm, và nói rằng cậu không tài nào chợp mắt được. Leslie chuẩn bị cho ngôi nhà của cậu từ 2 năm trước sao cho giống với nhà của một đạo diễn. Cậu ấy muốn khoe nó với tôi. Tôi được mời đến đó lần cuối là vào dịp Tết Nguyên Đán. Vào lúc đó tôi đã nói “Leslie, ở trong nhà này, cậu không thành đạo diễn được đâu. Đây không phải là nhà của các tay sáng tác làm nên một bộ phim, tuy nhiên, nó lại là nhà của một diễn viên đang đóng vai đạo diễn đó.” Ngôi nhà của một người làm phim là phải bừa bãi với đủ các mẩu giấy ghi chú. Các hồ sơ tiến hành công việc và các tập tài liệu cũ phải chồng đống lên nhau như mớ bòng bong ở đây và ở kia trong căn nhà. Nó không bao giờ trật tự ngăn nắp, như nhà của cậu được. Căn nhà dường như là của một người đang viết lại các hồi ức. Theo lời của cậu ấy thì căn nhà được thiết kế bởi William Chang.

Tôi không muốn nghe và tôi cũng không muốn hỏi tại sao cậu ấy đến khách sạn Mandarin, tại sao cửa sổ trong cái khách sạn đó lại mở. Khi chúng tôi gặp nhau tại Khu trung tâm, chúng tôi từng gặp nhau tại khách sạn Conrad. Cửa sổ của khách sạn này không mở … Với bất cứ giá nào … Tôi vẫn sẽ vui nếu được thấy cậu có thể hoàn thành bộ phim đấy dù nó có thành công hay không. Tôi thực sự muốn nói với cậu ấy rằng “Leslie à, cậu làm được rồi !"


Kinema thực hiện

Tựa bài gốc : Leslie Cheung as a Star and his Art-mind.

Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010

Leslie Cheung – Chỉ có một trên cuộc đời

Chưa bao giờ từng có cụm từ “Tứ Đại Thiên Vương” hiện diện trong các kỷ nguyên hoàn toàn thuộc về Leslie bởi vì chỉ có một và duy nhất một “Vị Vua” độc tôn mà thôi.


Tháng 12, 1996 tại Hương Cảng Thể Dục Quán (Hong Kong Coliseum), ngôi sao tỏa sáng này lại xuất hiện trở lại trên sân khấu để làm nên cuộc cách mạng thầm lặng của riêng anh làm rúng động mọi trái tim người hâm mộ.

Chúng ta không cần phải mất thời gian để tìm hiểu vì sao anh lại muốn quay trở lại bối cảnh nền âm nhạc. Suy cho cùng, sẽ là một cuộc đấu tranh tư tưởng khó chịu biết nhường nào khi người nghệ sĩ tài năng và thu hút đến ám ảnh như thế lại phải sống phía sau những tràng pháo tay và bị lãng quên mãi mãi.

~ Bazaar (Đài Loan), tháng 5-1998
~ Leslie Cheung - The Only One In the World



Thượng Hải, Trung Quốc. Tiết trời lạnh. Một vài đám mây mưa băng giá đe dọa, lững lờ trôi trên bầu trời. Ye Da Yin, nhà đạo diễn người đại lục, đang thực hiện việc bấm máy cho bộ phim “A Time To Remember” (Hồng Sắc Luyến Nhân). Để hoàn thành một cảnh quay dài 3 phút, Leslie đã phải chịu đựng cơn đau do nước mưa giá buốt như băng trút xuống đầu và cơ thể anh. Sau một take quay, đầu anh đã bị nhức nhối và tê cóng. Chuyện cực khổ này không phải là lần đầu tiên đối với Leslie, anh đã phải chịu đựng điều tương tự trong quá trình quay tác phẩm "Happy Together" (Xuân Quang Xạ Tiết) của đạo diễn Wong Kar-wai (Vương Gia Vệ). Leslie bay đến xứ sở Argentina xa xôi, và ngay phân cảnh đầu tiên anh đã phải quay một cảnh khó, thể hiện đam mê nồng nhiệt với Tony Leung. Hậu quả của thực phẩm kém chất lượng ở đây đã khiến anh bị nhiễm khuẩn trong suốt thời gian dài. Nhưng anh vẫn tập trung tâm trạng vào mọi niềm vui và nỗi buồn của nhân vật, và nỗ lực khắc họa nên một chuyện tình đồng tính êm mượt nhất.

Nếu không phải vì nỗi ám ảnh của anh đối với phim ảnh, có lẽ anh đã chẳng bao giờ phải chịu đựng những công việc cực khổ như vậy. Anh mỉm cười với tôi bằng đôi mắt ướt át gợi tình, và nói “Công việc càng khó khăn, áp lực bạn phải chịu đựng là càng lớn.” Vậy là anh đã sẵn sàng để chịu thử thách cho mức hạn kế tiếp của Leslie. Năm tới anh có thể sẽ đến dãy Himalayas với một đạo diễn người Đức để làm một bộ phim tráng lệ (where, where, sao ko thấy ca ơi ? )


Việc Leslie quay trở lại làng âm nhạc không còn là tin tức mới mẻ. Chủ đề gần đây nhất về anh là album tiếng Quan Thoại vừa mới được phát hành. Tuy vậy, trong suốt buổi phỏng vấn hiển nhiên có thể thấy là anh muốn dành nhiều không gian hơn để nói về nghiệp diễn.

Bạn biết đấy, thời gian một người diễn viên có thể tồn tại trên màn bạc là có giới hạn. Tôi không hy vọng mình vẫn còn diễn khi tôi đã về già. Tôi chưa bao giờ phủ nhận tôi là người theo chủ nghĩa yêu bản thân cực đoan. Một con người sợ mình bị già đi là chuyện rất chi bình thường mà. Đối với tôi, nếu một ngày nào đó tôi già đi, phải phơi bày hình tượng già nua của mình trên màn ảnh, điều đó sẽ làm tôi cảm thấy không thoải mái. Vì vậy, khi tôi quyết định theo đuổi nghiệp điện ảnh đến cùng, tôi nhắm tới cái đích tôi sẽ trở thành đạo diễn. Tôi hy vọng một ngày nào tôi có thể làm ra một vài thứ gì đó thuộc về riêng tôi.


Đấy không phải là những lời hứa suông. Khi Leslie còn trẻ anh đã học Thiết kế Thời trang tại Anh Quốc. Thế nên anh sở hữu một sự nhạy cảm tốt, đáng kinh nể về mỹ học. Điều này có thể được nhìn thấy qua phong cách ăn mặc thường ngày của anh. “Tôi đã qua thời kỳ chỉ ưa chuộng các nhãn hiệu thời trang nổi tiếng rồi.” Anh chuyển hướng sang các bộ trang phục đen của Yohji Yamamoto. “Ngày trước, nếu tôi không dùng đồ của Giorgio Armani, Gianni Versace, Donna Karen, Ralph Lauren hay Prada được thiết kế bởi các nhà thiết kế hàng đầu, tôi sẽ cảm thấy như bị thiếu hụt khoản thời trang sành điệu. Bây giờ mọi sự đã dễ dàng hơn, vì tôi chỉ mặc đồ Esprit do chị Brigitte Lin đảm bảo thôi." Anh nhún vai và bẽn lẽn cười.


Nói về phong vị thường ngày, có một ngôi sao Hong Kong nổi tiếng từng nói rằng anh ta muốn một ngày nào đó có thể được sống một cuộc đời như của Leslie. Cuộc đời đó là như thế nào? Ngay cả Leslie cũng không thể trả lời. Trong buổi hòa nhạc năm 96, Leslie đã hát tặng bản “Ánh trăng nói hộ lòng tôi” để thể hiện lòng biết ơn của mình với người bạn lâu năm, anh Tong. Chưa bao giờ có một ai khác giữa rừng nghệ sĩ Trung Hoa lại có thể làm cho khán giả cảm động bằng bầu không khí tao nhã chân thật như anh. Anh, con người thật Leslie, vẫn hoàn toàn tỏa sáng và sinh động ngay cả trong đời thực, một con người chân thành, đam mê và không biết sợ. Sau sự kiện đó càng có thêm nhiều đàn ông và phụ nữ phải điên lên vì anh.


Leslie nói anh không thể ngừng tự đặt bản thân vào thế chịu nhiều áp lực và bị trầm cảm trong công việc. Vì vậy anh luôn cố gắng hết sức để có thể thư giãn và sống cuộc sống thanh thản bên ngoài công việc. Leslie không có nhiều bạn bè trong ngành giải trí. Những người nổi tiếng, như Gong Li (Củng Lợi), Maggie Cheung (Trương Mạn Ngọc), Anita Yuan (Viên Vịnh Nghi) và Brigitte Lin (Lâm Thanh Hà) là những người bạn thân nhất của anh. Tony Leung (Lương Triều Vỹ) và Carina Lau (Lưu Gia Linh), đôi uyên ương này là những người bạn hợp cạ nhất trên bàn mạt chược . Thường xuyên tập thể dục trong phòng tập cá nhân của riêng anh, anh chưa bao giờ phá nguyên tắc để ra ngoài và thử sử dụng các liệu pháp “giữ mãi tuổi thanh xuân”. “Hiện giờ tôi không cần lo lắng về tiền bạc, tôi có đủ tự do để chọn lựa cách sống mà tôi thích. Nhiều người hỏi rằng, làm sao trông tôi vẫn quá trẻ trong khi đã lớn tuổi như thế này ? Ngoài tính di truyền (cô chị gái 60 tuổi của anh trông chỉ như mới 40), yếu tố quan trọng nhất là một liệu pháp cân bằng và thanh thản cho tinh thần."


Sưu tầm đồ cổ là một trong những sở thích của anh. Điều này bắt đầu từ khoảng thời gian anh quay “He’s A Woman, She’s A Man” (Kim Chi Ngọc Diệp). Tòa nhà trong bộ phim được trang hoàng theo phong cách cổ điển Pháp của những năm 30. Ảnh hưởng từ nhà chỉ đạo nghệ thuật nổi tiếng William Chang, anh bắt đầu chú ý đến các vật dụng trang trí và họa phẩm kiểu cổ phương Tây. Sau khi quay bộ phim "Farewell My Concubine" (Bá Vương Biệt Cơ), anh chuyển sang hứng thú với các đồ cổ Trung Hoa. “Người Trung Quốc nên biết quý trọng hơn về những gì thuộc về đất nước và dân tộc mình.” Vì vậy khi có thời gian anh hay đến các cuộc đấu giá hoặc lân la tới các tiệm bán đồ cổ để bắt chuyện và làm quen với các ông chủ và chuyên gia. Tình gia khách càng thắm đượm trong hương vị của trà. “Sau đó, thường tôi luôn được giảm giá ít nhất 50%!” Anh lén thể hiện một biểu cảm rất hiếm gặp ở anh. Anh đang hài lòng rằng anh đã học được nguồn tri thức dồi dào về lịch sử trước khi anh nhận ra điều đó. Ít nhất bây giờ anh cũng có thể nhìn ra sự khác biệt giữa một bức tranh trị giá $1,000 và bức trị giá $10,000.


Leslie nói rằng một ngôi sao thành công thực sự là người học được cách thưởng thức cuộc sống tràn đầy phong vị, và biết phán xét khi nào nên nắm bắt và khi nào nên từ bỏ. Tôi có thể nhận thấy rõ là anh liên tục kiểm tra và thử dụng trên mọi chi tiết cũng như đường nét ánh sáng trong suốt buổi quay video ca nhạc MTV của anh để bảo đảm về chất lượng hình ảnh. Công việc được tiếp diễn từ tối cho đến sáng. Cởi bỏ chiếc mặt nạ tại nơi làm việc, anh có thể để ngực trần, tán gẫu với mọi người trong khi hóa trang, hay tranh giành vài chai nước ngọt, rau quả với người khác và đùa giỡn với họ trong khi đôi chân anh thư thái để trên mặt bàn . Trước khi rời đi, anh đã tặng cho cô gái trẻ làm công việc lau dọn phim trường một quả trứng khủng long được nhập khẩu từ Nhật Bản, như một món quà để cảm ơn cho sự chăm chỉ của cô bé.


Không cần biết Leslie yêu đàn ông hay phụ nữ, ít nhất, đối với chúng tôi - những người đắm chìm trong thế giới tài năng nghệ thuật tuyệt vời của anh, chỉ cần được ngồi cùng nhau và thậm chí thành người “bị hút thuốc lá thụ động” trong cùng một căn phòng với anh cũng đã là một niềm vui lớn.

./.

Source

Thứ Tư, 4 tháng 8, 2010

Hai video ca nhạc do Trương Quốc Vinh đạo diễn

Bewildered (Mộng đáo nội hà) với sự góp mặt của "Hoàng tử Ballet Nhật Bản" Kazuhiro Nishijima

YouTube Video
ERROR: If you can see this, then YouTube is down or you don't have Flash installed.

Lyric Translation from MissyNhic

Mộng Đáo Nội Hà

Tôi xúc động trước tên em và biết em cười đùa
Hãy để cho tôi thể hiện , ôm em bằng cả hai tay được ko
Em tát cho tôi đau , tại sao tôi không được mơ tưởng
Những cố gắng đầu tiên cho một kỉ niệm ấm áp , chia tay , bất lực , rồi tiếp tục

Kể từ khi rời bỏ , tôi đã vượt qua lửa photpho , dạo lướt cùng em, trên mặt hồ thiên nga
Nhưng tại sao vẫn phải chết , nhìn về một phía , sợ câu chuyện không có lối thoát
Nếu em muốn chết phiêu bổng trên đỉnh cao thì xin em hãy dành cho tôi nhiều hơn

Trôi trên sông , tôi đang đi trên sông
Nhìn thuỷ triều gục mình vào bờ biển , có mười giây ấm áp lưu nhanh , hãy gọi cho tôi khi em tức giận
Ai cũng có các dòng sông , giống như giấc mơ , nhưng lại không có cầu vượt
Biết thế, đưa mắt ngang vai em , điều tuyệt vời nhất đôi mắt nấp né, quên chỉ là cần thiết

Chuyển động dịch thân mà không ai biết , như người chết , đôi chân làm tôi đứng lặng
Tôi không nên quá vui mừng , vẫn có thể sẽ khóc , đâu thể sử dụng hết các nước mắt
Cắn tay tôi ngay bây giờ , tôi hy vọng cái đau này , nói rằng tôi không mơ
Điều gì thôi thúc em , đi ôm cơ thể kẻ thiếu thốn nghèo hèn này , sức mạnh thể xác lại bung toả

Kể từ khi rời bỏ , tôi đã vượt qua lửa photpho , dạo lướt cùng em, trên mặt hồ thiên nga
Nhưng tại sao vẫn phải chết , nhìn về một phía , sợ câu chuyện không có lối thoát
Nếu em muốn chết phiêu bổng trên đỉnh cao thì xin em hãy dành cho tôi nhiều hơn

Trôi trên sông , tôi đang đi trên sông
Nhìn thuỷ triều gục mình vào bờ biển , có mười giây ấm áp lưu nhanh , hãy gọi cho tôi khi em tức giận
Ai cũng có các dòng sông , giống như giấc mơ , nhưng lại không có cầu vượt
Biết thế, đưa mắt ngang vai em , điều tuyệt vời nhất đôi mắt nấp né, quên chỉ là cần thiết

Ai trôi trên sông , tôi đang đi trên sông
Nhìn thuỷ triều gục mình vào bờ biển , có mười giây ấm áp lưu nhanh , hãy gọi cho tôi khi em tức giận
Ai cũng có các dòng sông , giống như giấc mơ , nhưng lại không có cầu vượt
Biết thế, đưa mắt ngang vai em , điều tuyệt vời nhất đôi mắt nấp né, quên chỉ là cần thiết


Phương Hoa Tuyệt Đại - anh làm cho cô em gái Mai Diễm Phương. Hai người song ca quá đỉnh!

YouTube Video
ERROR: If you can see this, then YouTube is down or you don't have Flash installed.


Vừa nghe vừa hiểu đc lyric mới sướng

芳華絕代 ::: Lyrics Translation - From JustafanofAnita (quá cool lun)

Phương Hoa Tuyệt Đại

Ngươi muốn hôn lên môi ta hay không?
Đại danh của ta khuynh quốc khuynh thành

Mona Lisa chỉ là một bức họa
Sự mỹ lệ ấy làm sao diễm ngát được thiên hạ?
Nếu Elizabeth không phải là hoàng hậu của một triều đại
Thì ai đến quỳ lạy trước mặt của bà?

Nếu [Marylin] Monroe trang trọng và cao nhã
Thì nàng làm thế nào tạo nên tuyệt thế giai thoại?
Nhan sắc càng thêm tươi đẹp khi mang tai họa cho thế gian
Dạy ngươi thành kẻ gây tán gia bại sản

*Dáng dấp, sắc đẹp của ta là độc nhất, trên đời không ai sánh bằng
Trời sinh ta cao quý diễm lệ đến tận cùng
Làm điên đảo chúng sinh mà không cần tốn chút công sức
Thu nhận ngươi làm người ái mộ của ta
(Khiến sắc đẹp của ta và thiên nhiên đồng đều)*

Ngươi có dám ôm ta vào lòng hay không?
Phong ma nhất thời là tội danh của ta

[Sophia] Loren tự xưng phương danh là "Sophia"
Nên tất cả đàn ông đều ngã xuống
Có phần giống với lúc bắt gặp [Brigitte] Bardot
Ngay cả Tháp Eiffel cũng bị đổ quỵ (+)
Sao ta lại sợ ngươi xưng vương xưng bá?
Hãy qua đây thần phục dưới ta đi nào
Ngôi sao tuyệt đẹp của dải ngân hà, một mình một cõi
Vẫn vượt trội hơn cả bầu trời đầy pháo hoa

(+) Ý nói: vào năm 1960, postcard với hình của Bardot mặc áo nịt ngực bán chạy hơn cả postcard của Eiffel Tower

***