Tìm kiếm bài trong Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm tác về anh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm tác về anh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2016

Con người lãng mạn của Trương Quốc Vinh: Từ sân khấu đến đời thực

~ Bài viết của tác giả Hiền Trang ~

(Phần WARNING của tác giả: Hôm trước vì có một số bạn muốn mình viết review về cuốn 'Firelight of a different colour' của Nigel Collett về cuộc đời và sự nghiệp của Trương Quốc Vinh (Leslie Cheung), mình quyết định sẽ viết 1 bài, nhưng ko phải review, chỉ đơn giản là cảm nhận của mình dựa trên những gì mình biết về anh và đề cập đến một số chi tiết trong sách mà trước đây chưa từng được biết đến về Leslie, những chi tiết này có thể sẽ gây shock với nhiều người - bạn có thể tin, hoặc không tin. Nhưng tác giả Collett đã có thời gian tìm hiểu và thu thập các record của Leslie tại các trường nơi anh từng theo học nên có thể nói là thông tin có cơ sở và bằng chứng đàng hoàng. Một điều lưu ý nữa là cuốn sách đã được viết mà không được sự đồng ý/ủng hộ từ phía gia đình Leslie). Cuối cùng, đây là bài viết mang tính cá nhân, sẽ nói đến cả một số chuyện đời tư của anh nữa, nên nếu ai cho rằng đó là xâm phạm vào chuyện riêng tư của anh thì không nên đọc.)



CON NGƯỜI LÃNG MẠN CỦA TRƯƠNG QUỐC VINH: 
TỪ SÂN KHẤU ĐẾN ĐỜI THỰC


Sau khi chàng Narcissus vì mải ngắm nhìn mình mà ngã lộn nhào xuống hồ nước, thần thoại Hy Lạp kể rằng chàng hóa thành hoa thủy tiên. Còn theo Oscar Wilde, hồ nước khóc than cho cái chết của chàng, vì không còn chàng, hồ nước không thể tự ngắm nhìn mình trong đôi mắt chàng nữa.


I. Phần lớn mọi người sinh ra là hồ nước. Một số người sinh ra là hoa thủy tiên. Tôi không muốn nói đến khía cạnh yêu bản thân, mà ý tôi là, một số người sinh ra để sống một cuộc đời ngụ ngôn, để qua đôi mắt họ, kẻ khác có thể nhìn thấy phản chiếu của cuộc đời mình. Nếu ví phần lớn mọi người là những mảng màu nhạt lờ nhờ, thì có thể ví họ là những mảng màu rực rỡ, rực rỡ đến mức cực đoan, đẹp nổi bật, nhưng cũng bởi thế mà không phải lúc nào cũng phù hợp trong một thế giới màu xám, và quan trọng hơn, nên nhớ rằng nếu tô đậm hơn những mảng màu nhạt, ta sẽ được những mảng màu rực rỡ, cho nên những mảng màu rực rỡ luôn bao chứa những mảng màu nhạt. Vì thế mà cuộc đời họ mang tính ngụ ngôn.

Trương Quốc Vinh (Leslie Cheung) chắc chắn sinh ra để làm hoa thủy tiên, để làm một mảng màu rực rỡ, để làm một truyền kỳ.

Chuyện này thì ai cũng biết. Tự thân cuộc đời của Leslie, với tổng hòa của tài hoa, sắc đẹp và bi kịch, là một tác phẩm nghệ thuật bậc thầy hàng trăm năm mới có một lần, và nghệ thuật, thì như Oscar Wilde từng nói, cuộc sống bắt chước nghệ thuật nhiều hơn là nghệ thuật bắt chước cuộc sống. (Life imitates Art far more than Art imitates Life). Sự vật được hiện thân là bởi có những thi sĩ và họa sĩ. Và chúng ta có thể nhìn ra rất nhiều điều bởi vì có những cuộc đời như Leslie Cheung.

Có quá nhiều thứ mà người ta có thể nói về anh, bởi vì nên nhớ rằng một tác phẩm nghệ thuật bậc thầy là một tác phẩm nghệ thuật khiến khán giả tìm ra những ý nghĩa mà chính tác giả của nó không hề nghĩ đến. Và nữa, Leslie không chỉ là một mảng màu rực rỡ, chính xác hơn thì con người anh là sự hòa quyện của rất nhiều những mảng màu và mảng màu nào cũng rực rỡ. Nhưng trong bài viết này, tôi chỉ muốn nhắc đến một khía cạnh về anh và chỉ một khía cạnh mà thôi: "con người lãng mạn" Leslie. Cụm từ này được lấy cảm hứng từ một cụm từ mà Thomas Mann đã dùng để mô tả Franz Kafka, một trong những nhà văn vĩ đại nhất mà nhân loại từng có, "con người mơ mộng" Kafka.

Không một nghệ sĩ nào ở châu Á có thể biểu đạt sự lãng mạn rõ hơn Leslie Cheung. Anh là sự lãng mạn huy hoàng nhất, và đáng nói hơn cả, sự lãng mạn huy hoàng đó bừng lên trong một thời đại người ta đã thôi không còn lãng mạn, và tôi vẫn thường xuyên nói rằng: Anh đã đem tinh thần của chàng Romeo từ thế kỷ 16 đến thế kỷ 20 để sống. Trên sân khấu âm nhạc, Leslie là ông vua của những bản tình ca. Trên màn bạc, Leslie nếu không là một người tình cuồng nhiệt thì cũng là một kẻ bị ám ảnh dai dẳng bởi tình yêu. Trong đời thực, sự khát khao tình yêu của Leslie đã được nhà báo Richard Corliss gói gọn trong một câu: "Leslie has an almost naked love for being loved". (Leslie có một đam mê gần như trần trụi là được yêu.)

Song, nếu hiểu "khuynh hướng lãng mạn" (Romanticism) chỉ đơn thuần là tình yêu thì có nghĩa ta đã bỏ qua quá nhiều. Tình yêu chỉ là một trong những cách để bày tỏ sự lãng mạn mà thôi. Chủ nghĩa lãng mạn đã hình thành ở châu Âu từ rất sớm và đạt đến đỉnh cao vào nửa đầu thế kỷ 19. Rất nhiều học giả đưa ra khái niệm về Romanticism. Nhà phê bình Émile Faguet cho rằng: "Chủ nghĩa lãng mạn là sự khước từ thực tại và nguyện vọng muốn thoát ra khỏi thực tại đó." Một định nghĩa khác lại nói "Chủ nghĩa lãng mạn là thị hiếu về ước mơ, sự huyền diệu và phóng khoáng, của trí tưởng tượng vượt khỏi lề thói." Hoặc là "Chủ nghĩa lãng mạn là sự chiến thắng của chủ nghĩa tự nhiên và sự bộc bạch cái tôi.". Và dù là định nghĩa nào đi chăng nữa, thì Leslie Cheung và cuộc đời của anh, với tất cả những đặc trưng gắn liền với "lãng mạn": đề cao mộng tưởng, đề cao tình cảm và đề cao tự do, vẫn là sự tôn vinh dành cho chủ nghĩa lãng mạn trong thời hiện đại.

Điều đặc biệt đó là người ta có thể coi Leslie thuộc về cả chủ nghĩa lãng mạn tích cực, khuynh hướng lãng mạn vượt lên những định kiến để đạt đến những điều không tưởng, và cả chủ nghĩa lãng mạn tiêu cực, khuynh hướng lãng mạn hoài niệm về một thời đã xa, tìm về một miền quá khứ mộng ảo và thu mình vào cái tôi bí ẩn. Ngoài lề một chút, sự lẫn lộn đó lại một lần nữa tô điểm thêm cho sự lẫn lộn cố hữu trong tài hoa và vẻ đẹp của anh: lẫn lộn giữa thực và mộng, giữa kịch và đời, giữa nam tính và nữ tính, giữa sự sống và cái chết. Tất cả mọi biên giới đều bị xóa nhòa trong Leslie Cheung.

Dựa trên những đặc trưng của chủ nghĩa lãng mạn, bài viết sẽ làm sáng tỏ con người lãng mạn của Leslie Cheung thông qua việc làm sáng tỏ 3 con người của anh: con người mộng tưởng, con người tình cảm và con người tự do, lần lượt trên cả 3 sân khấu: sân khấu âm nhạc nơi anh là một ông hoàng, sân khấu điện ảnh nơi anh là một trong những diễn viên vĩ đại nhất, và sân khấu đời thực nơi cá tính độc nhất vô nhị khiến anh trở thành một biểu tượng không thể lặp lại, như hãng thông tấn CNN từng nhận xét về anh - "nam danh ca được ái mộ nhất cuối thế kỷ 20": "They don't make 'em like Leslie Cheung anymore." - Không ai còn có thể khiến cho mình giống Leslie Cheung được nữa.



II. CON NGƯỜI TÌNH CẢM LESLIE

Tôi sẽ bắt đầu với con người tình cảm Leslie, thứ mà bất cứ một ai sau khi xem những màn trình diễn của anh, sau khi đọc về cuộc đời anh, đều phải cảm khái mà thốt lên rằng: Liệu ai còn có thể yêu theo cách của Leslie được đây? Bộ phim đầu tiên của Leslie mà tôi xem là Thiện nữ ưu hồn (1987), một bộ phim liêu trai kinh điển của Hong Kong. Khi ấy, tôi còn rất nhỏ, nhỏ lắm, cũng chưa biết Leslie Cheung là ai, bộ phim được chiếu trên VTC1. Ngày ấy nhà tôi chỉ có đầu kỹ thuật số mà không có cáp. Tôi còn nhớ rõ ràng đêm hôm đó, tôi ngủ trên gác 3 với mẹ, thường thì khi ngủ với mẹ, tôi hay đi ngủ sớm, nhưng bộ phim đó hay đến nỗi khiến tôi quyết định sẽ thức để xem hết. Mặc dù từ đó đến nay có lẽ đã phải hơn 10 năm, nhưng chưa bao giờ tôi quên được cái cảnh Nhiếp Tiểu Thiện (Vương Tổ Hiền), trong bộ y phục màu đỏ mỏng manh ma mị, ẩy Ninh Thái Thần (Trương Quốc Vinh) xuống bồn nước để che giấu chàng, rồi hai người trao nhau một nụ hôn dưới làn nước ấy. Đó là một cảnh đẹp đến nao lòng và tình đến nao lòng, mặc kệ tất cả những mập mờ trắng đen và tội ác, nghi ngờ và sợ hãi, tình yêu vẫn thăng hoa, chẳng còn người mà cũng chẳng còn ma quỷ, chỉ còn thế giới ái tình diễm ảo mơ màng như bóng trăng trong bầu rượu.

Nhiều năm sau, tôi xem Bá Vương Biệt Cơ (1993), một trong những bộ phim quan trọng nhất trong lịch sử điện ảnh Hoa ngữ, chỉ bởi một thần tượng của tôi cho hay anh đã xem bộ phim này trên dưới 20 lần, (cho đến bây giờ, tôi có lẽ cũng đã xem nó được khoảng 20 lần rồi), và tôi bị choáng ngợp. Mặc dù mượn một điển tích nổi tiếng về chuyện tình giữa Ngu Cơ và Hạng Vũ, nhưng Bá Vương Biệt Cơ giống như một khúc hoan ca về nghệ thuật, một tấn bi kịch về sự đam mê, sự vỡ mộng, sự phản trắc giữa biến thiên lịch sử hơn là một câu chuyện về tình yêu đôi lứa đơn thuần. Dẫu vậy, hình ảnh chàng nghệ sĩ Kinh kịch bị ám ảnh bởi sân khấu Trình Điệp Y của Trương Quốc Vinh cũng vẫn có thể coi là đại diện cho một sự lãng mạn đến tuyệt vọng. Biết là mộng mà vẫn mơ, ai có thể si tình hơn Điệp Y nữa? Si tình đến mức quên đời, quên mình, vẽ lên lớp mặt nạ của nàng Ngu Cơ, để rồi chết chìm trong biển tình của chính vị ái thiếp đau khổ ấy. Mỗi lần "đôi mắt chỉ có thể thấy trong những giấc mơ của chúng ta về phù hoa quá khứ" của Điệp Y hướng về phía người bạn diễn Đoàn Tiểu Lâu của mình, cảm xúc của khán giả như bị vắt kiệt bởi tất cả những say đắm, mê muội, hoài mong, bi ai, thất vọng trong đôi mắt ấy. Trương Quốc Vinh trong Bá Vương Biệt Cơ yêu một cách cuồng nhiệt nhưng là sự cuồng nhiệt kiềm chế trong sự kiều diễm, cao quý, khuôn thước của một vương phi. Nhưng không vì bị kiềm chế mà nó thiếu đi sự lãng mạn, bởi nếu không phải là lãng mạn tột đỉnh, thì Điệp Y đã không tự tận bằng chính lưỡi kiếm đã từng vì nó mà lớp son của chàng nhạt phai lem luốc.

Trương Quốc Vinh đã để lại rất nhiều những vai diễn kinh điển thuộc đủ các thể loại, anh có thể cô đơn duyên dáng, hoặc cay độc nên thơ, hoặc tinh quái thanh lịch, hoặc suy đồi tao nhã, hoặc nổi loạn ngọt ngào, hoặc kể cả ngây ngô ăn hại, nhưng cho dù là trong vai diễn nào, Trương Quốc Vinh cũng là một người tình nồng nhiệt, tất nhiên mỗi vai diễn lại cho thấy một kiểu nồng nhiệt khác nhau. (Nên nhớ là ngay cả khi vào vai một vị linh mục cao khiết và thánh thiện trong Tristar (1996) hay một kẻ sát nhân biến thái trong Double Tap (2001) thì anh cũng không thoát khỏi lưới tình). Theo Nigel Collett, ngay từ những buổi đầu của sự nghiệp điện ảnh, các đạo diễn đã tỏ ra vô cùng hứng thú với cách Leslie mô tả những cảnh yêu đương nóng bỏng. Còn chúng ta, khán giả, những kẻ bị ma thuật của anh thôi miên, làm sao có thể không gục ngã trước cảnh Louis (Trương Quốc Vinh) mỏng manh yếu đuối nằm tròng vòng tay của Tomato (Diệp Đồng) trong Liệt hỏa thanh xuân (1982)? Làm sao có thể quên được cảnh Sam (Trương Quốc Vinh) lao vào "người đàn ông" Wing (Viên Vịnh Nghi) trong cơn đê mê tình ái bất chấp nỗi sợ trở thành một người đồng tính trong Kim chi ngọc diệp (1994)? Làm sao có thể không tan chảy trước cảnh Trác Nhất Hàng (Trương Quốc Vinh) ôm hôn say đắm lang nữ Luyện Nghê Thường (Lâm Thanh Hà) dưới ngọn thác đổ ào ạt, trong làn hơi nước hồ mị, ướt át như chính những nụ hôn của họ trong Bạch Phát Ma Nữ truyện (1995)? Và tất nhiên là cả cái sóng mắt cuồn cuộn lửa tình, miên man chất chứa nhưng u uẩn bất thành lời mà anh dành cho nàng nữa. Lâm Thanh Hà nói cô chỉ tin tưởng khi đóng những cảnh như thế với Trương Quốc Vinh, và có lẽ cô chưa bao giờ phải hối hận vì điều đó.

Cách Leslie diễn luôn đẩy cảm xúc lên ngưỡng cao nhất, y hệt như bật nắp một chai champagne để dòng rượu vang đỏ phun trào. Anh biến những cảnh sắc dục đẹp như một áng thơ, mềm mại và kích động. Anh hầu như không bao giờ là một người tình hờ hững, dù cho anh có sẵn sàng rũ bỏ bạn tình chỉ bằng một câu nói "Chúng ta có chuyện gì?", nhưng khi yêu thì anh sẽ không bao giờ hờ hững. Xem cách anh khiêu gợi trong A Phi chính truyện (1990), người ta mới biết tại sao phụ nữ sẵn sàng phục tùng anh và coi đó là ân huệ của mình. Anh ý thức được tất cả sức quyến rũ anh sở hữu và vì thế mà anh là kẻ nguy hiểm nhất trong trò chơi tình ái, anh biết khi nào anh phải khiến cho họ chìm đắm trong đôi mắt mình và khi nào phải khiến cho họ sợ hãi không dám chìm trong đôi mắt ấy. Nhưng đừng đổ lỗi cho sự yếu đuối của người phụ nữ, ngay cả những người đàn ông, như Lê Diệu Huy (Lương Triều Vỹ) trong Xuân quang xạ tiết (1997) chẳng hạn, cũng đâu thể cưỡng lại sự cám dỗ độc hại nơi Leslie?

Điều đặc biệt là gì? Leslie để họ chìm trước, nhưng rồi thì anh cũng chìm. Leslie luôn rời bỏ trước, nhưng đến cuối cùng anh lại là kẻ không thể dứt bỏ. Khi Tô Lệ Trân (Trương Mạn Ngọc) đã thôi không còn vấn vương đến cái ngày 16 tháng 4 năm 1960, 1 phút trước 3 giờ, Leslie sẽ hấp hối trên toa tàu nhìn về phía rừng dừa xanh thẳm, trên nền nhạc Always in my heart, và nhớ đến cô. Khi Lê Diệu Huy (Lương Triều Vỹ) leo lên chiếc tàu điện chạy xuyên qua thành phố lấp lóa ánh đèn, quá khứ Happy together dường như đã bỏ lại ở một nơi rất xa, thì ở đầu kia thế giới, Leslie sắp xếp những bao thuốc lá anh từng ném đi, ngắm nhìn đôi tình nhân trên cây đèn thác Iguazu rồi đổ gục trong vũng bóng tối nhập nhoạng nơi bình minh không thể chạm tới anh. Khi Như Hoa (Mai Diễm Phương) trả lại anh hộp son cùng câu nói: "Thập nhị thiếu gia, cảm ơn cậu vẫn còn nhớ đến em. Hộp son này em đã đeo 53 năm rồi, bây giờ xin trả lại thiếu gia. Em không đợi nữa.", chính là Leslie, trong thân xác của một lão già hoang tưởng, chạy theo níu giữ bóng ma xanh xao của nàng trong vô vọng.

Là như vậy, trên màn ảnh, Leslie là con thiêu thân bị hủy hoại bởi tình yêu, là biểu tượng cho một sự lãng mạn tự thiêu sống bằng ngọn lửa của chính nó. Còn trong âm nhạc lại khác hẳn, anh thâm tình và đong đầy ý vị ấm áp của tình yêu. Như nhiều người ở Việt Nam, bài hát đầu tiên của anh mà tôi nghe là Ánh trăng nói hộ lòng tôi trong World Tour Concert năm 1997. Nhưng khác với mọi người, tôi đã nghe nó trên zing mp3 chứ không phải trên youtube, vì vậy mà bạn có thể nói rằng tôi hoàn toàn chỉ là thưởng thức âm nhạc thuần túy mà không hề hay biết đến duyên cớ đằng sau nó. Nói thế nào nhỉ, tôi đã nghe Đặng Lệ Quân hát rất nhiều, nhưng kể từ khi tôi nghe Trương Quốc Vinh, tôi chỉ nghe Trương Quốc Vinh mà thôi. Tôi không nói rằng giữa hai người ai hơn ai, chỉ là tôi cảm được Trương Quốc Vinh nhiều hơn.

Đôi mắt Leslie u sầu, tiếng hát của anh cũng chẳng vui hơn là mấy, một nỗi sầu cố hữu mải miết đeo bám, không phải nỗi sầu nhân thế cũng chẳng phải nỗi bi thương đắng cay đau đớn, mà là một nỗi sầu theo kiểu số phận sinh ra là để sầu, sinh ra để mà khóc, khóc cho cạn khô cõi lòng thì vừa hay một vòng sinh tử. Những bản tình ca kinh điển: Chung tình với em, Gió tiếp tục thổi, Đời này kiếp này, Đương niên tình, Đồng hành cùng nhau,... không hiểu sao càng nghe lại càng thêm sầu muộn. Hoàn toàn không phải vì đời anh mà gán ghép vào âm nhạc của anh, mà ngược lại, vì nghe anh hát mà luôn tin tưởng rằng nhất định đằng sau mỗi bài hát, anh đã gửi gắm yêu thương chân thật, bởi nếu không phải như vậy, thì sẽ không thể hát câu: "Anh không có gì để cho em, nhưng anh muốn dùng bài hát này, cảm ơn em vẫn kiên định cùng anh trải qua bao sóng gió" lay động tới nhường ấy. Trịnh Công Sơn nói: "Có những bản tình ca một thời tôi đã viết cho một người. Người ấy sẽ đi hết đời mình và biến mất. Tôi cũng sẽ biến mất. Bản tình ca kia ở lại với ai?". Leslie không ở lại với chúng ta, nhưng tình yêu trong những bản tình ca một thuở vẫn ở lại, như một ấn chứng cho sự lãng mạn không thể bị diệt vong, tinh thần lãng mạn ấy có đời sống riêng nằm ngoài cả thân xác hữu hạn của người đã đem nó đến, và theo cách đó, Leslie trở thành bất tử.

Shakespeare nói cuộc đời là một sân khấu. Nếu như là vậy, tôi cho rằng: cuộc đời của Leslie là một vở kịch lãng mạn hoàn hảo. Không phải ngẫu nhiên mà người ta thường đánh đồng Leslie trên kịch và Leslie trong đời là một. Xem anh diễn, mặc dù các hình tượng anh mô tả biến đổi liên tục và rất khác nhau, nhưng thật khó mà không nghĩ rằng ngoài đời anh chính là như vậy. Bản thân cuộc đời của Leslie là một sự mập mờ giữa thực và ảo. Nhưng làm sao trách khán giả được khi mà anh đã thổi bùng ngọn lửa lãng mạn của sân khấu ngay giữa đời thực, khi mà chính anh cũng không phân biệt nổi đâu là kịch và đâu là đời? Đó như là bản năng diễn của anh và cũng bản năng sống của anh. Ai có thể như Leslie, yêu một cô gái không biết tên, yêu một cách cuồng nhiệt rồi tưởng tượng như đó là Paul yêu Jeanne trong Last tango in Paris? Chúng ta yêu tiểu thuyết, yêu phim ảnh, nhưng có mấy ai trên đời này có đủ dũng cảm và mộng mơ như Leslie để đưa chúng vào đời thực? Hãy gọi đó là sự lãng mạn mù quáng cũng được, nhưng chẳng phải những tượng đài lãng mạn mà người ta thường ca ngợi đều là những kẻ mù quáng hay sao? Sự lãng mạn mù quáng đó như một thanh gươm khiến cho họ hiện lên thật hào hoa tươi đẹp, nhưng chính chúng lại cứa lên người chủ nhân của mình vô vàn những vết thương.

Vào năm Leslie 18 tuổi, anh rời khỏi trường trung học Eccles Hall (Anh Quốc), sau đó theo lời Leslie kể, anh đã tiếp tục học lên đại học Leeds, khoa Textile và chưa học được 1 năm thì buộc phải trở về Hong Kong vì cha anh trở bệnh. Đó là những gì chúng ta đã được nghe. Nhưng tác giả Nigel Collett, trong quá trình thu thập những tài liệu và thông tin về Leslie khi sống ở Anh, đã tìm ra những sự thật khác. Không có một records nào ở Leeds cho thấy Leslie đã từng theo học hay xin nhập học tại đây, kể cả trên giấy tờ hay theo trí nhớ của các vị giáo sư giảng dạy tại khoa dệt may, và câu chuyện lái theo một hướng hoàn toàn khác dựa trên những gì còn được lưu giữ tại Eccles Hall School. Năm 1974, Leslie đã bị buộc phải thôi học, vì một lí do mà sau khi đọc xong, tôi càng chắc chắn rằng nếu Chúa là một nhà viết kịch đại tài, thì Leslie hẳn là một trong nhân vật mà Ngài đã dành nhiều tâm huyết nhất. Chuyện là trong thời gian theo học, Leslie có một mối quan hệ đặc biệt với chàng trai trẻ tuổi hơn mình tên là Alan. Vấn đề xảy ra khi một chàng trai khác, Raymond Kelly, 14 tuổi, viết thư bày tỏ tình cảm với anh, và Leslie, một cách lịch thiệp như chính thứ tiếng Anh quý tộc mà anh đã tiếp thu không chỉ với tư cách một ngôn ngữ mà còn là một phong cách sống, đã hồi đáp và từ chối với lý do: I can't move away Alan's image, the things that we've done, I can still clearly remember, he is a part of my life, even he cheated me or not. Thật không may cho Leslie là bức thư của anh lại rơi vào tay mẹ của Raymond, và bà Kelly, hẹp hòi và ích kỷ, đã chuyển nó cho các cấp lãnh đạo trong ngành giáo dục. Và khi lá thư đến tay mình, hiệu trưởng nhà trường, ông Simington đã biên thư yêu cầu cha của Leslie cho anh thôi học. Ngày 5/2/1974, cha của Leslie, "ông vua may mặc" của Hong Kong, đánh điện tín bày tỏ sự bất ngờ khi nhận được "lá thư gây shock" đó và vào ngày 11, ông gửi một lá thư xin phép cho con trai mình được theo học hết năm học để khỏi phí hoài công sức học tập, đồng thời cũng thêm rằng có lẽ Frankie (tên lúc đó của Leslie) cần phải được sự giúp đỡ của y học hoặc các khóa điều trị tâm lý. Vào cuối tháng 6, Leslie trở về Hong Kong. Không ai biết được sau đó anh có phải chịu đựng bất kỳ khóa điều trị tâm lý nào không. Nhưng nếu có, thì hẳn đó là một trải nghiệm khủng khiếp bởi những cách để "chữa" đồng tính thời điểm đó là một cơn ác mộng.

Điều khiến cho tôi bị shock, hoàn toàn không phải chuyện Leslie đã nói dối về quá khứ của mình, mà bởi, bất chấp tất cả những tổn thương đó, Leslie vẫn có thể yêu và yêu hết mình. Leslie đã bị gia đình bỏ rơi trong phần lớn quãng đời thơ ấu, trong tình yêu, anh cũng thường xuyên là người bị từ chối, bị bỏ lại, bị phản bội. Vậy thì Leslie lấy đâu ra can đảm để tiếp tục yêu say đắm như cái cách mà anh đã dùng để yêu Đường Hạc Đức (Daffy Tong) trong nửa đời còn lại, nếu anh không phải là đứa con ruột của chủ nghĩa lãng mạn đang dần mục ruỗng trong thời hiện đại? Chỉ có những đứa con của chủ nghĩa lãng mạn mới có thể là người tình cuồng nhiệt như thế, có niềm tin bất biến vào tình yêu như thế, và ngạo mạn như thế về tình yêu của mình.


III. CON NGƯỜI MỘNG TƯỞNG LESLIE

Có một người hâm mộ phương Tây đã dùng lối so sánh này về Leslie mà tôi rất thích, cô ấy bảo rằng tình yêu mà khán giả dành cho Leslie giống như là tình yêu mà chàng Liễu Mộng Mai dành cho cô gái trong tranh trong vở kịch Mẫu Đơn Đình nổi tiếng từ thời nhà Minh của Thang Hiền Tổ, tức là tuy người đã chẳng còn nhưng dư âm, vang vọng còn cuồn cuộn mãi về sau. Nhưng cái so sánh ấy, tôi còn thấy hay ở chỗ, Liễu Mộng Mai và Đỗ Lệ Nương (tên người con gái trong bức họa) mới chỉ gặp nhau trong một giấc mơ, vậy mà tưởng như đã quen tự thuở nào, ý tình đã vô cùng sâu đậm. Có thể bởi vì tôi biết đến Leslie sau khi anh đã mất, có thể bởi vì tôi chưa từng được gặp anh như nhiều người đã yêu mến anh từ lúc sinh thời, nên đối với tôi, Leslie luôn là một cơn mộng mị. Nghe thật buồn cười nhưng quả là có những khoảnh khắc, tôi không chắc chắn lắm về sự đã-từng-tồn-tại của anh, tôi băn khoăn tự hỏi có phải tất cả chỉ là ảo ảnh chưa từng hiện hữu. Nó không hẳn đến từ việc anh đã không còn nữa, mặc dù đó là một phần lí do, nhưng là bề mặt thôi, sâu xa hơn thế, nó đến từ chính con người anh, con người mà đạo diễn Trần Khải Ca gọi là con người "thuộc về thời đã xa".


Thế giới mộng tưởng trong chủ nghĩa lãng mạn là thế giới phi thực, thế giới nơi con người tìm đến để trú chân, để thoát khỏi hiện thực tăm tối, có thể là chôn mình trong quá khứ tươi đẹp hay ao ước về một tương lai rạng rỡ. Về phần mình, tôi cảm thấy rằng, Leslie nghiêng về vế thứ nhất hơn.

Mặc dù đó có thể chỉ là một sự tình cờ, nhưng sự tình cờ về một mặt nào đó chính là số phận, rằng Leslie đã kết thúc cuộc đời mình và kết thúc luôn cả thời đại huy hoàng của Hong Kong. Trong cuốn Undercurrents: Queer culture and Postcolonical Hong Kong, tác giả Helen Hok-Sze Leung có viết ở chương 4 như sau:

"Cái chết của Trương được khóc than liên tục như sự qua đi của một thời đại. Nhà xã hội học Ng Chun-Hung tuyên bố: "một thế hệ chính thức khép lại". Học giả âm nhạc Joanna Lee gọi sự nghiệp 26 năm của Trương là "minh chứng cho sự thay da đổi thịt của Hong Kong." và đánh đấu cho "những năm tháng hoàng kim" của thành phố. Nhà văn kiêm họa sĩ Mathias Woo lại mô tả sự ra đi của Trương là "một đòn giáng đau thương vào thành phố đã có nhiều tang quyến" và "một hồi chuông báo tử của kỷ nguyên."."

Chưa cần biết đến con người mộng tưởng của Leslie, nhưng ngay cuộc đời anh đã là sự mộng tưởng cho những thế hệ có may mắn được chiêm ngưỡng anh. Mỗi lần nhìn những bức hình của anh, xem lại những bộ phim anh đóng hay nghe lại những bài ca anh hát, người ta hẳn sẽ thở dài: Ồ, hóa ra mọi thứ đã từng tốt đẹp như thế đấy. Cái chết cho Leslie quyền năng biến mọi người trở thành Miniver Cheevy thời hiện đại, say trong men rượu và oán trách vì sao mình đã sinh quá muộn màng. Và rồi, giống như chàng Gil trong Midnight in Paris muốn tìm đến những hồn hoa Paris những năm 20, để mà hội hè miên man với những Ernest Hemingway, Salvador Dali, Scott Fitzgerald, Man Ray, Luis Bunuel, Cole Porter, Pablo Picasso, Gertrude Stein, T.S.Elliot,..., sẽ có những người như tôi muốn xuyên không về những năm 80-90, để được nhìn thấy những người muôn năm cũ trong đó có Leslie Cheung yêu dấu.

Đó không phải sự sắp đặt trọn vẹn của tạo hóa hay sao, khi mà trong nghệ thuật, anh diễn tả sự hoài niệm quá khứ và đến đời thực, anh lại trở thành quá khứ để người ta hoài niệm. Trong Dạ bán ca thanh (1995), nhân vật "bóng ma nhà hát" Tống Đan Bình, với giọng ca mê đắm, gương mặt xinh đẹp, là biểu tượng cho đoạn hồi ức rực rỡ của nhạc kịch, để rồi, khi anh bị hủy nhan, cả thời đại đó, cả nhà hát đó, cả tình yêu mà khán giả dành cho ca vũ, cũng bị thiêu cùng ngọn lửa đã hủy hoại anh. Làm gì còn ai hợp hơn Leslie trong cái không khí cũ kỹ hương trầm, đèn nến và thuốc phiện? Cách anh say sưa hút nha phiến trong Yên chi khâu (1988) cũng giống như cái cách khán giả say sưa ngắm nhìn dung nhan cổ điển của anh, cũng giống như cái cách khán giả say sưa trong hoài niệm về anh và về một thời đã qua sẽ không còn lặp lại.

Bởi vì có những người như anh nên mới có những kẻ ngẩn ngơ tiếc nuối quá khứ như tôi. Đừng hỏi tại sao con người mắc chứng cái gì của quá khứ cũng thấy nó tốt đẹp hơn, là bởi vì có những người đẹp như anh đấy. Chẳng phải anh đẹp đến thế nên quá khứ mới đẹp đến thế hay sao? Làm thế nào mà quên được hình ảnh anh, muôn phần xinh đẹp trong bộ vest lấp lánh và làn môi đỏ dỗi hờn, trên sân khấu một concert cá nhân đêm giao thừa năm 1997, cùng tất cả các khách mời nhảy múa vui vẻ giữa tiếng nhạc Auld Lang Syne. Không còn hình ảnh nào sau đó có thể rạng rỡ như hình ảnh của Leslie ngày hôm đó trong mắt tôi. Có thể, đó là con người mộng tưởng của tôi, của những khán giả yêu anh hơn là con người mộng tưởng của chính anh. Nhưng có sao đâu, đó chẳng phải là biểu hiện của một huyền thoại ư, khi mà ngay cả những gì anh không chủ ý tạo ra vẫn tạo ra những tầng ý nghĩa, và hơn hết, đó là những tầng ý nghĩa chúng ta chỉ nhận ra sau khi anh đã chết?

Nói đến con người mộng tưởng Leslie, sẽ là một thiếu sót, nếu không nói là một thiếu sót vô cùng lớn, nếu không nhắc đến nhân vật Âu Dương Phong của anh trong Đông Tà Tây Độc (1994). Trong vai một kiếm khách cay nghiệt và mỉa mai, Leslie chạy trốn một quá khứ chỉ để nhận ra càng cố quên thì lại càng ghi nhớ. Đó không phải là sự lãng mạn giống như trong Dạ bán ca thanh, đó là sự lãng mạn dằn vặt và khốn khổ bởi những mâu thuẫn nội tâm: tôi muốn nhớ - tôi không muốn nhớ, tôi trông chờ được trở về quá khứ ấy - tôi không trông chờ được trở về quá khứ ấy. Giữa sa mạc trùng trùng sa mạc, Leslie bị vùi lập trong lớp tro tàn của thời gian, mộng tưởng về một quá khứ mà anh muốn quên nhưng chẳng thể quên. Ký ức đối với anh giống như một mê cung nơi anh không có ý định tìm về chốn cũ nhưng cuối cùng lại luôn lạc bước về chốn cũ. Khuynh hướng lãng mạn của Leslie trong bộ phim này là khuynh hướng lãng mạn bế tắc, nó không thể giải quyết bằng cái chết như khuynh hướng lãng mạn tiêu cực, cũng không thể giải quyết bằng cách đứng lên tạo lập một thế giới mới như khuynh hướng lãng mạn tích cực, nó chỉ có thể nằm đó quặn thắt trong lặng im, trong một vò rượu mang tên Túy sinh mộng tử.

Và lại một lần nữa, phải nhắc tới Trình Điệp Y trong Bá Vương Biệt Cơ, cũng là một đỉnh cao của con người mộng tưởng Leslie. Bản thân Trình Điệp Y là đại diện cho quá khứ vàng son, cho sự lỗi thời đẹp đẽ và tinh túy. Tất cả những gì thuộc về Điệp Y đều thuộc về quá khứ ấy: Kinh kịch, Hạng Vũ, vai diễn Ngu Cơ. Chỉ có thể nói, anh đã sinh nhầm thời. Cơn vỡ mộng của anh đẹp lắm, nó bừng sáng như lưỡi gươm anh rút ra từ bao kiếm của Tiểu Lâu, đó cũng là giây phút sự lãng mạn thăng hoa. Sự lãng mạn cần cái chết để thăng hoa, vì chỉ có cái chết mới đưa người ta đến một thế giới mới, mà vượt thoát khỏi tầm thường để vươn lên một thế giới lý tưởng, đó chính là lãng mạn.

Ngay cả bài hát chủ đề của Bá Vương Biệt Cơ, Khi tình yêu đã thành chuyện dĩ vãng, nó dường như được sinh ra là để Leslie hát vậy. Tôi nhớ đã từng khóc khi nghe anh biểu diễn trực tiếp bài hát đó, với giọng hát trầm, buồn, tỉnh và mơ lẫn lộn, với đôi mắt luôn nhìn về một chốn nào đó thật xa xôi mà chỉ anh mới có thể thấy. Nhìn anh khi ấy, giống như một con chim trong lồng muốn bay, muốn bay đi khỏi cái lồng vàng kìm giữ nó, nhưng anh muốn bay đi đâu, ai mà biết được. Những kẻ tầm thường ở một thời đại thực dụng như tôi, có thể hiểu gì về giấc mơ của một cánh chim lãng mạn như anh nào?

Quay lại với câu chuyện về tuổi thơ anh đã che giấu mà tôi tường thuật lại trong phần2, cách Leslie đã đối xử với quá khứ ấy cũng lãng mạn biết mấy. Tại sao lại lãng mạn ư? Bạn còn nhớ trong tiểu thuyết Life of Pi của Yann Martel chứ? Bạn có nhớ chương cuối cùng khủng khiếp đó chứ? Tôi đã sụp đổ khi đọc tới đó. Câu chuyện chiến đấu sinh tồn tuyệt mỹ như vậy giữa biển khơi với bạn đồng hành là con hổ, con đười ươi, con ngựa vằn, con linh cẩu, hóa ra chỉ là một ẩn dụ của Pi cho sự thật đáng sợ mà cậu phải chứng kiến. Nhưng tại sao Pi lại phải làm như thế nếu không phải vì nếu không làm vậy, cậu sẽ không thể sống được với ký ức đen tối đó? Nói gì thì nói, đó là một thái độ đầy lãng mạn. Lãng mạn đã cứu rỗi tâm hồn của cậu, đã tưới nước cho nó và không cho nó chết ngạt bởi bàn tay rướm máu và sự nhẫn tâm của con người. Với Leslie cũng vậy, quá khứ đó với anh cay đắng đến nỗi, anh muốn xóa sạch nó đi, anh muốn nó chưa từng tồn tại, và để gạt bó nó, anh tự tưởng tượng ra một câu chuyện hoàn toàn khác đến mức một ngày kia chính anh cũng không còn phân biệt được đâu là thật và đâu là giả nữa. Những kẻ nghi ngờ hãy cứ coi hành động đó là vấn đề của việc giữ gìn thanh danh. Nhưng với tôi, 1 kẻ đã có không ít kinh nghiệm trong việc tự lừa dối chính mình, BIẾT rằng hành động đó là vấn đề của việc tự cứu lấy tâm hồn mình bằng một con tim lãng mạn khỏi những vết thương không thể chữa lành.


IV. CON NGƯỜI TỰ DO LESLIE

Có một giai thoại như thế này về Leslie Cheung: đó là năm 1997, khi Leslie gây chấn động với những màn biểu diễn táo bạo chưa-từng-có, chính phủ Trung Quốc Đại Lục đã yêu cầu anh không được đem những bộ trang phục khêu gợi đó tới trình diễn tại đây. Được thôi, vậy thì Leslie sẽ không mặc những bộ trang phục ấy nữa. Nhưng thay vào đó, anh đổi sang những bộ còn... khêu gợi hơn.

Một đặc trưng lớn của Chủ nghĩa Lãng Mạn đó là đề cao sự tự do, khoáng đạt, sức sáng tạo vượt mọi rào cản và biên giới. Nó không chấp nhận những gồng xích và gồng xích duy nhất của nó chính là ý chí luôn luôn phải vươn tới một giới hạn mới. Leslie là một người trình diễn như vậy. Trong điện ảnh, có thể mượn lời Philippa Hawker, cựu biên tập tạp chí điện ảnh Cinema Papers, để nhận xét về anh: "Leslie có một phẩm chất ngôi sao dường như đến từ thời đại khác. Anh được so sánh là tương đồng với James Dean và Montgomery Clift – những nghệ sĩ trình diễn cùng lúc vừa phá bỏ vừa sáng tạo lại khái niệm thế nào là một nam diễn viên, và đem tới một hình tượng nam nhân khác biệt cho màn ảnh.". Vẻ đẹp mong manh, yếu đuối, nữ tính của Leslie không giống như bất cứ một nam diễn viễn nào khác, và đó là điều không thể bắt chước hay học hỏi. Có một số diễn viên giả gái nhưng người ta luôn thấy sự gồng mình và khi họ trở về với phong thái một người đàn ông thì ai cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng với Leslie thì không. Không bao giờ thái quá, Leslie luôn diễn vừa đủ theo cách nó sẽ diễn ra như thế ở ngoài đời, hoặc chí ít là anh tạo cho ta cảm giác mọi thứ sẽ diễn ra như thế ở ngoài đời, và trong rất nhiều trường đoạn, nếu như bạn không biết anh từ trước, cho dù có nói anh là một nữ diễn viên, tôi chắc chắn bạn cũng tin sái cổ, như trường hợp của một vài người bạn của tôi chẳng hạn (và ngay cả tôi nữa, khi em gái tôi cho tôi xem tấm ảnh của anh trong Gia hữu hỷ sự 2 (1993), tôi đã thực sự nghĩ đó là Vương Tổ Hiền).

Nhưng Leslie không cần giả gái, không cần váy cũng không cần son, anh vẫn có thể trở nên nữ tính ngay cả khi anh đang là một người đàn ông có xu hướng tình dục dị tính. Anh luôn đột nhiên trở nên mềm mại và duyên dáng mỗi khi đứng bên những kẻ mạnh mẽ khác. Sẽ không bao giờ có chuyện Leslie cứu Châu Nhuận Phát cả mà chỉ có thể là Châu Nhuận Phát giải vây cho anh, cưng chiều và an ủi anh như trong Anh hùng bản sắc (1987) hay Tung hoành tứ hải (1991). Đương nhiên là sự kết hợp giữa anh và Lâm Thanh Hà hay Mai Diễm Phương, sự tráo đổi giới tính giữa họ, là những sự kết hợp có một không hai trong lịch sử điện ảnh Hoa ngữ. Tôi rất thích tên tiếng Anh của Kim chi ngọc diệp II (1995): Who's the woman, who's the man? vì theo một cách hiểu, nó chính là sự băn khoăn của chúng ta khi thưởng thức một người diễn viên có khả năng biến chuyển những trạng thái về giới liên tục như pha những bảng màu như Leslie Cheung.

Trên lĩnh vực âm nhạc, tôi sẽ nói thế này: Những ai mắc chứng đau tim, tốt nhất là không nên xem Leslie biểu diễn. Cho đến bây giờ, những màn trình diễn của Leslie trong Passion Tour năm 2000 vẫn là đi trước thời đại, vẫn khiến cho vô khối những người của thế kỷ 21 phải há hốc mồm vì sự cách tân, sự táo bạo của nó. Tôi thậm chí đã không dám xem toàn bộ buổi biểu diễn đó cho đến khi lấy đủ can đảm và tình yêu dành cho anh đã đủ lớn. Thật dễ hiểu tại sao vào thời điểm đó, nó lại gây nhiều tranh cãi đến thế, thậm chí nếu nó được biểu diễn ngay lúc này, nó cũng sẽ gây ra nhiều tranh cãi không kém. Nhưng có làm sao đâu, bởi lịch sử cho thấy rất nhiều những thứ vĩ đại, từ khoa học cho đến nghệ thuật, khi mới xuất hiện đều là đề tài tranh cãi không dứt của dư luận: thuyết nhật tâm cũng thế, duy vật biện chứng cũng thế, thuyết tương đối cũng thế, Hồng Lâu Mộng cũng thế, Picture of Dorian Gray cũng thế,... Khi sáng tạo đi trước thời đại, đó không phải vì sáng tạo đã đi quá nhanh, mà vì thời đại đã đi quá chậm.

Và, một con người có thể tự do đến thế trên sân khấu, sẽ chẳng có gì nhạc nhiên nếu anh ta/cô ta có cùng sự tự do trong cuộc đời. Có một chi tiết trong cuốn sách của Nigel Collett làm tôi thực sự choáng váng. Đó là vào khoảng thời gian khi Leslie theo học ở trường trung học Rosaryhill, một trường Công giáo ở Hong Kong, anh có quan hệ tình cảm với một người bạn cùng giời. Chúng ta đều biết tình yêu đồng giới là một thứ không được chấp nhận trong Thiên Chúa, nhưng cậu bé Leslie đã phản kháng một cách đầy lãng mạn bằng cách lẻn vào Giáo đường vào lúc không có ai ở đó, nắm tay và hôn người bạn của mình ngay trước tượng chúa Jesus, như một lời thách thức đối với Chúa, một lời thách thức chỉ có thể thấy ở những kẻ lãng mạn tột cùng, tự do tột cùng và bay bổng tột cùng. Và bởi vì Chúa đã không giáng một đòn sấm sét vào đôi bạn trẻ, hẳn là kể từ đó Leslie đã tin rằng, Chúa đã luôn đứng về phía họ, còn tất cả những lời truyền dạy chống lại họ đều là giả dối.Đó không phải lần thách thức duy nhất của Leslie đối với thế giới (như chúng ta đều biết), mặc dù sau đó, có lẽ anh đã hành động như một thiên thần mang theo ý nguyện thực sự của Chúa hơn là phản kháng Chúa. Trong bài hát nổi tiếng Leslie từng sáng tác như tuyên ngôn của chính mình, mới có câu:

Tôi yêu con người tôi, là đóa hoa nở rộ theo cách của riêng mình. Thậm chí giữa sa mạc hoang vu, vẫn có thể trổ hoa đầy kiêu hãnh.



V. Tôi vẫn luôn nghĩ Leslie là một con người lãng mạn. Nhưng khi tôi tìm hiểu nhiều hơn về anh, tôi mới thực sự tin là như thế. Tôi nhận ra nếu không phải là anh, thì chẳng ai còn có thể là Romeo, là Werther của thế kỷ 20. Đó không chỉ nằm ở chuyện anh có thể đọc thuộc rất nhiều phân cảnh giữa Romeo và Juliet trong vở kịch cùng tên của William Shakespeare bằng tiếng Anh khi mới 10 tuổi (cái tuổi phần lớn mọi người còn chưa thèm quan tâm Shakespeare là ai), hay việc anh hẳn đã lẻn vào rạp chiếu bóng để xem bộ phim Romeo và Juliet của Franco Zeffirelli năm 1968, hay việc anh đã hóa thân vào chàng Romeo trong bộ phim The Phantom's lover năm 1995, mà quan trọng hơn, chỉ có Romeo mới có thể sống theo cách lãng mạn như thế và chỉ có Romeo mới có thể đem sự lãng mạn bất tử của thi ca vào chính cuộc đời thực như thế.

Đôi khi, tôi coi cái chết của anh giống như là màn khép lại hoàn hảo của một màn đại bi kịch. Cũng có khi, tôi lại nghĩ đó là minh chứng cho sự vô thường của kiếp người, cánh hồ điệp đẹp tươi đến thế rồi cũng chỉ còn lại làm hư không. Nhưng ngay giờ này phút này, ngay khi đang viết những dòng này, tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng đó là một khoảnh khắc giống như là khi Beethoven (tình cờ hay cố ý cũng là 1 biểu tượng lãng mạn) đã nói trước khi trút hơi thở cuối cùng: "Plaudite, amici, comedia finita est!" (Vỗ tay lên, bạn của tôi, màn kịch này đã chấm dứt rồi), hay đơn giản hơn, như khi anh đang hát ca khúc American Pie, ca khúc đầu tiên anh đã hát để bắt đầu sự nghiệp lừng lẫy của mình (và nhiều năm sau, đã trình diễn lại nó trong chiếc váy nổi loạn hứng chịu đầy chỉ trích):

So bye, bye, Miss American Pie
Drove my Chevy to the levee but the levee was dry
And them good old boys were drinking whiskey 'n rye
Singin' this'll be the day that I die
This'll be the day that I die.

Tôi không cho rằng Leslie là một con người bi quan, nếu như là một người bi quan, hẳn là anh đã chọn cách tự sát ngay ở tuổi 18 chứ không phải đợi tới gần 30 năm sau đó. Ngược lại, Leslie đã sống với tất cả sự lạc quan của một con người lãng mạn, Leslie đã sống một cách toàn vẹn trong sự bất toàn của cuộc đời này. Và chăng, nếu có lỗi của một ai đó, thì xin phép mượn cụm từ mà Shakespeare đã viết, đó chỉ là "lỗi của những vì sao"

Một người bạn của tôi từng hỏi tôi rằng: Có phải bởi vì Leslie đã chết nên mày mới yêu anh ấy nhiều vậy đúng không? Thật ra tôi có thể trả lời cậu ấy rằng, vớ vẩn, tao mong anh ấy sống còn chả hết, nhưng không, đúng là bởi vì anh đã chết, mà tôi yêu anh nhiều đến thế. Nhưng điều đó cũng không hoàn toàn đúng bởi tất cả những ai yêu Leslie thật lòng, có lẽ sẽ hiểu rằng, nếu Leslie không chọn cái chết đầy quyết liệt như thế, đó đã không phải là Leslie mà chúng ta ngưỡng mộ. Tôi nhớ trong bài hát Starry Starry nights mà Don McLean đã viết về danh họa Vincent Van Gogh, có một câu thế này:

But I could have told you Vincent, this world was never meant for one as beautiful as you.

Đó cũng là những gì mà tôi luôn nghĩ về Leslie. Làm sao chàng Romeo của thế kỷ 16 có thể sống trong thế kỷ 20 điên cuồng và phức tạp ấy? Chàng không thể thoả hiệp với sự tầm thường đó. Cho nên cái chết của chàng là một điều không thể tránh khỏi. Và tôi yêu Leslie nhiều đến vậy, không phải vì anh đã chết, chính xác hơn, vì anh không thuộc về thế giới này.


- Hiền Trang -

Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

01.04.2010 ...

Trích blog của heobeo @DAN

Không biết trong một đời người có thể xảy ra bao nhiêu lần trùng hợp, giữa cõi mộng mong manh này ai đi ai ở, lầu hồng nào thoáng chốc bỗng đá nát tường nghiêng ... ? Bản thân tôi không có gì đặc biệt đáng để kể lể, đa số mọi việc xảy ra xung quanh cuộc sống vô cùng nhỏ nhặt và tầm thường, nhưng một số sự việc không rõ vì cơ duyên làm sao, bất giác đối diện nó và ngộ ra nhiều chuyện trong cõi đời phù du này dường như chỉ nước chảy, mây trôi, hay hoang đường, hay bí hiểm, hay mờ mịt, đau đớn, đáng sợ biết nhường nào ! Một trong những trùng hợp mang màu sắc hơi kỳ bí ấy là cái chết của những người nghệ sĩ tôi dành nhiều tình cảm yêu quý, hồn hồ điệp đều hoá thác mây ngàn vào đúng những ngày kỳ lạ, đem tới những thấm thía lạ kỳ. Mỗi khi nghĩ đến điều này tôi luôn mơ hồ cảm thấy họ dường như khác chúng ta, họ chính là "vật hiến tế" của Đấng sáng tạo, họ sinh ra để làm cống phẩm cho thế gian này và ngay cả đến cái chết cũng hòng như một chiếc gương phản chiếu những mơ mơ thực thực làm con người phải sợ hãi, nghĩ ngợi mông lung hay nhỏ lệ mà thương xót.

River Phoenix - con người có ảnh hưởng quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, người đầu tiên đã cho tôi nhận thức thế nào là ranh giới của "thiên thần" và "ác quỷ", thế nào gọi là diễn xuất, và thế nào mới là sức lay động thật sự của cái người đời vẫn nôm na gọi "một tác phẩm nghệ thuật". Sinh thời anh từng nói "Diễn xuất cũng giống như chiếc mặt nạ bạn đeo vào nhân dịp lễ Halloween". Và buổi bình minh Halloween năm ấy, chiếc mặt nạ của anh đã buông rơi, lần đầu tiên tôi thấm thía thế nào mới thực là ý nghĩa về một con người bằng xương bằng thịt, và những góc khuất yếu đuối trong tâm hồn có thể giết chết một trái tim vàng, giết chết một cuộc đời vàng ra sao. Anh vĩnh viễn ra đi ở cái tuổi đời hẵng còn xanh non ấy, còn nhỏ hơn cả tuổi của tôi bây giờ.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, người con trai tài hoa của xứ sở Thừa Thiên không chỉ khiến tôi mà còn rất rất nhiều khán giả mộ điệu nhạc Việt say đắm. Ông là người lúc nào cũng như sống giữa hai cõi "có" và "không". Các giai điệu của ông lúc nào cũng như xa xôi hoài niệm về một cõi khác, cõi khác của cuộc đời. Nhẹ bẫng cực cùng, ám ảnh mê man ... Lặng lẽ cùng Khói trời mênh mông, ông ra đi vào một ngày 01.04, ngày Quốc tế Nói dối. Phải chăng tất cả với cuộc đời người nghệ sĩ "hát rong qua nhiều thế hệ" ấy cũng chỉ là tạm bợ, là để ông ở trọ và trả nợ trần gian để rồi thoáng chốc từ giã ảo mộng, quay lưng trở về với chốn  "trăm năm một cõi đi về" ?


Và ngày Cá tháng tư 2003, một ngày mưa u ám, dịch SARS rình rập báo hiệu một lễ tang cho Hong Kong. Có lẽ đến lúc đấy họ mới vỡ lẽ, hoá ra "Forever-young Leslie" chỉ là một cụm từ lừa dối. Sự quan tâm chăm sóc dành cho anh đôi khi chỉ là lừa dối. Thậm chí vẻ hào nhoáng, lộng lẫy kia cũng là lừa dối, sự lừa dối che đậy khéo léo của riêng bản thân anh. Có chăng chỉ duy nhất một điều ở đây là thật, và rằng sự thật thì lúc nào cũng tàn nhẫn, không êm ái hồng hào. Hay rằng cái sự thật ấy thực ra cũng chỉ là một trò đùa vui giữa "ở" và "đi", nó cười nhạo vào ranh giới của cái chết và ngạo nghễ chứng minh những giọt nước mắt, những phiền muộn đau thương ngày hôm qua đơn giản chỉ là một cơn ác mộng, và rằng khi tỉnh lại chúng ta vẫn nhận ra có một ánh lửa nhen nhóm trong tim dành cho con người ấy. Biết chứ có những thương tiếc thật và những lời ca thán chót lưỡi đầu môi ... Song dù là thật, dù là giả thì dẫu sao tôi vẫn muốn nói một câu rằng : Ca ca, mong anh mãi mãi bình yên trong vòng tay nâng niu của ký ức, và vẻ đẹp của anh không phai mờ cùng với những tác phẩm anh đã đem đến cho chúng tôi, những kẻ thật thà pha lẫn giả dối được một lần có cơ hội nhìn ngắm sự toàn bích đích chân cho dù họ có nhận ra nó hay là không.

01.04.2010

Viết cách đây đã 2 năm. 

Trích lời của loloxaxa 23.07.2010 ~ Ca ca là ngôi sao đã quay về với vũ trụ. Nhưng Ca ca là một ngôi sao cô đơn luôn cần ánh sáng và cái nóng của mặt trời. Vì người ta vẫn nhớ đến một Leslie, một Leslie xinh đẹp diễm lệ có trái tim ấm áp. Một Leslie có nụ cười như mùa xuân làm tan băng giá, như ngọn gió thoảng u buồn trong chiều thu. Tôi ghét cái gọi là vĩnh hằng, nó là sự im lặng cô đơn, nó là mặt đất lạnh lẽo và tê tái. Những thứ hiện diện quanh ta luôn có sức sống, có tình yêu. Đất trời tạo nên vạn vật chúng sinh, và tạo nên Leslie, giữa cái đẹp mênh mang và nỗi buồn vời vợi làm sao người ta có thể quên đi một người như thế ?! 

***

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2012

Bóng hoa chỉ về sau cơn mưa


Mùa này Sài Gòn đã bước vào độ tháng Năm. Nắng tháng Năm rất nhạt, trời tháng Năm vẩn bạc âm u. Mưa tháng Năm rả rích, không nhẹ và trong như hạt nước xuân, nhưng cũng chưa đủ dai dẳng để làm cho tối trời tối đất. Sài Gòn không giống như miền Trung, mảnh đất nghèo quanh năm hứng chịu những điều khắc nghiệt nhất của khí hậu phương Nam. Sài Gòn như cô gái đẹp được ưu đãi, nuông chiều. Nắng Sài Gòn thơ thẩn, mưa Sài Gòn hiu hiu, âm thanh của Sài Gòn mơ hồ nghe xa vắng. Giữa thời tiết đáng yêu và êm ả như ru này, chỉ cần vài trận mưa nhỏ mùa hạ dịu dàng trút xuống, vườn cây lá như được gội rửa, những tàng xanh ngọc khép nép lại mở ra tươi tắn mỡ màng. Ấy vậy mà lạ lùng thay, đây lại là mùa vắng bóng những bông hoa.

Mình thường gọi đùa khu vườn nhỏ trước sân nhà vào mùa này là “Khu vườn tháng Năm”, khu vườn của những sắc xanh đậm đà căng mướt, chen lẫn với những nụ hoa bé dại biêng biếc li ti. Hoa đậu biếc đã khép mắt, hoa thiên hương thơm heo hắt đang phơi xác trắng đầy tảng sân, hoa ban tím chưa tới, cánh mỏng tường vi hồng hồng thì đã khô quắt tự khi nào … Khu vườn tháng Năm xinh đẹp nhưng thiếu đi phần nên thơ lộng lẫy, lắng nghe sức sống của cây được đong đầy bên trong dòng nhựa chát đang chảy liên hồi qua từng mạch gỗ thớ xơ nhưng hoa thì đã vắng, hương hoa thì đã phai. “Khu vườn tháng Năm” hay “khu vườn của năm tháng”, gợi nhớ đến tháng năm hoa nở và phai tàn... Nhìn màu xanh chạnh lòng, nghĩ tới vòng xoáy của cuộc sống, của thời gian hanh hao; để rồi mình lại một mình ngồi thẫn thờ ôm ấp một nỗi hoài niệm cùng sắc hoa.

Người ta vẫn bảo chỉ những bông hoa lạ, đẹp và mong manh như được sinh ra từ nước mới về sau cơn mưa. Có những loài đến độ là nở, có những loài thì tươi thắm quanh năm, nhưng cũng có những bông hoa chỉ bung rộ sau một trận mưa tươi mát - như để đáp đền cái ơn ngọt lành của đất trời, thoắt cái trổ ào đầy sân, đầy cành, đầy ngõ, nô đùa cùng với gió, cho bướm lượn ong si để rồi sau đó mau thôi, xao xác bay bay, rũ bỏ cuộc chơi rụng về bên nguồn cội.

Cái dáng vẻ thanh tao buồn thương man mác, nhưng lại ấp ủ nụ cười trong vắt, rạng rỡ tựa một tia sáng nắng mai. Có điều gì đó quen thuộc như hình ảnh một làn mưa dịu dàng giăng móc níu đậu trên ô cửa sổ. Phải rồi, là đôi mắt của anh! Đôi mắt đẹp diệu vợi gợi nhớ đến một cơn mưa yên ả chiều thu, nắng vàng mơ còn ngấn đọng trên mi và đôi mày xanh mềm như hai hàng liễu. Có lẽ anh cũng giống loài hoa lạ, bóng hoa chỉ về sau những cơn mưa. Sau cơn mưa tháng Năm, anh bỗng trổ tràn khắp mọi nẻo ngách tâm hồn em, nở bung thơm ngào ngạt trong tim và ra đi ngỡ ngàng cũng nhanh như một trận mưa hoa trắng xóa. Khiến em cứ mải bối rối, ngơ ngác, tiếc nuối, kiếm tìm… Em thơ thẩn theo nắng, em hiu hiu theo mưa và mọi âm thanh cuộc sống quanh em trong chốc lát nghe xa vắng mơ hồ...

Nào phải chăng vì anh mà em quên tất cả, phải chăng vì anh mà em bị choáng ngợp trước sự tinh tế, duyên dáng, yêu kiều, mộng mị, đắm say mà lãng đãng quên đi những miền cảm xúc khác ! Em nghiêng đảo, chìm vào trạng thái say say... Em cũng có lúc thấy mình hồi tỉnh chứ... Thế nhưng trong một thoáng mộng mơ khoái lục hôm nay, mọi thứ làm em lại nhớ đến anh, khi em đang tìm về hương sắc xưa của những loài hoa cỏ. Hoa qua mùa nhưng gốc hoa còn đấy thì mỗi năm còn rộ, mỗi năm mưa lại về để đánh thức một nhành hoa mới. Nhưng có cơn mưa nào đánh thức được một bóng hình có nỗi buồn giăng mắc mưa thu trở về không ?

Hình như luôn có một mối dây liên kết giữa cái đẹp tuyệt đỉnh và sự sống mong manh trên đời này. Có lẽ thế. Bởi cái đẹp không cần bám chặt lấy cuộc sống, nó chỉ cần tạo nên những khoảnh khắc vấn vương, xuất hiện như hào quang hư ảo, như một vùng trời rực rỡ pháo hoa, rồi chết đi ở đỉnh điểm của sự huy hoàng. Như một người bạn (ss vancosau) đã viết: “Người đẹp không già vì cái đẹp không bao giờ già, người đẹp không chết vì cái đẹp không bao giờ biến mất. Vẻ đẹp ở buổi xuân sắc đã lưu dấu trong tiềm thức người khác thì đó là vĩnh cửu rồi.” Vẻ đẹp xuân sắc còn đương vĩnh viễn ở lại thì càng xui khiến người ta mơ hoài đến một giấc mộng qua những cánh hoa và những cơn mưa mà thôi.



Cảm xúc của mình nhập nhằng không rõ nên gọi tên là gì, chỉ biết là viết nhân một ngày có nắng, có mưa, và thiếu vắng bóng hoa - dành cho Leslie Cheung ở nơi xa vời vợi !!

-Tháng Năm năm 2011
whitedaisy @DAN


Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2012

Bao Nhiêu Đau Khổ Của Trần Gian ...

Bao Nhiêu Đau Khổ Của Trần Gian

Nguyễn Bính

Bao nhiêu đau khổ của trần gian

trời đã dành riêng để tặng nàng




Nàng đẹp, đẹp từ hai khoé mắt,

Làm mờ những ánh ngọc trân châu

Làm phai ánh nước hồ thu thắm,

Làm nhạt bao nhiêu ánh nhiệm màu.



Một cười héo cả trǎm hoa nở,

Say cả non sông, đắm cả giời.

Đuổi cả mối sầu muôn vạn kiếp.

Bẽ bàng tất cả những màu tươi...




tetehaykhoc25 @DAN mượn thơ người xưa họa Trình Điệp Y ^^

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2012

Phương Vinh Ngọc: 緣份 Duyên Phận

Trích: JustafanofAnita's Blog
Người viết: JustafanofAnita @DAN


Những câu như "Fate is for losers." (Doug Coupland) hay là "Fate is written in the face." (Federico Fellini) nghe thật dễ sợ và cay đắng; chúng chi phối con người và khiến chúng ta phải suy nghĩ. Ở đây "fate" hay "thiên mệnh, số phận" mang nghĩa quá nặng nề, lại có phần bao quát và triết học. Không, khi nhắc đến từ "fate", cái tôi muốn ám chỉ là "duyên phận": duyên bạn bè, duyên thầy trò, duyên tình yêu, duyên phu phụ, etc. Đó là những cái duyên có thể xảy ra hàng ngày, ý nghĩa của nó không quá phức tạp, sâu xa.


Như thế chuyện Ah Mui và Gorgor gặp nhau, quen nhau, và trở thành tri âm tri kỷ có được gọi là "duyên phận" hay không? Bắt đầu từ năm 1983 đến năm 2003 nghiệt ngã, quan hệ bằng hữu-huynh muội suốt hai mươi năm dài đằng đẵng của hai người ngay giữa làng giải trí phồn hoa đầy cạm bẫy thật đáng để chúng ta - những người yêu quý họ nồng nhiệt - ngưỡng mộ và học tập theo. Nếu như cả hai không rời xa thế gian này sớm, chắc chắn họ vẫn là hảo bằng hữu, hay như theo cách Ah Mui nói "thân như người trong gia đình" đến tận bây giờ.

Vừa rồi ghé qua BAIDU ngắm hình mới của Trương Mạn Ngọc, nàng vẫn quý phái kiều diễm dù thời gian đã làm tàn phai ít nhiều nét ngọc và vẻ tươi mát vốn có. Nhìn lại loạt hình ảnh của nàng năm xưa quả là thấy sự khác biệt. Những ca sĩ, diễn viên mà tôi yêu thích ai nấy hầu như đều bước qua hoặc ngấp nghé tuổi năm mươi. Chính bản thân của tôi cũng thay đổi chứ đâu riêng gì thần tượng của mình. Thời gian muôn đời vẫn công bằng nhưng tàn nhẫn lắm thay.

Nhan sắc như cánh hoa, đầu tiên sẽ nở bung rạng rỡ lấp lánh dưới ánh mặt trời, sau đó sẽ nhanh chóng lụi tàn theo ngày tháng, đến nỗi một cơn gió thoảng cũng vùi dập được cánh hoa tàn. Hoa tàn, hoa tan theo cát bụi, rồi nụ hoa khác sẽ chớm nở và một chu kỳ mới bắt đầu. Mấy ai nhớ đến cánh hoa xưa?

Nhìn hình cũ của Mạn Ngọc tôi liên tưởng đến thời hoàng kim của nàng khi xưa. Nhớ làm sao những năm 80, 90 điện ảnh HK có biết bao nhiêu là anh tài, toàn nam thanh nữ tú với đẳng cấp thật sự, những người đã góp phần làm nên các bộ phim mà tôi từng say mê đến quên ăn quên ngủ.

Mấy hôm trước bị mẫu thân ép phải xem chung phim On His Majesty's Secret Service. Nội dung phim sao chép từ Forbidden City Cop của Châu Tinh Trì song làm sao có thể sánh nổi với bản phim 1996 khi phiên bản mới cực kỳ lố lăng, hài thô thiển và gượng ép, diễn xuất của lớp diễn viên trẻ thì quá sức yếu kém lại vô duyên kinh khủng (Barbie Hsu can't act).

Xem xong thấy vừa tiếc thời gian quý báu của mình (ngay cả Louis Koo và Sandra Ng cũng không làm phim khá hơn) vừa nhận ra bản thân mình chỉ tìm được hứng thú và cảm xúc ở các phim xưa mà giới trẻ ngày nay quy là "lỗi thời". Tôi mong được trở ngược thời gian để quay lại với thời hoa mộng năm xưa, chốc lát thôi cũng thấy mãn nguyện lắm rồi. Nơi đó có hàng ngũ diễn viên mà tôi ái mộ, có Anita, Leslie, và Maggie.


Năm 1984, Shaw Brothers (SB) sản xuất bộ phim Behind the Yellow Line (aka Fate, Duyên Phận) dưới sự chỉ đạo của đạo diễn Taylor Wong. Qua rồi cái thời mà SB làm mưa làm gió với các phim võ hiệp nổi tiếng như Come Drink with Me (hay Đại Túy Hiệp, 1966) với Trịnh Phối Phối, The One-Armed Swordsman (hay Độc Tý Đao, 1967) với Jimmy Vương Vũ, Blood Brothers (hay Thích Mã, 1973) với Địch Long, Khương Đại Vệ, Duyên Phận không phải phim võ hiệp kỳ tình, càng không phải tình cảm lãng mạn hấp dẫn, nội dung của nó vô vị, nhạt nhẽo, rất dễ bị quên lãng. May mắn thay, khán giả trung thành vẫn dành tình cảm cho bộ phim, đơn giản vì Duyên PhậnTrương Quốc Vinh, Mai Diễm Phương, Trương Mạn Ngọc trước khi cả ba trở thành ngôi sao danh giá của HK. Phim thì không hay rồi đó, tuy nhiên cảm giác nhìn lại thần tượng của mình lúc trẻ thật thú vị. Leslie đóng vai Paul, một anh chàng si tình hậu đậu; Maggie vai Monica, cô bé xinh như mộng nhưng thiếu chủ kiến; Anita trong phim cũng tên Anita, cô tiểu thư nhà giàu ngổ ngáo với thời trang đặc sệt thập niên 80. Duyên phận đưa đẩy cả ba gặp gỡ nhau trên xe điện ngầm và xảy ra mối tình tay ba (mà chẳng chút éo le gay cấn). Paul bị trúng "tiếng sét ái tình" với Monica, nàng thì chưa dứt khỏi tình xưa nhưng dần dà cũng chấp nhận Paul, còn Anita thì gần như ép uổng Paul phải thích cô nàng. Nội dung phim chỉ có bấy nhiêu, vậy mà tôi vẫn ghé mắt đến nó, tình nguyện xem phim bằng tiếng Hoa. Lúc đó Anita, Leslie, Maggie đều chẳng biết diễn xuất thật sự là cái chi, nhưng cả ba đều dễ thương lại rất có duyên, làm tôi ngắm họ mà mát lòng mát dạ. Hơn nữa, bài hát chủ đề "Duyên Phận" trình bày bởi chính Anita và Leslie nghe êm ái vô cùng. Chính vì lòng ưu ái đến Phương Vinh, tôi cố tình vớt vát cho Duyên Phận vài điểm.


Đối với tôi, thập niên 80 thật huy hoàng và đáng nhớ vì Phương Vinh nổi như cồn thời điểm đó. Còn Maggie, nàng đoạt giải Á Hậu 1 của HK năm 1983 rồi lập tức tham gia đóng phim, dần dần cũng trở nên nổi tiếng. Những năm 80, cả ba đều còn rất trẻ, ôm ấp nhiều hoài bão và khát vọng. Leslie không khác gì một hoàng tử thời hiện đại, chàng khôi ngô tuấn tú, tràn đầy nhiệt huyết và hăng say. Anita nổi loạn giống một "con ngựa bất kham", thích ngông cuồng kiểu nào tùy ý, song lại rất sôi nổi năng động. Maggie thì xinh như búp bê, khuôn mặt khả ái hơn mật ngọt, nàng lấy điểm khán giả nhờ mắt nai ngơ ngác cùng vẻ trong sáng nhu mì. Gã con trai nào không yêu Maggie, nàng phơi phới như ngọn gió xuân, cái vẻ hồn nhiên của nàng khó mà tìm được nơi Anita. Anita cũng có lúc trẻ con nghịch ngợm nhưng vẻ ngoài của nàng lại quá ngang tàng xa cách. Ngoại hình cứng cỏi và dáng điệu lạnh lùng của nàng không cho phép Anita làm một thiên sứ tình yêu hạnh phúc. Trong Duyên Phận, Paul chọn Monica làm người yêu, điều đó quả dễ hiểu; Anita chỉ là người đến sau, đơn độc và lẻ loi.


Lẽ ra Duyên Phận không nên ra đời vào năm 1984. Nó nên được thực hiện vào cuối thập niên 80 đầu thập niên 90 thì hay hơn, mối tình tay ba [năm 1984] ắt không tẻ nhạt mà sẽ kịch tính lôi cuốn. Anita, Leslie, và Maggie diễn xuất dĩ nhiên cứng tay hơn, không chập chững như em bé mới tập đi nữa. Đó chẳng phải là một ý kiến tuyệt vời sao? Khoảng thời gian này, cả ba lột xác như "sâu hóa bướm", trở nên chững chạc và đẹp khó tả. Leslie khuôn mặt vẫn như cậu bé nhưng rõ ràng chàng phổng phao rắn rỏi hẳn lên, đôi mắt ướt phảng phất chút u buồn, và khóe miệng vẫn đáng yêu chết người. Còn Anita hừng hực sức sống, gương mặt phai hẳn nét hoang dại mà thay vào đó là vẻ quyến rũ rất đàn bà. Maggie thì rực rỡ như hoa, diễm lệ như ngọc. Cái độ tuổi chín muồi quả thật "mát tay", khiến ai trông cũng bắt mắt, tôi nhìn họ mà ngẩn ngơ, người nhũn ra như tan vào mật ngọt đê mê.


Nếu Duyên Phận được thực hiện vào đầu năm 2000 thì sao? Nó sẽ hay hơn, hẳn nhiên rồi, nhưng chắc buồn hơn. Kịch bản cần phải chỉnh sửa lại cho hợp thời, hợp tuổi. Nếu với kịch bản mới thì liệu Paul có đoái hoài đến Anita hay chăng? Hay là Anita vẫn cô đơn dõi theo hình bóng của chàng và Monica như ngày xưa? Năm tháng qua đi, Anita, Leslie, và Maggie không còn là những cô cậu bé mà đã là người trung niên, nhân dáng nhuốm phong sương bụi trần. Họ có thể diêm dúa, sang trọng hơn trước, song gương mặt đã lưu lại dấu ấn của thời gian, hẳn mất đi vẻ thanh xuân ngây thơ. Không hiểu sao mỗi lần tôi nhìn lại hình ảnh xưa của cả ba, tôi thấy mình như chìm vào hồi ức của một thời non dại, ở đó hiện ra đôi mắt mơ mộng của Leslie, nụ cười chất phác của Anita, và hai chiếc răng thỏ của Maggie. Chẳng lẽ không có gì địch nổi thời gian hay sao?


Phim đóng chung: Behind the Yellow Line (1984), Last Song in Paris (1986), Rouge (1987), Who's the Woman, Who's the Man (1996), From Ashes to Ashes (2000)

Anita và Leslie là hai thái cực khác nhau, một cương một nhu. Chính sự trái ngược này kết hợp họ thành cặp đôi đặc biệt, quyến rũ và chấn động không sao tả nổi trên sân khấu và màn ảnh. Trong Yên Chi Khâu, Như Hoa và Thập Nhị Thiếu Gia yêu nhau không thành nên quyết định cùng nhau sang bên kia thế giới. Kết quả là chàng nửa chừng bỏ cuộc, để nàng bơ vơ ở cõi âm hơn 50 năm. Khi gặp lại, nàng xanh xao héo rũ như hoa tàn, còn chàng chẳng phải là cậu công tử hào hoa phong nhã của hôm xưa. Mối tình năm cũ vẫn không trọn vẹn, nàng đành quay bước bỏ đi, chàng chạy theo van xin trong vô vọng, khung cảnh ấy sao buồn não ruột. Trong Kim Chi Ngọc Diệp II, Sam và Fan-Fan trong lúc say sưa đã xảy ra chuyện tình một đêm nhưng cả hai nhận ra đối phương không phải là người mà mình chờ đợi. Chàng yêu Wing còn Fan-Fan thì mải miết tìm kiếm "tiểu bạch thố" của nàng. Mối quan hệ của họ chớp nhoáng, không đi đến đâu. Lần nào trên màn ảnh Anita và Leslie cũng có duyên không phận, đoạn kết bao giờ cũng buồn hiu hắt.


Phim đóng chung: Behind the Yellow Line (1984), The Fallen Family (TVB, 1985), Days of Being Wild (1991), The Eagle-Shooting Heroes (1993), Ashes of Time (1994)

Ngược lại, Leslie và Maggie phải nói là "Kim Đồng Ngọc Nữ" trên phim. Trong Võ Lâm Thế Gia, họ trông thật xứng đôi, cả hai đều ăn ảnh và làm đắm say lòng người. Sang đến A Phi Chính Truyện thì mối quan hệ giữa Húc Tử và Tô Lệ Trân có được gọi là một chuyện tình? Lệ Trân chân chất ngây thơ hy vọng sẽ trói buộc được Húc Tử. Đáng tiếc Húc Tử thản nhiên đạp qua cuộc đời của nàng, làm trái tim nàng rỉ máu. Đáp lại những câu hỏi gần như van lơn của Lệ Trân là những từ trả lời bình thản nhưng tàn nhẫn của Húc Tử. "Would you marry me?" -No. Chỉ với chữ "không" từ miệng của chàng, trò chơi đến đó là chấm dứt. Ôi Húc Tử đáng ghét, chàng ác độc lắm, chàng thực tế đến thế sao? Húc Tử lang bạt như "con chim không chân" - nó mãi mãi không đậu lại chỉ trừ phi nó chết. Lệ Trân làm sao gởi gắm mơ ước tình yêu của nàng vào một cánh chim như thế? Tuy mối tình trên phim chưa hẳn là đơm hoa kết trái, nhưng đứng cạnh Leslie, Maggie cho tôi cảm giác nàng là người tình lí tưởng của chàng trên màn ảnh. Điều đó có lẽ không sai.


Phim đóng chung: Behind the Yellow Line (1984), Moon Warriors (1992), The Heroic Trio (1993), Executioners (1993)

Maggie từng phát biểu rằng trong số các diễn viên (nữ), nàng thích nhất là hợp tác với Anita vì Anita tính cách phóng khoáng không mang lòng đố kị. Quả thật Anita và Maggie rất ăn ý khi sánh vai bên nhau cả trong phim lẫn ngoài đời. Ngoài Duyên Phận, cả ba bộ phim còn lại mà họ hợp tác chung cả hai đều gần như đổi vai cho nhau. Trong Chiến Thần Truyền Thuyết, Anita đóng vai một công chúa bướng bỉnh thích được nuông chìu còn Maggie sắm vai một nữ cận vệ chưa bao giờ nở nụ cười. Rõ ràng đây là cuộc "hoán đổi vai diễn" khá thú vị. Trong Đông Phương Tam Hiệp, Anita là nữ phi hiệp bề ngoài sắt đá song lại giàu tình cảm, Maggie lại là kẻ chém thuê ương bướng bốc đồng. Một lần nữa, cách diễn "against type" này thật ngoạn mục, vì cả hai đều diễn rất đạt vai diễn của họ. Ở bên cạnh Anita, Maggie nũng nịu như một cô em gái, còn Anita thì hay trêu ghẹo Maggie. Giọng của Maggie lúc gọi "Ah Mui" nghe ngọt ngào hết sức; Anita thì một hai cứ kêu "Makee" ("Maggie" đọc trại theo tiếng Quảng Đông). Anita và Maggie, mỗi người mỗi vẻ, nhưng tôi không so sánh họ, tôi chọn cả hai.


Tôi ngồi viết về Phương Vinh, về người bạn thân của họ là Mạn Ngọc mà có cảm giác mình đang trôi bồng bềnh giữa làn sương mỏng. Lần này, tôi không quá bi lụy hay sầu muộn, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thoát được nỗi u hoài muôn thuở. Tôi vẫn bùi ngùi nhớ đến Phương Vinh, cả hai là sự buồn thương dai dẳng trong trái tim tôi. Có lẽ tôi nên xem lại những bộ phim của họ, tôi muốn tìm hiểu kĩ càng hơn, nhận thức của tôi biết đâu sẽ được cải thiện, và trên tất cả, tôi lại có dịp ngắm Phương Vinh chuyển động trên màn hình. Vâng, tôi thà chọn sự di chuyển sống động của người thật hơn sự yên tĩnh của những tấm hình vô tri, mặc dù lòng tôi cuồn cuộn những đợt sóng tình khi gặm nhấm cái "thú đau thương" của mình. Nhớ làm sao lúc Leslie thấm mềm màn ảnh với đôi mắt u uẩn và vẻ đăm chiêu trên khuôn mặt gần như hoàn hảo của chàng, hay lúc Anita làm tôi điên dại bởi những hành động lí thú cùng nét mặt ngạo mạn đến "phát ghét", hoặc khi Maggie đau khổ rơi lệ sầu trông nàng còn đẹp hơn tranh vẽ. Đã từ lâu những hình ảnh đó không còn tồn tại, chúng chỉ xuất hiện trên màn hình lạnh lẽo hay thuộc về giấc mơ của riêng tôi. Duyên phận là hư hay thực? Phương Vinh đã đi rồi, song tôi mong một ngày nào đó Mạn Ngọc sẽ trở về.


June 18, 2010

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

Bảy năm. Không nguôi

Bài blog của 1 fan hâm mộ nam viết vào dịp hè năm 2010.

Người viết trong một đêm không ngủ



Đêm nay tôi không tài nào ngủ được, vì tôi đang lắng nghe một chương trình phát thanh, tôi cũng không biết có phải đó là lý do không, nhưng đây là một chương trình tưởng nhớ ca ca, Leslie.


Trương Quốc Vinh là thần tượng của tôi, nhưng tôi thích gọi anh là anh Trương hơn hết thảy.


Cách đây bảy năm vào ngày 01 tháng 4, ngày Cá tháng Tư, anh Trương vì mắc chứng trầm cảm nặng và không thể kiểm soát bệnh tật nên từ trên hơn 20 tầng cao, anh đã nhảy xuống thành vũng máu đỏ… hồn hóa hồ điệp. Kể từ đó, với một số người, ngày nói dối đã không còn là dịp để trêu chọc mọi người xung quanh, mà đó là ngày để họ lắng đọng, để cùng thưởng thức bài hát đầu tiên anh Trương hát, nhấm nháp hương vị của từng lời ca, và tin rằng anh Trương không thể bị lãng quên, vì họ vẫn luôn nhớ về anh.


Tôi luôn có cảm giác là hình như tôi đã sinh nhầm thời. Nếu là tôi được sinh ra trong thập niên 80, tôi hẳn đã được chiêm ngưỡng mọi thứ về anh Trương.


Ờ. Có lẽ một số người nghĩ rằng tôi lỗi thời chăng. Nhưng bạn có biết không, anh Trương là người là thay đổi con người tôi rất nhiều, cùng với những ý tưởng và tình yêu anh để lại, những điều đó từ lâu đã trở nên rất có ý nghĩa với tôi, chúng quan trọng với tôi tựa như bạn bè vậy.


Tôi còn nhớ năm ngoái, ngày 04 tháng 4, một đài truyền hình đã phát sóng một bộ phim của anh Trương vào đêm khuya. Có thể một phần vì cái kết của phim rất buồn … buồn da diết hơn tất cả các bộ phim từng hiện hữu trong tâm trí tôi nên tôi đã bị ấn tượng mãnh liệt. Vì vậy tôi đã lao vào tìm thông tin về bộ phim, cố gắng tìm kiếm một “nhà vô địch” mới, chính là anh Trương! Vâng, trong số các đĩa CD của cha tôi tại nội các có rất nhiều album của anh nhưng tôi chưa bao giờ nghe chúng. Và sau khi tôi nghe liên tục ba bài hát của anh, tôi hoàn toàn trao niềm ngưỡng mộ của tôi dành cho anh Trương. Ba bài hát ấy là “Lương tâm”, “Trách em sao quá đẹp” và một trong những bản nhạc nổi tiếng nhất “Đuổi bắt”. Cho đến giờ tôi vẫn thích cả ba bài này.


Ka là một cô bạn lớn hơn tôi hai tuổi, cô ấy cũng sống tại Hong Kong, và cô ấy cũng hơi lỗi thời như tôi (cười). Ka là một người bạn tốt, biết cách chịu đựng và thấu hiểu người khác, Nếu chúng tôi không gặp nhau sớm có lẽ mọi chuyện đã khác. Trước mắt cô ấy tôi luôn luôn chỉ là một đứa trẻ không minh bạch, và cô ấy đối xử với tôi như một vị cao niên với đứa con nít vậy (cười). Cách đây không lâu, tôi đi xem phim với Ka, tiếc là chúng tôi đã bị lỡ chuyến đi đó vì phải chờ đợi các anh em. Tôi thực sự muốn được đến Golden Harvest xem một bộ phim đặc biệt để tưởng nhớ anh Trương. Nếu không vì anh Trương, chắc tôi đã không nghĩ đến việc tôi bước chân vào một rạp chiếu phim Hong Kong cổ điển rồi. Tôi yêu thích anh, tôi có thể đi bộ hàng chục dặm đường, quay ngược thời gian trở về những năm 90 chỉ để thưởng thức các bộ phim Hong Kong thời kỳ đó, thậm chí là tôi sẽ có nhiều lý do hơn để được đi xem phim với Ka, ah! Sắp tới chúng tôi sẽ canh lịch chiếu phim của anh Trương và sẽ không bỏ lỡ dịp phát sóng ấy nữa!


Còn như với Gadamer… Đối với tôi, cô ấy là cuộc sống của đời tôi và cũng là niềm hối tiếc lớn nhất. Chúng tôi đã có kỷ niệm rất khó chịu, Gadamer rời khỏi diễn đàn sinh hoạt chung của các fan anh Trương, chặn off tất cả tin nhắn… Tôi không thể nào tìm được đường xuống Union gặp cô ấy. Bạn không biết được đâu, bạn không thể hiểu được Gad quan trọng như thế nào với tôi, ít nhất là cô ấy đã làm cho tôi, một thằng con trai, phải rơi lệ. Cô ấy ra đi nhưng tôi phải tìm ra cô ấy, và mong cô quay trở lại. Tôi biết có thể tôi sẽ lấy Gad, tôi biết là tôi có thể!


Ca ca, Leslie, anh nhìn xem, anh đã hiện diện trong cuộc sống của chúng tôi trong bảy năm qua, bảy năm là một quãng thời gian dài, nhưng tôi không muốn chỉ vỏn vẹn bảy năm này, tôi muốn làm fan hâm mộ của anh sớm hơn bảy năm đó. Nhưng anh à, chúng tôi không bức bối. Bảy năm, nhưng không nguôi, bởi vì anh đã luôn tồn tại và sống trong trái tim của chúng tôi. Không cần biết vì lý do gì, không cần biết tại sao, bởi vì chúng tôi yêu anh Leslie Cheung. Anh đã hát và diễn, tôi đang từ từ tìm hiểu những tri thức đó và đang ngày càng trân trọng cuộc sống ý nghĩa của tôi. Anh là một và là duy nhất.


Gió ngừng, mưa trôi, nhưng nhất định không bao giờ buông rơi.


Tình yêu trong thế giới này nảy nở là khi nó biến thành mảnh đất nuôi dưỡng tình yêu thương anh nhiều hơn.


Ca ca, anh là ai? Tôi muốn tìm hiểu anh.


Tôi biết anh vẫn còn đây, và tôi hiểu những gì anh nói, chỉ cần đeo tai nghe vào và lắng nghe, khoảng cách giữa anh và tôi đã trở nên thật gần.

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

1956 ..Ngày mà một ngôi sao được sinh ra

Hôm nay sinh nhật mình, post bài sinh nhật của ca ca ^-^

Nguồn lesliepillow.com
Dịch Vô Sắc



Đó là một ngày mùa thu. Những cơn gió thổi nhè nhẹ. Các chiếc lá màu xanh đã biến sang màu đỏ. Thiên nhiên đã đem đến một nguồn cảm hứng vô tận. Gió lại tiếp tục thổi. Lắng nghe âm thanh của gió. Lần này gió thổi nhanh hơn. Sau đó, những chiếc lá đỏ rơi xuống. Không cần phải khó chịu. Mỗi chiếc lá rơi xuống trái đất này luôn luôn đem lại một niềm hy vọng mới. Một sự tuần hoàn khác đã bắt đầu xuất hiện lại trên trái đất. Trên một trái đất không hoàn hảo, một trong những thành phố đó là : Hồng Kông. Ở một thành phố mà không bao giờ ngủ, một em bé sẽ sớm được sinh ra. Cách xa trái đất này, ở một thiên đường tuyệt đẹp, Đấng Tạo Hóa của trái đất đã nhìn xuống Hồng Kông. Đấng Tạo Hóa của trái đất này nói: "Anh ấy sẽ truyền cảm hứng cho nhiều người trong suốt cuộc đời của mình. Vượt trên tất cả, anh ấy sẽ là nguồn cảm hứng cho sự đam mê.! Thế giới cần phải biết đến đam mê là gì ".


Quay lại Hồng Kông, Cheung Wut Hoi, một người đàn ông 40 tuổi, trở thành cha đẻ của em bé được mong đợi ấy. Đa số như những người TQ , Cheung Wut Hoi là một người lao động siêng năng. Ông Cheung đến từ tỉnh Quảng Đông, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Ông đã sống ở Hồng Kông trong nhiều năm. Cha ông là một địa chủ có nhiều đất đai. bị sát hại trong cuộc cách mạng. Lúc đó bản thân ông Cheung cũng là một thợ may y phục nổi tiếng. Các thống đốc Hong Kong, đạo diễn trứ danh Hollywood Alfred Hitchcock, và các diễn viên William Holden, Cary Grant là những khách hàng trung thành của ông. Giống như bất kỳ người đàn ông thành đạt nào tại thời điểm đó, ông Cheung đã có hai vợ. Người vợ đầu tiên của ông, sinh ra tại Hong Kong, đã sinh cho ông ta chín người con, nhưng tình nhân trẻ tuổi của ông thì không có con. Ba người con của ông,, thứ ba, thứ tư và thứ chín đã chết khi còn trẻ. Vào thời điểm đó, gia đình đang chờ đợi đứa con thứ mười của ông Cheung. Thời gian được tính chính xác là một năm sau khi sinh con trai thứ chín của họ. Con trai thứ mười này được sinh ra cùng ngày. Có lẽ, con trai thứ chín của họ muốn quay lại một lần nữa. Đứa bé trở thành thứ mười.


Tiếng khóc đầu đời của đứa bé đến tai của mọi người như một tiếng nhạc thánh thót .Giọng của nó trong trẻo và lớn .Cả mẹ và bé đều được bình an. Sau đó, bà Cheung đã trở nên lo lắng cho con trai mới sinh của mình, vì cơ thể em bé rất nhỏ. Con trai thứ tám của gia đình họ Cheung, Didi đã được tám tuổi.Nó là một cậu bé khỏe mạnh với một cơ thể khỏe mạnh, và em bé đem so với nó thì là bé xíu . Họ đặt tên cho em bé mới sinh là Cheung Fat Chung (Trương Phát Tông), nhưng sau đó họ đổi tên của em bé bởi vì họ cảm thấy rằng cái tên mang ý nghĩa giống như "sưng". Vì vậy, họ đã đặt tên em bé là Cheung Kwok Wing. Tên tây của em bé là Bobby. Khuôn mặt em bé đầy đặn như mặt trăng mùa thu. Da của em bé rất mịn, giống như sứ. Em bé có một đôi mắt sáng long lanh như những ngôi sao . Với một cái mũi thon gọn, và một đôi tai đẹp, chắc chắn là em bé rất đẹp trai . Ophelia, Louisa, Serena, Aileen, Eddie và Didi là tên của các anh chị em ruột của em bé. Họ đã chào đón người em mới sinh của họ.


Tên của em bé là Cheung Kwok Wing (Trương Quốc Vinh). Đó là cái tên điển hình của những người họ Cheung, như chúng ta những nguời luôn luôn chú ý tuyệt vời để biết chi tiết. Kwok có nghĩa là 'Đất nước' , trong khi từ 'Wing' có nghĩa là danh dự và vinh quang.Em bé rất nhỏ, do đó, không ai có thể tưởng tượng được là sẽ có một ngày em bé là một tên tuổi lớn trong ngành công nghiệp giải trí của thế giới này .




Tuần sau họ sẽ ăn mừng tết trung thu. Bầu trời trong vắt cùng với ánh sáng của mặt trăng. Hàng ngàn ngôi sao lấp lánh trên bầu trời. Một trong số đó đã rơi vào trái đất này. Lịch Trung Quốc cho thấy đó là năm con khỉ; ngày 8 tháng 8. Đó là ngày thứ tư. Ngày 12 tháng 9 năm 1956 là ngày khi một ngôi sao được sinh ra. Nhưng Cheung Kwok Wing đã trở thành hơn cả một ngôi sao .

...

Clip dành cho ca ca: Trương Quốc Vinh - như mùa thu vàng quyến rũ <3

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

Phương Vinh Hà : 性別角色 Tính Biệt Giác Sắc

Trích: JustafanofAnita's Blog
Người viết: JustafanofAnita @DAN


Gender là một vấn đề nhạy cảm và không bao giờ có hai chữ "tuyệt đối". Dưới lớp vỏ bọc tồn tại biết bao bí mật đan xen những câu chuyện éo le, những số phận nghiệt ngã. Điện ảnh HK (ngay cả TQ) đã từng đưa lên màn ảnh rộng không ít các bộ phim miêu tả gender complexities (e.g. homosexuality, bisexuality, transgender). Chúng thường hay xuất hiện trong hai thể loại phim HK/TQ: lịch sử (hoặc võ hiệp/thần thoại) của Trung Hoa cổ và tình cảm/hài hiện đại. Phim về gender-bender có lúc ngớ ngẩn, điên khùng, đôi khi chỉ nhằm thỏa mãn sự tò mò của công chúng, nhưng nhiều lúc cũng rất tâm lí, khiến người xem phải đau lòng và dừng lại để suy ngẫm.

Mà để thực sự đau lòng thì phải có những cảnh phim gây ấn tượng khuấy động xúc cảm, và yếu tố làm xáo trộn gendersexual identity trông cậy không nhỏ vào diễn viên - những người trực tiếp đem ý tưởng trên giấy chuyển tải vào màn ảnh, biến chúng thành "vật sống." Song nói và thực hiện là hai chuyện khác nhau. Đâu phải gã đàn ông nào tô make-up, khoác lên mình chiếc áo phụ nữ là biến thành nữ nhân yếu đuối. Đâu phải người đàn bà nào đóng mặt ngầu, mặc áo nam tử là trở thành đấng mày râu bảnh bao. Chỉ có những diễn viên như Lâm Thanh Hà, Trương Quốc Vinh, Mai Diễm Phương mới có thể khiến một cảnh phim "powerful, sensual, and heart-breaking." Chỉ có họ mới chuyển tải được hết mâu thuẫn trong chữ tình và làm mờ đi ranh giới khắt khe của giới tính. Trên màn ảnh, Đông Phương Bất Bại là nam hay nữ, Trình Điệp Y có phải là chàng trai sống trong thế giới của đàn bà do chính anh thủ diễn, và Phương Diễm Mai cần một nam nhân hay nữ nhân bên cạnh?


Trình Điệp Y (程蝶衣) - Con thiêu thân trong lửa tình

"I want to be with you the rest of my life. One year, one month, one day, even one second less makes less than a lifetime."


A, Điệp Y! Người con trai si tình đến mức sống trong ảo ảnh và chết vì nỗi ám ảnh của riêng anh. Ngay từ lúc sinh ra đến lúc chết, trên môi anh đếm được bao nhiêu nụ cười? Ồ, cũng có đấy, đó là lúc anh được sánh bước cùng Đoạn Tiểu Lâu đi lên sân khấu biểu diễn vở tuồng "Bá Vương Biệt Cơ"; là khi anh đứng trên sân khấu, lộng lẫy trong trang phục của "Ngu Cơ", mỉm cười e lệ trong sự hoan nghênh của khán giả mê Kinh kịch; là những giờ khắc anh gần gũi "Bá Vương" của mình, mặt nạ của Tiểu Lâu, trước khi Cúc Tiên bước chân vào cuộc đời hai huynh đệ anh và đốt cháy giấc mộng của anh thành tro bụi. Điệp Y bàng hoàng thảng thốt nhận ra Tiểu Lâu chẳng thể nào ở bên cạnh anh mãi mãi cũng như "Bá Vương" vĩnh viễn chỉ thuộc về ảo mộng của anh mà thôi. Song anh vẫn yêu "Bá Vương" qua hình ảnh của Tiểu Lâu, yêu trong hờn ghen, giận dữ, đớn đau, và tuyệt vọng. Ngày mà anh bị Tiểu Lâu lên án trước công chúng, tâm hồn anh vỡ ra như thể bị đập tan bởi sự phản bội do chính sự đê hèn của Tiểu Lâu gây nên. "Bá Vương" của anh, hình tượng oai phong hùng tráng mà anh bao ngày vọng tưởng và Tiểu Lâu, sư huynh của anh, kẻ biểu trưng cho sự suy tàn và ý chí bạc nhược của con người là hai bản thể dị biệt. Thế nhưng tình yêu của anh không vì vậy mà tắt ngấm, nó vẫn cháy âm ỉ, nó vẫn làm mờ lí trí và con tim anh. Đến tận giây phút anh thấu suốt được bản thân của mình, rằng anh là nam nhân, không phải nữ nhân, càng không phải "Ngu Cơ", anh vẫn mù quáng chọn lấy tình yêu bằng cách tự vẫn để giữ vẹn chữ tình với "Bá Vương".


Sao trên đời lại có người như Leslie? Lối trang điểm sặc sỡ và y phục Đán giác càng tôn thêm vẻ gợi cảm và khả ái của chàng. Trình Điệp Y - người con trai đẹp trong bi kịch - số phận của anh không giống "Ngu Cơ" chút nào, anh khổ mạng hơn nàng vì cái anh có chỉ là ảo mộng tình yêu. Leslie khi hóa thân thành Trình Điệp Y đẹp quá, đẹp đến nỗi mỗi bước chân, mỗi cử động của đôi tay, mỗi biểu hiện nhỏ nhất trên gương mặt thanh tú của chàng làm tôi khóc, trái tim tôi cũng đẫm lệ. Có câu tự cổ hồng nhan đa bạc mệnh vốn dành riêng cho phụ nữ, nhưng theo tôi, Trình Điệp Y (và ngay cả Leslie) cũng không thoát khỏi định mệnh oan nghiệt này.

Phương Diễm Mai (芳艷梅) - Khát khao tình yêu thuần khiết

"If I were a man, would you choose me over Sam?"


Phương Diễm Mai (Fan-Fan) là một hình ảnh cô đọng của Anita trên màn ảnh: tuổi thơ bị chôn vùi nên từng trải trước tuổi, sự nghiệp thăng hoa nhưng tình yêu lỡ làng, tính cách theo chiều hướng ngoại cương nội nhu... Ngay từ lần đầu tiên xuất hiện, nàng đã có vẻ khác người, mang một nét lạ lùng, cô độc không thể hiểu nổi. Chẳng ai đoán được nàng sẽ suy nghĩ như thế nào, hành động ra sao, và cuối cùng là đi đến đâu. Nàng qua đêm với Sam (người mà nàng gặp lần đầu tiên tại lễ hội hóa trang) nhưng lại yêu Wing (bạn gái giả trai của Sam) mà không biết thân phận nữ nhi thật sự của đối phương. Nàng yêu Wing vì Wing đơn giản và trong sáng như "tiểu bạch thố" mà nàng từng mô tả; yêu Wing vì cảm động bởi tình cảm hồn nhiên, chân chất của Wing dành cho Sam. Nàng ganh tị với Sam nên tình cảm của nàng đối với Wing lúc ban đầu mang chút chiếm hữu. Khi Sam phơi bày sự thật trước mắt nàng, rằng Wing là phụ nữ, là bạn gái của chàng, Fan-Fan bối rối và trong một thoáng, nàng đắn đo khi đối diện với tình yêu của mình. Nhưng rồi nàng vẫn trung thực với con tim, nàng yêu con người của Wing, giới tính của Wing nàng bỏ mặc. Và khi nhận ra Wing không hoàn toàn là một nửa của mình, Fan-Fan chọn cách rút lui khỏi mối tình tay ba và rời xa Wing. Lúc trở về hay rời bỏ Hương Cảng, nàng cũng đều âm thầm, lặng lẽ, ngổn ngang tâm sự. Song ít ra trong lần ra đi, nàng đã có dũng khí để bắt đầu một hành trình mới và biết đâu có thêm tự tin để nói tiếng yêu. Hơn nữa, sự xuất hiện ngắn ngủi của nàng cũng đã để lại một điều gì đó - vị ngọt đắng của tình yêu chăng - ở trong đời Wing.


Mỗi lần Anita, thanh mảnh trong bộ com-lê hay phục sức của nam giới, mái tóc ngắn, đôi môi kiêu kỳ, vẻ mặt nửa nghiêm túc nửa bỡn cợt như đang lên tiếng "I'm not a man, but so what?", hiện trên phim thì tôi ao ước được đôi tay xương xẩu đó nâng niu và đôi môi ấy ghì lên môi mình. Bản chất nữ nhi của Fan-Fan là si tình và cô độc, muốn yêu nhưng yêu không được nên khát khao biến thành nam nhi để nắm quyền chủ động trong tình yêu, để bộc lộ xúc cảm mạnh mẽ và tình cảm nồng nàn của trái tim. Một câu trong bài hát của Anita như thế này, "If I were a man, and you were my girl. Nhất định sẽ hết lòng đối xử dịu dàng với người."

Đông Phương Bất Bại (東方不敗) - Gã độc tài biết yêu

"Snow, let us start anew."


Đông Phương Bất Bại là con người của hành động và mưu tính. Y phản bội Nhậm Ngã Hành để cướp đoạt ngôi vị giáo chủ của Nhật Nguyệt thần giáo, vì tham vọng xưng bá sẵn sàng "dẫn đao tự cung" để luyện thành Quỳ Hoa bảo điển (thực chất họ Nhậm gài bẫy đưa cho y một bí kíp kì quái). Sau khi luyện xong, Đông Phương tuy võ công thượng thừa, áp đảo quần hùng, nhưng y lại vướng vào tơ tình lẩn quẩn. Trong Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung, Đông Phương yêu một gã đàn ông Dương Liên Đình, người mà y âu yếm gọi là "Liên đệ", đến nỗi bỏ bê giáo phái và mơ ước được làm nữ nhân đích thực để chung sống với gã. Sang đến Swordsman II, Đông Phương kết giao và nảy sinh tình cảm với Lệnh Hồ Xung, song đây là mối tình không kết quả vì cả hai chánh tà bất lưỡng lập. Chính bởi rơi vào lưới tình, Đông Phương dường như được thuần hóa hơn - y muốn cùng tri kỷ nâng chén, sống đời ẩn dật. Cuối cùng là The East Is Red, Đông Phương vẫn hùng cường, vẫn giết người như giết một con kiến, nhưng tất cả những chết chóc mà y gây ra không nhằm thỏa mãn sự khát máu hay giấc mộng xưng bá ban đầu của y. Lúc này, y bị bắt buộc phải tái xuất giang hồ để rồi chứng kiến sự mục nát của võ lâm. Ngoài ra, Đông Phương còn phải đối diện với người tình xưa, Tuyết Thiên Tầm, và tìm câu trả lời cho chính bản thân y. Từ nam nhân biến thành nữ nhân, y không thể yêu một cách bình thường. Y tàn nhẫn với Tuyết Thiên Tầm vì qua hình ảnh Đông Phương giả mạo của nàng, y như thấy quá khứ độc tài của mình. Song đến lúc mất đi Tuyết Thiên Tầm, Đông Phương đau đớn ngộ ra rằng cho dù có vô địch thiên hạ đi chăng nữa, y vẫn là kẻ cô đơn.


Lâm Thanh Hà, người tình bé nhỏ của các chàng trai Đài Loan thập niên 70, nữ hoàng võ hiệp-fantasy trên màn bạc HK đầu thập niên 90, và nói chung là người phụ nữ lý tưởng trong mắt khán giả biết đến tên nàng. Khó có từ ngữ nào đủ để diễn tả nét đẹp, thần khí, phong cách, và sức thu hút thần diệu của Thanh Hà. Là nữ nhi, nàng diễm kiều tú lệ. Là nam nhi, nàng tuấn tú uy nghi. Tôi không biết làm gì khác ngoài việc ca ngợi và nhìn ngắm nàng say đắm. Đông Phương Bất Bại bản thân y là một nhân vật ấn tượng, nhưng chính Thanh Hà đã đem lại cho y một sinh mệnh thực sự. Biết rõ mười mươi nàng là phụ nữ, thế mà vẫn khó lòng cưỡng lại được hào khí nam tử phi phàm của nàng.

Chữ "Tình"...


Có ba đoạn phim ngắn đã in sâu vào trí nhớ của tôi, ba đoạn phim khác nhau nhưng đều khắc họa chữ "Tình". Trong Bá Vương Biệt Cơ, phân đoạn Điệp Y rút khăn nhẹ nhàng thấm mồ hôi trên mặt của Tiểu Lâu, ánh mắt anh nhìn sư huynh của mình trìu mến, lòng anh chất chứa bao yêu thương thầm kín dành cho đối phương (cho "Bá Vương"). Tình yêu ấy có lẽ đến cuối cuộc đời, Tiểu Lâu cũng không sao hiểu thấu và cảm kích cho hết. Điệp Y yêu một cách cố chấp, mãnh liệt, yêu đến mức tự thiêu rụi mình trong lửa tình cay đắng, trái tim lầm lỡ của anh cũng vì vậy mà hóa thành tro bụi và tan theo gió. Trong Kim Chi Ngọc Diệp II, Fan-Fan và Wing diễn một cảnh hôn giữa nam nữ nhân vật chính của Cuốn Theo Chiều Gió, nhưng nụ hôn xảy ra thật sự chỉ khi mà Fan-Fan hôn Wing với nỗi lòng chân thành của nàng. Fan-Fan trót yêu một người, tiếc thay người ấy không phải là đàn ông. Nhưng yêu là yêu, Fan-Fan dùng nụ hôn để minh chứng, và trong một khoảnh khắc lắng đọng ngắn ngủi, Wing cũng quy phục trước tình yêu ấy mà không hối hận. Trong The East Is Red, cảnh Tuyết Thiên Tầm nhớ lại quá khứ khi mà nàng và Đông Phương (lúc y còn là nam nhân) đắm chìm trong men tình giống như giấc mộng liêu trai hoan lạc; môi mớm rượu, những nụ hôn mơn trớn lên xác thịt, cùng với tiếng cười hả hê thực sự làm người ta cả đời không quên. Thế nhưng tình yêu ấy chẳng khác nào là một thiên đường pha lê, đẹp lung linh song có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Và những trái tim bị tổn thương

"Tears are the silent language of grief." --Voltaire


Nước mắt chỉ đẹp khi nó rơi đúng lúc và đúng nghĩa. Điệp Y bất chợt nhỏ một giọt lệ, đất trời như u tối. Fan-Fan nhìn Wing với gương mặt đẫm lệ, ai không nao lòng. Đông Phương lệ lăn dài trên má trước cái chết của Tuyết Thiên Tầm, y đâu phải sắt đá. Cả ba người, Điệp Y, Fan-Fan, và Đông Phương đều là những kẻ chiến bại đáng thương trong tình yêu. Điệp Y đem Kinh kịch đi vào đời thường mà yêu sâu sắc "Bá Vương", tình yêu ấy vốn không nên tồn tại nhưng oan trái thay nó chính là sự sống của Điệp Y, là máu thịt trong anh. Ảo tưởng về tình yêu vĩnh cửu nuôi dưỡng anh; khi nó tuột khỏi tầm tay, anh ngã gục và chỉ có cái chết mới giải thoát tâm hồn bị hành hạ của anh. Điệp Y, cánh bướm đẹp xinh u sầu, khóc trong đau khổ, giãy giụa khi phẫn uất, cuối cùng khép cánh ngủ ngàn năm lúc phát hiện đóa hoa mà nó si mê là hư ảo. Fan-Fan từ ngày nhận biết thế giới đã mất đi sự ngây thơ cần phải có, bươn chải và va chạm trong cuộc đời biến nàng thành kẻ từng trải. Nụ cười gượng gập cố gắng tự làm vui của nàng, đôi mắt mơ màng dõi về phía xa xăm, ngay cả lúc nàng uất ức bật khóc như đứa trẻ bị mất đồ chơi, thậm chí lúc nàng mặc đồ nam nhân đến nói với Wing "Còn một cảnh cuối trước khi màn diễn chấm hết", ánh mắt nàng buồn hiu, van lơn Wing hãy cho nàng nếm thử cảm giác nhục dục của tình yêu,... tất cả đều văng vẳng giai điệu chậm buồn. Nàng muốn yêu và được yêu như bao cô gái khác nhưng số phận éo le không toại nguyện cho nàng. Mà cũng thật kì lạ, người từng trải như nàng lại hết lòng hết dạ tin tưởng vào tình yêu giản đơn thuần khiết. Rốt cuộc Fan-Fan vẫn phải là một người chu du lẻ loi, tiếp tục theo đuổi "tiểu bạch thố" của nàng. Đông Phương thì sao? Y đâu phải là kẻ tầm thường, trong y đầy rẫy mưu đồ và tham vọng, vì nó mà y đánh đổi cả hình thái nam nhân. Nhưng không phải chỉ mình y ham mê quyền lực, giang hồ còn biết bao kẻ giả nhân giả nghĩa đang làm mưa làm gió. Hơn nữa công bằng mà nói, y đã từng chùn bước và có ý định mai danh ẩn tích, tuy nhiên giang hồ dậy sóng và trở nên đục ngầu đến mức vô phương cứu vãn, Đông Phương nhận ra y khó mà thoái lui. Chính vì lẽ đó, y chế ngự giang hồ bằng cách thẳng tay sát sinh. Đông Phương không những giết người, y còn bóp chết cả hạnh phúc của bản thân. Tuyết Thiên Tầm, người một lòng một dạ với y, chết trong cuộc giao chiến. Đến phút cuối cùng, Đông Phương nhận ra quyền lực chỉ là phù phiếm, cái y cần là tình yêu lãng mạn cháy bỏng với Tuyết Thiên Tầm như ngày xưa. Song mộng đẹp hôm nào đã vĩnh viễn bị chôn vùi.

Sự yêu đương cuồng nhiệt của Điệp Y đối với Tiểu Lâu, mối tình không đoạn kết giữa Fan-Fan và Wing, kết thúc bi thảm của Đông Phương cùng Tuyết Thiên Tầm thoạt đầu có thể xem là "đồng tính luyến ái". Nhưng thực chất đó đơn giản là tình yêu giữa hai con người yêu nhau, một thứ tình bất chấp tất cả, một xúc cảm mãnh liệt, một đòi hỏi cố chấp, và một cái gì vừa ngọt ngào vừa huỷ diệt, nó có thể khiến người đê mê trong vài giây ngắn ngủi rồi buồn bã trăm năm. Nếu yêu mà phải tính toán nam hay nữ, đấy đâu phải là chân ái. Điệp Y, Fan-Fan, và Đông Phương yêu sâu sắc hơn bất kì ai, nóng bỏng quay cuồng trong thất tình lục dục, nên bị luống đẩy vào hố sâu đầy thương tổn nhanh và nghiệt ngã hơn bất kì ai. Cả ba cười vì yêu mà khóc cũng vì yêu, âu cũng là lẽ thường.


Nếu không có Leslie thì không thể tồn tại một Điệp Y bi thương tột bậc như vậy, sẽ không có những thước phim ngập tràn vẻ lộng lẫy và u sầu, xé nát ruột gan khán giả. Giả sử như Anita không diễn Fan-Fan, làm sao nhân vật ấy khiến tôi xốn xang, làm sao người ta tin được Fan-Fan lôi cuốn Wing và cả Sam. Cũng như Đông Phương không thể nào thoát ra khỏi tiểu thuyết Kim Dung để trở thành một cá thể độc lập rõ nét nếu như không có ngạo khí và bản lĩnh của Thanh Hà. Lệ sầu của Điệp Y, nụ cười buồn của Fan-Fan, và tia mắt thôi miên của Đông Phương ấn tượng, quyến rũ, và thấm thía hơn dưới diễn xuất của ba người họ. Một ngày nào đó, khi tâm trạng tôi không cân bằng sẽ mở lên Bá Vương Biệt Cơ để cùng khóc với Điệp Y, hay Kim Chi Ngọc Diệp II để khúc khích cười vì Fan-Fan rồi lưu luyến bóng hình của nàng, hoặc là The East Is Red để có dịp bị mê hoặc bởi Đông Phương, và để rồi thốt lên rằng, "Ước gì những giây khắc này dừng lại thì hay biết mấy."