Tìm kiếm bài trong Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn Phim Rouge 88. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phim Rouge 88. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2018

Bá Vương Biệt Cơ được phục chế và trình chiếu tại Đài Loan

Nguồn: tuoitre.vn


Bộ phim Bá Vương Biệt Cơ được phục chế và ra mắt khán giả Đài Loan từ ngày 14-12 

Bá Vương Biệt Cơ (Farewell My Concubine) do Trần Khải Ca đạo diễn, Trương Quốc Vinh, Trương Phong Nghị, Củng Lợi và Cát Ưu đóng chính, đã được phục chế và sẽ trình chiếu lại trên màn ảnh Đài Loan từ ngày 14-12-2018, nhằm tri ân 25 năm sự ra đời của tác phẩm kinh điển này.

Ngày 10-12, nhà sản xuất Từ Phong đã đại diện bộ phim Bá Vương Biệt Cơ ra mắt báo chí Đài Loan và lần đầu tiên tiết lộ quá trình năm xưa đạo diễn Trần Khải Ca tuyển chọn diễn viên. 

Từ Phong cho biết, năm xưa đạo diễn Trần Khải Ca vốn không quen biết Trương Quốc Vinh, chính bà là người đã giới thiệu ông xem bộ phim Yên Chi Khâu (Rouge) do Trương Quốc Vinh đóng chính. 


Trương Quốc Vinh vai Trần Chấn Bang trong phim Yên Chi Khâu 

Lần đầu tiên gặp mặt Trương Quốc Vinh, đạo diễn Trần Khải Ca nhìn thấy anh đang hút thuốc, từ dáng vẻ hút thuốc của anh mà ông quyết định "chọn mặt gửi vàng". 

Vào thời điểm những năm 1990, nhiều người đều không hiểu về tình yêu đồng giới, nhà sản xuất Từ Phong đã thúc đẩy Trương Quốc Vinh với câu nói: "Hãy dốc hết sức, không màng đường lui". 

Trương Quốc Vinh vai Trình Điệp Y trong phim Bá Vương Biệt Cơ 

Sau khi nhận vai, Trương Quốc Vinh đã học Kinh kịch, học nói tiếng phổ thông… có thể nói anh đã dốc hết khả năng ngoài sức tưởng tượng cho vai diễn để mang đến cho bộ phim tiếng vang lớn trên ảnh đàn thế giới với giải thưởng Cành Cọ Vàng tại Liên hoan phim danh giá nhất thế giới - Cannes 1993. 

Nhà sản xuất Từ Phong nói, Bá Vương Biệt Cơ đã nhận được 10 giải thưởng tại các liên hoan phim quốc tế, nhưng thời điểm đó bộ phim đã không thể tham gia tranh giải thưởng Kim Mã Đài Loan, và đây cũng là điều đáng tiếc nhất cho một tác phẩm kinh điển của điện ảnh Hoa ngữ. 

Củng Lợi suýt hụt vai nữ chính trong phim Bá Vương Biệt Cơ, chỉ vì cô là người của đạo diễn Trương Nghệ Mưu 

Đối với việc tuyển chọn nữ chính Cúc Tiên, ban đầu có 2 ứng cử viên gồm Mai Diễm Phương và Củng Lợi, nhưng Từ Phong cho rằng Mai Diễm Phương và Trương Quốc Vinh đã đóng chung, chắc chắn sẽ không tạo được hiệu ứng diễn xuất như với Củng Lợi, nên bà vẫn ưu tiên mời Củng Lợi. 

Tuy nhiên, lúc bấy giờ đạo diễn Trần Khải Ca lại không có ý muốn mời Củng Lợi tham gia diễn xuất, chỉ vì cô là người của đạo diễn Trương Nghệ Mưu. 

Trương Quốc Vinh, Củng Lợi và đạo diễn Trần Khải Ca trên phim trường Bá Vương Biệt Cơ 

Nhắc lại những khoảng khắc huy hoàng của Bá Vương Biệt Cơ 25 năm trước, nhà sản xuất Từ Phong vẫn nhớ như in: "Khi bộ phim lần đầu tiên ra mắt khán giả Mỹ, những tràng pháo tay tán thưởng dành cho Bá Vương Biệt Cơ kéo dài 5 phút, đến khi bộ phim ra mắt tại Thượng Hải, biển khán giả đã kéo sập cửa rạp chiếu phim…". 

Ngày 10-12, nhân kỷ niệm 25 ngày bộ phim Bá Vương Biệt Cơ trình chiếu tại Đài Loan, Từ Phong cảm khái: "Lần cuối cùng tôi xem Bá Vương Biệt Cơ là vào thời điểm kỷ niệm 10 năm ngày mất của Trương Quốc Vinh, lúc đó cũng đã 10 mấy năm tôi không xem lại bộ phim này nhưng vẫn cảm thấy mỗi một giây đều không dư thừa". 

Nhà sản xuất Từ Phong 

Được biết, ngoài Bá Vương Biệt Cơ đã được phục chế, hiện nay nhà sản xuất Từ Phong còn đang phục chế bộ phim Cổn Cổn Hồng Trần (Red Dust) do Lâm Thanh Hà và Tần Hán đóng chính, sẽ ra mắt khán giả Đài Loan vào năm 2019.


Trailer của "Bá Vương Biệt Cơ" phiên bản phục chế 2018



Thứ Tư, 27 tháng 9, 2017

5 vai diễn để đời của huyền thoại Trương Quốc Vinh

Nguồn: Kênh 14


Đối với những tâm hồn say mê điện ảnh trên thế giới nói chung và châu Á nói riêng, câu chuyện về Trương Quốc Vinh, đó là câu chuyện về một giấc mơ, giấc mơ hoa lệ phảng phất sắc màu ký ức.


Cách đây 14 năm, huyền thoại điện ảnh Hồng Kông này đã nhảy xuống từ tầng hai mươi bốn của một khách sạn. Anh chọn ngày 1/4 để làm việc này, như thể đây chỉ là một lời nói dối. Trên khoảng không mênh mông ấy, cơ thể ấm nóng của anh được bọc trong những túi gió khổng lồ, bay vút lên và được thả vào một đám mây trắng nào đó. Để anh mãi mãi ngủ quên giữa bầu trời mùa hè tĩnh lặng.

Người hâm mộ Trương Quốc Vinh thỉnh thoảng vẫn cảm giác rằng: có lẽ đến tận bây giờ, Ca Ca vẫn không ngừng bay.


5. Yên Chi Khâu

Thông thường, các diễn viên đều muốn được vào vai người tốt, trở thành nhân vật chính diện được khán giả cổ vũ tôn sùng. Ấy vậy mà Trương Quốc Vinh đã từng tự hào nói rằng: Trần Chấn Bang (Thập Nhị thiếu gia) của nữ tác giả Lý Bích Hoa là vai diễn đo ni đóng giày cho mình. Quả thực, một Thập Nhị thiếu gia thanh tú, thâm tình, đẹp đẽ tinh xảo như một món đồ sứ, vừa đáng thương vừa đáng trách như thế, ngoại trừ Trương Quốc Vinh ai còn có thể xứng đáng sắm vai?


Như Hoa yêu Thập Nhị thiếu gia, yêu chàng nhu tình mật ý, anh tuấn phong lưu, yêu đến độ cam chịu đem tính mệnh ra đặt cược, dùng cái chết chứng minh ái tình. Câu chuyện diễn ra vào những năm 30 thế kỷ 19, thời kỳ dân quốc hỗn loạn nhiễu nhương, xã hội chìm trong xa hoa và thống khổ. Trần Chấn Bang – một thiếu gia giàu có – vì say mê kỹ nữ nổi tiếng Như Hoa mà từ bỏ gia đình. Đến lúc rơi vào đường cùng, hai người dùng hộp son môi đính ước và nuốt nha phiến tự sát.


Như Hoa trở thành hồn ma lang thang trên dương gian để tìm Chấn Bang. Đến hơn 50 năm sau, nhờ sự trợ giúp của một phóng viên, cô biết được ngày đó Chấn Bang tự sát bất thành và đã được cứu sống. Đứng trước cô hiện giờ là một người đàn ông bệ rạc và thất bại. Lòng nàng tan nát, trả hộp son lại cho chàng, nói với chàng mình sẽ không chờ đợi nữa và bước vào bóng tối.


Tuy nội dung phim chủ yếu xoay quanh Như Hoa, nhưng không ai có thể phủ nhận Trương Quốc Vinh đã khắc họa nên Thập Nhị thiếu gia Trần Chấn Bang một cách hoàn mỹ, tinh tế và tự nhiên. Chàng mang trên mình sự đẹp đẽ, phong lưu và biếng nhác của một công tử, xen lẫn khí chất xa hoa, thích hưởng lạc, suy đồi của giới quý tộc thời bấy giờ. Chàng mặc trường bào (áo dài), tuấn tú như ngọc, cúi đầu nhíu mày thì tao nhã ưu thương, nhướn mi mỉm cười thì dịu dàng thâm tình.


Tình yêu của Thập Nhị thiếu gia dành cho Như Hoa rất chân thành, chỉ là chàng không thể vì nàng mà chết thêm lần nữa, một cuộc tình duyên đã tiêu tan hết tất cả dũng khí của chàng. Một chàng trai như thế này, khiến cho người con gái phong trần sắc sảo thông minh như Như Hoa, dẫu biết không thể trông cậy vào nhưng vẫn không thể ngừng say đắm, chàng trai ấy chỉ có thể là Thập Nhị thiếu gia của Trương Quốc Vinh.


4. Đông Tà Tây Độc

Trong phim điện ảnh kinh điển Đông Tà Tây Độc của đạo diễn Vương Gia Vệ, Trương Quốc Vinh vào vai Âu Dương Phong – một cái tên quen thuộc trong tiểu thuyết Anh hùng xạ điêu của Kim Dung. Tuy nhiên, bộ phim này đạo diễn Vương Gia Vệ chỉ mượn tên một số nhân vật của nguyên tác để kể câu chuyện của riêng mình.


Sau khi rời khỏi núi Bạch Đà, Âu Dương Phong đã dừng chân tại một sa mạc, dựng quán và trở thành một kẻ môi giới chuyên giải quyết mọi vấn đề rắc rối của người khác. Những khách hàng lần lượt đến tìm tửu quán của Âu Dương Phong, không chỉ để đưa ra những yêu cầu đặc biệt hay nghỉ ngơi đơn thuần, mà còn để kể về những chuyện tình của họ.


Âu Dương Phong ẩn cư nơi sa mạc, không đơn thuần chỉ để trốn tránh, mà sâu trong lòng hắn chỉ muốn cất giấu tất cả hồi ức. Nỗi tiếc nuối khi yêu nhưng lại không thể gần nhau, những đau khổ ấy vẫn dây dưa, dằn vặt Âu Dương Phong. Người này giống như một điểm lặng giữa bộ phim, mỗi một vị khách đi lướt qua hắn đều mang trong mình một mối tình sâu đậm khó quên.


Màu sắc của phim tất nhiên không thể đẹp đẽ như những tác phẩm điện ảnh hiện nay. Đó là màu sắc của cát bụi, của tro tàn, tro tàn của thời gian. Giữa những khung hình đã nhuốm màu ký ức ấy, Âu Dương Phong của Trương Quốc Vinh với một cái nhếch mép cười, một ánh mắt, một cái xoay người, làm sống tất cả những hoài niệm. Gặp gỡ một người như thế, khiến kẻ khác không khỏi nhớ tiếc những chuyện đã qua.


Trương Quốc Vinh từng nửa đùa nửa thật rằng chính bản thân anh cũng không biết bộ phim này nói về điều gì. Tuy được xếp vào thể loại kiếm hiệp, nhưng Đông Tà Tây Độc chủ yếu miêu tả mối quan hệ tình cảm giữa các nhân vật với nhau, thông qua đó thể hiện rất nhiều "triết lí tình yêu" thường thấy trong phim Vương Gia Vệ. Tuy thất bại nặng nề về mặt thương mại, nhưng nó vẫn đoạt nhiều giải thưởng điện ảnh trong và ngoài nước, xếp thứ hạng cao trong top 100 phim điện ảnh Trung Quốc xuất sắc nhất mọi thời đại.


3. Xuân Quang Xạ Tiết

"Vì sao Hà Bảo Vinh đã có Lê Diệu Huy rồi mà vẫn cứ tiếp tục đi tìm những người khác?" Rất nhiều khán giả đã thắc mắc như vậy. Xuyên suốt Xuân Quang Xạ Tiết, Trương Quốc Vinh trong vai diễn Hà Bảo Vinh, luôn luôn giữ điệu cười tinh quái trên môi, mỗi bước đi cứ như đang nhún nhảy. Hà Bảo Vinh mãi mãi là đứa trẻ không lớn, đáng yêu, ngang bướng, phản bội, khiến kẻ khác phải bó tay. Nhưng ở đoạn cuối phim, khi Hà Bảo Vinh ôm tấm chăn của Lê Diệu Huy cất lên tiếng khóc như xé lòng, cách màn hình, người xem đều có thể bị lây nhiễm bởi đau thương.


Là một bộ phim về đề tài đồng tính, nhưng đạo diễn Vương Gia Vệ không dùng nó để lên án những rào cản xã hội, mà xoáy sâu ống kính vào tình yêu giữa những người đàn ông. Nếu mối quan hệ giữa nam và nữ là sự kết hợp tự nhiên của âm dương, được xã hội công nhận, có hôn nhân và con cái ràng buộc… thì tình yêu giữa hai người đàn ông tựa như con ngựa bất kham, là hai cực dương vẫn sẽ phát sinh phản ứng đẩy cho dù được ghép sát vào.


Suốt cuộc đời của diễn xuất không dài của mình, Trương Quốc Vinh đã đảm nhận những vai diễn mà (nhiều người cho rằng) ngoài anh ra, chẳng ai khác có thể diễn nổi. Một trong số đó là nhân vật đồng tính với tính cách kì quái Hà Bảo Vinh.


Chỉ cần Hà Bảo Vinh nói: "Chúng ta hãy bắt đầu lại đi", thì Lê Diệu Huy sẽ lập tức ôm lấy cậu ta, mang đến bệnh viện chữa thương, nấu ăn, tắm rửa, nhường giường… hoặc nửa đêm chạy xuống phố cho cậu ta mua thuốc lá. Hà Bảo Vinh không xấu, cậu chỉ là một đứa trẻ đã bị Lê Diệu Huy chiều hư, có những hành động khiến cho kẻ khác tức giận, nhưng lại không thể hoàn toàn ghét bỏ. Bởi vì ánh mắt của cậu ta quá trong sáng, bởi mỗi cử chỉ đều đáng yêu, nên chỉ cần nhìn thấy Hà Bảo Vinh quay lại nhà trọ cũ dọn dẹp chờ Lê Diệu Huy, và rồi ôm chăn khóc nấc lên như đứa trẻ bị bỏ rơi, cũng đủ để khán giả tha thứ cho nhân vật này.


Kì thực lý do rất đơn giản. Sở dĩ Hà Bảo Vinh có thể hết lần này đến lần khác từ bỏ Lê Diệu Huy, tìm đến thế giới bên ngoài ăn chơi đàng điếm, là bởi vì cậu ta vẫn tin: mình vẫn có một nơi để trở về và ở nơi ấy, vẫn còn có người đang chờ đợi.


2. A Phi Chính Truyện

Gã con trai đó mê hoặc qua từng khung hình. Anh ta dùng đôi mắt biết nói, bờ môi kiêu ngạo, những lời tán tỉnh duyên dáng và vài bước nhảy Manbo nhẹ tênh để cướp đi trái tim của mọi phụ nữ.


Câu thoại anh ta dùng để nói về bản thân mình: "Tôi đã nghe về một loài chim không chân… Loài chim không chân cứ bay mãi, bay mãi trên bầu trời, và tựa vào cơn gió mỗi khi thấm mệt. Loài chim ấy chỉ đáp xuống một lần trong đời nó… Đó là khi chết đi." đã được bình chọn là lời thoại hay nhất trong lịch sử điện ảnh Trung Quốc.


Gã playboy ấy chính là Yuddy (Trương Quốc Vinh đóng) – một kẻ đã bị mẹ ruột bỏ rơi. Lớn lên với sự thiếu thốn tình mẫu tử, Yuddy tìm hơi ấm và sự an ủi nơi những người đàn bà xa lạ. Anh ta xuất hiện trước mọi phụ nữ với dáng vẻ mê người và những thủ đoạn sành sỏi, khiến đối phương mê mệt. Nhưng đến cuối cùng, tất cả họ đều là những bóng hồng lướt qua cuộc đời phong lưu đa tình của Yuddy.


Giống như hầu hết các bộ phim nghệ thuật của Vương Gia Vệ, A Phi Chính Truyện không có một cốt truyện liền mạch hay các tình tiết gay cấn, mà chủ yếu dựa vào tâm lý nhân vật để thể hiện nội dung của mình. Trương Quốc Vinh đã tạo nên một Yuddy tự tin và đầy ngẫu hứng. Một giây trước anh ta dịu dàng như gió xuân, thoắt cái lại trở cuồng say như vũ bão.


Cuộc đời của Yuddy xoay vần giữa sự vứt bỏ và bị vứt bỏ. Anh vứt bỏ mọi thứ đến Philippines xa xôi tìm mẹ ruột, và ngay khi bà vừa vứt bỏ anh lần nữa, Yuddy cũng chính thức vứt bỏ bà ta mãi mãi.

Từ lúc ra đời cho đến nay, A Phi Chính Truyện luôn nằm trong top đầu danh sách những phim hay nhất do khán giả lẫn các nhà phê bình Hồng Kông bình chọn. Đến với bộ phim này, tiếp cận với Yuddy của Trương Quốc Vinh, không phải để tìm ra một luân lý hay câu chuyện tình yêu cụ thể nào cả. Bạn chỉ việc tập trung nhìn vào màn hình, và để cho người đàn ông ấy nhấn chìm bạn vào thế giới trống rỗng nhưng quyến rũ của anh ta.


1. Bá Vương Biệt Cơ

"Một nụ cười đem đến cả mùa xuân. Một giọt lệ làm đen tối đất trời... Chỉ có nàng, chỉ có nàng mới có được vẻ đẹp nhường ấy..."


Trương Quốc Vinh cho rằng mình không thể đẹp như những dòng văn miêu tả vẻ đẹp diễm lệ của Trình Điệp Y, nhưng nữ tác giả Lý Bích Hoa thì cho rằng ngoại trừ anh, không ai có thể xứng đáng nhận vai diễn ấy.

Sự thể hiện của Trương Quốc Vinh trong Bá Vương Biệt Cơ đã chứng minh anh là một thiên tài diễn xuất, mỗi ánh mắt cử chỉ đều khiến cho người xem phải run rẩy. Khí chất cao nhã của giới quý tộc đã sa sút, ánh mắt ai oán mà kiêu ngạo, động tác mềm mại và phiếm tình… Trương Quốc Vinh trở thành Trình Điệp Y bằng xương bằng thịt, dùng tất cả ngôn ngữ của hình thể và tâm hồn để thể hiện tình yêu của Điệp Y, và cách Điệp Y nhìn người đàn ông mình yêu cùng người phụ nữ khiến mình đố kỵ.


Kỳ thực Trình Điệp Y là một người đơn thuần. Từ nhỏ đã học diễn kịch, mỗi lần thuận miệng hát "Ta vốn là thân nam nhi, không phải phận nữ nhi", Điệp Y đều bị đánh đập. Trình Điệp Y bởi vì Đoạn Tiểu Lâu – sư ca vẫn quan tâm chăm sóc Điệp Y, sau lại trở thành "Bá Vương" trên sân khấu – mà cam tâm tình nguyện đứng sau người đàn ông này và hát "Ta vốn là nữ nhân, không phải nam nhi".

Thế nhưng kịch là kịch, đời là đời. Trình Điệp Y không thể là Ngu cơ, còn người kia cũng chỉ là Đoạn Tiểu Lâu, không phải Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ. Gã đàn ông này khiến Điệp Y tổn thương khi chọn Cúc Tiên - một người phụ nữ thực thụ - làm bạn đời, nhưng cuối cùng lại tổn thương Cúc Tiên chỉ để bảo vệ bản thân. Điệp Y nhấn chìm mình trong những vở kịch, cố chấp trầm mê trong cõi riêng, chớp mắt một cái bèn nhận ra thế giới ngoài kia đã vật đổi sao dời.


Giữa thời buổi hỗn loạn khi Trung Quốc bị người Nhật Bản xâm lược và triều đình Mãn Thanh sụp đổ, Trình Điệp Y hiện lên như một nhân vật nhỏ bé nhưng lại vô cùng phức tạp. Anh tượng trưng cho những người thề sống thề chết bảo vệ truyền thống văn hóa, bất kể thời đại xoay chuyển thế nào. Suốt cuộc đời mình, Điệp Y truy cầu đỉnh cao của nghệ thuật kinh kịch, bảo vệ lý tưởng và tình yêu. Đến cuối cùng, khi phát hiện bản thân hoàn toàn bất lực, những đẹp đẽ trên sân khấu vĩnh viễn không thuộc về mình, Điệp Y đành dùng cái chết để kết thúc tất cả.


Cùng là hai nhân vật dưới ngòi bút nữ tác giả Lý Bích Hoa, nếu như Thập Nhị thiếu gia của Yên Chi Khâu là thanh khiết bạc nhược, thì Trình Điệp Y trong Bá Vương Biệt Cơ chính là một thứ rượu cay nồng: một cái liếc mắt, một cái quay đầu cũng khiến kẻ khác như say như túy. Hơn hẳn những tác phẩm khác của Trương Quốc Vinh, Bá Vương Biệt Cơ để lại trong lòng người xem không chỉ là một hồi ức, mà là một giấc mộng, một giấc mộng điêu tàn mà đẹp đẽ.


Kết

Đương nhiên, 5 tác phẩm kể trên chưa phải là những tác phẩm xuất sắc duy nhất của Trương Quốc Vinh. Với khả năng diễn xuất thiên tài, Trương Quốc Vinh đã để lại một phần sinh mệnh của mình bên trong mỗi vai diễn mà anh tham gia. Và ở đó, sinh mệnh của anh không bao giờ mất đi.


Trương Quốc Vinh vẫn là loài chim không chân, đôi cánh của anh vẫn chao liệng qua trái tim của mỗi khán giả yêu mến nghệ sĩ huyền thoại này. Và cho đến tận bây giờ, đôi cánh ấy vẫn chưa ngừng lại.



Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012

Bàn về sự lựa chọn Trương Quốc Vinh và Mai Diễm Phương cho hai vai diễn chính trong phim "Yên Chi Khâu"


hestermui: Lúc sinh thời, có người từng hỏi Mai Diễm Phương về vấn đề dàn dựng nhạc kịch sân khấu (musical) ( trước đây hãng Thiệu Thị có sản xuất những bộ phim thuộc dạng phim nhạc kịch thế nhưng thể loại nhạc kịch như ở Broadway hay West End không mấy phổ biến ở Hong Kong) , khi được hỏi thì Mai Diễm Phương tỏ ra rất có hứng thú với thể loại này , và từng muốn dàn dựng vài vở , chẳng qua chưa kiếm được người đầu tư .

Mai Diễm Phương cũng thừa nhận là rất muốn dàn dựng một vở musical cho Yên Chi Khâu (Rouge) nhưng việc đó khó xảy ra mà cũng có thể không bao giờ xảy ra . Vì Trương Quốc Vinh đã không còn trên đời , không còn Ca Ca thì không còn Thập Nhị Thiếu Gia , không có Ca Ca đóng Thập Nhị Thiếu thì Mai cũng không muốn làm Như Hoa .

Lúc trước khi nghe Mai thổ lộ tới đây thì Hester từng thắc mắc là đối với cá nhân Mui mà nói , Ca Ca trong vai Thập Nhị Thiếu tại sao lại quan trọng đến mức độ như vậy ?

Thật ra , Ca Ca không phải là người đầu tiên được chọn đóng vai Thập Nhị Thiếu , nếu mình nhớ không lầm thì là Châu Nhuận Phát ( ??? ) nhưng chắc chắn ứng cử viên thứ hai là Trịnh Thiếu Thu khi mà sự lựa chọn đầu tiên nửa đường gãy gánh . Khi kế hoạch tuyển Trịnh Thiếu Thu không thành thì cuối cùng vai diễn Thập Nhị Thiếu về tay Trương Quốc Vinh . Nhưng tại sao lại thuộc về Ca Ca thì cũng là một dấu chấm hỏi đối với mình trước đây khi mà công ty quản lý của Ca Ca lúc đó là đối thủ cạnh tranh với công ty sản xuất Yên Chi Khâu (các bạn nhớ là nội cái chuyện để cho ca sĩ trực thuộc của mình xuất hiện vài phút trong các dvd Classic Moment Live của Mai Diễm Phương mà cũng đủ sinh chuyện bùm xum , họ không có thù gì với Mui Music nhưng lại gừm Nation Music).

Trước khi Yên Chi Khâu được đưa lên màn ảnh rộng , Mui có gọi điện cho một người bạn , bảo rằng : "Có một quyển tiểu thuyết do Lý Bích Hoa viết mới xuất bản tựa là 'yên chi khâu' . Hay lắm ! Cậu đã đọc chưa ?" Người này đáp đã đọc 3 lần rồi . Như vậy nghĩa là Mai Diễm Phương đã đến với Yên Chi Khâu trước khi biết mình sẽ vào vai Như Hoa , đã có một cảm tưởng nhất định về một Thập Nhị Thiếu trước khi biết rồi ai sẽ vào vai này .

Khi Yên Chi Khâu được chính thức đưa vào sản xuất , Mai là người đầu tiên được chọn đóng vai Như Hoa . Hơn nữa khi kế hoạch mời 2 ông kia bị phá sản , Mai cũng chính là người đề nghị mời Ca Ca . Nhưng khổ nỗi như Hester đã nói , công ty quản lý của Ca Ca và công ty đỡ đầu Yên Chi Khâu là đối thủ , do đó họ không bao giờ chịu thả người . Lúc đó , Mai buộc phải ngả giá với họ bằng cánh đồng ý đóng cho họ 2 bộ phim điện ảnh với điều kiện là để cho Ca Ca tham gia Yên Chi Khâu .

Mai Diễm Phương nhân lúc bên mình khủng hoảng về nam diễn trụ cột thì ngay lập tức kéo Ca Ca về phía mình . Hester cho rằng nguyên nhân không phải là Ca Ca cần Thập Nhị Thiếu mà là Mai Diễm Phương cần Ca Ca vào vai Thập Nhị Thiếu .

Có thể trong mắt Quan Cẩm Bằng , Như Hoa chỉ có thể là Mai Diễm Phương nhưng trong mắt Mai Diễm Phương , chỉ có Trương Quốc Vinh mới là Thập Nhị Thiếu .

Không biết có bao nhiêu bạn đồng ý với suy đoán của Hester ?

Vì sự thật rằng do Mai đã được đọc nguyên tác trước khi nhận vai Như Hoa , Mai đã phải hình thành một hình ảnh Thập Nhị Thiếu trong tâm tư của mình rồi , nếu như mình hóa thân vào Như Hoa thì Thập Nhị Thiếu chính là Ca Ca .

Điều này cũng giải thích thắc mắc trước đây của Hester . Tại sao Ca Ca vào vai Thập Nhị thiếu lại quan trong đối với Mui như vậy . Tại sao Ca Ca không còn thì Mai cũng không muốn tái diễn nhân vật Như Hoa , chỉ có Ca Ca mới là Thập Nhị Thiếu trong cái thế giới mà Mai Diễm Phương là Như Hoa .


---------------------------------------- 

heobeo: Với mình thì mình nghĩ rằng giả dụ như Mai Diễm Phương năm đó vẫn tiếp tục thực hiện vở nhạc kịch, chọn lấy một anh chàng đẹp trai thay thế cho Thập Nhị Thiếu Gia xưa thì hẳn đó không phải là Mai Diễm Phương mà mình biết, vì có cái gì nó dửng dưng và vô tình quá, chẳng phải là đã phụ đi cái tấm chân tình gắn bó hiếm hoi hơn hai mươi năm giữa Mai và Trương ? Nếu nói rằng làm vở nhạc kịch này để tưởng nhớ Trương Quốc Vinh cũng được đi, song Mai Diễm Phương chắc không đủ tâm lý đối diện với Yên Chi Khâu, với Như Hoa và Thập Nhị Thiếu Gia hàng ngày hàng giờ … ký ức sẽ đào bới thời gian khơi gợi lại nhiều kỷ niệm vui buồn, và bởi vì Mai là một cô gái rất nhạy cảm, rất yếu đuối trong tình cảm nên hẳn cô ấy không đành lòng đâu. Mai chắc cũng hiểu ... Yên Chi Khâu vốn đã tương đối toàn mỹ mà sự toàn mỹ hiếm khi lặp lại lần hai, nay một mảnh của nó lại thiếu khuyết thì tốt nhất là không nên chạm đến nữa.

Chuyện người diễn vai Thập Nhị Thiếu Gia ban đầu được chọn không phải là Ca ca mình cũng biết. Phim ảnh không thể chỉ tồn tại trên giấy mực, công ty sản xuất và đạo diễn muốn làm phim thì phải tìm diễn viên, tìm được rồi mà chưa có duyên hợp tác thì phải tìm người khác.

Nói tới đây mình sực nhớ chính ra việc chọn Mai Diễm Phương và Trương Quốc Vinh cho vai Như Hoa và Thập Nhị Thiếu Gia là một sự mạo hiểm, vì mặc dù đây là những nhân vật có tâm lý đặc sắc thì nhìn chung vẫn là hai mẫu người điển hình : một ca kỹ và một khách làng chơi. Mai Diễm Phương đẹp nhưng đấy không phải là vẻ đẹp cổ điển thường xui khiến người ta liên tưởng tới dạng người như các cô gái buôn phấn bán hương. Cho nên Quan Cẩm Bằng ban đầu chọn Mai Diễm Phương có thể vì ông nhìn ra được sự phù hợp của Mai ở một vài khía cạnh nào đó mà người khác không phát hiện, hoặc giả Mai Diễm Phương đã thể hiện sự xuất sắc của cô và thuyết phục Quan Cẩm Bằng tin rằng cô có thể lấy ưu điểm của mình mà bù trừ nhược điểm. Còn Trương Quốc Vinh có nét đẹp cổ điển rõ ràng "tươi tỉnh như trăng thu thanh tao như bạch ngọc", nhưng mình tin thời điểm đó ổng cũng không phải là hình mẫu khi người ta muốn liên tưởng tới các cậu ấm phong lưu. Quan Cẩm Bằng nhìn ra được tư chất của Mai thì Mai, người gần gũi với Trương bao nhiêu năm như vậy, hẳn cũng nhìn ra được chút tư chất gì đó của Trương mà người ngoài nhìn không thấy . Xin nói thêm luôn là giai đoạn trước Yên Chi Khâu, các đạo diễn hầu hết chỉ mới tập trung vào sự thuần khiết và ngây thơ non nớt của Trương Quốc Vinh trên màn ảnh (tại cái mặt hồn nhiên đơn giản của ổng đấy =.= ), chưa từng có ai động tay khai thác nét “hững hờ tự đam mê bản thân” và khí chất “hoa thủy tiên” của anh.

Hiển nhiên khi đọc một cuốn tiểu thuyết mỗi người đều có cảm nhận và sự mường tượng của riêng mình về các nhân vật. Có lẽ như hestermui nói, Mai Diễm Phương đã đọc Yên Chi Khâu, cô nhập thân vào nó và tìm thấy hình bóng của Thập Nhị Thiếu Gia ở hình ảnh Trương Quốc Vinh, cho nên sau khi không mời được Châu và Trịnh cô ấy nhất định mời cho bằng được Trương dù thời điểm này diễn xuất của Trương chưa thật sự chắc tay. Thế giới Như Hoa của cô cần phải có Trần Chấn Bang là Trương Quốc Vinh. Mà cũng có thể chỉ đơn giản là vì Mai muốn được diễn chung với Trương, Mai muội muốn đóng phim cùng Ca ca, hai người họ vô cùng ăn ý trên sân khấu lẽ nào lại không thể là tri kỷ trên màn ảnh ? Tình cảm và suy nghĩ của người trong cuộc có muốn bàn chi tiết sâu xa cũng không dễ, vì chúng ta chỉ là fan ái mộ bên ngoài, dựa vào sự kiện và tính cách để suy đoán mà thôi. Nhưng dù sao Ca ca nên cảm ơn tấm lòng của Mai muội đối với anh, bởi vì không có Mai anh đã không có cơ hội được tham gia vào một bộ phim mỹ diễm như vậy rồi .


Tuy nói là nói vậy, chịu khó nghĩ sâu và phân tích thêm chút nữa thì lại thấy hình như là sự việc nào cũng có cái lý của nó... Như Hoa phân cảnh đầu tiên đang cải nam trang hát một khúc nhạc cổ. Phong thái lưỡng tính của Mai ở đây được sử dụng rất đắt, trong khi nét lưỡng tính của Trương đã bổ sung và tạo thành một hiệu ứng tương tác bất ngờ với Mai: cô ấy đẹp như nam nhân, anh ấy mềm mại như nữ giới, giọng cô ấy trầm, giọng anh ấy nhẹ, cô ấy sắc sảo, anh ấy dịu êm … Trương Quốc Vinh diễn cùng Mai Diễm Phương hay Lâm Thanh Hà đều gây nên một sức truyền cảm cộng hưởng đặc biệt như vậy, không hề thô tục mà ngược lại rất thoát, rất nên thơ, rất đậm đà thi vị. Ngoài Hong Kong ra khó mà tìm gặp được những hình ảnh như thế !

Như Hoa là người phụ nữ có cá tính quật cường, yêu mãnh liệt. Còn Trần Chấn Bang vì tình yêu cũng bỏ nhà đi làm con hát, sau khi tự tử không thành sống vất vưởng suốt 50 năm. Nói như vậy để thấy chọn Mai và Trương để làm Như Hoa và Thập Nhị Thiếu Gia là chuẩn rồi, không sai đi một ly nào . Bởi theo như mình quan sát, trong giới hạn mình biết, thế giới điện ảnh Hoa ngữ chỉ có ba người : Mai, Trương và nữ minh tinh thập niên 30s Nguyễn Linh Ngọc là có chữ “si” gắn liền cùng khí chất (Mai cũng từng được Quan Cẩm Bằng mời vào vai Nguyễn Linh Ngọc nhưng cô từ chối). “Si” ở đây không có nghĩa là ngu ngốc u muội, là nhất thời nông nổi, cũng không liên quan chi tới khả năng diễn xuất. Mà nó tương tự với chữ “si” văn sĩ Tào Tuyết Cần phải bỏ hơn mười năm để khắc họa nên một trang giai nhân: đó là nàng Lâm Đại Ngọc. “Si” ở đây là sự đắm chìm mộng nối mộng dai dẳng liên tận không dứt, là cái tình sâu bao phủ lấy châu thân con người, khiến người ta thành ra quên lãng mê dại mà cũng thành ra sáng suốt quyết liệt hơn. Như Hoa và Trần Chấn Bang mà chẳng phải là những nhân vật si tình, họ sẵn sàng chết vì tình kia mà ! Mắt Mai Diễm Phương hơi dại, đường nét lớn sắc sảo, dáng hạc gầy guộc lại hay thoa son đỏ như máu --> lên phim càng tô đậm cho cái thần của Như Hoa vừa mong manh vừa bạo liệt, khi ngây ngất hoa dung lúc lại ngả nghiêng chập chờn như đèn lay trước gió, từng cử động đều đẫm mùi hương phấn ngai ngái hư ảo thơm nồng (bạn mình nói vai diễn này là để dành riêng cho Mai Diễm Phương, một tâm hồn đơn côi). Còn Trương Quốc Vinh phát tiết sắc thái mộng mơ thiên phú, diễn ngọt bùi ướt át, lử đử suy đồi qua làn khói và những cái ôm --> một người đàn ông đa cảm, tự huyễn hoặc và yếu đuối.

Mặc dù sự thật là cùng một vai diễn, chọn diễn viên khác nhau sẽ cho ra hiệu ứng khác nhau, nhưng mình trộm nghĩ nếu chọn một ai đó ngoài Mai Diễm Phương, và Châu Nhuận Phát (hay Trịnh Thiếu Thu) nhận vai diễn thì Yên Chi Khâu có thể vẫn sẽ thành công nhưng nó không thể nồng nàn, mê mị, khác thường và dày cảm xúc đến như vậy.

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2012

Phương Đông Màu Đỏ

Phương Đông Màu Đỏ #16: Leslie Trương Quốc Vinh 

Tựa gốc & link: The East is Red #16 – Leslie Cheung Kwok-wing
Được viết ngày: 27/11/2010 - Lisa Morton
Người dịch: whitedaisy @ dienanh.net



Hãy hỏi bất kỳ fan mê phim kinh dị nào của Mỹ hay châu Âu ai là ngôi sao chuyên trị phim kinh dị họ yêu thích, và ngay lập tức họ sẽ đưa ra một danh sách dài đủ tất cả từ các ngôi sao kinh điển của hãng Universal (Lugosi, Karloff) cho đến các nữ hoàng la hét trong các phim hạng B (Brinke Stevens, Linnea Quigley) . Fan mê các thước phim vàng sẫm da bò của Mexico có thể sẽ đề cập đến German Robles hay Abel Salazar. Nhưng thử hỏi bất cứ người xem phim châu Á nào xem, và đừng ngạc nhiên khi bạn nhận về những cái nhìn khó hiểu, bởi vì dường như khái niệm ngôi sao kinh dị không tồn tạo ở bất cứ nơi đâu giữa các ngành công nghiệp điện ảnh tại mảnh đất châu Á này.


Có rất nhiều lý do dẫn đến thực tế trên. Phim Trung Quốc, Nhật và Nam Hàn vốn luân chuyển thường xuyên hơn – một bộ phim có thể là sự kết hợp của nhiều thể loại như khoa học viễn tưởng, cực kỳ đẫm máu và châm biếm xã hội (TOKYO GORE POLICE), hoặc kết hợp giữa hành động, kinh dị, lãng mạn và một chút siêu nhiêu thần thoại (SWORDSMAN 2). Và có lẽ bởi vì nguồn nhân tài không dồi dào (ví dụ như Hong Kong, cho dù cuối những năm 80 nó đã sản xuất hơn 400 phim một năm) nên các diễn viên thường không bị giới hạn ở một lãnh địa nhất định. Có lẽ họ cũng chưa bao giờ làm nhiều phim kinh dị như chúng ta (người Mỹ). Hoặc cũng có thể vì họ không cần đến các tên tuổi phải là những ngôi sao chuyên trị phim kinh dị mới thu hút được khán giả.


Một trong những ưu thế của câu chuyện này là các diễn viên hàng top của châu Á – những người đã đoạt các giải thưởng uy tín cho những thể loại chính kịch tâm lý phức tạp, hay các thiên sử thi hùng vĩ – cũng tham gia vào lãnh địa của các bộ phim rùng rợn, u ám, ly kỳ, giật gân này (khác với phương Tây dù thành công lớn đến đâu, rất hiếm khi các diễn viên chuyên trị phim kinh dị nhận được sự công nhận từ giới chuyên môn trừ đặc lệ phim Hitchcock, và các ngôi sao hàng top cũng không thích đóng phim kinh dị). Lấy một ví dụ như sự nghiệp của nam diễn viên quá cố Leslie Trương Quốc Vinh. Nếu các bạn nghĩ ngôi sao lớn nhất trong vòng 20 năm qua tại châu Á là Châu Nhuận Phát, Lý Liên Kiệt hay thậm chí là Thành Long, vậy thì nghĩ lại đi. Trương không chỉ là ngôi sao nhạc pop lớn mạnh nhất của Hong Kong trong vòng 20 năm qua (đôi khi anh ấy vẫn được gọi là “Elvis của châu Á”), anh còn là một nam diễn viên đỉnh cao. Trong bảng danh sách top 100 phim Hong Kong, 4 trong 5 bộ phim dẫn đầu đều có mặt của Leslie Trương Quốc Vinh; anh ấy được đề cử và đã thắng hàng tá giải thưởng điện ảnh châu Á, trở thành diễn viên Hong Kong đầu tiên tham gia vào một bộ phim của Trung Quốc Đại Lục (tác phẩm FAREWELL MY CONCUBINE của Trần Khải Ca, đã giúp anh trở thành một ngôi sao tầm quốc tế), và anh cũng đã hợp tác với gần như mọi đạo diễn xuất sắc nhất của Hong Kong, bao gồm Ngô Vũ Sâm, Từ Khắc, Quan Cẩm Bằng, và Vương Gia Vệ. Trong làng điện ảnh và âm nhạc của Hong Kong anh được biết đến với cái nickname giản dị “Gor-gor”, nghĩa là “anh trai”.



Phim A Chinese Ghost Story 1987 (Thiện nữ u hồn)

Năm 1987, Trương Quốc Vinh đã giành được vai diễn chính trong bộ phim A CHINESE GHOST STORY, đạo diễn bởi Trình Tiểu Đông và do Từ Khắc sản xuất. Bộ phim này không nghi ngờ gì là tác phẩm kinh dị nổi tiếng nhất mà Hong Kong từng làm. Trong bầu không khí thần thoại cổ trang u tối, Trương diễn vai Ninh Thái Thần, một anh chàng thu thuế nghèo hậu đậu không tiền bạc buộc phải trú chân tại một ngôi miếu hoang, nơi mà tình cờ may mắn anh thoát khỏi bàn tay của những xác chết di động và cuối cùng gặp Nhiếp Tiểu Thiện, một hồn ma thiếu nữ xinh đẹp. Sau đó anh cầu viện một kiếm sĩ đang ở ẩn, Yên Xích Hà, để giúp anh tiêu diệt tên yêu thụ ngàn năm đang nắm giữ hồn của Tiểu Thiện, cuối cùng họ giải thoát cô để cô có cơ hội được đầu thai chuyển kiếp. Trên cuộc hành trình này có một con ma cây với chiếc lưỡi khổng lồ hung hãn, một tiểu đình đầy cảm xúc tình yêu, và một chuyến mạo hiểm đi xuống địa ngục.

Trong A CHINESE GHOST STORY, Trương ngọt ngào, một chút ngốc nghếch, thật thà, và dễ dàng hoảng sợ; gương mặt ngây ngất của anh khi anh nhận được nụ hôn đầu (dưới nước) từ Nhiếp Tiểu Thiện xinh đẹp (do Vương Tổ Hiền diễn) đã gần như minh chứng anh là một thiên tài hài hước. Vai diễn Ninh Thái Thần của anh so với điện ảnh phương Tây mà nói khó mà tìm được đồng dạng tương ứng.


Phim Rouge 1988 (Yên chi khâu)

Sang năm sau chúng ta lại thấy Trương lần nữa, xuất hiện trong một phim ma hoàn toàn khác: ROUGE của Quan Cẩm Bằng. ROUGE, kể lại một chuyện tình kinh hãi giữa một thiếu gia giàu có (Trương Quốc Vinh) và một kỹ nữ tài mạo (nghệ sĩ quá cố xuất sắc Mai Diễm Phương). Đây không hẳn là phim kinh dị, nhưng nó mượn vỏ bọc của câu chuyện ma để nói về sự điêu tàn của một thời đã qua. Trương Quốc Vinh quyến rũ, lừ đừ và suy đồi trong ROUGE, hoàn toàn khác hẳn hình ảnh Ninh Thái Thần ngây thơ dịu dàng, một sự biến hóa tương phản ấn tượng mà một người diễn viên có thể đạt tới.


Phim The Bride With White Hair 1993 (Bạch phát ma nữ truyện)

Năm 1993, Trương Quốc Vinh khắc họa một tay kiếm sĩ cộc cằn, tóc tai xõa xượi trong bộ phim kinh dị/thần thoại gây sững sờ của Vu Nhân Thái: THE BRIDE WITH WHITE HAIR, bên cạnh nữ minh tinh Lâm Thanh Hà, cô cũng chính là cô gái đã làm nên hiện tượng rúng động cùng với vai diễn Đông Phương Bất Bại trong SWORDSMAN 2 của Từ Khắc. Trong BRIDE, Lâm diễn vai một thiếu nữ được đàn sói nuôi dưỡng từ nhỏ và được đào tạo để trở thành một cỗ máy giết người. Trong phim có rất nhiều phân cảnh điên rồ bạo lực, như khi cô gái sói chẻ thân đám lính ra thành hàng chục mảnh chỉ bằng một cây roi da. Nhưng khi nàng chạm trán Trác Nhất Hàng của Trương Quốc Vinh, bộ phim biến thành một câu chuyện tình thê lệ bi tráng (và cũng rất gợi tình).


Phim The Phantom Lover 1995 (Dạ bán ca thanh)

Hai năm sau, Trương Quốc Vinh lại bắt tay cùng Vu Nhân Thái khi anh thủ diễn Tống Đan Bình trong THE PHANTOM LOVER, một bản phim làm lại của bộ phim kinh dị kinh điển Trung Quốc năm 1937 SONG AT MIDNIGHT, mà bản thân nó cũng đồng thời là một chuyển thể của vở kịch THE PHANTOM OF THE OPERA. Lần này Trương phải đóng vai một quái vật, một Tống Đan Bình đáng sợ ám ảnh cả nhà hát lớn. Diễn xuất của Trương – cũng giống như màn khắc họa trứ danh của Michael Crawford trên sân khấu năm nào trong vai “bóng ma” - với những xúc động thống thiết mà cũng không thiếu những khoảnh khắc làm lạnh sống lưng.


Hai vai diễn kinh dị điển hình nhất của Trương Quốc Vinh lại xuất hiện vào giai đoạn cuối sự nghiệp của anh, hai bộ phim đều được đạo diễn bởi La Chí Lương (cộng sự lâu năm của Nhĩ Đông Thăng): DOUBLE TAP năm 2000 và INNER SENSES năm 2002. Trong DOUBLE TAP cuối cùng Trương cũng trở nên điên loạn: cao thủ bắn súng Rick Pang, bậc thầy của những cú nã “double tap” liên hoàn, một thuật ngữ để chỉ khả năng bắn một lúc hai viên đạn đều trúng vào cùng một điểm. Sau khi Rick bị dồn vào thế phải giết người để tự vệ và bảo vệ đám đông, người dân xung quanh thành phố Hong Kong bắt đầu lần lượt chết, tất cả đều là nạn nhân của “double tap”. Rick sớm dấn thân vào một trò chơi mèo vờn chuột cùng với Miu, một cảnh sát được xem là người duy nhất đồng đẳng với Rick về tài nghệ bắn súng. Trong giai đoạn này Trương đã cho ra mắt những tác phẩm như HAPPY TOGETHER của Vương Gia Vệ – anh diễn vai một người tình đồng tính tự yêu bản thân, và THE KID – anh diễn một người đàn ông trẻ nghèo, đầy lòng trắc ẩn nhận nuôi một đứa bé bị bỏ rơi. Với vai Rick Pang, anh đã làm nên một màn trình diễn dữ dội và gây hãi hùng.

Phim Double Tap 2000 (Thương Vương)


INNER SENSES là bộ phim cuối cùng, một dấu chấm u sầu trầm tư gây xôn xao dư luận cho sự nghiệp của Trương Quốc Vinh. Trương đóng vai bác sĩ Jim Law, một nhà tâm lý tận tụy và trẻ tuổi không tin vào chuyện ma quỷ, mãi cho đến khi anh gặp Yan (Lâm Gia Hân đóng), một cô gái trẻ luôn khẳng định là mình nhìn thấy ma. Bộ phim này đã bóc trần những niềm tin vào các hiện tượng siêu nhiên của con người, nhưng không chỉ thế, nó còn đi vào khám phá tâm trí của con người, những nỗi ám ảnh có thể tạo thành kết quả còn kinh hoàng hơn các hiện tượng ma quái gấp trăm lần. Jim Law chữa được bệnh cho Yan, nhưng rồi chính anh cũng không chống trả nổi trước những bóng ma của quá khứ. Ở đây Trương đã làm nên một màn diễn xuất với cường độ xúc cảm chấn động (anh được đề cử hạng mục Nam Diễn Viên Xuất Sắc Nhất từ vô số giải thưởng điện ảnh châu Á) , và bộ phim này không nghi ngờ gì là một trong những tác phẩm thú vị nhất, nổi bật trên nền phim ma châu Á trong thời kỳ phát triển thịnh vượng của những năm 2000s.

Phim Inner Senses 2002 (Dị độ không gian)

INNER SENSES, tuy thế, lại trở nên nổi tiếng bởi những lý do buồn thảm hơn rất nhiều (xin thứ lỗi, vì sau đây sẽ là một tiết lộ lớn đối với những ai chưa xem phim): Cảnh cuối phim Jim Law đứng chênh vênh nơi mép rìa của một tòa nhà cao chọc trời, tuyệt vọng và rã rời, anh đã hét lên “Tôi chưa bao giờ tìm được thanh thản”. Trong cuộc sống thực, Leslie Trương Quốc Vinh cũng rơi xuống từ tầng 24 của một tòa cao ốc Hong Kong vào ngày 1 tháng Tư, 2003, để lại một mảnh di thư với chữ “Trầm cảm”; ở tuổi 46 anh vẫn là một trong những ngôi sao tươi đẹp và mê hoặc nhất của Hong Kong, và sự ra đi đột ngột này của anh đã khiến cả châu Á bàng hoàng. Các fan ái mộ Trương, rất nhanh chóng, đã liên hệ những thời khắc cuối cùng trên phim với những khoảnh khắc cuối cùng của anh trên nhân thế. Hồi tưởng lại, đó thật sự là những trải nghiệm đau đớn khi nhìn thấy những gì xảy ra trên màn ảnh của INNER SENSES, và hãy tưởng tượng những cơn kích động tinh thần nguyên chất ấy đã lan tỏa màn ảnh và bao phủ lấy trái tim của khán giả như thế nào.


Trong cùng một sự nghiệp bao gồm những màn diễn xuất được ca ngợi rộng rãi như A BETTER TOMORROW của Ngô Vũ Sâm, DAYS OF BEING WILD và ASHES OF TIME của Vương Gia Vệ, tác phẩm hạt giống Làn Sóng Mới NOMAD của Đàm Gia Minh, bộ phim hài vặn vẹo giới tính HE'S A WOMAN SHE'S A MAN của Trần Khả Tân, Leslie Trương Quốc Vinh đồng thời đã diễn một quái vật, một kẻ tâm thần, một con người theo chủ nghĩa hoài nghi, một nạn nhân, và một người anh hùng kiên định. Điện ảnh châu Á có thể không có Christopher Lee, không có Evelyn Ankers, không có Robert Englund... nhưng với những ngôi sao như Trương Quốc Vinh biến chuyển linh hoạt nhẹ nhàng từ thể loại kinh dị qua đến chính kịch, hài, bi kịch rồi lại quay trở về kinh dị, các bộ phim cũng không hẳn bị đối xử tệ bạc.

***

Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2011

Đạo diễn Dương Đức Xương từng mời Trương Quốc Vinh đóng vai Uông Tinh Vệ

Nguồn tin: http://www.weibo.com/1854929255/xycu0DVpb?type=repost


Năm 2002, Ca ca Leslie từng được đạo diễn kỳ cựu người Đài Loan Dương Đức Xương (Edward Yang) mời tham gia bộ phim Dân Quốc Phong Vân (tựa tiếng Anh hình như là The Wind) trong vai nhân vật Uông Tinh Vệ (Weng Jingwei). Theo lời đạo diễn Dương thì "Trước mùa thu năm 2002, chúng tôi đã nhiều lần tiếp xúc với nhau cũng như bắt đầu sưu tầm tài liệu để phân tích và thảo luận vai diễn..."

Nhân đây mình xin trích dẫn luôn nguồn thông tin từ Từ điển bách khoa toàn thư Việt Nam về nhân vật lịch sử này:

Uông Tinh Vệ (Weng Jingwei; 1883 - 1944), nhà chính trị, nhà hoạt động Quốc dân Đảng ở Trung Quốc. Quê ở Chiết Giang (Zhejiang). Sinh tại Quảng Đông (Guangdong). Năm 1903, học luật ở Nhật Bản; 1905, gia nhập Trung Quốc Đồng minh Hội. Tham gia Cách mạng Tân Hợi (1911), uỷ viên Trung ương Quốc dân Đảng, chủ tịch "Chính phủ Quốc dân" ở Quảng Đông (1924). Năm 1927, chủ tịch "Chính phủ Quốc dân" ở Vũ Hán (Wuhan), gây cuộc chính biến phản cách mạng ngày 15.7. Năm 1931, hợp tác với Tưởng Giới Thạch (Jiang Jieshi), làm chủ tịch Hội nghị chính trị Trung ương Quốc dân Đảng, viện trưởng Viện Hành chính. Năm 1937, phó tổng tài Quốc dân Đảng. Tháng 12.1938, đầu hàng Nhật Bản. Tháng 3.1940, chủ tịch Chính phủ bù nhìn Nhật Bản ở Nam Kinh (Nanjing). Chết ở Nhật Bản.

Một bức hình xưa của Uông Tinh Vệ:


Nhìn dung mạo, dáng vóc, phong thái trên phải chăng rất dễ liên tưởng đến cậu Mười hai Trần Chấn Bang của Ca ca trong Yên Chi Khâu:


Tiếc là bộ phim Dân Quốc Phong Vân không bao giờ có cơ hội được ra mắt khán giả yêu điện ảnh. Bên cạnh sự ra đi đột ngột của Ca ca năm 2003, tháng 6 năm 2007 nhà đạo diễn Dương Đức Xương cũng trút hơi thở cuối cùng sau một thời gian dài chịu đựng căn bệnh ung thư ruột kết, để lại nhiều dự án hẵng còn dang dở trên giấy mực. Đạo diễn Dương Đức Xương vốn là một tên tuổi lớn của nền điện ảnh Đài Loan, đương thời ông cùng với Hầu Hiếu Hiền được xem là 2 bậc thầy phim nghệ thuật thành công nhất của xứ Đài, được quốc tế đánh giá cao ngang hàng với Vương Gia Vệ của Hồng Kông. Năm 2000, đạo diễn Dương Đức Xương từng thắng giải "Đạo diễn xuất sắc nhất" tại Liên hoan phim Cannes Cành Cọ Vàng cho bộ phim Nhất Nhất (Yi Yi: a One and a Two). Tác phẩm A Brighter Summer Day của ông cũng được xếp hạng 2 trong "Top 100 phim tiếng Hoa hay nhất mọi thời" của Liên hoan phim Kim Mã năm 2011.


Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2011

Photos: Phim Rouge (Yên Chi Khâu)



 









 
















 

















 







Click để xem ảnh size gốc !!
Nguồn: movie.douban + khác..