Tìm kiếm bài trong Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn World Tour 97. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn World Tour 97. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2018

Lời giã biệt sự nghiệp âm nhạc của Trương Quốc Vinh tại concert Final Encounter năm 1989

Thực hiện Vietsub bởi shinkyofan






Người viết và dịch : Qing An - 庆安
Link bài viết : Facebook


Năm 1989, trong concert lần thứ 33 mang tên Final Encounter of The Legend (gọi tắt là Final Encounter), Ca Ca Trương Quốc Vinh - lúc này cũng tròn 33 tuổi - đã giãi bày về ý định muốn giã từ sự nghiệp âm nhạc của mình. Sau khi hát xong bài "Từ không bắt đầu", trong sự chờ mong của hàng ngàn fan hâm mộ tại sân vận động Hồng Kông, Leslie mặc chiếc áo bành tô màu đen, cổ áo màu đỏ, dưới ánh đèn màu xanh nhạt, anh đã cất lên những câu chào tạm biệt đầu tiên. Anh muốn tận tâm tận lực nói lời giã từ và cảm ơn một cách hoàn mỹ nhất : 

"Mười ba năm trước, tôi bước vào giới giải trí bằng vào một cơ hội rất tình cờ. Từ một "tôi" cô đơn từ bé, tôi đã trở thành một Trương Quốc Vinh được rất nhiều người vây quanh. Leslie, tại sao tôi lại đặt tên là Leslie ? Bởi lúc nhỏ tôi tên là Bobby, vì sợ bị nhầm thành thú cưng nên tôi đã đổi lại một chút, thay bằng một cái tên sexy hơn ~ Leslie. 

Hình ảnh Leslie đoạt giải Á quân tại cuộc thi tìm kiếm tài năng Asian Amateur Singing Contest 1977 

Lúc mới chập chững vào nghề, tôi chẳng quen ai mà cũng chẳng biết điều gì. So ra thì các nghệ sỹ hiện nay hạnh phúc hơn nhiều, vừa mới bắt đầu đã xác định được hình tượng, thậm chí còn có người chỉ dạy cho nên nói gì và không nên nói gì. Bởi thế nên hồi ấy tôi chả khác nào một con ruồi, cứ bay loạn tứ tung và thường xuyên nếm mùi thất bại, sau khi kinh qua nhiều sai lầm lớn, suýt chút tôi đã không muốn tiếp tục, nhưng rốt cuộc thì tôi cũng đã vượt qua ... Nguyên do là vì tôi rất mạnh mẽ, tôi không thể thua, nhưng cũng phải thừa nhận rằng, hồi mới vào nghề tôi hát rất tệ, nghe như tiếng gà con ... kêu quang quác ... 

Chỉ có điều khi ấy tôi rất cố gắng học hỏi, cũng chấp nhận thất bại. Tôi mở nghe tất cả những album của các ca sỹ đương hot hồi đó rồi tự nghiền ngẫm mò mẫm vài kỹ xảo khi hát, ví như Sam (Hứa Quán Kiệt), Lâm Tử Tường, Quan Chính Kiệt, còn có cả Roman (La Văn) tối nay cũng có mặt, tất cả họ đều là đối tượng học hỏi của tôi. Tuy rằng con đường tôi đi rất gập ghềnh, nhưng rốt cuộc tôi cũng đã đợi được cơ hội của riêng mình, đó là một nhạc sỹ rất có thâm niên - thầy Trịnh Quốc Giang. Thầy ấy đã soạn lời bài "Gió tiếp tục thổi" và giao cho tôi hát, kể từ khi ấy, sự nghiệp của tôi xuất hiện ánh bình minh, tiếp đó là những ca khúc như "Ngọn gió tự do", "Monica", "Vì em chung tình", thậm chí là "Chuyện tình năm xưa", hay là "Không có giấc ngủ" sắp tới đây, "Mặt bên", ... đều giúp tôi bước những bước đi vững chắc trong giới âm nhạc. 


Leslie và nhà sản xuất âm nhạc Michael Lai - Lê Tiểu Điền

Sau đây, cho phép tôi dùng chút ít thời gian để cảm ơn ba người bạn, họ cũng là những người bạn đồng hành trên con đường âm nhạc của tôi, là những nhân vật rất quan trọng. Đầu tiên là Lê Tiểu Điền, mọi người đừng thấy anh ấy trông giống như mèo Garfield mà cho rằng anh ấy hài hước, mỗi lần làm chuyện gì đó anh ấy cũng rất nghiêm túc, tôi nhớ hồi mới vào nghề, lúc thu âm thường bị anh ấy mắng xối xả, tối nay tôi đặc biệt mời anh ấy đến đây cùng chia sẻ niềm vui với tôi ... 

Người thứ hai là Trần Tiểu Bảo, sau khi tôi gia nhập công ty (tức Capital Artists), bất kể là về mặt tinh thần hay trong công việc, Tiểu Bảo đều cho tôi không gian tự do rất lớn, vì vậy tôi mới có thể cho ra được nhiều album và bài hát mà cả tôi và các bạn đều thích như vậy ... 

Leslie và cựu quản lý Florence Chan - Trần Thục Phân 

Người thứ ba, là người cuối cùng, và cũng là người quan trọng nhất. Đó chính là người mà ngày nào đêm nào cũng ngồi trên bàn điều khiển và cùng trải qua bao hoạn nạn với tôi - quản lý Trần Thục Phân. Đừng thấy chị ấy bé bé xinh xinh mà lầm, thực ra chị ấy còn quyết đoán hơn cả đàn ông đấy. Kể từ khi còn ở Hoa Tinh (một công ty giải trí dưới trướng TVB) đến tận bây giờ, hai chúng tôi mỗi một trắc trở đều biến nguy thành an, vẫn luôn cùng nhau lặng lẽ nỗ lực và tiến về phía trước, bởi thế nên tôi có thể tổ chức concert thứ 33 này, tất cả đều nhờ có chị ấy! Và tất nhiên, có thể tổ chức được concert này, cũng nhờ cả vào tất cả các bạn đang ngồi đây, các bạn đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh, tôi sẽ không bao giờ quên các bạn, cảm ơn rất nhiều ! 




Thành thực mà nói, lần đưa ra quyết định này, đối với tôi mà nói, rất quan trọng. Đó là một trong những chuyện lớn của đời tôi, nhưng đó không phải là tôi hành động thiếu suy nghĩ hay là sự sắp xếp trong lúc kích động nhất thời. Bởi tôi đã nhìn thấy được những tấm gương sẵn có, những đàn anh đàn chị nổi tiếng đi trước, khi họ đứng trên đỉnh núi cao nhất, họ sẽ rút lui và nói lời tạm biệt, nhưng giờ đây chúng ta vẫn luôn nhớ tới họ, tôi biết lựa chọn này sẽ không sai ! 

Có một câu nói, tôi biết nói ra sẽ rất buồn, mỗi một tối tôi đều nói với họ, nhưng tối nay tôi nhất định phải nói cho mọi người hay, thực ra, nỗi khổ khi làm nghệ sỹ chính là sự vui vẻ và thỏa mãn của chúng tôi đều được xây dựng dưới phản ứng của khán giả, chỉ khi khán giả vui vẻ và thỏa mãn thì chúng tôi mới có thể vui vẻ và thỏa mãn ... 

Nếu một ngày nào đó người nghệ sỹ biết được thời khắc bản thân phải rút lui, thì chính người đó và cả các fan hâm mộ sẽ rất buồn. Nhưng nếu một ngày nào đó tôi vấp ngã thì đó chắc chắn là lúc tôi phải rời đi, cũng chỉ có mỗi mình tôi buồn mà thôi, tôi là một người thông minh nên nhất định sẽ rời khỏi sớm hơn một chút ... 

Tương lai tôi cũng sẽ không biếng lười ... Tôi vẫn sẽ làm một Trương Quốc Vinh chăm chỉ, song tôi sẽ làm một số chuyện mà bản thân vẫn luôn muốn làm nhưng chưa có cơ hội thử sức, ví như quay phim, học đàn, hay mở quán cafe, chỉ cần các bạn giữ lại phần đuôi vé của buổi concert này, lưu làm kỷ niệm cũng được, nhưng nếu bạn mang đuôi vé đến quán của tôi dùng cafe hay uống trà sữa, thì ly đầu tiên sẽ được miễn phí! Có được không nào? Cơ mà tôi nghĩ, ba trăm mấy nghìn ly cafe, năm đầu tiên chắc chắn tôi sẽ lỗ nặng, cơ mà tôi tình nguyện kinh doanh lỗ vốn, miễn là các bạn vui ~~~ 

Cuối cùng, chuyên quan trọng nhất tôi muốn giao phó là lần này rời khỏi nhạc đàn là sự rời đi không hề áp lực, tại sao tôi lại làm như vậy ? Ấy cũng chẳng liên quan đến ai cả, chỉ là tôi muốn nói lời tạm biệt ngay tại sân khấu có nhiều tiếng vỗ tay nhất mà thôi, tối nay có nhiều người yêu thương tôi như vậy, tôi biết, đêm nay chắc chắn sẽ có nhiều tiếng vỗ tay nhất ... 

Tôi quý trọng mỗi một giây một phút của buổi tối ngày hôm nay, cũng quý trọng mỗi một người bạn yêu thương tôi, mọi người đến tiễn tôi, tôi rất vui, tôi rất cảm ơn các bạn !" 


Và khi hát xong bài "The way we were", anh đã nói: "Câu hát "We simply choose to forget" (lyric của ca khúc "The way we were") ý chỉ chúng ta nên quên tất thảy dĩ vãng. Tôi nghĩ, 5 năm trước, lần đầu tiên tôi ở đây mở concert, đến tận giờ là đã 33 concert rồi, có rất nhiều chuyện tựa như phim vậy, từng đoạn từng đoạn hiện lên trong đầu tôi. Có thể tôi sẽ không nhớ nổi dáng vẻ của các bạn nhưng tôi sẽ luôn nhớ tiếng hoan hô và cổ vũ của tất cả các bạn, giống như như âm thanh lúc này đây, tôi sẽ mãi mãi ghi nhớ. Có phải chẳng bao lâu sau mọi người sẽ quên tôi không? Tôi không phải là một kẻ tham lam, tôi chỉ mong nếu có ai đó hỏi các bạn rằng: "Vào thập niên 80, Hồng Kông có những ngôi sao ca nhạc nào ?", dù các bạn chỉ thuận miệng nhắc tới tôi thôi thì tôi cũng đã rất vui rồi... Tôi sẽ trân trọng những gì các bạn dành cho tôi, ngay tại đây tôi xin dành tặng cho các bạn một ca khúc, đó là ca khúc tôi viết riêng cho concert đặc biệt này, giãi bày quãng thời gian 13 năm hoạt động âm nhạc của tôi, và cuối cùng là tôi muốn tặng cho các bạn ca khúc: Khi gió lại thổi". 

"Khi gió lại thổi" chính là bài hát đặt dấu chấm hết cho concert lần thứ 33 này của Leslie Cheung. Năm 2003, Ca Ca qua đời, dù lúc đó Hồng Kông bị bao phủ bởi dịch SARS kinh hoàng, nhưng cả mấy trăm ngàn người Hồng Kông vẫn đổ ra đường vừa vỗ tay vừa hát vang "Khi gió lại thổi" để tiễn anh đoạn đường cuối cùng bởi trong bài có câu: "Chỉ mong được vui vẻ tiễn đưa bằng tiếng vỗ tay nhiệt liệt". 


Chẳng mấy chốc mà chuyện anh tạm biệt nhạc đàn đã truyền khắp Hồng Kông. Toàn bộ giới giải trí Hồng Kông bỗng chốc hỗn loạn, Leslie nhận được rất nhiều thư và các lời tâm sự đầy nước mắt của fan hâm mộ qua radio. Nhưng anh vẫn không dao động, chuyện một khi anh đã quyết định thì không thể thay đổi, giờ mọi thứ đã là mũi tên trên dây, không thể không bắn. 

Đến năm 1995, cơ duyên xảo hợp lại đưa đẩy anh quay trở lại nhạc đàn và vẫn gặt hái được vô số thành công. Sau đó ít lâu, Ca Ca tổ chức đại nhạc hội đầu tiên kể từ khi "comeback": World Tour 1997, bài hát mở đầu cũng chính là bài hát kết thúc concert Final Encounter năm nào. Đến năm 2000 thì tổ chức đại nhạc hội cuối cùng và cũng là đại nhạc hội xuất sắc nhất của cuộc đời anh: Passion Tour. Nhưng đó là chuyện sau này ...




Thứ Tư, 19 tháng 12, 2018

[Vietsub] Passion Tour năm 2000

Thực hiện Vietsub và lời bình: Khue Nguyen
Link xem Vietsub tại đây: VIMEO



Trong sự nghiệp âm nhạc trải dài hơn 2 thập kỷ của Leslie Cheung - Trương Quốc Vinh tựu chung có 3 tour concerts lớn đánh dấu bước ngoặc chuyển mình rõ nét nhất trong phong cách cá nhân mà từ đó đã định hình anh trở thành một biểu tượng văn hóa âm nhạc đại chúng, đó là : Final Encounter of The Legend năm 1989, World Tour năm 1997 và Passion Tour năm 2000.

Ở giai đoạn đầu tiên trong quãng thời gian 1977-1990 từ lúc bắt đầu con đường ca hát đến lúc tuyên bố giã biệt trong vinh quang, Leslie đã hội tụ đủ mọi yếu tố để xây dựng thành công nên một hình tượng bạch mã hoàng tử với những bản tình ca ngọt ngào có thể làm tan chảy bất kì trái tim người nghe nào. Sân khấu âm nhạc Hồng Kông thời điểm ấy chỉ vừa mới chập chững hình thành và Leslie nghiễm nhiên trở thành một trong số ít ca sĩ hiếm hoi khai sinh ra dòng nhạc Cantopop và đưa nó làm mưa làm gió khắp Đông Á suốt một thời gian dài. 

Hình ảnh của Leslie trên sân khấu trong thập niên 1980 

Tuy nhiên sau đó khi quyết định quay trở lại sân khấu âm nhạc Hồng Kông ở độ tuổi tràn trề sinh lực của một người đàn ông 40 tuổi, anh đã mạnh mẽ rũ bỏ ngay lập tức lớp vỏ bọc an toàn đã đóng khung sẵn dành riêng cho mình trước kia để trở thành một kiểu quý ông playboy với sự khiêu khích táo bạo và bắt đầu xuất hiện phong cách đưa đẩy lả lơi cả hai giới. Đỉnh điểm gây tranh cãi nhất ở show diễn World Tour 1997 chính là việc bước đi trên sân khấu bằng đôi giày cao gót đỏ đầy kiêu kì thách thức. Có lẽ chính trong quãng thời gian định cư ở Canada với tâm thế của một kẻ đứng ngoài cuộc lẫn qua một thời gian dài tiếp thu nền văn hóa phương Tây mà cụ thể là những nghệ sĩ Anh Quốc như David Bowie, Elton John, The Beatles ... đã cho anh cái nhìn tân tiến, toàn diện về nền âm nhạc để từ đó định hình hướng đi cho riêng bản thân mình.
Nếu lĩnh vực điện ảnh là nơi anh thoải mái bộc lộ những khía cạnh nội tâm đa sắc diện của mình qua những dạng vai diễn đa chiều thì chính trên sân khấu âm nhạc lại là nơi anh thỏa sức vươn cao đôi cánh tung bay.

Sau World Tour 1997, khi đã yên vị trên một vị thế cao nơi khó ai có thể với tới được ở cả nhạc đàn Hồng Kông & Đông Á, cũng là lúc anh có đủ tự do và sức mạnh để tùy ý xây dựng mọi thứ theo ý muốn. Không chỉ lên ý tưởng sáng tạo cho toàn bộ show diễn mà anh còn đảm nhiệm cả vai trò chỉ đạo nghệ thuật cho Passion Tour lần này. Leslie thể hiện mình có thể vượt xa hơn vai trò ca sĩ đơn thuần rất nhiều khi nhận xét: 

"Có hai loại ca sĩ, một là nghệ sĩ chỉ biểu diễn, một là những người biết làm thế nào để dàn dựng buổi biểu diễn. Dĩ nhiên, tôi thuộc loại sau." 

Không dừng lại ở đó, anh còn sang Paris đề nghị nhà thiết kế Jean Paul Gaultier - một trong những nhà tạo mẫu hàng đầu của dòng haute couture - thiết kế trang phục diễn cho riêng mình. Để có được cái gật đầu từ ông hoàng khó chiều của làng thời trang này (trước đó ông chỉ mới thiết kế trang phục riêng cho Nữ hoàng nhạc Pop Madonna), anh đã thuyết phục ông bằng hai vai diễn điển hình trong Farewell My Concubine (1993) và Happy Together (1997) cùng những buổi trình diễn ở Las Vegas. Cuối cùng Leslie Cheung đã trở thành nghệ sĩ thứ 2 sau Madonna được Jean Paul Gaultier đảm nhiệm phần thiết kế phục trang.


Thập niên 60 đã đánh dấu trong lịch sử văn hóa thế giới bằng những cuộc nổi loạn của lớp thế hệ thanh thiếu niên trẻ khi các cô gái không ngần ngại cắt phăng đi mái tóc dài biểu tượng cho sự nữ tính, còn ngược lại ở phía nam giới cũng bắt đầu nuôi mái tóc dài. Kẻ dẫn đầu cuộc cách mạng này không ai khác chính là tứ quái The Beatles - hình ảnh 4 chàng trai xuất hiện phớt đời trong kiểu tóc mop-top gần như đi ngược với mọi tiêu chuẩn hợp thời ở xã hội bấy giờ nhưng cuối cùng lại biến cuộc lật đổ thành công ngoạn mục và còn tạo sức ảnh hưởng sâu rộng lên đời sống văn hóa đại chúng. Dần dần sau đó, các nghệ sĩ Rock n' Roll cũng theo đuổi mái tóc dài phong cách này nhằm hướng đến tinh thần tự do và giải phóng giới tính. Nếu ở xã hội phương Tây độ dài mái tóc mop-top nhỉnh hơn 1 tí so với kiểu tóc truyền thống được cắt sát gọn gàng ở nam giới đã được xem là cuộc cách mạng thì ngược dòng lịch sử về phía bên kia bờ đại dương, những người đàn ông ở các quốc gia Á châu vốn đã làm quen với mái tóc dài từ nhiều thế kỷ trước rất lâu, thậm chí cả trước khi con đường tơ lụa được hình thành. 


Thế nên khi Leslie xuất hiện trong mái tóc dài buông thẳng xuống hông không chỉ phản ánh tinh thần tự do và đại diện cho hình tượng Androgyny (Phi giới tính) mà anh còn châm lên ngọn lửa hoang dại lãng mạn đậm chất Á Đông. Leslie luôn cho thấy anh là một nghệ sĩ có cá tính cá nhân mạnh mẽ và không ngần ngại đẩy những giới hạn lên mức cao nhất. Một người nghệ sĩ không chỉ mãi chạy theo thỏa mãn khán giả mà còn phải có tầm nhìn xa để trở thành 1 người ở vị thế dẫn đầu. Những hình ảnh anh trình diễn ở Passion Tour đã phá vỡ hết mọi chuẩn mực thông thường của cái đẹp vốn đóng khung dành riêng sẵn cho hai giới từ bấy lâu nay. "Bản thân nghệ thuật không có sự phân biệt giới tính" - tư tưởng cởi mở này đã đuợc anh định hướng đến với đại chúng. 




Nhưng cũng như những cá nhân dũng cảm đương đầu con sóng ngọn gió tiên phong cho những điều chưa ai dám làm đã phải trả giá bằng việc nhận lấy vô số tranh cãi từ định kiến đương thời, Passion Tour bị công kích gay gắt ngay thời điểm đó. Mặc cho tour diễn được đánh giá cao về mặt nghệ thuật từ những nhà chuyên môn và chính Madonna cũng lên tiếng ngợi khen, song bấy nhiêu cũng không ngăn được những chỉ trích khắt nghiệt từ giới truyền thông quê nhà lan tận sang Paris đến nỗi đích thân Jean Paul Gaultier bày tỏ sự tức giận bằng một email gởi riêng cho anh rằng ông sẽ không bao giờ thiết kế trang phục diễn cho riêng bất kì ngôi sao châu Á nào nữa. Thật ra Leslie không phải là nghệ sĩ đầu tiên xuất hiện với hình ảnh phi giới tính (Androgyny), trước anh đã có David Bowie, Marilyn Manson, Prince, Annie Lennox, Boy George ... theo đuổi thành công hình tượng này từ khá sớm rồi. Nhưng không may những gì anh làm còn quá đỗi mới mẻ lạ lẫm đặt trong bối cảnh ở một quốc gia Á Đông vẫn mang nặng định kiến truyền thống và vào một thời điểm khá nhạy cảm khi đời sống cá nhân của anh ngày càng thu hút sự quan tâm của công chúng. Thế nên những điều này còn được xem là ngòi nổ đầu tiên dẫn đến chứng bệnh trầm cảm sau đó của anh. 

Quan điểm nhìn nhận lẫn thị hiếu của mỗi cá nhân là khác biệt nhau, duy chỉ có một sự thật không thể phủ nhận: những màn trình diễn kích thích thị giác thách thức giới hạn nghe nhìn đi trước thời đại rất xa ở Passion Tour đã mang anh đến tầm vóc của một nghệ sĩ lớn, một pop culture idol tương đồng với tiêu chuẩn đánh giá của phương Tây. Ngoài việc khéo léo hòa quyện hai nền tư tưởng văn hóa Đông Tây lại với nhau anh còn đóng dấu ấn cá nhân sâu đậm lên mỗi màn trình diễn của mình đến mức không một ai có thể sao chép theo được. 




Chỉ một thời gian ngắn sau sự ra đi của anh, trên sàn diễn thời trang dần xuất hiện nhiều hơn những gương mặt phi giới tính đồng thời các nhà thiết kế cũng hướng đến những bộ trang phục dành chung cho cả 2 giới. Bên cạnh đó xã hội đón nhận cởi mở hơn với các đề tài từng là điều cấm kỵ trước kia. Lớp thế hệ trẻ ngày nay tiếp tục tìm thấy ở anh những giá trị có thể đại diện cho tiếng nói và khát vọng của họ. Cuộc cách mạng mà anh ra sức chống chọi tranh đấu dù bản thân không thể nhìn thấy được kết quả ở thời điểm ấy nhưng hi vọng ở đâu đó anh có thể hiểu được anh đã chiến thắng. 

"Những nhà phát minh vĩ đại - những nhà tư tưởng, những nghệ sĩ, những nhà khoa học, những nhà sáng chế - đều phải đơn độc chống lại những người cùng thời với họ. Tất cả những ý tưởng mới và vĩ đại đều bị chống đối kịch liệt. Tất cả những phát minh mới và vĩ đại đều bị lên án. Động cơ máy đầu tiên bị coi là ngu xuẩn. Chiếc máy bay đầu tiên bị coi là không tưởng... Nhưng những người đó, với tầm nhìn không vay mượn, vẫn tiếp tục tiến lên. Họ đã chiến đấu, họ đã đau khổ và họ đã phải trả giá. Nhưng họ đã chiến thắng." (Suối Nguồn - Ayn Rand)




Thứ Hai, 24 tháng 9, 2018

Lược dịch "Nghệ thuật điện ảnh của Vương Gia Vệ", phần về Xuân Quang Xạ Tiết

Trích cuốn "The Cinema of Wong Kar Wai" (2016)
Người dịch: Do Hong Diep


Khi bộ phim Xuân Quang Xạ Tiết (Happy Together) được công chiếu ở Liên hoan phim Cannes tháng 5/1997, hầu hết các thảo luận đều xoay quanh yếu tố đồng tính. Ra đời trước Brokeback Mountain gần cả thập kỷ, Xuân Quang Xạ Tiết không chỉ là phim về người đồng tính Trung Hoa đầu tiên người phương Tây được xem, mà sức hấp dẫn còn ở hai diễn viên chính, Trương Quốc Vinh (Leslie Cheung) và Lương Triều Vỹ (Tony Leung Chiu-wai) - hai ngôi sao lớn nhất của châu Á (hãy thử tưởng tượng ảnh hưởng đối với nước Mỹ sẽ thế nào nếu Brad Pitt nằm chồng lên Tom Cruise trong Interview with the Vampire) . Vương Gia Vệ hẳn nhiên nhận thức rõ ràng được giá trị quảng cáo của cặp đôi này. Ông đã tổ chức họp báo về bộ phim bằng cảnh Trương và Lương cùng nhảy tango... Rất nhiều bạn thân và cộng sự lâu năm của Vương là người đồng tính, và họ sẽ bảo với bạn rằng họ luôn cảm thấy thoải mái khi làm việc với ông vì ông hoàn toàn thoải mái với họ. 


Xuân Quang Xạ Tiết là một câu chuyện lãng mạn buồn khác của Vương Gia Vệ. Nó tập trung vào mối quan hệ không hạnh phúc giữa Lê Diệu Huy tỉnh táo, đặc biệt tử tế (dù không phải luôn như vậy) và Hà Bảo Vinh quyến rũ và không đáng tin cậy, người luôn phản bội Lê Diệu Huy rồi lại nói “Chúng ta bắt đầu lại từ đầu đi”. Dù hiển nhiên họ có sức hút về dục tính với nhau, nhưng họ không thể đi đến đâu cả ... 

Dù có rất nhiều ứng cử viên thì Xuân Quang Xạ Tiết dễ dàng là tác phẩm kích thích thị giác nhất của Vương, từ chiếc giường tí tẹo/chiến trường trong căn hộ của Diệu Huy tới âm vang mạnh mẽ của thác nước Iguaza quay từ chiếc trực thăng. Mọi nỗ lực gian khổ đã được đền bù xứng đáng bằng những thước phim tinh tế đặc biệt trong cả bộ phim. 

Leslie Trương Quốc Vinh khó có thể diễn hay hơn nữa trong vai Hà Bảo Vinh tính khí thất thường, khắc họa cả vẻ quyến rũ khó nắm bắt khiến cho anh ta rất lôi cuốn - anh ta là một kẻ tán tỉnh tài ba và có sức quyến rũ thiên bẩm - và cả tính bốc đồng thiếu thận trọng khiến anh ta trở nên nguy hiểm với tất cả mọi người, bao gồm chính bản thân anh ta. 

Trong vai diễn lớn đầu tiên này, Tony Lương Triều Vỹ càng tuyệt vời chẳng kém trong vai Lê Diệu Huy. Diễn xuất của anh là từ điển về những cái nhìn bí ẩn đưa chúng ta đi sâu hơn bất cứ vai nào mà anh ấy và Vương đã tạo ra... Dù là một người dị tính, Lương được khen ngợi vì đã diễn vai đồng tính, với những cảnh đòi hỏi nhiều hơn mức dũng cảm thông thường. Từ lúc này Lương được biết đến là một diễn viên với những cảm xúc sâu và thấm thía ... 





Đoạn đối thoại với Vương Gia Vệ: 

Vương Gia Vệ: Với Xuân Quang Xạ Tiết, chúng ta phải quay lại thời điểm năm 1997. Những ngày đó, mọi người đều lo lắng về cuộc sống sau khi Hong Kong chuyển giao trở về cho Trung Quốc ... Tôi cảm thấy tôi nên làm một bộ phim, về điều này, một câu chuyện về việc bị chối bỏ khi bạn mong được tiếp nhận. Một bộ phim về một mối quan hệ không được chấp nhận, có lẽ là một phim đồng tính. Nên tôi gặp Leslie và nói “Hãy làm một phim đồng tính” và anh ấy bảo “Tại sao không”. Tôi hỏi “Anh chắc chứ”, anh ấy đáp “Ừ, với anh thì tôi chắc. Và ai đóng cặp với tôi?” “Tony” “Tốt”. 


Leslie hiển nhiên tin tưởng anh. 

- Vâng dĩ nhiên. Đó là điều anh ấy đã muốn làm từ lâu mà chưa tìm được cơ hội thích hợp. Anh ấy cũng có cảm giác cần thiết như chúng tôi. Đây có vẻ là thời điểm thích hợp. Anh ấy tin tưởng đội ngũ của tôi và tin chúng tôi sẽ không làm gì lạm dụng. 


Dù sao, Leslie cũng là người đồng tính và anh biết anh ấy sẽ không thấy thiếu thoải mái đóng vai này. Thế Tony thì sao ?

- Anh ấy nói “Nhân vật của tôi đồng tính ?”. Tôi bảo “Đúng” và anh ấy nói anh ấy sẽ làm. Tôi hỏi liệu anh có chắc ko và anh đáp “Anh không bắt tôi đóng cảnh yêu đương đấy chứ ?”. Tôi bảo sẽ không có cảnh yêu đương. Và bộ phim sẽ quay ở Argentina. Anh ấy bị kích thích vì điều đó và lại hỏi “Anh chắc chắn sẽ không có cảnh trần trụi chứ ?”. Tôi nói với anh sẽ có cảnh khiêu vũ vì Argentina nổi tiếng về điệu tango. Và anh nói OK. Nên chúng tôi họp báo, chụp ảnh và nó là một tin lớn: Leslie và Tony trong một phim đồng tính. Và thế là chúng tôi lên đường. 




Lúc đó, anh đã có câu chuyện của anh chưa? 

- Để làm một bộ phim thể loại hành trình (Road movie) điều đầu tiên anh cần là một cái bản đồ. Tôi mất nhiều ngày tham quan thành phố. Trong lúc đó Tony và Leslie học nhảy tango. Cùng lúc Tony học tango thì tôi bảo anh ấy “Anh sẽ phải cởi quần áo nên cơ thể anh trông phải đẹp” . Anh ấy đã luyện tập tích cực. Rồi Leslie bị nhiễm amoeba nên bị ốm nặng, Tony là người đã nấu cho anh ấy ăn hàng ngày. Nhưng bạn có thể cảm thấy Tony căng thẳng “Tôi đang làm gì ở đây ?” Anh ấy không biết phải diễn thế nào. Anh ấy không ngủ được, và tôi có thể thấy điều ấy. 

Sau đó, tôi thấy các bức ảnh về mối quan hệ không hạnh phúc của Nan Goldin. Tôi nói “Tôi muốn bắt đầu phim thế này, với một cảnh yêu đương. Đây là căn phòng họ quan hệ với nhau, hai chiếc giường với ánh sáng tối thiểu. Tôi không có chi tiết, nhưng chúng ta phải làm điều này vì tôi muốn biết Tony có thể làm không hay anh ta sẽ bỏ cuộc.” Tôi muốn mở màn bộ phim khi hai nhân vật gần gũi nhau nhất và từ đó họ ngày càng xa nhau. Tôi phải chắc chắn Tony có thể làm được không. Đây chính là điểm quyết định. 


Và Tony không biết làm thế nào. 

- Tôi sắp đặt khung cảnh. (Cười khúc khích). Và Tony tái xanh mặt. Từ đầu anh ấy đã không nghĩ sẽ có cảnh này. Bây giờ, cũng như trong các phim của tôi, tôi sẽ làm cái tôi muốn. Với cảnh yêu đương trong 2046 tôi trao đổi với trợ lý cảnh này sẽ tiến xa đến đâu. Với cảnh quay này trong Xuân Quang, tôi nói tôi sẽ phó mặc nó cho William (Trương Thúc Bình - thiết kế mỹ thuật) và Leslie tùy cơ ứng biến. Chẳng ai biết phải làm thế nào. Nên tôi sắp máy quay, Chris Doyle chỉnh ánh sáng, Tony thì ngồi đó với cái khăn tắm, nhìn chằm chằm vào Leslie. 


Leslie cởi khăn tắm ra và nói “Thôi nào”. Đây chính là thời điểm và nó thực sự về việc ai ở trên. Vì tôi cũng chưa bao giờ nói ai ở trên. Sau đó Leslie nằm xuống giường - thế là điều đó rõ ràng. Tony nói OK, bắt đầu thôi. Tony cởi chiếc khăn tắm, nhưng vẫn mặc bộ đồ lót. Tôi nghĩ anh ấy nên cởi nó ra, nhưng Tony từ chối và nói đó là giới hạn của anh ấy... (ở một đoạn khác trong cuốn sách, Tony đã nói rằng việc không chịu khỏa thân trong cảnh này là sự hối tiếc lớn nhất đời anh)




- Với một đội ngũ thế này tôi không lo về việc có thể hoàn thành bộ phim mà vấn đề là nó sẽ hay đến mức nào... Khi anh có 50 người mắc kẹt cùng anh ở một đất nước xa lạ, và họ không thể làm gì ngoài việc chờ anh, đó là một thứ cảm giác hoàn toàn mới lạ. Tôi cảm thấy đầy trách nhiệm. Mấy ngày đầu, mọi người vui vẻ vì rượu vang thì rẻ và bít tết rất ngon. Đêm nào cũng tiệc tùng. Sau hai tháng thì họ mệt mỏi và tự hỏi mình đang làm gì ở đây. Mai chúng ta sẽ quay cái gì... 


Nhưng cuối cùng anh vẫn quay xong các cảnh với Tony và Leslie mà ? 

- Vâng, và Chris đã quay nhiều tuần trên phố 9 Julio Avenue. 


Đến khi nào thì anh cảm thấy anh nắm bắt được câu chuyện ? 

- Khi Leslie nói “Tôi không thể ở tiếp” (thời điểm đó, Leslie đang thực hiện World Tour 1997). Điều đó làm thu hẹp lại các khả năng. Tôi biết bộ phim sẽ nghiêng về tuyến vai của Tony nhiều hơn. Có những lúc Leslie nói về khả năng quay lại, nhưng sau đó lại nói “Tôi không thể rồi, vì đây là tour nhạc vòng quanh thế giới”. Điều đó nghĩa là chúng tôi phải cắt bớt tuyến vai của anh ấy... Nên tôi tranh thủ quay các cảnh của Leslie nhiều nhất có thể. Vào ngày cuối cùng, tôi quay cảnh anh ấy khóc khi nhận ra Tony đã bỏ đi. Vào lúc đó, tôi đã chắc Tony sẽ là người duy nhất đứng ở thác nước. Và tôi phải nghĩ tiếp các phần còn lại trước khi anh ấy tới đó... 


Với Tony, đó là vai diễn tốt nhất của anh ấy tính tới thời điểm đó. 

- Trước phim này, Tony có thể đóng hầu hết các vai như những người khác, nhưng trong Xuân Quang Xạ Tiết, anh ấy “nguyên thủy” nhất. Bộ phim được đo ni đóng giày cho anh ấy. Và Leslie đã giúp đỡ rất nhiều bằng cách giả như là Lưu Gia Linh (vợ anh ấy). Leslie nói “Tôi chỉ bắt chước Carina để Tony biết phải làm gì” . Leslie thật tử tế.