Tìm kiếm bài trong Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn Phim Behind The Yellow Line 84. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phim Behind The Yellow Line 84. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2012

Phương Vinh Ngọc: 緣份 Duyên Phận

Trích: JustafanofAnita's Blog
Người viết: JustafanofAnita @DAN


Những câu như "Fate is for losers." (Doug Coupland) hay là "Fate is written in the face." (Federico Fellini) nghe thật dễ sợ và cay đắng; chúng chi phối con người và khiến chúng ta phải suy nghĩ. Ở đây "fate" hay "thiên mệnh, số phận" mang nghĩa quá nặng nề, lại có phần bao quát và triết học. Không, khi nhắc đến từ "fate", cái tôi muốn ám chỉ là "duyên phận": duyên bạn bè, duyên thầy trò, duyên tình yêu, duyên phu phụ, etc. Đó là những cái duyên có thể xảy ra hàng ngày, ý nghĩa của nó không quá phức tạp, sâu xa.


Như thế chuyện Ah Mui và Gorgor gặp nhau, quen nhau, và trở thành tri âm tri kỷ có được gọi là "duyên phận" hay không? Bắt đầu từ năm 1983 đến năm 2003 nghiệt ngã, quan hệ bằng hữu-huynh muội suốt hai mươi năm dài đằng đẵng của hai người ngay giữa làng giải trí phồn hoa đầy cạm bẫy thật đáng để chúng ta - những người yêu quý họ nồng nhiệt - ngưỡng mộ và học tập theo. Nếu như cả hai không rời xa thế gian này sớm, chắc chắn họ vẫn là hảo bằng hữu, hay như theo cách Ah Mui nói "thân như người trong gia đình" đến tận bây giờ.

Vừa rồi ghé qua BAIDU ngắm hình mới của Trương Mạn Ngọc, nàng vẫn quý phái kiều diễm dù thời gian đã làm tàn phai ít nhiều nét ngọc và vẻ tươi mát vốn có. Nhìn lại loạt hình ảnh của nàng năm xưa quả là thấy sự khác biệt. Những ca sĩ, diễn viên mà tôi yêu thích ai nấy hầu như đều bước qua hoặc ngấp nghé tuổi năm mươi. Chính bản thân của tôi cũng thay đổi chứ đâu riêng gì thần tượng của mình. Thời gian muôn đời vẫn công bằng nhưng tàn nhẫn lắm thay.

Nhan sắc như cánh hoa, đầu tiên sẽ nở bung rạng rỡ lấp lánh dưới ánh mặt trời, sau đó sẽ nhanh chóng lụi tàn theo ngày tháng, đến nỗi một cơn gió thoảng cũng vùi dập được cánh hoa tàn. Hoa tàn, hoa tan theo cát bụi, rồi nụ hoa khác sẽ chớm nở và một chu kỳ mới bắt đầu. Mấy ai nhớ đến cánh hoa xưa?

Nhìn hình cũ của Mạn Ngọc tôi liên tưởng đến thời hoàng kim của nàng khi xưa. Nhớ làm sao những năm 80, 90 điện ảnh HK có biết bao nhiêu là anh tài, toàn nam thanh nữ tú với đẳng cấp thật sự, những người đã góp phần làm nên các bộ phim mà tôi từng say mê đến quên ăn quên ngủ.

Mấy hôm trước bị mẫu thân ép phải xem chung phim On His Majesty's Secret Service. Nội dung phim sao chép từ Forbidden City Cop của Châu Tinh Trì song làm sao có thể sánh nổi với bản phim 1996 khi phiên bản mới cực kỳ lố lăng, hài thô thiển và gượng ép, diễn xuất của lớp diễn viên trẻ thì quá sức yếu kém lại vô duyên kinh khủng (Barbie Hsu can't act).

Xem xong thấy vừa tiếc thời gian quý báu của mình (ngay cả Louis Koo và Sandra Ng cũng không làm phim khá hơn) vừa nhận ra bản thân mình chỉ tìm được hứng thú và cảm xúc ở các phim xưa mà giới trẻ ngày nay quy là "lỗi thời". Tôi mong được trở ngược thời gian để quay lại với thời hoa mộng năm xưa, chốc lát thôi cũng thấy mãn nguyện lắm rồi. Nơi đó có hàng ngũ diễn viên mà tôi ái mộ, có Anita, Leslie, và Maggie.


Năm 1984, Shaw Brothers (SB) sản xuất bộ phim Behind the Yellow Line (aka Fate, Duyên Phận) dưới sự chỉ đạo của đạo diễn Taylor Wong. Qua rồi cái thời mà SB làm mưa làm gió với các phim võ hiệp nổi tiếng như Come Drink with Me (hay Đại Túy Hiệp, 1966) với Trịnh Phối Phối, The One-Armed Swordsman (hay Độc Tý Đao, 1967) với Jimmy Vương Vũ, Blood Brothers (hay Thích Mã, 1973) với Địch Long, Khương Đại Vệ, Duyên Phận không phải phim võ hiệp kỳ tình, càng không phải tình cảm lãng mạn hấp dẫn, nội dung của nó vô vị, nhạt nhẽo, rất dễ bị quên lãng. May mắn thay, khán giả trung thành vẫn dành tình cảm cho bộ phim, đơn giản vì Duyên PhậnTrương Quốc Vinh, Mai Diễm Phương, Trương Mạn Ngọc trước khi cả ba trở thành ngôi sao danh giá của HK. Phim thì không hay rồi đó, tuy nhiên cảm giác nhìn lại thần tượng của mình lúc trẻ thật thú vị. Leslie đóng vai Paul, một anh chàng si tình hậu đậu; Maggie vai Monica, cô bé xinh như mộng nhưng thiếu chủ kiến; Anita trong phim cũng tên Anita, cô tiểu thư nhà giàu ngổ ngáo với thời trang đặc sệt thập niên 80. Duyên phận đưa đẩy cả ba gặp gỡ nhau trên xe điện ngầm và xảy ra mối tình tay ba (mà chẳng chút éo le gay cấn). Paul bị trúng "tiếng sét ái tình" với Monica, nàng thì chưa dứt khỏi tình xưa nhưng dần dà cũng chấp nhận Paul, còn Anita thì gần như ép uổng Paul phải thích cô nàng. Nội dung phim chỉ có bấy nhiêu, vậy mà tôi vẫn ghé mắt đến nó, tình nguyện xem phim bằng tiếng Hoa. Lúc đó Anita, Leslie, Maggie đều chẳng biết diễn xuất thật sự là cái chi, nhưng cả ba đều dễ thương lại rất có duyên, làm tôi ngắm họ mà mát lòng mát dạ. Hơn nữa, bài hát chủ đề "Duyên Phận" trình bày bởi chính Anita và Leslie nghe êm ái vô cùng. Chính vì lòng ưu ái đến Phương Vinh, tôi cố tình vớt vát cho Duyên Phận vài điểm.


Đối với tôi, thập niên 80 thật huy hoàng và đáng nhớ vì Phương Vinh nổi như cồn thời điểm đó. Còn Maggie, nàng đoạt giải Á Hậu 1 của HK năm 1983 rồi lập tức tham gia đóng phim, dần dần cũng trở nên nổi tiếng. Những năm 80, cả ba đều còn rất trẻ, ôm ấp nhiều hoài bão và khát vọng. Leslie không khác gì một hoàng tử thời hiện đại, chàng khôi ngô tuấn tú, tràn đầy nhiệt huyết và hăng say. Anita nổi loạn giống một "con ngựa bất kham", thích ngông cuồng kiểu nào tùy ý, song lại rất sôi nổi năng động. Maggie thì xinh như búp bê, khuôn mặt khả ái hơn mật ngọt, nàng lấy điểm khán giả nhờ mắt nai ngơ ngác cùng vẻ trong sáng nhu mì. Gã con trai nào không yêu Maggie, nàng phơi phới như ngọn gió xuân, cái vẻ hồn nhiên của nàng khó mà tìm được nơi Anita. Anita cũng có lúc trẻ con nghịch ngợm nhưng vẻ ngoài của nàng lại quá ngang tàng xa cách. Ngoại hình cứng cỏi và dáng điệu lạnh lùng của nàng không cho phép Anita làm một thiên sứ tình yêu hạnh phúc. Trong Duyên Phận, Paul chọn Monica làm người yêu, điều đó quả dễ hiểu; Anita chỉ là người đến sau, đơn độc và lẻ loi.


Lẽ ra Duyên Phận không nên ra đời vào năm 1984. Nó nên được thực hiện vào cuối thập niên 80 đầu thập niên 90 thì hay hơn, mối tình tay ba [năm 1984] ắt không tẻ nhạt mà sẽ kịch tính lôi cuốn. Anita, Leslie, và Maggie diễn xuất dĩ nhiên cứng tay hơn, không chập chững như em bé mới tập đi nữa. Đó chẳng phải là một ý kiến tuyệt vời sao? Khoảng thời gian này, cả ba lột xác như "sâu hóa bướm", trở nên chững chạc và đẹp khó tả. Leslie khuôn mặt vẫn như cậu bé nhưng rõ ràng chàng phổng phao rắn rỏi hẳn lên, đôi mắt ướt phảng phất chút u buồn, và khóe miệng vẫn đáng yêu chết người. Còn Anita hừng hực sức sống, gương mặt phai hẳn nét hoang dại mà thay vào đó là vẻ quyến rũ rất đàn bà. Maggie thì rực rỡ như hoa, diễm lệ như ngọc. Cái độ tuổi chín muồi quả thật "mát tay", khiến ai trông cũng bắt mắt, tôi nhìn họ mà ngẩn ngơ, người nhũn ra như tan vào mật ngọt đê mê.


Nếu Duyên Phận được thực hiện vào đầu năm 2000 thì sao? Nó sẽ hay hơn, hẳn nhiên rồi, nhưng chắc buồn hơn. Kịch bản cần phải chỉnh sửa lại cho hợp thời, hợp tuổi. Nếu với kịch bản mới thì liệu Paul có đoái hoài đến Anita hay chăng? Hay là Anita vẫn cô đơn dõi theo hình bóng của chàng và Monica như ngày xưa? Năm tháng qua đi, Anita, Leslie, và Maggie không còn là những cô cậu bé mà đã là người trung niên, nhân dáng nhuốm phong sương bụi trần. Họ có thể diêm dúa, sang trọng hơn trước, song gương mặt đã lưu lại dấu ấn của thời gian, hẳn mất đi vẻ thanh xuân ngây thơ. Không hiểu sao mỗi lần tôi nhìn lại hình ảnh xưa của cả ba, tôi thấy mình như chìm vào hồi ức của một thời non dại, ở đó hiện ra đôi mắt mơ mộng của Leslie, nụ cười chất phác của Anita, và hai chiếc răng thỏ của Maggie. Chẳng lẽ không có gì địch nổi thời gian hay sao?


Phim đóng chung: Behind the Yellow Line (1984), Last Song in Paris (1986), Rouge (1987), Who's the Woman, Who's the Man (1996), From Ashes to Ashes (2000)

Anita và Leslie là hai thái cực khác nhau, một cương một nhu. Chính sự trái ngược này kết hợp họ thành cặp đôi đặc biệt, quyến rũ và chấn động không sao tả nổi trên sân khấu và màn ảnh. Trong Yên Chi Khâu, Như Hoa và Thập Nhị Thiếu Gia yêu nhau không thành nên quyết định cùng nhau sang bên kia thế giới. Kết quả là chàng nửa chừng bỏ cuộc, để nàng bơ vơ ở cõi âm hơn 50 năm. Khi gặp lại, nàng xanh xao héo rũ như hoa tàn, còn chàng chẳng phải là cậu công tử hào hoa phong nhã của hôm xưa. Mối tình năm cũ vẫn không trọn vẹn, nàng đành quay bước bỏ đi, chàng chạy theo van xin trong vô vọng, khung cảnh ấy sao buồn não ruột. Trong Kim Chi Ngọc Diệp II, Sam và Fan-Fan trong lúc say sưa đã xảy ra chuyện tình một đêm nhưng cả hai nhận ra đối phương không phải là người mà mình chờ đợi. Chàng yêu Wing còn Fan-Fan thì mải miết tìm kiếm "tiểu bạch thố" của nàng. Mối quan hệ của họ chớp nhoáng, không đi đến đâu. Lần nào trên màn ảnh Anita và Leslie cũng có duyên không phận, đoạn kết bao giờ cũng buồn hiu hắt.


Phim đóng chung: Behind the Yellow Line (1984), The Fallen Family (TVB, 1985), Days of Being Wild (1991), The Eagle-Shooting Heroes (1993), Ashes of Time (1994)

Ngược lại, Leslie và Maggie phải nói là "Kim Đồng Ngọc Nữ" trên phim. Trong Võ Lâm Thế Gia, họ trông thật xứng đôi, cả hai đều ăn ảnh và làm đắm say lòng người. Sang đến A Phi Chính Truyện thì mối quan hệ giữa Húc Tử và Tô Lệ Trân có được gọi là một chuyện tình? Lệ Trân chân chất ngây thơ hy vọng sẽ trói buộc được Húc Tử. Đáng tiếc Húc Tử thản nhiên đạp qua cuộc đời của nàng, làm trái tim nàng rỉ máu. Đáp lại những câu hỏi gần như van lơn của Lệ Trân là những từ trả lời bình thản nhưng tàn nhẫn của Húc Tử. "Would you marry me?" -No. Chỉ với chữ "không" từ miệng của chàng, trò chơi đến đó là chấm dứt. Ôi Húc Tử đáng ghét, chàng ác độc lắm, chàng thực tế đến thế sao? Húc Tử lang bạt như "con chim không chân" - nó mãi mãi không đậu lại chỉ trừ phi nó chết. Lệ Trân làm sao gởi gắm mơ ước tình yêu của nàng vào một cánh chim như thế? Tuy mối tình trên phim chưa hẳn là đơm hoa kết trái, nhưng đứng cạnh Leslie, Maggie cho tôi cảm giác nàng là người tình lí tưởng của chàng trên màn ảnh. Điều đó có lẽ không sai.


Phim đóng chung: Behind the Yellow Line (1984), Moon Warriors (1992), The Heroic Trio (1993), Executioners (1993)

Maggie từng phát biểu rằng trong số các diễn viên (nữ), nàng thích nhất là hợp tác với Anita vì Anita tính cách phóng khoáng không mang lòng đố kị. Quả thật Anita và Maggie rất ăn ý khi sánh vai bên nhau cả trong phim lẫn ngoài đời. Ngoài Duyên Phận, cả ba bộ phim còn lại mà họ hợp tác chung cả hai đều gần như đổi vai cho nhau. Trong Chiến Thần Truyền Thuyết, Anita đóng vai một công chúa bướng bỉnh thích được nuông chìu còn Maggie sắm vai một nữ cận vệ chưa bao giờ nở nụ cười. Rõ ràng đây là cuộc "hoán đổi vai diễn" khá thú vị. Trong Đông Phương Tam Hiệp, Anita là nữ phi hiệp bề ngoài sắt đá song lại giàu tình cảm, Maggie lại là kẻ chém thuê ương bướng bốc đồng. Một lần nữa, cách diễn "against type" này thật ngoạn mục, vì cả hai đều diễn rất đạt vai diễn của họ. Ở bên cạnh Anita, Maggie nũng nịu như một cô em gái, còn Anita thì hay trêu ghẹo Maggie. Giọng của Maggie lúc gọi "Ah Mui" nghe ngọt ngào hết sức; Anita thì một hai cứ kêu "Makee" ("Maggie" đọc trại theo tiếng Quảng Đông). Anita và Maggie, mỗi người mỗi vẻ, nhưng tôi không so sánh họ, tôi chọn cả hai.


Tôi ngồi viết về Phương Vinh, về người bạn thân của họ là Mạn Ngọc mà có cảm giác mình đang trôi bồng bềnh giữa làn sương mỏng. Lần này, tôi không quá bi lụy hay sầu muộn, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thoát được nỗi u hoài muôn thuở. Tôi vẫn bùi ngùi nhớ đến Phương Vinh, cả hai là sự buồn thương dai dẳng trong trái tim tôi. Có lẽ tôi nên xem lại những bộ phim của họ, tôi muốn tìm hiểu kĩ càng hơn, nhận thức của tôi biết đâu sẽ được cải thiện, và trên tất cả, tôi lại có dịp ngắm Phương Vinh chuyển động trên màn hình. Vâng, tôi thà chọn sự di chuyển sống động của người thật hơn sự yên tĩnh của những tấm hình vô tri, mặc dù lòng tôi cuồn cuộn những đợt sóng tình khi gặm nhấm cái "thú đau thương" của mình. Nhớ làm sao lúc Leslie thấm mềm màn ảnh với đôi mắt u uẩn và vẻ đăm chiêu trên khuôn mặt gần như hoàn hảo của chàng, hay lúc Anita làm tôi điên dại bởi những hành động lí thú cùng nét mặt ngạo mạn đến "phát ghét", hoặc khi Maggie đau khổ rơi lệ sầu trông nàng còn đẹp hơn tranh vẽ. Đã từ lâu những hình ảnh đó không còn tồn tại, chúng chỉ xuất hiện trên màn hình lạnh lẽo hay thuộc về giấc mơ của riêng tôi. Duyên phận là hư hay thực? Phương Vinh đã đi rồi, song tôi mong một ngày nào đó Mạn Ngọc sẽ trở về.


June 18, 2010

Thứ Ba, 31 tháng 8, 2010

Cuộc sống trên màn ảnh - Phỏng vấn của ATV năm 1997

LINK XEM FULL ONLINE KÈM VIETSUB: https://www.youtube.com/watch?v=B4QSX9_VO48

======================

Dịch bởi aha116 - dienanh.net


I – MC, L – Leslie, M – Maggie (Trương Mạn Ngọc), T – Tony Lương Gia Huy


I: À … Mọi người nghĩ một người bạn là như thế nào. Hay mọi người kết bạn, chọn bạn như thế nào?

L: Chắc chắn không phải là người ồn ào, một số người chọn bạn của họ vì “danh hiệu” hay đẳng cấp. Tôi muốn làm bạn của anh vì anh là Trương Quốc Vinh, là Trương Mạn Ngọc hay là Lương Gia Huy. Kiểu kết bạn như vậy thật rẻ tiền.

I: Làm sao anh biết được người đó có phải là người như vậy hay không?

L: Đơn giản thôi, ở bên họ rồi sẽ biết ngay mà. Tôi rất ghét những người mới gặp lần đầu mà đã nhìn từ trên xuống dưới tôi để xem tôi ăn mặc như thế nào. Tệ hại. Nói thật lòng tôi là một người khó chịu. Tôi đòi hỏi cao bản thân và những người xung quanh nên tôi chắc chắn không phải là người nhiều bạn thân.

I: Anh có thể nói về quan hệ của anh và Lương Triều Vỹ? Có phải hai người thân hơn sau khi quay phim “Happy Together”? Anh có thể kể về thời gian đó không?

L: Thực sự quan hệ giữa chúng tôi thân thiết hơn sau khi quay bộ phim đó. Triều Vỹ là người rất khó thân. Nhưng cậu ấy cũng là một người rất dễ thương. Triều Vỹ thích nhạc rock and roll. Mỗi lần tôi đến nhà chơi mạt chượt với Lưu Gia Linh, Triều Vỹ mở nhạc ở phòng bên cạnh và tôi cứ nhún nhảy theo.
À, lúc quay Happy Together, tôi đến Buenos Aries trước và lúc đó chưa bắt đầu quay phim. Rảnh rỗi nên tôi đi ăn chút đặc sản địa phương. Hmm, tối đó tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu. Đau bụng. Bao tử của tôi cứ như là miếng kiếng, hễ tôi ăn chút gì hơi nhiều dầu thể nào cũng bị đau bụng … Tại vậy nên tôi cũng không quan tâm mấy, chỉ nghĩ, ối trời, tôi chẳng thể ăn thức ăn ở đây nữa.
Ba ngày sau thì Triều Vỹ đến. Lúc đó tôi vẫn còn đau bụng. Tôi kể Triều Vỹ nghe và cậu ấy nói: “Ca ca, đừng lo, em có đem theo thuốc”. Tôi uống thuốc và thấy đỡ hơn. Nhưng cứ dừng thuốc thì lại đau lại.
Khoảng 2, 3 tuần sau, tôi lại đi ăn đồ ăn Ý với Triều Vỹ và William. Tối đó tôi nói với Triều Vỹ: “Lại không ổn rồi. Cậu có nghĩ tớ bị nhiễm virus amip? Vì tớ cứ bị đau bụng suốt”. Triều Vỹ đáp: “Điên à, Amip virus chỉ có ở vùng ven sông. Chúng ta đang ở Buenos Aires mà”.
Tối đó, Triều Vỹ có vài cảnh quay. Cậu ấy bảo tôi đừng lo lắng, cứ đi ngủ đi. Cậu ấy sẽ gọi cho Tim, bạn cậu ấy là bác sĩ ở Hồng Kông. Nghe lời cậu ấy tôi đi ngủ. Sáng hôm sau, mới 6 giờ đã có người gõ cửa, thì ra là Triều Vỹ, cậu ấy nói với tôi: “Ca ca, chắc anh bị nhiễm virus amip rồi”
Tôi tin chắc là nhờ Triều Vỹ mà tôi hết bệnh. Không có cậu ấy không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

I: Ba bạn cùng tham dự buổi phỏng vấn này. Nên chắc ba bạn đều bạn tốt của nhau. Là dạng gặp nhau suốt, hay chỉ nói chuyện qua điện thoại, hay là người để tâm sự những điều thầm kín?

L: Tôi nghĩ Mạn Ngọc và Gia Huy thân với nhau hơn là tôi thân với họ. Họ thường gặp nhau và tâm sự chuyện gia đình. Nhưng tôi có làm việc với Gia Huy và Mạn Ngọc vài lần.

T: Đúng vậy, tôi ít gặp Ca Ca … vì anh ấy có cách sống khác. Tôi phải chăm sóc gia đình. Tôi là dạng người của gia đình

L cắt lời – Tôi cũng là dạng người của gia đình. Chỉ là không giống với dạng gia đình của anh thôi. (cười).

T: Đúng vậy. Tôi có con và phải chăm sóc chúng. Trong khi Ca Ca có thể dành thời gian ở nhà để làm những gì anh ấy thích. Nhưng cũng từng có lần chúng tôi đã có một khoảng thời gian dài ở chung với nhau. Ý tôi là nhiều hơn thời gian quay phim. Chúng tôi quay ở nước ngoài, sống cùng nhau và do đó cũng hiểu nhau nhiều.

L cắt ngang lần nữa: Ừ, ở cái chỗ chỉ toàn là cát. Và sau ngọn núi này lại có một ngọn núi khác. (Ashes of Time). Người đến thăm tôi đầu tiên khi tôi bị bò cạp cắn chính là Lương Gia Huy! Anh ấy đến để hỏi: “Ca Ca, anh không sao chứ?” (Leslie hạ giọng và giả bộ lo lắng … rất buồn cười!)

T: Ồ, ở đó thiệt đáng sợ. Chúng tôi ở nước ngoài và chẳng quen mấy. Và một tối, tôi nghe là anh ấy bị bò cạp cắn.

I: Chuyện gì vậy?

L: À, lúc đó tôi và Lâm Thanh Hà đang ngồi nói chuyện phiếm trong phòng và tôi đi vệ sinh. Khi về lại phòng, tôi thấy có cái gì ngay sau cổ và tôi đã cố bứt nó ra. Và ối, nó cắn tôi. Tôi quăng nó xuống đất, thì ra là một con bò cạp. May là đó chỉ là một con bò cạp con, nó vẫn còn màu trắng. Nếu nó là con bò cạp lớn, nó sẽ có màu đen và tôi sẽ phải nói “bye bye” rồi.

MC hỏi Trương Mạn Ngọc: Chị có bao giờ muốn kết hôn không?

M: Có, nhưng không muốn ngay bây giờ.

L: Khó mà tìm được người để chia sẻ cuộc sống với mình và hy vọng sẽ chia sẻ suốt cuộc đời. Ý tôi là … Ví dụ như tôi … một ngày nào bạn thức dậy với cái bụng đầy hơi và hơi thở thật khó chịu. Ý tôi là, khi bạn chia sẻ cuộc sống với ai đó, bạn sẽ hy vọng họ cũng chia sẻ cuộc sống với bạn. Và sẽ có khi, bạn thức dậy và bỗng cảm thấy … trời, tôi không thể chịu nỗi hơi thở của anh ta nữa.

I: Vậy thì kêu anh ta đi súc miệng.

L: Không phải. Anh không hiểu. Không phải là chuyện súc miệng hay không. Mà là đến lúc anh không thể chịu nổi nữa.

T: Ý anh ấy là không phải chúng ta chịu đựng mà là chấp nhận. Giống như phụ nữ hàng tháng đều có một khoảng thời gian khó chịu. Nhưng anh phải chấp nhận vì nó là như vậy. Đó là một phần của họ.

L: Chính xác, khó mà tìm được người chấp nhận bạn và bạn cũng chấp nhận họ. Như tôi vậy, chúng tôi thường gọi điện cho nhau ít nhất 1 lần 1 ngày để hỏi xem người kia đang làm gì. Chỉ để nói “Anh ơi, anh đang làm gì? Em đang làm cái này cái kia … blah blah blah”. Và khi chúng tôi về nhà, chúng tôi lại hỏi nhau: “Hôm nay anh làm gì, anh có vui không?” Tôi nghĩ những điều như vậy làm tôi thoải mái và vui vẻ.

M: Hai người (chỉ Leslie) chỉ 1 cuộc gọi 1 ngày là đủ. Một số người muốn kiểm soát tôi mỗi phút và tôi không thể chịu nỗi điều đó. Nhưng tôi cũng không chịu nỗi loại người đi cả ngày mà chẳng thèm quan tâm tôi đang ở đâu.

L: Đúng đó, tôi nghĩ tôi hiểu Mạn Ngọc rất rõ. Cô ấy thực sự là một phụ nữ đơn giản để yêu. (Leslie quay sang Mạn Ngọc và nói). Chúng ta đã từng nói về điều này nhớ không? Tôi đã nói: “Nếu tôi có một cơ hội, có thể tôi sẽ yêu cô và cưới cô”. (Mạn Ngọc cười đồng ý với Leslie nhưng không nói gì). Tôi chỉ nghĩ Mạn Ngọc là một người rất dễ để yêu. Và tôi hiểu cô ấy rất rõ. Tôi đã có thể yêu cô ấy. Tôi chắc là nếu tôi yêu cô ấy, thể nào cô ấy cũng ngã vào vòng tay tôi. (cười).

M: Nhưng nếu tôi biết anh cố tình bày trò để tôi yêu anh, tôi chắc chắn sẽ không yêu anh đâu.

L: Dĩ nhiên là tôi sẽ yêu cô thật lòng và không lừa cô đâu. Ý tôi chỉ là tôi biết làm thế nào để yêu cô tốt thôi (cười)

MC hỏi Leslie về việc khoả thân trên phim.

L: Nếu anh hỏi tôi điều gì tôi không muốn làm thì chính là điều đó. Tôi không muốn mọi người thấy toàn bộ cơ thể tôi. Ý tôi là tôi muốn vạch ra 1 giới hạn. Sau lưng thì được. Nhưng từ đằng trước thì không.

MC: Nói về bạn bè nào. Anh sẽ nói gì để giúp bạn anh tốt hơn. Ví dụ như, Ca Ca sẽ nói gì với Maggie để giúp cô ấy trở thành một người bạn tốt hơn?

L: Thực sự tôi là người khó chịu. Tôi không phải thuộc dạng dễ tính … (bị Lương Gia Huy cắt ngang)

T: Ý anh là ngày xưa? Hay là cả bây giờ?

L: Cả bây giờ. Tôi đòi hỏi cao ở mình và những người chung quanh, nên tôi không có nhiều bạn thân.

I: Vậy Ca Ca, anh nói xem, anh thấy Maggie thế nào?

L: Tôi nghĩ cô ấy thông minh. Cô ấy rất thông minh trên màn ảnh. Tôi biết cô ấy từ khi cô ấy mới bắt đầu làm diễn viên. Phim thứ hai của cô ấy “Behind the Yellow Line” là phim đầu tiên chúng tôi đóng chung với nhau. Tôi nhớ là tôi và cô ấy đã cãi nhau rất nhiều khi quay bộ này. Cô ấy phàn nàn: “tại sao anh cứ sửa lời thoại hoài vậy” và tôi nói … tại vậy thì hay hơn.

M: Lúc đó tôi mới về Hồng Kông nên khó mà học lời thoại tiếng Quảng Đông. Mỗi khi Leslie đổi thoại là tôi không thể nhớ được.

L: Cô ấy giận lắm, nhưng chỉ là chút hiểu lầm thôi. Hôm sau lại vui trở lại.

I: Vậy theo anh Maggie có cần thay đổi gì không?

L: Tôi thấy cô ấy quá thẳng thắn. Thẳng thắn đến mức đôi khi người ta nghĩ cô ấy kiêu ngạo. Nhưng tôi cũng vậy thôi. Chúng tôi giống nhau mà, và tôi nghĩ việc thẳng thắn chẳng có gì sai. Tại sao cứ phải giả tạo. Nếu tôi không cùng ý kiến với mọi người, chẳng có gì sai cả, tôi có quyền có ý kiến của mình chứ. Nếu tôi không thích trả lời phỏng vấn thì cũng có gì sai? Tôi trong ngành cũng lâu rồi, còn gì mà các bạn không biết? Tôi trả lời phỏng vấn suốt 2 tiếng để được một bài báo chả giống gì với tôi nói cả. Ý tôi là, … tôi đưa “trái tim” mình vào các câu trả lời và cuối cùng họ làm rối cả lên … Tại sao lại phải phí thời gian cho những việc như vậy? Thời gian của tôi rất quý giá, tôi có thể dùng thời gian đó để kiếm rất nhiều tiền mà.

T: Anh biết không, tôi thường nghe nói anh rất thẳng thắn và tôi thực sự không tin, nhưng giờ thì tôi tin rồi (cười lớn).

L: Anh không tin tôi à? (cười).

T: Giờ thì tin rồi.

***

Thứ Năm, 29 tháng 7, 2010

Trương Mạn Ngọc: Leslie yêu dấu của chúng ta



Nguồn: lesliepillow.com và lesliecheung.cc
Dịch: Vô sắc

Một bài được dịch tiếng Anh của Nadia từ 1 tạp chí Pháp Cahiers du cinema số 579. Tháng 5 .2003


Trong thập niên 80 và 90 họ được xem là cặp đẹp đôi nhất của màn bạc. Maggie Cheung (Trương Mạn Ngọc) được biết đến là bạn diễn của Leslie khi cô 19 tuổi.




Tôi nhớ lần đầu tiên tôi đã nói với mình :" Wow ! Đây là khuôn mặt đẹp và hoàn hảo nhất mà mình thấy trong đời ". Đó là mùa xuân năm 1984 , lúc ấy tôi 19 tuổi và được tham gia diễn xuất phim thứ 2, phim " Behind the yellow line" . Diễn viên chính của phim có Leslie , Anita và tôi .19 năm đã trôi qua , những kí ức của tôi về phim này cũng đã phai nhạt đi , nhưng có 1 điều không thể quên được về phim " Behind the yellow line ", đó là điểm bắt đầu sự nghiệp của 1 ngôi sao , 1 nam diễn viên mà lúc ấy được biết đến thật bình thường. Bài hát của phim " Monica " trở thành hit và cũng là dấu ấn mở ra một kỉ nguyên mới cho dòng nhạc Cantopop. Sau đó là hàng loạt nhiều bài hát của Leslie đã đứng đầu bảng xếp hạng. Và nói một cách chính xác , anh ấy đã đóng góp nhiều để điện ảnh Hong Kong được khắp thế giới biết đến .

Mặc dù , Leslie và tôi đã hợp tác nhiều năm , nhưng chúng tôi không phải là bạn thân, chúng tôi không có cùng quan điểm về cuộc sống và có nhiều tính cách khác nhau .Việc này cũng không ngăn được tôi ngưỡng phục trước vẻ đẹp và khả năng cảm thụ sâu sắc của anh , anh đã đem vào phim tất cả những gì mình có , cũng như tài năng của 1 ca sĩ .









Đặc biệt đã có 1 việc làm tôi chú ý nhớ mãi , đó là đêm quay cảnh phim " Days of being wild ". Trời đã gần sáng nên chúng tôi gấp rút quay quay cảnh cuối của đêm .Trong cảnh ấy nhân vật của tôi đến nhà người yêu lấy lại gói đồ cá nhân của mình, người đàn ông làm cô ấy khổ do Leslie thủ diễn. Máy quay đang quay tôi , các bạn chỉ có thể thấy phía sau Leslie, đoạn cuối của cảnh thì Leslie hết cảnh và quay về phòng. Mọi người đều mệt mỏi , lúc ấy chúng tôi chỉ mong mỏi có 1 điều : quay xong thật nhanh và đi ngủ. Trong khi nhân viên đang chuẩn bị máy quay , đèn , thì tôi nhìn thấy Leslie đang chậm chạp đi trên hành lang diễn tập để đạt được hiệu ứng " âm thanh của bước chân " được tốt nhất. Phim này là 1 trong những phim đầu tiên của HK không lồng tiếng. Và Leslie đã ý thức được phần nào tầm quan trọng của những chi tiết ấy , anh vì dự án phim và cũng vì nhân vật nên không ngại diễn tập không nghỉ. Tôi thật sự vô cùng ấn tượng và cũng phải thú nhận là tôi đã bí mật đánh cắp những ý tưởng bí quyết từ anh. Sau này tôi đã đem áp dụng vào nhân vật của tôi trong phim .





Tôi cảm phục sự can đảm của anh .Có rất ít người nổi tiếng của HK sẵn sàng thừa nhận giới tính thứ 3 của họ . Đây là 1 chuyện khó ở cái xã hội này , nơi mà các cuộc thi sắc đẹp qui định các cô gái dưới 22 tuổi nước da đẹp không tì vết , không nám tàn nhang , tay chân đẹp và móng thì sơn bóng.

Leslie đã đau khổ một thời gian dài , vì sự đeo bám của phóng viên , họ đã dõi theo anh không ngừng mỗi khi anh ra ngoài . Điều này đã ảnh hưởng nhiều đến sự nghiệp của anh ( vì hầu như fan hâm mộ của anh đều ở tuổi teen ) , và anh đã kiêu hãnh đứng lên không xấu hổ tuyên bố giới tính thật của mình .Tôi nhớ lúc đó tôi đã nghĩ :" Anh xứng đáng có được hạnh phúc ấy, Leslie ".


Theo quan điểm cá nhân của mình, tôi thích nhớ lại những lần gặp cuối của tôi và anh. Đó là lần đầu ở 1 tiệc cưới người bạn thân của tôi , Anna , 1 năm trước tháng 4 năm 2002 . Đó là 1 buổi tiệc hoành tráng và cũng là dịp hiếm mà Leslie tham dự tại 1 sự kiện như thế. Tôi rất ngạc nhiên và vui khi gặp anh ở đó. Chúng tôi tìm đường trốn đám đông và đến bar nói chuyện. Tôi có chút lo lắng vì phụ tá của tôi Teresa ( cũng là người làm việc cho anh lúc đó ) đã nói trước với tôi rằng tình trạng của anh ấy không tốt.

Chúng tôi đã nói về cuộc sống của anh , sức khỏe của anh , sự chán nản nơi anh , và những điều ấy đã khiến anh ngột ngạt nhiều hơn . Kết thúc buổi nói chuyện ấy , anh đã nói với tôi :" Anh rất muốn hợp tác lại với em trong 1 phim khác , nhưng anh không còn đủ phong độ đẹp trai để diễn vai người yêu của em nữa rồi''.

Tôi đã thật sự sốc khi nghe điều này từ anh , tôi chưa bao giờ tưởng tượng được rằng 1 người như Leslie lại mất sự tự tin vốn có như thế. Tôi cố gắng tìm những lời đúng nhất để nói với anh rằng anh luôn luôn là người tuyệt vời , nhưng có người đến kéo tôi đi chụp hình cùng họ. Sau đó tôi hối hả quay lại bar kiếm anh , nhưng Teresa nói với tôi là anh đã rời khỏi buổi tiệc.




Vào cuối năm 2002, tôi gặp lại anh ở buổi tiệc nhẹ của Jackie Chan tổ chức gặp gỡ những người bạn thân .Tôi đi toilet và Leslie đi theo .Chúng tôi đã có 1 cuộc nói chuyện lâu .Ở 1 nơi buồn cười cho 1 cuộc nói chuyện kì lạ , nhưng Leslie là vậy đó .Qua sáng hôm sau , anh nhắn Teresa nói tôi điện thoại cho anh. Chúng tôi tiếp tục câu chuyện, 1 câu chuyện mà anh mong là sẽ được giữ kín. Cuối cùng, anh nói với tôi rằng tôi xứng đáng có 1 cuộc sống tươi đẹp như thế và tôi phải chăm sóc tốt bản thân mình. Chúng tôi nói tạm biệt và gác máy .

Vâng, Leslie yêu dấu nhất của tôi , tôi hứa là tôi sẽ cố gắng làm tốt nhất những gì anh đã khuyên dặn tôi.