Tìm kiếm bài trong Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn Phim Days of Being Wild 90. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phim Days of Being Wild 90. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2019

Đạo diễn Từ Khắc: "Mọi thứ thay đổi, riêng anh ấy không đổi. Đó vẫn là Leslie"


Đạo diễn Từ Khắc từng viết một kịch bản dành riêng cho Leslie Trương Quốc Vinh. Ông ấy và Leslie đã nói chuyện với nhau về kịch bản này nhiều lần. Vào cái hôm Leslie ra đi, là Từ Khắc đã có lịch hẹn gặp anh ấy lúc 10pm. Hôm ấy cũng chỉ còn cách ngày bấm máy bộ phim kể trên có hai tuần lễ thôi.

Sau đó thì vài người đã hỏi Từ Khắc nên xử lý thế nào với kịch bản này, nhưng Từ Khắc trả lời là không làm phim nữa bởi vì ông không thể tìm được ai thay thế Leslie. Ông chia sẻ rằng có lẽ vì tình cảm của ông đối với nhân vật cũng chính là tình cảm dành cho Leslie, thế nên không cách nào tìm được người có thể thay thế.

Vậy trong số các bộ phim của Leslie, có tác phẩm nào Từ Khắc thưởng thức nhất, và đâu là nhân vật ông cho là Leslie diễn xuất sắc nhất ?

Từ Khắc đã trả lời: "Tôi nghĩ hẳn là 《Đông Tà Tây Độc》. Một kẻ cô đơn ở tại sa mạc, cả ngày chỉ hết rửa cốc lại rửa đĩa, hoặc đứng nhìn ngắm mông lung những dãy núi trước mặt, vậy mà vẫn khiến khán giả phải dõi theo. Thực sự rất khó ! Anh ấy ở trong bộ phim này đã thử đem đến một trải nghiệm khác biệt. Nếu như hỏi hình tượng điện ảnh nào của Leslie khắc sâu ấn tượng với tôi nhất, tôi sẽ lập tức nghĩ ngay đến thứ cảm giác khi mình nhìn thấy anh ấy đứng tại sa mạc ngắm những ngọn núi."

"《Bá Vương Biệt Cơ》 có thể được xếp là tác phẩm hay thứ nhì. Tôi cảm thấy anh ấy hoàn toàn khống chế được tâm lý nhân vật. Nhưng vai diễn trong 《Đông Tà Tây Độc》 có độ khó cần vượt qua hơn."

Từ Khắc đồng thời cảm thấy 《A Phi Chính Truyện》 có phần quen mắt quen miệng đối với ông, và rằng Leslie còn có thể diễn nổi loạn hơn nữa. Còn 《Xuân Quang Xạ Tiết》 thực ra là một phiên bản khác của 《A Phi Chính Truyện》, chỉ khác là cảnh mở đầu khá gây shock mà thôi. Leslie luôn có đủ sự táo bạo để diễn hai vai này.

Ngoài việc hợp tác làm phim, ở ngoài đời Từ Khắc cũng kết giao với Leslie khá thân thiết, có nhiều kỷ niệm cả vui lẫn buồn. Có quãng thời gian Leslie bị chứng mất ngủ, thường xuyên gọi điện tâm sự thâu đêm với Từ Khắc. Đó là thời gian Leslie đang bị trầm cảm hành hạ, sau đó thì anh ấy đi mất.

Từ Khắc nhớ lại: "Chúng tôi thường xuyên đi chơi với nhau, có cả Hoàng Triêm, Lâm Thanh Hà ... Anh ấy và Lâm Thanh Hà rất hợp tính nhau, rất friend, cứ cười toe toét hi ha không ngừng, chúng tôi đã cùng ngồi bên nhau đón chào nhiều Năm Mới. Nãy giờ nói qua cái gì là trong đầu tôi hiện lên cảnh đó rất rõ, tôi vẫn nhớ kỹ mà."

Khi hỏi Từ Khắc rằng mỗi khi nhắc đến Leslie thì ông nghĩ đến điều gì trước tiên, Từ Khắc trả lời: "Tôi cảm thấy Leslie dường như dừng lại ở trong một không gian thời gian, anh ấy mãi mãi giống như ban đầu. Đây là điểm đặc biệt nhất của anh ấy. Leslie cùng với Sylvia (Trương Ngải Gia) , hai người họ một nam một nữ, chính là luôn cho người ta cái cảm giác thời gian không hề biến đổi."

Từ Khắc và Leslie tại hiện trường quay phim Đại Tam Nguyên

Từ Khắc, Leslie và đoàn phim Anh Hùng Bản Sắc

_________

Dịch bởi: Heobeo



Nhà thiết kế Trương Thúc Bình chia sẻ về Leslie qua hai vai diễn Hà Bảo Vinh và Húc Tử




* Hà Bảo Vinh = Trương Quốc Vinh ?

- Trương Thúc Bình: "Leslie trong phim chiếm thời lượng ít hơn, nhưng anh đã biểu hiện đầy đủ cá tính của nhân vật Hà Bảo Vinh. Có lẽ bởi vì kỹ năng diễn xuất của anh ấy quá xuất sắc, cho nên có không ít người đã nghĩ nhầm rằng Leslie ở ngoài đời tính cách cũng tương tự vai diễn trong phim, tùy hứng phóng đãng. Bản thân Leslie từng chia sẻ anh đã cần rất nhiều thời gian và tâm sức để thấu hiểu trọn vẹn nhân vật này.

Bên ngoài Leslie là một người có lối sinh hoạt rất qui củ, hết thảy mọi thứ đều muốn chỉnh chỉnh tề tề. Nhưng anh lại diễn vai Hà Bảo Vinh có lối sống bản năng tùy hứng, thích gì là làm nấy, so với cá tính thật của anh ấy hoàn toàn không giống. Ngược lại, nhân vật Lê Diệu Huy mới là tương đối giống với bản thân Leslie, tôi muốn làm cái này làm cái kia, tôi muốn kiếm tiền, tôi muốn trở về Hồng Kông, mọi thứ đều rất có trật tự.

Thực sự việc nắm bắt để hiểu rõ tâm tính của loại người luôn chọc cho người ta phát điên lên như Hà Bảo Vinh là khá khó khăn đối với Leslie. Căn bản anh không phải dạng người này, nhưng từng chút một anh ấy đã diễn dịch nên vai diễn. Đây mới gọi là phần thú vị của câu chuyện! "

-----

* Húc Tử = Trương Quốc Vinh ?

- Trương Thúc Bình: "Hình tượng nhân vật gần với con người anh ấy nhất luôn là trong《A Phi Chính Truyện》. Hồi tưởng lại nhân vật Húc Tử này, nếu như không phải do anh ấy diễn thì chẳng ai khác có thể diễn được.

Leslie rất thích hợp với nhân vật. Tại thời điểm đó, từ dáng hình, ánh mắt, làn da, mọi thứ của anh ấy đều phù hợp với nhân vật. Nửa chính nửa tà, rất thích hợp tùy ý cho anh ấy diễn.

Mặc dù Leslie tâm ứng trời sinh đặc biệt thích hợp với dạng nhân vật ở giữa ranh giới chính - tà như thế, nhưng cùng một chi tiết anh ấy đều diễn đi diễn lại nhiều lần, anh ấy luôn muốn thử cho nhân vật những khía cạnh khác biệt. Anh ấy rất thông minh và sắc sảo, hiểu rõ việc chịu khó linh hoạt biến đổi sẽ đem lại lợi ích như thế nào đối với một diễn viên."

________

Chú thích: William Chang Trương Thúc Bình là nhà thiết kế mỹ thuật (chỉ đạo nghệ thuật) bậc thầy của làng nghệ Hồng Kông. Đa số các bộ phim điện ảnh nổi bật nhất của Leslie đều có bàn tay sáng tạo của William, từ Thiến Nữ U Hồn cho đến các phim của Vương Gia Vệ. Hai người họ còn hợp tác ăn ý trong lĩnh vực âm nhạc (các bộ phục trang mê hoặc của Leslie trong World Tour 1997 đều là thiết kế của William)



Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2019

Lược dịch "Nghệ thuật điện ảnh của Vương Gia Vệ", phần riêng về Trương Quốc Vinh

Trích cuốn "The Cinema of Wong Kar Wai" (2016)
Người dịch: Do Hong Diep


Đoạn đối thoại với Vương Gia Vệ:

Xuân Quang Xạ Tiết là bộ phim cuối cùng của anh với Leslie Trương Quốc Vinh, người đã diễn vai chính trong ba trong số những phim hay nhất của anh.

- Tôi ước tôi có nhiều thời gian hơn nữa làm việc cùng anh ấy. Sự hợp tác của chúng tôi đã rất tốt đẹp. Không có anh ấy, bộ phim này đã không thể thực hiện.





Có vẻ như đây là thời điểm thích hợp để nói về cảm nhận tổng quan của anh về Leslie. Những người tôi biết luôn tò mò về anh ấy. Anh nghĩ thế nào về anh ấy ?

- Điều gây ấn tượng nhất với tôi về Leslie là kể từ lần đầu tôi gặp anh ấy, anh ấy đã luôn tự cho mình là một Truyền Kỳ. “Gia Vệ," anh ấy hỏi, "anh có nghĩ rằng tôi là một Truyền Kỳ không ?”. Lúc đầu tôi tưởng anh ấy nói đùa, sau đó mới nhận ra anh ấy thực sự nghĩ vậy. Anh ấy bảo “Đừng gọi tôi là Leslie, hãy gọi tôi là Truyền Kỳ.” (Phá lên cười). Và anh ấy thật sự bị ám ảnh với ý tưởng này. "Tôi sẽ là một Truyền Kỳ," anh ấy nói, "Tôi phải là một Truyền Kỳ". Tôi đã không biết rằng anh ấy sẽ đi xa như vậy khi tự tước đoạt cuộc sống của mình.


Tại sao anh ấy lại muốn trở thành truyền kỳ ?

- Anh ấy luôn muốn mình được mọi người ghi nhớ. Anh ấy bảo với tôi rằng thần tượng lớn nhất của anh là Momoe Yamaguchi. Cô ấy khởi đầu là một thần tượng thiếu niên, và gần như luôn xuất hiện trong các câu chuyện tình yêu lãng mạn. Trong các bộ phim, cô đóng vai nàng Juliet, còn chồng của cô ấy (Tomokazu Miura) là chàng Romeo. Nhưng cô ấy là đại minh tinh, nổi tiếng hơn anh ấy rất nhiều. Rồi khi đang ở trên đỉnh cao sự nghiệp, cô ấy kết hôn, giải nghệ và không bao giờ quay trở lại - không bao giờ xuất hiện lần nữa trước công chúng. Cô trở thành một người nội trợ và chỉ lo chăm sóc gia đình. Đối với Leslie, đó chính là ý nghĩa của một truyền kỳ. Anh ấy nói, “Tôi sẽ giải nghệ khi ở trên đỉnh cao. Tôi không muốn ở bên kia triền dốc. Tôi không muốn bị già đi.”


Anh ấy vốn đã nổi tiếng khủng khiếp rồi. Tại sao điều đó lại quan trọng với anh ấy đến thế ?

- Leslie không phải người luôn có cảm giác an toàn. Anh ấy cần được yêu thương, cần được chú ý, cần được tán thưởng. Anh ấy cần được ở trong ánh sáng tâm điểm. Anh ấy không có tuổi thơ vất vả, nhưng những năm đầu khởi nghiệp rất khó khăn. Anh ấy đã luôn bị chế giễu và bị từ chối. Anh ấy đã rất buồn vào thời điểm đó.


Nhìn từ bên ngoài, Leslie hiển nhiên là một minh tinh, điều này rõ ràng đến mức không ai là không nhận thấy.

- Anh ấy là người đi trước thời đại của mình một chút. Với công chúng nói chung, thỉnh thoảng họ cho rằng "Anh hơi làm quá rồi đấy". Anh ấy vượt quá giới hạn của họ. Tôi quen biết anh khi anh còn chưa quá nổi tiếng. Hồi ấy anh chủ yếu diễn trong TV show. Như Maggie Trương Mạn Ngọc, anh có thể vừa hiện đại vừa cổ điển. Đó là lý do mà các màn trình diễn của anh lại đa dạng và có dải độ rộng như thế, từ Đông Tà Tây Độc cho tới Bá Vương Biệt Cơ.


Và anh đã tuyển anh ấy vào vai chàng thanh niên Tây hóa trong phim A Phi Chính Truyện - Anh ấy thực sự hoàn hảo cho vai diễn.
Anh ấy rất xuất sắc khi diễn các nhân vật phi luân lý.

- Anh ấy là một người lãng mạn. Nhưng anh ấy cũng suy nghĩ hết sức thấu đáo và luôn quan tâm tới người khác. Thế nên chúng tôi đều rất đau buồn vào cái đêm anh ấy rời bỏ. Tại thời điểm thấp nhất trong sự nghiệp của tôi, sau A Phi Chính Truyện, anh ấy đã luôn ở bên ủng hộ tôi. Được làm việc với anh ấy là một trong những điểm sáng nhất trong sự nghiệp của tôi.









Thứ Hai, 1 tháng 10, 2018

Lược dịch "Nghệ thuật điện ảnh của Vương Gia Vệ", phần về Đông Tà Tây Độc

Trích cuốn "The Cinema of Wong Kar Wai" (2016)
Người dịch: Do Hong Diep




Đoạn đối thoại với Vương Gia Vệ:

Với tai tiếng của anh sau A Phi Chính Truyện, làm sao anh tập hợp được dàn diễn viên hùng hậu như vậy?

- Người đầu tiên là Leslie Trương Quốc Vinh. Anh ấy lo lắng cho sự nghiệp của tôi và từng hơn một lần hỏi tôi “Tiếp theo anh sẽ làm gì hả Vệ ?". Khi tôi đề nghị dự án này với anh ấy, tôi nói sẽ thành lập một công ty và muốn anh ấy đóng phim này. Dù anh ấy đã tuyên bố giải nghệ nhưng anh ấy nói “Ok, tôi sẽ làm”. Tiếp theo là Lâm Thanh Hà người rất gần gũi với Trương Thúc Bình (William Chang). Sau đó là hai Tony, Maggie và Jacky ...


Bản đầu tiên của Đông Tà Tây Độc (Ashes of Time) rất khó xem ! Lúc mới ra mắt vào năm 1994, tôi thấy nó rất lẫn lộn. Thời gian nhảy nhót và câu chuyện cũng vậy - các nhân vật, các trường đoạn. Nhưng khi tôi xem bản Redux năm 2008, thì câu chuyện hoàn toàn có lý. 

- Điều đó không làm tôi ngạc nhiên chút nào - anh thực ra vẫn đang xem cùng bộ phim hai lần đó. Anh trưởng thành hơn lần trước, nên anh là một khán giả thích hợp hơn. (Cười). Phản ứng lần đầu cũng dễ hiểu. Đầu tiên nó không giống phim võ hiệp thông thường. Và nếu không biết câu chuyện gốc thì khó lòng theo được phim. Và các nhân vật thì giống nhau - tôi chỉ nhận ra điều này khi hầu hết khán giả phương Tây, gồm cả ban giám khảo đều không thể phân biệt các nhân vật. Vài người thậm chí tưởng tất cả nhân vật nam là một người và nhầm Maggie Trương Mạn Ngọc với các vai nữ khác :v . Họ chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra (cười). 

- Nhưng về mặt cấu trúc, bản Redux hầu như giống bản gốc trừ việc tôi đã thay đổi lại thứ tự một số cảnh. Điều khác biệt lớn nhất là âm thanh và âm nhạc, thứ luôn làm tôi lăn tăn khi bản đầu được công chiếu. Như tôi nói, việc hậu kỳ của Đông Tà Tây Độc khá vội nên hầu hết hiệu ứng âm thanh của phim nghe bí bức như “trong hộp”, và thiếu kinh phí nên Frankie phải soạn bằng nhạc cụ điện tử. Khi tôi xem bộ phim ở Liên hoan phim Venice, tôi cảm thấy nó đáng ra phải tốt hơn. Sự không hoàn hảo đó ám ảnh tôi trong nhiều năm. Tới năm 2008 tôi sửa lại và làm lại toàn bộ phần âm thanh với dàn nhạc và YoYo Ma chơi cello. Cuối cùng thì tôi cũng được giải phóng, và khán giả thì thấy nó có lý hơn.




Anh tung hứng và nhào nặn các nhân vật, như Brigitte Lâm Thanh Hà trong vai một nữ nhân bị đa nhân cách, hay Jacky Trương Học Hữu trong vai Hồng Thất - kẻ ôm giấc mộng hành tẩu giang hồ, rồi sàng lọc các câu chuyện của họ qua tâm trí của Tây Độc do Leslie diễn - một sát thủ cay nghiệt.

- Âu Dương Phong diễn bởi Leslie, là nhân vật yêu thích của tôi trong câu chuyện gốc. Cùng với Hoàng Dược Sư, đây là nhân vật nhiều màu sắc nhất trong truyện. Họ được gọi là Đông Tà và Tây Độc. Cả hai đều bi kịch, nhưng ở hai thái cực. Tây Độc như lửa, còn Đông Tà thì như băng. 

- Đông Tà luôn là nhân vật được yêu thích trong truyện, còn Tây Độc thì mang tiếng xấu và bị hiểu sai. Mọi người thường thấy dấu vết của Shakespeare trong truyện của Kim Dung, còn Âu Dương Phong gợi tôi nhớ tới Vua Lear. Đông Tà cơ bản là một kẻ đạo đức giả độc ác, thích thao túng học trò và làm họ tàn phế ... Tôi tò mò về điều gì đã làm cho những nhân vật này trở nên như vậy. Bằng việc sử dụng Âu Dương Phong làm người kể chuyện, tôi muốn chia sẻ cách hiểu của tôi về các nhân vật này. Tôi muốn có sự công bằng cho Tây Độc ... 

- Khi bộ phim phát hành, khán giả đã sốc. Đó là bộ phim gây tranh cãi nhất trong năm. Kim Dung không hài lòng. Tôi chưa bao giờ gặp ông ấy, nhưng với sự thật là ông ấy không cho tôi quyền sử dụng bất cứ tác phẩm nào khác thì chắc hẳn ông ấy không vui chút nào (cười).




Tôi có thể hiểu tại sao khán giả không thích bộ phim.

- Dĩ nhiên rồi, cái họ muốn xem là câu chuyện gốc. Khác với tất cả các version trước, bộ phim thực tế kể về tình yêu dưới dạng sử thi võ hiệp, theo mốc thời gian âm lịch. Âu Dương Phong tưởng anh ta bị người đàn bà mình yêu từ chối, Hoàng Dược Sư bị từ chối bởi người đàn bà đó, kiếm sĩ mù tự vẫn vì bị vợ phản bội, và công chúa Mộ Dung bị chứng tâm thần phân liệt khi bị từ chối tình yêu. Khi câu chuyện tiến triển xa hơn, sự rối rắm được gỡ dần như vòng xoáy trôn ốc. Ngoại lệ duy nhất là Hồng Thất, người lúc đầu từ chối vợ và sau đó thì nhận ra tốt nhất là vừa làm kiếm khách giỏi nhất vừa làm một người chồng tốt. Khi Âu Dương Phong cuối cùng nhận ra cái gọi là "sự từ chối tình yêu" chỉ là ảo ảnh của riêng hắn thì hắn liền được giải thoát.

- Có một chuyện trong quá trình làm phim. Đó là ngày cuối cùng ở sa mạc, tại cảnh quay cuối: Chúng tôi phải đốt căn lều của Leslie trước bình minh và quay lúc rạng sáng. Vì phải mất cả tiếng để tới được địa điểm, còn phải lắp đặt 3 camera nên chúng tôi phải khởi hành vào lúc 3am. Đêm đó lại có bữa tiệc chia tay chủ nhà, có thịt cừu và vodka, lúc đó rất cảm động. Sau đó Chris Doyle say khướt. Phải lôi anh ấy dậy, rửa ráy và đặt vào xe. Anh ấy cần quay máy số 3, nhưng anh ấy cứ chực ngã, bị camera đập vào trán. Anh ấy cứ bảo không sao. Chúng tôi đổ hết xăng ra, Leslie sẵn sàng, bắt đầu quay. Sau đó Chris bảo phải đi ... và chạy vào bụi rậm, rồi nhanh chóng quay lại. Rồi anh ấy nói sẽ quay máy C, vốn dễ hơn máy A, vốn để quay cận cảnh Leslie. Nên chúng tôi đặt anh lên trục này, và anh ấy bị trượt thẳng vào đám cháy :v . Đúng là một thảm họa ! Camera này không bắt được đại cảnh vì anh ấy gần đám cháy quá. Lúc này đã sáng mất rồi. Tôi rất bực mình và Chris cũng thế. Anh ấy cảm thấy tội lỗi. Chris bất thình lình cởi hết quần áo, nhúng người vào nước và túm lấy camera chạy thẳng vào đám cháy. “Tôi nhất định phải quay được gì đó”. Thế là anh ấy ở đó, vẫn say rượu, trần như nhộng trước cả đoàn phim (cười).


Ai là người hùng thực sự của phim ?

- Không có người chiến thắng ở đây. Tất cả đều nằm trong lời nguyền của không gian và thời gian của họ. Thứ duy nhất không đổi là sa mạc. Họ chỉ là hành khách.


Khá buồn cười là trong khi phương Tây thường không coi nó là bộ phim điển hình của anh thì khán giả Hoa ngữ, như bên Singapore, lại thích bộ phim. Anh có vui về điều này?

- Một số người có thể thấy nó giống phim triết học. Nhưng thực ra Đông Tà Tây Độc là bộ phim hoàn chỉnh và cấu trúc tốt nhất của tôi. Bộ phim này chính là từ điển võ hiệp của tôi ...


**************

Lời của tác giả John Powers về bộ phim:

Trong các phim của Vương Gia Vệ, Đông Tà Tây Độc (Ashes of Time) luôn là kẻ ngoài lề. Mặc dù mục đích ban đầu là để cứu vãn sự nghiệp cá nhân gần như bị phá hủy sau A Phi Chính Truyện (Days of Being Wild), nhưng bộ phim lại hoàn toàn không giống gì với một sản phẩm thương mại. Khi version đầu tiên được ra mắt năm 1994, bộ phim được coi là một sự điên rồ mê hoặc, một tập hợp các bức ảnh đẹp đẽ. Tôi đến xem một trong những buổi chiếu đầu tiên, và ra về với cảm giác vừa sững sờ vừa lạc lối (đa phần khán giả cảm thấy lạc lối và bực mình). Tiếng là một bộ phim võ hiệp, gồm toàn những ngôi sao lớn, nó lại gần như một thể loại không thể chiếu ở rạp, hiển nhiên vi phạm lời khuyên khôi hài của Robert Bresson “Hãy giấu các ý tưởng của bạn nhưng đừng quá kỹ khiến không ai tìm ra được”. Dù bộ phim là một trong các tác phẩm được yêu thích nhất của Vương trong khối nói tiếng Quan Thoại và không thiếu những lời ngợi khen (Wilmal Dissanayake từng viết hẳn một quyển sách “hại não” về nó), nó lại không được ưa thích ở Hong Kong và Đông Nam Á. Tệ hơn, nó bị phương Tây - nơi vốn coi Vương là ông trùm lừng lẫy của những câu chuyện lãng mạn trẻ trung - lờ đi hoàn toàn mà không để ý rằng đây là một tác phẩm độc đáo khác biệt. Chính Vương cũng không hài lòng với bộ phim, và cứ tiếp tục sửa nó cho đến 2008 ông phát hành bản Redux. Bản mới này ít thách thức và dễ hiểu hơn. Dù là bản nào thì đây cũng là bộ phim mạnh mẽ và phức tạp nhất của ông, một chuẩn mực mới trong lịch sử phim võ hiệp.


Phim bắt nguồn từ bộ tiểu thuyết Anh Hùng Xạ Điêu của nhà văn Kim Dung ... Thay vì kể câu chuyện về hai nhân vật quan trọng nhất là người tốt Hoàng Dược Sư và người xấu Âu Dương Phong như trong truyện gốc, ông kể về thời tuổi trẻ của họ, với cái nhìn thông cảm hơn dành cho Âu Dương Phong và giảm bớt sự tập trung vào người hùng.

Leslie trong vai Âu Dương Phong, một bậc thầy võ hiệp đang âm thầm nhỏ lệ khi đánh mất tình yêu đích thực của mình, do nỗi sợ người yêu sẽ từ chối mình. Anh ta sống trong một căn lều giữa sa mạc Gobi, nơi anh ta thu xếp các vụ giết thuê vì tiền - cuộc đời anh ta hỏng bét. Xuyên suốt phim, nhiều nam nhân và nữ nhân đã đến thăm anh ta, ai cũng có một câu chuyện riêng: Hoàng Dược Sư - kẻ vốn đào hoa đa tình đã uống cạn bình rượu lãng quên túy mộng tửu, Mộ Dung Yên/Yến là một triết gia-kiếm khách đa nhân cách, một kiếm khách mù muốn tự sát vì vợ anh ta yêu Hoàng Dược Sư, và Hồng Thất Công - một hiệp khách lạc quan đã xả thân chiến đấu không phải vì tiền mà vì sự bất bình với lối sống của Âu Dương Phong. Dù không liên quan đến nhau, họ đều là những người bị cầm tù và chi phối bởi sự ám ảnh thiêu đốt trái tim họ: dục vọng, chối bỏ và phản bội. Dù cho Âu Dương Phong tâm sự với chúng ta qua giọng độc thoại bí ẩn, sắc sảo của anh ta thì chính anh ta cũng bị cầm tù trong sự tự dối gạt của nỗi ám ảnh riêng mình.


Một nghịch lý của tác phẩm này là nó vừa nhục cảm lại vừa trừu tượng. Dù rất ít cảnh võ thuật, nhưng ít có phim nào lại hấp dẫn về mặt hình ảnh như Đông Tà Tây Độc, như hiệu ứng ánh sáng qua chiếc lồng chim khi Mộ Dung Yến tới gặp Âu Dương Phong. Vẻ đẹp của nó làm lóa mắt người xem, nhưng đừng quên rằng chúng ta thực sự đang nhìn ngắm những con chim trong chiếc lồng lớn. Vì tất cả sự đắm say khao khát của họ, họ bị cầm tù không chỉ bởi chiếc lồng. Hầu như tất cả các truyền thuyết võ lâm đều kể về sự chiến thắng của người anh hùng, nhưng ở đây là sự chiến thắng của một mảnh đất cằn khô bị bùa mê giăng mắc. Không gian này đã tồn tại từ trước Âu Dương Phong và các nhân vật, và nó tồn tại vĩnh hằng ở đó, con người chỉ lướt qua mà thôi ... 




Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2018

Lược dịch "Nghệ thuật điện ảnh của Vương Gia Vệ", phần về A Phi Chính Truyện

Trích cuốn "The Cinema of Wong Kar Wai" (2016)
Người dịch: Do Hong Diep





A Phi Chính Truyện (Days of Being Wild) là một tác phẩm đẹp đẽ mê ly và lối kể chuyện khởi đầu cho phong cách đặc trưng Vương Gia Vệ (Wong Kar Wai) đã được phác họa mờ qua Vượng Giác Tạp Môn (As Tears Go By). Nó cũng đánh dấu sự hợp tác đầu tiên giữa Vương với người đạo diễn hình ảnh giỏi nhất của ông, Christopher Doyle. 

A Phi Chính Truyện có thể đã dễ dàng giết chết sự nghiệp của Vương Gia Vệ, không chỉ vì doanh thu phòng vé ít ỏi, mà chủ yếu vì nó chế nhạo đặc tính của điện ảnh Hong Kong. Trong một bộ phim. Ông đi từ kẻ-tạo-hit thành một tác giả tự đam mê lạc thú của riêng mình. Phim của ông đầy tính nghệ thuật, không quan tâm tới khán giả, cách làm phim chậm và tốn kém, vô trách nhiệm với tiền của người khác.

Để cứu vãn sự nghiệp của mình, ông thành lập công ty riêng, Jet Tone, cùng với người bạn đạo diễn Lưu Trấn Vỹ (Jeff Lau) ... Điều Vương Gia Vệ mang đến cho công ty, ngoài tài năng của mình, còn là một tài sản không thể tranh cãi: Các ngôi sao đều muốn làm việc với ông dù cho quản lý của họ không muốn vậy. Trương Quốc Vinh (Leslie Cheung) hoàn toàn tự hào với thành quả của anh trong A Phi Chính Truyện - vai diễn đã mang lại giải Kim Tượng Nam Diễn Viên Xuất Sắc Nhất, và cũng là vai diễn hay nhất của anh tính tới thời điểm đó. Sau đó anh đã tham gia vào bộ phim thiên sử thi võ thuật Đông Tà Tây Độc (Ashes of Time) cùng dàn siêu sao Lâm Thanh Hà (Brigitte Lin), Trương Mạn Ngọc (Maggie Cheung), Lương Gia Huy (Tony Leung Ka-fai), Trương Học Hữu (Jacky Cheung), Lương Triều Vỹ (Tony Leung Chiu-wai) ... Bất chấp tiếng tăm độc hại của Vương Gia Vệ, Jet Tone vẫn có khả năng gọi vốn cho bộ phim chính nhờ dàn diễn viên danh tiếng và lớn nhất trong lịch sử điện ảnh Hong Kong này. 

Điều gì khiến Vương thu hút được các diễn viên này ? ... Jude Law từng nói “Tôi đã được vui thỏa thích. Mỗi ngày đều mới lạ”. Các diễn viên cũng cảm thấy an toàn khi làm việc với ông. Ông nhận thức rõ một ngôi sao màn bạc cần và muốn gì. Và biết làm sao đảm bảo điều đó. Không đạo diễn nào có thể làm cho diễn viên của mình hấp dẫn hay có diễn xuất tự nhiên hơn Vương. Ông nói “Tôi luôn nói với diễn viên, tôi chính là chiếc lưới an toàn của họ. Đừng lo gì cả, cứ nhảy đi và tôi sẽ đỡ được họ” . Và họ tin tưởng ông.


6 đoạn đối thoại với Vương Gia Vệ:

A PHI CHÍNH TRUYỆN: 

- Nhân vật của Leslie và Maggie và Carina và Tony đều giống những người tôi gặp khi còn rất trẻ. Trong khu nhà tôi, có một anh chàng giống nhân vật của Leslie, và một trong số bạn gái anh ta giống Maggie trong phim, luôn ngồi ngoài căn hộ, đôi khi đến sáng. Mẹ tôi lo lắng cho cô ấy, và cô ấy thì luôn nói “Tôi phải đợi anh ấy”.


Và anh ta cũng không có trái tim như Yuddy?

- Vâng. Anh ấy rất đẹp trai, rất nam nhi. Anh ta đã trở thành một gangster thành công ở Kong Kong ...
Rất nhiều những ký ức như vậy trong bộ phim này. Mọi người hỏi sao có quá nhiều màu xanh trong phim. Đó là bởi căn hộ của chúng tôi có màu xanh. 


Và nhân vật Yuddy là theo kiểu phong cách Tây phương.

- Dĩ nhiên, cách ăn mặc, dáng vẻ bề ngoài - áo sơ mi và kiểu tóc. Điều đầu tiên chúng ta nhìn thấy anh ta làm là mua Coca. Với chiếc túi Pan Am. Và cách anh ta bước đi - có một miếng kim loại ở gót giầy.




Hãy nói một chút về Leslie, người thật sự tuyệt vời trong phim trong vai một anh chàng sát gái khao khát tìm kiếm người mẹ đẻ của mình. Như các diễn viên trong Vượng Giác Tạp Môn, có vẻ mọi người ban đầu đã không nghĩ anh ấy là một diễn viên thực sự.

- Vào lúc đó, Leslie tập trung chính vào sự nghiệp ca nhạc. Anh ấy thực sự đã trải qua một quãng đường khó khăn. Khi anh ấy khởi nghiệp, bằng một cuộc thi hát, mọi người không thực sự thích anh. Họ nghĩ anh giả tạo và tự luyến. Trong buổi biểu diễn đầu tiên anh đội một chiếc mũ. Anh ném chiếc mũ về phía khán giả và họ ném trả lại. Anh ấy mất nhiều năm để vượt qua và trở thành một siêu sao trên sân khấu, và sau đó là trên màn ảnh rộng. Sau Anh Hùng Bản Sắc (A Better Tomorrow), sự nghiệp diễn viên của anh mới cất cánh.

Một tuần trước khi khởi quay, tôi thu xếp một buổi tập với các diễn viên và máy móc ở Cafe Queen, vì tôi biết việc thu âm trực tiếp lần đầu sẽ làm họ lo lắng. Khi anh dập bảng đá trước mặt họ thì họ sẽ sợ và mất tập trung. Tôi tưởng rằng một sự kiện hâm nóng thế này sẽ làm họ bớt căng thẳng. Nhưng ngược lại họ càng lo lắng hơn. Jacky tội nghiệp là nạn nhân đầu tiên. Anh ấy phải vừa nói vừa ăn một miếng bít tết lớn. Anh ấy đã không thể hoàn thành được lời thoại và phải từ bỏ sau 20 lần quay vì quá no không thể làm gì nữa. Leslie trông có vẻ bình tĩnh, nhưng khi anh ấy nói đoạn thoại, tay anh ấy rung hết cả.

Sau đó, tôi tổ chức bữa tối bình thường để làm mọi người dễ chịu hơn. Tôi đưa Leslie sang bên cạnh và nói “Với tôi, anh là một ngôi sao. Một ngôi sao khác một diễn viên. Một ngôi sao là ‘Tôi không quan tâm, một khi mà tôi ở đây, thì tôi cần tất cả sự chú ý. Tôi là trung tâm của vũ trụ’. Anh chưa cho tôi cảm giác đó, nhưng tôi biết đó là thứ anh tìm kiếm, và anh tự tin là anh có thể làm được. Vậy thì từ nay, mỗi khi anh đứng trước máy quay, anh phải cho tôi cái cảm giác đó. Anh phải có sự tự tin rằng anh là ngôi sao của buổi diễn”. Và anh trả lời “Tôi hiểu rồi”. Và anh ấy thực sự đã làm được điều đó. 


So sánh anh ấy với Andy Lưu Đức Hoa thế nào?

- Hai người họ chưa từng làm việc với nhau trước đó. Nó giống như việc đưa Brad Pitt và Tom Cruise vào trong cùng một bức tranh vậy - với tất cả sự lộng lẫy của họ. Do vậy, họ rất lịch sự với nhau, nhưng bạn có thể cảm thấy sự căng thẳng. Trong vài tuần đầu tiên họ đều làm tốt, nhưng sau đó có thể thấy sự khác biệt. Đầu tiên, Leslie chỉ đóng một bộ phim trong một lúc. Anh ấy nói với Andy “Cậu làm việc chăm chỉ quá. Mình chỉ có thể tập trung vào một bộ phim thôi. Và mình tin đây là cách để có diễn xuất tốt nhất”. Nhưng Andy phải đóng 5 bộ phim một lúc vì anh ấy không thể từ chối ai. Nên chúng tôi có nhiều thời gian hơn với Leslie, và Andy có thể cảm thấy sự chú ý chuyển sang Leslie.


Leslie diễn tốt hơn.

- Anh ấy tập trung hơn. Nhưng anh ấy cũng có vấn đề tương tự. Anh ấy có nụ cười Leslie, bước đi Leslie, tính khí Leslie. Tôi nhớ ngày đầu quay cảnh mở màn, tôi bắt đầu với bước đi của anh ấy. Đó cũng là cách tôi thường bắt đầu với các diễn viên. Và họ thường hỏi “Tôi mất cả tuần để bước đi ! Tại sao chứ ?”, bởi vì “Anh phải tìm được đúng tâm trạng và đúng giai điệu. Anh phải thuyết phục tôi rằng chính nhân vật đó đang bước đi. Tôi không muốn thấy anh đi. Tôi muốn nhìn thấy con người này bước đi” ...


Đến buổi công chiếu. Anh đã ở đó. Và anh có thích bộ phim của anh.

- Vâng tôi thích. Nhưng tôi cũng cảm nhận được ngay những phản ứng.


Phản ứng ngay?

- Ngay lập tức. Mọi người trong tâm trạng rất tốt khi bộ phim bắt đầu. Đặc biệt trong 10’ đầu, vì bộ phim mở màn với Maggie và Leslie, họ trêu chọc nhau thật dễ thương. Và sau đó, bạn có thể thấy nhiệt độ tăng lên, mọi người bắt đầu căng thẳng. (Cười). Khi đèn bật lại, toàn bộ rạp yên lặng, và bạn biết đó không phải điều tốt đẹp gì. Khi tôi đi ra, tôi bước tới  bên Mai Diễm Phương (Anita Mui) - người hát bài chủ đề của bộ phim, cô ấy chỉ tới vào mấy phút cuối của phim. Và cô ấy chỉ hỏi “Sao bài hát của em cuối phim mới có ?”. Chỉ có thế. Không ai thực sự nói gì với tôi. Họ không biết nói gì cả. Tôi đứng ngoài hút thuốc, và mọi thứ im lặng tuyệt đối. Mọi người cố tránh xa tôi. Cuối cùng, Ngô Vũ Sâm (John Woo) bước tới và nói “Tôi thích nó. Đó là bộ phim hay”. Tôi nghĩ anh ấy chỉ muốn chứng tỏ sự ủng hộ của mình.

Ngày tiếp theo. Bộ phim là một scandal, Đặng Quang Vinh (Alan Tang - nhà sản xuất) không hề gọi điện. Tôi nghĩ anh bị sốc. Tôi cùng Esther tới nhà hàng và mọi người xung quanh đang nói về bộ phim và họ ghét nó thế nào. Chúng tôi rời đi mà không ăn gì.


Chuyện Là Như Vậy
- Ca khúc chủ đề phim do Mai Diễm Phương thể hiện



Thứ Tư, 4 tháng 7, 2018

A Phi Chính Truyện ra rạp Trung Quốc sau 28 năm

Nguồn: tuoitre.vn

Ngày 25-6, tác phẩm kinh điển A Phi chính truyện do Vương Gia Vệ đạo diễn, Trương Quốc Vinh và Trương Mạn Ngọc đóng chính, đã chính thức công chiếu tại Trung Quốc sau 28 năm ra mắt khán giả Hong Kong.


Bộ phim A Phi chính truyện quy tụ dàn diễn viên tên tuổi gồm: Trương Quốc Vinh, Trương Mạn Ngọc, Lưu Gia Linh, Lưu Đức Hoa, Trương Học Hữu và Lương Triều Vỹ tham gia diễn xuất với tư cách khách mời, lần đầu tiên công chiếu tại Hong Kong vào ngày 25-6-1990.

28 năm sau, cũng ngày 25-6, bộ phim chính thức công chiếu trên 2.500 rạp chiếu phim ở khắp các tỉnh thành Trung Quốc

Đối với việc bộ phim A Phi chính truyện công chiếu tại Trung Quốc, đạo diễn Vương Gia Vệ đã dùng câu thoại kinh điển của nhân vật Húc Tử do Trương Quốc Vinh đóng để bày tỏ: "Loài chim không chân vẫn đang bay".

Nguyên văn câu thoại như sau: "Tôi nghe người ta nói, trên thế giới này có một loài chim không có chân, nó chỉ có thể liên tục bay, bay đến khi nào mệt mỏi thì sẽ ngủ trong gió, loài chim này cả đời chỉ có thể đáp xuống đất một lần, đó là khi nó chết…".


Bộ phim lấy bối cảnh Hong Kong thập niên 60, Húc Tử là chàng trai bất kham, quen hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác, nhưng nội tâm chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ.

Ban đầu, khi đạo diễn Vương Gia Vệ tìm Trương Quốc Vinh đóng bộ phim A Phi chính truyện chỉ là mời anh tham gia diễn xuất với tư cách khách mời, dự kiến quay trong hai tuần, nhưng sau đó ông nhận thấy biểu hiện của Trương Quốc Vinh rất tốt nên đã tăng đất diễn cho anh, kết quả là từ vai phụ trở thành nam chính.


Trương Quốc Vinh đóng vai chàng "A Phi" với tính cách bất kham

Trang Apple Daily cho hay, cảnh Húc Tử xin làm bạn 1 phút với nhân vật của Trương Mạn Ngọc trở thành cảnh phải quay lại nhiều lần nhất trong sự nghiệp của Trương Quốc Vinh, với 47 đúp. Là người cầu toàn, đạo diễn Vương Gia Vệ đòi hỏi đôi tình nhân màn ảnh quên đi máy quay và đoàn làm phim, hoàn toàn nhập thân vào vai diễn, tạo ra cảm xúc yêu đương tựa như chỉ có hai người tại bối cảnh.

Vương Gia Vệ tiết lộ thêm với Apple Daily, thời điểm 3h chiều ngày 16/4 được nhắc tới trong cảnh này chính là khoảng thời gian đoàn phim bắt đầu ghi hình. Đạo diễn mong muốn đưa yếu tố hiện thực vào phim của mình, vô tình tạo nên một trong những khoảnh khắc kinh điển của điện ảnh thế giới.


Cũng với A Phi chính truyện, Trương Quốc Vinh từng điên cuồng giảm cân, chỉ vì một lời than thở vu vơ của đạo diễn Vương Gia Vệ. Trước ngày phim bấm máy, nam nghệ sĩ đi du lịch, khiến anh có phần “phát tướng”. Khi vừa gặp lại, Vương Gia Vệ vô thức thốt lên: “Làm gì có A Phi nào mập thế này!”. Nghe vậy, Trương Quốc Vinh lập tức tập luyện, kiêng khem, giảm thần tốc 7kg trọng lượng, vòng eo cũng chỉ còn hơn 72cm.

Trương Quốc Vinh đã nhờ vai Húc Tử trong phim A Phi chính truyện đoạt giải thưởng đầu tiên trong sự nghiệp diễn xuất - Nam diễn viên xuất sắc tại Liên hoan phim Kim Tượng Hong Kong lần thứ 10.


Năm 1991, A Phi chính truyện đã đoạt 5 giải thưởng trong số 9 giải đề cử tại Liên hoan phim Kim Tượng Hong Kong lần thứ 10, gồm: Phim truyện hay nhất, Đạo diễn xuất sắc, Nam diễn viên xuất sắc, Quay phim xuất sắc và Thiết kế mỹ thuật xuất sắc.

Sau thành công của A Phi Chính Truyện, đạo diễn Vương Gia Vệ, nhà quay phim Christopher Doyle (tên tiếng Hoa là Đỗ Khả Phong) và nhà thiết kế mỹ thuật Trương Thúc Bình đã phối hợp thành tổ hợp cùng mang lại các tác phẩm kinh điển cho điện ảnh Hong Kong như Đông Tà Tây Độc, Trùng Khánh Sâm Lâm, Xuân Quang Xạ Tiết, Hoa Dạng Niên Hoa ...

Một bức ảnh hậu trường của phim
Từ trái qua: Trương Mạn Ngọc, Lưu Gia Linh, Trương Quốc Vinh



Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2018

Christopher Doyle tại "Khu vườn của Leslie"

Photo Credit: Wmy Yvonne
Source: Leslie Cheung; Reflections of the Man and Artiste


Khoảnh khắc Christopher Doyle (tên tiếng Hoa là Đỗ Khả Phong), một nhà quay phim kiệt xuất của thế giới điện ảnh, xuất hiện đứng trầm ngâm trước những lẵng hoa tuyệt đẹp tại khu vực tưởng niệm Leslie bên dưới khách sạn Mandarin Hong Kong đầu tháng 4 năm nay khiến nhiều fan không khỏi bồi hồi xúc động. Lúc sinh thời, Leslie đã có một tình bạn cũng như tình cộng sự đẹp với ngài Doyle khi cả hai đồng hành cùng nhau qua 8 bộ phim, từ những tháng ngày non trẻ trong sự nghiệp điện ảnh. 





Christopher Doyle từng chia sẻ một câu chuyện thú vị của ông cùng Leslie trong quá trình quay bộ phim "A Phi Chính Truyện" (Days of being wild). Doyle kể rằng khi đó ông đang đứng đằng sau ống kính camera trong khi Leslie chuẩn bị lái một chiếc ôtô lao thẳng về phía ống kính, anh sẽ phải dừng nó lại ngay trước khi mui xe chạm tới giá đỡ camera. Leslie đã khẳng định với Doyle anh có thể dừng nó lại kịp thời, nhưng Doyle vẫn lo lắng vì sỏi đường có thể làm Leslie mất phán đoán. Rốt cuộc Leslie dừng được xe ngay trước mũi giá đỡ kiềng ba chân, nhưng Doyle lại cho hay, “Tôi gần như đã nhảy ra khỏi vị trí. Leslie lao ra khỏi xe trong giận dữ và đến trước mặt tôi, yêu cầu tôi cho anh biết vì sao tôi lại không tin anh có thể dừng chiếc xe kịp lúc. Anh ấy là như vậy đấy.” 

Xin cảm ơn Christopher Doyle, người đã tạo nên rất nhiều khoảnh khắc không-thể-quên cho Leslie trên màn ảnh rộng ! 




Clip: Doyle tưởng nhớ Leslie (kèm Engsub)





Thứ Tư, 27 tháng 9, 2017

5 vai diễn để đời của huyền thoại Trương Quốc Vinh

Nguồn: Kênh 14


Đối với những tâm hồn say mê điện ảnh trên thế giới nói chung và châu Á nói riêng, câu chuyện về Trương Quốc Vinh, đó là câu chuyện về một giấc mơ, giấc mơ hoa lệ phảng phất sắc màu ký ức.


Cách đây 14 năm, huyền thoại điện ảnh Hồng Kông này đã nhảy xuống từ tầng hai mươi bốn của một khách sạn. Anh chọn ngày 1/4 để làm việc này, như thể đây chỉ là một lời nói dối. Trên khoảng không mênh mông ấy, cơ thể ấm nóng của anh được bọc trong những túi gió khổng lồ, bay vút lên và được thả vào một đám mây trắng nào đó. Để anh mãi mãi ngủ quên giữa bầu trời mùa hè tĩnh lặng.

Người hâm mộ Trương Quốc Vinh thỉnh thoảng vẫn cảm giác rằng: có lẽ đến tận bây giờ, Ca Ca vẫn không ngừng bay.


5. Yên Chi Khâu

Thông thường, các diễn viên đều muốn được vào vai người tốt, trở thành nhân vật chính diện được khán giả cổ vũ tôn sùng. Ấy vậy mà Trương Quốc Vinh đã từng tự hào nói rằng: Trần Chấn Bang (Thập Nhị thiếu gia) của nữ tác giả Lý Bích Hoa là vai diễn đo ni đóng giày cho mình. Quả thực, một Thập Nhị thiếu gia thanh tú, thâm tình, đẹp đẽ tinh xảo như một món đồ sứ, vừa đáng thương vừa đáng trách như thế, ngoại trừ Trương Quốc Vinh ai còn có thể xứng đáng sắm vai?


Như Hoa yêu Thập Nhị thiếu gia, yêu chàng nhu tình mật ý, anh tuấn phong lưu, yêu đến độ cam chịu đem tính mệnh ra đặt cược, dùng cái chết chứng minh ái tình. Câu chuyện diễn ra vào những năm 30 thế kỷ 19, thời kỳ dân quốc hỗn loạn nhiễu nhương, xã hội chìm trong xa hoa và thống khổ. Trần Chấn Bang – một thiếu gia giàu có – vì say mê kỹ nữ nổi tiếng Như Hoa mà từ bỏ gia đình. Đến lúc rơi vào đường cùng, hai người dùng hộp son môi đính ước và nuốt nha phiến tự sát.


Như Hoa trở thành hồn ma lang thang trên dương gian để tìm Chấn Bang. Đến hơn 50 năm sau, nhờ sự trợ giúp của một phóng viên, cô biết được ngày đó Chấn Bang tự sát bất thành và đã được cứu sống. Đứng trước cô hiện giờ là một người đàn ông bệ rạc và thất bại. Lòng nàng tan nát, trả hộp son lại cho chàng, nói với chàng mình sẽ không chờ đợi nữa và bước vào bóng tối.


Tuy nội dung phim chủ yếu xoay quanh Như Hoa, nhưng không ai có thể phủ nhận Trương Quốc Vinh đã khắc họa nên Thập Nhị thiếu gia Trần Chấn Bang một cách hoàn mỹ, tinh tế và tự nhiên. Chàng mang trên mình sự đẹp đẽ, phong lưu và biếng nhác của một công tử, xen lẫn khí chất xa hoa, thích hưởng lạc, suy đồi của giới quý tộc thời bấy giờ. Chàng mặc trường bào (áo dài), tuấn tú như ngọc, cúi đầu nhíu mày thì tao nhã ưu thương, nhướn mi mỉm cười thì dịu dàng thâm tình.


Tình yêu của Thập Nhị thiếu gia dành cho Như Hoa rất chân thành, chỉ là chàng không thể vì nàng mà chết thêm lần nữa, một cuộc tình duyên đã tiêu tan hết tất cả dũng khí của chàng. Một chàng trai như thế này, khiến cho người con gái phong trần sắc sảo thông minh như Như Hoa, dẫu biết không thể trông cậy vào nhưng vẫn không thể ngừng say đắm, chàng trai ấy chỉ có thể là Thập Nhị thiếu gia của Trương Quốc Vinh.


4. Đông Tà Tây Độc

Trong phim điện ảnh kinh điển Đông Tà Tây Độc của đạo diễn Vương Gia Vệ, Trương Quốc Vinh vào vai Âu Dương Phong – một cái tên quen thuộc trong tiểu thuyết Anh hùng xạ điêu của Kim Dung. Tuy nhiên, bộ phim này đạo diễn Vương Gia Vệ chỉ mượn tên một số nhân vật của nguyên tác để kể câu chuyện của riêng mình.


Sau khi rời khỏi núi Bạch Đà, Âu Dương Phong đã dừng chân tại một sa mạc, dựng quán và trở thành một kẻ môi giới chuyên giải quyết mọi vấn đề rắc rối của người khác. Những khách hàng lần lượt đến tìm tửu quán của Âu Dương Phong, không chỉ để đưa ra những yêu cầu đặc biệt hay nghỉ ngơi đơn thuần, mà còn để kể về những chuyện tình của họ.


Âu Dương Phong ẩn cư nơi sa mạc, không đơn thuần chỉ để trốn tránh, mà sâu trong lòng hắn chỉ muốn cất giấu tất cả hồi ức. Nỗi tiếc nuối khi yêu nhưng lại không thể gần nhau, những đau khổ ấy vẫn dây dưa, dằn vặt Âu Dương Phong. Người này giống như một điểm lặng giữa bộ phim, mỗi một vị khách đi lướt qua hắn đều mang trong mình một mối tình sâu đậm khó quên.


Màu sắc của phim tất nhiên không thể đẹp đẽ như những tác phẩm điện ảnh hiện nay. Đó là màu sắc của cát bụi, của tro tàn, tro tàn của thời gian. Giữa những khung hình đã nhuốm màu ký ức ấy, Âu Dương Phong của Trương Quốc Vinh với một cái nhếch mép cười, một ánh mắt, một cái xoay người, làm sống tất cả những hoài niệm. Gặp gỡ một người như thế, khiến kẻ khác không khỏi nhớ tiếc những chuyện đã qua.


Trương Quốc Vinh từng nửa đùa nửa thật rằng chính bản thân anh cũng không biết bộ phim này nói về điều gì. Tuy được xếp vào thể loại kiếm hiệp, nhưng Đông Tà Tây Độc chủ yếu miêu tả mối quan hệ tình cảm giữa các nhân vật với nhau, thông qua đó thể hiện rất nhiều "triết lí tình yêu" thường thấy trong phim Vương Gia Vệ. Tuy thất bại nặng nề về mặt thương mại, nhưng nó vẫn đoạt nhiều giải thưởng điện ảnh trong và ngoài nước, xếp thứ hạng cao trong top 100 phim điện ảnh Trung Quốc xuất sắc nhất mọi thời đại.


3. Xuân Quang Xạ Tiết

"Vì sao Hà Bảo Vinh đã có Lê Diệu Huy rồi mà vẫn cứ tiếp tục đi tìm những người khác?" Rất nhiều khán giả đã thắc mắc như vậy. Xuyên suốt Xuân Quang Xạ Tiết, Trương Quốc Vinh trong vai diễn Hà Bảo Vinh, luôn luôn giữ điệu cười tinh quái trên môi, mỗi bước đi cứ như đang nhún nhảy. Hà Bảo Vinh mãi mãi là đứa trẻ không lớn, đáng yêu, ngang bướng, phản bội, khiến kẻ khác phải bó tay. Nhưng ở đoạn cuối phim, khi Hà Bảo Vinh ôm tấm chăn của Lê Diệu Huy cất lên tiếng khóc như xé lòng, cách màn hình, người xem đều có thể bị lây nhiễm bởi đau thương.


Là một bộ phim về đề tài đồng tính, nhưng đạo diễn Vương Gia Vệ không dùng nó để lên án những rào cản xã hội, mà xoáy sâu ống kính vào tình yêu giữa những người đàn ông. Nếu mối quan hệ giữa nam và nữ là sự kết hợp tự nhiên của âm dương, được xã hội công nhận, có hôn nhân và con cái ràng buộc… thì tình yêu giữa hai người đàn ông tựa như con ngựa bất kham, là hai cực dương vẫn sẽ phát sinh phản ứng đẩy cho dù được ghép sát vào.


Suốt cuộc đời của diễn xuất không dài của mình, Trương Quốc Vinh đã đảm nhận những vai diễn mà (nhiều người cho rằng) ngoài anh ra, chẳng ai khác có thể diễn nổi. Một trong số đó là nhân vật đồng tính với tính cách kì quái Hà Bảo Vinh.


Chỉ cần Hà Bảo Vinh nói: "Chúng ta hãy bắt đầu lại đi", thì Lê Diệu Huy sẽ lập tức ôm lấy cậu ta, mang đến bệnh viện chữa thương, nấu ăn, tắm rửa, nhường giường… hoặc nửa đêm chạy xuống phố cho cậu ta mua thuốc lá. Hà Bảo Vinh không xấu, cậu chỉ là một đứa trẻ đã bị Lê Diệu Huy chiều hư, có những hành động khiến cho kẻ khác tức giận, nhưng lại không thể hoàn toàn ghét bỏ. Bởi vì ánh mắt của cậu ta quá trong sáng, bởi mỗi cử chỉ đều đáng yêu, nên chỉ cần nhìn thấy Hà Bảo Vinh quay lại nhà trọ cũ dọn dẹp chờ Lê Diệu Huy, và rồi ôm chăn khóc nấc lên như đứa trẻ bị bỏ rơi, cũng đủ để khán giả tha thứ cho nhân vật này.


Kì thực lý do rất đơn giản. Sở dĩ Hà Bảo Vinh có thể hết lần này đến lần khác từ bỏ Lê Diệu Huy, tìm đến thế giới bên ngoài ăn chơi đàng điếm, là bởi vì cậu ta vẫn tin: mình vẫn có một nơi để trở về và ở nơi ấy, vẫn còn có người đang chờ đợi.


2. A Phi Chính Truyện

Gã con trai đó mê hoặc qua từng khung hình. Anh ta dùng đôi mắt biết nói, bờ môi kiêu ngạo, những lời tán tỉnh duyên dáng và vài bước nhảy Manbo nhẹ tênh để cướp đi trái tim của mọi phụ nữ.


Câu thoại anh ta dùng để nói về bản thân mình: "Tôi đã nghe về một loài chim không chân… Loài chim không chân cứ bay mãi, bay mãi trên bầu trời, và tựa vào cơn gió mỗi khi thấm mệt. Loài chim ấy chỉ đáp xuống một lần trong đời nó… Đó là khi chết đi." đã được bình chọn là lời thoại hay nhất trong lịch sử điện ảnh Trung Quốc.


Gã playboy ấy chính là Yuddy (Trương Quốc Vinh đóng) – một kẻ đã bị mẹ ruột bỏ rơi. Lớn lên với sự thiếu thốn tình mẫu tử, Yuddy tìm hơi ấm và sự an ủi nơi những người đàn bà xa lạ. Anh ta xuất hiện trước mọi phụ nữ với dáng vẻ mê người và những thủ đoạn sành sỏi, khiến đối phương mê mệt. Nhưng đến cuối cùng, tất cả họ đều là những bóng hồng lướt qua cuộc đời phong lưu đa tình của Yuddy.


Giống như hầu hết các bộ phim nghệ thuật của Vương Gia Vệ, A Phi Chính Truyện không có một cốt truyện liền mạch hay các tình tiết gay cấn, mà chủ yếu dựa vào tâm lý nhân vật để thể hiện nội dung của mình. Trương Quốc Vinh đã tạo nên một Yuddy tự tin và đầy ngẫu hứng. Một giây trước anh ta dịu dàng như gió xuân, thoắt cái lại trở cuồng say như vũ bão.


Cuộc đời của Yuddy xoay vần giữa sự vứt bỏ và bị vứt bỏ. Anh vứt bỏ mọi thứ đến Philippines xa xôi tìm mẹ ruột, và ngay khi bà vừa vứt bỏ anh lần nữa, Yuddy cũng chính thức vứt bỏ bà ta mãi mãi.

Từ lúc ra đời cho đến nay, A Phi Chính Truyện luôn nằm trong top đầu danh sách những phim hay nhất do khán giả lẫn các nhà phê bình Hồng Kông bình chọn. Đến với bộ phim này, tiếp cận với Yuddy của Trương Quốc Vinh, không phải để tìm ra một luân lý hay câu chuyện tình yêu cụ thể nào cả. Bạn chỉ việc tập trung nhìn vào màn hình, và để cho người đàn ông ấy nhấn chìm bạn vào thế giới trống rỗng nhưng quyến rũ của anh ta.


1. Bá Vương Biệt Cơ

"Một nụ cười đem đến cả mùa xuân. Một giọt lệ làm đen tối đất trời... Chỉ có nàng, chỉ có nàng mới có được vẻ đẹp nhường ấy..."


Trương Quốc Vinh cho rằng mình không thể đẹp như những dòng văn miêu tả vẻ đẹp diễm lệ của Trình Điệp Y, nhưng nữ tác giả Lý Bích Hoa thì cho rằng ngoại trừ anh, không ai có thể xứng đáng nhận vai diễn ấy.

Sự thể hiện của Trương Quốc Vinh trong Bá Vương Biệt Cơ đã chứng minh anh là một thiên tài diễn xuất, mỗi ánh mắt cử chỉ đều khiến cho người xem phải run rẩy. Khí chất cao nhã của giới quý tộc đã sa sút, ánh mắt ai oán mà kiêu ngạo, động tác mềm mại và phiếm tình… Trương Quốc Vinh trở thành Trình Điệp Y bằng xương bằng thịt, dùng tất cả ngôn ngữ của hình thể và tâm hồn để thể hiện tình yêu của Điệp Y, và cách Điệp Y nhìn người đàn ông mình yêu cùng người phụ nữ khiến mình đố kỵ.


Kỳ thực Trình Điệp Y là một người đơn thuần. Từ nhỏ đã học diễn kịch, mỗi lần thuận miệng hát "Ta vốn là thân nam nhi, không phải phận nữ nhi", Điệp Y đều bị đánh đập. Trình Điệp Y bởi vì Đoạn Tiểu Lâu – sư ca vẫn quan tâm chăm sóc Điệp Y, sau lại trở thành "Bá Vương" trên sân khấu – mà cam tâm tình nguyện đứng sau người đàn ông này và hát "Ta vốn là nữ nhân, không phải nam nhi".

Thế nhưng kịch là kịch, đời là đời. Trình Điệp Y không thể là Ngu cơ, còn người kia cũng chỉ là Đoạn Tiểu Lâu, không phải Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ. Gã đàn ông này khiến Điệp Y tổn thương khi chọn Cúc Tiên - một người phụ nữ thực thụ - làm bạn đời, nhưng cuối cùng lại tổn thương Cúc Tiên chỉ để bảo vệ bản thân. Điệp Y nhấn chìm mình trong những vở kịch, cố chấp trầm mê trong cõi riêng, chớp mắt một cái bèn nhận ra thế giới ngoài kia đã vật đổi sao dời.


Giữa thời buổi hỗn loạn khi Trung Quốc bị người Nhật Bản xâm lược và triều đình Mãn Thanh sụp đổ, Trình Điệp Y hiện lên như một nhân vật nhỏ bé nhưng lại vô cùng phức tạp. Anh tượng trưng cho những người thề sống thề chết bảo vệ truyền thống văn hóa, bất kể thời đại xoay chuyển thế nào. Suốt cuộc đời mình, Điệp Y truy cầu đỉnh cao của nghệ thuật kinh kịch, bảo vệ lý tưởng và tình yêu. Đến cuối cùng, khi phát hiện bản thân hoàn toàn bất lực, những đẹp đẽ trên sân khấu vĩnh viễn không thuộc về mình, Điệp Y đành dùng cái chết để kết thúc tất cả.


Cùng là hai nhân vật dưới ngòi bút nữ tác giả Lý Bích Hoa, nếu như Thập Nhị thiếu gia của Yên Chi Khâu là thanh khiết bạc nhược, thì Trình Điệp Y trong Bá Vương Biệt Cơ chính là một thứ rượu cay nồng: một cái liếc mắt, một cái quay đầu cũng khiến kẻ khác như say như túy. Hơn hẳn những tác phẩm khác của Trương Quốc Vinh, Bá Vương Biệt Cơ để lại trong lòng người xem không chỉ là một hồi ức, mà là một giấc mộng, một giấc mộng điêu tàn mà đẹp đẽ.


Kết

Đương nhiên, 5 tác phẩm kể trên chưa phải là những tác phẩm xuất sắc duy nhất của Trương Quốc Vinh. Với khả năng diễn xuất thiên tài, Trương Quốc Vinh đã để lại một phần sinh mệnh của mình bên trong mỗi vai diễn mà anh tham gia. Và ở đó, sinh mệnh của anh không bao giờ mất đi.


Trương Quốc Vinh vẫn là loài chim không chân, đôi cánh của anh vẫn chao liệng qua trái tim của mỗi khán giả yêu mến nghệ sĩ huyền thoại này. Và cho đến tận bây giờ, đôi cánh ấy vẫn chưa ngừng lại.