Tìm kiếm bài trong Blog này

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2018

[Vietsub] Phim Ngẫu Nhiên - Last Song in Paris 1986

Trong sự nghiệp phim ảnh và ca nhạc của mình, Trương Quốc Vinh từng thực hiện chuỗi ba bộ phim chuyên đề ca nhạc, với đặc điểm chung: lấy bối cảnh tại thành phố Paris thơ mộng của nước Pháp, nội dung kể về những chuyện tình yêu ngang trái lãng mạn, và xuyên suốt phim đan cài bằng các ca khúc đang thịnh hành của anh.

Bộ phim đầu tiên được ra mắt vào năm 1986 với tựa "Ngẫu Nhiên" (Last Song in Paris), phim thứ hai là "Nhật Lạc Ba Lê" (Sunset in Paris) năm 1989, và phim cuối cùng do chính anh làm đạo diễn "Tả Hữu Tình Duyên" (Left Right Love Destiny) phát hành năm 1999. 




Tựa: Ngẫu Nhiên - 偶然 - Last Song in Paris
Thể loại: Phim ca nhạc
Năm phát hành: 1986

Đạo diễn và biên kịch: Sở Nguyên
Diễn viên: Trương Quốc Vinh, Mai Diễm Phương, Vương Tổ Hiền, Diệp Đồng ...

Nội dung: 
Ngôi sao nhạc pop quen được nuông chiều là Louie (Trương Quốc Vinh) tình cờ quen biết cô vũ công cá tính Anita (Mai Diễm Phương). Với sự giúp đỡ của Louie, Anita cũng trở thành ca sĩ. Anita thầm yêu Louie nhưng Louie lại rơi vào lưới tình với cô gái xinh đẹp bí ẩn Julia (Vương Tổ Hiền). Khi phát hiện ra Julia là bạn gái của cha mình, Louie bất mãn rời khỏi Hong Kong, bỏ mặc sự nghiệp ca hát, sang Paris trốn tránh gia đình. Tại đây, Louie gặp gỡ và yêu một cô gái gốc Việt tị nạn (Diệp Đồng) đang chịu nhiều tổn thương từ chiến tranh. Louie quyết định làm lại từ đầu cùng người yêu. Tuy nhiên, cuộc sống cũ lại quay về với anh khi Anita xuất hiện ...


Các bài hát trong phim:

1. Lần đầu tiên (第一次) - Trương Quốc Vinh
2. LK: Monica / Ngọn gió tự do (风继续吹) / H20 - Trương Quốc Vinh
3. Băng sơn đại hỏa (冰山大火) - Mai Diễm Phương
4. Khả nhân nhi (可人儿) - Trương Quốc Vinh
5. Khuôn mặt tươi cười (一张笑脸) - Trương Quốc Vinh
6. Mối tình màu tím (紫色的爱) - Mai Diễm Phương & Trương Quốc Vinh


Thực hiện Vietsub: Khue Nguyen




Thứ Hai, 1 tháng 10, 2018

Lược dịch "Nghệ thuật điện ảnh của Vương Gia Vệ", phần về Đông Tà Tây Độc

Trích cuốn "The Cinema of Wong Kar Wai" (2016)
Người dịch: Do Hong Diep




Đoạn đối thoại với Vương Gia Vệ:

Với tai tiếng của anh sau A Phi Chính Truyện, làm sao anh tập hợp được dàn diễn viên hùng hậu như vậy?

- Người đầu tiên là Leslie Trương Quốc Vinh. Anh ấy lo lắng cho sự nghiệp của tôi và từng hơn một lần hỏi tôi “Tiếp theo anh sẽ làm gì hả Vệ ?". Khi tôi đề nghị dự án này với anh ấy, tôi nói sẽ thành lập một công ty và muốn anh ấy đóng phim này. Dù anh ấy đã tuyên bố giải nghệ nhưng anh ấy nói “Ok, tôi sẽ làm”. Tiếp theo là Lâm Thanh Hà người rất gần gũi với Trương Thúc Bình (William Chang). Sau đó là hai Tony, Maggie và Jacky ...


Bản đầu tiên của Đông Tà Tây Độc (Ashes of Time) rất khó xem ! Lúc mới ra mắt vào năm 1994, tôi thấy nó rất lẫn lộn. Thời gian nhảy nhót và câu chuyện cũng vậy - các nhân vật, các trường đoạn. Nhưng khi tôi xem bản Redux năm 2008, thì câu chuyện hoàn toàn có lý. 

- Điều đó không làm tôi ngạc nhiên chút nào - anh thực ra vẫn đang xem cùng bộ phim hai lần đó. Anh trưởng thành hơn lần trước, nên anh là một khán giả thích hợp hơn. (Cười). Phản ứng lần đầu cũng dễ hiểu. Đầu tiên nó không giống phim võ hiệp thông thường. Và nếu không biết câu chuyện gốc thì khó lòng theo được phim. Và các nhân vật thì giống nhau - tôi chỉ nhận ra điều này khi hầu hết khán giả phương Tây, gồm cả ban giám khảo đều không thể phân biệt các nhân vật. Vài người thậm chí tưởng tất cả nhân vật nam là một người và nhầm Maggie Trương Mạn Ngọc với các vai nữ khác :v . Họ chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra (cười). 

- Nhưng về mặt cấu trúc, bản Redux hầu như giống bản gốc trừ việc tôi đã thay đổi lại thứ tự một số cảnh. Điều khác biệt lớn nhất là âm thanh và âm nhạc, thứ luôn làm tôi lăn tăn khi bản đầu được công chiếu. Như tôi nói, việc hậu kỳ của Đông Tà Tây Độc khá vội nên hầu hết hiệu ứng âm thanh của phim nghe bí bức như “trong hộp”, và thiếu kinh phí nên Frankie phải soạn bằng nhạc cụ điện tử. Khi tôi xem bộ phim ở Liên hoan phim Venice, tôi cảm thấy nó đáng ra phải tốt hơn. Sự không hoàn hảo đó ám ảnh tôi trong nhiều năm. Tới năm 2008 tôi sửa lại và làm lại toàn bộ phần âm thanh với dàn nhạc và YoYo Ma chơi cello. Cuối cùng thì tôi cũng được giải phóng, và khán giả thì thấy nó có lý hơn.




Anh tung hứng và nhào nặn các nhân vật, như Brigitte Lâm Thanh Hà trong vai một nữ nhân bị đa nhân cách, hay Jacky Trương Học Hữu trong vai Hồng Thất - kẻ ôm giấc mộng hành tẩu giang hồ, rồi sàng lọc các câu chuyện của họ qua tâm trí của Tây Độc do Leslie diễn - một sát thủ cay nghiệt.

- Âu Dương Phong diễn bởi Leslie, là nhân vật yêu thích của tôi trong câu chuyện gốc. Cùng với Hoàng Dược Sư, đây là nhân vật nhiều màu sắc nhất trong truyện. Họ được gọi là Đông Tà và Tây Độc. Cả hai đều bi kịch, nhưng ở hai thái cực. Tây Độc như lửa, còn Đông Tà thì như băng. 

- Đông Tà luôn là nhân vật được yêu thích trong truyện, còn Tây Độc thì mang tiếng xấu và bị hiểu sai. Mọi người thường thấy dấu vết của Shakespeare trong truyện của Kim Dung, còn Âu Dương Phong gợi tôi nhớ tới Vua Lear. Đông Tà cơ bản là một kẻ đạo đức giả độc ác, thích thao túng học trò và làm họ tàn phế ... Tôi tò mò về điều gì đã làm cho những nhân vật này trở nên như vậy. Bằng việc sử dụng Âu Dương Phong làm người kể chuyện, tôi muốn chia sẻ cách hiểu của tôi về các nhân vật này. Tôi muốn có sự công bằng cho Tây Độc ... 

- Khi bộ phim phát hành, khán giả đã sốc. Đó là bộ phim gây tranh cãi nhất trong năm. Kim Dung không hài lòng. Tôi chưa bao giờ gặp ông ấy, nhưng với sự thật là ông ấy không cho tôi quyền sử dụng bất cứ tác phẩm nào khác thì chắc hẳn ông ấy không vui chút nào (cười).




Tôi có thể hiểu tại sao khán giả không thích bộ phim.

- Dĩ nhiên rồi, cái họ muốn xem là câu chuyện gốc. Khác với tất cả các version trước, bộ phim thực tế kể về tình yêu dưới dạng sử thi võ hiệp, theo mốc thời gian âm lịch. Âu Dương Phong tưởng anh ta bị người đàn bà mình yêu từ chối, Hoàng Dược Sư bị từ chối bởi người đàn bà đó, kiếm sĩ mù tự vẫn vì bị vợ phản bội, và công chúa Mộ Dung bị chứng tâm thần phân liệt khi bị từ chối tình yêu. Khi câu chuyện tiến triển xa hơn, sự rối rắm được gỡ dần như vòng xoáy trôn ốc. Ngoại lệ duy nhất là Hồng Thất, người lúc đầu từ chối vợ và sau đó thì nhận ra tốt nhất là vừa làm kiếm khách giỏi nhất vừa làm một người chồng tốt. Khi Âu Dương Phong cuối cùng nhận ra cái gọi là "sự từ chối tình yêu" chỉ là ảo ảnh của riêng hắn thì hắn liền được giải thoát.

- Có một chuyện trong quá trình làm phim. Đó là ngày cuối cùng ở sa mạc, tại cảnh quay cuối: Chúng tôi phải đốt căn lều của Leslie trước bình minh và quay lúc rạng sáng. Vì phải mất cả tiếng để tới được địa điểm, còn phải lắp đặt 3 camera nên chúng tôi phải khởi hành vào lúc 3am. Đêm đó lại có bữa tiệc chia tay chủ nhà, có thịt cừu và vodka, lúc đó rất cảm động. Sau đó Chris Doyle say khướt. Phải lôi anh ấy dậy, rửa ráy và đặt vào xe. Anh ấy cần quay máy số 3, nhưng anh ấy cứ chực ngã, bị camera đập vào trán. Anh ấy cứ bảo không sao. Chúng tôi đổ hết xăng ra, Leslie sẵn sàng, bắt đầu quay. Sau đó Chris bảo phải đi ... và chạy vào bụi rậm, rồi nhanh chóng quay lại. Rồi anh ấy nói sẽ quay máy C, vốn dễ hơn máy A, vốn để quay cận cảnh Leslie. Nên chúng tôi đặt anh lên trục này, và anh ấy bị trượt thẳng vào đám cháy :v . Đúng là một thảm họa ! Camera này không bắt được đại cảnh vì anh ấy gần đám cháy quá. Lúc này đã sáng mất rồi. Tôi rất bực mình và Chris cũng thế. Anh ấy cảm thấy tội lỗi. Chris bất thình lình cởi hết quần áo, nhúng người vào nước và túm lấy camera chạy thẳng vào đám cháy. “Tôi nhất định phải quay được gì đó”. Thế là anh ấy ở đó, vẫn say rượu, trần như nhộng trước cả đoàn phim (cười).


Ai là người hùng thực sự của phim ?

- Không có người chiến thắng ở đây. Tất cả đều nằm trong lời nguyền của không gian và thời gian của họ. Thứ duy nhất không đổi là sa mạc. Họ chỉ là hành khách.


Khá buồn cười là trong khi phương Tây thường không coi nó là bộ phim điển hình của anh thì khán giả Hoa ngữ, như bên Singapore, lại thích bộ phim. Anh có vui về điều này?

- Một số người có thể thấy nó giống phim triết học. Nhưng thực ra Đông Tà Tây Độc là bộ phim hoàn chỉnh và cấu trúc tốt nhất của tôi. Bộ phim này chính là từ điển võ hiệp của tôi ...


**************

Lời của tác giả John Powers về bộ phim:

Trong các phim của Vương Gia Vệ, Đông Tà Tây Độc (Ashes of Time) luôn là kẻ ngoài lề. Mặc dù mục đích ban đầu là để cứu vãn sự nghiệp cá nhân gần như bị phá hủy sau A Phi Chính Truyện (Days of Being Wild), nhưng bộ phim lại hoàn toàn không giống gì với một sản phẩm thương mại. Khi version đầu tiên được ra mắt năm 1994, bộ phim được coi là một sự điên rồ mê hoặc, một tập hợp các bức ảnh đẹp đẽ. Tôi đến xem một trong những buổi chiếu đầu tiên, và ra về với cảm giác vừa sững sờ vừa lạc lối (đa phần khán giả cảm thấy lạc lối và bực mình). Tiếng là một bộ phim võ hiệp, gồm toàn những ngôi sao lớn, nó lại gần như một thể loại không thể chiếu ở rạp, hiển nhiên vi phạm lời khuyên khôi hài của Robert Bresson “Hãy giấu các ý tưởng của bạn nhưng đừng quá kỹ khiến không ai tìm ra được”. Dù bộ phim là một trong các tác phẩm được yêu thích nhất của Vương trong khối nói tiếng Quan Thoại và không thiếu những lời ngợi khen (Wilmal Dissanayake từng viết hẳn một quyển sách “hại não” về nó), nó lại không được ưa thích ở Hong Kong và Đông Nam Á. Tệ hơn, nó bị phương Tây - nơi vốn coi Vương là ông trùm lừng lẫy của những câu chuyện lãng mạn trẻ trung - lờ đi hoàn toàn mà không để ý rằng đây là một tác phẩm độc đáo khác biệt. Chính Vương cũng không hài lòng với bộ phim, và cứ tiếp tục sửa nó cho đến 2008 ông phát hành bản Redux. Bản mới này ít thách thức và dễ hiểu hơn. Dù là bản nào thì đây cũng là bộ phim mạnh mẽ và phức tạp nhất của ông, một chuẩn mực mới trong lịch sử phim võ hiệp.


Phim bắt nguồn từ bộ tiểu thuyết Anh Hùng Xạ Điêu của nhà văn Kim Dung ... Thay vì kể câu chuyện về hai nhân vật quan trọng nhất là người tốt Hoàng Dược Sư và người xấu Âu Dương Phong như trong truyện gốc, ông kể về thời tuổi trẻ của họ, với cái nhìn thông cảm hơn dành cho Âu Dương Phong và giảm bớt sự tập trung vào người hùng.

Leslie trong vai Âu Dương Phong, một bậc thầy võ hiệp đang âm thầm nhỏ lệ khi đánh mất tình yêu đích thực của mình, do nỗi sợ người yêu sẽ từ chối mình. Anh ta sống trong một căn lều giữa sa mạc Gobi, nơi anh ta thu xếp các vụ giết thuê vì tiền - cuộc đời anh ta hỏng bét. Xuyên suốt phim, nhiều nam nhân và nữ nhân đã đến thăm anh ta, ai cũng có một câu chuyện riêng: Hoàng Dược Sư - kẻ vốn đào hoa đa tình đã uống cạn bình rượu lãng quên túy mộng tửu, Mộ Dung Yên/Yến là một triết gia-kiếm khách đa nhân cách, một kiếm khách mù muốn tự sát vì vợ anh ta yêu Hoàng Dược Sư, và Hồng Thất Công - một hiệp khách lạc quan đã xả thân chiến đấu không phải vì tiền mà vì sự bất bình với lối sống của Âu Dương Phong. Dù không liên quan đến nhau, họ đều là những người bị cầm tù và chi phối bởi sự ám ảnh thiêu đốt trái tim họ: dục vọng, chối bỏ và phản bội. Dù cho Âu Dương Phong tâm sự với chúng ta qua giọng độc thoại bí ẩn, sắc sảo của anh ta thì chính anh ta cũng bị cầm tù trong sự tự dối gạt của nỗi ám ảnh riêng mình.


Một nghịch lý của tác phẩm này là nó vừa nhục cảm lại vừa trừu tượng. Dù rất ít cảnh võ thuật, nhưng ít có phim nào lại hấp dẫn về mặt hình ảnh như Đông Tà Tây Độc, như hiệu ứng ánh sáng qua chiếc lồng chim khi Mộ Dung Yến tới gặp Âu Dương Phong. Vẻ đẹp của nó làm lóa mắt người xem, nhưng đừng quên rằng chúng ta thực sự đang nhìn ngắm những con chim trong chiếc lồng lớn. Vì tất cả sự đắm say khao khát của họ, họ bị cầm tù không chỉ bởi chiếc lồng. Hầu như tất cả các truyền thuyết võ lâm đều kể về sự chiến thắng của người anh hùng, nhưng ở đây là sự chiến thắng của một mảnh đất cằn khô bị bùa mê giăng mắc. Không gian này đã tồn tại từ trước Âu Dương Phong và các nhân vật, và nó tồn tại vĩnh hằng ở đó, con người chỉ lướt qua mà thôi ... 




Thứ Hai, 24 tháng 9, 2018

[Vietsub] BUENOS AIRES ZERO DEGREE - Phim tài liệu quá trình làm phim Happy Together



Phim tài liệu Buenos Aires Zero Degree do hãng Jet Tone Productions phát hành, tái hiện lại 4 tháng của đạo diễn Vương Gia Vệ cùng đoàn phim tại đất nước Argentina để ghi hình cho bộ phim Happy Together (Xuân Quang Xạ Tiết). Vào tháng 8 năm 1996, Vương đặt chân đến "vùng đất phía bên kia thế giới", hành trang chuẩn bị của ông không có gì dù chỉ là một mảnh giấy kịch bản, gần như lạc lối trong một miền ngôn ngữ bản địa xa lạ, không có gì quen thuộc ngoài những giai điệu tango mà Vương có thể nhận ra phảng phất quanh thành phố ...


Buenos Aires Zero Degree cung cấp một cái nhìn sâu hơn về quá trình làm phim Happy Together, bao gồm những chia sẻ của thành viên ekip, những cảnh hậu trường Leslie Trương Quốc Vinh + Tony Lương Triều Vỹ học nhảy tango, các đoạn đối thoại của Vương Gia Vệ và nhà quay phim Christopher Doyle, những cảnh phim bị cắt bỏ chưa từng được công bố trước đó ... 


Năm phát hành: 1999 
Công ty sản xuất: Jet Tone Productions 
Đạo diễn: Amos Lee, Kwan Pun Leung 
Nhà sản xuất: Chan Ye-Cheng, Jimmy Ngai 
Quay phim: Christopher Doyle 


Thực hiện Vietsub: Khue Nguyen

Lược dịch "Nghệ thuật điện ảnh của Vương Gia Vệ", phần về Xuân Quang Xạ Tiết

Trích cuốn "The Cinema of Wong Kar Wai" (2016)
Người dịch: Do Hong Diep


Khi bộ phim Xuân Quang Xạ Tiết (Happy Together) được công chiếu ở Liên hoan phim Cannes tháng 5/1997, hầu hết các thảo luận đều xoay quanh yếu tố đồng tính. Ra đời trước Brokeback Mountain gần cả thập kỷ, Xuân Quang Xạ Tiết không chỉ là phim về người đồng tính Trung Hoa đầu tiên người phương Tây được xem, mà sức hấp dẫn còn ở hai diễn viên chính, Trương Quốc Vinh (Leslie Cheung) và Lương Triều Vỹ (Tony Leung Chiu-wai) - hai ngôi sao lớn nhất của châu Á (hãy thử tưởng tượng ảnh hưởng đối với nước Mỹ sẽ thế nào nếu Brad Pitt nằm chồng lên Tom Cruise trong Interview with the Vampire) . Vương Gia Vệ hẳn nhiên nhận thức rõ ràng được giá trị quảng cáo của cặp đôi này. Ông đã tổ chức họp báo về bộ phim bằng cảnh Trương và Lương cùng nhảy tango... Rất nhiều bạn thân và cộng sự lâu năm của Vương là người đồng tính, và họ sẽ bảo với bạn rằng họ luôn cảm thấy thoải mái khi làm việc với ông vì ông hoàn toàn thoải mái với họ. 


Xuân Quang Xạ Tiết là một câu chuyện lãng mạn buồn khác của Vương Gia Vệ. Nó tập trung vào mối quan hệ không hạnh phúc giữa Lê Diệu Huy tỉnh táo, đặc biệt tử tế (dù không phải luôn như vậy) và Hà Bảo Vinh quyến rũ và không đáng tin cậy, người luôn phản bội Lê Diệu Huy rồi lại nói “Chúng ta bắt đầu lại từ đầu đi”. Dù hiển nhiên họ có sức hút về dục tính với nhau, nhưng họ không thể đi đến đâu cả ... 

Dù có rất nhiều ứng cử viên thì Xuân Quang Xạ Tiết dễ dàng là tác phẩm kích thích thị giác nhất của Vương, từ chiếc giường tí tẹo/chiến trường trong căn hộ của Diệu Huy tới âm vang mạnh mẽ của thác nước Iguaza quay từ chiếc trực thăng. Mọi nỗ lực gian khổ đã được đền bù xứng đáng bằng những thước phim tinh tế đặc biệt trong cả bộ phim. 

Leslie Trương Quốc Vinh khó có thể diễn hay hơn nữa trong vai Hà Bảo Vinh tính khí thất thường, khắc họa cả vẻ quyến rũ khó nắm bắt khiến cho anh ta rất lôi cuốn - anh ta là một kẻ tán tỉnh tài ba và có sức quyến rũ thiên bẩm - và cả tính bốc đồng thiếu thận trọng khiến anh ta trở nên nguy hiểm với tất cả mọi người, bao gồm chính bản thân anh ta. 

Trong vai diễn lớn đầu tiên này, Tony Lương Triều Vỹ càng tuyệt vời chẳng kém trong vai Lê Diệu Huy. Diễn xuất của anh là từ điển về những cái nhìn bí ẩn đưa chúng ta đi sâu hơn bất cứ vai nào mà anh ấy và Vương đã tạo ra... Dù là một người dị tính, Lương được khen ngợi vì đã diễn vai đồng tính, với những cảnh đòi hỏi nhiều hơn mức dũng cảm thông thường. Từ lúc này Lương được biết đến là một diễn viên với những cảm xúc sâu và thấm thía ... 





Đoạn đối thoại với Vương Gia Vệ: 

Vương Gia Vệ: Với Xuân Quang Xạ Tiết, chúng ta phải quay lại thời điểm năm 1997. Những ngày đó, mọi người đều lo lắng về cuộc sống sau khi Hong Kong chuyển giao trở về cho Trung Quốc ... Tôi cảm thấy tôi nên làm một bộ phim, về điều này, một câu chuyện về việc bị chối bỏ khi bạn mong được tiếp nhận. Một bộ phim về một mối quan hệ không được chấp nhận, có lẽ là một phim đồng tính. Nên tôi gặp Leslie và nói “Hãy làm một phim đồng tính” và anh ấy bảo “Tại sao không”. Tôi hỏi “Anh chắc chứ”, anh ấy đáp “Ừ, với anh thì tôi chắc. Và ai đóng cặp với tôi?” “Tony” “Tốt”. 


Leslie hiển nhiên tin tưởng anh. 

- Vâng dĩ nhiên. Đó là điều anh ấy đã muốn làm từ lâu mà chưa tìm được cơ hội thích hợp. Anh ấy cũng có cảm giác cần thiết như chúng tôi. Đây có vẻ là thời điểm thích hợp. Anh ấy tin tưởng đội ngũ của tôi và tin chúng tôi sẽ không làm gì lạm dụng. 


Dù sao, Leslie cũng là người đồng tính và anh biết anh ấy sẽ không thấy thiếu thoải mái đóng vai này. Thế Tony thì sao ?

- Anh ấy nói “Nhân vật của tôi đồng tính ?”. Tôi bảo “Đúng” và anh ấy nói anh ấy sẽ làm. Tôi hỏi liệu anh có chắc ko và anh đáp “Anh không bắt tôi đóng cảnh yêu đương đấy chứ ?”. Tôi bảo sẽ không có cảnh yêu đương. Và bộ phim sẽ quay ở Argentina. Anh ấy bị kích thích vì điều đó và lại hỏi “Anh chắc chắn sẽ không có cảnh trần trụi chứ ?”. Tôi nói với anh sẽ có cảnh khiêu vũ vì Argentina nổi tiếng về điệu tango. Và anh nói OK. Nên chúng tôi họp báo, chụp ảnh và nó là một tin lớn: Leslie và Tony trong một phim đồng tính. Và thế là chúng tôi lên đường. 




Lúc đó, anh đã có câu chuyện của anh chưa? 

- Để làm một bộ phim thể loại hành trình (Road movie) điều đầu tiên anh cần là một cái bản đồ. Tôi mất nhiều ngày tham quan thành phố. Trong lúc đó Tony và Leslie học nhảy tango. Cùng lúc Tony học tango thì tôi bảo anh ấy “Anh sẽ phải cởi quần áo nên cơ thể anh trông phải đẹp” . Anh ấy đã luyện tập tích cực. Rồi Leslie bị nhiễm amoeba nên bị ốm nặng, Tony là người đã nấu cho anh ấy ăn hàng ngày. Nhưng bạn có thể cảm thấy Tony căng thẳng “Tôi đang làm gì ở đây ?” Anh ấy không biết phải diễn thế nào. Anh ấy không ngủ được, và tôi có thể thấy điều ấy. 

Sau đó, tôi thấy các bức ảnh về mối quan hệ không hạnh phúc của Nan Goldin. Tôi nói “Tôi muốn bắt đầu phim thế này, với một cảnh yêu đương. Đây là căn phòng họ quan hệ với nhau, hai chiếc giường với ánh sáng tối thiểu. Tôi không có chi tiết, nhưng chúng ta phải làm điều này vì tôi muốn biết Tony có thể làm không hay anh ta sẽ bỏ cuộc.” Tôi muốn mở màn bộ phim khi hai nhân vật gần gũi nhau nhất và từ đó họ ngày càng xa nhau. Tôi phải chắc chắn Tony có thể làm được không. Đây chính là điểm quyết định. 


Và Tony không biết làm thế nào. 

- Tôi sắp đặt khung cảnh. (Cười khúc khích). Và Tony tái xanh mặt. Từ đầu anh ấy đã không nghĩ sẽ có cảnh này. Bây giờ, cũng như trong các phim của tôi, tôi sẽ làm cái tôi muốn. Với cảnh yêu đương trong 2046 tôi trao đổi với trợ lý cảnh này sẽ tiến xa đến đâu. Với cảnh quay này trong Xuân Quang, tôi nói tôi sẽ phó mặc nó cho William (Trương Thúc Bình - thiết kế mỹ thuật) và Leslie tùy cơ ứng biến. Chẳng ai biết phải làm thế nào. Nên tôi sắp máy quay, Chris Doyle chỉnh ánh sáng, Tony thì ngồi đó với cái khăn tắm, nhìn chằm chằm vào Leslie. 


Leslie cởi khăn tắm ra và nói “Thôi nào”. Đây chính là thời điểm và nó thực sự về việc ai ở trên. Vì tôi cũng chưa bao giờ nói ai ở trên. Sau đó Leslie nằm xuống giường - thế là điều đó rõ ràng. Tony nói OK, bắt đầu thôi. Tony cởi chiếc khăn tắm, nhưng vẫn mặc bộ đồ lót. Tôi nghĩ anh ấy nên cởi nó ra, nhưng Tony từ chối và nói đó là giới hạn của anh ấy... (ở một đoạn khác trong cuốn sách, Tony đã nói rằng việc không chịu khỏa thân trong cảnh này là sự hối tiếc lớn nhất đời anh)




- Với một đội ngũ thế này tôi không lo về việc có thể hoàn thành bộ phim mà vấn đề là nó sẽ hay đến mức nào... Khi anh có 50 người mắc kẹt cùng anh ở một đất nước xa lạ, và họ không thể làm gì ngoài việc chờ anh, đó là một thứ cảm giác hoàn toàn mới lạ. Tôi cảm thấy đầy trách nhiệm. Mấy ngày đầu, mọi người vui vẻ vì rượu vang thì rẻ và bít tết rất ngon. Đêm nào cũng tiệc tùng. Sau hai tháng thì họ mệt mỏi và tự hỏi mình đang làm gì ở đây. Mai chúng ta sẽ quay cái gì... 


Nhưng cuối cùng anh vẫn quay xong các cảnh với Tony và Leslie mà ? 

- Vâng, và Chris đã quay nhiều tuần trên phố 9 Julio Avenue. 


Đến khi nào thì anh cảm thấy anh nắm bắt được câu chuyện ? 

- Khi Leslie nói “Tôi không thể ở tiếp” (thời điểm đó, Leslie đang thực hiện World Tour 1997). Điều đó làm thu hẹp lại các khả năng. Tôi biết bộ phim sẽ nghiêng về tuyến vai của Tony nhiều hơn. Có những lúc Leslie nói về khả năng quay lại, nhưng sau đó lại nói “Tôi không thể rồi, vì đây là tour nhạc vòng quanh thế giới”. Điều đó nghĩa là chúng tôi phải cắt bớt tuyến vai của anh ấy... Nên tôi tranh thủ quay các cảnh của Leslie nhiều nhất có thể. Vào ngày cuối cùng, tôi quay cảnh anh ấy khóc khi nhận ra Tony đã bỏ đi. Vào lúc đó, tôi đã chắc Tony sẽ là người duy nhất đứng ở thác nước. Và tôi phải nghĩ tiếp các phần còn lại trước khi anh ấy tới đó... 


Với Tony, đó là vai diễn tốt nhất của anh ấy tính tới thời điểm đó. 

- Trước phim này, Tony có thể đóng hầu hết các vai như những người khác, nhưng trong Xuân Quang Xạ Tiết, anh ấy “nguyên thủy” nhất. Bộ phim được đo ni đóng giày cho anh ấy. Và Leslie đã giúp đỡ rất nhiều bằng cách giả như là Lưu Gia Linh (vợ anh ấy). Leslie nói “Tôi chỉ bắt chước Carina để Tony biết phải làm gì” . Leslie thật tử tế. 






[Vietsub - audio] Tự truyện Trương Quốc Vinh trên đài radio 1985

Trong một chương trình radio vào năm 1985, Leslie đã thuật lại quá trình trưởng thành của mình từ thời thơ ấu bên người thân, sang Anh quốc học tập đến khi vào nghề. Cuộc tự thuật này được đưa vào album collection History (2004) - chia ra gồm 8 track - như một cách để tưởng niệm anh. 


Phần 1 của tự truyện được Khue Nguyen biên tập từ track số 1 kể về thời thơ ấu trong album History và thêm vào một số đoạn từ bản text tường thuật lại đầy đủ nội dung mà audio còn thiếu (có lẽ đã bị cắt bớt). 


Các bài hát được sử dụng trong clip:

- I am what I am (Cantonese) - 我 : https://www.youtube.com/watch?v=eU-jjzbrlGM
- I am what I am (Mandarin) - 我 : https://vimeo.com/221160993
- Tiểu minh tinh - 小明星 : https://www.youtube.com/watch?v=LPH8b5mb0Us
- Không khói, luôn có hoa (tạm dịch) - 沒有煙總有花 : https://www.youtube.com/watch?v=uaAKXaASxf0

Những hình ảnh được lấy từ thời thơ ấu của Leslie và từ photobook "Stark Impression" (1988). 


Thực hiện biên tập + Vietsub: Khue Nguyen
Link: 
https://www.youtube.com/watch?v=8EaeokQ2-78






Thứ Tư, 12 tháng 9, 2018

Những đoạn trả lời phỏng vấn của Trương Quốc Vinh

Nguồn Weibo 的灰
Dịch bởi page Chinese NetizenBuzz VTrans, nhân ngày 12/09/2018



Chia sẻ một ít những đoạn đối thoại của Trương Quốc Vinh, sưu tầm được từ một nhà báo chuyên phỏng vấn, 100% sự thật. Hoan nghênh các bạn tới xem Ca Ca dịu dàng nhã nhặn hóa thân thành "rắn độc"
(Ý người viết miệng lưỡi sắc bén) 



PV: Nghe nói nhà của anh ở Canada thành thắng cảnh du lịch.

Trương Quốc Vinh: Đâu phải việc gì xấu. Bởi vì nói thật Canada cũng chẳng có nơi nào để thăm quan du lịch... quan trọng là bọn họ coi phòng của tôi là thắng cảnh, đừng coi là di tích là được.


***

Trương Quốc Vinh: Thanh Hà, chị có đi xem Bá Vương Biệt Cơ không?

Lâm Thanh Hà: Nhất định phải xem, đó là bộ phim chị tự nhủ nhất định phải xem, bài học mà người làm điện ảnh bắt buộc phải học.

Trương Quốc Vinh: Nhưng em chưa xem Âm Luyến Đào Hoa Nguyên đâu.

Lâm Thanh Hà: Ấy! Thế chị không xem Bá Vương Biệt Cơ nữa xD

***

(Trương Quốc Vinh và Lâm Thanh Hà đánh mạt chược, bị thua thảm luôn)

Trương Quốc Vinh: Em muốn đánh một lần nữa, em không tin Đông Tà sẽ thua Đông Phương Bất Bại!

Lâm Thanh Hà: Hờ, không phải nói đùa đâu từ hồi quay Đông Phương Bất Bại, chị chưa từng thua bao giờ!

***

Trương Quốc Vinh: Tôi và Thanh Hà định quay một bản parody Lương Chúc, Lương Sơn Bá tưởng Chúc Anh Đài là nam, kết quả phát hiện là nữ liền hộc máu mà chết.

***

Trương Quốc Vinh: Phim của Vương Gia Vệ... Tôi nói với ông ấy, mai tôi phải mở một buổi họp báo, hy vọng có được trạng thái tốt nhất, tối mai tôi còn có một bữa tiệc, phải đạt được 120% tinh thần tham gia, hy vọng ông thả tôi về sớm chút, cho tôi về đánh một giấc thật ngon. Ông nói được, chín giờ sẽ thả người. Hờ! Kết quả thì sao! Đợi đến 10 giờ hơn! Mới quay cảnh đầu tiên!

***

Fan hâm mộ: Vì sao răng của anh vừa trắng vừa đẹp thế?

Trương Quốc Vinh: Đánh răng một lần mỗi buổi sáng tối.

***

(Lúc quay It's A Wonderful Life, mắt của Trương Quốc Vinh bị thương, có fan hâm mộ đến xin chữ ký)

Trương Quốc Vinh: Anh chỉ còn một con mắt, liệu có thể chỉ cần ký một nửa không? (vậy là ký mỗi chữ một nửa)

***

PV: Rút lui khỏi giới âm nhạc nhiều năm như vậy vẫn được fan hâm mộ âm nhạc yêu thích điên cuồng, anh nghĩ thế nào.

Trương Quốc Vinh: Lạc đà gầy vẫn hơn ngựa béo mà.

***

PV: Ở ngoài đời anh có chấp nhận tình yêu đồng giới không?

Trương Quốc Vinh: Hoàn toàn chấp nhận, tôi nhiều gay friends lắm.

***

(Lúc quay Kim Chi Ngọc Diệp, Trương Quốc Vinh và Lưu Gia Linh chụp ảnh thân thiết để làm đạo cụ.)

Trương Quốc Vinh: Tặng em một bức, bày ở nhà nhé! Đừng để anh ta cho rằng em chỉ có mỗi anh ta, anh ta là tất cả của em. Em còn có Quốc Vinh mà! (Lương Triều Vỹ và Lưu Gia Linh lúc này đang có tin đồn)

***

PV: Anh không giống những người đàn ông nam tính bình thường, anh đẹp dịu dàng và tinh tế, tạo cho mọi người cảm giác không thực, anh có ý định theo đuổi phong cách nghệ thuật này không?

Trương Quốc Vinh: Sao tôi lại không nam tính? Hả? (Ưỡn ngực, giương vai) Anh xem, tôi khỏe mạnh cao lớn thế này, cơ bắp cũng phát triển đó!

***

Trương Quốc Vinh: Len Len* bướng bỉnh lắm, không giống em gái tôi, cũng không giống em trai tôi, giống con gái tôi hơn.
(Cách phát âm tiếng Quảng của Liang Liang, biệt danh của Viên Vịnh Nghi)

Viên Vịnh Nghi: Bố ơi xD

***

(Lúc tuyên truyền Mãn Hán Toàn Tịch ở Đài Loan, Trương Quốc Vinh đi thăm sông Ái)

Trương Quốc Vinh: Tôi hợp với Ái Hà nhất, bởi vì những ngôi sao hợp tác với tôi đều nhanh chóng kết hôn hết, chứng minh sức mạnh của tôi với thần tình yêu chả khác là bao.

***

Trương Quốc Vinh: Thời điểm đỉnh cao nhan sắc của tôi đã qua rồi, lúc ở concert chia tay khi 33 tuổi là lúc rực rỡ nhất, không có ai mặc màu đỏ đẹp hơn tôi. Giờ cũng được, nhưng tôi không còn muốn vậy nữa, tôi thích dáng vẻ bây giờ, hơi tùy tiện một chút, cũng không còn thích mặc lễ phục nữa.

***

Trương Quốc Vinh: Này anh bảo tôi mà quay lại liệu có bị thành sao hết thời không?

PV: Cũng chẳng biết nữa.

Trương Quốc Vinh: Ra đĩa hát không hề tuyên truyền gì, bán được 110 nghìn bản ở Đài Loan, 130 nghìn bản trong hai ngày ở Hồng Công, anh còn bảo tôi hết thời?

***

PV: Vì sao phải để râu, liệu có giống trẻ con giả làm người lớn?

Trương Quốc Vinh: ...Tôi đã là người lớn rồi mà (Lúc đó 40 tuổi)

***

(Trương Quốc Vinh đi cùng bạn, bị fan vây quanh)

Bạn: Thảo nào mấy ngôi sao lớn đều không thích ra đường, phiền chết đi được, cậu có phiền không?

Trương Quốc Vinh: Không phiền, ngày nào đó ra đường chả có ai nhận ra mới thảm.

***

Thư Kỳ: Ca Ca anh đẹp trai quá, suốt ngày dạy em diễn xuất, lại còn tỉ mỉ... Không biết bao giờ anh dạy em hát đây?

Trương Quốc Vinh: Em không có năng khiếu ca hát đâu, tập trung đóng phim đi.

***

Nhĩ Đông Thăng: Phim Sắc Tình Nam Nữ từng tìm Trương Quốc Vinh, Trương Học Hữu, Châu Tinh Trì, trong đó Trương Quốc Vinh là người thích hợp nhất, có thể nói là lựa chọn tốt nhất.

Trương Quốc Vinh: Thật hay giả đấy! Thấy tôi nhận bộ phim này thì bảo tôi tốt nhất trong ba người hả?

***

Trương Quốc Vinh: Hiệu quả của trị liệu rụng tóc khá tốt, tóc dày lên nhiều, khuyết điểm duy nhất là lông toàn thân cũng dày lên theo.

***

PV: Ca sĩ Hồng Công muốn mở liên tiếp 10 buổi diễn ở Nhật Bản sẽ cực kỳ khó khăn.

Trương Quốc Vinh: Đấy là vì tôi nổi tiếng mà.

***

Trương Quốc Vinh: Tôi không đi căng da đâu. Tôi đã chấp nhận quy luật tự nhiên từ lâu rồi, cũng không tiêm nhau thai cừu làm gì.

PV: Nghe nói Hoàng Triêm hay làm việc này.

Trương Quốc Vinh: Ông ấy tiêm hay không có gì khác nhau đâu :v , thế thì các bạn nghĩ nên chọn cái nào?

***

PV: Không ngờ Ca Ca chơi trò chơi điện tử cũng rất siêu, vì sao lại biết chơi thứ này?

Trương Quốc Vinh: Lúc nhỏ từng chơi rồi.

PV: Thật sao? Lúc anh còn nhỏ làm gì có thứ đó

Trương Quốc Vinh: Sao thế, lúc anh còn nhỏ không có sao?

***

(Vương Tinh bình luận về Tinh Nguyệt Đồng Thoại)

Trương Quốc Vinh: Ông ấy là đạo diễn có máu mặt nhất xứ Hồng Công này, trước giờ tôi chưa từng đóng phim của ông cảm thấy vô cùng tiếc nuối.

PV: Hay là tôi cố lôi kéo hai người chụp chung một bức được không?

Trương Quốc Vinh: Mọi người cứ tiếp tục giữ quan hệ bạn bè thì tốt hơn, tôi thà tiếp tục tiếc nuối.

***

Trương Quốc Vinh: Tôi đang định quay một bộ phim, cần một diễn viên biết diễn lại là mỹ nữ cổ điển, lựa chọn là Mạc Văn Úy

PV: Nhưng Mạc Văn Úy đẹp sao? là mỹ nữ cổ điển sao?

Trương Quốc Vinh: Không đẹp tôi sẽ khiến cô ấy đẹp.

***

PV: Anh có ý định gia nhập công ty đĩa nhạc Anh Hoàng của Dương Thụ Thành không?

Trương Quốc Vinh: Ngài Dương chê tôi đắt quá

PV: Vậy anh có giảm giá không?

Trương Quốc Vinh: Ngài Dương giàu có như thế, tôi chả phải tăng giá ấy chứ.

***

(Bài hát mới Tay Trái Phải của Trương Quốc Vinh được đồn là ẩn dụ quá trình từ tình cảm dị tình thành tình cảm đồng tính)

PV: Bài hát này là tiếng lòng của anh sao?

Trương Quốc Vinh: Lời là Lâm Tịch viết, anh đi hỏi Lâm Tịch xem đó có phải tiếng lòng của Lâm Tịch không?

PV: Anh thích tay trái hay tay phải?

Trương Quốc Vinh: Tôi tay trái tay phải đều thích hết, chân trái chân phải cũng thích nốt.

***

Trần Bảo Châu: Ưu điểm của Trương Quốc Vinh chính là chân thật. Tôi rất thích sự chân thật của cậu ấy.

Trương Quốc Vinh: ... Chỉ có thế thôi ạ?

***

PV: Trang phục trong đêm diễn có phải hơi gợi cảm quá không?

Trương Quốc Vinh: Gợi cảm? Chín người mười ý thôi, tôi lại cảm thấy tôi của hôm nay là gợi cảm nhất (Sơ mi trắng, quần âu đen)

***

( Ngày công chiếu bộ phim Duyên Tình Okinawa)

Vương Phi: Vai diễn này của tôi...xuyên suốt hết cả câu truyện.

Trương Quốc Vinh: Thì chả là nữ chính còn gì nữa.

***

(Ở hiện trường buổi diễn Passion)

Trương Quốc Vinh: Các bạn đừng tò mò về vấn đề tình cảm của tôi nữa, hỏi nhiều vậy làm gì, có phải lên giường với các bạn đâu.

***

(Trương Quốc Vinh bị chụp trộm nắm tay cùng Đường Hạc Đức, phóng viên lấy tờ báo đăng bức anh cho Trương Quốc Vinh xem.)



Trương Quốc Vinh: Đẹp lắm, như ảnh chụp họa báo.

***


Đúng 0 giờ ngày 12/9, Đường Đường đã đăng bức ảnh này của Ca Ca kèm lời chúc mừng sinh nhật ^^ . Thật là sweet T>T ~~~




Ca Ca, sinh thần khoái lạc !




Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2018

Lược dịch "Nghệ thuật điện ảnh của Vương Gia Vệ", phần về A Phi Chính Truyện

Trích cuốn "The Cinema of Wong Kar Wai" (2016)
Người dịch: Do Hong Diep





A Phi Chính Truyện (Days of Being Wild) là một tác phẩm đẹp đẽ mê ly và lối kể chuyện khởi đầu cho phong cách đặc trưng Vương Gia Vệ (Wong Kar Wai) đã được phác họa mờ qua Vượng Giác Tạp Môn (As Tears Go By). Nó cũng đánh dấu sự hợp tác đầu tiên giữa Vương với người đạo diễn hình ảnh giỏi nhất của ông, Christopher Doyle. 

A Phi Chính Truyện có thể đã dễ dàng giết chết sự nghiệp của Vương Gia Vệ, không chỉ vì doanh thu phòng vé ít ỏi, mà chủ yếu vì nó chế nhạo đặc tính của điện ảnh Hong Kong. Trong một bộ phim. Ông đi từ kẻ-tạo-hit thành một tác giả tự đam mê lạc thú của riêng mình. Phim của ông đầy tính nghệ thuật, không quan tâm tới khán giả, cách làm phim chậm và tốn kém, vô trách nhiệm với tiền của người khác.

Để cứu vãn sự nghiệp của mình, ông thành lập công ty riêng, Jet Tone, cùng với người bạn đạo diễn Lưu Trấn Vỹ (Jeff Lau) ... Điều Vương Gia Vệ mang đến cho công ty, ngoài tài năng của mình, còn là một tài sản không thể tranh cãi: Các ngôi sao đều muốn làm việc với ông dù cho quản lý của họ không muốn vậy. Trương Quốc Vinh (Leslie Cheung) hoàn toàn tự hào với thành quả của anh trong A Phi Chính Truyện - vai diễn đã mang lại giải Kim Tượng Nam Diễn Viên Xuất Sắc Nhất, và cũng là vai diễn hay nhất của anh tính tới thời điểm đó. Sau đó anh đã tham gia vào bộ phim thiên sử thi võ thuật Đông Tà Tây Độc (Ashes of Time) cùng dàn siêu sao Lâm Thanh Hà (Brigitte Lin), Trương Mạn Ngọc (Maggie Cheung), Lương Gia Huy (Tony Leung Ka-fai), Trương Học Hữu (Jacky Cheung), Lương Triều Vỹ (Tony Leung Chiu-wai) ... Bất chấp tiếng tăm độc hại của Vương Gia Vệ, Jet Tone vẫn có khả năng gọi vốn cho bộ phim chính nhờ dàn diễn viên danh tiếng và lớn nhất trong lịch sử điện ảnh Hong Kong này. 

Điều gì khiến Vương thu hút được các diễn viên này ? ... Jude Law từng nói “Tôi đã được vui thỏa thích. Mỗi ngày đều mới lạ”. Các diễn viên cũng cảm thấy an toàn khi làm việc với ông. Ông nhận thức rõ một ngôi sao màn bạc cần và muốn gì. Và biết làm sao đảm bảo điều đó. Không đạo diễn nào có thể làm cho diễn viên của mình hấp dẫn hay có diễn xuất tự nhiên hơn Vương. Ông nói “Tôi luôn nói với diễn viên, tôi chính là chiếc lưới an toàn của họ. Đừng lo gì cả, cứ nhảy đi và tôi sẽ đỡ được họ” . Và họ tin tưởng ông.


6 đoạn đối thoại với Vương Gia Vệ:

A PHI CHÍNH TRUYỆN: 

- Nhân vật của Leslie và Maggie và Carina và Tony đều giống những người tôi gặp khi còn rất trẻ. Trong khu nhà tôi, có một anh chàng giống nhân vật của Leslie, và một trong số bạn gái anh ta giống Maggie trong phim, luôn ngồi ngoài căn hộ, đôi khi đến sáng. Mẹ tôi lo lắng cho cô ấy, và cô ấy thì luôn nói “Tôi phải đợi anh ấy”.


Và anh ta cũng không có trái tim như Yuddy?

- Vâng. Anh ấy rất đẹp trai, rất nam nhi. Anh ta đã trở thành một gangster thành công ở Kong Kong ...
Rất nhiều những ký ức như vậy trong bộ phim này. Mọi người hỏi sao có quá nhiều màu xanh trong phim. Đó là bởi căn hộ của chúng tôi có màu xanh. 


Và nhân vật Yuddy là theo kiểu phong cách Tây phương.

- Dĩ nhiên, cách ăn mặc, dáng vẻ bề ngoài - áo sơ mi và kiểu tóc. Điều đầu tiên chúng ta nhìn thấy anh ta làm là mua Coca. Với chiếc túi Pan Am. Và cách anh ta bước đi - có một miếng kim loại ở gót giầy.




Hãy nói một chút về Leslie, người thật sự tuyệt vời trong phim trong vai một anh chàng sát gái khao khát tìm kiếm người mẹ đẻ của mình. Như các diễn viên trong Vượng Giác Tạp Môn, có vẻ mọi người ban đầu đã không nghĩ anh ấy là một diễn viên thực sự.

- Vào lúc đó, Leslie tập trung chính vào sự nghiệp ca nhạc. Anh ấy thực sự đã trải qua một quãng đường khó khăn. Khi anh ấy khởi nghiệp, bằng một cuộc thi hát, mọi người không thực sự thích anh. Họ nghĩ anh giả tạo và tự luyến. Trong buổi biểu diễn đầu tiên anh đội một chiếc mũ. Anh ném chiếc mũ về phía khán giả và họ ném trả lại. Anh ấy mất nhiều năm để vượt qua và trở thành một siêu sao trên sân khấu, và sau đó là trên màn ảnh rộng. Sau Anh Hùng Bản Sắc (A Better Tomorrow), sự nghiệp diễn viên của anh mới cất cánh.

Một tuần trước khi khởi quay, tôi thu xếp một buổi tập với các diễn viên và máy móc ở Cafe Queen, vì tôi biết việc thu âm trực tiếp lần đầu sẽ làm họ lo lắng. Khi anh dập bảng đá trước mặt họ thì họ sẽ sợ và mất tập trung. Tôi tưởng rằng một sự kiện hâm nóng thế này sẽ làm họ bớt căng thẳng. Nhưng ngược lại họ càng lo lắng hơn. Jacky tội nghiệp là nạn nhân đầu tiên. Anh ấy phải vừa nói vừa ăn một miếng bít tết lớn. Anh ấy đã không thể hoàn thành được lời thoại và phải từ bỏ sau 20 lần quay vì quá no không thể làm gì nữa. Leslie trông có vẻ bình tĩnh, nhưng khi anh ấy nói đoạn thoại, tay anh ấy rung hết cả.

Sau đó, tôi tổ chức bữa tối bình thường để làm mọi người dễ chịu hơn. Tôi đưa Leslie sang bên cạnh và nói “Với tôi, anh là một ngôi sao. Một ngôi sao khác một diễn viên. Một ngôi sao là ‘Tôi không quan tâm, một khi mà tôi ở đây, thì tôi cần tất cả sự chú ý. Tôi là trung tâm của vũ trụ’. Anh chưa cho tôi cảm giác đó, nhưng tôi biết đó là thứ anh tìm kiếm, và anh tự tin là anh có thể làm được. Vậy thì từ nay, mỗi khi anh đứng trước máy quay, anh phải cho tôi cái cảm giác đó. Anh phải có sự tự tin rằng anh là ngôi sao của buổi diễn”. Và anh trả lời “Tôi hiểu rồi”. Và anh ấy thực sự đã làm được điều đó. 


So sánh anh ấy với Andy Lưu Đức Hoa thế nào?

- Hai người họ chưa từng làm việc với nhau trước đó. Nó giống như việc đưa Brad Pitt và Tom Cruise vào trong cùng một bức tranh vậy - với tất cả sự lộng lẫy của họ. Do vậy, họ rất lịch sự với nhau, nhưng bạn có thể cảm thấy sự căng thẳng. Trong vài tuần đầu tiên họ đều làm tốt, nhưng sau đó có thể thấy sự khác biệt. Đầu tiên, Leslie chỉ đóng một bộ phim trong một lúc. Anh ấy nói với Andy “Cậu làm việc chăm chỉ quá. Mình chỉ có thể tập trung vào một bộ phim thôi. Và mình tin đây là cách để có diễn xuất tốt nhất”. Nhưng Andy phải đóng 5 bộ phim một lúc vì anh ấy không thể từ chối ai. Nên chúng tôi có nhiều thời gian hơn với Leslie, và Andy có thể cảm thấy sự chú ý chuyển sang Leslie.


Leslie diễn tốt hơn.

- Anh ấy tập trung hơn. Nhưng anh ấy cũng có vấn đề tương tự. Anh ấy có nụ cười Leslie, bước đi Leslie, tính khí Leslie. Tôi nhớ ngày đầu quay cảnh mở màn, tôi bắt đầu với bước đi của anh ấy. Đó cũng là cách tôi thường bắt đầu với các diễn viên. Và họ thường hỏi “Tôi mất cả tuần để bước đi ! Tại sao chứ ?”, bởi vì “Anh phải tìm được đúng tâm trạng và đúng giai điệu. Anh phải thuyết phục tôi rằng chính nhân vật đó đang bước đi. Tôi không muốn thấy anh đi. Tôi muốn nhìn thấy con người này bước đi” ...


Đến buổi công chiếu. Anh đã ở đó. Và anh có thích bộ phim của anh.

- Vâng tôi thích. Nhưng tôi cũng cảm nhận được ngay những phản ứng.


Phản ứng ngay?

- Ngay lập tức. Mọi người trong tâm trạng rất tốt khi bộ phim bắt đầu. Đặc biệt trong 10’ đầu, vì bộ phim mở màn với Maggie và Leslie, họ trêu chọc nhau thật dễ thương. Và sau đó, bạn có thể thấy nhiệt độ tăng lên, mọi người bắt đầu căng thẳng. (Cười). Khi đèn bật lại, toàn bộ rạp yên lặng, và bạn biết đó không phải điều tốt đẹp gì. Khi tôi đi ra, tôi bước tới  bên Mai Diễm Phương (Anita Mui) - người hát bài chủ đề của bộ phim, cô ấy chỉ tới vào mấy phút cuối của phim. Và cô ấy chỉ hỏi “Sao bài hát của em cuối phim mới có ?”. Chỉ có thế. Không ai thực sự nói gì với tôi. Họ không biết nói gì cả. Tôi đứng ngoài hút thuốc, và mọi thứ im lặng tuyệt đối. Mọi người cố tránh xa tôi. Cuối cùng, Ngô Vũ Sâm (John Woo) bước tới và nói “Tôi thích nó. Đó là bộ phim hay”. Tôi nghĩ anh ấy chỉ muốn chứng tỏ sự ủng hộ của mình.

Ngày tiếp theo. Bộ phim là một scandal, Đặng Quang Vinh (Alan Tang - nhà sản xuất) không hề gọi điện. Tôi nghĩ anh bị sốc. Tôi cùng Esther tới nhà hàng và mọi người xung quanh đang nói về bộ phim và họ ghét nó thế nào. Chúng tôi rời đi mà không ăn gì.


Chuyện Là Như Vậy
- Ca khúc chủ đề phim do Mai Diễm Phương thể hiện



Thứ Tư, 4 tháng 7, 2018

A Phi Chính Truyện ra rạp Trung Quốc sau 28 năm

Nguồn: tuoitre.vn

Ngày 25-6, tác phẩm kinh điển A Phi chính truyện do Vương Gia Vệ đạo diễn, Trương Quốc Vinh và Trương Mạn Ngọc đóng chính, đã chính thức công chiếu tại Trung Quốc sau 28 năm ra mắt khán giả Hong Kong.


Bộ phim A Phi chính truyện quy tụ dàn diễn viên tên tuổi gồm: Trương Quốc Vinh, Trương Mạn Ngọc, Lưu Gia Linh, Lưu Đức Hoa, Trương Học Hữu và Lương Triều Vỹ tham gia diễn xuất với tư cách khách mời, lần đầu tiên công chiếu tại Hong Kong vào ngày 25-6-1990.

28 năm sau, cũng ngày 25-6, bộ phim chính thức công chiếu trên 2.500 rạp chiếu phim ở khắp các tỉnh thành Trung Quốc

Đối với việc bộ phim A Phi chính truyện công chiếu tại Trung Quốc, đạo diễn Vương Gia Vệ đã dùng câu thoại kinh điển của nhân vật Húc Tử do Trương Quốc Vinh đóng để bày tỏ: "Loài chim không chân vẫn đang bay".

Nguyên văn câu thoại như sau: "Tôi nghe người ta nói, trên thế giới này có một loài chim không có chân, nó chỉ có thể liên tục bay, bay đến khi nào mệt mỏi thì sẽ ngủ trong gió, loài chim này cả đời chỉ có thể đáp xuống đất một lần, đó là khi nó chết…".


Bộ phim lấy bối cảnh Hong Kong thập niên 60, Húc Tử là chàng trai bất kham, quen hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác, nhưng nội tâm chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ.

Ban đầu, khi đạo diễn Vương Gia Vệ tìm Trương Quốc Vinh đóng bộ phim A Phi chính truyện chỉ là mời anh tham gia diễn xuất với tư cách khách mời, dự kiến quay trong hai tuần, nhưng sau đó ông nhận thấy biểu hiện của Trương Quốc Vinh rất tốt nên đã tăng đất diễn cho anh, kết quả là từ vai phụ trở thành nam chính.


Trương Quốc Vinh đóng vai chàng "A Phi" với tính cách bất kham

Trang Apple Daily cho hay, cảnh Húc Tử xin làm bạn 1 phút với nhân vật của Trương Mạn Ngọc trở thành cảnh phải quay lại nhiều lần nhất trong sự nghiệp của Trương Quốc Vinh, với 47 đúp. Là người cầu toàn, đạo diễn Vương Gia Vệ đòi hỏi đôi tình nhân màn ảnh quên đi máy quay và đoàn làm phim, hoàn toàn nhập thân vào vai diễn, tạo ra cảm xúc yêu đương tựa như chỉ có hai người tại bối cảnh.

Vương Gia Vệ tiết lộ thêm với Apple Daily, thời điểm 3h chiều ngày 16/4 được nhắc tới trong cảnh này chính là khoảng thời gian đoàn phim bắt đầu ghi hình. Đạo diễn mong muốn đưa yếu tố hiện thực vào phim của mình, vô tình tạo nên một trong những khoảnh khắc kinh điển của điện ảnh thế giới.


Cũng với A Phi chính truyện, Trương Quốc Vinh từng điên cuồng giảm cân, chỉ vì một lời than thở vu vơ của đạo diễn Vương Gia Vệ. Trước ngày phim bấm máy, nam nghệ sĩ đi du lịch, khiến anh có phần “phát tướng”. Khi vừa gặp lại, Vương Gia Vệ vô thức thốt lên: “Làm gì có A Phi nào mập thế này!”. Nghe vậy, Trương Quốc Vinh lập tức tập luyện, kiêng khem, giảm thần tốc 7kg trọng lượng, vòng eo cũng chỉ còn hơn 72cm.

Trương Quốc Vinh đã nhờ vai Húc Tử trong phim A Phi chính truyện đoạt giải thưởng đầu tiên trong sự nghiệp diễn xuất - Nam diễn viên xuất sắc tại Liên hoan phim Kim Tượng Hong Kong lần thứ 10.


Năm 1991, A Phi chính truyện đã đoạt 5 giải thưởng trong số 9 giải đề cử tại Liên hoan phim Kim Tượng Hong Kong lần thứ 10, gồm: Phim truyện hay nhất, Đạo diễn xuất sắc, Nam diễn viên xuất sắc, Quay phim xuất sắc và Thiết kế mỹ thuật xuất sắc.

Sau thành công của A Phi Chính Truyện, đạo diễn Vương Gia Vệ, nhà quay phim Christopher Doyle (tên tiếng Hoa là Đỗ Khả Phong) và nhà thiết kế mỹ thuật Trương Thúc Bình đã phối hợp thành tổ hợp cùng mang lại các tác phẩm kinh điển cho điện ảnh Hong Kong như Đông Tà Tây Độc, Trùng Khánh Sâm Lâm, Xuân Quang Xạ Tiết, Hoa Dạng Niên Hoa ...

Một bức ảnh hậu trường của phim
Từ trái qua: Trương Mạn Ngọc, Lưu Gia Linh, Trương Quốc Vinh