Tìm kiếm bài trong Blog này

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2019

Christopher Doyle nói về Trương Quốc Vinh



💖 “Điều vinh dự nhất trong cuộc đời tôi, chính là với tư cách một nhà quay phim, làm cầu nối cho Leslie Trương Quốc Vinh với các khán giả”. Khi nói những lời này, bàn tay đang cầm ly bia của Doyle run bắn lên. 

💖 "Tôi không thể không yêu anh ấy... Leslie vĩnh viễn ở trong trái tim tôi” 

💖 "Anh ấy dựa vào tình yêu và tinh thần cổ vũ mà sống. Cho nên anh ấy cần điện ảnh, anh ấy cần khán giả. Để đưa ra quyết định đó, có lẽ là anh cảm thấy khổ sở quá mà muốn được nghỉ ngơi, nhưng tôi nghĩ anh ấy biết - rằng tất cả chúng ta đều yêu quý anh ấy”. 

💖 "Tôi yêu Trương Quốc Vinh, trước nay lời tôi nói đều là nghiêm túc, từ quá khứ đến bây giờ cho đến tương lai, tôi nhất định không thay đổi. Leslie sẽ tái sinh, và lại tiếp tục tái sinh". 

💖 "Nam nhân duy nhất tôi quan tâm chính là Trương Quốc Vinh, những người khác tôi mặc kệ". 

💖 "How fucking beautiful man. I love him". Chris Doyle đã khóc trong một bài phát biểu tại The Chinese University of Hong Kong. 

* Thông tin thêm: Christopher Doyle từng hợp tác với Trương Quốc Vinh qua 5 bộ phim 《A Phi Chính Truyện》, 《Đông Tà Tây Độc》, 《Xuân Quang Xạ Tiết》, 《Phong Nguyệt》, và 《Nam Sanh Nữ Tương: Trung Quốc Điện Ảnh chi Tính Biệt》. Tên tuổi của Doyle thường được quốc tế tôn vinh là một trong những nhà quay phim xuất sắc và quan trọng nhất của điện ảnh thế giới đương đại.
_______

Nguồn bài: https://www.facebook.com/groups/lcifc/permalink/1099499393594483/
Dịch bởi: Leslie Sara



Tài nấu nướng của anh ra sao ?


Nấu ăn là một nghệ thuật, và người đầu bếp cũng là nghệ sỹ. Leslie không chỉ biết hát biết diễn mà ngay cả việc nấu nướng anh cũng thành thạo. Nhiều người đã được thưởng thức và công nhận điều này 😆

💠 "Món nấu sở trường nhất của tôi là cà ri gà và sườn xào chua ngọt, đạt tiêu chuẩn đầu bếp chuyên nghiệp luôn đó ^^. Tôi đã học ở đâu à ? Hồi sang Anh quốc du học, phải tự biết chăm sóc bản thân nên tôi tự nấu ăn rồi bất tri bất giác mà học được thôi. Cô giúp việc người Phillipines nhà tôi ban đầu không biết nấu ăn, tôi đã tận lực dạy cho cô ấy, hiện trình nấu nướng của cô ấy xuất sắc luôn rồi. Các món ăn cô ấy nấu đều rất hợp khẩu vị của tôi." ---《Đầu Đề Tuần San》 (1988)

💠 Có lần tôi hỏi thăm Trương Quốc Vinh liệu tôi có thể đến nhà anh chụp ảnh không. Anh ấy không chịu, nói muốn giữ gìn sự riêng tư. "Tôi không muốn công khai nhà cửa. Nhưng bất quá coi như là không phải chụp ảnh thì các bạn vẫn có thể đến nhà tôi tham quan, rồi cùng ăn cơm chiều nhé". Quốc Vinh nói anh ấy là một người cung Xử Nữ điển hình, hướng nội và chú trọng gia đình, lại còn thích nấu ăn và nấu ăn rất tốt. Những món như cà ri gà, tôm bọc trứng tráng ... đều tuyệt đối không làm khó được anh ấy. ---《Minh Báo Tuần San》 (1988)

💠 Anh ấy rất thích nấu ăn và trổ tài trong nhà bếp. Anh thường chạy xe đến khu chợ ướt để mua nguyên liệu. Anh cũng rất thích nấu món 'canh cá cải xanh cà rốt'. Anh nói món canh này giúp nhuận hầu và thanh nhiệt. Món cá chưng cũng là món tủ của Ca Ca. Một con hải hồng ban nặng 14 lạng anh cho thể chưng đến chín tới vừa vặn luôn, xương và thịt được tách rời mà không hề bị nấu chín quá. Các bằng hữu đã thử qua món này đều khen không dứt miệng. Cửu cô nương (minh tinh Bạch Tuyết Tiên) là một trong số những bằng hữu ấy. Nếu như Ca Ca là nữ nhân, anh hẳn phải là bà nội tướng hoàn hảo ! ---《Hồng Kông Thương Báo》 (2003)

💠 Hôm ấy chúng tôi khởi công khá sớm nên tất cả quyết định dùng cơm trưa ở nhà anh. "Để tôi làm một bữa cơm đơn giản thôi nha" Leslie nói rồi đi vào nhà bếp, cùng các cô giúp việc nấu ăn. Anh thường xuyên quay lại phòng khách nói chuyện, nhưng tựa hồ luôn không yên lòng nên lại mau mau chóng chóng trở vào nhà bếp. Chừng một tiếng sau, anh cùng các cô giúp việc hớn hở náo nhiệt bưng các món lên phòng ăn. Có món cháo gạo nấu cùng thịt gà và sò điệp, có món phở xào, và vài món khác nữa, tiếc là tôi không nhớ kỹ. Kỳ thực là do món cháo anh nấu quá ngon, tôi chỉ tập trung thưởng thức nó nên không ăn những món khác, tôi ăn liên tiếp mấy chén cháo liền. Tôi đã nói với Leslie "Đây là món cháo ngon nhất mà tôi từng được ăn". Leslie rất vui, thấy chén của tôi trống rỗng lập tức tự tay múc thêm cho tôi. Tôi không phải là mỹ thực gia, cho nên không tự tin vào vị giác của mình, nhưng ngay cả nhà quay phim Thanh Vĩnh tiên sinh, các thợ làm tóc và chuyên gia trang điểm Hồng Kông cũng đều khen ngợi không dứt miệng, có thể thấy món cháo gạo của Leslie thực sự ngon vô cùng. ---《Trương Quốc Vinh Đích Thời Quang》 (2004)

_________

Dịch bởi: Heobeo




Nhà thiết kế Trương Thúc Bình chia sẻ về Leslie qua hai vai diễn Hà Bảo Vinh và Húc Tử




* Hà Bảo Vinh = Trương Quốc Vinh ?

- Trương Thúc Bình: "Leslie trong phim chiếm thời lượng ít hơn, nhưng anh đã biểu hiện đầy đủ cá tính của nhân vật Hà Bảo Vinh. Có lẽ bởi vì kỹ năng diễn xuất của anh ấy quá xuất sắc, cho nên có không ít người đã nghĩ nhầm rằng Leslie ở ngoài đời tính cách cũng tương tự vai diễn trong phim, tùy hứng phóng đãng. Bản thân Leslie từng chia sẻ anh đã cần rất nhiều thời gian và tâm sức để thấu hiểu trọn vẹn nhân vật này.

Bên ngoài Leslie là một người có lối sinh hoạt rất qui củ, hết thảy mọi thứ đều muốn chỉnh chỉnh tề tề. Nhưng anh lại diễn vai Hà Bảo Vinh có lối sống bản năng tùy hứng, thích gì là làm nấy, so với cá tính thật của anh ấy hoàn toàn không giống. Ngược lại, nhân vật Lê Diệu Huy mới là tương đối giống với bản thân Leslie, tôi muốn làm cái này làm cái kia, tôi muốn kiếm tiền, tôi muốn trở về Hồng Kông, mọi thứ đều rất có trật tự.

Thực sự việc nắm bắt để hiểu rõ tâm tính của loại người luôn chọc cho người ta phát điên lên như Hà Bảo Vinh là khá khó khăn đối với Leslie. Căn bản anh không phải dạng người này, nhưng từng chút một anh ấy đã diễn dịch nên vai diễn. Đây mới gọi là phần thú vị của câu chuyện! "

-----

* Húc Tử = Trương Quốc Vinh ?

- Trương Thúc Bình: "Hình tượng nhân vật gần với con người anh ấy nhất luôn là trong《A Phi Chính Truyện》. Hồi tưởng lại nhân vật Húc Tử này, nếu như không phải do anh ấy diễn thì chẳng ai khác có thể diễn được.

Leslie rất thích hợp với nhân vật. Tại thời điểm đó, từ dáng hình, ánh mắt, làn da, mọi thứ của anh ấy đều phù hợp với nhân vật. Nửa chính nửa tà, rất thích hợp tùy ý cho anh ấy diễn.

Mặc dù Leslie tâm ứng trời sinh đặc biệt thích hợp với dạng nhân vật ở giữa ranh giới chính - tà như thế, nhưng cùng một chi tiết anh ấy đều diễn đi diễn lại nhiều lần, anh ấy luôn muốn thử cho nhân vật những khía cạnh khác biệt. Anh ấy rất thông minh và sắc sảo, hiểu rõ việc chịu khó linh hoạt biến đổi sẽ đem lại lợi ích như thế nào đối với một diễn viên."

________

Chú thích: William Chang Trương Thúc Bình là nhà thiết kế mỹ thuật (chỉ đạo nghệ thuật) bậc thầy của làng nghệ Hồng Kông. Đa số các bộ phim điện ảnh nổi bật nhất của Leslie đều có bàn tay sáng tạo của William, từ Thiến Nữ U Hồn cho đến các phim của Vương Gia Vệ. Hai người họ còn hợp tác ăn ý trong lĩnh vực âm nhạc (các bộ phục trang mê hoặc của Leslie trong World Tour 1997 đều là thiết kế của William)



Thứ Năm, 5 tháng 9, 2019

Những lời Leslie đã nói tại Passion Tour

Nguồn: Group 張國榮國際歌迷會 Leslie Cheung International Fans Club
Dịch bởi: Heobeo


_______

" Tôi là chính tôi
Là pháo hoa với màu sắc riêng biệt
Giữa trời cao biển rộng
Muốn làm bọt biển kiên cường nhất
Tôi yêu chính tôi
Khiến tường vi đơm hoa kết trái
Nơi sa mạc cô đơn
Vẫn kiêu hãnh trổ hoa rực rỡ " - Trích ca khúc 《Tôi》
_______




NHỮNG LỜI LESLIE ĐÃ NÓI TẠI NHẠC HỘI 《NHIỆT TÌNH》


* ĐÊM NHẠC Ở HỒNG KÔNG:

🍂 Ca khúc 《Tôi》 là do tôi cùng Lâm Tịch sáng tác. Thượng Đế tạo ra con người là công bằng, không phân biệt nam nữ, không phân chủng tộc, không phân người da trắng người da đen. Có vài người thích mèo, có vài người thích chó, có vài người lại thích người đặc biệt một chút, có như vậy họ mới có thể hạnh phúc, vì sao chúng ta không thể tác thành cho họ ? Miễn là họ sống hạnh phúc, người khác không có quyền hỏi đến !

🍂 Tôi không phải thánh nhân, cũng không có tư cách để thuyết giáo, chỉ là tôi luôn một mực sống chân thành với mọi người. Nhưng thầy bói tướng nói mệnh của tôi lấy chân thành đối đãi với người thì họ lại thường trả cho tôi điều ngược lại. Tôi ở trong làng giải trí này đã lâu, cũng quen với điều đó rồi.

🍂 Có năng lực trợ giúp cho người khác vẫn tốt hơn là cầu người khác giúp mình. Tôi là người có lòng tự trọng rất mạnh, tôi sợ nhất là mở miệng xin người khác giúp đỡ. Trong cuộc đời này, tôi tình nguyện cơ hội ít đi một chút, chứ không muốn cầu xin giúp đỡ.

* ĐÊM NHẠC Ở CÔN MINH:

🍂 Mấy năm gần đây, rất nhiều người làm tôi tổn thương, chẳng những tổn thương tôi mà còn làm tổn thương người thân, người yêu của tôi. Rõ ràng tôi là một nghệ sỹ, nhưng tôi cũng chỉ là con người bình thường, tôi chẳng có cách nào hơn ngoài việc đối mặt ... Đừng làm tổn thương tôi nữa, dù sao cũng vô vàn cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ tôi suốt bao năm qua. Đấng Thượng thiên công bằng mà, cho dù bạn là nam hay nữ thì cũng nên yêu nhất là chính bản thân mình ...

* ĐÊM NHẠC Ở QUẢNG CHÂU:

🍂 Các bạn nên lưu ý phần ca từ của bài hát 《Tôi》 , bởi vì đó là tiếng lòng của tôi ! Kỳ thực tôi làm việc luôn quang minh chính đại, không thẹn với lương tâm, nhưng thế giới bên ngoài kia luôn tồn tại những lời đồn không đứng đắn, tôi đều mặc kệ.

🍂 Tôi nghĩ các bạn cũng sẽ không quan tâm đâu nhỉ ! Who Care ! Chỉ có những người ngày đêm rình rập chụp lén tôi mới phải lén lút. Tôi thì luôn mong đợi được chụp cận mặt Close-Up kia !




Top 10 phim điện ảnh quốc tế hay nhất thập niên 90 của Tuần Báo Điện Ảnh Nhật Bản

Nguồn: Sohu
Dịch: Hang Vu & Heobeo


Tuần Báo Điện Ảnh (còn có tên gọi Kinema Junpo) là tạp chí phim ảnh lâu đời nhất của Nhật Bản. Ngày 5/09/19 tạp chí phát hành số đặc biệt kỷ niệm tròn 100 năm tuổi và bình chọn bảng danh sách “Những tác phẩm điện ảnh nước ngoài xuất sắc nhất thập niên 90" 


DANH SÁCH TOP 10: 

1. Cổ Lĩnh Nhai Thiếu Niên Sát Nhân Sự Kiện (1991) 
Đạo diễn: Dương Đức Xương 

2. Unforgiven (1992)
Đạo diễn: Clint Eastwood 

3. Pulp Fiction (1994) 
Đạo diễn: Quentin Tarantino

4. A Phi Chính Truyện (1991)
Đạo diễn: Vương Gia Vệ

5. Underground (1995)
Đạo diễn: Emir Kusturica

6. Thelma and Louise (1991)
Đạo diễn: Ridley Scott

6. Fargo (1996)
Đạo diễn: Joel Coen, Ethan Coen

8. Bá Vương Biệt Cơ (1993)
Đạo diễn: Trần Khải Ca

9. Trùng Khánh Sâm Lâm (1994)
Đạo diễn: Vương Gia Vệ

9. The Shawshank Redemption (1994)
Đạo diễn: Frank Darabont

9. Goodfellas (1990)
Đạo diễn: Martin Scorsese

9. Reservoir Dogs (1992)
Đạo diễn: Quentin Tarantino


Trong "Top 10 phim điện ảnh nước ngoài hay nhất thập niên 90" của Tuần Báo Điện Ảnh có đến bốn phim Hoa ngữ.


《Cổ Lĩnh Nhai Thiếu Niên Sát Nhân Sự Kiện》 (hay A Brighter Summer Day) của đạo diễn Đài Loan Dương Đức Xương giữ vị trí đầu bảng. Phim được cải biên từ một sự kiện giết người có thật từng gây chấn động Đài Loan một thời. Đạo diễn Dương chọn sự kiện này làm điểm khởi đầu để đi vào tái hiện cuộc sống của người dân Đài Loan những năm 50, trầm mặc lặng lẽ đem những bi ai và vĩ đại của một thời đại đầy biến động biểu hiện lên màn ảnh.


Chiếm vị trí thứ 4 《A Phi Chính Truyện》 (hay Days of Being Wild) là một trong những tác phẩm tiêu biểu trứ danh nhất của đạo diễn Hồng Kông Vương Gia Vệ, đồng thời cũng là lần hợp tác kinh điển của Trương Quốc Vinh và Trương Mạn Ngọc. 《A Phi Chính Truyện》 tràn ngập hương vị hoài cổ. Tác phẩm đã khắc họa nội tâm của giới trẻ Hồng Kông thập niên 60 đầy suy tư chống chếnh mê mang suy đồi, lại ẩn chứa nét quyến rũ phi phàm, từng chi tiết nhỏ đều được xử lý đúng chỗ.


《Trùng Khánh Sâm Lâm》 (hay Chungking Express) ở hạng 9 là một tác phẩm khác của đạo diễn Vương Gia Vệ. So với 《A Phi Chính Truyện》 thì 《Trùng Khánh Sâm Lâm》 khác biệt ở chỗ các nhân vật trong phim mỗi người đều sở hữu thế giới nội tại kiềm chế, hết thảy u ám che giấu điểm kỳ quái của cá nhân hòa lẫn chìm khuất giữa lòng không gian đô thị thường ngày. Tác phẩm đã khắc họa nỗi cô độc của nhân loại và cả khát khao ái tình vô cùng tinh tế, bay bổng.


Vị trí thứ 8 thuộc về 《Bá Vương Biệt Cơ》 (hay Farewell My Concubine) - không còn nghi ngờ gì là tác phẩm xuất sắc nhất của đạo diễn Trung Quốc Trần Khải Ca. Sự phức tạp của bộ phim này nằm ở chỗ có thể đem tình tiết lịch sử tình hoài cùng tình cảm cá nhân dung hòa hoàn mỹ thành một tác phẩm kinh điển, khí thế rộng lớn lại tinh tế ôn nhu, là một tác phẩm tuyệt đối không thể xem nhẹ trong lịch sử phim ảnh Trung Quốc.



Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2019

Một số chuyện ngoài lề về tài năng âm nhạc của anh

Nguồn tin và clip:
https://www.facebook.com/groups/lcifc/permalink/971032343107856/




Leslie Trương Quốc Vinh đa tài ai cũng biết, vậy mà anh vẫn có lần khiêm tốn nói ngoài ca hát thì anh chẳng biết làm gì nữa, và "Tôi biết chơi dương cầm chút đỉnh thôi".

Trong một số clip được lưu truyền, Leslie có chơi guitar. Những người chơi thạo guitar xem qua đều khẳng định Leslie biết chơi guitar thật chứ không phải đang giả vờ làm màu. Trên thực tế, Leslie chơi dương cầm khá tốt, ít nhất là đủ để sáng tác nhạc và trình diễn trước ống kính camera.

Nhạc sĩ Clarence Hứa Nguyện Vi có viết bài hát Đời Này Kiếp Này (今生今世) cho Leslie hát trong phim Kim Chi Ngọc Diệp (He's a Woman, She's a Man - 金枝玉葉). Khi đến studio thu âm, chỉ có mỗi cây dương cầm làm nhạc đệm. Thực sự là rất khó để hát theo đàn dương cầm. Nhưng Leslie chẳng cần tới máy đếm nhịp hỗ trợ, hoàn thành luôn việc hát theo nhạc đệm dương cầm chỉ vỏn vẹn trong một take duy nhất. 

Khi ra phim trường thực tế, trong cảnh này Leslie vừa chơi dương cầm vừa hát. Clarence đã lo rằng Leslie sẽ hát không khớp khẩu hình, bị trật nhịp so với bản thu âm. Nhưng hóa ra là lo thừa! Leslie vẫn hoàn thành cảnh quay chỉ vỏn vẹn trong một take và hát giống y hệt như hôm ở studio, hoàn toàn không có sự sai lệch hay khác biệt nào. Hiệu ứng ra sao khán giả xem phim hẳn đã thấy. Clarence sau đó phải cảm thán "Cậu ấy thật là thiên tài khủng khiếp". 

Leslie cũng có khả năng sáng tác nhạc và soạn lời. Ca khúc Im Lặng Là Vàng (沉默是金) của anh đã gặt hái được vô số giải thưởng. Chương trình Âm Nhạc Truyền Kỳ của Đài Truyền Hình Trung Ương CCTV từng bình luận "Trương Quốc Vinh dù chỉ có một ca khúc này đi chăng nữa cũng đã đủ lưu danh cùng lịch sử của âm nhạc tiếng Hoa". 

Ca khúc Phong Tái Khởi Thì (風再起時) là được sáng tác khi Leslie có cảm hứng bất chợt trong lúc đang dùng cơm. Anh liền lấy sổ tay và bút ra ghi lại, toàn bộ quá trình chỉ tốn có 15 phút.

Nhạc sĩ người Đài Loan Trần Hiểu Huyên, từng viết hai ca khúc cho Leslie là Chuồn Chuồn Qua Đường (路過蜻蜓) và Khiết Thân Tự Ái (潔身自愛), đã nói: "Khi nghe ca khúc do Trương Quốc Vinh soạn cảm thấy anh viết nhạc rất có thần khí, hợp âm rất đẹp, êm tai lại cao cấp, hẳn phải là người đã học qua nhạc lý". Sau này mới biết Trương Quốc Vinh xuất thân không phải chính quy, chưa từng học nhạc lý, càng khiến cho người ta ngạc nhiên vì cảm thụ sáng tác tự phát của Leslie quá kinh diễm, Trần Hiểu Huyên cũng phải thừa nhận về căn bản Leslie là một thiên tài.

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2019

Đoản văn 《Này Đây Mười Năm Đầu》của Trương Quốc Vinh năm 1987

Nguồn: FB Leslie Cheung International Fan Club
Dịch bởi: Heobeo



Năm 1987, Leslie đã tự tay viết một đoản văn đăng trên tạp chí với tựa 《Này Đây Mười Năm Đầu》 (這十個年頭) để tổng kết sự nghiệp mười năm đầu tiên kể từ khi anh xuất đạo (debut). Anh viết rất tốt, thật sự đây là một tài liệu đáng trân quý:



" Từ khi tham gia cuộc thi hát Asian Singing Contest năm 1977 rồi dấn thân vào ngành giải trí, xem như tôi chưa kịp phát giác mà thời gian đã được tròn mười năm, quay đầu nhìn lại tôi vẫn không khỏi ngạc nhiên, là đã mười năm. Làm thế nào mà mười năm trôi qua chỉ như một cái chớp mắt ?

Nhớ ngày đó tôi vốn không có ý định đặt cược mười năm thanh xuân rực rỡ nhất của đời mình cho giới ca nhạc. Chỉ là xu hướng thời điểm đó thanh niên thích đi làm ca sỹ, tôi cũng thuận theo tự nhiên thử đi thi hát rồi làm ca sỹ cho biết, cũng không có so đo tính toán tương lai sẽ phấn đấu đạt được thù lao như thế nào, hoặc kỳ vọng sẽ có ngày bội thu danh và lợi ra sao. Cho nên nhiều năm qua đi trong lặng lẽ, với tôi mà nói thực tình cũng không phải là sự đả kích hay thất vọng gì quá lớn. Thật, chuyện này tôi đích xác là đang chia sẻ ngay thẳng. Rất nhiều người đã hình dung về tôi là 'thủ đắc vân khai kiến nguyệt minh' (có nghĩa nếu kiên trì chờ đợi mây tan thì sẽ được ngắm ánh trăng sáng), hoặc là 'khổ tận cam lai', nhưng kỳ thực tôi không cảm thấy những năm tháng đó của mình là 'dậm chân chờ đợi', càng chưa phát giác được như thế nào là 'khổ'. Tôi chỉ là luôn cố gắng để làm tốt phần việc của mình, làm việc trong ngành giải trí vừa làm vừa tìm niềm vui, ở một phương diện nào đó là đang thu thập kiến thức và tình đời, tự kiểm tra thái độ của mình trong công việc, chuyện được và mất tôi không quá đặt nặng. 

Đương nhiên không người nào lại nguyện ý nhìn thấy cố gắng nỗ lực của bản thân từ đầu đến cuối không đạt được thành tựu gì. Tôi cũng từng trải qua một số sự việc không như ý mà uể oải thất vọng. Nhưng nhìn chung những năm gần đây tôi vẫn là trong trạng thái tích cực, vui vẻ và tiến thủ xông xáo làm việc, không phải như mọi người tưởng tượng là 'âu sầu bất đắc chí', hoặc là 'rầu rầu không vui'.

Nhìn lại quá khứ, quả tình đã có khổ có vui, có chua có ngọt. Mười năm đầu này sẽ vĩnh viễn lưu lại trong tâm trí của tôi, tôi sẽ trân quý nó - thời gian của những ngọt bùi cay đắng, của những sướng vui buồn giận thấm đẫm mùi vị nhân gian. Chúng đều là những năm tháng hoàng kim tuế nguyệt, là bức phác họa cho quá trình trưởng thành của tôi. "

- Trương Quốc Vinh




Thứ Ba, 11 tháng 6, 2019

Tuần san Minh Báo bình luận về trang phục của nhạc hội 《Nhiệt Tình》

Dịch bởi: Hang Vu


Bài viết về trang phục của Passion Tour trên tờ tuần san Minh Báo, phân tích kiến giải nhằm đem lại một chút công đạo cho nhà thiết kế Gaultier trước những thị phi xung quanh bộ sưu tập đậm tính thời trang cao cấp haute couture này.
Tóc dài = ma nữ Sadako hóa thân ? 
Mặc váy = Đóng vai phụ nữ ? 
Bộ sưu tập này thực chất là đồ cũ ? ... 

=> Tất cả đều là sự diễn dịch ngớ ngẩn ! 




Nếu như tôi là Jean Paul Gaultier, tôi sẽ cảm thấy bi ai vì sự nông cạn và thô tục của văn hóa thời trang Hồng Kông.

Nếu như tôi là Jean Paul Gaultier, tôi thà chọn thiết kế hình ảnh cho một thần tượng nổi tiếng ở Nhật Bản. Vì nhìn từ con mắt kinh doanh, bất cứ nhãn hiệu thời trang nổi tiếng nào chỉ cần dựa vào thị trường Nhật Bản đã thu về lợi nhuận gấp nhiều lần từ các thị trường Đông Nam Á cộng lại, vì người Nhật Bản rất yêu chuộng hình ảnh được thiết kế riêng cho các thần tượng, đối với các nhãn hiệu thời trang mà nói thì hiệu quả kinh tế và lợi ích quảng bá không thể đoán chừng hết, ai thèm quan tâm đến Hồng Kông cơ chứ ?

Thế nhưng tôi không phải là Gaultier, ông ấy lựa chọn giúp Leslie Cheung - Trương Quốc Vinh, tự tay thiết kế hình tượng cho nhạc hội của anh ấy, trong khi có biết bao thần tượng nổi tiếng ở Nhật Bản ngày đêm hy vọng được hợp tác cùng Gaultier. Kết quả là, ông chỉ thiết kế một bộ cho Ryoko Hirosue nhưng lại toàn tâm toàn ý dốc sức trợ giúp Trương Quốc Vinh. Đều là vì danh tiếng lẫy lừng của 《Bá Vương Biệt Cơ》 và 《Xuân Quang Xạ Tiết》 đã lưu lại ấn tượng cho Gaultier về tài hoa của Trương Quốc Vinh. Nhật Bản tuy mạnh nhưng cũng chưa thể thành công trong việc đưa các thần tượng bản địa ra thị trường phương Tây thông qua hình thức nghệ thuật, nhưng người Nhật Bản có thái độ cầu thị chăm chỉ và kỹ lưỡng thăm dò đối với nghệ thuật văn hóa thời trang châu Âu.

Nếu như tôi là Gaultier, tôi nhất định sẽ hối hận. Nhìn Hồng Kông mà xem, tràn ngập trên báo đều là phê bình chỉ trích hình ảnh của Trương Quốc Vinh, tóc dài nhìn như hóa thân của ma nữ Sadako, mặc váy chính là vì muốn giả gái, bộ sưu tập haute couture thì bị hiểu lầm là thiết kế cũ từ năm ngoái ... Còn chưa uất ức và hối hận đến mức thổ huyết ? Chẳng trách Gaultier khi làm show mới ở Paris đã cự tuyệt và cho giới truyền thông Đông Nam Á ra đứng ngoài cửa. Chúng ta đối với văn hóa thời trang của quốc tế là như vậy đấy - hoàn toàn không biết cái ất giáp chi cả. Cuối cùng thì sẽ chẳng có nhà thiết kế thời trang quốc tế đẳng cấp đại sư nào chịu liếc mắt nhìn Hồng Kông một cái, đây là lần đầu chúng ta có một ca sỹ thần tượng được hợp tác cùng bậc thầy làng mốt, đáng lý ra chúng ta phải cảm thấy vinh dự và tự hào.


SÁNG TẠO KẾ THỪA TỪ LỊCH SỬ PHƯƠNG TÂY VỀ "TRUNG TÍNH HÓA"



Những ai đã quen thuộc với phong cách của Gaultier đều biết, từ những năm 80, ông đã đi đầu trong việc để đàn ông mặc váy, đàn ông tóc dài trang điểm trong các show diễn của ông không phải chuyện mới, đã nhìn thấy nhiều tới mức quen mắt luôn rồi. Kỳ thực Gaultier là đại diện cho sự phá cách, không có giới hạn về giới tính trong các thiết kế trung tính của ông ấy. Quần áo nam nhân trong chất nam mạnh mẽ thường sẽ lộ ra nét âm nhu nữ tính, quần áo nữ nhân lại trong chất nữ mềm mại sẽ mang đến cả hương vị nam tính gai góc, đó là bản chất trong trang phục của Gaultier. Xu hướng thời trang của mấy mùa gần đây, đối với trào lưu Androgyny (Lưỡng tính) càng không xa rời, trở thành chủ đề được hoan nghênh và yêu thích. Bộ sưu tập thu đông năm ngoái của hãng Gucci mẫu nam đã trang điểm kiểu phong cách glam rock ( trang điểm và kiểu tóc kỳ quặc), còn đánh phấn mắt đỏ; mùa thu đông năm nay đến lượt túi xách nam trở nên phổ biến. Phong cách Androgyny này dự đoán trong thời trang xuân hè năm sau còn bùng nổ mạnh mẽ hơn nữa. Vậy thì vì đâu chúng ta lại thấy chiếc váy ngắn và mái tóc xõa vai cùng chiếc áo choàng của Trương là sai lầm, tội lỗi ? Trong lịch sử văn hóa phương Tây, các chiến binh La Mã cổ đại đã mặc váy ngắn, sớm hơn nữa là người Hy Lạp cổ không hề phân biệt váy cho nam hay nữ, tóc dài xõa vai cũng phổ biến đối với hình ảnh nam tính phương Tây cổ đại (phương Đông cũng thế), hết thảy đều có nguồn gốc từ lịch sử. Gaultier vốn yêu thích việc trùng kiến lại từ tài liệu lịch sử truyền thống, đem hòa trộn với văn hóa hiện đại, tạo thành một dạng phong cách mixed style and cross culture.


GAULTIER CÓ Ý NIỆM GÌ VỀ TRƯƠNG QUỐC VINH ?



Trong đại nhạc hội lần này của Trương Quốc Vinh, Gaultier muốn biểu đạt ý niệm 《From Angel to Devil》. Khi mở màn, Trương Quốc Vinh như ánh trăng/ mặt trời từ từ ló dạng, toàn thân màu trắng thoắt ẩn thoắt hiện sau tấm màn che trong ánh sáng đèn lồng từ từ nhô lên sân khấu, mặc một bộ âu phục màu trắng, từ ống tay áo đến bả vai được đính lông vũ trắng tinh khôi mịn màng, hóa thân tinh tế thành một Thiên sứ đẹp tuyệt vời. Đây chính là chủ ý hiệu ứng kết hợp giữa sân khấu và y phục của Gaultier, Thiên sứ lại biến hóa huyền ảo thành mỹ thiếu niên của nhân gian.



Mặc áo cổ tròn kiểu Ai Cập cổ đại chất liệu trong suốt và quần thủy thủ màu đen, nhìn từ xa trên áo như có vảy cá lấp lánh, gợi nhớ điển tích thần thoại Hy Lạp cổ về nữ thần Venus từ trong lòng đại dương được sinh ra. Mỹ thiếu niên bất luận là mặc váy ngắn hay quần váy phủ kiểu một nửa vỏ sò đều là lý luận rất Freud, chúng ta đều từ chung một quá trình mà trưởng thành, mặc kệ là nam hay nữ đều được trung tính hóa, không tán đồng việc phân chia giới tính để diễn dịch. Sau đó mỹ thiếu niên trưởng thành, biến thân thành Người Tình La Tinh cùng nét ma quái mị hoặc - Toàn thân một màu đen tuyền, bộ y phục bó sát cơ thể hấp dẫn, còn được bao phủ bởi sắc đỏ nhung nồng nàn như màu hoa hồng của áo choàng dài quét đất. Thật là một câu chuyện chập chùng tinh tế mà mỹ lệ lộng lẫy, sắc thái của y phục vừa đơn giản mạnh mẽ lại thuần nhất, trắng, đen rồi đỏ, cùng với âm nhạc và từng bài hát mà liên kết, chuyên chú đan xen tiết tấu.



Đây là trải nghiệm tuyệt vời nhất từ một nhạc hội địa phương mà tôi từng được thưởng thức, không phải chỉ là lên sân khấu mặc vài cái áo biểu diễn màu mè, hoặc là mang tất cả những yếu tố đang thịnh hành đắp cả lên người cho nhanh nhanh chóng chóng, hoặc đem lối glam rock của Dolce & Gabbana với cách di hình hoán ảnh để chuyển thành của riêng, hoàn toàn không có thông điệp thời trang hay linh hồn nào cả. Còn 《Nhiệt Tình》 lại vô cùng nguyên bản ! Hình tượng độc đáo của Trương Quốc Vinh là 100% "rất Gaultier". Cũng phải ngưỡng mộ Trương Quốc Vinh mỗi ngày đều đặn hít đất 300 cái, còn chịu khó đi phơi nắng, làm cho vóc dáng và nước da của anh ấy trở nên rắn rỏi trông giống như người Nam Mỹ La Tinh, để khi mặc quần áo của Gaultier mới hòa quyện nhập cách được thành một thể như vậy.


BỘ SƯU TẬP HAUTE COUTURE XUÂN HÈ 2000 BỊ HIỂU NHẦM LÀ THIẾT KẾ CŨ ?

Trong nhạc hội lần này của Trương Quốc Vinh, có chút linh cảm không thể nghi ngờ rằng một số bộ trang phục là đến từ bộ sưu tập haute couture 《Indian Chiaroscuro 》 mùa xuân hè năm nay của Gaultier, và loạt phong cách gợi cảm ready- to- wear mang hương vị Nam Mỹ La Tinh, như chiếc áo xuyên thấu có họa tiết Ai Cập cổ đại, quần jeans rách có đính hạt, hay những chi tiết được thiết kế tỉ mỉ từ thắt lưng cho đến khóa kéo của bộ đồ liền thân hở lưng màu trắng. Ngày đó khi Trương Quốc Vinh đang chuẩn bị cho nhạc hội, từng 3 lần đến Paris để gặp Gaultier cùng trao đổi. Trong studio được tận mắt nhìn thấy hàng dãy haute couture mới nhất dành cho bộ sưu tập xuân hè 2000 của Gaultier, Trương cảm thấy hứng thú rõ rệt với một số kiểu dáng. Mà Gaultier vì Trương Quốc Vinh cũng muốn ủy thác một linh hồn mới cho những sáng tạo của mình. Không còn là cách tạo hình mang hơi hướm Ấn Độ như bộ sưu tập haute couture xuân hè đã thấy trên sàn diễn, mà lại là áo trong suốt lấp lánh vảy bạc của mỹ thiếu niên đại dương, hay quần jeans rách đính hạt, hay bộ vest hở lưng màu trắng đậm chất “casual luxury”.




Tóm lại là Trương Quốc Vinh không có mặc đồ cũ. Ngay bộ sưu tập haute couture xuân hè 2000 của Gaultier cũng chỉ vừa lên sàn diễn ở Paris vào giữa tháng 7. Huống hồrất khó tránh được việc so sánh và dò xét, vì các bộ sưu tập haute couture số lượng quá ít ỏi ! Loại thời trang thiết kế thủ công tinh xảo cao cấp này vốn được xem là đỉnh cao văn hóa và nghệ thuật của thời trang, là khởi nguồn, là quốc túy của thời trang Paris. 

Các vật liệu vải vóc dùng để chế tác đều được chọn lựa kỹ lưỡng nhất, quan trọng là chất lượng thủ công tinh tế vô cùng phức tạp, nhiều loại vải tiêu tốn đến 100$ cho một thước vải, thậm chí có loại hơn nghìn đô một thước, còn chưa tính tới các loại ngọc trai, thủy tinh, san hô, các loại trang trí kim tuyến thêu thùa. Phương thức tạo quần áo cũng không phải dựa trên cái mặt phẳng của rập giấy vẽ, mà là dựa trên chính khối thân thể con người bằng xương bằng thịt để cắt may, trải qua nhiều lần khâu lược và sửa lại cho vừa vặn không khẽ hở, phải khiến cho mỗi bộ phận của trang phục cùng hình thể người mặc tạo thành những đường cong mềm mại thông suốt, việc đính cúc thêm đinh tán càng được coi trọng để vừa đạt hiệu quả ghim cài chắc chắn bên dưới bề mặt lớp vải mà không được phạm vào tính thẩm mỹ bên trên. Để làm một bộ haute couture thường cần từ bảy tám mươi giờ cho đến hàng trăm giờ đồng hồ, chính là kết tinh tâm huyết của nghệ thuật thời trang. 

Giá trị một bộ haute couture như của Christian Dior bán ra là từ 16.000$, một chiếc váy liền thân đơn giản haute couture của Channel là 10.000$, có thêm thêu thùa phải đến 50.000$ trở lên. Còn Gaultier, trang phục buổi tối là từ 25.000$ cho đến 100.000$ trở lên. Nhìn mỗi bộ trang phục của Ca Ca mà xem, váy đính một nửa vỏ sò, khâu dày đặc chẳng nhìn thấy đường kim khâu thủ công đâu, quần jean rách đính hạt ngọc trắng từng viên từng viên tinh mịn tỉ mỉ, hay hiệu ứng vảy cá lấp lánh là phải khâu đính từng lát chất liệu bắt sáng thành một tấm lưới trên áo mà thành. Nghe đồn mỗi bộ trang phục của nhạc hội giá là 50.000 đô la HK ? Sợ rằng mua một kiện áo lông hàng hiệu cũng không đủ ! Hiện thời thì haute couture Paris khách hàng toàn cầu chỉ có 200 người, tất cả họ đều là quý tộc hoàng gia và người giàu có của thế giới, và các nhà may haute couture chỉ có 25 hãng. Bất luận sản phẩm haute couture tạo ra ở thời đại nào cũng đều đủ chất lượng để đặt ở V & A Museum London hay cất giữ tại Metreopolitan Museum ở New York mà làm triển lãm.



NHẬN XÉT CỦA TRƯƠNG QUỐC VINH

Đối với lần hợp tác này với Jean Paul Gaultier, Trương Quốc Vinh đã nói : "Tôi cảm thấy ông ấy là một tài năng bậc thầy. Tôi vốn không được cao, nhưng ông ấy đã dùng proportion (tỷ lệ) trang phục hòng che đi khuyết điểm, và làm lộ ra các ưu điểm của tôi. 《From Angel to Devil》 là ý tưởng hình tượng mà ông ấy đã đề xuất. Bởi vì ông nghĩ tôi rất versatile (đa chiều), nên hiệu quả tạo ra trên người tôi sẽ rất đẹp. Tôi không có hỏi tại sao ông ấy lại có cấu tứ này, đây là một kiểu tin tưởng mà! ". 


Nhìn Trương Quốc Vinh ở nhạc hội mặc chiếc áo choàng hơi hướm nhạc kịch Opera màu đỏ nhung hoa hồng quét đất, còn có bộ âu phục màu xám bạc hở ngực cùng quần ống rộng, kiểu dáng này đáng lẽ phải cao ráo mới mặc được, nhưng anh ấy mặc vào vẫn rất hợp, còn không hề cảm thấy bị dìm chiều cao, đây là công lực tạo couture của Gaultier, là tinh xảo vi diệu của haute couture. 

Mà chuyện áo cũ liệu có đáng để nói ? Tôi cũng mong được giống như Vương Phi Mouna Ayoub của Ả Rập trước đây có hàng ngàn bộ haute couture , rồi hai mươi năm sau đem « áo cũ » đi triển lãm bảo tàng, Hiệp hội Thời trang Paris còn đem « áo cũ » của bà viết thành sách để luận giải, hướng dẫn cho mọi người cách tán thưởng thời trang cao cấp.



TỪ THIÊN SỨ ĐẾN MA QUỶ


Trang phục lông vũ trắng: Ý tưởng là 《Từ Thiên Sứ Đến Ma Quỷ》, mở màn là một màu lông vũ trắng thuần nhất tượng trưng cho hóa thân Thiên sứ, thiết kế sân khấu cũng lấy màu trắng làm chủ đạo.


Trang phục vảy cá : Thiên sứ huyễn hoặc biến thành mỹ thiếu niên của nhân gian, áo trong suốt có họa tiết Ai Cập cổ đại và quần thủy thủ màu đen, cùng hiệu ứng vảy cá lấp lánh như tia chớp. Đây là tác phẩm haute couture mùa xuân hè 2000, song Gaultier vì Trương Quốc Vinh đã kiến tạo nên một loại hương vị riêng cùng kiểu trang điểm riêng, đem đến cảm xúc thời trang rất khác.


Váy phủ nửa vỏ sò : Một cách giải thích khác của Gaultier về mỹ thiếu niên của nhân gian, một chiếc váy trắng phủ nửa vỏ sò, không nhìn thấy đường may thủ công, đó là sự lôi cuốn, là niềm tự phụ của thời trang cao cấp.



Âu phục 《 Đại Nhiệt 》 : Mỹ thiếu niên đã trưởng thành, biến thành Người Tình La Tinh đầy nhục cảm, bộ âu phục ánh kim nhìn có vẻ đơn giản, nhưng lại rất có “hiệu ứng sân khấu”. Khi gió thổi lên, chiếc áo rũ hững hờ liền cuộn sóng tạo nên chập chùng đường cong, chính là tôn vinh chất liệu cùng nghệ thuật cắt may vải vóc đầy tính nghệ thuật của haute couture.


Bộ đồ bó sát đen tuyền : Chính là hóa thân của người tình ma quỷ. Xuyên suốt nhạc hội, sắc thái của y phục vừa đơn giản mạnh mẽ lại thuần nhất, trắng, đen rồi đỏ, cùng với các ca khúc kết hợp tiết tấu vô cùng chặt chẽ.

Nhạc hội kết thúc cùng màn ma quỷ mị hoặc hoàn toàn hóa thân : Đây là một chuỗi nhạc hội tràn đầy cấu tứ và thông điệp thời trang, ý tưởng tập trung, các show diễn thời trang tại Hồng Kông cũng khó mà đạt được tới cảnh giới phi phàm này.