Tìm kiếm bài trong Blog này

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

[FanFic] Happy Together - Chương II (phần 5)

Chương II: Buenos Aires


(tiếp) 

12.


Nó là một chiếc lọ thủy tinh trong suốt, ánh lên dưới nắng thứ ánh vàng mê hoặc.

Lucenz nói với tôi dung dịch lóng lánh màu hổ phách đựng bên trong là sự kết hợp giữa xạ hương, tinh dầu cam, cherry, mật ong, hoắc hương và trầm hương. Tóm lại, là những thứ tôi không có bao nhiêu khái niệm về chúng. Nhưng đó là “một sự kết hợp tuyệt đối hài hòa hoàn mỹ”-ông ấy bảo vậy. Tôi cũng tin như vậy, vì quả thật mùi hương tạo ra rất tốt. Được rồi, vì tôi chẳng kiếm ra được từ nào để miêu tả về mùi hương của nước hoa, nên cứ gọi là rất tốt đi.

Bảo Vinh hẳn sẽ nói nó “quyến rũ nồng nàn”. Đó là khi cậu ấy bắt gặp mùi hương mình yêu thích, cũng như cách cậu ấy nói về bản thân-cái sự thật đáng chết.

Quyến rũ nồng nàn…

Tôi sẽ dùng chúng để gọi tên mùi hương này vậy. Kì cục một chút, nhưng phù hợp.


_Nè, Aut, cậu quay về mặt đất chưa? Trong trường hợp đã trở lại rồi, thì giá của cái lọ cậu đang cầm trên tay là 80 dollar chẵn.

Aut là “tên được gọi” của tôi, do Lucenz đặt. Ông ấy thích gọi mọi người ở đây bằng biệt danh mà ông gán cho họ, mặc kệ chủ nhân thích thú hay hận chúng đến thấu xương. 

_Không bớt được sao? Ông biết tôi đâu có nhiều tiền.

_Trên bảng giá ghi nó 100 dollar đó, cậu còn đòi cái gì nữa?

Ông ấy gọi Bảo Vinh là Pequeña llama-ngọn lửa nhỏ- trước cả khi Hà Bảo Vinh biết ở góc phố này có một lão già bán nước hoa tự chế tên Lucenz Quezio. Bouloz thì bị lão í ới réo tên “thằng cùi con”từ khi còn mặc tả, Vivian là thảm nhất-Lucenz gọi cô ấy “quỷ mập”. Ban đầu Bảo Vinh rất hào hứng đến đây, cũng không để ý chuyện Lucenz gọi cậu ta là gì. Nhưng cậu ấy lại không thích Lucenz gọi tôi là “Autumn”, thành ra họ trở mặt với nhau. Nói cho chính xác, thì từ cuộc nói chuyện đầu tiên, cũng là cuối cùng của họ, sau khi Lucenz cú vọ nói: “Tôi gọi ai thành cái gì là quyền phát ngôn của riêng tôi!”, và Hà Bảo Vinh gào vào mặt lão: “Tôi đếch cần biết quyền phát ngôn thúi hoắc của ông gọi ai thành cái gì. Nhưng không ai được phép gọi cậu ấy thành cái gì hết!”, Bảo Vinh không đặt chân đến cửa tiệm này thêm lần nào nữa-dù có mê mệt với đống nước hoa bên trong nó.

Bouloz bảo “bọn họ cãi nhau trông dễ sợ, nhưng mà thú thiệt, tôi vui dã man, cả cái khu này chỉ mình bạn trai cậu là chửi cho lão khọm ấy ngậm miệng.” Tôi thì nghĩ, trên đời này chuyện gì cũng có, tỷ như hai gã đàn ông-một già, một trẻ cãi nhau õm tỏi vì cái tên chẳng phải của ai trong hai bọn họ, lại đã được gọi suốt ba năm trời. Có khi bản thân mỗi người, cho đến bây giờ cũng chưa biết tại sao mình cãi nhau. 

Bảo Vinh nói: “Cậu thích lắm hả, khi lão dê già đó gọi cậu là Au…u…tumn ấy…” Tôi định trả lời-trông Lucenz có hơi bóng bẩy dị hợm, và là một lão già đồng tính, nhưng ông không phải dê già. Và “Autumn” mà ông ấy gọi tôi cũng không nghe eo éo như vậy. Nhưng nghĩ tới việc người tiếp theo bị trở mặt là mình, tôi đành chọn cách hèn nhát hơn, nói rằng thật ra thì “tôi không để ý, cũng đâu bắt ông ta ngậm miệng được, kệ lão đi…”.

Êm xuôi với Hà Bảo Vinh, tôi lại bị Lucenz mắng mỏ: “Thằng quỷ con, nó nghĩ nó là ai hả, thật xấc xược, tôi sống ở đây năm mươi năm, có ai dám nói điều gì về tôi đâu, nó ở đây mấy tháng mà đã lên mặt với tôi. Cậu coi mà dạy lại nó, hư hỏng đến thế là cùng!”

Thật ra Bảo Vinh không lên mặt với ai cả, cậu ấy chỉ không biết cách nói chuyện cùng người lớn tuổi ra sao. Trước đây cũng từng xảy ra chuyện như thế này. Hà Bảo Vinh luôn coi kẻ đối thoại với mình bằng tuổi cậu ấy-dù cái kẻ đó có 8 tuổi hay 80 tuổi.

_Không có tiền thì mua nước hoa làm gì! Mà, cậu có dùng nước hoa đâu.

_Sao ông biết tôi không dùng chứ?

_Mua cho thằng oắt kia chớ gì?

_…

_Tôi nói cậu đó, cứ chìu hư nó đi, thể nào có ngày nó cũng lăng nhăng bất kham cho mà xem. Coi cái tướng đỏng đảnh của nó thì biết, tôi nhìn người đố có sai bao giờ.

Phải, ông nhìn người không sai, chỉ hơi chậm một chút. Hà Bảo Vinh vốn đã lăng nhăng bất kham từ cách đây rất lâu rồi!

Cuối cùng, Lucenz càu nhàu chùi vài cái lọ trên kệ và bớt cho tôi thêm 10 dollar. “Tên khốn cậu từ lúc nào lại kì kèo mặc cả dai như đĩa bám vậy!”

Từ lúc cặp kè với một con đĩa vừa đeo dai vừa lười biếng.

_Cám ơn.

Tôi nói, cười hề hề với Lucenz, rồi đi về sau khi nghe ông chửi thêm mấy câu nữa.

Thật ra, Lucenz là một lão già khó chịu hay chửi bới nhưng dễ thỏa hiệp, ông ấy cũng không ghét Bảo Vinh như ông vẫn thể hiện. Từ lúc họ cãi nhau, Lucenz không còn gọi tôi là Autumn nữa, thay vào đó, ông ấy kêu tôi “Aut”-mà tôi đoán-là từ viết tắt của Autumn, có vẻ kì cục, càng khó nghe hơn khi Lucenz kiên quyết nhấn mạnh âm “t” ở cuối. Tôi không lý giải được sao ông ấy cứ phải làm vậy với cái cổ họng mùa đông nào cũng viêm tấy của mình. Có lẽ sở thích thì đến chết cũng đổi không được. Cũng như Bảo Vinh lần nào đi ngang qua đây đều vô thức hướng mắt về những lọ con trưng bày trong tủ, hay khi ra ngoài đợi tôi đi làm về, cậu ấy cũng cứ lựa chỗ sát vách tường cửa tiệm của Lucenz.

Tôi nghĩ-họ sở dĩ ghét nhau, có lẽ vì họ giống nhau.

~

Về đến nhà tôi đặt lọ nước hoa trên kệ tủ. Bảo Vinh vẫn còn chưa có dậy.

Cậu ta thật là vẫn chưa dậy!

Tôi lượn qua lượn lại trong phòng, suy nghĩ một chút chuyện: sau khi đã chùi nhà, rửa bát và chùi phòng tắm, còn việc gì trong căn phòng này có thể làm nữa? Lượn tới người đang ngủ ngon lành trên giường mới thấy-cuộc đời cậu ta, sao mỗi ngày đều trôi qua nhanh như vậy? Sao lại có thể trôi nhanh như vậy?

Ngày hôm nay của tôi dài lê thê giống như được một con rùa kéo giãn ra. (Nhưng, dĩ nhiên, không phải vì tôi nghỉ làm đâu. Không hề!)

Tôi quyết định leo lên giường ngủ tiếp. Chẳng còn lý do gì để thức nữa.

Nhưng tôi đã lầm. 

Lý do để thức có rất nhiều, chỉ là tôi chưa tìm ra chúng thôi. Khi tôi chợp mắt được một lát thì cái kẻ nằm bên cạnh rục rịch dậy. Cậu ta làm gì đó trong phòng tắm, rồi lại leo lên giường. Cơn buồn ngủ bắt đầu xâm chiếm tôi. Cũng tốt thôi, tôi nghĩ, rồi bắt đầu đi vào giấc ngủ.

Nhưng Hà Bảo Vinh không có nghĩ như vậy.

Bằng chứng là cậu ta đang vuốt phần tóc sau gáy tôi-theo cái kiểu đánh chết cũng không cho tôi được nằm yên.

Tôi dịch ra. Cậu ta xê sát lại. Tôi dịch ra thêm, cậu ta lại xê sát lại. Nếu không phải cơn buồn ngủ kéo mí mắt trĩu xuống, tay chân cũng nặng đến nhấc không nổi, tôi nhất định một cước đạp con sâu đáng chết này xuống giường. 

Tôi dịch ra nữa, định bụng đấu với cậu ta tới cùng, ai ngờ một hồi mới ngu ngốc nhận thấy-vị trí tôi nằm là ở phần giường sát tường. Hà Bảo Vinh-hiển nhiên-đang ép tôi vào tường, còn tôi chính là cái kẻ đã tạo ra cơ hội mắc dịch đó. Bây giờ có muốn quay đầu bỏ chạy cũng không kịp. Mà, sao phải bỏ chạy? Nói đúng ra thì cái giường này là của tôi, cả ra gối chăn đệm đều là tôi bỏ tiền ra mua, việc quái gì phải chạy trốn khỏi cái giường của chính mình. 

Tôi cựa quậy một chút. Bây giờ thì tỉnh cả ngủ.

_Làm gì vậy?

Đó là hệ quả dư âm của cơn buồn ngủ, chứ thật ra tôi muốn mắng cậu ta kia, không phải nghe mềm oặt giống như đang câu dẫn thế này đâu.

Bảo Vinh trả lời bằng cách cọ cọ mặt vào cổ tôi-một cách chậm rãi chuyên nghiệp và, kích thích đến khốn kiếp. Tôi cảm giác được chân lông mình bắt đầu dựng đứng lên.

_Nè, yên cho tôi ngủ.

_Tôi có nói gì đâu…

Coi như cậu giỏi!

_Bên cậu còn rộng đó, xích ra cái coi.

_Nằm như vậy thoải mái hơn.

Thoải mái cái đầu cậu. Nếu không phải…

_NÈ, CẬU…

_Cuối cùng cũng hết buồn ngủ huh.

Còn không hết được sao? Tôi thiệt muốn bóp chết cậu ta.

_Cậu mà còn làm như vậy nữa thì biết tay tôi!

Không làm dữ với tên này là không xong. 

Hà Bảo Vinh vô tội nằm nhũn xuống giường, cười đến là bỉ ổi nói “Tôi đã làm cái gì?”, sau đó như vô tình lấy ngón trỏ vuốt vuốt mấy cái chỗ cậu ta vừa cắn mút lúc nãy-dĩ nhiên-là ở trên người tôi.

_Tôi không ngủ được thì sẽ đánh người đó.

_Làm gì dữ vậy… Mới cắn cậu có một chút, nhìn người tôi nè, hôm qua cậu…

Vì tính nhân đạo, tôi không bịt luôn mũi cậu ta lại.

_Muốn gì?

Cách đỡ mệt nhất để đối phó Hà Bảo Vinh là vào thẳng vấn đề. Ánh sáng nhảy nhót trong đôi đồng tử nâu thẳm trước mặt tôi thật vô cùng dụ dỗ, Bảo Vinh chỉ chỉ về phía chồng sách ở đầu giường .

_Muốn tôi đọc truyện?

Cũng không phải lần đầu cậu ấy đòi tôi đọc truyện. 

_Chỉ đọc truyện thôi?!

_Chỉ đọc truyện thôi.

_Ờ…

_Sao cậu thất vọng vậy?

_Biểu hiện nào ở tôi cho thấy tôi đang thất vọng?

_Mọi biểu hiện.

_Không có.

_Có.

_Không có.

_Không có thì chối làm gì?

_...

Được, cậu giỏi!

_Có muốn đọc truyện không?

Bảo Vinh liếc tôi một cái rồi mới chạy lại lấy cuốn sách, thoáng một cái đã chui tọt vào trong lòng tôi, cuốn truyện là The Devil and Miss Prym.

Lại là The Devil and Miss Prym!

Dĩ nhiên, đây là một tác phẩm không tồi, nhưng khẳng định nó không phải sở thích của Bảo Vinh. Tôi thật chẳng hiểu nổi, sao lúc nào cũng là The Devil and Miss Prym.

_Sao lúc nào cũng là cuốn này vậy?

_Tôi thích mà.

_Nội dung, lối hành văn hay cách xây dựng nhân vật?

_...

_Sao, không trả lời được hả?

_Ai nói, tôi thích tất cả chúng đấy.

Tôi cá là cậu ta chẳng thích thứ gì trong ba thứ đó cả.

_Mà sao cậu cứ luôn hỏi những câu ấu trĩ như vậy? Đọc thì đọc đi!

Không nhầm đâu, đây chính xác là giọng lưỡi của cái kẻ đang ăn nhờ ở đậu nhà tôi, tiêu tiền của tôi và muốn tôi đọc truyện cho hắn nghe.

Chỉ vì tay cậu đang đau thôi!

Tôi bỏ qua phần mở đầu, đọc vào Chương I.

“Vậy là đã 15 năm, kể từ khi bà lão Berta ngày nào cũng ra khỏi nhà, ngồi ngoài cổng…” 

Bảo Vinh chăm chú lắng nghe. Nét mặt cậu ấy thay đổi theo diễn biến câu chuyện, nhưng không phải bởi nó hấp dẫn hay thú vị, tôi nhận ra-là vì sợ hãi nhiều hơn. Chỉ nghe thôi đã có thể nhập tâm tới mức này. Điều kì lạ rằng, đây chẳng phải lần đầu, cuốn truyện này tôi đọc cho cậu ta nghe đến thuộc lòng, lần nào đọc tôi cũng có cảm giác cuốn truyện làm cậu ấy sợ, nên không hiểu tại sao với Bảo Vinh-luôn luôn phải là cuốn truyện này mới được. 

Nghĩ nữa chỉ tổ đau đầu. 

Như thường lệ, đọc đến gần nửa câu chuyện, Bảo Vinh nắm chặt cánh tay tôi, tầm hai ba phút sau thì xoay người lại ôm lấy tôi, một lát sau nữa lại như con mèo nhỏ rúc hẳn vào ngực tôi, cơ thể cậu ấy có chút căng cứng, vỗ về một lát trên đầu mới thả lỏng ra. Nên, thật ra cái chuyện đọc đi đọc lại một cuốn sách đến mỏi miệng cũng không hẳn là việc gì đó quá khó chịu.

“…Chantal mỉm cười, hôn bà lão và quay lưng lại với Visco mãi mãi. Bà Berta nói đúng, cô không nên mất thời gian, dù cô hy vọng rằng, cuộc đời cô sẽ rất dài.”

Tôi kết thúc câu chuyện khi mặt trăng méo mó ló ra từ những nóc nhà dột nát, màn đêm phủ lên thành phố dải sáng xanh mờ lạnh lẽo. Bảo Vinh nằm yên lặng, hơi thở cậu đều đặn phả vào da tôi. Tôi biết cậu ấy chưa ngủ, chỉ là yên ổn nằm như vậy. Thỉnh thoảng Bảo Vinh chớp mắt, hàng mi cọ nhẹ vào tôi, tạo nên những tầng rung sâu thẳm trong bóng tối. 

Dần dần, thành phố lên đèn, bức tranh màn đêm ở bến cảng sáng rực bên trong khung cửa. Chúng tôi vẫn nằm trên giường. Ánh sáng của thành phố hòa cùng ánh trăng tràn qua bậu cửa, tản mạn lấp ló nơi góc tường, tôi ngắm chúng-tự hỏi lát nữa đây khối sáng màu đồng lấp lánh ánh bạc này sẽ di chuyển đến đâu.

Qua bàn tay tôi, làn da Bảo Vinh ấm áp mềm mại, cảm giác này rất chân thật, tựa như bóng tối đang vây quanh chúng tôi, tách biệt tôi cùng cậu ấy với thế giới bên ngoài, hay vòm sáng mềm xốp trên mái đầu cậu, hơi thở đều đặn ve vuốt thính giác, mùi hương trên cơ thể và mái tóc, bức tường loang lổ ẩm dột mập mờ, chiếc đèn bàn in hình thác nước, tất cả-đều vô cùng chân thật. Cũng thật như kí ức của ba năm về trước. 

Tôi đã quyết định không nghĩ về nó nữa-những điều gắn kết hai chúng tôi, hoặc khiến chúng tôi chia tay, cậu ấy có yêu tôi không, hay chỉ cần tôi như một chỗ dựa tạm bợ, chúng tôi liệu có thể bên nhau mãi mãi hay rốt cuộc cũng chỉ ở cạnh nhau một quãng thời gian nào đó của cuộc đời. Tôi đã quyết định sẽ đơn giản là làm việc tôi muốn làm-ở bên cạnh Bảo Vinh, giống như đã ở bên cạnh mẹ suốt mười bảy năm-theo cái cách mà tôi có thể ở cạnh bà.

Có vẻ điều này không mấy đúng đắn, nhưng ai quan tâm liệu những ghi nhớ hiện tại rồi sẽ trở thành kí ức hay không. Tôi không muốn chúng làm phiền mình nữa. Tựa như bây giờ thật tốt-nằm cạnh cậu ấy chờ màn đêm buông xuống, khi ngọn đèn cuối cùng ngoài kia chợt tắt lại chờ tinh tú giăng, chờ đến khi trăng tàn, bình minh ló dạng, chờ mỗi ngày trôi qua. 

Ở cạnh Bảo Vinh và đếm thời gian trôi qua-tôi nhận ra-chẳng bao giờ là quá nhanh hay quá chậm, mỗi một giây đều có hơi thở của riêng nó, tự bản thân nó đã thật đẹp đẽ sống động rồi.




Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2012

Trần Thục Phân lên kế hoạch cho lễ tưởng nhớ Trương Quốc Vinh

Tin ngày: 14/09/2012
Nguồn: AF
Người dịch: tetehaykhoc25 @ DienAnh.Net




Ngày 12 tháng Chín vừa qua là sinh nhật lần thứ 56 của Ca Ca Trương Quốc Vinh. Vào ngày này, quản lý của Ca Ca, cô Trần Thục Phân cùng với con trai mình và các bạn thân Lin Yim Fia, bà Chang Chieh, trợ lý của Ca Ca, Kenneth và một nhóm fan hâm mộ đã đến núi Bảo Phúc để bày tỏ sự thương tiếc của mình đối với anh. Các fan hâm mộ đến từ Hồng Kông, Thâm Quyến, Quảng Châu, Bắc Kinh và Nhật Bản đã đem hoa, bánh kem, thiếp chúc mừng và hàng ngàn con hạc giấy đến tặng anh.

Trần Thục Phân tiết lộ rằng ngày 1 tháng Tư năm sau sẽ là kỷ niệm mười năm ngày mất của Trương Quốc Vinh. Cô đã lên kế hoạch tổ chức lễ tưởng niệm mười năm tại Hồng Quán và bắt đầu liên lạc với các đài truyền hình cùng bạn bè khắp nơi với hy vọng có thể phát sóng trực tiếp qua vệ tinh để bạn bè và các fan hâm mộ của Ca Ca có thể cùng tham gia.

Lễ tưởng nhớ dự định sẽ tổ chức vào Chủ Nhật ngày 31 tháng Ba năm 2013. Các fan hâm mộ từ Đại lục đang lên kế hoạch xếp hạc giấy để cầu nguyện cho Ca Ca. Trần Thục Phân đã nhờ các fan hâm mộ sử dụng khổ giấy A4, với màu đỏ neon để hạc giấy của fan có thể được trưng bày trên sân khấu của lễ tưởng niệm. 


Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012

Fan Nhật gửi 2656 con hạc giấy cho Trương Quốc Vinh

Tin ngày: 12/09/2012
Nguồn: AF
Người dịch: tetehaykhoc25@DienAnh.Net



Ngày 12 tháng Chín 2012 là sinh nhật lần thứ 56 của Ca Ca Trương Quốc Vinh. Đã chín năm kể từ khi Ca Ca qua đời, các fan hâm mộ và bạn bè vẫn luôn thương nhớ anh.

Vào ngày 12 tháng Chín, quản lý của Ca Ca, cô Trần Thục Phân, cùng với con trai của mình và một nhóm bạn bè, fan hâm mộ đã đến núi Bảo Phúc để chúc mừng sinh nhật của Ca Ca. Trong những năm qua các fan Nhật đã gửi hàng ngàn con hạc giấy để bày tỏ tình cảm của họ đối với Ca Ca. Năm nay, chủ đề của hàng ngàn con hạc giấy này là REDDEST, các fan chọn hạc giấy màu đỏ vì họ hy vọng có thể dùng màu sắc thích hợp nhất với Ca Ca, màu đỏ, và gửi chúng đến cho Ca Ca trước kỷ niệm mười năm ngày mất của anh. Số lượng hạc năm nay là 2656, nhằm chúc mừng sinh nhật lần thứ 56 của Ca Ca. Bên trong những con hạc giấy này là những lời chúc mừng sinh nhật. Đích thân các fan Nhật đã mang những con hạc giấy này đến Hồng Kông và gửi tặng cho Ca Ca tại núi Bảo Phúc vào ngày 12.

Trần Thục Phân cho biết rằng cô cũng không biết 2656 con hạc giấy này có ý nghĩa gì. Số 56 có lẽ nhằm tượng trưng cho số tuổi của Ca Ca.

Năm nay các fan sẽ tiếp tục tổ chức lễ tưởng niệm. Trần Thục Phân thậm chí đã lên kế hoạch tổ chức một cuộc họp mặt với quy mô lớn vào năm sau để kỷ niệm mười năm ngày mất của Ca Ca. Vì các fan càng ngày càng nhớ anh, nên sự kiện này sẽ được tổ chức đặc biệt cho các fan. Chương trình sẽ được diễn ra tại Hồng Quán và được hy vọng là sẽ có thể phát sóng trực tiếp đến các nơi khác thông qua truyền hình vệ tinh để nhiều fan có thể tham gia sự kiện này.  

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

Hồng Quán tao điệu Ca Ca li thế 10 chu niên

Nguồn: hk.news.yahoo.com
Ngày: 11/9/2012
Người dịch: quaholo @ dienanh.net


 

Ngày mai Ca Ca Trương Quốc Vinh sẽ chính thức bước sang tuổi 56, Trần Thục Phân, người quản lý của Ca Ca khi còn sống, sẽ đưa con trai đi cùng với những người bạn thâm giao và các fan hâm mộ đến Bảo Phúc Sơn Bảo Thiện Đường chúc mừng sinh nhật Ca Ca. Như mọi năm, các fan Nhật Bản sẽ làm 2656 con hạc tặng Ca Ca với hàm ý chúc Ca Ca sinh nhật (56 tuổi) vui vẻ.
Trần Thục Phân cho biết: "Năm tới là tròn 10 năm Ca Ca qua đời, bà đang lên kế hoạch với hồng quán dự định sẽ tổ chức 1 buổi kỷ niệm lớn". Bà nói rằng: “Tất cả 10 buổi kỷ niệm đều do các fan hâm mộ tổ chức, họ ngày càng nhớ anh hơn (hữu tăng vô giảm), số lượng fan hâm mộ ngày một nhiều hơn.” Bà cũng có ý giới thiệu buổi kỷ niệm này đến nhiều nơi để các fan ở nơi khác có thể tham gia. Lúc tròn 5 năm Ca Ca qua đời, Trần Thục Phân đã tổ chức 2 buổi diễn xướng hội kỷ niệm Ca Ca; hiện tại bà cũng đang liên lạc với đài truyền hình Hồng Kông hi vọng năm tới có thể phát sóng Buổi kỷ niệm trên truyền hình.

Bonus thêm cái vé vào cửa:




Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2012

Hình ảnh phim Phong Nguyệt (part 3)

Hậu trường của Temptress Moon 1996, có Ca Ca, Củng Lợi, Trần Khải Ca, tay máy Chris Doyle ^^ ...














 





 














 Joey Wong Vương Tổ Hiền cũng từng casting phim này ;-;



Bonus 1 gif - Trai thiệt duyên dáng hết sức 8-))))


Nguồn ảnh tổng hợp !

Thứ Ba, 4 tháng 9, 2012

Trương Quốc Vinh và Mười ngôi sao nữ, mười cô bạn tâm giao

Source: www.23371.com


Leslie Cheung (Trương Quốc Vinh) và Anita Mui (Mai Diễm Phương), cả hai đều là những ngôi sao đại diện cho một thế hệ của Hong Kong. Anita Mui, “cô con gái của Hong Kong” và Leslie , niềm tự hào của Hong Kong. Cả hai đều trưởng thành trong cùng một thời đại, và là những người bạn thanh mai trúc mã gắn bó lâu dài. Theo lời Leslie Cheung từng nói thì Anita Mui chính là người bạn tâm giao tốt nhất của anh. Không may thay, cả hai đều mất sớm.



Leslie Cheung và Gong Li (Củng Lợi), cùng hợp tác trong bộ phim “Farewell My Concubine”, họ đánh bạn tại Bắc Kinh và từng rong ruổi nhiều tháng tại các Liên hoan phim. Leslie Cheung và Gong Li có sự hòa hợp thân mật, trước ống kính họ không ngần ngại bày tỏ những khoảnh khắc vui vẻ tự nhiên, một tình bạn đẹp không chỉ dừng ở mức xã giao.



Leslie Cheung và Brigitte Lin (Lâm Thanh Hà) – một trong những “cô bạn gái” ngôi sao nổi tiếng nhất của anh. Cả hai cùng hợp tác trong rất nhiều phim, để lại vô số hình tượng kinh điển trên màn bạc, và những câu chuyện về tình bạn ở bên ngoài của họ cũng kéo dài bất tận.


Từ trái qua: Joey Wong, Brigitte Lin và Leslie Cheung



Leslie Cheung và Joey Wong (Vương Tổ Hiền). Nhắc đến Leslie, không thể quên vai diễn Ninh Thái Thần chúng ta càng không thể quên Joey Wong - Nhiếp Tiểu Thiện xinh đẹp, đây là cặp đôi kinh điển đã nắm giữ trái tim của bao nhiêu người hâm mộ. Còn trong thực tế, họ là bạn rất tốt của nhau.



Leslie Cheung và Cecilia Cheung (Trương Bá Chi). Người bạn và người thầy không thể quên của Cecilia chính là Leslie. Sau một vài lần hợp tác, họ trở thành bạn, Leslie đánh giá cao tài năng của Cecilia và từng nâng đỡ cô. Đây là lý do vì sao cho đến ngày nay Cecilia vẫn luôn kính trọng anh.



Leslie và Teresa Mo (Mao Thuần Quân), họ từng yêu nhau. Nhưng Teresa Mo đã từ chối Leslie. Mặc dù cả hai người đã chia tay, nhưng tình bạn giữa họ vẫn bền vững.



Leslie Cheung và Maggie Cheung (Trương Mạn Ngọc) đều là những ngôi sao sáng của một kỷ niên. Họ hội tụ bên nhau, làm việc cùng nhau, chẳng khó hiểu vì sao họ trở thành bạn bè, chưa đề cập đến rằng Leslie Cheung thực sự là một chàng trai rất tốt.



Leslie Cheung và Cherie Chung (Chung Sở Hồng). Cherie Chung mỗi năm có thêm vạn người ái mộ, trong khi Leslie là thần tượng của hàng ngàn thiếu niên, đây thực sự là một cặp đôi quyến rũ chết người.



Leslie Cheung và Carina Lau (Lưu Gia Linh), cả hai cũng thường đóng chung phim, và dần dà đều trở thành bạn tốt. Có thời gian hai người từng ở chung một khu nhà và thường xuyên mời nhau về nhà dùng cơm. Trong một buổi phỏng vấn năm ngoái, Carina Lau đã bày tỏ sự yêu quí khi nói rằng điều làm cô nhớ nhất chính là Leslie Cheung.



Leslie Cheung và Sandra Ng (Ngô Quân Như). Sandra từng thẳng thừng tuyên bố người tình trong mộng của cô duy nhất chỉ có nam diễn viên Leslie Cheung. Trong phim họ hợp tác vui vẻ, tuy không đơm kết thành một tình yêu đẹp, nhưng họ đạt được một thứ còn quí giá hơn: tình bạn.