Tìm kiếm bài trong Blog này

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011

Sức quyến rũ vượt trội

Tôi vẫn nhớ lời của cô Từ Phong (Tsui Feng), Chủ tịch Hãng phim Tomson đã có lần nói với tôi, “Leslie là người đàn ông bí ẩn và thanh lịch nhất mà tôi từng được gặp. Đường nét mỏng manh của anh ấy thật đẹp và dịu dàng, đôi mắt của anh ấy tràn đầy sự êm ái và những xúc cảm đam mê. Anh ấy có khả năng thể hiện được hết những cảm giác không thể truyền đạt ẩn sâu trong trái tim của mỗi người.”



Leslie sinh năm con Khỉ, và anh đã bước qua ngưỡng tuổi 40. Mặc dù vậy, gương mặt của anh, cùng nét trẻ thơ trong sáng và đáng yêu, đã duyên dáng che đi dấu vết của thời gian và những đường hằn của số phận. Anh nói với tôi rằng anh không tin vào phẫu thuật thẩm mỹ, cũng như cái gọi là “phép bất lão trường sinh” để giữ gìn tuổi trẻ. Anh nói, “Tôi chỉ muốn được sống vui vẻ mỗi ngày. Tôi không quan tâm đến chuyện tuổi tác, nó chẳng có ý nghĩa gì với tôi!” Một nhà đạo diễn nổi tiếng quốc tế đã có lần nhấn mạnh rằng trong thế giới phim Hoa ngữ hiện nay, chỉ duy có hai nam diễn viên có thể đóng vai “Dan” như trong Kịch tuồng Trung Quốc. Đó là Leslie Trương Quốc Vinh và Tôn Long (John Lone). Bức hình chụp Leslie trong bộ dạng Trình Điệp Y (một Dan nổi tiếng của Kinh kịch Bắc Kinh) đang diễn vai ái thiếp Ngu Cơ trong vở “Bá Vương Biệt Cơ” đã được xuất bản trong cuốn “Movie Picture” – một tạp chí hàng đầu của châu Âu – với giá US$20,000. Kể từ đó, đôi mắt đẹp, dài đầy xúc cảm của anh mà người châu Âu gọi là “Mắt Phượng” và cái tên tiếng Anh “Leslie” đã trở nên nổi tiếng rộng rãi trong thế giới điện ảnh phương Tây. Các nhà phê bình phim nhận xét John là người sâu sắc và đẹp trai, tuy nhiên vẻ đẹp của Leslie tự thân nó vẫn mềm mại và tinh tế hơn.



Có rất nhiều lời đồn thổi xung quanh việc lựa chọn vai diễn đinh cho bộ phim “Bá Vương Biệt Cơ”. Cho đến ngày nay, người ta vẫn tin rằng Tôn Long là lựa chọn đầu tiên của đạo diễn Trần Khải Ca (Chen Kaige). Đại diện của Tôn Long thậm chí còn từng fax tin cho cô Từ Phong ngỏ ý giảm thù lao vai diễn từ US$1,800,000 xuống US$1,500,000. Họ cũng đồn rằng nhờ chuyện này, cô Từ Phong đã rất vui vẻ và quyết định tăng thêm kinh phí đầu tư cho bộ phim. Tuy vậy, việc hợp tác giữa Tomson và Tôn Long cuối cùng cũng kết thúc do các điều kiện yêu cầu đưa ra từ phía Tôn Long là quá khó khăn.

Thế rồi một ngày kia, Trần Khải Ca nhận được một cuốn tạp chí từ một người bạn đang sống tại Hong Kong, trang bìa của cuốn tạp chí đó là bức hình của Leslie đang hóa trang trong vai diễn một Dan Kinh kịch Bắc Kinh “Qishuanghui”. Trên bức hình còn có dòng chữ nhắn hỏi, “Khải Ca, liệu anh có bị mê hoặc ?”



Leslie sở hữu một sức hút đặc biệt vượt xa sức hấp dẫn bình thường của bất kể người đàn ông hay người đàn bà nào. Đó là một tổng thể hội tụ đáng ngạc nhiên giữa phần quyến rũ nam tính và nữ tính, cay nghiệt xen lẫn ngọt ngào, dịu dàng nhưng đồng thời mạnh mẽ. Leslie đã phô bày sức quyến rũ lạ lùng này của anh thông qua các nhân vật anh khắc họa.

Tham gia bộ phim “Phong Nguyệt” gần đây, Leslie diễn vai Trung Lương (Yu Zhongliang), một kẻ lừa đảo tại thành phố Thượng Hải những năm 20. Một lần nữa, chúng ta lại được chứng kiến sức quyến rũ vượt trội của anh qua nhân vật này. Vào lúc khởi đầu, Leslie đã nỗ lực mường tượng ra nhân vật từng bước một, từ ngoại hình cho đến tinh thần của anh ta, thế rồi trong phút chốc, anh đã trở thành Trung Lương, đặt hết tâm hồn và trái tim mình vào vai diễn.


Cuối buổi quan sát, tôi thấy anh tại Trường quay số 6, đang quay phân cảnh khi nhân diện lừa đảo phụ nữ của Trung Lương bị vạch trần, và Yu Yi đã hỏi anh liệu anh có yêu nạn nhân của mình hay không. Tâm hồn Lương bị cắn rứt và giày vò. Cuối cùng, sau một vài phút im lặng, anh đã hét vào mặt Yu Yi, “Tôi không còn là đứa hầu của nhà cô!”


Trong suốt buổi phỏng vấn của tôi dành cho Leslie, anh thừa nhận trong nhiều tháng việc quay phim đã bị trì hoãn, đấy là cơ hội để anh thẩm thấu và đi sâu vào thế giới của nhân vật. Anh nghĩ rằng Trung Lương đã không có một cuộc sống êm đẹp. Anh không có tình yêu của cha mẹ từ thuở ấu thơ. Những xung đột nội tâm nghiêm trọng anh ta trải qua là xuất phát từ sự trốn chạy quá khứ và những ám ảnh về sự khống chế của người chị gái. Và mặc dù anh ta nhạy cảm, anh ta khao khát tình yêu, nhưng tình yêu cũng như thuốc độc đối với Lương. Anh không thể và cũng không dám yêu. Thực chất anh ta là một nạn nhân. Sau nhiều tháng nghiền ngẫm và trầm tư, Leslie đã thấu suốt nhân vật, “Trung Lương là hình ảnh phản chiếu cho những cảm xúc và thế giới đa sầu hỗn loạn của người đàn ông. Tình yêu của anh ta thiết tha những đồng thời độc hại, con người bản chất đôi khi lại ích kỷ. Và tình yêu có thể mạnh mẽ đến mức đốt cháy con người biến thành tro bụi. Nếu người đàn ông khao khát được yêu nhưng lại bị tổn thương bởi điều ấy, anh ta sẽ trả thù.”



Có một vài điều rất dễ ghi dấu và nhận biết về cảm xúc của người đàn ông, nhưng lại thật khó khăn để diễn đạt ra thành lời; Leslie lại có thừa tài năng để truyền đạt những điều đó đến với khán giả. Khả năng của anh cũng vượt xa những người đàn ông và các nam diễn viên bình thường.

Tác giả: Không rõ tên
Eng-trans: Christina
Viet-trans: heobeo
Link: webalice.it


Chú thích:"Dan" hay "Đán": là từ chỉ các nghệ sĩ nam được rèn luyện để chuyên đóng vai nữ trong các loại hình tuồng cổ

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

Patrick Tam và Tony lớn nói về Leslie ;)

Link: http://xoomer.virgilio.it/nguidett/from11.htm


Patrick Tam Đàm Gia Minh (đạo diễn phim Nomad Liệt hoả thanh xuân) cũng tham gia vào khâu dựng phim cho 2 tác phẩm của Vương Gia Vệ là Days of Being WildAshes of Time. Trong một cuộc phỏng vấn ông cho hay dàn cast của Ashes of Time gồm toàn các siêu sao lớn, nhưng khi dựng phim ông không đặc biệt thiên vị cho bất cứ người nào, cũng ko cố cân bằng cho "sức nặng" của các nhân vật. Những điều đc thể hiện tuyệt vời trong phim là do tự nhiên mà thành. Và theo đánh giá cá nhân ông, ông nghĩ Leslie là diễn viên đóng hay nhất phim. Ví dụ như cảnh anh mời chào khách hàng để thuê sát thủ ám sát người khác, anh diễn hay đến nỗi Patrick đã quyết định chọn lấy 2 take để làm mở đầu và kết thúc phim.


"Với tư cách là một diễn viên, điều tuyệt vời nhất ở Leslie đó là sự tự tin của anh. Nhưng anh không xem bản thân là trung tâm vũ trụ. Anh chỉ tự tin vào khả năng nhập vai của mình. Anh không nề hà chuyện phải giữ gìn hình tượng bản thân. Sự tự tin mà anh có được đều thông qua việc anh thấu hiểu và khả năng anh có thể biểu đạt thành nhân vật một cách thấu đáo. Đó là nguyên nhân vì sao mỗi lần đứng trước camera anh dường như đã bỏ cái tôi của anh ở lại phía sau và sống trọn vẹn với cuộc đời của nhân vật anh đang thủ diễn. Anh chẳng bao giờ tỏ ra phải "đẹp trai" hay "chơi sao cho đẹp" trong phim. Những điều đó là quá tầm thường với một người cao quý như anh - đó là trò mẹo nhỏ nhặt chỉ dành cho những người không biết diễn để qua mắt khán giả mà thôi. Còn với riêng anh, anh là một nghệ sĩ chân chính." - trích từ 'The Movie World of Wong Kar Wai' & 'Leslie's Legacy - his charm, charisma and craft remembered on celluloid'


Tony lớn Lương Gia Huy : Tony lớn tổng cộng đã có 6 lần hợp tác với ca ca Leslie trong các bộ phim. Và Tony cho hay ban đầu ca ca không ưa mình vì nghĩ mình là "một người giả dối", nhưng sau đó mọi chuyện đều tốt đẹp vì ca đã hiểu Tony, nhờ vào mấy trận bóng rổ ca chơi cùng cha vợ Tony. Lương Gia Huy nói: "Anh ấy cực kỳ tài năng và linh hoạt. Anh đã sống trong cái vòng giải trí này suốt bao nhiêu năm mà vẫn giữ gìn được sự ngây thơ và trong trắng trong con người. Anh là người nhạy cảm, nhưng khi giận thì lại thường rất nhanh quên. Anh ấy cũng là một con người đầy tình cảm và có những xúc cảm rất mạnh. Cách thể hiện dữ dội của Leslie trong "Bá Vương Biệt Cơ" hầu như đã cướp mất sức toả sáng của Trương Phong Nghị."

Tony lớn rất quý Leslie vì sự thuần khiết của anh (anh luôn thể hiện tất cả mọi cảm xúc ra nét mặt chứ ko hề giả dối) nên Tony đã thẳng thắn nói anh không thích đạo diễn Vương Gia Vệ và cho rằng Vương Gia Vệ đã lợi dụng Leslie trong quá trình đóng Happy Together. Tony lớn cũng nói là so với Trương Nghệ Mưu, anh thấy Trần Khải Ca chân thành hơn. Ông đã làm nên một "Bá Vương Biệt Cơ" xuất chúng và ông không hề lợi dụng Leslie. Leslie cũng rất yêu bộ phim này. Leslie lại còn có năng khiếu ngoại ngữ, có thể nói tiếng Quan Thoại và tiếng Anh lưu loát. Tony lớn nói anh thực sự rất nhớ Leslie, và gọi Leslie là “người bạn chân thành”.



Trong 1 cuộc phỏng vấn khác trên TV, Tony Lương Gia Huy đã nói về phân cảnh trong phim "Đông Thành Tây Tựu", cảnh mà anh đã hoá trang thành ... thiếu nữ "khiêu vũ" và hát cùng Leslie. Khi nói về Leslie, nhìn nét mặt anh rất xúc động. Anh cho hay anh rất thích cảnh phim trên vì ai cũng nói nhìn anh lúc đó rất giống ... mẹ anh. Bản thân anh càng quý trọng cảnh này hơn vì nó là do chính tay ca ca Leslie và anh đạo diễn. Cả hai người cùng làm cảnh này với nhau vì đến lúc này cả đoàn làm phim đều đã bí và hết biết đường quay đoạn này ra sao. Khi anh vừa bước ra với bộ dạng đó, gần như cả đoàn sản xuất đều chỉ muốn ... tự sát luôn, gần một nửa trong số họ tinh thần lạc lối văng đâu mất, và một nửa còn lại thì nhìn anh từ đầu tới chân rồi phán ... họ không biết phải quay anh ra làm sao (khổ, cái kiểu làm phim ko có kịch bản nó thế). Cuối cùng thì Leslie tự ngồi viết lời cho hai đoạn nhạc, rồi vừa quay vừa chỉnh lại lyric, cả hai tự hát tự nhảy cho đến động tác cuối cùng (nói tóm lại là tự biên tự diễn đó). Bản gốc là 2 bài tiếng Quảng, sau này xuất hiện thêm bản tiếng Quan Thoại mà Gia Huy ko biết là do ai chèn vô.

Bản tiếng Quảng. Bravo Leslie & Tony lớn :)) !!

Phương Vinh : Phương Hoa Tuyệt Đại

Trích: JustafanofAnita's Blog
Người viết: JustafanofAnita @DAN



Tôi có phải là người đầu tiên dùng cụm từ Phương Vinh để gọi Anita và Leslie? Họ chẳng phải vợ chồng, tình nhân cũng không, như vậy gọi bằng cái tên này liệu có quá nực cười. Song khi yêu, người ta rất dễ hành động một cách ngu ngốc, điên rồ. Tôi cũng không ngoại lệ - lén lút, ngây ngất, dại khờ, và rồi đau khổ, nhớ nhung. Tôi thừa nhận tôi ngưỡng mộ Leslie, tôi bị chinh phục bởi Anita, và hơn thế nữa tôi điên đảo vì hai kẻ xa lạ này khi họ đứng chung với nhau. Chưa bao giờ tôi miêu tả được trọn vẹn mối quan hệ của Anita và Leslie: họ là bằng hữu, là huynh muội không cùng huyết thống, hay là "cặp đôi" mà khiến tôi hoan lạc chất ngất và u sầu đơn côi? Tôi đã từng cố tìm những tính từ mĩ miều nhất dành cho họ, sau đó tôi lại nghĩ không nhất thiết phải thốt ra những điều mình có thể cảm nhận bằng tâm hồn.



Mỗi khi ngắm Phương Vinh cùng lúc trên phim ảnh và sân khấu, ngoài việc sử dụng thính thị giác, tôi còn dựa vào cảm giác của mình để thưởng thức sự lộng lẫy mãnh liệt đang diễn ra trước mắt, run run từng thớ thịt trên người theo hình ảnh và âm thanh, uống vào lòng tất cả các cử chỉ, lời hát, và câu nói của cả hai. Đối với tôi, chuyện si mê Phương Vinh thật kì diệu. Tuy duyên phận đưa đẩy tôi đến với họ hết sức muộn màng, muộn đến nỗi nhiều lúc khiến tôi khóc tấm tức, tiếc nuối vô vàn, tôi vẫn cho rằng bản thân mình may mắn vì dù sao tôi đã có dịp chiêm ngưỡng Anita và Leslie trong đời. Nhờ họ, tôi biết thế nào là yêu thích một người, thế nào là khóc thương cho ai đó thật sự.



Trịnh Tú Văn khi viết về Anita có nhắc đến Leslie, trầm trồ hai người họ trong music video "Phương Hoa Tuyệt Đại" giống như "thiên nhai hải giác điệp luyến hoa," đồng thời nói rằng "không thể tìm được sự kết hợp về hình thức có một không hai này ở đâu nữa." Tôi tán thành. Rõ ràng như thế, thời gian hai mươi năm chỉ làm tình cảm của họ nồng thắm hơn và sự ăn ý càng thêm hoàn hảo gấp bội. Anita và Leslie là hai thái cực đối lập nhưng lại bổ sung cho nhau để hai bên cùng tỏa sáng. Trong MV này, cả hai dường như muốn khẳng định vị trí "ông vua, bà hoàng" của mình, sự tự tin đến tự mãn, nét mặt thản nhiên đến khiêu khích như chính họ là trung tâm của vũ trụ. Những gam màu trắng đen xám đem lại cảm giác vừa huyền bí mộng mị vừa lãnh đạm cao sang. "Phương Hoa Tuyệt Đại" bản thân nó chưa hẳn gọi là bài hát kinh điển, song giai điệu sống động và tiết tấu nhanh của nó cùng với giọng hát và sự thể hiện độc đáo của Phương Vinh biến nó thành một ca khúc ấn tượng, có chất có vị. Điểm hấp dẫn nhất của MV là mang đậm phong cách ngạo nghễ, chỉ ngắn ngủi trong ba, bốn phút nhưng vẫn khơi gợi lên trí tưởng tượng và sự tò mò của khán thính giả, chẳng những làm không gian bí ẩn lạ lùng mà còn để lại nhiều dấu chấm hỏi. Dư âm đặc biệt của nó khiến người ta muốn quay lại để xem lần thứ hai, thứ ba,... Ngắm nhìn Phương Vinh trong MV này làm tôi nhận thấy hai người họ cứ như hình với bóng, sự hiện diện của Anita rõ nét và cá tính, còn Leslie thì hiện hữu sau lưng nàng như chỗ dựa vững chắc. Hình thiếu bóng thì không khác gì vật thể chết, còn bóng thiếu hình thì không tồn tại được. Có ai ngờ "Phương Hoa" được thực hiện cách đây gần mười năm? Thời gian không hề bào mòn ma lực của nó, và Phương Vinh vẫn lung linh, quyến rũ ngút ngàn như thuở ban sơ.



Hoa dù đẹp cách mấy mà không thật thì như thể xác thiếu linh hồn. Cho nên, "Phương Hoa Tuyệt Đại" kiêu sa huy hoàng nhất là ở trên sân khấu - đó dĩ nhiên là màn trình diễn "live" của Phương Vinh trong đại nhạc hội Fantasy Gig của Anita vào năm 2002. Phải nói như thế nào nhỉ, cảm giác khi tôi xem nó lần đầu tiên giống như bị điện giật vậy, cứng đờ người ra, mê man trong thích thú tột cùng, cả thân thể bỗng rạo rực theo sức sống nghệ thuật hoang dại và ma lực sân khấu của Phương Vinh, và mắt dán chặt vào màn hình như bị thôi miên bởi từng động tác nhỏ nhất của cả hai. Tôi chưa từng chứng kiến màn song ca nào lôi cuốn hơn thế - Anita mặc sức tung hoành như con thú bị giam cầm lâu ngày được trả về thế giới tự do của nó, nàng cám dỗ mê hoặc còn hơn hình tượng "Yêu Nữ" năm xưa, còn Leslie thì ngang ngạnh gai góc đầy vẻ đàn ông, tràn trề bản lĩnh và quyền lực, liên tục gây bất ngờ với những hành động khoái cảm đến nghẹt thở. Chứng kiến màn trình diễn thiên hạ vô song này, mấy ai biết tối hôm đó Leslie bị trận đau bao tử hành hạ và Anita đang phát triển mầm mống ung thư. Làm sao họ có thể quên bản thân như vậy? Làm cách gì họ có thể biểu diễn phi thường đến thế? Không cần bất cứ kĩ xảo hay múa phụ họa, Phương Vinh thừa sức áp đảo muôn ngàn ánh đèn, nghiễm nhiên làm chủ sân khấu, hoàn toàn hòa mình vào bài hát, khắc họa rõ nét từng lời từng chữ. Với tôi đó "Phương Hoa" gần như là thiên đường nhân gian, là câu thần chú ma thuật, là chiếc cầu nối đưa tôi đến với Phương Vinh hai người họ, nó làm thời gian ngưng đọng lại và xóa nhòa khoảng cách vô tận của âm dương đôi bờ.




"Phương Hoa" tuyệt vời là thế, siêu phàm là thế song nó đã tan vỡ theo định mệnh nghiệt ngã, thậm chí là trước năm 2003. Vào đúng cái đêm Anita và Leslie hợp ca bản "Phương Hoa Tuyệt Đại", sau khi hát xong, Anita xúc động chỉ vào Leslie mà cảm thán rằng chàng là người bạn tốt duy nhất của nàng, đến nỗi chàng phải sửa lại. "Kẻ đối lập" với "Phương Hoa Tuyệt Đại" là "Duyên Phận"; duet kinh điển của Phương Vinh vào thập niên 80 lúc được hát vào năm 2002 nghe như một điềm báo cho sự tan vỡ. Quả thật, lắng nghe "Duyên Phận" vắt cạn nước mắt của tôi, tôi quằn quại với nỗi đau và sợ sẽ không đủ can đảm để xem màn trình diễn này của hai người họ lần nữa. Nếu "Phương Hoa Tuyệt Đại" viết ra để miêu tả thần thái và sự quyến rũ tột bậc của Phương Vinh, thì "Duyên Phận" sâu lắng thiết tha như tiếng thì thầm qua lại của hai người tri kỉ. Lần cuối Phương Vinh sánh vai bên nhau trên sân khấu, mặc dù dưới ánh đèn màu xanh huyền ảo, giữa muôn ngàn tiếng vỗ tay, cả hai lúc ấy không rực rỡ như hai đại minh tinh mà trở nên bình thường như hai con người bằng xương bằng thịt, tâm sự trùng điệp cùng với nét suy tàn đến rơi rụng não nề. Bóng dáng gầy guộc mỏng manh của Anita khiến tôi nghẹn ngào chua xót, và ánh mắt của Leslie vò nát trái tim tôi. Tôi chơi vơi giữa bể sầu. "Duyên Phận" kết thúc với Anita xúc động ôm chầm lấy Leslie, còn tôi, tôi muốn xé tan màn hình để ôm cả hai vào lòng.



Sự ra đi đột ngột của Phương Vinh vào năm 2003 đặt dấu chấm hết cho "Duyên Phận" đồng thời làm "Phương Hoa Tuyệt Đại" lãng tích thiên nhai. Sau đó, vài ca sĩ đã thể hiện lại hai bài hát này, song tôi có thể khẳng định không một ai đủ sức khiến "Duyên Phận" buồn thương day dứt hoặc làm "Phương Hoa Tuyệt Đại" đúng nghĩa trọn vẹn. Phương Vinh bạc mệnh thì "Phương Hoa" cũng theo đó mà khép lại trang sử, những người khác chẳng qua chỉ nắm được chút hương tàn còn sót lại. Thiếu vắng bóng dáng và âm thanh của Phương Vinh, sân khấu ca nhạc HK mất đi sự hùng vĩ, trở nên trơ trơ gỗ đá. Chẳng bao giờ được nhìn thấy Anita và Leslie trên cõi đời, tôi bơ vơ lạc lõng giữa rừng âm nhạc điện ảnh, ngậm ngùi chọn cách tiếp tục chạy theo níu kéo ảo ảnh đã xa.

Người đi, một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.


芳華絕代 ::: Lyrics Translation Phương Hoa Tuyệt Đại

Ngươi muốn hôn lên môi ta hay không?
Đại danh của ta khuynh nước khuynh thành

Mona Lisa chỉ là một bức họa
Sự diễm lệ ấy làm sao áp bức được thiên hạ?
Nếu Elizabeth không phải là hoàng hậu của một triều đại
Thì ai đến quỳ lạy trước mặt của bà?

Nếu [Marylin] Monroe trang trọng và cao nhã
Thì nàng làm thế nào tạo nên tuyệt thế giai thoại?
Nhan sắc như gấm thêm hoa khi mang tai họa cho thế gian
Dạy ngươi thành kẻ gây tán gia bại sản

*Dáng dấp, sắc đẹp của ta là độc nhất, trên đời không ai sánh bằng
Trời sinh ta cao quý diễm lệ đến tận cùng
Làm điên đảo chúng sinh mà không cần tốn chút công sức
Thu nhận ngươi làm người ái mộ của ta
(Khiến sắc đẹp của ta và thiên nhiên đồng đều)*

Ngươi có dám ôm ta vào lòng hay không?
Điên rồ một lúc vì ngươi là tội danh của ta

[Sophia] Loren tự xưng phương danh là "Sophia"
Nên tất cả đàn ông đều ngã xuống
Có phần giống với lúc bắt gặp [Brigitte] Bardot
Ngay cả Tháp Eiffel cũng bị đổ quỵ (+)
Sao ta lại sợ ngươi xưng vương xưng bá?
Hãy qua đây thần phục dưới ta đi nào
Ngôi sao tuyệt đẹp của dãi ngân hà, một mình một cõi
Vẫn vượt trội nguyên cả bầu trời đầy pháo hoa

(+) Ý nói: vào năm 1960, postcard với hình của Bardot mặc áo nịt ngực bán chạy hơn cả postcard của Eiffel Tower

July 03, 2010


Music video "Phương Hoa Tuyệt Đại"




Phương Vinh song ca "Phương Hoa Tuyệt Đại" và "Duyên Phận" trên sân khấu năm 2002 - có ai có thể ngờ đây lại là màn biểu diễn ngẫu hứng không hề tập dợt trước giữa hai người ? 



Thứ Hai, 18 tháng 7, 2011

Lại chuyện ... tầm ảnh hưởng của Trương Quốc Vinh ở Hàn Quốc và châu Á

Một vài tin vắn nho nhỏ năm 2006
Source: Click


  • Tạp chí Hàn Quốc Movieweek cùng kênh phim OCN tổ chức poll bình chọn "100 bộ phim yêu thích nhất của người Hàn". Và mặc dù điện ảnh Hong Kong rất nổi tiếng tại nước này nhưng chỉ có hai phim với sự tham gia của Leslie Cheung là "Farewell My Concubine" và "A Better Tomorrow" lọt vào top.

    Nguồn tin: Mingpao
  • Daum, một trang web nổi tiếng tại Hàn Quốc đã tổ chức bình chọn online (từ ngày 31/10 -> 12/11) để xem ngôi sao nào được công chúng Hàn mong muốn nhìn thấy trở lại trên màn ảnh nhất. Kết quả:



    - Siêu sao Hong Kong Leslie Cheung hạng 1, chiếm 44,2% số phiếu
    - Nữ diễn viên Hàn Quốc Lee Eun-Ju hạng 2, chiếm 34,1% số phiếu
    - Ngôi sao thần tượng thiếu niên Mỹ River Phoenix hạng 3
    - Huyền thoại điện ảnh Hollywood James Dean hạng 4

    Qua lần khảo sát này có thể thấy Leslie Trương Quốc Vinh từ lâu đã nắm giữ trái tim của fan hâm mộ Hàn Quốc nhiều như thế nào.

    Nguồn tin: Movie Daum (Hàn Quốc)

  • Mười ngôi sao nam được giới sinh viên Trung Quốc yêu thích nhất : Leslie Trương Quốc Vinh, Stephen Châu Tinh Trì, Tony Lương Triều Vỹ, Jay Châu Kiệt Luân, Andy Lưu Đức Hoa, Hồ Quân, Trần Đạo Minh, Hứa Nguy, Châu Nhuận Phát, và Jacky Trương Học Hữu.

    Nguồn tin: JMNews

  • 19 ngôi sao nam uy tín và có tầm ảnh hưởng nhất châu Á: Leslie Trương Quốc Vinh, Lương Triều Vỹ, Lưu Đức Hoa, Châu Nhuận Phát, Châu Tinh Trì, Trương Học Hữu, Lý Tiểu Long, Thành Long, Lý Liên Kiệt, Lương Gia Huy, Ngô Ngạn Tổ, Tạ Đình Phong, Takeshi Kim Thành Vũ, Bae Yong Joon, Song Seung Hun, Bi Rain, Takuya Kimura, Yutaka Takenouchi, và Takashi Sorimachi.

    Nguồn tin: ENorth (Trung Quốc)
  • Trong năm 2006, một bài báo tại Hàn Quốc đã thống kê lại những thành công vượt trội mà Leslie đã đạt được trong nền âm nhạc Hàn Quốc:

    - Anh là người ca sĩ đầu tiên đưa âm nhạc Trung Quốc vào thị trường Hàn Quốc và thành công vang dội dưới tư cách một ca sĩ hoàn toàn hát tiếng Hoa. Hai bộ phim với sự tham gia của anh "A Chinese Ghost Story" và "A Better Tomorrow" cũng là hai tác phẩm đầu tiên mở màn cho sự thâm nhập của điện ảnh Hong Kong vào Hàn Quốc, từ đấy người dân Hàn mới quen dần với sự có mặt của các ngôi sao Trung Hoa tại xứ sở họ.

    - Album đầu tiên của Leslie phát hành tại Hàn tiêu thụ được 300,000 bản - một con số kỷ lục với 1 ca sĩ Trung Hoa tại Hàn lúc bấy giờ; và album thứ hai là 150,000 bản. Trong khi đó "Tứ Đại Thiên Vương" của Hong Kong cũng chỉ bán được tầm 15,000 - 20,000 bản.

    - Leslie không chỉ là một huyền thoại âm nhạc và điện ảnh tại Hàn mà anh còn là một huyền thoại trong lịch sử quảng cáo của nước này ! Khi Leslie được mời sang Hàn Quốc xuất hiện trong một mẫu quảng cáo phát sóng trên TV cho nhãn hiệu chocolate "To You", doanh số tiêu thụ của hãng này ngay lập tức vươn lên dẫn đầu ngành công nghiệp sản xuất chocolate, tính ra doanh thu bán tăng gấp 300 lần so với trước khi quảng cáo - một kỷ lục chưa hề có và cho đến nay vẫn chưa bị phá vỡ của ngành quảng cáo. Năm 1989, Leslie tuyên bố rút lui khỏi làng giải trí và không đứng tên cho nhãn hiệu này nữa, hãng "To You" liền mời Andy Lưu Đức Hoa làm người mẫu thay thế. Kể từ đó doanh số bán của hãng giảm dần cho đến khi gần như biến mất khỏi thị trường chocolate của Hàn Quốc.

    Khó có thể nói rằng người dân tiêu dùng Hàn Quốc yêu thích "To You" là vì chất lượng của nó, mà sự thật họ yêu những viên kẹo chocolate ngọt ngào ấy chỉ vì Leslie ^^ .
    Đọc thêm: click


  • Video mẫu quảng cáo :




Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2011

Photos: phim Arrest The Restless (part 2)














Nguồn ảnh: movie.douban.com

Buổi phỏng vấn thứ hai - chúng tôi đã rất vui vẻ với những cuộc nói chuyện không chính thức

Nguồn lesliepillow.com
Dịch Vô Sắc




Ngày hôm nay cuộc phỏng vấn của chúng tôi hoàn toàn khác với những cuộc phỏng vấn trước đó. Các cuộc thảo luận của chúng tôi bắt đầu từ những sự kiện xúc động mà tôi đã viết trong chương trước và lần này cuộc phỏng vấn của chúng tôi được tiến hành trong một bầu không khí hài hòa. Leslie cũng rất lịch sự, có lẽ vì cuộc phỏng vấn được tổ chức trong phòng của 1 quý cô. Khi Man Chai ngồi trên giường, anh đã nói với Man Chai là không nên ngồi trên giường của người khác. (Tôi đoán anh nói như vậy,vì anh nói chuyện bằng tiếng Hoa, mà tôi thì không thể hiểu!), Và ra lệnh cho Man Chai ngồi trên sofa.


Chúng tôi đã phải ghi chú lại cũng như thâu âm lại tất cả những gì anh nói trong cuộc phỏng vấn, vì vậy chúng tôi quyết định trò chuyện bên cái bàn nhỏ bằng gỗ được đặt trong phòng. Cái bàn thì rất nhỏ nên chúng tôi ngồi rất gần nhau và tôi cảm giác như thể chúng tôi đang chơi một trò chơi xem ai có khả năng chịu đựng nhìn lâu hơn . Chúng tôi đã hoàn thành các chủ đề về thời thơ ấu của anh , gia đình anh, chuyện học của anh ở nước Anh và sự khởi nghiệp của anh là 1 ca sĩ. Do đó, ngày hôm nay chúng tôi bắt đầu cuộc phỏng vấn tập trung vào chủ đề về những ngày anh là 1 thần tượng âm nhạc. Trước khi bắt đầu cuộc phỏng vấn, Leslie đã hỏi tôi, "Tôi muốn sửa đổi một chút về lời tuyên bố của mình, mà tôi đã nói với chị ở lần phỏng vấn trước."




Đúng như điều tôi đã nghĩ , đó là câu nói cuối của anh trong lần phỏng vấn trước, "Tôi chưa bao giờ yêu ai". Anh nói : "Tôi nghĩ là tôi đã đi quá xa" và anh tiếp tục giải thích, "Nó có thể đến từ sự ích kỷ của mình, mà điều đó có nghĩa là tôi luôn luôn không bằng lòng với tình hình hiện tại và có xu hướng tìm kiếm một cái gì đó tốt hơn và hài lòng hơn ". Và anh tiếp tục :" Bây giờ để tôi cho chị biết tình hình hiện nay của tôi, tôi nghĩ rằng đó là khá thỏa mãn. Tôi có rất nhiều người bạn tốt và tôi cũng có thể yêu người khác. Vấn đề của tôi là khi những người khác có thể nhận được sự hài lòng 100%, tôi chỉ có thể nhận được 76%. Tôi không biết tại sao, nhưng tôi là vậy đó. "


Tất nhiên là tôi không biết cái tính khó chịu của anh là bản tính tự nhiên xuất phát từ sự bi quan của mình vì một tuổi thơ không hạnh phúc hay xuất phát từ sự kiêu ngạo của mình vì đã gặt hái quá nhiều thành công để trở thành một siêu sao hoặc là từ một cái gì đó hoàn toàn khác nhau. Tôi chỉ có thể nói là dường như anh nghĩ đó là bản chất tự nhiên của mình cũng như anh không biết phải làm gì với mình .




Bây giờ tôi đang lắng nghe cái băng này sau một thời gian dài từ cuộc phỏng vấn đó. Giọng nói yêu dấu của anh rót vào tai ở đầu băng đã làm tôi cảm động rớt nước mắt.


Ngày hôm đó anh đã cười rất nhiều. Tôi nghĩ chúng tôi đã có một cuộc hội thoại nghiêm chỉnh, nhưng lần này khi tôi nghe lại cuốn băng thì tôi phát hiện anh đã cười suốt trong buổi phỏng vấn . Ngoài các chủ đề chính, thì đã có rất nhiều cuộc nói chuyện được ghi lại và tôi có thể nghe thấy những âm thanh tiếng cười liên tục của anh .



Chương 1 - Nói về tựa đề của cuốn sách này.



Leslie: "Nếu chị cho tôi một cụm từ , thì nó sẽ là gì?"


Tôi: "Vâng, để tôi nghĩ xem ... (Suy nghĩ một lúc ). Có thể, nó sẽ là "Oishisou na Otoko" trong tiếng Nhật ...?"


Leslie: "Oisou na Otoko? có nghĩa là gì? "


Tôi: "Nó có nghĩa là ... (Tôi giải thích bằng tiếng Anh)"


(Chú thích của Keiko - có nghĩa là một người đàn ông trông có vẻ rất ngon lành .Trong tiếng Nhật, chúng tôi sử dụng từ Oishii có nghĩa là ngon không chỉ đối với thực phẩm mà còn là sự quyến rũ giới tính..)


Leslie: (Giải thích của tôi làm cho anh cười rất nhiều) "Ha ha, ý của chị là tôi sẽ bị ăn hả?"


Tôi: "Nó là một chút khác ..., nhưng tôi nghĩ rằng đây là một cụm từ đẹp, anh không nghĩ như vậy à ? Anh nghĩ sao về tựa đề này, "Oishisou na Otoko, Leslie Cheung"? "




Leslie: (Vẫn cười) "Nghe có vẻ thú vị, nhưng mọi người có thể nghĩ rằng cuốn sách có gì đó kì dị ..?"


Tôi: "Vâng, có thể anh đúng.Mọi người có thể nghĩ rằng nó là một loại sách không đàng hoàng! "


Leslie: "Ha ha ... .. "(tiếp tục cười )



Chương 2 - Trao đổi thêm về vấn đề tình dục đồng giới .





Tôi: "Các câu hỏi về tình dục đồng giới là một chủ đề cấm kỵ?"


Leslie: "Không, nó không phải là điều cấm kỵ và thực sự tôi không phải là gay!"

Tôi : ... ... ..???


Leslie: " Ý của tôi là đối với tôi điều đó không quan trọng người đó cùng giới hay khác giới. Tôi OK với cả hai giới . Tôi có thể nói gì , ý của tôi là , quan điểm của tôi rất là phóng khoáng . Nếu tôi yêu một người thì giới tính người đó không là gì cả . Tại sao tôi phải chọn lựa giữa hai giới tính? Chúng ta nên chấp nhận tư tưởng phóng khoáng của tình yêu .


Tôi: "Ummm. Tư tưởng ... "(Đang im lặng một lúc)


Leslie: "Vâng, điều đó rất khó khăn để làm cho mọi người hiểu những gì tôi thực sự muốn nói. Nhưng tôi không nghĩ rằng tôi đồng tính.Tất cả fan hâm mộ Nhật có nghĩ rằng tôi là đồng tính không? "


Tôi: "Tôi không nghĩ là tất cả mọi người nghĩ vậy , nhưng cũng có nhiều người nghĩ thế."




Leslie: "Những gì tôi có thể nói là fan hâm mộ Nhật thì dễ dãi, có thể là như vậy! (Cười) .Dường như có một số fan hâm mộ theo cách nhìn của họ tin chắc rằng tôi là người đồng tính. Ở mỗi sự kiện sẽ có một số người đưa cho tôi một cái túi lớn đầy đủ của các cuốn sách về đồng tính !Tôi tự hỏi là họ đang suy nghĩ về cái gì "(cười).


Tôi: "Có những cuốn sách của Nhật Bản liên quan đến đồng tính luyến ái?"


Leslie: "Ồ, có chứ ! Ngoài ra còn có một số sách không đứng đắn khác nữa (Cười). Những loại sách như vậy ở Nhật được xuất bản rất nhiều . Những loại sách đó khiến tôi đỏ mặt khi tôi chỉ mới lật một vài trang . Khi tôi tưởng tượng cảnh của một cô gái trẻ đẹp mua những cuốn sách này chỉ để vui lòng tôi, tôi cảm thấy xấu hổ và cũng có chút dại dột (cười rất lớn.)


Tôi: "Có lẽ đây cũng là một loại tình yêu sâu sắc dành cho anh."


Leslie: "Họ đã hiểu lầm tôi. Tôi nghĩ rằng họ đang bị ám ảnh bởi trí tưởng tượng của riêng mình "(cười!)







Chương 3 - liên quan đến chủ đề " Đồng tính " một bài viết - về Leslie trong một số cuốn sách nhỏ được viết bởi một nhà văn đồng tính


Tôi: "Xuất phát từ quan điểm đồng tính , có vẻ như anh cũng là một điểm thu hút cho những người đồng tính."


Leslie: "Tôi rất vui mừng được yêu thích bởi bất cứ ai, nhưng xin đừng đam mê trong một sự tưởng tượng hoang dại như thế " (cười!)


Tôi: "Đó là một bài luận rất nghiêm túc về các ngôi sao. Anh ta nói anh có một sức mê hoặc 'plus minus zero ' , có nghĩa là anh không quá nhiều cũng không quá ít ".


Leslie: "Anh ta có đề cập đến hình dáng của tôi không ?"


Tôi: "Cái gì? Tôi không nghĩ rằng chỉ đơn thuần là hình dáng của anh mà ý của anh ấy đề cập đến mọi khía cạnh ".


Leslie: "Không, tôi nghĩ là anh ta nên đề cập đến hình dáng của tôi ! Không hơn và không kém có nghĩa là tôi bụng bự và cơ thể không có eo hay đường cong , phải vậy không ?"


Tôi: "Ha ha!"


Leslie: "Đó không phải là vấn đề để cười .! Tôi đang nói một cách hoàn toàn nghiêm túc. Nếu anh có gặp nhà văn ấy , anh làm ơn nói với anh ta là bụng của tôi không có bự nha ! (Cười)



Các cuộc nói chuyện dễ thương và vui vẻ ấy đã được thâu âm lại , mà tôi đã hoàn toàn quên , giờ đây tôi lại mở nghe và tiếp tục nghe . Tiếng cười của anh thật là ngây thơ! Nó làm cho tôi nhớ đến anh và tôi ngập ngụa trong nỗi đau buồn . Leslie đã rất vui vẻ, cởi mở và chân thật trong buổi nói chuyện đó.


Anh đã uống ít cafe được order từ room service cộng thêm 2 chai nước suối trong tủ lạnh . Anh cũng đã mở một hộp sô cô la được đặt sẵn trong phòng , anh đã hỏi là anh có thể ăn không. Có 12 miếng sôcôla trong hộp. Lúc đầu, anh đã lựa chọn một cách cẩn thận và nói rằng :"Tôi thích cái này, tôi không thích cái này ". Nhưng cuối cùng một mình anh đã ăn hết . Trước khi chúng tôi đã nhận thức được điều này, Man Chai đã ngủ một cách ngon lành ở trên giường. Nhìn vào tư thế ngủ của anh ta, Leslie mỉm cười một cách cay đắng với sự trìu mến như thể anh muốn nói :" Thực sự tôi không biết phải làm gì với cậu ta nữa !"


Một phần dịch về World Tour năm 1997 của Leslie

Link: http://xoomer.virgilio.it/nguidett/bio06.htm 
V-trans: whitedaisy

RED

Leslie Trương Quốc Vinh phát hành album nhạc tiếng Quảng mới toanh “RED” trước sự trông đợi hào hứng của khán thính giả. Trong dáng vẻ xinh đẹp vẹn nguyên, Leslie vẫn là con người trình diễn quyến rũ đến nghẹt thở như anh đã từng trước đây, chỉ có điều đã chín mùi, xuất sắc và còn tân thời hơn. Album Red đậm đặc các sáng tạo cách tân, và nó bao gồm nhiều thể loại từ những giai điệu Jazz/ R&B êm ái cho đến những bản nhạc dance dồn dập sở trường, anh luôn nỗ lực để truyền tải đến người xem những xúc cảm mãnh liệt này qua mỗi lần anh biểu diễn. Những track nhạc mới sinh động như “Whisper of Love”, gợi cảm như “Love by Stealth” và lãng mạn như “Red”, tất cả đều đem tới cái nhìn mới, thứ âm nhạc nồng nàn đầy đam mê đã giúp Leslie tiếp tục mê hoặc mọi khán thính giả. Đây thực sự là một mùa tạ ơn thánh của âm nhạc.


Tháng 11 năm 1996, khi album được phát hành, Yee Chung Man và hãng Double X (Ellen Selbie và Wing Shya) đã đảm nhận việc thiết kế mỹ thuật. Bìa của album ngập đắm trong sắc đỏ, với dòng tên tiếng Hoa của Leslie được in bên góc. “Red” (Hồng) được đánh giá là một trong những album nhạc xuất sắc nhất của Leslie. Trong tiếng Trung, bên cạnh nghĩa thuần túy “màu đỏ” của từ “Hồng”, nó còn mang hàm nghĩa là “nổi tiếng”. Hai music video của “Red” và ”Love By Stealth” được đạo diễn bởi Derek Chang, cùng các ngôi sao khách mời Mạc Văn Úy và Jimmy Wong.


Kể từ năm 1995, sự trở lại của Leslie Trương Quốc Vinh đã được mọi người ủng hộ nhiệt tình, minh chứng cho sự thật rằng anh có lẽ là huyền thoại sống duy nhất tại Hong Kong - người sở hữu sức quyến rũ bất tận chưa lúc nào thôi khiến khán giả ái mộ khỏi bối rối, và cảm thán trước anh.


Cuối tháng 11 năm 1996, Leslie bắt đầu diễn tập cho đại nhạc hội cùng với các vũ công. Anh sử dụng một chai nước suối thay micro, và luyện tập hết sức nghiêm túc. Leslie quyết định sẽ hát lại ca khúc chủ đề phim “Farewell My Concubine”. Anh mời cô Zhang Man-ling, người thầy đã dạy anh các kỹ thuật biểu diễn tuồng cổ tại Bắc Kinh, tìm giúp anh tám học trò tại học viện nghệ thuật để sang Hong Kong biểu diễn màn nhào lộn và đồng ca cho buổi hòa nhạc như chúng ta đã thấy. Leslie cũng không quên mời vợ chồng cô Zhang Man-ling đến xem hòa nhạc của mình.


Brigitte Lin (Lâm Thanh Hà), nữ diễn viên đồng nghiệp và cũng là bạn của Leslie ở ngoài đời, đã mời vợ chồng cô Zhang đến thăm nhà mình khi hai người đến Hong Kong. Brigitte đã nắm lấy tay cô Zhang và nói, “Thầy Zhang, trong làng giải trí này không có mấy nghệ sĩ như Quốc Vinh đâu.” Cô Zhang đồng ý với cô. Leslie là một chàng trai có trái tim nhiều tình yêu và cảm xúc. Anh luôn đối xử tử tế và thân tình với mọi người, gần như trở thành đứa con trai hay anh trai của họ. Khi thầy Zhang và chồng cô đi ăn tối cùng Leslie và khi có ai đó muốn xin được chụp hình với anh, anh chắc chắn sẽ vui vẻ đáp ứng yêu cầu của họ từ người này sang người khác, bất kể đó là người phục vụ hay đầu bếp của nhà hàng. Anh không đánh bạn dựa trên uy thế và danh tiếng. Điều này là sự thật. Cô Zhang cho rằng với một người như thế, cho dù là xét theo góc độ nghệ thuật hay bản chất một con người, đều là một nhân cách chân thật và đáng quí.


WORLD TOUR 97
 

Hãy trở lại với tour diễn quốc tế năm 97 của huyền thoại Hong Kong: Các buổi hòa nhạc được tổ chức từ ngày 12 tháng 12 1996 cho đến tận ngày 4 tháng 1 1997, kéo dài 24 ngày và Leslie sẽ đi tour qua nhiều thành phố thủ đô trên thế giới.


Leslie là ca sĩ đầu tiên của Hong Kong tổ chức đại nhạc hội lần thứ 100 tại Hong Kong Coliseum (Hương Cảng Thế Dục Quán). Tour diễn quốc tế 97 của Leslie tuyệt đối là một quang cảnh tráng lệ ngay từ những giây phút đầu tiên, trên một sân khấu rộng lớn hình kim tự tháp vươn về phía bầu trời, mở ra không gian dành cho dàn nhạc và ca sĩ. Có rất nhiều trang phục được thay đổi trong suốt buổi hòa nhạc, bộ sau luôn táo bạo hơn bộ trước, và các vũ công thậm chí còn hỗ trợ ca sĩ chính trong việc thay đổi và cởi bỏ xiêm y – những bộ trang phục hoa mỹ được thiết kế tinh xảo nhằm mục đích trêu ngươi khán giả, với những đường cắt xẻ để lộ một phần thân thể, trong khi những phần còn lại thì để níu giữ những gì muốn che giấu. William Chang (Trương Thúc Bình) đã thiết kế một bộ vest đính cả thảy 70,000 viên kim cương (thực ra chúng chỉ là thủy tinh), và nặng ít nhất 10 pound. “Am I too hot to be handled ?” Leslie đã hỏi khán giả như vậy trên sân khấu. Khoảnh khắc phiêu lưu và táo bạo nhất xuất hiện vào gần cuối phần hạ màn khi Leslie, trên đôi cao gót đỏ hoàn toàn được đo ni đóng giày, đã thể hiện một điệu khiêu vũ đôi đầy khêu gợi cùng nam vũ sư Chu Wing Lun, rõ ràng phản chiếu cho câu trả lời vì sao anh có thể khắc họa vai diễn người ái thiếp tự nhiên đến vậy trong bộ phim trứ danh. Khi anh giả làm phụ nữ, từng bước nhảy và động tác của anh thật duyên dáng và yêu kiều.



Leslie biểu diễn Red (Hồng) tại World Tour 1997


Leslie đã chủ định ve vãn và gây choáng cho khán giả cùng show diễn mang đậm thông điệp ẩn ngầm về giới tính này. Một trong những ngôi sao khách mời ngày hôm đó là cô gái gợi cảm Đài Loan Thư Kỳ đã cùng trình bày với anh một ca khúc và ngồi trên đùi của Leslie, đã khiến cho tất cả mọi người, kể cả bản thân Leslie phải phản ứng lại trước sự dụ cảm đó. Ngay cả khi đại nhạc hội đã chấm dứt, và các ánh đèn trên sân vận động đều chìm vào bóng tối, gần 6,000 khán giả vẫn không chịu ra về, họ vẫn nán lại để cùng reo hò, và khẳng định chắc chắn với nhau rằng đây không phải là một giấc mộng, rằng thần tượng của họ đã thực sự trở lại và hát cho họ nghe.



Giới truyền thông đã điểm lại buổi hòa nhạc trên mặt báo cùng giọng điệu tiêu cực: “Trang phục của Leslie tại đại nhạc hội làm dấy lên lời chỉ trích”, “Một Đại Nhạc Hội Gây Tranh Cãi của Leslie Cheung”, “Một Show Diễn Cấp 3”. Một fan nọ đã quyết định không đọc các bài báo ấy. Đó là một quyết định sáng suốt. Anh đã đi xem hòa nhạc vào tối ngày 15 tháng 12 1996. Anh nhận thấy buổi hòa nhạc cảm động, nó đã thỏa mãn anh hoàn toàn, và Leslie thì lộng lẫy đến chết người . Nó không thể là một sản phẩm “Hạng 3”. Anh chưa từng được thưởng thức một đại nhạc hội nào xuất sắc hơn thế. Leslie rõ ràng là có đặt tay vào trong quần short của anh, nhưng đó chỉ là 1 hành động mang hình thức biểu diễn. Leslie khiêu vũ trên đôi giày cao gót đỏ ư ? Đó là một hình ảnh tuyệt mỹ chẳng thể nào quên. TUYỆT ! Chỉ có Leslie mới có thể biểu diễn ấn tượng đến nhường ấy, một đại nhạc hội mang đầy tính nghệ thuật. Không may thay, đại đa số công chúng lại dễ dàng tin vào những gì họ được đọc trên báo chí, những phê điểm được viết bởi các nhà phê bình mà chẳng màng muốn được chứng kiến tận mắt.


Bà Cheung, người đứng đầu Đài phát thanh radio Hong Kong, cũng suýt nữa bị lừa bởi giới truyền thông về cái gọi là show diễn “Hạng 3”. Bà cuối cùng vẫn quyết định tự mình đi xem buổi hòa nhạc, và khẳng định nó không phải một show diễn “Hạng 3”. “Tôi biết nó không phải loại hạng 3”, bà Cheung nói.

Chị ấy gần như đã quyết định không đi xem nhạc hội của anh rồi. Nhưng sau khi xem xong, chị ấy đã khen là nó rất tuyệt đấy!”, một phóng viên đã kể cho Leslie nghe tại hậu trường sân khấu. “Vâng. Chị ấy có đến xem tôi diễn và chị nói là thích tour diễn này của tôi lắm!” “Vậy sao anh lại khóc vào đêm hôm đó ?” phóng viên hỏi. “Không … một fan nhỏ đã tặng cho tôi một mô hình xe hơi đồ chơi và tôi đột nhiên thấy xúc động … tôi không quan tâm gì tới lời họ nói đâu!” (Từ “họ” ở đây ám chỉ người đã cáo buộc Leslie đang diễn một nhạc hội “Cấp 3”) Các fan của tôi yêu thích tôi.” “Phải, anh không cần phải quan tâm đến lời của những người đó nói.” phóng viên trả lời. Và sau khi tự mình thưởng thức buổi hòa nhạc, người phóng viên đã cảm thấy rằng: Ca Ca vẫn đúng là Ca Ca. Anh có một sự tự tin hoàn hảo vào bản thân anh, và anh rất có uy tín.


Leslie cũng rất khôi hài khi ở trên sân khấu. Mỗi đêm anh đều xuống sân khấu và bắt tay với các fan, tay của anh lúc nào cũng bị sưng tấy lên bởi sự cuồng nhiệt của các fan. Đêm đó khi chuẩn bị chạy xuống sân khấu, Leslie đã hét lớn, “OK, giờ tôi sẽ bắt tay với các bạn đây, các nhóc quỉ sứ à!” Ha... rồi sau đấy một đám fan hỗn loạn chạy ùa tới chen lấn để được làm “quỉ sứ” và được bắt tay với anh. Trong một đêm khác, khi anh bước ra sân khấu anh đã hỏi, “Có bạn nào ở đây lần đầu xem show diễn này không ? Có hả ? Ha! Các bạn thật may mắn đó, có thể được xem một ông già như thế này đi hát lại sau 7 năm trời bặt tăm!” Một đêm khác, anh đã phô bày một bên chân của anh với một bác gái và hỏi “Chân con có đẹp không bác ?” Anh vẫn thường giỡn như vậy để tự đùa tếu về bản thân mình.



Sau buổi hòa nhạc, người phóng viên nọ lại trở vào hậu trường để tìm Leslie. Leslie đang ở trong một tâm trạng rất tốt và đã ôm lấy người phóng viên ấy. “Chúng ta cùng đi ăn tối nhé.” Người phóng viên đã để ý thấy bàn tay anh sưng đỏ, rõ ràng anh đã bị thương bởi những cái bắt tay quá cuồng nhiệt. Cheung Yiu Wing, nhà sản xuất của đại nhạc hội từng nói với Leslie “Tối mai cậu đeo găng tay vào đi.” Leslie chỉ đơn giản đáp, “Không đâu.” Người phóng viên cũng đồng tình với Leslie. Một người nghệ sĩ nên biết tôn trọng những người ủng hộ mình.

Về việc bị cáo buộc anh đang biểu diễn một show “Cấp 3”, Leslie nói, “Từ trước đây rất lâu, Madonna và Michael Jackson đã làm như vậy rồi. Lúc đó, đâu có ai buộc tội họ, và bây giờ thì họ lại đổ tội cho tôi. Họ thật là lỗi thời.



Trên đường đến nhà hàng, nữ phóng viên thấy Leslie thường xuyên hắt hơi. Cô nói, “Wow, anh bị cảm lạnh à ? Vậy ngày mai làm sao anh hát được ?” “Vâng, tôi bị cảm khi mặc bộ áo choàng tắm lúc hát đấy, trên sân khấu có một chiếc quạt lớn để thổi gió lên từ bên dưới. Chắc mai tôi phải đi gặp bác sĩ rồi.” Trong nhà hàng, anh tiếp tục hắt hơi. Nữ quản lý Florence Chan (Trần Thục Phân) nói, “Cậu thật phải đi khám bác sĩ thôi.


Leslie biểu diễn Love by Stealth (Thâu Tình) tại World Tour 1997

Leslie luôn tìm cách hoàn thiện show diễn của anh. Trên sân khấu diễn tập, anh nhắc nhở Mạc Văn Úy việc nên để kiểu tóc như thế nào, rồi anh lại nhắc Thư Kỳ nên hành động chậm lại khi diễn, anh cũng nói chuyện với Florence Chan về việc đẩy ống kính camera như thế nào để cho ra shot quay tốt nhất. Leslie đã nói với người phóng viên, “Mỗi một chi tiết, chúng tôi đều để tâm tới chúng.” Người phóng viên có cảm giác Leslie giống như một thống lĩnh của đội quân. Và khi họ xong việc thì cũng đã có một đống khăn giấy ở trên bàn, Leslie thực sự đã bị cảm lạnh bởi “Love by Stealth”. 





Leslie còn lập quỹ với mục đích từ thiện thông qua đại nhạc hội. Các fan có thể ủng hộ ý tưởng này của anh bằng việc mua các tấm thẻ “Red” đính kèm ảnh của Leslie, sản phẩm này được một người bạn học cũ của anh thiết kế. “R” cho từ Regain, “E” cho Extended, và “D” cho từ Dream. Leslie đã gây được khoản tiền 1 triệu đô HK (thực ra là $40,000; phần còn lại do nhà sản xuất, ông Cheung Yiu Ming, đóng góp) để ủng hộ Quỹ Chống Ung Thư Vì Trẻ Em. Leslie cũng gây được một “quỹ hoa” đáng giá 1 triệu đô HK từ các fan: Anh không nhận hoa của các fan, thay vào đó anh gợi ý cho họ để dành số tiền này cho công tác từ thiện. Cộng thêm phần góp riêng 1 triệu đô HK của mình, tổng cộng anh đã đóng góp 2 triệu đô cho Quỹ Chống Ung Thư Vì Trẻ Em từ đại nhạc hội.



Trong một đêm diễn, Leslie đã nói, “Tôi không phải là đứa con hiếu thảo, sau bao nhiêu năm làm ca sĩ, tôi chẳng mấy khi hát cho mẹ tôi.” Mẹ của Leslie cũng tham dự hòa nhạc cùng các con gái và con rể của bà. Leslie đùa thêm, “Mommy à, làm thế nào mà mẹ sinh được một đứa con đẹp trai và dễ thương như con thế này, lúc đó hẳn mẹ hạnh phúc với daddy lắm phải không mẹ.” Chị gái Ophelia của anh không thể nhịn được cười khi nghe anh nói thế. Mẹ của anh đã nhìn anh bằng ánh mắt yêu thương và mỉm cười. Anh cũng gửi lời cảm ơn đến anh Đường (Tong Tong ), người đã luôn hết lòng ủng hộ anh không điều kiện trong nhiều năm qua. Anh hát ca khúc “Ánh Trăng Nói Hộ Lòng Tôi” của Đặng Lệ Quân và tặng nó cho mẹ và anh Đường, hai con người yêu dấu nhất trong cuộc đời anh. Trong bộ tuxedo màu đen, anh trông tuyệt đẹp, giọng hát du dương tình cảm, hát bằng cả trái tim lẫn đẳng cấp của một ngôi sao.

Leslie hát Ánh Trăng Nói Hộ Lòng Tôi tại World Tour 1997


Đêm ngày 31 tháng 12 1996, Leslie đã cùng các khách mời và bạn bè đồng nghiệp của anh đứng trên sân khấu để đếm ngược từng giây trong thời khắc Giao Thừa. Anh đã rất quan tâm đến mọi người, sắc mặt tràn đầy niềm hoan hỉ và sinh khí. Họ nắm lấy tay nhau, nối thành một hàng dài cùng rồng rắn chạy trên sân khấu, hát mừng năm mới với hàng ngàn khán giả bên dưới. Trong những ngày cuối cùng của năm 1996 ấy, các buổi nhạc hội của Leslie đã kịp đóng một dấu son cho nền ca nhạc tiếng Quảng và mở ra một kỷ nguyên mới. Sự quay về của anh đã giúp hồi sinh lại bầu không khí cho thế giới âm nhạc Hong Kong. Khi Leslie hét lên Happy New Year”, đó cũng là lúc Hong Kong bắt đầu bước sang năm 1997, một năm mới, một khởi đầu mới cho mọi công dân của xứ Hương Cảng, vì đó sẽ là năm kết thúc quãng thời gian Hong Kong nằm dưới sự bảo hộ của Anh quốc, và nó sẽ trở về với Trung Quốc vào ngày 1 tháng 7, 1997.