Tìm kiếm bài trong Blog này

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2011

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

Người nghệ sĩ 500 năm mới xuất hiện một lần



Như đài Phát Thanh Truyền Hình Hong Kong (Radio Television Hong Kong) từng nói, Leslie Cheung Trương Quốc Vinh là một nghệ sĩ 500 năm mới xuất hiện một lần. Cho đến bây giờ và mãi về sau này trong tương lai, sẽ không có người nghệ sĩ nào tại Hong Kong có thể giống như anh được nữa: Anh có thể cất tiếng hát với chất giọng gợi cảm nhất đong đầy xúc cảm, có thể viết nên những dòng giai điệu du dương trong rất nhiều thể loại, có thể khiến khán giả phải say mê cùng mọi đêm nhạc hội của anh, và quan trọng nhất, anh tỏa sáng rực rỡ vượt qua gần như mọi minh tinh trong diễn xuất.




Xuyên suốt quãng đời sự nghiệp của anh, Leslie đã chứng tỏ đẳng cấp quốc tế của mình qua hàng loạt giải thưởng trên cả hai lĩnh vực ca hát và diễn xuất, thành công tại thị trường nội địa cũng như thị trường nước ngoài. Tại Nhật Bản, Leslie được bình chọn là nam diễn viên xuất sắc nhất trong hơn 10 năm liền được tổ chức bởi “Hong Kong Cinema Express”. Anh cũng thắng giải “Nam Diễn Viên Xuất Sắc” của Hội Phê Bình Điện Ảnh Nhật Bản vào năm 1995 cho vai diễn từ “Farewell My Concubine”. Bộ phim này cũng nhận về hàng loạt giải thưởng quốc tế vào năm 1993. Thêm nữa, Leslie cũng là diễn viên nước ngoài duy nhất xếp vị trí thứ 10 trong bảng danh sách “100 diễn viên của Hàn Quốc”.

Leslie là người nghệ sĩ được yêu mến nhất tại Hong Kong. Các đêm hòa nhạc Passion Tour của anh trong năm 2000-2001 đã định ra một chuẩn mực mới cho sân khấu. Cùng với Madonna, Leslie là người nghệ sĩ thứ hai trên thế giới có được vinh dự khoác lên mình những bộ trang phục biểu diễn lộng lẫy được thiết kế bởi huyền thoại thời trang Pháp Jean-Paul Gaultier. Trên thực tế, anh đã đạt được những thành tựu lớn, làm nên các đột phá thông qua tour diễn Passion, từ cổ chí kim, và biến nó trở thành tiết mục hòa nhạc xuất sắc nhất trong lịch sử của ngành công nghiệp giải trí Hong Kong. Các đêm hòa nhạc của Passion Tour cũng nhận về nhiều lời tán dương cao độ từ các nhà phê bình và khán thính giả hải ngoại, bao gồm cả Nhật Bản.




Không ai có thể phản đối được lời miêu tả của tôi về Leslie, rằng anh là nam nghệ sĩ trình diễn mang sức quyến rũ lớn lao nhất mà chúng ta từng có. Anh là một người đàn ông với phong thái cao nhã khác thường, một khí chất và tinh thần đã khiến anh trở thành “chàng quí tộc cuối cùng” của làng giải trí. Có một điều ở anh chỉ càng dễ xui khiến lòng người mê mẩn và si mị, chính là làn nước ngây thơ và mềm mượt rung rinh nơi sóng mắt – một hình ảnh có thể làm tay chảy trái tim của bất kỳ ai, cho dù đó là đàn ông hay đàn bà. Trong nhạc hội năm 1997 anh vừa cám dỗ vừa đưa đẩy xa xôi, trong khi tại Passion Tour anh sôi nổi, nồng nàn và hoang dã. Thưởng thức các buổi nhạc hội của anh từ lâu đã không còn chỉ đơn thuần là việc được nghe nhìn những màn biểu diễn âm nhạc và khiêu vũ, mà nó đã trở thành một hình thức trình diễn nghệ thuật ngoạn mục.




Xinh đẹp (một khái niệm từ rất hiếm khi dành cho phái mày râu), duyên dáng, đa tài, am hiểu, cống hiến, sáng tạo, một nhà cách mạng và một người cầu toàn, đó là một vài trong số những phẩm chất nổi bật đã giúp Leslie vươn tới đỉnh cao danh tiếng. Theo nhiều người bạn và rất nhiều người đã từng hợp tác với anh, sự chân thành và quan tâm của anh, cùng với một trái tim đa cảm dễ vỡ và đầy yêu thương thật chẳng tương xứng chút nào với tuổi đời của một người đàn ông đã ở độ trung niên – một vài người trong số họ đã xem anh vĩnh viễn chỉ là một cậu bé ngây thơ trong trắng, con người gần-như-hoàn-hảo cùng với một trái tim bằng vàng.




Trong suốt nhiều năm trời, mọi người vẫn không thôi bàn tán và cho hay ngoài nụ cười thiên thần ngọt ngào xen lẫn nét cợt nhả vu vơ, sức quyến rũ của Leslie một phần lớn là đến từ ánh nhìn của đôi mắt – một đôi mắt buồn, phảng phất những suy nghĩ xa xăm. Leslie không phải là một chàng trai may mắn, trên thực tế anh đã phải hứng chịu rất nhiều tổn thương khi quyết định chọn con đường làm một người nghệ sĩ chân chính với trái tim và tài năng của mình, trong một thành phố mà sự bảo thủ chống đối sáng tạo đã trở thành một định kiến với các ý tưởng và những hình tượng mới. Câu phương châm nổi tiếng của anh : “Tôi sẽ trao đi tất cả những gì trái tim tôi có...” đã trở thành lời miêu tả hay nhất về cam kết của anh đối với ngành showbiz giải trí. Bài hát “I” của anh được bắt đầu bằng câu hát: “I am what I am” đã gần như trở thành một tiếng nói mạnh mẽ, như anh đang muốn gửi thông điệp đến thế giới, rằng anh chỉ muốn trung thành với các quy tắc của riêng anh, và từ đây anh sẽ bước đi trên một con đường cô độc mà không mấy người thấu hiểu.

Tôi buồn khi phải nói rằng một hình tượng độc nhất và không thể thay thế như con người ấy, như Leslie, đã ra đi và rời bỏ chúng ta vĩnh viễn. Với nhiều fan của anh tại Hong Kong, Leslie còn được gọi là “Hoàng Tử Bé”. Tuy nhiên một số tạp chí tại Nhật lại đặt cho anh cái danh hiệu “Chàng Quí Tộc Trẻ Hong Kong”, trong khi các fan Hàn lại gọi anh là “Hoàng Tử Quí Phái”.




Tôi có một niềm tin, tôi tin nếu có thiên thần trên Thiên giới, hẳn Leslie sẽ là vị thiên thần đáng yêu nhất; và ngay đến Thiên Chúa hẳn cũng cảm thấy hoan hỉ khi Người được nghe anh hát những điệu khúc Thánh ca hạnh phúc trong Thiên đường của Người !


- Julie Ng từ Hong Kong



Những câu chuyện từ fan Trung Quốc

Trang Leslie's Pillow: http://xoomer.virgilio.it/nguidett/fans.htm

Trên xe taxi

Tôi muốn gửi lời cảm ơn đến đài Beijing Jiaotong Radio vì sự chu đáo của họ.

Beijing Jiaotong Radio là đài phát thanh có tỷ suất nghe đài cao nhất tại Bắc Kinh. Vào đầu năm 2004, họ phát sóng một chương trình mới - “Âm nhạc dành cho các tài xế”- chương trình được phát vào mỗi ngày thứ Bảy và Chủ Nhật hàng tuần từ 2 đến 4:30h chiều. Hôm nay chủ đề của chương trình là tỏ lòng đến Leslie!

Tinh thần rệu rã do chiếc taxi của tôi đang bị kẹt giữa trùng vây tắc nghẽn của giao thông thành phố, tôi đã gần như chỉ muốn bước ra khỏi xe để đón xe buýt, tự giải cứu mình thoát khỏi tình trạng ứ đọng chán chường. Thế rồi đột nhiên, một âm thanh nhè nhẹ bắt lấy tai tôi. Nó quá quen thuộc và rất đỗi ấm áp. Đó là một bài hát của Leslie! Ngay lập tức tôi yêu cầu bác tài taxi vặn lớn volume hơn. Tôi thở dài, “Là bài hát của Leslie...”





Vào lúc đó, ban đầu tôi không xác định được đó là bài hát nào của Leslie. Này các bạn fan, đừng la rầy tôi nhé! Ngay đến tôi cũng không tin nổi mình lúc đó mà. Nhưng khi âm thanh của tiếng cồng và trống đặc trưng của tuồng cổ Bắc Kinh vang lên, cuối cùng thì tôi cũng vỡ lẽ, chị tôi đã lập tức la lên, “Bá Vương Biệt Cơ !” Tôi cảm thấy thật phấn khích. Tôi lại nhờ bác tài mở lớn volume thêm một lần nữa. Tôi không còn sợ những ùn tắc giao thông ở ngoài kia. Tôi đã mong chuyến xe này chẳng bao giờ đến điểm đích ! Tôi chỉ muốn ngồi đây và được nghe mãi …

Vị khách mời của chương trình ngày hôm đó là anh Ye Da-ying, đạo diễn của bộ phim “A Time to Remember” (Hồng Sắc Luyến Nhân). Anh đã kể về Leslie giữa các bài hát. Chị gái và tôi gần như chồm người lên hàng ghế đầu, chỉ sợ chúng tôi bỏ sót một lời nào đó!

Đạo diễn Ye kể rằng trước khi bấm máy bộ phim, anh đã muốn tìm kiếm một nam diễn viên hải ngoại, một người có khả năng nói tiếng Anh lưu loát, phải có sức lôi cuốn thật đặc biệt và phù hợp với hình tượng một nhà cách mạng để diễn vai Yin - một chiến sĩ cộng sản đầy nhiệt huyết. Thời điểm đó ấn tượng duy nhất anh có được về Leslie là qua vai diễn Trình Điệp Y trong phim “Bá Vương Biệt Cơ”, một con người quá nữ tính nên anh không có chút ý định nào mời Leslie đóng vai Yin. Tuy nhiên những người bạn của anh Ye đã thúc giục anh nói chuyện với Leslie. Và vì thế, anh đi gặp Leslie …





Trước buổi gặp mặt, Ye đã nói anh không bao giờ có thể ngờ được rằng Leslie, với những đường nét êm dịu như thế, trên thực tế lại là con người có chí khí và nam tính đến vậy. “Ồ ! Anh ấy chính là người tôi cần tìm.” Ye nghĩ thầm

Ye đã lưu ý đến một điểm là Leslie hầu như không có kiến thức gì về lịch sử cách mạng, và vì thế ban đầu anh không biết cần phải làm thế nào để thể hiện cho được hình tượng của một nhà cách mạng. Và khi Ye bắt đầu giảng giải về lịch sử đấu tranh của giai cấp cộng sản cho Leslie, Leslie đã biểu hiện thật đặc biệt và hiếm có, anh mở to đôi mắt trẻ thơ của mình mải miết nhìn Ye. Anh Ye cũng cười và nói rằng đã có rất nhiều người đến dự buổi công chiếu của “A Time to Remember” và nhiều người trong số họ thực tế đều là fan của Leslie.





Thế rồi khi tôi nghe anh Ye lặp đi lặp lại lời khẳng định Lesle là một chàng trai tốt, và rằng đấy là một điều quá đáng tiếc khi anh bỏ chúng ta đi quá sớm … Rồi người chủ trì bắt đầu phát sóng bài hát “Eyes and brows wet” (Mắt ướt hoen mi). Mắt tôi cũng rưng rưng, chực trào tuôn lệ...

Khi bài hát kết thúc cũng là lúc chiếc xe đến nơi tôi cần đến. Tôi đã nói với bác tài rằng tôi không muốn ra khỏi xe của ông một chút nào !


- Một fan của Leslie tại Trung Quốc Đại Lục



Gặp Leslie ở Thượng Hải

Có một cô gái từ Trung Quốc Đại Lục đã có lần được gặp Leslie trong chuyến công du của cô đến Thượng Hải.

Cô đã thúc dậy sớm vào 6:30 sáng, và xuống phố đi dạo quanh khu khách sạn cô ở. Khi cô tình cờ ghé vào một hàng ăn ở bên lề đường, cô đã nhìn thấy hai người đàn ông đang ngồi dùng điểm tâm, và dáng lưng của một người quen thuộc đến lạ lùng. Cô đã mở to mắt để nhìn. Phải rồi, người đó là Leslie, thần tượng của cô, con người cô chỉ mới có cơ hội được chiêm ngưỡng trên màn bạc và trong các nhạc hội. Nhưng giờ đây anh ấy lại đang ở ngay trước mặt cô. Cô không thể tin vào mắt mình và ngờ rằng liệu đây có phải là giấc mơ. Nhưng đấy lại là sự thực, và anh ấy là Leslie. Anh đang mặc một chiếc áo len màu kem và quần jeans xanh. Cô tiến đến nơi anh ngồi như một kẻ mộng du và gọi khẽ “Ca Ca” bằng một giọng trầm nhỏ. Ca Ca ngước mắt nhìn lên và trông thấy cô. Cô xưa nay chưa bao giờ được ở gần anh đến thế, và cô đã tận mắt nhìn gương mặt ấy, ở bên ngoài trông anh còn đẹp trai hơn trong mọi bộ phim mà cô đã từng xem. Đôi mắt của anh sáng ngời và trong trẻo, và anh thậm chí trông còn trẻ hơn khi ở trên sân khấu. Cô đã đứng đó không nói được nên lời và có lẽ trông như một kẻ ngốc





Ca Ca đã mỉm cười và hỏi cô có muốn anh ký tặng cô không. Anh nói chuyện với cô bằng tiếng Quan Thoại hoàn hảo, cùng với một chất giọng khàn khàn vô cùng gợi cảm. Cô đã rất hồi hộp và bối rối, song ngay lập tức vẫn đủ tỉnh táo để lấy từ trong ví ra một tấm hình của anh (bức ảnh của anh trên sân khấu tại đại nhạc hội Passion Tour, khi anh đang hát ca khúc “Red”). Cô đưa tấm hình cho anh cùng một cây bút bằng bàn tay run rẩy của mình. Leslie đã không ký ngay lập tức mà anh còn nhìn ngắm bức ảnh. “Đây là bức ảnh em đã chụp anh tại nhạc hội Passion Tour”, cô nói. “Thật sao ? Không tồi chút nào”, anh nhấn nhá cụm từ “Không tồi chút nào”. Khi nghe anh nói thế, cô đã rất lấy làm hãnh diện . Khi anh chuẩn bị đặt bức hình lên bàn để ký tên thì cô vội la lên, “Đợi một chút !”. Cô lấy một chiếc khăn tay ra và trải nó lên mặt bàn. Mặc dù bàn lúc đó rất sạch, nhưng cô vẫn không muốn tấm ảnh đặt trực tiếp lên đó. Khi Leslie ký tên tặng cô, cô đã không thể rời mắt khỏi gương mặt anh. Cô mê mệt trước các đường nét xinh đẹp đó, và cô cảm thấy mặt mình đang đỏ dần lên khi anh trao lại cho cô bức ảnh. Cô đã chạy biến đi như điên ngay sau khi nói “Cảm ơn anh !” bằng tiếng Quảng. Hẳn là lúc đó trông cô rất kỳ quặc, và cô đã nghĩ thể nào Ca Ca cũng cười cô.

Sau khi chạy được một quãng qua rất nhiều dãy phố cô mới dừng lại và nhìn vào bức hình. Chúa ơi! Cô không thấy chữ ký của anh trên bức hình ! Cô đã bị chấn động ! “Tại sao vậy ??” Cô gần như muốn bật khóc ! Không, anh có ký chứ, anh đã ký cả tên Hán tự và tên tiếng Anh của anh cho cô, nhưng anh lại ký nó ở mặt sau của bức hình. Cho đến giờ cô vẫn không hiểu được tại sao anh lại chọn ký ở mặt sau. Sau đấy cô đã lang thang qua rất nhiều tiệm lưu niệm và tìm mua được một khung ảnh kết thủy tinh rất đẹp để lồng bức ảnh vào một cách hết sức cẩn thận. Cô đã bỏ cả buổi chiều ở trong phòng khách sạn chỉ để ngắm nhìn nó với một niềm vui sướng tràn dâng.





Câu chuyện này không dừng lại ở đây! Vào ngày hôm sau, cô chợt nhớ ra chiếc khăn tay của cô. Chiếc khăn mà Ca Ca đã đặt tay lên khi ký tặng, đáng lý ra cô không nên quên nó. Vì vậy cô quyết định trở lại hàng ăn đó, nhưng trong lòng mãi thấp thỏm lo âu, biết đâu chừng chiếc khăn đã không còn ở đó, và biết đâu chừng hàng ăn cũng không còn ở đó thì sao. May mắn thay, hàng ăn vẫn ở đó, và ông chủ cũng đang ở đó. Cô đã cất lời hỏi ông “Ông có thấy chiếc khăn tay của cháu bỏ quên ở đây hôm qua không ?” Ông chủ đã bật cười, “Cô quả nhiên sẽ trở lại tìm cái khăn !” Cô không hiểu ý ông muốn nói gì. Ông chủ hàng ăn đã trao cái khăn cho cô và nói, “Anh ấy (Trương Quốc Vinh) đã nói cô chắc sẽ quay trở lại để lấy nó. Anh ấy đã gấp nó lại gọn gàng và nhờ tôi giữ nó dùm cho cô.” Cô đã hết sức ngạc nhiên và vui mừng.

Ca Ca yêu dấu của chúng ta, anh ấy thực sự hiểu các fan của anh nghĩ gì ! Họ sẽ chẳng bỏ qua bất cứ vật gì mà ngón tay anh đã lướt qua . Ông chủ hàng ăn cũng hỏi cô gái tại sao cô lại yêu Leslie nhiều đến thế, và cô đã trả lời vì cô không thể tìm được thần tượng nào tốt hơn anh. Trên thực tế cô cũng không hiểu rõ lý do tại vì đâu. Mà có cần phải có lý do gì không nhỉ ? Ông chủ còn hỏi cô: “Tôi đoán cái anh ngồi bên cạnh anh ấy là vệ sĩ, phải không nhỉ ? Tôi thấy anh chăm sóc cho anh ta chu đáo lắm.” Trời ! Cô đã không để ý gì đến người đàn ông ngồi bên cạnh Leslie lúc đó, chỉ nhớ mang máng anh ấy có mái tóc cắt ngắn mà thôi. Liệu đó có phải là Daffy không ? Cô cảm thấy hối hận và trách mình quá ngốc khi để lỡ mất cơ hội được ngắm người đó thật gần.


- Một fan của Leslie tại Trung Quốc Đại Lục



***

Đại mỹ nhân Lâm Thanh Hà ra hồi ký ở tuổi 57

Tin ngày: 7/7/2011
Nguồn tin:
baomoi.com


Một trong Tứ đại mỹ nhân Hong Kong sắp ra mắt hồi ký ‘Song lý song ngoại’ vào ngày 22/7. Lâm Thanh Hà bày tỏ sự hối tiếc về cái chết của người bạn Trương Quốc Vinh, cùng kỷ niệm khi đóng phim Quỳnh Dao thuở thiếu thời.


Theo Xinhuanet, tên sách "Song Lý Song Ngoại" phỏng theo bộ phim Song ngoại chuyển thể từ tiểu thuyết của Quỳnh Dao mà Lâm Thanh Hà (Brigitte Lin) đóng năm 17 tuổi. Cuốn hồi ký kể về “những niềm vui, nghề nghiệp, bạn bè, thú vui, duyên nợ, gặp gỡ”, gồm 6 chương do bà viết trong vòng 7 năm, từ khi 50 tuổi đến nay, dài 400 trang. Sách sẽ được phát hành ở Hong Kong và Đài Loan.



Lâm Thanh Hà thời trẻ và gần đây


Trong sách, Lâm Thanh Hà viết về tình bạn giữa mình và ngôi sao quá cố Trương Quốc Vinh (Leslie Cheung). Cả hai gặp nhau khi đóng phim Đông tà tây độc (Ashes of Time) của đạo diễn Vương Gia Vệ năm 1993 (phim này có cả Lương Triều Vỹ và Trương Mạn Ngọc tham gia).


Sau bộ phim, Lâm Thanh Hà và Trương Quốc Vinh trở thành bạn bè. Bà kể lại: “Trương Quốc Vinh có nụ cười của một thiên thần ”. Lâm Thanh Hà cũng nhớ mãi ca khúc Sủng ái do Trương Quốc Vinh thể hiện. Hồi đó, nam diễn viên kiêm ca sĩ được công chúng và đồng nghiệp trong giới rất yêu thích.


Năm 1994, Lâm Thanh Hà kết hôn với nhà tài phiệt Michael Ying, chủ tập đoàn Esprit và rời làng giải trí. Những năm gần đây, thường có tin đồn bà trở lại đóng phim nhưng vẫn không thấy Lâm Thanh Hà xuất hiện. Bà dành thời gian này để viết lách, có nhiều bài nghị luận đăng trên các báo và tạp chí của Hong Kong. Viết khá nhiều nhưng đến nay, Lâm Thanh Hà mới quyết định xuất bản một cuốn sách.



Lâm Thanh Hà và Trương Quốc Vinh khi đóng phim chung Đông Tà Tây Độc. Ảnh: Xinhuanet


Lâm Thanh Hà luôn hối tiếc về việc phát hiện chứng trầm cảm của Trương Quốc Vinh quá muộn. Bà đã định giới thiệu một bác sĩ giỏi điều trị cho người bạn của mình, nhưng chưa kịp làm thì vào ngày 1/4/2003, Trương Quốc Vinh đã nhảy lầu tự tử. Lâm Thanh Hà viết: “Tại sao tôi lại không giúp được anh?”, bày tỏ sự nuối tiếc và hối hận về cái chết của người bạn mà bà yêu quý.


Nữ diễn viên còn viết một chương khác có tên gọi “Quỳnh Dao và tôi”. Bà nói, thời gian đóng phim Song ngoại là những ngày hạnh phúc nhất trong đời. Song ngoại ra mắt năm 1973, ngay lập tức đưa Lâm Thanh Hà lên hàng ngôi sao.



Đại mỹ nhân thời đầu mới gia nhập làng điện ảnh


Lâm Thanh Hà năm nay 57 tuổi, thuộc nhóm Tứ đại mỹ nhân Hong Kong gồm bà, Trương Mạn Ngọc, Quan Chi Lâm và Lý Gia Hân. Trong sự nghiệp của mình, đại mỹ nhân Hong Kong đã đóng hơn 100 phim, trong đó có Câu chuyện cảnh sát, Cổn cổn hồng trần, Đông tà tây độc, Bát bách tráng sĩ, Tiếu ngạo giang hồ chi Đông Phương Bất Bại , Trùng Khánh sâm lâm … Bà giành giải của Liên hoan phim châu Á năm 1975 với Bát bách tráng sĩ. Với Cổn cổn hồng trần, bà từng giành giải Kim Mã năm 1990.



Hòa Ca


============================


Trong phần tin tức đăng tải trên, nhà báo Việt Nam có lược đi một phần không dịch mà các fan đọc thấy rất thích, đó là phần Lâm tỷ nói về nụ cười của Ca Ca. Tỷ ấy nói rằng, có một lần vô tình được nhìn thấy Leslie đứng trong rạp chiếu phim, người đang tựa vào tường nở một nụ cười (khốc trứ tường vi tiếu), nhìn đẹp chẳng khác nào một thiên sứ, khiến tỷ ấy không kiềm chế được liền phải thốt ra lời khen ngợi "Nhĩ hiếu tịnh a!" (Cậu thật là đẹp a!) -> ui, nụ cười của Leslie, nghĩ đến thôi đã thấy rung rinh rồi xD

Tin tiếng Trung trên sina: http://news.sina.com.tw/article/20110707/4537105.html