Tìm kiếm bài trong Blog này

Chủ Nhật, 12 tháng 12, 2010

Photos: Ca ca quyến rũ (part 2)












































































 
















 






Leslie, beautiful like an Angel <3
Tổng hợp từ nhiều nguồn. Click để xem ảnh size gốc!

Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010

Phỏng vấn PhotoBook 1999 (phần 2)



All About Leslie
*Phỏng vấn Leslie
*

PhotoBook 1999
Dịch bởi: heobeo & vô sắc
Xem phần trước: LINK


Tình yêu và Hôn nhân.

“Hãy nói về bản thân anh đi. Mọi người thường nghĩ anh là một “Người đàn ông bí ẩn” và cho là sức quyến rũ của anh phát ra từ đó … ?”

“Tôi cho đó là vì tôi thường ít cung cấp thông tin về bản thân, và tôi luôn muốn được giữ gìn sự riêng tư của mình. Nhưng nó cũng không có nghĩa là tôi đang giấu diếm mọi người đâu. Đó là lý do vì sao tôi mở tiệm cà phê, một nơi để tôi gặp gỡ các fan, là nơi họ có thể xin chữ ký và chụp hình với tôi một cách thoải mái. Cánh cửa của tôi luôn luôn mở rộng. Nhưng mặt khác tôi cũng không muốn cởi mở hết cuộc sống riêng của tôi. Mọi người đã từng hỏi tôi “Sao cậu chưa kết hôn đi ?”. Tôi nghĩ đó là vấn đề rất riêng tư và tôi không bắt buộc phải trả lời.

“Nhưng fan của anh rất háo hức đựơc biết mà. Tại sao một người đàn ông quyến rũ như anh lại không muốn kết hôn chứ ?”

“Thật hả ? (cười to). Thẳng thắn mà nói tôi không tin vào hôn nhân. Các anh chị em tôi đã li dị. Ba mẹ tôi cũng không thuận hòa với nhau. Có lẽ tôi sẽ không kết hôn đâu nhưng tôi muốn có một căn nhà của riêng tôi, một nơi để nghỉ ngơi, nơi tôi có thể trang hòang mọi thứ cho nó như ý tôi thích.”

"Anh đã từng nghĩ đến chuyện kết hôn ?"

"Đúng vậy. Lúc ấy tôi 22 tuổi. Cô gái ấy lớn hơn tôi một chút. Chúng tôi đã nghĩ đến chuyện kết hôn. Tôi đã có thái độ nghiêm túc khi quyết định chuyện này. Nhưng cô ấy vì chuyện này mà suy sụp tinh thần. Tôi không biết tại sao .Có thể lúc ấy chúng tôi còn quá trẻ để nghĩ đến chuyện này. Sau những chuyện ấy là 1 kết thúc buồn.

"Bởi vậy sau này anh đã không muốn kết hôn nữa ?"

"Không. Có thể tôi đòi hỏi nhiều, cả hai phía từ bản thân tôi và đối phương. Khi mọi người hạnh phúc vui vẻ với loại B, tôi thì không tranh giành vô ích. Tôi kiếm loại A. Anh Đường thường nói tôi là 1 người luôn đòi hỏi sự hoàn thiện. Đôi khi, mọi người nghĩ chuyện đó là tốt, nhưng vẫn khôngthể làm tôi hài lòng. Tôi không nghĩ là mình có thể hạ thấp sự đòi hỏi để bị tổn thương".

"Điều này cũng ứng dụng vào phụ nữ ?"

"Khi tôi yêu 1 người phụ nữ, tôi có huynh hướng đòi hỏi nhiều cô ấy. Rồi thì tôi nhận lấy thất vọng. Bây giờ tôi đã 42 tuổi. Hầu như tôi đã trải qua cái thời dễ xúc cảm và hành động nông nổi rồi."

"Nhưng tôi dám chắc là đã có nhiều người ngưỡng mộ anh."

"Tôi không biết. Ở tuổi như tôi thật không dễ yêu chút nào. Nếu có ai đó nói với tôi : " I love you " Tôi sẽ hỏi : " Tại sao ? " (Ca ca cười to). Bên cạnh tình yêu, chúng tôi còn phải thông hiểu nhau. Tôi phải nghĩ về tương lai, tính cách, phong cách sống, những chuyện như thế thường trong tâm trí tôi. Giống như với mẹ tôi , khi sống chung với nhau tôi và mẹ đã tốn nhiều thời gian để thông hiểu nhau. Dĩ nhiên thật là hoàn hảo nếu cả hai có một tình yêu sâu sắc và thông hiểu nhau."

"Ý anh là tình yêu tình thần rất quan trọng ?"

"Đúng, tình yêu tinh thần quan trọng hơn tình dục. Dĩ nhiên tôi không phủ nhận tầm quan trọng của tình dục." (Ca ca lại cười to)

"Vậy để tôi hỏi anh ? Ai là người anh yêu nhất ?"

"Trước tiên đó bản thân tôi. Theo ý tôi, tôi nghĩ rằng khi tôi thật sự yêu một ai đó, tôi không quan tâm đó là nam hay nữ."

"Anh muốn nói anh là người lưỡng tính ?"

"Ý của tôi là khi hai người yêu nhau, thì chỉ có tình yêu là quan trọng."


Với cương vị là “Ngôi sao”

“Trong các buổi hòa nhạc và bộ phim của anh như “Farewell to My Concubine” và “Happy Together” anh đã biểu lộ ra sức hấp dẫn “chệch khỏi giới tính” của anh với khán giả, có phải anh đang cố đưa ra một thông điệp nào đó ?”

“Không, không có gì liên quan cả đâu. Khi Trần Khải Ca mời tôi tham gia “Farewell to My Concubine” ông đã nói rằng tôi trước đó toàn dự tuyển cho các vai diễn thuần chất. Ông muốn nhìn nhận tôi như một diễn viên nghiêm túc thực sự và nghĩ tôi có thể thử đảm nhiệm một vai nữ tính hơn.”

“Như trong “Happy Together”, đồng tính luyến ái vào thời điểm đó đang là một đề tài nóng bỏng tại Hong Kong. Tôi nghĩ có lẽ sẽ rất thú vị nếu tôi đóng một vai đồng tính. Và trong buổi ca nhạc, tôi muốn tạo ra một chút gì đó gây hưng phấn. Ý tưởng đi trên đôi giày cao gót đỏ là của một đạo diễn nghệ thuật. Nó bắt nguồn cảm hứng từ David Bowie đã làm điều này nhiều năm trước. Anh ấy nghĩ đó hẳn là một ý tưởng hay nếu chúng tôi đưa hình ảnh này vào châu Á. Thực ra tôi muốn tạo một hình thức nào đó liên quan đến Kinh kịch nhưng gặp phải vấn đề rắc rối về hóa trang và việc thay trang phục. Vi vậy tôi nghĩ đến điều gì khác có liên quan đến ca khúc “Red”, như việc tô son môi chẳng hạn. Nhưng những khán giả ở quá xa sân khấu có lẽ sẽ không nhìn rõ được. Vì vậy, cuối cùng nó đã được dàn dựng với đôi giày cao gót đỏ và son môi màu đỏ.”

“Trong các buổi hòa nhạc và một số phim của anh, anh cho chúng tôi cảm giác là anh ích kỷ và đôi khi tự yêu bản thân mình quá. Anh nghĩ sao về điều này ?”

“Vâng, tôi đồng ý là tính cách một số vai diễn của tôi thực sự là rất thích bản thân mình trở thành trung tâm. Còn với bản thân tôi, tôi có thể nói gì nhỉ … (một khoảng im lặng dài). Tôi luôn muốn đem đến cho khán giả những điều tốt nhất mà tôi có thể làm được, dù đó là buổi hòa nhạc hay bất cứ bộ phim nào. Nhưng khi đã rời bỏ công việc, tôi thực sự không quan tâm lắm đến vẻ bề ngoài của mình. Bạn sẽ không tìm được tấm hình nào của riêng tôi tại nhà tôi đâu, và tôi cũng hiếm khi soi gương.”

“Nhưng sự thật là anh trông rất bảnh trai . Khi nhìn bản thân mình trong gương, anh nghĩ gì ?”

“Wow, một anh chàng mới bảnh làm sao!”, anh phá lên cười lớn . “Không, tôi đùa đấy. Tôi không nghĩ tôi có thể nhận xét về ngoại hình của mình đâu. Tôi đã quá quen với nó rồi.”

“Ngày trước, tôi từng bị cho là “lạnh lùng” hoặc “kiêu ngạo” vv. Thực ra tôi là người thắng tính và khá nhiệt tình. Có lẽ chính điều này đã đem đến nhiều rắc rối. Nhưng không có gì liên quan đến việc tự yêu bản thân mình ở đây cả.”

“Mọi người thường miêu tả anh là “dễ thương”, “bảnh bao”, “sexy”, anh thích từ nào nhất ?”

“Nếu là fan, tôi sẽ thấy rất vui vì những lời nhận xét này, nhưng nếu là bạn, tôi không thấy thích lắm nếu họ chỉ quan tâm đến vẻ ngoài của tôi đâu.”

“Vậy thì anh thích được gọi như thế nào ?”

“ “Chàng trai tốt”, tôi nghĩ vậy nghe hay hơn.”

“Anh là một “Ngôi sao” trong mắt của chúng tôi, liệu “Ngôi sao” đây là vai trò anh đóng hay đó là con người thật của anh ?”

“Thực là một câu hỏi khó ! Trước đây tôi chưa từng nghĩ nhiều về điều này. Tôi không nghĩ là tôi đang đóng vai nào cả. Có lẽ nên nói đó chính là con người thật của tôi. Tôi, bản thân tôi, và Leslie – một diễn viên luôn hòa hợp với nhau. Tôi phải nói rằng tôi có những phẩm chất và đủ tài năng để trở thành một ngôi sao.”

“Giống như kính vạn hoa, một con người có rất nhiều mặt trái ngược nhau. Nhưng giới truyền thông và khán giả chỉ có thể nhìn ra một phần nhỏ của chúng ta thôi. Họ sẽ phán xét những gì họ nhìn thấy, đôi khi họ bị ấn tượng sai. Fan hâm mộ thích liên tưởng với thần tượng bằng các câu chuyện thần tiên cổ tích và giới truyền thông thì luôn có khuynh hướng phóng đại và thêm mắm dặm muối vào các bài viết, tiêu đề.”

“Là một siêu sao ắt hẳn anh phải chịu rất nhiều áp lực nặng nề, anh thường làm cách nào để giảm bớt căng thẳng ?”

“Anh phải học cách để thư giãn. Tôi thích đi du lịch. Tôi sẽ đến nơi mà không ai biết đến tôi. Một trong những liệp pháp yêu thích của tôi trong những ngày này là “hot springs” . (giống 1 kiểu spa ấy nhỉ)”

“Anh có tiếng tăm, tiền bạc, vẻ điển trai, sức quyến rũ và vị thế. Đó là giấc mơ của tất cả mọi người, có điều gì anh cho là anh chưa đủ tốt không ?”

“Có lẽ là học vị của tôi”, anh nói sau một sự im lặng ngắn. “Tôi rất hy vọng có thể hoàn tất việc học đại học, va nếu có thể, lấy được bằng tiến sĩ. Có quá nhiều thứ để học từ trường lớp.”




Với cương vị “Một diễn viên”

“Anh có thích xem đi xem lại các bộ phim của anh nhiều lần không, hay là anh ít khi xem chúng ?”

“Tôi nghĩ là vế sau đấy. Mỗi khi tôi xem lại một bộ phim, tôi cứ luôn tự phê bình lối diễn của tôi là “chưa đủ tốt”, hoặc “đáng lý ra có thể làm hay hơn”. Vì khi đang diễn, tôi sẽ đắm chìm bản thân vào nhân vật và không thể đánh giá một cách khách quan. Việc phạm lỗi là không thể tránh khỏi. Dù gì đi nữa thì cũng không thay đổi lại được rồi.”

“Trong các nhân vật anh đã đóng, có vai nào mà anh nghĩ là “Nó thật hoàn hảo!” không ?”

“Không.”, anh nói không hề do dự. “Tôi luôn nghĩ tôi có thể diễn hay hơn nếu tôi có được cơ hội thứ hai.”

“Anh đã có nhiều bước tiến vượt bậc trong khả năng diễn xuất của mình, đặc biệt trong thể loại tâm lý lãng mạn, đó có phải là vì anh đã trải nghiệm qua nhiều điều trong cuộc sống hay đó là nỗ lực tự thân anh ?”

“Thật hả, tiến vượt bậc trong phim tình cảm hả (cười) ? Sự trải nghiệm từ cuộc sống đương nhiên là giúp ích rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn là anh cần phải luyện tập thường xuyên. Như việc tiết kiệm tiền trong ngân hàng vậy, rồi sẽ có ngày anh giàu thôi. Đương nhiên, bên cạnh phải làm việc chăm chỉ vẫn còn có nhiều yếu tố khác nữa, như tôi nói, một đạo diễn có khả năng truyền cảm hứng chẳng hạn.”

“Anh có một phong cách độc nhất vô nhị mà chúng tôi có thể nhận ra anh ngay từ phía sau lưng, anh luyện tập nó mỗi ngày hay đó là phong cách tự nhiên của anh ?”

“Tôi chỉ thể hiện bản thân một cách tự nhiên thôi. Khi diễn, tôi không nghĩ tới việc có rất nhiều lý thuyết về việc diễn xuất. Một vài nam nữ nghệ sĩ nghĩ là họ trông đẹp nhất ở một vài góc độ nào đó nhưng tôi không thích thế. Tôi chỉ muốn được thật tự nhiên, như những gì tôi vẫn làm hàng ngày.”

“Khi làm phim, có rất nhiều shot phải làm đi làm lại rất nhiều lần. Thường tốt nhất là tôi vẫn diễn cùng một kiểu cho thống nhất và để dễ cắt dựng, nhưng đôi lúc nó khiến tôi cảm thấy nhàm chán. Những lúc ấy, tôi sẽ thử một cách diễn khác để tạo ra những take quay khác hơn.”

“Mặc dù vậy vẫn có sự khác biệt giữa các diễn viên “giỏi” và “chưa giỏi lắm” chứ.”

“Các diễn viên giỏi là những ngừơi có “tài năng” và sở hữu những kỹ năng diễn xuất xuất sắc. Họ có phong cách riêng đặc sắc. Bạn sẽ không nghĩ là họ “đang diễn” mà sẽ đối xử với họ như chính bản thân các nhân vật họ diễn. Các diễn viên trung bình thừơng có nghĩa là những người không thật tài năng lắm, và họ thường không thích được thử thách. Vì lý do đó mà các vai diễn của họ không “tốt” cũng chẳng “tồi". Không ngạc nhiên gì nếu họ chẳng gây được ấn tượng nào cả. Đôi khi họ chỉ copy lại từ những người khác.”

“Dường như các bạn diễn nữ của anh càng ngày càng trẻ hơn, anh có cảm thấy một khoảng cách chênh lệch giữa hai thế hệ không ?”

“Có, tôi có thấy thế (cười to). Thẳng thắn mà nói, dạo này tôi thấy mình giống như một gia sư hơn là một bạn diễn. Nhưng lý do là vì thật sự tôi trông trẻ hơn tuổi. Nó sẽ trông không hợp nữa nếu tôi diễn cùng các nữ đồng nghiệp trạc tuổi với tôi.”


Các bộ phim

“Trong các nhân vật anh từng diễn, vai nào là khó nhất ?”

“Tôi nghĩ đó là Hà Bảo Vinh trong Happy Together. Vào thời điểm quay phim đó, tâm trạng tôi không tốt, lại còn phải chuẩn bị cho buổi hòa nhạc. Vương Gia Vệ không có kịch bản nào và chúng tôi đều làm việc với nhau trong một thời gian biểu rất khắt khe. Và cũng nảy sinh vài rắc rối nữa. Họ Hà là một nhân vật khó chịu dễ khiến người ta ghét. Vì vậy tôi đã thêm một chút gia vị vào nhân vật này để họ Hà trở nên khá hơn chỉ là một gã tồi tệ. Dẫu sao đi nữa, dù cho tôi có đóng đạt thế nào, tôi cũng đã khá lo lắng về phản ứng của người xem đối với nhân vật này.”

“Anh đã khắc họa thành công vai diễn Hà Bảo Vinh, đó là lý do vì sao anh được đề cử cho giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất của Giải thưởng phim Hồng Kông và giải Kim Mã đấy.”

“Tôi cũng có chút ngạc nhiên. Tôi không ngờ là tôi đủ điều kiện để được liệt vào hạng mục “Nam diễn viên chính xuất sắc nhất” vì vai diễn của tôi đâu phải là vai chính.”

“Vậy ý anh là anh xứng đáng với hai giải cho Days of Being Wild Ashes of Time ?”

“Tôi không nói vậy. Nếu anh hỏi tôi bộ phim nào của tôi xứng đáng được trao giải thưởng, tôi sẽ nói đó là Farewell to My Concubine. Nó đã thắng giải Cannes và nhận được sự công nhận rộng rãi bởi các nhà phê bình lẫn khán giả tại Nhật.”

“Vây so sánh với Hà Bảo Vinh của Happy Together, việc nắm bắt được tâm lý nhân vật Trình Điệp Y trong Farewell to My Concubine là dễ dàng hơn đối với anh sao ?”

“Vâng. Tôi thích nhân vật của Farewell to My Concubine. Trình Điệp Y đã hiến dâng cả cuộc đời của anh ấy cho nghệ thuật, là người trung thành với tình yêu của mình. Tôi có thể đồng cảm với những cảm xúc của anh ấy. Điều khó khăn duy nhất đối với tôi là việc học thoại Bắc Kinh và những động tác diễn Kinh kịch tôi cần phải thành thạo trong một thời gian ngắn. Dù sao đi nữa, đây cũng là một bộ phim đáng nhớ.”

“Trong He’s a Woman, She’s a Man, anh đóng vai Sam Koo, một nhà sáng tác nghệ thuật, hầu hết các fan đều cho rằng anh đã trở thành chính nhân vật anh diễn đó.”

“Không, tôi không phải là nhạc sĩ ngay từ buổi ban đầu hay có thể chơi piano. Điều khiến chúng tôi có vẻ giống nhau có lẽ đó là phong cách sống, và trong một chừng mực nào đó chúng tôi đều rất cứng đầu . Và tôi cũng sợ đến phát run lên nếu tôi bị kẹt trong thang máy tối hù như thế. Đó là phản ứng thật của tôi trong bộ phim.”

“Ôi, thật hả, hèn gì trông nó lại thật đến như thế. Nhưng kể cả khi tôi đang nói chuyện trực tiếp với anh như thế này đây, mặt đối mặt, tôi cũng phải nói anh và Sam rất giống nhau.”

“Tôi lại nghĩ Sam giống Trần Khả Tân, đạo diễn của bộ phim hơn.”


Các đạo diễn

“Anh đã làm việc với Trần Khải Ca trong hai phim Farewell to My Concubine Temptress Moon, tôi nghĩ là ông đánh giá cao tài năng của anh lắm đấy.”

“Vâng, ông ấy thích làm việc với tôi lắm. Bộ phim gần đây của chúng tôi Temptress Moon có kịch bản là được đo ni đóng giày cho tôi.”

“Tôi nghe nói anh từng được tuyển cho bộ phim gần đây của ông Trần “The Emperor and the Assassin” (Quân vương và Ái thiếp) ?”

“Vâng. Nhưng nó diễn ra đúng vào tour diễn quốc tế của tôi, và phim lại dự định được quay trong suốt một năm liền. Bên cạnh đó, “quân vương đầu tiên”, vai diễn tôi được tuyển, phù hợp với hình tượng cao to và cơ bắp hơn trong mắt của ngừơi dân Trung Quốc, vốn dĩ nó rất khác với ngoại hình của tôi.”

“Trong các bộ phim của Vương Gia Vệ và Từ Khắc, anh thường khắc họa các hình tượng hoàn toàn khác, đó có thể là vì họ có những ấn tượng khác nhau về anh không ?”

“Có thể họ nhìn nhận tôi ở những góc độ khác nhau. Nó cũng còn tùy vào kịch bản nữa, nội dung của các bộ phim luôn khác nhau mà. Thế giới trong phim của Vương là tách ly, độc nhất và không thực. Thậm chí ngay khi không gian bối cảnh và thời gian có khác nhau, các nhân vật dường như luôn giống nhau. Còn với Từ Khắc, ông thích đem những lý tưởng chính trị của ông vào phim, ở đó luôn có những hy vọng và một tương lai sáng lạn.”

“Trong bộ phim gần đây nhất của anh, chúng tôi đã có được thông tin rất đáng ngạc nhiên là anh không cần đến chỉ dẫn hay giải thích từ đạo diễn mà vẫn diễn tốt, việc này có thừơng xuyên không ?”

“Về căn bản thì đúng vậy, đó là lý do vì sao có một số đạo diễn khi mới khởi đầu cảm thấy khó khăn, vì trong quan điểm của họ cho rằng diễn viên cần phải nghe theo mọi hướng dẫn từ đạo diễn. Nhưng sau khi đã làm việc với nhau một thời gian, họ sẽ đồng ý cách tôi nắm bắt vai diễn là hợp lý và ít khi chỉnh sửa lại diễn xuất của tôi. Dĩ nhiên thỉnh thoảng chúng tôi cũng có ý kiến trái chiều và không đồng ý với nhau. Nhưng chúng tôi đều có chung một mục tiêu, đó là làm ra được một bộ phim hay và tôi luôn cố làm tốt hết sức mình trong mọi phim tôi tham gia.”

“Trong trường hợp này, ý anh là anh không cần đạo diễn ?”

“Không, điều ấy sao được. Tôi cần những lời khuyên thấu đáo và chuyên nghiệp từ một “người thứ ba”, cái “người thứ ba” ấy chính là đạo diễn. Mặc dù chúng tôi có thể những ý kiến bất đồng nhau, nhưng điều đó cũng không là vấn đề gì, vì đôi khi nó lại cần thiết và tốt cho một bộ phim hay trong tương lai.”

“Tôi tự thấy bản thân mình rất may mắn khi được làm việc chung với thật nhiều các đạo diễn xuất sắc như Ngô Vũ Sâm, Trần Khải Ca, Vương Gia Vệ, Trần Khả Tân và Jacob Chang. Tôi nghĩ chắc chẳng còn điều gì có thể khiến tôi vui hơn việc họ đều nhìn nhận tôi là một diễn viên giỏi.”

“Dù sao đi nữa, một bộ phim có tốt hay không đều phụ thuộc phần lớn vào kết quả của người đạo diễn. Một bộ phim nó cũng giống như một kho báu mà đạo diễn chính là chìa khóa. Anh có lấy được kho báu đó không là tùy thuộc vào đạo diễn. Vì vậy, mục tiêu tiếp theo của tôi là sẽ trở thành đạo diễn.”


Kế hoạch tương lai

“Anh đang lên kế hoạch đạo diễn phim của mình ?”

“Vâng, nhưng tôi vẫn chưa quyết định nội dung của bộ phim đâu.”

“Ai sẽ vào vai nữ chính ? Anh đã có sẵn cái tên nào trong đầu chưa ?”

“Mạc Văn Úy và Thư Kỳ. Họ đều là các diễn viên trẻ triển vọng.”

“Fan hâm mộ của anh đang lo rằng nếu anh trở thành đạo diễn anh sẽ không còn làm ngôi sao trên màn bạc nữa, anh tính thế nào về các vai trò đạo diễn, diễn viên và ca sĩ của anh đây ?”

“Tôi nghĩ tôi sẽ có một thời gian biểu ca hát đều đặn, ra một hoặc hai album một năm để tôi vừa thỏa niềm đam mê ca hát, vừa làm hài lòng các fan.”

“Tôi sẽ không diễn trong hai bộ phim đầu tay của mình đâu, chỉ chỉ đạo thôi. Nhưng khi tôi đã lên tay và bắt kịp nó, tôi sẽ xem xét đến việc đồng thời diễn xuất luôn, giống như là Robert Rafford vậy đấy.”

“Vậy thì bọn tôi đỡ lo rồi. Trong các bộ phim anh đã từng xem, trừ các phim Hồng Kông, có vai diễn đặc biệt nào khiến anh hứng thú và muốn diễn nó không ?”

“Trong phim “A Few Good Men” Jack Nicholson đóng vai một gã vừa đáng tởm lại vừa tốt bụng. Tôi nghĩ vai diễn đó khá là thú vị đối với tôi.”

“Vậy những vai khác thì sao, chẳng hạn như một họa sĩ đồng tính thật đặc biệt ?”

“Không, tôi không thích đâu.” (cười lớn)

“Có loại vai nào anh nghĩ mình không tài nào diễn được không ?”

“Các vai của Thành Long đó.” (cười lớn)

“Có người nói là anh sẽ không đóng phim hài nữa, điều đó có đúng không ?”

“Không, tôi thích phim hài mà. Không phải là ý kiến tồi đâu nếu tương lai tôi sẽ tự tay đạo diễn một phim hài của mình.”

“Anh có thể nói cho tôi đôi điều về vở nhạc kịch “A Chinese Ghost Story” không ?”

“Tôi thích làm việc trong không gian âm nhạc. Đó là một thử thách với tôi. Nó đem đến cho tôi thêm niềm hạnh phúc nếu như nó thành công. Tôi chọn “A Chinese Ghost Story” vì chúng ta có thể có rất nhiều góc độ hiệu ứng hình ảnh khai thác được với câu chuyện đó. Một vở nhạc kịch chính là sự kết nối giữa hình ảnh và âm thanh, chúng bổ trợ cho nhau mà …”




*Phỏng vấn với đạo diễn và các cộng sự *

Anh Wong Chin Man, Trợ lý

“Anh trở thành trợ lý của anh ấy như thế nào ?”

“Tôi biết Leslie khi tôi tham gia vào đoàn làm phim Moonlight Express. Tôi đã có cơ hội nói chuyện với anh và chúng tôi rất hợp nhau. Anh hỏi tôi liệu có hứng thú với việc làm trợ lý không. Và tôi nghĩ là tôi thử được.”

“Anh nghĩ gì về anh ấy ?”

“Anh ấy là một nghệ sĩ rất nghiêm túc. Anh cống hiến sâu sắc trong công việc và còn tạo động lực cho mọi người xung quanh cùng làm việc chăm chỉ theo. Tôi nghĩ về phương diện này anh tuyệt vời.”

“Hai người trông cứ như anh em ấy, thậm chí là cha con nữa, anh nghĩ sao ?”

“Vâng, tôi cho là một mặt tôi giúp anh ấy lo mọi chuyện vặt vãnh bình thường nhưng mặt khác anh lại là người chăm lo cho tôi, chỉ bảo tôi mọi thứ từ cách ứng xử cho đến các thao tác công việc. Tôi đang học tiếng Nhật và anh ấy hay dạy tôi vài từ. Anh cũng hay giải thích cho tôi nghe về các tập quán của Anh quốc vv. Mặc dù anh ấy lớn hơn tôi đến 20 tuổi nhưng tôi không cảm thấy chút khoảng cách tuổi tác nào cả, dù anh ấy giống như cha của tôi vậy. Tôi cảm thấy thật may mắn khi có cơ hội được làm việc chung với anh.”


Jacob Chang, đạo diễn phim "The Kid"

“Anh có thể nói một chút cho chúng tôi nghe về thông tin nền của bộ phim không ?”

“Bởi vì kinh tế bị suy giảm và vấn đề về bản quyền VCD, công nghiệp phim ảnh của chúng tôi ngày càng trở nên tồi tệ. Vì vậy chúng tôi (gồm 5 đạo diễn) đã góp mỗi người một tay để liên kết lại, mỗi người chúng tôi sẽ đạo diễn một bộ phim với kinh phí thấp nhưng không hy sinh chất lượng nghệ thuật với hy vọng sẽ làm khởi sắc lại nền công nghiệp điện ảnh. Đây là bộ phim đầu tiên của chúng tôi.”

“Vì sao anh lại chọn Leslie cho vai nam chính ?”

“Chúng tôi gặp phải vấn đề khi chúng tôi thỏa thuận tiền trả cho một số diễn viên nhưng Leslie lại rất ủng hộ chúng tôi. Anh đã nhận vai diễn và thậm chí làm chúng tôi ngạc nhiên khi anh còn “đầu tư” thù lao vào cho bộ phim. Chúng tôi đều cảm thấy rất phấn khởi bởi vì trên hết, anh có kỹ năng diễn xuất tốt và sức quyến rũ. Anh lại là ngôi sao được thị trường quốc tế ưa chuộng. Thêm nữa là anh chắc chắn sẽ trở thành một điển hình tốt có thể giúp chúng tôi trong các thỏa thuận tương lai với các diễn viên khác.”

“Anh nghĩ gì về anh ấy với tư cách là một cộng sự ?”

“Chúng tôi trò chuyện với nhau rất tự do, thoải mái trao đổi quan điểm và sự thực là anh ấy có rất nhiều ý tưởng hay. Anh hiểu vấn đề về nguồn kinh phí hạn hẹp của chúng tôi và nhìn nhận mọi việc dưới góc độ như một nhà sản xuất. Anh cũng giúp đỡ chúng tôi rất nhiều, ví dụ như việc dàn xếp cho việc bấm máy tại Thượng Hải, mượn hộ phương tiện xe từ bạn bè giúp chúng tôi vv.”

“Anh có nghĩ Leslie và cậu bé trong phim trông rất giống cha con không ?”

“Vâng. Anh ấy đặc biệt chú ý đến cậu nhỏ. Anh muốn cậu bé được làm việc trong tâm trạng tốt để khơi gợi khả năng diễn xuất tốt nhất. Mà anh không chỉ quan tâm đến cậu bé đâu, anh còn quan tâm đến mọi người cơ. Trong suy nghĩ của anh, chúng tôi làm việc với nhau như một đội vậy. Anh muốn thấy tất cả mọi người đều làm việc vui vẻ. Đó là lý do vì sao mỗi khi có một người bối rối anh đều ngồi lại để an ủi họ. Đó là chìa khóa cho thành công của anh. Bên cạnh đó, tôi để ý thấy anh là người rất đa cảm. Anh cũng luôn phấn đấu hết sức mình để hoàn thành nhiệm vụ nếu anh cho đó là việc làm đúng.”


Daniel Lee, Đạo diễn của “Moonlight Express”

“Đây là lần hợp tác đầu tiên giữa hai người, anh nghĩ gì về anh ấy với tư cách là một diễn viên ?”

“Anh ấy hiển nhiên là một diễn viên giàu kinh nghiệm và xuất chúng , có khả năng nắm bắt nhiều dạng vai diễn mà vẫn thành công ngang nhau vậy.”

“Anh có chỉ dẫn anh ấy điều gì cho vai diễn đó không?”

“Tôi không chỉ dẫn anh ấy điều gì về mặt diễn xuất cả. Nhưng lần này tôi muốn thử làm một điều gì mới mẻ cho bộ phim. Ví dụ như tôi nhận ra việc thoại không thì không đủ để truyền tải cảm xúc cho phân cảnh, nên tôi sẽ dùng một bài hát và âm nhạc để minh họa thêm. Anh ấy có thể hiểu ý tôi ngay lập tức. Và không nghi ngờ gì anh ấy là một ca sĩ chuyên nghiệp ! Anh thường hỏi tôi về màn trình diễn của anh “Có phải ý anh muốn vậy không, nó đã tốt chưa ?” "

“Anh ở bên chúng tôi trong hầu như suốt giai đoạn làm phim. Anh ấy có tinh thần đồng đội tuyệt vời, đáng nói là thế đấy, luôn muốn được làm việc cùng nhau để hướng tới bộ phim hay. Anh chăm lo chu đáo cho mọi thành viên trong đoàn.”

“Thường chúng tôi có những đúp quay mà khán giả không chiêm ngưỡng được khuôn mặt của diễn viên. Nhưng anh không ngại tự mình đóng những cảnh đó, thậm chí là phải lặp đi lặp lại nhiều lần.”

“Hai anh có gặp nhau thường xuyên sau bộ phim không ?”

“Có, chúng tôi có gặp nhau một lúc gần đây, uống cà phê và trò chuyện đôi chút. Chúng tôi cũng có chung một sở thích bình thường nữa, tôi thích vẽ và anh ấy thì luôn đánh giá cao hội họa và các tác phẩm mỹ thuật.”


Florence Chan - Trần Thục Phấn (Nữ quản lý cũ của Leslie)

“Chị biết Leslie như thế nào ?”

“Tôi nhìn thấy cậu ấy lần đầu là tại cuộc thi hát. Cậu ấy đang hát bài “American Pie”. Trông cậu ấy đẹp và duyên dáng lắm. Tôi nghĩ anh chàng này có tiềm năng đây. Sự thực tôi đã chấm cậu hạng nhất. Dù cậu ấy chỉ đoạt giải nhì tại cuộc thi, nhưng sau đó cậu đã thắng cả giải Trình diễn hay nhất tại Nhạc hội Festival tổ chức tại Hawaii. Leslie ký hợp đồng với RTV ngay sau cuộc thi, vì vậy chúng tôi chỉ bắt đầu hợp tác từ năm 1981.”

“Ấn tượng đầu tiên của chị khi gặp mặt anh ấy ?”

“Rất đẹp trai và trông như trẻ con. Và thẳng thắn nữa, điều này đã gây nên không ít phiền toái với báo chí.”

“Nó thực sự là rắc rối à ?”

“Còn tệ hơn là tôi nghĩ ấy chứ (cười to). Cậu ấy luôn hào hứng nói nhưng không bao giờ để ý nhìn trước ngó sau. Điều này đã gây nên những hiểu lầm không cần thiết giữa cậu ấy và giới truyền thông. Thế nên tôi đi theo cậu ấy trong các cuộc phỏng vấn và các buổi họp báo chí mỗi khi có thể và cho cậu lời khuyên cũng như chỉ dẫn khi cần. Cậu ấy thường xuyên bị báo chí phê bình, mặc dù vậy, sự chăm chỉ và bền chí của Leslie đã để lại ấn tượng tốt cho khán giả."

“Chị so sánh giữa Leslie của ngày hôm nay và ngày hôm qua ra sao ?”

“Với tư cách là diễn viên và ca sĩ, giờ cậu ấy đã là ngôi sao hàng top và rất chuyên nghiệp. Mặc dù đã trưởng thành lên, tính cách cậu ấy vẫn chẳng thay đổi một tý nào cả. Cậu ấy vẫn là Leslie như ngày nào thôi, đôi khi còn xử sự như một cậu bé hư vậy.”

“Là như thế nào ?”

“Ôi, theo một cách rất thông minh. Đôi khi cậu làm tôi giận … Biết rằng mình sắp sửa phải đối mặt với sự ca thán của tôi, Leslie luôn đến gần ôm ghì lấy tôi, nói về một điều gì khác bằng chất giọng rất đáng yêu đến mức khiến tôi “nuốt” mất luôn cả lời định nói.”

“Có gì thay đổi trong quan hệ của anh ấy với giới truyền thông không ?”

“Có lẽ thế giới đã thay đổi rồi. Bây giờ nếu truyền thông nói xấu gì về cậu ấy, fan của cậu sẽ đứng lên và bảo vệ cậu trước cả khi cậu phản ứng rồi.”

“Vậy fan hâm mộ chính là thiên thần hộ mệnh của anh ấy ?”

“Đúng vậy, fan của cậu ấy đã được hình thành và quy tụ trong suốt 20 năm qua, họ thậm chí còn đến từ hai thế hệ. Họ không tin vào tin đồn. Họ hiểu Leslie đến mức, ví dụ như, khi cậu ấy đang trong khu vực bấm máy, họ sẽ không làm phiền cậy ấy vì biết cậu đang tập trung cho công việc, mà sẽ đợi đến khi Leslie rảnh để chạy đến xin chữ ký và chụp hình.”

“Lời khuyên của chị dành cho anh ấy ?”

“Cậu ấy luôn tạo áp lực quá nặng lên bản thân mình trong quá khứ. Bây giờ cậu đã học được cách thư giãn và hưởng thụ cuộc sống hơn. Là một người theo chủ nghĩa hoàn hảo, cậu ấy rất cầu toàn đối với các nhân viên. Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu ấy vô lý đâu. Nếu một người gây ra lỗi lầm không thể tránh khỏi, cậu sẽ không đổ lỗi mà sẽ an ủi họ bằng việc nói đại loại như “Được rồi, không sao đâu, đó không phải lỗi của anh/chị mà.” Vì vậy lời khuyên của tôi sẽ là “Cứ tiếp tục như thế nhé.”


Anita Mui – Mai Diễm Phương

“Ấn tượng đầu tiên của chị về Leslie là gì ?”

“Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh ấy là anh “rất đẹp trai”. Chúng tôi trước đây từng làm việc chung với nhau cho một hãng thu âm. Tôi từng nghĩ anh chàng này thật là “lạnh lùng” nhưng sau khi chúng tôi làm việc chung cho một tour diễn, tôi sớm nhận ra anh là một người rất dễ tính.”

“Chị miêu tả thế nào về về mối quan hệ giữa hai người ?”

“Chúng tôi giống như là anh em vậy mặc dù các vai diễn, phong cách làm việc và cả lối sống của chúng tôi đều rất khác nhau. Tôi nghĩ chúng tôi cũng có sự hòa hợp ăn ý rất tốt trên màn ảnh.”

“Lời khuyên của chị dành cho Leslie là gì ?’

“Anh ấy quá nghiêm túc, luôn tìm kiếm sự hoàn hảo. Vì vậy lời khuyên của tôi là “Hãy thư giãn hơn đi nào”.”

“Phần quyến rũ nhất của Leslie là gì ?”

“Đôi mắt của anh ấy. Tôi nhớ rõ khi tôi diễn và chúng tôi nhìn vào mắt nhau, tôi không tài nào cưỡng nổi và đã phải lòng anh, dĩ nhiên là chỉ trong phim thôi (cười to).”


Karen Mok – Mạc Văn Úy

“Cô gặp Leslie lần đầu là khi nào ?”

“Tôi gặp anh ấy lần đầu là vào năm tôi 5 tuổi tại một cuộc thi hát, và tôi là cô bé đã tặng cho anh một bó hoa”

“Thế về sau này thì sao, cô có gặp anh ấy thường không ?”

“Nhiều năm sau đó tôi đã đến xem một buổi hòa nhạc của anh mặc dù lúc đó tôi chưa phải là fan của anh. Tôi được ngồi ờ hàng ghế đầu tiên và bắt tay anh. Tôi có thể cảm nhận rõ sự chân thành khi anh ấy bắt tay tôi. Sau buổi diễn đó,tôi thành fan bự của anh . Sau đấy tôi cũng gặp anh rất nhiều lần vì mẹ tôi lúc đó là giám đốc của RTV.”

“Cô có thấy hồi hộp khi làm việc với anh trong phim Viva Erotica không ?”

“Vâng, lúc ban đầu có đấy. Nhưng Leslie đã giúp tôi rất nhiều và khiến tôi cảm thấy thoải mái hơn.”

“Cô đóng vai người yêu của anh ấy, cô có nghĩ khoảng cách tuổi tác giữa hai người sẽ làm ảnh hưởng đến cảm xúc khi diễn vai người tình của nhau không ?”

“Không hề vì ảnh trông vẫn rất trẻ mà.”

“Anh ấy đã mời cô làm ngôi sao khách mời cho buổi hòa nhạc và lễ MTV phải không ?”

“Vâng, anh luôn sẵn sàng giúp đỡ và khích lệ cho các diễn viên mới.”

“Cô nghĩ gì về Leslie, với tư cách là một người bạn ?”

“Là bạn, chúng tôi nói với nhau về mọi chuyện. Anh cho tôi những lời khuyên tốt. Anh ấy là một người đáng yêu dịu dàng mà tôi luôn tin cậy. Tôi nghĩ mọi người chắc cũng có chung cảm giác này về Leslie thôi. Anh luôn quan tâm đến bạn bè và đồng nghiệp, nhiều khi còn xem rắc rối của họ là rắc rối của chính mình nữa. Với tư cách là một ca sĩ, anh rất tuyệt vời và chuyên nghiệp.”





Tamasaburo Bando
(Ngôi sao Opera danh tiếng của Nhật, chuyên đóng các vai nữ)

“Anh biết anh ấy như thế nào, ấn tượng đầu tiên của anh về Leslie là như thế nào ?”

“Leslie đến xem buổi diễn của tôi vào thời điểm tour diễn concert cuối cùng của anh đang diễn ra tại Nhật. Chúng tôi có hẹn đi ăn tối và lần cuối gặp nhau là vào năm ngoái. Anh ấy ăn mặc rất bình thường. Anh ấy cho tôi cảm giác là một con người rất tự nhiên và thân thiện, một người đặc biệt duy nhất từ ngoại hình cho đến tính cách. Anh ấy cũng rất chu đáo nữa.”

“Anh có thể nói rõ hơn không ?”

“Ví dụ như anh ấy để tôi ngồi tại vị trí an toàn hơn trong xe hơi và kéo cửa kính lên hộ tôi khi anh thấy gió thổi tạt vào. Và trên hết, anh là người rất tập trung và đáng tin cậy. Từ cuộc trò chuyện giữa chúng tôi, anh cũng cho tôi ấn tượng rằng anh là người rất nghiêm túc và mạnh mẽ, và luôn có niềm tin vào việc anh đang làm.”

“Hai người có nói chuyện về nghề nghiệp của nhau không ?”

“Có chứ, chúng tôi nói về phim ảnh, về nghệ thuật hội họa và nhiều thứ khác nữa. Khi nói về Trung Quốc anh đã nói là anh thấy ghen tỵ với các nghệ sĩ Nhật Bản vì chúng tôi có nhiều sự tự do hơn trong việc hoạt động nghệ thuật. Chúng tôi đã nói về những thời khắc khó khăn và cả các bi kịch trong cuộc sống của mình. Tôi vẫn nhớ những gì anh đã nói với tôi khi anh nhìn những bông hoa đặt trên mặt bàn : “Chúng ta nên biết ơn trời vì đã đem đến những bông hoa này cho chúng ta. Chúng ta đều là những kẻ may mắn. Nếu nghĩ theo cách này, cuộc sống sẽ dễ dàng hơn rất nhiều một khi chúng ta phải đối mặt với những khó khăn trong tương lai.”


Shinji Tanimura
(Ngôi sao nhạc Pop nổi tiếng của Nhật)

“Làm sao mà anh biết Leslie, ấn tượng về anh ấy của anh là gì ?”

“Tôi gặp anh lần đầu tiên tại Liên hoan âm nhạc Tokyo. Nếu tôi có một từ để miêu tả anh, đó chắc chắn là “Sexy” (gợi cảm ). Đôi mắt sáng của anh luôn lấp lánh. Khi tôi nói chuyện anh sẽ luôn lắng nghe rất chăm chú và theo dõi cuộc đối thoại một cách rất chân thành. Anh ấy có khả năng thu hút ánh nhìn của bạn và bạn sẽ luôn cảm nhận đựơc sự hiện hữu của anh. Bên cạnh đó, anh cũng rất thẳng tính, không ngoại giao, không màu mè.”

“Anh có viết bài hát nào cho anh ấy không ?”

“Không, nhưng tôi luôn muốn có một cơ hội như thế. Tôi nghĩ anh sẽ là một cộng sự tốt.”


Cô Emi Wada
(Nhà thiết kế trang phục danh tiếng/ Nhà thiết kế cho bộ phim “Bạch Phát Ma Nữ”/ Từng đoạt giải Oscar cho Trang phục hay nhất)

“Cô biết Leslie như thế nào, ấn tượng của cô về anh ấy ?”

“Chúng tôi gặp nhau tại buổi họp báo cho bộ phim Bạch Phát Ma Nữ (The Bride with White Hair). Leslie đã mặc một bộ áo len màu trắng và quần jean. Cậu ấy cho tôi ấn tượng về một chàng trai trẻ tinh tế, có cá tính và thẩm mỹ tốt.”

“Hai người có gặp lại nhau sau đó không ?”

“Chúng tôi đều rất bận rộn và hiếm khi gặp nhau nhưng bất cứ khi nào cậu đến Nhật hoặc khi tôi đến Hong Kong, chúng tôi đều sắp xếp thời gian đi ăn tối hoặc đại loại thế. Chúng tôi rất hợp nhau. Tôi còn nhớ cách đây một dạo cậu đã đề nghị một chuyến đi Bangkok, cậu ấy bảo “Đừng làm việc cố quá, chị nên nghỉ đi. Hãy cùng đi mát-xa đi nào” (cười lớn)”

“Anh ấy có nói về công việc của anh ấy với cô không ?”

“Cậu ấy nói cho tôi nghe mọi chuyện về các bộ phim và hòa nhạc. Cậu ấy có vẻ rất yếu thích công việc của mình. Cậu ấy không phải điều hành và làm quản lý như tôi nên tôi có thể cho cậu ấy một vài lời khuyên.”

“Anh ấy ắt là rất xem trọng cô.”

“Tôi cũng thích cậu ấy. Lần cuối chúng tôi gặp nhau tại Berlin cậu ấy đã đem cho tôi 3 đĩa CD của cậu. Mỗi khi nghĩ đến Leslie, tôi lại lắng nghe các đĩa CD này. Cậu ấy là một người bạn rất đặc biệt của tôi. Tôi có cảm giác tôi là “mẹ” của cậu ấy tại Nhật vậy. (cười lớn)”


Hết

Ashes to Ashes

Vương Gia Vệ : Hollywood phỏng vấn

Ashes to Ashes

Phóng viên : Alex Simon
Nguồn : hollywoodinterview.blogspot.com
Dịch bởi : heobeo@dienanh.net


Đạo diễn Vương Gia Vệ với cặp kính đen đã trở thành "thương hiệu"

Vương Gia Vệ (Wong Kar Wai) sinh năm 1956 tại Thượng Hải, và di cư sang Hong Kong cùng gia đình khi mới 5 tuổi. Ông bước vào lĩnh vực điện ảnh đầu tiên là với tư cách một nhà biên kịch, và làm bộ phim đầu tiên của ông - As Tear Goes By vào năm 1988. Tác phẩm Chungking Express (1994) (được quay trong thời gian rất ngắn trong suốt giai đoạn làm hậu kỳ của Ashes of Time) đã giúp ông nổi tiếng vượt ra tầm quốc tế, nhờ sự phát hiện của nhà đạo diễn Mỹ lừng danh Quentin Tarnatino (người làm nên bộ phim kinh điển Pulp Fiction).

Vương thắng được giải Đạo diễn xuất sắc nhất tại LHP Cannes Cành Cọ Vàng cho bộ phim sản xuất năm 1997 Happy Together, và những bộ phim sau này của ông (In The Mood for Love, 2046, và My Blueberry Nights) đều được chọn trình chiếu tại liên hoan phim danh giá này. Vương được bổ nhiệm làm Chánh khảo của hội đồng chấm giải Cannes năm 2006.

Vương Gia Vệ phải cắt và dựng lại bộ phim năm 1994 Ashes of Time (Đông Tà Tây Độc), cũng giống như Francis Coppola đã làm với Apocalypse Now : Redux, để cho ra đời Ashes of Time : Redux (2008) sau khi ông phát hiện ra không chỉ bộ phim có thể được thể hiện theo nhiều phiên bản khác nhau với cấu trúc đặc biệt của nó mà còn bởi vì phần âm bản của bộ phim, đặc biệt là phần chất liệu âm thanh, đang lâm vào tình trạng bị hư hại sau khi trung tâm lưu trữ phim tại Hong Kong gặp sự cố.

Ashes of Time : Redux hiển nhiên chính là bản phim dựng lại từ kiệt tác điện ảnh năm 1994 của ông, dựa vào nội dung các nhân vật từ tiểu thuyết kiếm hiệp nổi tiếng của Kim Dung : Anh Hùng Xạ Điêu truyện. Câu chuyện của Vương là một nguyên bản tự sáng tạo, kể về những năm trước khi Anh Hùng Xạ Điêu truyện thực sự bắt đầu với hai nhân vật chính : Đông Tà và Tây Độc. Bộ phim có sự tham gia của nhiều ngôi sao sáng giá bậc nhất của điện ảnh Hong Kong, bao gồm cả Trương Mạn Ngọc (Maggie Cheung), Lương Triều Vỹ (Tony Leung) và cố diễn viên Trương Quốc Vinh (Leslie Cheung). Bộ phim được ra mắt dưới danh nghĩa hãng Sony Pictures Classics, và được khởi chiếu tại Mỹ ngày 10-10.


PV : Đây thực sự là phiên bản khác hẳn so với bản phim tôi được xem cách đây nhiều năm. Anh có thể cho biết lý do anh quyết định dựng lại phim không ?

VGV : Chúng tôi buộc phải dựng lại bộ phim, nếu không nó sẽ không còn tồn tại mất. (Chú thích của heobeo : theo luật điện ảnh quốc tế, một phim bị mất/hư âm bản gốc thì dù có hàng tỷ dương bản vẫn sẽ bị xem như là không còn tồn tại). Vào năm 98, khi bộ phim được 4 tuổi, khủng hỏang tài chính châu Á đã đánh vào Hong Kong, và trung tâm lưu trữ nơi chúng tôi gửi nó đột ngột ngừng mọi hoạt động suốt cả đêm. Chúng tôi có rất ít thời gian để khôi phục lại mọi dữ liệu vào đêm trước ngày trung tâm đóng cửa. Bản phim gốc thực ra đã được chia thành nhiều phần trước đó, trong đó có một số đoạn đã thực sự bị mất. Đó hóa ra lại trở thành bài học đắt giá vì sau này chúng tôi đã học được rằng phải bảo tồn các bộ phim cẩn thận hơn. Chúng tôi cũng tìm lại được mọi phần phim bị thất lạc từ các nhà phân phối hải ngoại đã gửi về cho chúng tôi. Và cuối cùng thì mọi việc cũng đi vào ổn thỏa. Bây giờ anh thử đến trung tâm lưu trữ của chúng tôi đi, nó thật sự khổng lồ, cứ như một kho tàng trong phim Indiana Jones vậy ! (cười to) Có hàng ngàn ấn bản phim châu Á, từ hiện đại trở về trước những năm đầu thập niên 20. Có tưởng tượng được chuyện này tuyệt đến thế nào không : cả lịch sử của điện ảnh Hong Kong đều nằm dưới một mái nhà.

PV : Vậy nguyên nhân là vì việc lưu trữ không được tốt, chỉ sau có 4 năm bộ phim đã lâm vào tình trạng xấu ?

VGV : Vâng, và nó cũng nói lên được một số điều về tình trạng của ngành công nghiệp phim ảnh tại Hong Kong đấy. Vào những năm 80 đầu 90, nó thực sự là đỉnh cao, và người người nhà nhà đều làm phim. Nhưng đến cuối thập niên 90, khi cuộc khủng hỏang tài chính đánh vào, tất cả đều đã thay đổi.

PV : Có những điểm gì khác biệt trong phiên bản mới này ?

VGV : Chúng tôi đã làm nhiều sự thay đổi, và đưa thêm vào một số chất liệu mới, phần âm nhạc cũng được dàn dựng lại, nhưng tôi sẽ không đi vào chi tiết đâu, vì tôi muốn để cho khán giả tự khám phá lấy.

PV : Ông đã có một dàn những ngôi sao sáng chói nhất của điện ảnh Hong Kong trong bộ phim này, rất nhiều người trong số họ chỉ mới thực sự tỏa sáng từ năm 1994.

VGV : Vâng, và điều đó cũng cho anh biết điện ảnh Hong Kong là như thế nào vào đầu những năm 90 : tất cả những tài năng, tất cả mọi nguồn năng lượng và những nội lực tuyệt vời khác đều tập trung thành một khối, tạo nên các bộ phim của chúng tôi. Đây là phim đầu tiên của Charlie Yeung (Dương Thái Ni), ngôi sao hiện nay đang tham gia vào bản phim làm lại Bangkok Dangerous cùng với Nicholas Cage. Vì vậy, đúng là thế đấy! (cười to)

Trương Quốc Vinh (trái) trong phim

PV : Một trong những ngôi sao của ông, Leslie Cheung (Trương Quốc Vinh), đã tự tử vào năm 2003.

VGV : Vâng, và đó là một mất mát to lớn trên nhiều góc độ. Khi tôi xem lại bộ phim, tôi nhận ra đây là một trong những vai diễn hay nhất của anh ấy. Anh ấy là một người rất tài năng, một ca sĩ vĩ đại, cũng như mọi ngôi sao khác của Hong Kong vậy, vừa làm ca sĩ vừa làm diễn viên. Leslie là một người nhạy cảm, và rất nghiêm khắc với bản thân mình, anh ấy cũng nghiêm túc và cực kỳ chuyên nghiệp. Luôn là một vinh hạnh được làm việc chung với anh ấy. Chúng tôi đã trở thành bạn rất thân của nhau. Tôi nhớ anh ấy nhiều lắm. Một điều tôi luôn nhớ đó là khi chúng tôi thực hiện cảnh quay tại Trung Quốc (lúc đó việc đồng hợp tác giữa TQ-HK rất hiếm), có một vấn đề là Leslie ghét máy bay. Và chúng tôi phải di chuyển thành từng nhóm trên những chiếc phi cơ phản lực tư nhân cực nhỏ. Tôi biết điều này làm Leslie sợ, nhưng anh ấy không bao giờ phàn nàn, chỉ im lặng đi theo mọi người.

PV : Có phải vì anh ấy là một người quá nhạy cảm mà cuộc sống khó khăn đã tạo nên quá nhiều áp lực ?

VGV : Đó vẫn là một câu chuyện còn bỏ ngỏ quá lớn. Lời giải thích duy nhất chúng tôi có được là Leslie đã phải trải qua chứng bệnh trầm cảm rất nặng. Đó là một đêm bi thảm khi chúng tôi nhận được tin. Lúc đó tôi đang bấm máy một phân đoạn của bộ phim hợp tuyển Eros cùng với Gong Li (Củng Lợi), và chúng tôi nhận được cuộc gọi báo tin trước khi chúng tôi đi đến địa điểm quay. Gong Li và Leslie từng hợp tác chung với nhau trong phim Farewell My Concubine (Bá Vương Biệt Cơ) và Tempress Moon (Phong Nguyệt), và cả hai đều là bạn bè thân, vì vậy tối hôm đó thực sự là một quãng thời gian khó khăn đối với nhiều người trong đoàn.

Trương Mạn Ngọc trong phim

PV : Một ngôi sao khác của phim, một người cũng nổi tiếng tại Mỹ là Maggie Cheung (Trương Mạn Ngọc). Thật tuyệt vời khi được nhìn ngắm lại hình ảnh những năm đầu của cô ấy.

VGV : Tôi hợp tác với Maggie từ bộ phim đầu tay, vì vậy chúng tôi có cùng xuất phát điểm trong nghề nghiệp. Cô ấy từng là hoa hậu Hong Kong, và từng được xem là một thần tượng nhiều hơn là một nữ diễn viên thực thụ. Trải qua nhiều năm, cô ấy trở nên nghiêm túc với nghiệp diễn, và cũng trở nên chín chắn hơn. Cô ấy đam mê điện ảnh nhiều hơn là chỉ vì muốn trở thành minh tinh màn bạc. Cô ấy là một phụ nữ hiếu kỳ và rất thú vị.

PV : Anh sinh ra tại Trung Quốc nhưng lại trưởng thành tại Hong Kong. Anh bắt đầu mê điện ảnh từ khi nào ?

VGV : Mẹ của tôi thực sự là một tín đồ cuồng nhiệt của điện ảnh, bà đưa tôi đến rạp chiếu phim mỗi ngày, tôi nghĩ đấy là một cách giáo dục con trẻ tuyệt vời.

PV : Có bộ phim nào anh làm là vì để cho chính mình không ?

VGV : Không hẳn, mặc dù tôi say mê các bộ phim về ma cà rồng của Christopher Lee, cả các bộ phim của Hammer, chúng có sức tác động rất lớn đến con người tôi. Nhưng cũng thực buồn cười, tôi chưa bao giờ dám làm phim kinh dị cả. (cười lớn)

PV : Vậy là, phong cách của anh pha trộn giữa điện ảnh phương Đông và phương Tây ?

VGV : Vâng, chính xác. Điều tuyệt vời về Hong Kong đấy là chúng tôi luôn có những câu chuyện, những “đặc sản” riêng không thể kiếm đâu ra ngoài Hong Kong cả, và anh cũng được tiếp xúc với mọi bộ phim từ khắp nơi trên thế giới đổ về. Vì vậy tôi xem tất. Tôi cũng thích phim võ thuật và kiếm hiệp.

PV : Phim võ thuật đầu tiên của anh là gì ?

VGV : Đó thực ra là series 2 phần của truyền hình : The Green Hornet với Bruce Lee (Lý Tiểu Long), và Kung-Fu với David Carradine.
Chuyện này thật vui, và nhân tiện vừa nói về The Green Hornet, Bruce Lee rất tuyệt trong phim này.

PV : Enter the Dragon (Nhập Long Môn) có lẽ là bộ phim đầu tiên tôi xem trong rạp chiếu bóng, khi tôi mới 10 tuổi thôi.

VGV : Một người bạn của tôi, cũng là sinh viên học tại Douthampton, cũng nói anh ấy đến rạp chiếu phim mỗi ngày để xem đi xem lại bộ phim đó, bởi vì anh yêu cái phản ứng mà đám đông khán giả thể hiện, khiến anh cảm thấy thật tự hào vì là một người Trung Quốc. (cười lớn)

PV : Enter the Dragon rất phù hợp với các khán giả phương Tây, vì nó về bản chất giống như một phim James Bond có sử dụng võ thuật vậy, không giống như những bộ phim thời kỳ đầu của Bruce Lee mang đậm phong vị Á châu hơn trong giọng điệu và triết lý.

VGV : Bruce Lee, như nhiều người ngoài châu Á thường không để ý, không chỉ là một hình tượng võ thuật tại châu Á, mà còn vì các triết lý sống của anh, điều anh được học từ sư phụ của mình. Thực ra tôi đang lên kế hoạch cho một bộ phim về người thầy ấy của Bruce Lee, ông là một bậc thầy về công phu và võ thuật.

PV : Anh có một phong cách độc đáo về hình ảnh, và tôi biết là anh từng theo học tại trường nghệ thuật. Liệu có những họa sĩ nào đặc biệt ảnh hưởng đến “khẩu vị” màu sắc mà anh sử dụng không ?

VGV : Tôi nghĩ tôi được ảnh hưởng nhiều từ các nhiếp ảnh gia, những người như Robert Frank, hơn là các họa sĩ. Trong một vài thời điểm tôi thực sự đam mê nhiếp ảnh, nó cũng là một trong những chuyên môn chính quy của tôi. Nhiếp ảnh thực chất là nắm bắt khoảnh khắc, thứ mà mọi người hay gọi là “khoảnh khắc quyết định” ấy, và tôi nghĩ là điều này vẫn đang tiếp tục cuốn hút và khiến tôi mê mẩn.

***

In Loving Memories of Leslie Cheung - Elle tháng 5, 2003

Eng-Translated by : JoJo
Viet-Translated by : heobeo@dienanh.net


Tác giả : Lui Zhu-lian – từng là Tổng biên tập tạp chí Elle (phiên bản HK) khoảng năm 1996-1998, cũng đồng thời là Tổng biên tập tạp chí W (phiên bản HK) và tạp chí WWW (phiên bản địa phương của W). Cô đã viết bài viết này với một tiếng thở dài khi nhớ về những kỷ niệm đẹp của cô đối với Leslie.


Một thần tượng vừa mới ra đi trong một ngày mưa và ngay trong thời điểm khó khăn dưới sự đe dọa của dịch bệnh, đã để lại cho chúng ta sự tiếc thương vô hạn và cả những ngờ vực suy đoán.

Điều này mới bất ngờ làm sao. Và một cú nhảy có lẽ cũng chẳng khác gì những cử động duyên dáng khác của anh trên sân khấu, hay trong những màn trình diễn sinh động của anh trên màn bạc. Anh luôn rời bỏ chúng ta với sự hững hờ vô ý. Nhưng lần này anh sẽ không bao giờ còn quay trở lại nữa ! Đó là buổi tối ngày Cá tháng Tư khi chúng ta đang phải hứng chịu sự đe dọa của bệnh dịch SARS. Tôi đã nghĩ nó chỉ là một trò đùa ngu ngốc của ai đó mà thôi nhưng bạn bè cứ gọi điện hỏi thăm tôi suốt trong cả những ngày tiếp theo. Tôi không muốn tin điều đó lại là sự thật. Chàng siêu sao này của thời đại chúng ta, nụ cười của anh, giọng nói của anh, các ca khúc của anh và mọi thứ đều thật chói lọi, nhưng giờ đây đều đã bay theo chiều gió …

Anh bị trầm cảm, anh không thể điều khiển bản thân mình, không thể chịu nổi những đau đớn lâu hơn. Anh đã quyết định kết thúc. Mặc dù không ai trong chúng ta đồng tình với việc một ai đó tự tước đi cuộc sống của mình thì đó vẫn là quyết định cuối cùng của anh, là con đường mà anh không thể nào không chọn. Chúng ta đau buồn sâu sắc, nhưng vẫn phải tôn trọng anh. Và chúng ta cũng hiểu rằng giá trị của cuộc sống không thể đo được bằng tiền hay sự nổi tiếng. Trong bức thư tuyệt mệnh anh đã viết, “Cả đời tôi chưa làm gì sai, tại sao mọi thứ lại trở nên như thế này ?” Nó nghe như lời chất vấn của anh với thượng đế cũng như phản chiếu sự đau đớn mà anh đã phải chịu đựng.

Là một người theo chủ nghĩa hoàn hảo, Leslie không chỉ để lại nhiều kỷ niệm đẹp cho chúng ta về những màn trình diễn trên sân khấu và cả những hình tượng đa dạng của anh trên phim ảnh, mà quan trọng hơn nữa, đó là cá tính chân thật, ý thức chuyên nghiệp và niềm đam mê cống hiến anh đã thể hiện qua những công việc anh làm.

Leslie sở hữu sức hấp dẫn của một thần tượng nhưng không hiện hữu sự kiêu ngạo của một siêu sao. Anh đồng ý lời mời của tôi làm ngôi sao trang bìa cho một ấn phẩm của tạp chí thời trang lúc bấy giờ là “WWW” và đã bỏ cả buổi chiều tại studio Chai Wan để thực hiện tấm ảnh. Mặc dù anh rất mệt sau cả buổi chiều làm việc đó, anh vẫn chấp nhận đề nghị của tôi vào buổi tối đến để chụp thêm một số pose ảnh trong xe hơi – loạt ảnh anh nằm lười nhác trong khoang xe hay dựa lưng một cách vô tình ngay trước mũi xe ấy. Trong buổi ghi hình, anh đã vác hộ đống quần áo cho cô biên tập viên thời trang và anh làm việc đó hết sức tự nhiên. (Link video buổi chụp hình: http://www.youtube.com/watch?v=xVWdC-aEfY4)

Tôi còn nhớ đã viết như thế này trong bài báo về ấn tượng đầu tiên của tôi với anh : Tôi từ phía Tây của đảo vội vã đi đến miền Đông. Tôi nghĩ mình sắp có cuộc gặp với một “Gorgor” (ca ca) nhưng tôi chỉ thấy trước mắt tôi một người anh trẻ hơn rất nhiều … Những đường nét mong manh của anh không hề thay đổi chút nào theo thời gian. Anh trông vẫn thật thanh nhã và đẹp trai như mọi lần. Tôi không cảm thấy được chút tuổi tác nào trong con người của anh cả. Vì vậy tôi đã quyết định dùng từ “forever young” (trẻ mãi) làm sườn chính của câu chuyện bài viết.

Tôi đã qua lâu rồi lứa tuổi để thần tượng một ai đó. Mặc dù tôi rất ngưỡng mộ người siêu sao của thời đại này, tôi nghĩ tôi không biết nhiều về anh. Nhưng qua hai lần gặp gỡ và từ những gì quan sát được từ hai lần trò chuyện ấy, tôi có thể hoàn toàn thấu suốt tại sao anh có thể thành công và giữ gìn được sự nổi tiếng đó lâu đến vậy. Sẽ thật không công bằng khi tôi chỉ dùng những từ ngữ như “một người quyến rũ bẩm sinh” hay “một vẻ đẹp tự nhiên” để miêu tả về anh mà không đề cập đến cá tính và thái độ làm việc của anh. Với tôi, một ca sĩ không chỉ phải đem đến cho công chúng thứ âm nhạc hay mà còn phải trở thành một hình mẫu tốt cho fan của họ. Điều đó có nghĩa là, họ nên có một tình yêu và sự cống hiến thật sự cho nghề nghiệp và nên nỗ lực hết sức để cho ra những gì tốt nhất trong mỗi lần họ trình diễn.

Điều tôi phục nhất ở Leslie đó là anh là một con người luôn biết giữ lời hứa. Chúng tôi đã phải sửa lại lịch hẹn sớm trước 1 tuần và anh ấy còn bị cảm nặng vào ngày hôm đó. Nhưng anh vẫn đến y hẹn mặc dù trông anh rất mệt mỏi và giọng anh thì khàn đặc. Anh không hề phàn nàn về sự thay đổi này mà trái lại còn thực sự thấu hiểu những khó khăn của chúng tôi. “Dù gì đi nữa tôi cũng đến đây rồi, chúng ta bắt đầu buổi phỏng vấn thôi.” Anh đã nói liền suốt hai tiếng đồng hồ với một trạng thái vui vẻ và đã đặt hết trái tim của mình vào cuộc trò chuyện đấy.

Thời điểm đó là vào ngay lúc album mới “Countdown with You” của anh vừa phát hành và ca khúc mới của anh “Left Right Hand” vừa trở thành một hit lớn. Anh cũng đang rất bận rộn để chuẩn bị cho buổi concert sẽ diễn ra vài tháng sau đó. Anh đã nhận rất nhiều lời mời phỏng vấn. Người quản lý của công ty âm nhạc toàn quyền sắp xếp việc chấp nhận lời mời phỏng vấn với một tờ tạp chí mới. Chúng tôi phải thực hiện rất nhiều cuộc gọi và viết thư mời để cuối cùng đành đồng ý để cho Leslie quyết định chọn. Tôi không ngờ vực gì ngay từ giây phút đầu tiên về sự chân thành của anh và anh đã không làm tôi thất vọng. Cuối cùng, anh đã lên tiếng lại trước lời khuyên của công ty ghi âm và hứa sẽ có một buổi phỏng vấn độc quyền với chúng tôi. Điều này hiển nhiên phù hợp với quan niệm của anh trước đó - ủng hộ cho sự sáng tạo nguyên bản và cổ vũ tinh thần cho các nghệ sĩ trẻ.

Thực sự mà nói anh là một thương hiệu đắt giá. Trước khi phát hành ấn phẩm tạp chí này, chúng tôi đã quảng cáo nó trên bảng quảng cáo tại ga tàu điện. Ngay lập tức chúng tôi nhận được phản hồi tốt từ các fan của anh, họ gọi điện đến để đặt báo trước, đặc biệt là những fan Nhật phần đông đều gọi điện đến để hỏi mua. Các đồng nghiệp của chúng tôi, bất kể nam hay nữ, trẻ hay già đều tỏ ra háo hức khi biết tôi có buổi phỏng vấn độc quyền đó. Điều này đã chứng tỏ sức hấp dẫn của Leslie đã vượt qua khỏi biên giới, thời gian và giới tính.

Anh đã nói rất nhiều về những cảm xúc riêng của anh trong buổi phỏng vấn. Tôi có thể cảm thấy một sự thay đổi trong thái độ của anh về cuộc sống. Anh hài lòng với cuộc sống hiện tại của anh, trong khi vẫn giữ vững những lập trường cũ và nói rằng mọi thứ hiện đều đang rất dễ chịu. Anh không quan tâm lắm đến chuyện doanh thu, sẽ không để các giải thưởng làm vướng bận. Anh chỉ chọn những kịch bản anh thích, sản xuất và hát những ca khúc anh yêu. Anh sống cách sống anh thích và tận hưởng một sự nghiệp thành công. Thật là đáng để cho nhiều người phải ghen tỵ .

Vào năm đó ca khúc “Left Right Hand” nhận về 4 giải thưởng của 4 hội trao giải danh tiếng. Nhưng Leslie đã không trực tiếp đến nhận bất cứ giải thưởng nào. Nhưng anh đã lên sân khấu để nhận giải Golden Needle, giải Thành tựu trọn đời của Cantopop. Tại sao ? “Bởi vì đây là một giải thưởng danh dự”, Leslie nói. Anh đã nói một cách tinh quái rằng đó là một “thách thức” và rằng anh muốn chứng tỏ “Huy chương dành cho lớp đàn anh” này với một ý nghĩa khác, một cảm giác khác trẻ trung hơn. Anh muốn đưa ra một thông điệp – anh vẫn là bảo chứng cho doanh số và là một bản thể hấp dẫn kể cả sau khi nhận giải thưởng này. Điều này đã phản ánh rằng dù nhìn bề ngoài anh không tranh giành với bất cứ ai, song trong nội tại anh vẫn háo hức được thể hiện tốt trong mọi việc.

Sau khi anh giã từ âm nhạc, Leslie đã chứng tỏ một khía cạnh tài năng khác của anh – diễn xuất. Anh đã đóng trong rất nhiều bộ phim với những vai diễn đa dạng, từ cậu Mười Hai trong “Rouge” cho đến Yuddie trong “Days of Being Wild”, từ Trình Điệp Y trong “Farewell to my Concubine” cho đến Hà Bảo Vinh trong “Happy Together”, và cả vai bác sĩ tâm lý trong bộ phim cuối cùng “Inner Senses”. Anh đã chứng tỏ sự hiểu biết sâu sắc đối với các nhân vật và sáng tạo nên những màn trình diễn tỷ mỷ chuẩn xác trong mọi bộ phim anh góp mặt. Cũng giống như các bài hát, các hình tượng của anh trên màn bạc đều để lại những kỷ niệm đẹp khó quên cho chúng ta sẽ tiếp tục thưởng thức và tiếp tục say mê trong những năm sau này.

Anh đã từng nói anh muốn trở thành một đạo diễn và sẽ đạo diễn một bộ phim nghệ thuật. Thật đáng tiếc ước nguyện đó sẽ mãi mãi trở thành niềm tiếc nuối vì nó đã ra đi mãi mãi cùng với anh.

Tôi nhớ tôi đã muốn sử dụng “Looking for a left right contestant” làm tiêu đề cho buổi phỏng vấn nhưng sau đó ngộ ra cụm từ “looking for” có vẻ quá hung hăng với ý nghĩa “đấu tranh vì một cái gì đó”. Nó không hề phù hợp với vẻ ngoài cũng như trạng thái của Leslie. Cuối cùng chúng tôi đã đổi nó thành “Waiting for a left right contestant”. Anh giống như người ngự trên đỉnh núi, sở hữu một khí chất tự tin và tao nhã phát tiết từ thẳm sâu trong con người. Anh không chỉ là một thần tượng, một đối tượng quyến rũ, mà còn là một diễn viên cũng như ca sĩ thực thụ, người có cả một gia tài về kiến thức nghệ thuật. Anh từng nhớ lại quãng thời gian anh từ bỏ ngành giải trí. Đó là thời điểm anh và Alan Tam “so tài nhau” và fan của hai bên đã xảy ra tranh chấp, quay sang công kích nặng nề thần tượng của lẫn nhau. Điều này khiến anh chán nản. Và khi đọc được tin một ngôi sao bóng đá bị fan của đối thủ giết chết anh đã bắt đầu nghĩ chẳng còn đáng gì cho anh ở lại ngành giải trí nữa. “Có đáng không ? Đôi khi, cuộc sống của chúng ta quan trọng hơn bất cứ mọi điều khác chứ, phải không ?” anh đã hỏi như thế.

Đáng tiếc thay, siêu sao của thời đại chúng ta, người luôn trân trọng cuộc sống của bản thân anh cuối cùng cũng không còn nữa. Anh đã để mất nó vì căn bệnh tâm lý gọi là trầm cảm, và để lại cho chúng ta sự tiếc thương và cảm thông sâu sắc. “Liệu có đáng hay không ?” không còn là điều chúng ta nên đeo bám dai dẳng hơn nữa.



ELLE, Bản tháng 5, 2003.

Phỏng vấn Florence Chan Trần Thục Phấn *

Trần Thục Phấn là cựu quản lý của Leslie Trương Quốc Vinh, cô đồng thời là một người chị rất thân thiết với anh ngoài đời.

Nguồn lesliepillow
Dịch bởi suck@ DAN


Tôi có một câu hỏi buồn cho chị. Về cái chết của Leslie, rất nhiều tờ báo đã đưa tin theo nhiều cách khác nhau, tôi muốn biết chính xác điều gì đã xảy ra vào ngày 1/ 4.

Hôm ấy, Leslie rủ bạn bè đi ăn trưa, tôi có gọi cho cậu ấy nhưng Daffy nhấc máy. Tôi hỏi : “Leslie đâu?”. Daffy trả lời : “ Anh ấy nói muốn đi dạo. Rồi đến 7h chúng tôi sẽ cùng đi chơi cầu lông”. Tôi hỏi Daffy rằng Leslie đang ở đâu, anh ấy nói cậu ấy đang ở tòa nhà Centre uống trà với vài người bạn. Rồi tôi nói : “Ok, tôi sẽ gọi cho cậu ấy, gọi lại anh sau nhé.”

Thế chị có gọi được cho anh ấy không?

Vì văn phòng của tôi ở wan chai, khá gần tòa nhà Centre nên tôi có gọi cho cậu ấy nhưng không ai trả lời điện thoại. Tôi để lại tin nhắn trong hộp thư và bảo cậu ấy gọi lại khi nào rảnh. Lúc đó tôi không hề hi vọng là cậu ấy lại trả lời tin nhắn của tôi nhanh như vậy vì tôi nghĩ cậu ấy đang nói chuyện với bạn bè nên có lẽ sẽ trả lời tôi sau.

Anh ấy nói gì?

Tôi hỏi cậu ấy đang ở đâu, cậu ấy nói là ở tòa nhà Centre. Tôi hỏi xem cậu ấy đang làm gì, cậu ấy trả lời là đang uống trà. Tôi hỏi cậu ấy ở đó với ai và cậu ấy nói cậu ấy đang một mình. Tôi trách rằng cậu ấy nên rủ tôi đi cùng thay vì đi uống trà mỗi một mình. Tôi nói sẽ đến chỗ cậu ấy nhưng cậu ấy nói là đang chuẩn bị rời đi. Tôi hỏi cậu ấy đi đâu, cậu ấy nói muốn đi mua sắm. Tôi nói tôi muốn đi cùng và cậu ấy đồng ý. Tôi biết là cậu ấy sẽ gặp Daffy lúc 7h để chơi cầu lông, tôi nhìn đồng hồ và nhận ra là mình không còn nhiều thời gian, vậy nên tôi lập tức đi tìm cậu ấy.

Chị có thấy điều gì bất thường ở anh ấy khi đó không?

Khi tôi chuẩn bị gác máy, cậu ấy nói lúc này cậu ấy muốn dành thời gian để nhìn ngắm HK. Tôi hỏi tại sao, đó chính là lúc tôi bắt đầu cảm thấy điều gì đó không hay. Tôi hỏi “ Cậu đã rời đó chưa, nếu chưa, tôi đến tìm cậu bây giờ”. Cậu ấy nói, “Ok, chị đến đi”. Tôi bắt một chiếc taxi đến tòa nhà Centre và vào khách sạn Mandarin Oriental, nhưng tôi không thấy cậu ấy ở tiền sảnh, nên tôi đã đến quán cà phê (trong khách sạn) nơi chúng tôi thường lui tới, khi tôi vào, họ hỏi tôi “ Chị đi mấy người”, tôi nói “ Tôi đang tìm Leslie”. Người bồi bàn ở đó nói rằng cậu ấy không ở đó, tôi nói nhưng chúng tôi đã hẹn nhau, cậu ấy phải ở đây, thế là tôi đi xung quanh tìm cậu ấy, nhưng vô ích.

Có bài báo nói rằng, trong suốt ngày hôm đó, Leslie đã nhìn thấy Anh Đường đi với một người đàn ông khác, và Leslie đã rất tức giận. Vậy có vẻ như là chuyện này không hề xảy ra?

Đúng. Mấy tờ báo đó chỉ toàn viết những thứ rác rưởi. Hôm ấy, Daffy không gặp Leslie, Leslie đợi gặp tôi. Khi mà tôi không thể tìm được cậu ấy, tôi gọi điện lại, lần này cậu ấy nhấc máy. Tôi hỏi, “ Cậu đang ở đâu thế?”, cậu ấy nói cậu ấy vừa ra ngoài và bảo tôi vào khách sạn và uống trà trước, cậu ấy sẽ đến ngay. Vậy nên tôi đợi cậu ấy, khoảng nửa tiếng, nhưng vẫn không thấy cậu ấy đâu. Sau khi cậu ấy tự sát, tôi nhớ lại rằng khi ấy, cậu ấy hẳn đã phải nghĩ ngợi rất nhiều điều.

Vậy tại sao chị lại đứng ở cửa chính và chứng kiến bi kịch xảy ra?

Sau khi đợi khoảng 40’, tôi nhận được cuộc gọi của cậu ấy, cậu ấy nói: “ 5 phút nữa chị sẽ gặp tôi, đến cửa trước đi và đợi tôi. Tôi sẽ đến đấy.” Tôi nhìn đồng hồ và thấy khi ấy đã là gần 6h30, và cậu ấy còn định chơi cầu lông lúc 7h vậy nên sẽ không còn nhiều thời gian. Tôi biết Leslie đã lái xe đi, nên tôi lập tức thanh toán và rời quán, vì tôi biết chúng tôi không được phép đậu xe ở cửa chính. Tôi ra ngoài khá nhanh và đứng đợi nhưng tôi đã không thể gặp cậu ấy.

Đó có phải là lúc bi kịch xảy ra?

Tôi nghĩ là khoảng 5 phút sau đó, tôi nghe thấy một tiếng động rất lớn, như thể có cái gì bị rơi. Một tiếng động rất lớn. Tôi nhìn về phía ấy, tôi thấy một cái gì đó đã rơi xuống đường. Tôi nghĩ tôi đã thấy một người đàn ông, và có một chiếc xe bus bên cạnh anh ta, tôi nghĩ đó là một tai nạn xe. Tôi lập tức quay vào khách sạn và bảo nhân viên ở đó gọi cảnh sát vì có người bị tai nạn.

Vậy là chị vẫn chưa nhận ra đó là Leslie, đúng không?

Vâng, tôi đã nghĩ Leslie khi đó đang phải chịu đựng căn bệnh trầm cảm, tôi sợ rằng nếu cậu ấy chứng kiến cảnh này thì sẽ không tốt cho cậu ấy, vậy nên tôi chạy đi, nghĩ rằng tôi nên đến trước và chặn xe cậu ấy lại nếu cậu ấy tới. Rồi tôi lại nghĩ là không nên, nếu cậu ấy vẫn còn đang trên đường hay là đang bị tắc đường thì sao, tốt nhất là cậu ấy không đến. Tôi nghĩ đến việc chạy ra đường để xem liệu tôi có thể chặn xe của cậu ấy hay không, để cậu ấy không thể đi qua khách sạn lúc này.

Làm thế nào chị nhận ra có điều gì đó không ổn?

Tôi gọi cho cậu ấy, nhưng điện thoại lại để ở chế độ trả lời tự động. Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn, vì trước đó cậu ấy vẫn dùng di động, tại sao di động của cậu ấy giờ lại không bật? Và cậu ấy lúc này chắc hẳn đang lái xe. Vì cậu ấy không mở điện thoại, tôi cảm thấy rất kì lạ, nên tôi quay lại để xem thế nào. Tôi không dám đứng quá gần để nhìn. Khi tôi ở đó, tôi vẫn còn nhắc nhân viên khách sạn gọi cấp cứu.

Vậy những gì được đăng tải trên các phương tiện truyền thông đều sai?

Vâng. Nói rằng Leslie gặp Daffy và chuyện một gã nào khác giữa họ đều là chuyện vớ vẩn. Leslie hôm ấy chỉ định gặp tôi mà thôi, cậu ấy không rủ ai khác ra ngoài. Daffy không có ở đó, anh ấy đang chơi cầu lông.

Chị có thể nói cho chúng tôi về quan hệ của họ?

Họ là bạn bè đã hơn 20 năm, và họ luôn đối xử rất tốt với nhau, không phàn nàn, không đố kị. Tôi thấy Kenneth rất đáng thương, cậu ấy chỉ là người giúp giải quyết công việc, giờ thì lại trở thành một người gần như của công chúng và nhiều người còn nói cậu ấy có mặt ở các buổi tiệc dành cho giới thứ 3. Anh không nghĩ chuyện đó rất nực cười sao? Nếu anh sa thải cậu ấy, tôi nghĩ điều đó vô cùng khó. Cậu ấy chỉ là một trợ lý riêng, giờ lại trở thành người tình, tôi nghĩ điều này thật hết sức lố bịch. Và rất nhiều người ( phóng viên) biết sự thật là chẳng có chuyện yêu đương gì cả, nhưng để tăng số lượng báo bán ra, nhiều người đã muốn câu chuyện trở nên hấp dẫn hơn, đó là lý do tại sao họ đưa tin theo cách mà họ đã đưa.

Vậy có phải là đến khi chị đến bệnh viện chị mới biết rằng đó là Leslie?

Vâng. Vì tôi không muốn tin đó là Leslie, tôi đã có một cảm giác tồi tệ, tôi thấy rất bồn chồn, không yên, nên đã đi theo xe cấp cứu tới bệnh viện. Tôi hỏi nhân viên cảnh sát ở đó : “Người đàn ông đó sao rồi? Tên anh ta là gì?” Tôi nói tôi không biết tên của anh ta nhưng tôi nghi đó là bạn tôi. Người cảnh sát hỏi tôi đó có phải Leslie Cheung không vì anh ta nhận ra tôi.

Sau khi biết đó là Leslie, chị đã làm gì?

Ngay lập tức tôi gọi nhân viên an ninh, tôi muốn bảo vệ Leslie và không muốn các phương tiện truyền thông có bất kì cơ hội nào để chụp ảnh, vì tôi biết Leslie sẽ rất tức giận nếu điều ấy xảy ra. Rất nhiều người bảo tôi hãy viết một cuốn sách, mời tôi phỏng vấn, nhưng tôi đều từ chối. Tôi cảm thấy chẳng có gì để viết cả, tôi chỉ cầu xin họ đừng có bịa chuyện mà thôi.

Rất nhiều bài đã đăng tải bản di chúc của Leslie, mỗi nơi một khác, chị có muốn làm rõ chuyện này không?

Cậu ấy không viết bất cứ bản di chúc nào khi cậu ấy nhẩy xuống. Bản di chúc của cậu ấy đã được viết từ trước đó lâu rồi, và cậu ấy trao nó cho luật sư.

Vậy tại sao anh ấy lại viết di chúc sớm?

Cậu ấy viết di chúc vì cậu ấy bị dày vò bởi căn bệnh đến cả năm nay rồi và cậu ấy đã phải chịu đựng rất nhiều.

Vậy tình trạng của anh ấy thời gian đó thế nào?

Cậu ấy phải chịu đựng bệnh trầm cảm. Căn bệnh này làm nhiều lúc cậu ấy không thể kiểm soát được cảm xúc của mình. Cậu ấy không thể điều khiển được 2 tay và 2 chân và cậu ấy cảm thấy rất khó chịu. Cậu ấy không dám đến gặp bác sĩ. Khi cậu ấy đi hỏi mua những thuốc thông thường, các phóng viên đã đưa tin rằng Leslie Cheung đến gặp bác sĩ tâm lý. Như anh biết đấy, anh ấy là một người rất tự trọng làm sao cậu ấy có thể cho phép người ta đưa tin như thế. Các phương tiện truyền thông vẫn cứ viết theo cách họ muốn và họ sẽ không viết một điều gì thật rõ ràng, suốt thời gian ấy, bất cứ điều gì cũng sẽ là một đòn đả kích với cậu ấy.




Anh ấy đã viết gì trong di chúc?

Về bản di chúc, tôi nghĩ cậu ấy viết nó chỉ để phòng trường hợp có chuyện gì xảy ra với mình. Ngày nay việc viết môt bản di chúc là khá phổ biến. Cậu ấy viết cái gì đó đại loại như là thu xếp những thứ cậu ấy để lại và cũng gửi lời cảm ơn tới một vài người.

Chị có chắc chắn rằng anh ấy không viết gì vào ngày 1/ 4 không?

Cậu ấy có viết một mẩu giấy nói rằng cậu ấy ốm và cảm ơn mọi người. Nhưng chắc chắn đó không phải là di chúc.

Vậy chị đã không đồng ý bất kì cuộc phỏng vấn nào sau đó?

Không, tôi có nói chuyện với tạp chí Ming Pao. Tại sao tôi lại nói với họ? Tôi rất bận, tôi phải giúp gia đình Leslie lo nhiều việc, tôi phải an ủi Daffy nữa, tôi không biết điều gì sẽ xảy ra với anh ấy, vậy nên tôi không muốn đọc báo hay tạp chí gì cả, tôi không có tâm trạng để làm việc ấy. Sau vài ngày Daffy gọi cho tôi, anh ấy bảo tôi rằng tối hôm đó anh ấy đã uống vài viên thuốc ngủ, nên thấy hơi buồn ngủ, anh ấy nghĩ các phóng viên đã về hết nên ra mở cửa và vẫn thấy tất cả các phóng viên bên ngoài. Họ hỏi cậu ấy vài cầu hỏi, Daffy không thể nhớ nổi mình đã nói gì, vì tác dụng của mấy viên thuốc ngủ tối hôm ấy ( t sẽ post bài phỏng vấn này sau). Sau đó tôi nghĩ có ai đó đã hỏi anh ấy còn yêu Leslie không, anh ấy nói còn là từ dùng sai, anh ấy lúc nào cũng yêu Leslie. Nhưng vài ngày sau tất cả các bài đều đăng rằng Daffy có người yêu mới. Daffy nhờ tôi giúp anh ấy cải chính, và yêu cầu báo đài thôi bịa đặt gì thêm về chuyện của họ.

Vậy trước đây, Leslie và Daffy đã đối mặt với những tin đồn thế nào?

Trước đây, họ chẳng bao giờ cải chính hay nói gì về chúng, họ sẽ chứng minh bằng hành động của mình. Nhưng giờ đã chẳng còn cơ hội đó nữa. Nếu Daffy không cải chính thì sẽ rất không công bằng cho anh ấy, và cho cả Leslie nữa. Daffy muốn tôi cải chính hộ, vậy nên tôi nói chuyện với Ming Pao vì tôi tin họ sẽ nói đúng sự thật.

Theo chị, tại sao Caca lại chọn đường ấy? Có phải anh ấy quá mệt mỏi?

Cậu ấy là một người có lòng tự trọng rất lớn. Những người không bao giờ hiểu rõ tình trạng của cậu ấy sẽ không thể biết cậu ấy đã phải chịu đựng những gì suốt một năm qua. Nếu anh biết một ai đó phải chịu căn bệnh trầm cảm, anh có thể hiểu. Tuy nhiên, trước Leslie, tôi chưa từng biết người nào có tình trạng như thế. Sau khi Leslie suy sụp vì chứng trầm cảm, tôi khuyên cậu ấy đến gặp bác sĩ. Và bác sĩ đã cung cấp cho chúng tôi rất nhiều thông tin, nói với chúng tôi điều gì có thể xảy ra với người mắc bệnh này, nên tôi mới bắt đầu biết thêm chút ít về nó. Anh không thể tưởng tượng nổi Leslie đã mong mỏi thoát khỏi tình trạng ấy thế nào đâu, cậu ấy đến gặp bác sĩ, cậu ấy không thể chấp nhận việc mình bị trầm cảm, vì cậu ấy đang có tất cả, cậu ấy có sự nghiệp mà mình đam mê, tại sao một người như cậu ấy lại mắc chứng trầm cảm? Không thể tưởng tượng nổi! Không ai tin nổi điều ấy, làm sao nó có thể xảy ra?

Chị có thể nói thêm cho chúng tôi về lý do dẫn đến căn bệnh của anh ấy?

Có rất nhiều lý do, những lý do được tích tụ lâu ngày. Lý do lớn nhất là về buổi biểu diễn ca nhạc đã làm cậu ấy buồn phiền rất nhiều. Cậu ấy đã dành nhiều thời gian cho tour diễn này để làm nó thật hoàn hảo, tuy nhiên cậu ấy lại phải chịu một đòn quá mạnh. Lý do buổi biểu diễn cuối cùng được tổ chức ở HK là vì tôi muốn ủng hộ cậu ấy vì trước đó nhiều người đơn giản là không biết đánh giá sao cho đúng. Các phương tiện truyền thông ở nhiều quốc gia đã đánh giá cao các buổi biểu diễn của cậu ấy, họ đã cố gắng đăng tải hình ảnh của toàn bộ buổi biểu diễn, không như HK nơi người ta chỉ tập trung vào mái tóc dài và chiếc quần một ống…họ đã phá hỏng cả buổi biểu diễn.

Leslie có mọi thứ, tại sao anh ấy lại mắc chứng trầm cảm?

Là vì những tin tức về các buổi biểu diễn. Cậu ấy quan tâm nhiều tới chúng và đã rất buồn, nhưng cậu ấy lại dìm tất cả những cảm xúc đó xuống đáy lòng và chẳng nói ra. Bất cứ khi nào rảnh rỗi, cậu ấy lại nghĩ ngợi rất nhiều, có lẽ cậu ấy đã nhớ lại những thứ làm cậu ấy buồn phiền và điều này dẫn đến căn bệnh trầm cảm. Khi cậu ấy mắc bệnh này, cậu ấy thậm chí không nhận ra, cho đến khi những triệu chứng xuất hiện như run tay, mất ngủ, toát mồ hôi lạnh. Nên cậu ấy đến gặp bác sĩ, tất cả bác sĩ đều nói không có vấn đề gì về sức khỏe, thận, tim mọi thứ đều tốt. Cậu ấy thấy lạ, vậy là cậu ấy không ốm, thế tại sao đêm cậu ấy lại không ngủ được? Tại sao cậu ấy lại có các triệu chứng đó? Vì Leslie là một người rất quan tâm tới sức khỏe, cậu ấy không hút thuốc lá nhiều, không uống rượu, và cậu ấy không phải là người sống về đêm, vậy thì tại sao một người khỏe mạnh lại cảm thấy có bệnh? Chúng tôi cũng không biết. Mọi bác sĩ khám cho cậu ấy đều nói cậu ấy ổn, kể cả các chuyên gia.

Điều gì xảy ra khi tình trạng của anh ấy tồi tệ nhất?

Leslie không bao giờ nghĩ tới việc tới gặp bác sĩ tâm lý. Khi cậu ấy phải trải qua thời điểm tồi tệ nhất, chúng tôi đều rất đau lòng. Cậu ấy đau dữ dội và từng bộ phận như muốn rời ra. Cậu ấy phải chịu đựng những cơn đau khác nhau ở nhiều cấp độ, và nó thật sự như tra tấn cậu ấy. Bên cạnh đó, cậu ấy còn nhiều việc phải làm, và cậu ấy không dám nhận những lời đề nghị. Cậu ấy muốn làm, nhưng không thể làm được. Vì một khi cậu ấy đã đồng ý làm, điều gì sẽ xảy ra nếu cậu ấy không thể hoàn thành nếu cậu ấy trở nên yếu thật sự. Không ai biết, một năm trước khi cậu ấy mất, Leslie đã phải chịu đựng rất nhiều. Đó là năm khó khăn nhất với cậu ấy.

Là một người hâm mộ Leslie, tôi hi vọng rằng chị có thể làm một điều gì đó cho Leslie như là những hoạt động tưởng niệm, những CD, một bảo tang, tôi không nghĩ thế là quá nhiều, sao chị không làm gì cả?

Có rất nhiều việc không đơn giản như thế. Leslie có một gia đình đông đúc, nhưng các thành viên trong gia đình lại không gần gũi với cậu ấy. Rất nhiều anh chị của Leslie không gặp nhau thường xuyên, chỉ một hay 2 lần một năm, như dẫu sao cậu ấy cũng có gia đình. Tôi nghĩ để làm tất cả những điều đó, Daffy có thể là người đại diện của gia đình, tôi nghĩ mình không thích hợp. Tôi rất muốn làm, nhưng nếu tôi làm, sẽ có rất nhiều sự hiểu lầm. Vài người có thể nghĩ tôi lợi dụng Leslie để làm điều gì đó vì mục đích thương mại., tôi không muốn người ta hiểu lầm mình. Nhưng những gì anh vừa nhắc tới, tôi hi vọng Daffy và gia định cảu leslie có thể làm vì cậu ấy… Tuy vậy, vẫn có nhiều vấn đề mà anh không thể hiểu được. Daffy vào thời điểm này đang rất nhạy cảm, có rất nhiều việc cậu ấy muốn làm, nhưng cậu ấy thấy giờ chưa phải lúc, cậu ấy không muốn mọi người dồn sự chú ý tới mình.

Vậy tro cốt của Leslie hiện giờ thế nào?

Hiện giờ tro của cậu ấy đang ở một nơi hết sức yên tĩnh. Tìm một nơi để Leslie yên nghĩ mãi mãi quả là một công việc khó khăn, vì cậu ấy không muốn ở một nơi có liên quan tới tôn giáo, tín ngưỡng. Ở HK, hầu hết mọi nơi đều là chùa chiền, Leslie không muốn ở đó, nên việc này thật sự khó. Và có một vài điều luật ở HK về việc chôn cất người đã khuất. Nếu anh ra đi bằng hỏa táng anh không thể được chôn dưới đất. Thế nên có rất nhiều việc không dễ dàng. Daffy luôn phải đi tìm, tôi thật sự không mong có thể giới thiệu anh ấy đến để nói chuyện, tôi chỉ có thể đến một mình, tôi không thể đưa họ đến mà không được họ chấp thuận.

Daffy hiện giờ thế nào?
Chúng tôi thường bảo anh ấy luyện tập thể thao, chơi cầu lông và đi ăn với bạn bè, Nếu không có phóng viên nào bám đuôi là tốt nhất vì anh ấy không thể có một cuộc sống bình thường khi mà cứ bị người ta theo dõi.

Có phóng viên nào bám theo chị không?

Có, một vài người. Nhưng họ chỉ hỏi tôi những câu hỏi cũ, ví dụ như “ Giờ chị cảm thấy thế nào?”

Vậy giờ chị cảm thấy thế nào?

Tôi rất nhớ cậu ấy. Khi tôi có một mình, nghĩ về cậu ấy, tôi lại không thể nào kiềm chế được cảm xúc của mình

Tôi nghĩ với Leslie, đây có thể không phải là một kết cục buồn, vì anh ấy là một người quá ưa sự hoàn hảo.

Tôi tin đó là điều cậu ấy nghĩ. Cậu ấy không muốn trở thành một…vì cậu ấy thật sự không biết khi nào mình có thể hồi phục, đến cả bác sĩ cũng không nói trước được. Tình trạng của cậu ấy tồi tệ đi từng ngày và cậu ấy không thể kiểm soát nổi bản thân, cậu ấy sợ rằng nếu cậu ấy xuất hiện trước công chúng và làm điều gì đó không đúng, các phóng viên sẽ lại viết về nó, cậu ấy thật sự không muốn điều ấy xảy ra với mình, nên cậu ấy đã chọn cách này…Tôi biết, cậu ấy không đành, cậu ấy chưa sẵn sàng, cậu ấy tha thiết muốn hồi phục trở lại. Bác sĩ mời cậu ấy uống chút vang đỏ, sẽ không sao, nhưng cậu ấy không uống , cậu ấy muốn phục hồi càng nhanh càng tốt, cậu ấy cũng nhạy cảm với cả những gì nhỏ nhặt nhất, cậu ấy muốn sớm khỏe lại, nhưng tình trạng chỉ trở nên xấu đi.

...