Tìm kiếm bài trong Blog này

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Đạo diễn Vu Nhân Thái nhớ về Trương Quốc Vinh - ngày 01/04/2013

Chuyển ngữ bởi Gem Nguyen @DAN



Tôi là Ronny Yu - Vu Nhân Thái. Hôm nay tôi rất vui khi có dịp được hồi tưởng lại về Leslie Trương Quốc Vinh. Tôi và anh ấy đã có dịp được làm việc cùng nhau trong hai phim Bạch phát ma nữ truyện (The bride with white hair 1993) và Dạ bán ca thanh (The phantom lover 1995). Tuy ko làm việc nhiều cùng nhau nhưng chúng tôi vẫn trở thành những người bạn rất tốt.

Bạch phát ma nữ truyện (The bride with white hair 1993) - Bộ phim này được sản xuất vào năm 1993, cách đây đã 20 năm. Vào thời gian đó, đạo diễn Từ Khắc đã làm một vài phim kiếm hiệp - võ thuật, vì thế ai nấy đều nghĩ rằng không nên sản xuất thêm bộ phim nào cùng đề tài/thể loại như vậy nữa. Nhưng tôi đã đọc qua tiểu thuyết Bạch phát ma nữ của Lương Vũ Sinh, và khi đó nhà sản xuất Huỳnh Bách Minh còn giới thiệu cho tôi phiên bản phim Bạch phát ma nữ do Nina Bào Khởi Tịnh (Paw Hee Ching) đóng vai chính. Điều cuốn hút tôi không phải là yếu tố võ thuật, mà chính là câu chuyện tình giống như Romeo và Juliet đã làm tôi cảm động. Tôi đã nói với Huỳnh Bách Minh rằng chúng tôi có thể làm bộ phim này. Tất nhiên rất nhiều người khuyên tôi rằng không nên, nhưng tôi sẽ làm lại bộ phim dưới một góc nhìn rất khác. Chúng tôi cần một nam chính điển trai nhất và một nữ chính xinh đẹp nhất, và thế là Huỳnh Bách Minh liền gợi ý tôi nên mời Trương Quốc Vinh và Lâm Thanh Hà. Vào thời điểm đó, Huỳnh Bách Minh đã làm việc với Leslie qua một vài bộ phim, thế nên chúng tôi thỉnh thoảng vẫn có cơ hội tiếp xúc và trò chuyện. Tôi vẫn nhớ cái lần tôi đến khách sạn Park Hyatt để thảo luận với Leslie về bộ phim này.

Ronny: Anh có thích James Dean ko?
Leslie: Có chứ, tôi thật sự rất thích ông ấy.
Ronny: Tôi cảm thấy rằng Trác Nhất Hàng (trong phim) rất giống với ông ta.
Leslie: (ngay lập tức trả lời) Ah, tuyệt!
Ronny: Tôi cảm thấy bộ phim này nên được làm mới, khán giả sẽ có một cảm nhận mới khi xem phim. Cảnh quay, trang phục và bối cảnh sẽ được làm khác (so với những phiên bản trước)
Leslie: Rất tốt!
Ronny: Nhưng mà anh sẽ phải sáng tác ca khúc chủ đề đó.
Leslie: Một bài hả?
Ronny: Hai thì sao?
Leslie: Tôi e rằng khá khó đấy.
Ronny: Đừng lo, tôi sẽ ko thúc giục anh đâu. Chúng ta hãy cứ bắt tay vào làm bộ phim và khi nào anh có cảm xúc anh có thể sáng tác ca khúc chủ đề cho nó.

Và cuối cùng, đó là cách mà mọi thứ được thực hiện. Leslie là một cá nhân, một diễn viên hết sức thông minh và chuyên nghiệp. Một khi anh ấy đã nhận vai, thì anh sẽ đắm chìm hoàn toàn vào nó. Leslie thường gọi cho tôi mỗi khi anh ấy nảy ra ý tưởng mới, về việc anh ấy nên diễn xuất thế nào, thiết kế nên như thế nào, chuyện tình giữa nhân vật của anh và nhân vật của Lâm Thanh Hà nên ra sao. Anh ấy lo liệu mọi chuyện hệt như một đạo diễn. Anh ấy thực sự có năng lực của một đạo diễn, có thể nhìn bao quát tổng thể bộ phim, và đó là lý do chúng tôi thêm tên của anh vào trong mục Nhà sản xuất, bởi vì Leslie đã có một tầm nhìn toàn bộ cho dự án phim đó. Trước hết, anh ấy đồng ý với tôi rằng bộ phim nên được làm theo một cách khác để khán giả có thể có đc những cảm xúc mới mẻ khi xem. Anh ấy muốn ca khúc chủ đề phải biểu đạt được nội dung của phim, không phải chỉ bởi vì anh ấy là Trương Quốc Vinh - người sáng tác ca khúc, mà còn vì anh ấy muốn có những bài hát mà khi khán giả nghe nó, họ sẽ hiểu những gì bộ phim truyền đạt. Tôi rất vui khi được hợp tác cùng Leslie, bởi vì tôi là một người rất cầu toàn và luôn đặt tiêu chuẩn cao cho mọi việc, thật mừng khi tôi có được một cộng sự cùng chia sẻ những cảm xúc, quan điểm đó với mình.



Dạ bán ca thanh (The phantom lover 1995) - Dạ bán ca thanh (Tiếng hát lúc nửa đêm) được sản xuất vào năm 1995. Toàn bộ phim được quay tại Bắc Kinh - Trung Quốc, bởi lẽ chỉ có ở Bắc Kinh chúng tôi mới tìm được một phim trường và những địa điểm phù hợp với bối cảnh câu chuyện xảy ra vào những năm 1930. Một lần nữa, lại chính là Raymond Huỳnh Bách Minh là người đã đưa tôi xem Dạ bán ca thanh phiên bản cũ từ những năm 1930 và gợi ý liệu chúng tôi có thể làm lại phim này. Ngay lập tức tôi đã trả lời rằng có, nên mời Leslie Trương Quốc Vinh tham gia diễn xuất và viết nhạc chủ đề cho phim. Chúng tôi đã có cơ hội hợp tác với Leslie trước đây và rất mừng nếu có thể tiếp tục làm việc cùng anh. Tôi nghĩ Leslie cũng cảm thấy như vậy.Tôi vẫn còn nhớ khi tôi tới thăm nhà Leslie tại Vancouver và mang cho anh xem bản gốc của bộ phim Dạ bán ca thanh.

Leslie: A, nó khá giống phim "Bóng ma trong nhà hát opera".
Ronny: Ừ, gần như vậy, nhưng mà mặt anh sẽ phải làm biến dạng đi chút ít.
Leslie: Tốt, càng biến dạng nhiều càng tốt. Nếu ko khán giả sẽ khó tin (khi xem phim) lắm.

Leslie ko thích những diễn viên điển trai luôn cố gắng sao cho trông mình ít "xấu xí" nhất khi lên phim ngay cả khi vai diễn yêu cầu. Leslie thấy rằng nếu vai diễn của anh là một nhân vật bị huỷ hoại bởi acid, thì phải làm sao cho thật giống như vậy. Đó là lý do tại sao tôi thích làm việc với Leslie. Anh rất chuyên nghiệp và toàn tâm toàn ý với bộ phim. Anh ấy ko chỉ hết mình cho âm nhạc, mà còn có cảm quan điện ảnh rất tốt. Leslie thực sự biết phân tích và cảm thụ điện ảnh, anh ấy xem rất nhiều phim. Tôi nhớ rất rõ rằng tôi đã xúc động ra sao khi nghe tin anh nhận vai trong "Bá vương biệt cơ" (Farewell my concubine) và dành ra 8 tháng trời chỉ để chuyên tâm học tiếng Bắc Kinh. Một diễn viên thuộc hàng ngôi sao như anh ấy mà vẫn cống hiến hết mình và dành rất nhiều thời gian để cố gắng làm nên thành công, đó là điều khiến tôi thêm vô cùng ngưỡng mộ. Dạ bán ca thanh đều khiến cả hai chúng tôi liên tưởng tới "Bóng ma trong nhà hát opera", bởi thế nên chúng tôi biết rằng giai điệu của ca khúc chủ đề cũng phải truyền tải được điều đó. Leslie đã nghĩ ra giai điệu cho bài hát rất nhanh. Anh ấy nói tôi hãy cho anh ấy 2 ngày, sau đó chúng tôi sẽ cùng nghe giai điệu và nếu có chỗ nào chưa ổn thoả, chúng tôi có thể cùng thay đổi nó. Leslie rất cởi mở, anh ấy ko phải tuýp người sẽ nói rằng "Đừng có đòi hỏi tôi, khi nào đến lúc thì tôi sẽ làm", anh ấy không bao giờ làm như vậy. Vấn đề duy nhất chúng tôi phải thảo luận với nhau là lời bài hát nên dùng tiếng Phổ thông hay tiếng Quảng. Tôi nghĩ rằng ca khúc này nên được hát bằng tiếng Phổ thông bởi vì bối cảnh câu chuyện diễn ra ở Trung Quốc, dĩ nhiên cũng có vài người cho rằng nên dùng tiếng Quảng nhưng cuối cùng thì tiếng Phổ thông vẫn được chọn. Leslie cũng đồng ý rằng tiếng Phổ thông là lựa chọn thích hợp hơn, đó là lý do tôi rất thích làm việc với Leslie, anh ấy hiểu rất rõ ràng mọi chuyện. Leslie cũng thường giới thiệu cho tôi nghe những bài hát hay. Thường thì tôi chỉ nghe The beatles hoặc Rolling Stones chứ hiếm khi nghe nhạc Hoa. Leslie đã khuyên tôi nên nghe thử nhạc của Hứa Quán Kiệt (Sam Hui) và Lâm Tử Tường (George Lam). Anh ấy là người đã "dẫn dắt" tôi đến với âm nhạc Hoa ngữ. 

Leslie và tôi ở cùng một khách sạn trong quá trình quay phim Dạ bán ca thanh, vì thế chúng tôi có rất nhiều cơ hội dùng bữa cùng nhau. Chúng tôi đều thường chọn món cơm gà Hải Nam vì đó là món ngon nhất ở nhà hàng. Thật tốt (cho bộ phim) khi đạo diễn và diễn viên chính có nhiều cơ hội gặp gỡ và nói chuyện với nhau, bởi vì chúng tôi sẽ có nhiều thời gian thảo luận, trao đổi ý kiến với nhau hơn trước khi làm việc và vì thế nên tiến trình của bộ phim được đẩy nhanh lên rất nhiều. Leslie thực sự tin tưởng vào đạo diễn, trừ khi có vấn đề gì thì anh ấy sẽ thẳng thắn nêu ra, còn phần lớn thời gian Leslie làm theo chỉ dẫn của tôi. Anh ấy rất tôn trọng người khác. Ví dụ như mặc dù nữ chính của bộ phim - cô Ngô Thanh Liên đã từng tham gia diễn xuất trong một vài bộ phim Hongkong trước đó, nhưng tiếng Quảng của cô ấy vẫn ko thực sự tốt. Leslie đã giúp phiên dịch giữa cô ấy và đoàn làm phim, bởi vì một nửa đoàn làm phim nói tiếng Phổ thông, nửa còn lại nói tiếng Quảng. Leslie thảo luận cùng Ngô Thanh Liên về "Bóng ma trong nhà hát opera" và bản gốc của Dạ bán ca thanh, cũng như những cảm xúc, trạng thái tình cảm của một người khiếm thị (vai diễn của cô là một cô gái khiếm thị). Leslie gợi ý rằng nếu cô ấy tới trường học của người khiếm thị để quan sát thì khi diễn xuất cô ấy sẽ có thể diễn thật hơn. Leslie rất quan tâm tới mọi người xung quanh và đối xử với các thành viên trong đoàn làm phim rất tốt. Anh ấy ko bao giờ mất bình tĩnh và mỗi khi tôi thấy thất vọng với Ngô Thanh Liên thì anh thường an ủi tôi rằng "Thôi nào, có gì mà vội, cứ từ từ thôi, hãy thử làm lại thêm vài takes nữa nhé". Đó chính là Leslie, anh ấy rất nhạy cảm và quan tâm tới người khác, vì thế khi tôi đang ở Mỹ và nghe được tin dữ về anh, tôi cảm thấy điều đó là không thể. Bởi lẽ anh luôn là một người lạc quan, không bao giờ nhìn nhận mọi thứ theo hướng tiêu cực. Anh ấy rất dễ cười , (khi có chuyện gì xảy ra) thường là chỉ sau vài điếu thuốc anh ấy sẽ bỏ qua và quên đi tất cả. Đó là Leslie mà tôi biết, nên tôi tự hỏi làm sao mà điều đó lại có thể xảy ra được chứ.

Tôi nhớ rõ thời gian khi tôi ở Vancouver để thảo luận về Dạ bán ca thanh với Leslie. Tôi rất thích đến thăm anh bởi vì nhà của anh rất đẹp và vô cùng độc đáo. Tôi còn nhớ cái sườn dốc lối vào gara của nhà anh ấy, khi tôi đến, đó là mùa đông và Leslie nói với tôi "Ronny, hãy ra khỏi xe đi, ra khỏi xe đi nào" - Tôi hỏi lại "Ủa sao vậy ?" - Leslie đáp "Nhanh nào, cởi giày và tất của anh ra, xem cái lối vào gara nhà tôi này!". Cái lối đó rất dốc và khi trời đổ tuyết, nó rất trơn trượt. Leslie đã cho làm một hệ thống sưởi ở lối vào và nó trở nên thật ấm. Anh ấy nói "Nhanh nào, thử (đi) mà xem, chúng ta ko có cái này ở Hongkong đâu". Chúng tôi đã có một thời gian vô cùng vui vẻ khi ấy.

Chúng tôi thường lái chiếc Porsche của anh ấy đi ăn tối. Wow, tôi ngồi cạnh Leslie, trên chiếc mui trần của anh và mọi người sẽ nhìn theo chúng tôi nhất là khi chúng tôi đến khu Chinatown. Nhưng điều đặc sắc hơn nữa là Leslie có một dàn âm thanh stereo tuyệt vời trong xe. Đó là vào khoảng năm 1994, Leslie rất khoái nghe nhạc, anh ấy muốn mở nhạc cho tôi nghe. Ở Vancouver chúng tôi thường phải lái xe đi khá xa để ăn tối, ít nhất phải mất khoảng 45 phút, lúc đó trên radio thường hay phát chương trình "Những bài ca đi cùng năm tháng" (nguyên gốc: golden oldies). Có hai ca khúc mà mỗi khi chúng được phát, Leslie đều nói với tôi hãy im lặng để lắng nghe. Một trong hai ca khúc đó mà "My way" - ko phải bản do Frank Sinatra hát mà là bản của Paul Anka. Leslie nói với tôi rằng Paul Anka chính là người sáng tác ra ca khúc đó. Sau khi Leslie ra đi, tôi nhớ lại ngày hôm đó và nhận ra rằng, lời bài hát của Paul Anka như hoàn toàn dành cho Leslie. Anh ấy làm mọi thứ theo cách của mình, chứ khôngcần phải mua vui hay lấy lòng một ai khác. Khi anh ấy cảm thấy tự tin trong một việc gì đó, anh ấy sẽ làm nó theo cách của anh, dù là với vai trò một diễn viên, một ca sĩ hay một người hát nhạc kịch. Giờ tôi hiểu ra rằng ngày hôm đó, khi Leslie nói tôi hãy lắng nghe ca từ của bài hát ấy, đó chính là một (lời nhắn nhủ), một mối liên hệ (giữa anh và bài hát).

Imagine cũng là một ca khúc mà chúng tôi đã nghe trong chương trình Những bài ca đi cùng năm tháng. Mỗi lần Imagine được phát, Leslie thường nói "Ronny, Ronny, anh phải nghe và để ý lời ca khúc nhé". Leslie nói rằng "John Lennon là một người vô cùng tài năng. Thông điệp trong những bài hát của anh ấy, lòng nhân ái của anh ấy, anh phải nghe những sáng tác của John đi và chắc chắn anh sẽ thấy thích chúng". Sau đó tôi có nghe Imagine và một số ca khúc khác của John, và quả như lời Leslie đã nói. Tôi nhận thấy Leslie có một năng lực tưởng tưởng hết sức mạnh mẽ, anh ấy suy ngẫm về mọi chuyện và có lẽ đôi khi anh ấy đã nghĩ quá nhiều. Sau khi Leslie ra đi, tôi thường tự vấn bản thân mình rằng, liệu có khi nào một con người nhạy cảm, biết quan tâm mọi người như anhcó thể đã che giấu rất nhiều vấn đề phức tạp mà một mình anh ko thể nào giải quyết được, anh không thể kể với ai, anh giữ mọi thứ trong lòng. Và nếu bản thân anh không thể tìm ra câu trả lời (cho những thứ anh trăn trở) thì điều đó hẳn phải đau đớn lắm! Vì thế cứ mỗi khi cái ngày 1/4 đến, tôi lại rơm rớm nước mắt nghĩ rằng Leslie đã làm quá nhiều điều tốt đẹp cho mọi người, tôi có lẽ là một người cứng rắn, nhưng tôi rất nhớ cái cảm giác khi bên tôi có người bạn này, người mà tôi có thể thoải mái nói chuyện, người mà đã từng bảo tôi cởi giày và tất ra để đi chân trần trên lối vào gara nhà anh ấy. Anh ấy là một người vô cùng thẳng thắn và thành thật. Ngay cả khi anh la rầy người khác, anh cũng rất chân thành.

Tôi còn nhớ một lần có một diễn viên phụ đã ko làm tốt nhiệm vụ của mình. Anh ấy bám theo Leslie để xin chứ kí. Vài lần đầu Leslie đều kí cho anh ta. Cho đến một ngày khi anh chàng quên mất nhiệm vụ của mình là gì, khi tôi hô "Diễn !" thì anh chàng lại chạy đến chỗ Leslie xin chữ kí, lúc đó Leslie đã mắng anh ấy rất lâu, và chàng trai trẻ thì luôn miệng nói rằng xin lỗi. Leslie ko cảm thấy khó chịu vì anh cứ bị làm phiền mãi để xin chữ kí, mà anh khó chịu bởi vì ở đây có một tập thể hàng tá con người đang hết sức cố gắng vì mục tiêu chung, vì thế bạn cần phải tôn trọng điều đó. Đấy là lần đầu tiên tôi thấy Leslie giận. Mỗi lần tôi thấy Leslie mất bình tĩnh, nguyên nhân đều ko phải là do một điều gì đó đã ảnh hưởng tới cá nhân anh, mà là do điều đó đã ảnh hưởng tới cả tập thể. Anh ấy là một người hết sức chân thành

./.

Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013

[News] Ảnh hóa trang của Trương Quốc Vinh lại được hé lộ

Nguồn: AF
Ngày: 01/09/2013
Người dịch: tete


Trước đây, có rất nhiều sự kiện tưởng nhớ Ca Ca bị mang tiếng là mượn cơ hội để trục lợi. Lần này khi quyết định cho phát hành các mặt hàng tưởng niệm, cô Trần không hề lo lắng gì về chuyệ đó. “Chúng tôi phát hành với số lượng ít, và quan trọng là chúng tôi làm vì fan. Chúng tôi đang chỉnh sửa nội dung và chỉ thông báo chi tiết trên facebook. Chúng tôi sẽ không bán công khai.” Đồng thời cô Trần cũng cho biết từ giờ sẽ luôn công khai các hoạt động tưởng niệm Ca Ca, nhưng cô cũng phủ nhận thông tin rằng mình làm việc này là do các thông tin tiêu cực xung quanh. “Tôi không sợ người khác nói xấu tôi vì tôi được rất nhiều bạn bè và fan ủng hộ.” 

Ngoài ra, nhiếp ảnh gia nổi tiếng Wing Shya, người từng làm việc với Ca Ca rất nhiều lần trước đây vừa lên kế hoạch cho ra đời một cuốn sách ảnh tưởng nhớ Ca Ca, tuy nhiên do gặp tranh cãi về mặt pháp lý chưa được giải quyết nên cuốn sách ảnh này đã bị trì hoãn việc phát hành cho đến bây giờ. Sách sẽ được ra mắt vào ngày 12 tháng Chín tới, nhân dịp sinh nhật Ca Ca và chỉ có 999 bản được phát hành. Ông cho biết, “tôi mất hai năm để thực hiện dự án này, trong khoảng 5000 đến 6000 bức ảnh, tôi phải chọn ra hơn 100 bức ảnh, tất cả đều lấy từ phim, sách ảnh và nhạc hội, nhưng chúng chưa bao giờ được tiết lộ trước công chúng.” 


Trong số này một bức ảnh của Ca Ca và Lương Triều Vỹ lúc quay phim “Xuân Quang Xạ Tiết”. Wing Shya chụp nó khi hai ngôi sao đang ngồi chờ đợi. Chỉ có Ca Ca và Lương Triều Vỹ ở trong xe. Trong một bức ảnh khác, Ca Ca lại đang vẽ chân mày. Wing Shya chia sẻ, “dù Ca Ca có nhân viên hóa trang riêng, nhưng thỉnh thoảng anh ấy lại thích tự làm.” Ngoài các sản phẩm kể trên, một công ty đồ chơi cũng sẽ phát hành mô hình tỷ lệ 1:6 với hình ảnh Ca Ca tóc dài trong nhạc hội. Tất cả đều sẽ được phát hành vào ngày 12 tháng Chín.


Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

Sẽ không bao lâu cho chúng ta gặp lại nhau

Tác giả : Zhao Rong (趙榮)
Nguồn : 'Movie Stories' 1995
Được post tại Leslie Cheung Artist Studies ngày 17 tháng 8, 1994
Eng-trans : Daydreamer
Viet-trans : heobeo @dienanh.net



7 giờ tối trong khách sạn Red Maison tại Songjiang, căn phòng sáng trưng và âm thanh xôn xao của mọi người nghe như tiếng nước nổi tăm trong nồi vạc. Đạo diễn Trần Khải Ca bước lên sân khấu, cầm micro lên và nói, “Sáng nay, Quốc Vinh nói với tôi là anh ấy muốn mời cả đoàn chúng ta đi ăn tối nay, và rồi tôi chợt nhận ra một điều – anh sắp sửa rời xa chúng ta rồi. Tất cả các phần của Quốc Vinh trong “Phong Nguyệt” đã hoàn thành. Được làm việc cùng anh qua hai bộ phim, tôi nghĩ điều tốt ở chàng trai này là … anh ấy để cho tôi được nói tiếng Bắc Kinh thoải mái”, “Anh ấy là một người đặc biệt thân thiện, ân cần và quan tâm đến người khác …” Trần Khải Ca không thể nói dứt lời bởi tràng pháo tay lớn vang dội căn phòng. Tiếp theo đó, Quốc Vinh và Khải Ca đã sửa soạn một bữa tiệc rượu gồm 10 bàn với đầy đủ các nhân viên của đoàn làm phim.


Tôi nâng chiếc máy ảnh lên. Ánh đèn flash chớp tắt không ngừng từ khắp gian phòng. Không cần biết đến các món sơn hào hải vị được trang trí tươi đẹp, ngon lành ra sao trên bàn, dường như chẳng ai quan tâm. Mọi sự chú ý đều đổ dồn về phía Trương Quốc Vinh. Khi bữa tiệc bắt đầu, chỉ có những ai đủ can đảm mới chạy đến bàn của Trương Quốc Vinh với một lời xin lỗi lịch sự, đề nghị được nâng ly cùng anh, mà thật ra điều họ muốn là được chụp hình với anh. Rồi sau đó, Quốc Vinh đã bị kéo ra khỏi chỗ ngồi. Không hề gì nếu đó là một thành viên trong nhóm hóa trang hay tổ dụng cụ cho bối cảnh, giám đốc khách sạn hay nhân viên ánh sáng, nhân công bày trí bối cảnh hay lái xe, không ai muốn bỏ lỡ cơ hội quý giá được chụp hình với anh. Trong suốt quá trình một năm ròng bấm máy, Quốc Vinh chưa bao giờ tỏ ra mình ưu thế vượt trội hay có chút thái độ kiêu căng. Anh đặc biệt cảm thông với sự vất vả của đoàn làm phim. Mọi người đều cảm nhận được sức ảnh hưởng dịu dàng từ anh.


Trong khoảnh khắc này đây, bức màn buông trước sân khấu bất ngờ chơi bản nhạc “When Will You Return 何日君在來”. Cô Sun Huizhuan của công ty Thomson Film bắt đầu cất chất giọng ngọt ngào của mình và hát, “Hoa đẹp không thường nở, ngày vui cũng chóng tàn …” Bài hát này khiến tất cả mọi người, vốn đang ồn ào huyên náo, bỗng chuyển sang một trạng thái khác. Sau khi bài hát kết thúc, cô Sun nói, “Tôi không phải là một ca sĩ giỏi. Tôi hát bài này là vì anh Trương đã yêu cầu tôi hát tặng cho anh ấy, vì vậy tôi chọn bài hát này. Bây giờ, tôi xin yêu cầu anh Trương sẽ hát cho chúng ta nghe.” “Tuyệt…!” Không để cho Quốc Vinh suy nghĩ, mọi người đều đồng thanh trả lời như vậy thay anh. Những tràng pháo tay nổ ra khắp nơi. Và rồi một âm điệu đồng thanh dần dần hình thành “Trương Quốc Vinh, hát một bài đi !” Âm thanh này ồn đến mức có thể làm đổ cả mái phòng. Nếu được chụp hình với Quốc Vinh là niềm khoái lạc đầu tiên, thì được nghe anh hát là niềm vui thứ hai.


Trương Quốc Vinh lắc đầu bất lực, thở dài và nói, “Đều là lỗi của tôi, tôi đã bày ra chuyện này!” Dĩ nhiên bây giờ đến lượt Quốc Vinh nợ cô Sun một ơn huệ, nhưng quan trọng nhất là, là người chủ bữa tiệc hôm nay, sao anh có thể từ chối lời đề nghị hào hứng đến vậy của các thực khách ? Cuối cùng, Trương Quốc Vinh đi lên sân khấu với một nụ cười và hát bài “Blessing 祝福” cho chúng tôi. Anh cầm micro lên và nói, “Các bạn, những lời chúc tốt lành nhất của tôi dành cho các bạn …” Wow, những tràng pháo tay như vây kín cả bài hát. Tse Yin, nam diễn viên lớn tuổi nhất, người đóng vai Xian Xie (hay Dai Dai) trong “Phong Nguyệt” cũng có mặt tối nay, anh bước lên sân khấu và tặng một đóa hoa cho Trương Quốc Vinh. Điều này lại làm dậy lên một làn sóng pháo tay và những tràng cười lớn khiến bầu không khí dâng lên đến đỉnh điểm.


Đừng hỏi, xin đừng nói,
Mọi thứ đều thấu hiểu cần chi nói thành lời.
Giây phút này đây dưới ánh nến, hãy để thời gian trôi yên lặng bên nhau…


Một giọng hát tràn đầy tình cảm và giàu sức tác động vang dội trong khán phòng, như một sức hút nam châm đã lôi kéo sự chú ý của tất cả mọi người, đám đông khán giả bỗng trầm mình trong yên lặng, dường như không ai dám cả thở mạnh, họ đang cố tận hưởng những xúc cảm trong vài phút quý giá đó một cách trọn vẹn … “Xin đành tạm biệt, nhưng sẽ không bao lâu cho chúng ta gặp lại nhau …” Bài hát của Trương Quốc Vinh đã chấm dứt, nhưng mọi người dường như vẫn đang hoàn toàn chìm đắm trong bầu tâm trạng đó của ca từ, và vẫn chưa quay về được với thực tại.


“Nhìn mặt của Lin Jian-hua kìa …” Cô Sun nói, cố gắng làm cho bầu không khí nhẹ hơn. Vào lúc đó, mọi người đều nhận ra Lin Jian-hua, lúc này đang đứng một góc đằng sau sân khấu, đã bắt đầu khóc nhiều đến nỗi nước mắt thấm ướt cả áo vét của anh. Anh xấu hổ, vội vàng quay đi và lẩn vào trong đám người gần đó. Lin Jian-hua đã tham gia vào đoạn làm phim “Phong Nguyệt” được gần một năm trời. Vào dịp này năm ngoài, để đóng tốt vai “Duanwu”, anh đã theo học khóa học diễn xuất trong hai tháng tại trường Central Drama. Tôi cũng khám phá ra cậu diễn viên nhỏ, người đóng vai Zhongliang lúc nhỏ ngồi cạnh Trương Quốc Vinh cũng đang khóc rất chân thành. Trương Quốc Vinh đành lau khô nước mắt của anh và an ủi cậu nhỏ. Trong suốt năm qua, Zhongliang nhỏ đã lớn lên nhiều, cậu ấy gần như cao hơn hẳn một cái đầu so với Zhongliang trường thành (Quốc Vinh). Zhongliang nhỏ đã học được rất nhiều từ tổ diễn viên. Cậu và Trương Quốc Vinh đã trở thành bạn tốt của nhau mặc kệ tuổi tác chênh lệch.


Mọi người cố buộc Lin Jian-hua lên hát cho chúng tôi nghe. Lin Jian-hua chọn một bài có tên “'Why Did You Make Me So Sad 你怎麼舍得我難過”. Tiếp theo đấy, đến lượt Chân Tấn lên hát. Chân Tấn vốn là một vũ công, cô đóng vai một phụ nữ sống ở khu đường Zephur trong “Phong Nguyệt”. Mặc dù đấy là vai diễn nhỏ, cô ấy yêu vai diễn này lắm vì cô nhận ra nó rất sống động và nhiều màu sắc. Cô nói với tôi rằng thật đáng hào hứng khi được diễn cùng Trương Quốc Vinh, và cô cũng rất khâm phục Trần Khải Ca nữa. Và mặc dù bình thường cô là người rất sinh động, trong tối nay sau khi Trương Quốc Vinh ca xong bài hát, cô ấy hầu như chỉ ngồi tại đấy lặng im. Vào lúc này, mọi người đều cố thuyết phục cô lên sân khấu nhưng cô chỉ dùng hai tay lên che mặt. Chúng tôi nghĩ rằng cô đang đùa thôi, nhưng cô đã không bỏ tay xuống trong một lúc lâu; và khi nhìn kỹ, chúng tôi phát hiện ra những giọt lệ đang chảy dài qua khẽ ngón tay của cô. Gương mặt cô đỏ lựng và đẫm nước mắt vẫn tiếp tục cúi gằm xuống. Có lẽ, giây phút này đây đã để lại một ấn tượng thật đặc biệt cho Chân Tấn.


Và điều này đúng là sự thật, khi tất cả mọi nhân viên đoàn phim đã cùng trải qua những giây phút vui vẻ, những nỗi buồn và cay đắng kể từ khi chiếc camera bắt đầu lăn tròn một năm trước đây. Ai lại không thở dài với xúc cảm hay ai lại không thấy hào hứng và rung động tâm can ? Mặc dù cô Sun vẫn liên tục nhắc mọi người rằng, “Đừng biến bữa tối chia tay của Quốc Vinh thành bữa tiệc đóng máy …”, mọi người vẫn không thể giũ bỏ được tâm trạng buồn bã chia xa này. Thời khắc này đây, mọi người đều nghĩ, trong nhất trí, về Củng Lợi đang phải vắng mặt vài ngày đến dự Liên hoan phim Cannes cho bộ phim “Shanghai Triad”. Mọi người đều cảm thấy tiếc và nói, “Tối này sẽ còn hoàn hảo và ly kỳ hơn nữa nếu có Củng Lợi ở đây.”


Và kết thúc, Trương Quốc Vinh đã lặng lẽ rời khỏi đám đông. Khi một ai đó phát hiện ra là anh đang rời đi và cố gọi anh, anh chỉ vẫy tay ra dấu im lặng, giống hệt như lời của ca khúc :


Đừng vẫy tay anh, đừng nhìn lại...
Sẽ không bao lâu đâu cho chúng ta gặp lại nhau.
Nếu có định mệnh chúng ta có lẽ sum họp mai này, bạn và tôi sẽ gặp nhau trong một mùa tươi sáng.



Thứ Ba, 30 tháng 4, 2013

Trung Tâm Điện Ảnh Busan tưởng nhớ Trương Quốc Vinh


Trung Tâm Điện Ảnh Busan trình chiếu lại 10 bộ phim để tưởng nhớ nghệ sĩ vĩ đại của Hồng Kông, Trương Quốc Vinh

Tin ngày: 29/04/2013

(Theo BUSAN, Hàn Quốc) - Trong tháng 5, Trung Tâm Điện Ảnh Busan sẽ tổ chức một buổi triển lãm đặc biệt nhằm tưởng nhớ mười năm ngày mất của nam diễn viên nổi tiếng người Hồng Kông Trương Quốc Vinh.

Nhân viên của Trung Tâm Điện Ảnh Busan cho hay kể từ ngày 21 tháng 5, trong vòng 10 ngày họ sẽ liên tục trình chiếu lại 10 bộ phim lớn trong sự nghiệp của Trương, bao gồm "Anh Hùng Bản Sắc" (A better tomorrow), "Thiện Nữ U Hồn" (A Chinese ghost story) và "A Phi Chính Truyện" (Days of being wild). 

Cùng với sự kiện trên, nhiều tác phẩm tranh, tượng và video dựa trên nguồn cảm hứng từ Trương Quốc Vinh được sáng tạo bởi 14 nghệ sĩ đến từ 4 nước bao gồm Hàn Quốc, Hồng Kông, Nhật Bản và Anh Quốc cũng được tập hợp để tổ chức thành một cuộc triển lãm chung.


Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

1,956,912 con hạc giấy tưởng nhớ Ca Ca chính thức được chứng nhận kỷ lục Guinness thế giới

Chuyển ngữ: Sayuri Cassiopeia




"Ban tổ chức chính thức tuyên bố kỷ lục Guinness thế giới mới là 1,956,912 con hạc giấy! Từ nay về sau, người hâm mộ Ca Ca chính là những người lập và duy trì kỷ lục thế giới!"



"Kỷ lục mới đã nhận được chứng nhận của Kỷ lục Guinness thế giới! Chúng em làm được rồi, Ca Ca!"

Cô Trần Thục Phân cho hay: "Tất cả hạc giấy, bao gồm cả số hạc không đưa vào tính, đều sẽ được hóa cho Ca Ca vào ngày 11 tháng 5 trên núi Bảo Phúc. Hy vọng mọi người đến ngày ấy có thể tới giúp, cùng tặng số hạc giấy này cho Ca Ca."

~17/04/13~
Từ “Red Mission's weibo”


Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Giải thưởng Điện Ảnh Hồng Kông tưởng nhớ Trương Quốc Vinh và Mai Diễm Phương

Tin ngày 10/04/2013
Theo Syahida Kamarudin, Yahoo!News


Thông tin được tiết lộ rằng Giải thưởng Điện ảnh Hồng Kông HKFA lần thứ 32 được tổ chức vào ngày 13 tháng Tư năm 2013 sắp tới đây sẽ dành một phần thời lượng trong buổi lễ để tưởng nhớ hai ngôi sao Trương Quốc Vinh và Mai Diễm Phương.

Theo tường thuật của TVB News World, để tưởng nhớ cặp đôi tri kỷ minh tinh màn bạc, nhân kỷ niệm 10 năm ngày mất của cả Trương Quốc Vinh và Mai Diễm Phương, giải thưởng điện ảnh danh giá này sẽ thực hiện một phần biểu diễn đặc biệt để tưởng nhớ hai "ông vua bà hoàng" của làng giải trí, và mời nam ca sĩ Hoàng Diệu Minh (Anthony Wong) trình diễn lại nhiều ca khúc nhạc phim kinh điển của hai người.

Bên cạnh phần biểu diễn của Hoàng Diệu Minh, giải thưởng cũng tổ chức một phần tưởng niệm, với dàn nhạc giao hưởng chơi các ca khúc nhạc phim để gửi lời chào đến 28 nghệ sĩ và nhà làm phim đã qua đời trong năm nay, bao gồm Jacqueline Law, Austin Wai và Kong Ngai.

Trương Quốc Vinh qua đời vào ngày 01 tháng 4 năm 2003 khi nhảy xuống từ tầng 24 của khách sạn Mandarin Oriental tại trung tâm Hồng Kông. Bảy tháng sau đó, người bạn gái tri kỷ và là một trong những cộng sự ăn ý nhất của anh, Mai Diễm Phương cũng qua đời do các biến chứng suy hô hấp của căn bệnh ung thư cổ tử cung.


Sự hợp tác đáng nhớ nhất của TQV và MDP trên màn ảnh là trong tác phẩm "Yên Chi Khâu" (Rouge) năm 1988


Vương Gia Vệ từ chối làm phim tiểu sử về Trương Quốc Vinh

Tin ngày 03/04/2013
Theo Syahida Kamarudin, Yahoo!News


Trương Quốc Vinh trong phim "Days of Being Wild" (1990)

Vương Gia Vệ gần đây tiết lộ rằng ông không có ý định làm phim tiểu sử về người bạn và người diễn viên quen thuộc của ông, Leslie Trương Quốc Vinh.

Theo tường thuật trên trang web TVB News World, đạo diễn Vương đã cập nhật trên weibo cá nhân của mình, viết rằng "Tôi không nghĩ tôi sẽ làm một bộ phim về Trương Quốc Vinh và tuyển ai đó để đóng vai anh ấy, bởi vì tôi nghĩ anh là người không thể thay thế được. Anh là một người rất đặc biệt."

Trong suốt cuộc đời sự nghiệp của mình, Leslie đã hợp tác với Vương Gia Vệ trong nhiều bộ phim, bao gồm "Days of Being Wild" (A Phi chính truyện), "Ashes of Time" (Đông Tà Tây Độc) và tác phẩm gây tranh cãi "Happy Together" (Xuân quang xạ tiết). Cùng với những vai diễn này anh đã nhận về rất nhiều đề cử cho giải thưởng Nam diễn viên xuất sắc nhất  tại giải Kim Mã và giải Điện ảnh Kim Tượng Hồng Kông.

Trong khi đó, nhà giám chế Từ Phong cũng lên tiếng từ chối làm lại tác phẩm kinh điển "Farewell My Concubine" (Bá vương biệt cơ) của Trương Quốc Vinh, vì bà cho rằng sẽ chẳng có ai có thể vượt qua được vai diễn của anh trong phim. 

Tuy nhiên, theo thông tin được tiết lộ gần đây thì một công ty Điện ảnh của Hàn Quốc đang rất quan tâm đến ý tưởng làm lại bộ phim nổi tiếng "Moonlight Express" (Tinh nguyệt đồng thoại) của Trương Quốc Vinh đóng cặp cùng nữ diễn viên Nhật Bản Tokiwa Takako. Theo tường thuật thì hiện bản quyền của bộ phim đã được công ty điện ảnh này mua lại, và phiên bản mới của "Moonlight Express" sẽ được chỉ đạo và được thể hiện hoàn toàn bởi các ngôi sao của Hàn Quốc. 


Poster phim "Moonlight Express" (1999)


“Nguyên nhân Trương Quốc Vinh khó có một giấc ngủ an lành”

Viết bởi Tra Tiểu Hân - nhà báo, người chủ trì chương trình phát thanh nổi tiếng của HK, một người bạn của Leslie lúc sinh thời.


Trong sự chờ đợi của muôn người, vào lúc mở màn nhạc hội tưởng niệm Trương Quốc Vinh “Say mê không dứt. 10 năm”, Trần Thục Phân dùng cách thu âm lời mình, đau xót công bố lời nhắn cuối cùng của Leslie: “Chị ơi cuối cùng em đã có thể ngủ một giấc an ổn rồi.”

Một tin nhắn tưởng như đơn giản, nhưng ngẫm nghĩ kỹ một chút hoàn toàn có thể hiểu được Trương Quốc Vinh đã bị căn bệnh trầm cảm giày vò khổ sở đến thế nào, ngay cả một giấc ngủ thoải mái cũng là khát vọng xa xỉ. Anh có một chiếc giường êm ái, ở trong một căn phòng yên tĩnh, nhưng anh không thể ngon giấc, vì anh thường xuyên giật mình tỉnh giấc từ trong cơn mộng mị, bệnh trầm cảm khiến anh mất ngủ một thời gian dài, thể xác và tinh thần đều rã rời.

Được biết Leslie bị bệnh trầm cảm hành hạ, chỉ ngủ được hơn một giờ là gặp ác mộng choàng tỉnh, nét mặt kinh hoàng, khó mà ngủ tiếp, thử đủ mọi cách khác nhau cũng không thể ngủ yên. Không phải là anh không có tâm trạng để ngủ, mà là không tài nào ngủ được.

Ngoài việc bị chứng mất ngủ hành hạ, anh còn thường xuyên nghe thấy một âm thanh thúc giục bên tai: “Nhảy xuống! Nhảy xuống!”

Anh đã miệt mài phấn đấu bao nhiêu năm, chinh phục mọi thử thách đi lên vị trí thiên vương, sóng gió nào, gian truân nào anh cũng đã trải qua, nhưng trước căn bệnh trầm cảm anh chỉ có thể khoanh tay bất lực. Anh không thể hiểu được tại sao mình lại có thể mắc căn bệnh này. Xã hội 10 năm trước chưa hề có nhận thức về bệnh trầm cảm, mắc bệnh này phải đến bác sĩ tâm lý điều trị, có thể bị hiểu nhầm là mắc bệnh tâm thần. Leslie hoàn toàn không dám nói với bất cứ ai, ngay cả gặp bác sĩ cũng phải hẹn gặp ở nhà chị gái Trương Lục Bình. Anh sợ truyền thông biết được sẽ thêu dệt, thổi phồng sự việc để câu khách, nhân ngôn khả úy.

Đau đớn thay nhất đại minh tinh là anh, bị bệnh trầm cảm giày vò, về mặt tâm lý còn chưa thể chấp nhận, đến bác sĩ cũng không dám gặp. Ngay cả với bạn bè anh cũng cật lực che giấu, cả Trần Thục Phân kề vai chiến đấu cùng anh bao nhiêu năm mãi đến giai đoạn cuối mới biết. Leslie chỉ để người nhà biết bệnh tình của mình, có thể tưởng tượng được ngoài chính bản thân anh phải chịu áp lực vô cùng to lớn, sức ép đè lên vai Daffy (anh Đường) không hề nhỏ. Anh phải giữ bí mật cho “Ah Jai” (biệt danh anh gọi Leslie), tận mắt chứng kiến muôn vàn thống khổ của Leslie, nhưng lại không thể san sẻ đau đớn cùng anh ấy, bất lực cùng cực. Việc anh có thể làm là hết lòng chăm sóc Leslie, Leslie không chịu uống thuốc, anh phải kết hợp cả nhu lẫn cương, thuyết phục anh ấy uống thuốc đúng giờ.

Mười năm sinh tử đôi nơi, anh Đường vẫn đau đớn không dứt, nhưng anh lạc quan nói anh phải sống tốt mỗi ngày.

Trong đêm nhạc hội, Tô Thi Hoàng truyền đạt một giấc mộng từ một vị chuyên gia giải mộng không quen biết Leslie: “Trương Quốc Vinh đứng trên sân khấu tắt đèn, mặc một bộ âu phục màu đen, nét cười trên mặt, ôn tồn nói: Nhờ anh chuyển lời của tôi tới bạn bè tôi, là đừng đau lòng vì tôi nữa.” Mọi người hãy làm theo lời anh nói nhé.

Leslie không chỉ là thiên thần của giới nghệ thuật, anh còn là thiên thần của những người mắc bệnh trầm cảm, anh đã khiến cả xã hội nhận thức sâu hơn về bệnh trầm cảm, không còn sự phân biệt với bệnh nhân trầm cảm.



Ảnh chưa từng công bố: Trương Quốc Vinh chụp cùng Tra Tiểu Hân tại nhà chị gái Trương Lục Bình.



Đường tiên sinh vô cùng kín tiếng năm ngoái tham dự hôn lễ của Mạc Văn Úy - một trong những hậu bối mà Trương Quốc Vinh thương yêu nhất, tôi chụp một tấm với anh, đây là bức ảnh chụp chung đầu tiên của chúng tôi sau hơn 20 năm quen biết.


~01/04/2013~

Trans by Sayuri Cassiopeia
Source: http://blog.sina.com.cn/s/blog_4949b3d50102e56z.html

"Nhân ngôn khả úy": thành ngữ ý nói lời gièm pha của thiên hạ thật đáng sợ.