
"Một nụ cười đem đến cả mùa xuân. Một giọt lệ làm đen tối đất trời" - Chỉ riêng Leslie mới có được sự quyến rũ đến vậy thôi!
Tìm kiếm bài trong Blog này
Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010
Photos: Concert Passion Tour 2000 (Part 1)
Nhãn:
Âm nhạc,
Passion Tour,
Pictures
Trương Quốc Vinh được bình chọn vào "Top 5 Biểu tượng âm nhạc toàn cầu" của CNN

27/08/2010
Nguồn: CNN
(CNN) -- The votes are in and Michael Jackson is your number one global music icon.
Almost 100,000 of you voted to tell us that the self-styled "King of Pop," who died suddenly in June 2009, is the musician you rate above all others.
British pop group The Beatles, late Canto pop sensation Leslie Cheung, rock 'n' roller Elvis Presley and Reggae godfather Bob Marley also made the top five.
No female artists made the list, although U.S. pop queen, Madonna came in at number six, narrowly missing a place.
-----------------
(CNN) Phiếu bình chọn đóng hạn và Michael Jackson là biểu tượng âm nhạc toàn cầu số một của các bạn.
Gần 100,000 phiếu bình chọn của các bạn (trên website của CNN) đã chỉ ra cho chúng tôi biết rằng "Ông Vua nhạc Pop" mang đậm phong cách cá nhân, vừa bất ngờ qua đời vào tháng 6 năm 2009, là nghệ sĩ ghi âm chiếm tỷ lệ số phiếu cao hơn hết thảy.
Ban nhạc pop nước Anh The Beatles, hiện tượng nhạc pop Quảng Đông quá cố Leslie Cheung, gã nhạc rock 'n' roll Elvis Presley và bố già của thể loại Reggae Bob Marley cùng làm nên Top 5 biểu tượng.
Không có gương mặt nữ nghệ sĩ nào lọt vào bảng danh sách mặc dù nữ hoàng nhạc pop Mỹ Madonna được xếp ở vị trí thứ sáu, chỉ xê xích đôi chút nhưng đã để trượt khỏi top 5.
Almost 100,000 of you voted to tell us that the self-styled "King of Pop," who died suddenly in June 2009, is the musician you rate above all others.
British pop group The Beatles, late Canto pop sensation Leslie Cheung, rock 'n' roller Elvis Presley and Reggae godfather Bob Marley also made the top five.
No female artists made the list, although U.S. pop queen, Madonna came in at number six, narrowly missing a place.
-----------------
(CNN) Phiếu bình chọn đóng hạn và Michael Jackson là biểu tượng âm nhạc toàn cầu số một của các bạn.
Gần 100,000 phiếu bình chọn của các bạn (trên website của CNN) đã chỉ ra cho chúng tôi biết rằng "Ông Vua nhạc Pop" mang đậm phong cách cá nhân, vừa bất ngờ qua đời vào tháng 6 năm 2009, là nghệ sĩ ghi âm chiếm tỷ lệ số phiếu cao hơn hết thảy.
Ban nhạc pop nước Anh The Beatles, hiện tượng nhạc pop Quảng Đông quá cố Leslie Cheung, gã nhạc rock 'n' roll Elvis Presley và bố già của thể loại Reggae Bob Marley cùng làm nên Top 5 biểu tượng.
Không có gương mặt nữ nghệ sĩ nào lọt vào bảng danh sách mặc dù nữ hoàng nhạc pop Mỹ Madonna được xếp ở vị trí thứ sáu, chỉ xê xích đôi chút nhưng đã để trượt khỏi top 5.


***
Nhãn:
articles,
Âm nhạc,
Leslie một ngôi sao*,
Mở rộng
Thứ Tư, 18 tháng 8, 2010
Bài cảm tác của whitedaisy

Đôi khi thấy anh duyên dáng như hàng liễu dày sương rủ nghiêng bên mặt hồ xanh biếc, khói mù nhè nhẹ, yên tịch, đơn côi, li ti phơ phất mà đườm đượm, làm lay động mảnh hồn người lữ khách chiều thu
Đôi khi thấy anh đẹp như một ánh sao, dìu dịu mông lung le lói mấy tia buồn thăm thẳm giữa bầu trời, như đang hoài niệm, đang cất công tìm kiếm điều gì đã vĩnh viễn mất đi trong màn đêm cô tịch, rồi buông tay, chỉ còn bàng bạc nỗi nhớ thương cồn cào nhưng bất động
Đôi khi thấy anh dung sầu, một vẻ hương xưa trầm trầm mặc mặc ưu tư chỉ thoáng lộ đôi giây, khêu gợi trong tích tắc rồi lại bàng hoàng vụt mất, thay vào đó là khóe miệng khẽ nhếch thành một điệu cười vô tư, ngạo mạn
Đôi khi thấy anh mỏng mảnh như pha lê, tinh khôi tựa sương núi, ý vị thanh tao, lời nói bộc trực thẳng đuột đến nao lòng. Chẳng bày vẽ tính toan, mặc nhiên tự ý nở rộ, mà khí chất bẩm sinh thu hút, mà chững chạc, mà tinh anh. Một bức tranh nhuốm màu khói mây thơ mộng, như hững hờ, như bất chấp, tinh thần lại sáng suốt như mặt trời mặt trăng. Anh ngọ nguậy, càn quấy. Rạn vỡ. Tan đi như băng tuyết, rục tàn như hoa rơi, khuất dạng như trăng, tiêu tan tựa gió.
Đôi khi lại thấy anh hung dữ oán hờn, mắt đục ngầu hằn đỏ những đường gân đầy ải vẫn không che giấu nổi vẻ dịu dàng mảnh mong, mà yếu đuối, mơ màng lôi cuốn cõi lòng ta lún sâu vào nhục cảm ngọt ngào, sinh vì tình, hận vì tình, chết cũng vì tình.
Đôi khi thấy anh khiêu vũ dưới ánh đèn sân khấu phồn hoa, trên đôi gót ngọc đam mê, bờ mi mộng mị và trái tim tràn đầy tin tưởng, uyển chuyển khéo léo thu phục hết thảy đàn bà và đàn ông. Vẻ đẹp này đây - đích thị là phi thường hoàn mỹ, là tuyệt tác tự tạo của riêng anh, tinh vi tỉnh táo kiểm soát đến từng cử động nhỏ của ngón tay, mà xé toang được hết thảy ranh giới hồng trần, mới hay thay sức quyến rũ hoang liêu và trí tuệ anh sở hữu sức mạnh uy quyền đáng sợ đến nhường nào!
Đôi khi được ngắm anh dạt dào trong khoảnh khắc cuối xuân. Tươi mới, trẻ trung, xanh ngắt như ngọn cỏ, mà thuần túy, mà trong trẻo, đùa nghịch trong nắng, tuổi đời lồng lộng dưới một trời mây.
Đôi khi thấy anh thơ ngây, nét trắng trong trẻ thơ vẫn giữ nguyên hoài trên từng đường vóc, trải bao năm tháng, qua mấy chặng đường bão táp phong ba, vẫn vĩnh viễn mảy may không buồn suy chuyển. Một cậu bé hư, xinh đẹp vô hại, quen thói nuông chiều, làm sao có ai nỡ đang tâm từ chối?
Vậy mà đôi khi lại thấy anh lành lạnh, như ảo ảnh xa xăm, đang hăng hái đâu đây bỗng chùng xuống rồi bỏ mặc. Anh như cánh chim lang bạt, phiêu du trên khắp vùng trời mơ mộng viển vông. Có đôi phần trong nét đẹp của anh tôi hiểu vốn không dành cho những hứng thú đoan trang ngoan hiền. Nó là cái gì đó của ảo tưởng và sự quên lãng thiên thu, mang nét quyến rũ phù du, vẻ lộng lẫy phù phiếm hoa mỹ, hay hiện thân của những lạc thú đam mê, nổi loạn, suy đồi. Nhưng ngay cả khi tự thân anh trống vắng và sụp đổ, từ trong cái hoang tàn tiêu phế đó đầy mê hoặc một thiên thần gãy cánh đang cất tiếng tử khúc mời gợi chúng ta.
Và đôi khi lại thấy anh là người anh trai thân mật, một ánh mắt ấm áp, một cử chỉ ân cần, giọng nói trầm bổng khàn khàn quan tâm. Anh giản dị thôi, không màu mè kiểu cách cũng chẳng quá xa vợi, mà vầng hào quang uy tín như phủ ánh sáng khắp cơ thể anh. Sự tồn tại của anh là có thật, đôi chân anh đang vững vàng đứng trên mặt đất. Anh đem đến cảm giác tin tưởng, chân thành, sẽ là bờ vai dịu dàng mỗi khi một ai muốn tựa vào và khóc
Đôi khi thấy anh nữ tính, bốc đồng, trẻ con. Vẻ đẹp vô tính hiếm hoi bắt gặp, được tôn thờ đấy nhưng chỉ đem lại bất hạnh và thê lương.
Đôi khi thấy anh đàn ông, ngoan cường, kiên định. Cô gái nào được che chở dưới cánh tay anh chắc chắn sẽ vĩnh viễn được yên bình.
Đôi khi ...
Đôi khi thấy anh đơn giản đấy mà lại chẳng thể buông lời, chắt lọc từ cho hoàn hảo. Với người khác, có thể chỉ cần vài ý, vài lời; hay phức tạp hơn chỉ cần một bài viết đổ sức đổ công là có thể thâu tóm hết sự đặc biệt của cá nhân. Chỉ riêng với anh, tôi chưa bao giờ biết đủ, cũng chưa bao giờ đọc được bài viết nào tôi cảm thấy hài lòng trọn vẹn. Anh, có lẽ, là hội tụ tinh túy của muôn mặt trái chiều của những điều tự nhiên tác thành nên Cái đẹp. Cũng như đơn sắc trong suốt tinh túy nhất của ánh sáng vốn dĩ được tích tụ từ bảy dải đa sắc cầu vồng vậy. "Ưu sầu thanh diễm" hay "huyễn hoặc siêu nhiên", dù là thanh lãnh, thi vị hay dữ dội, cầu toàn - tất cả đều là tính từ trong cuốn từ điển miêu tả phong phú về Leslie Cheung, một vẻ đẹp độc đáo, cho dù là có hàng trăm khía cạnh, vẫn mang đến sức truyền cảm rung động xuất phát từ tận nội tâm và thẳm sâu trái tim con người.

Viết bởi: whitedaisy @dienanh.net
Đôi khi thấy anh đẹp như một ánh sao, dìu dịu mông lung le lói mấy tia buồn thăm thẳm giữa bầu trời, như đang hoài niệm, đang cất công tìm kiếm điều gì đã vĩnh viễn mất đi trong màn đêm cô tịch, rồi buông tay, chỉ còn bàng bạc nỗi nhớ thương cồn cào nhưng bất động
Đôi khi thấy anh dung sầu, một vẻ hương xưa trầm trầm mặc mặc ưu tư chỉ thoáng lộ đôi giây, khêu gợi trong tích tắc rồi lại bàng hoàng vụt mất, thay vào đó là khóe miệng khẽ nhếch thành một điệu cười vô tư, ngạo mạn
Đôi khi thấy anh mỏng mảnh như pha lê, tinh khôi tựa sương núi, ý vị thanh tao, lời nói bộc trực thẳng đuột đến nao lòng. Chẳng bày vẽ tính toan, mặc nhiên tự ý nở rộ, mà khí chất bẩm sinh thu hút, mà chững chạc, mà tinh anh. Một bức tranh nhuốm màu khói mây thơ mộng, như hững hờ, như bất chấp, tinh thần lại sáng suốt như mặt trời mặt trăng. Anh ngọ nguậy, càn quấy. Rạn vỡ. Tan đi như băng tuyết, rục tàn như hoa rơi, khuất dạng như trăng, tiêu tan tựa gió.
Đôi khi lại thấy anh hung dữ oán hờn, mắt đục ngầu hằn đỏ những đường gân đầy ải vẫn không che giấu nổi vẻ dịu dàng mảnh mong, mà yếu đuối, mơ màng lôi cuốn cõi lòng ta lún sâu vào nhục cảm ngọt ngào, sinh vì tình, hận vì tình, chết cũng vì tình.
Đôi khi thấy anh khiêu vũ dưới ánh đèn sân khấu phồn hoa, trên đôi gót ngọc đam mê, bờ mi mộng mị và trái tim tràn đầy tin tưởng, uyển chuyển khéo léo thu phục hết thảy đàn bà và đàn ông. Vẻ đẹp này đây - đích thị là phi thường hoàn mỹ, là tuyệt tác tự tạo của riêng anh, tinh vi tỉnh táo kiểm soát đến từng cử động nhỏ của ngón tay, mà xé toang được hết thảy ranh giới hồng trần, mới hay thay sức quyến rũ hoang liêu và trí tuệ anh sở hữu sức mạnh uy quyền đáng sợ đến nhường nào!
Đôi khi được ngắm anh dạt dào trong khoảnh khắc cuối xuân. Tươi mới, trẻ trung, xanh ngắt như ngọn cỏ, mà thuần túy, mà trong trẻo, đùa nghịch trong nắng, tuổi đời lồng lộng dưới một trời mây.
Đôi khi thấy anh thơ ngây, nét trắng trong trẻ thơ vẫn giữ nguyên hoài trên từng đường vóc, trải bao năm tháng, qua mấy chặng đường bão táp phong ba, vẫn vĩnh viễn mảy may không buồn suy chuyển. Một cậu bé hư, xinh đẹp vô hại, quen thói nuông chiều, làm sao có ai nỡ đang tâm từ chối?
Vậy mà đôi khi lại thấy anh lành lạnh, như ảo ảnh xa xăm, đang hăng hái đâu đây bỗng chùng xuống rồi bỏ mặc. Anh như cánh chim lang bạt, phiêu du trên khắp vùng trời mơ mộng viển vông. Có đôi phần trong nét đẹp của anh tôi hiểu vốn không dành cho những hứng thú đoan trang ngoan hiền. Nó là cái gì đó của ảo tưởng và sự quên lãng thiên thu, mang nét quyến rũ phù du, vẻ lộng lẫy phù phiếm hoa mỹ, hay hiện thân của những lạc thú đam mê, nổi loạn, suy đồi. Nhưng ngay cả khi tự thân anh trống vắng và sụp đổ, từ trong cái hoang tàn tiêu phế đó đầy mê hoặc một thiên thần gãy cánh đang cất tiếng tử khúc mời gợi chúng ta.
Và đôi khi lại thấy anh là người anh trai thân mật, một ánh mắt ấm áp, một cử chỉ ân cần, giọng nói trầm bổng khàn khàn quan tâm. Anh giản dị thôi, không màu mè kiểu cách cũng chẳng quá xa vợi, mà vầng hào quang uy tín như phủ ánh sáng khắp cơ thể anh. Sự tồn tại của anh là có thật, đôi chân anh đang vững vàng đứng trên mặt đất. Anh đem đến cảm giác tin tưởng, chân thành, sẽ là bờ vai dịu dàng mỗi khi một ai muốn tựa vào và khóc
Đôi khi thấy anh nữ tính, bốc đồng, trẻ con. Vẻ đẹp vô tính hiếm hoi bắt gặp, được tôn thờ đấy nhưng chỉ đem lại bất hạnh và thê lương.
Đôi khi thấy anh đàn ông, ngoan cường, kiên định. Cô gái nào được che chở dưới cánh tay anh chắc chắn sẽ vĩnh viễn được yên bình.
Đôi khi ...
Đôi khi thấy anh đơn giản đấy mà lại chẳng thể buông lời, chắt lọc từ cho hoàn hảo. Với người khác, có thể chỉ cần vài ý, vài lời; hay phức tạp hơn chỉ cần một bài viết đổ sức đổ công là có thể thâu tóm hết sự đặc biệt của cá nhân. Chỉ riêng với anh, tôi chưa bao giờ biết đủ, cũng chưa bao giờ đọc được bài viết nào tôi cảm thấy hài lòng trọn vẹn. Anh, có lẽ, là hội tụ tinh túy của muôn mặt trái chiều của những điều tự nhiên tác thành nên Cái đẹp. Cũng như đơn sắc trong suốt tinh túy nhất của ánh sáng vốn dĩ được tích tụ từ bảy dải đa sắc cầu vồng vậy. "Ưu sầu thanh diễm" hay "huyễn hoặc siêu nhiên", dù là thanh lãnh, thi vị hay dữ dội, cầu toàn - tất cả đều là tính từ trong cuốn từ điển miêu tả phong phú về Leslie Cheung, một vẻ đẹp độc đáo, cho dù là có hàng trăm khía cạnh, vẫn mang đến sức truyền cảm rung động xuất phát từ tận nội tâm và thẳm sâu trái tim con người.

Thứ Hai, 16 tháng 8, 2010
Shu Kei : Đối với Leslie Cheung, bộ phim này là một sự lợi dụng
Chú thích :
Wong Kar-wai : đạo diễn Vương Gia Vệ
Leslie Cheung : Trương Quốc Vinh
Tony Leung Chiu Wai : Lương Triều Vỹ
Kaige : Khải Ca (tức đạo diễn Trần Khải Ca)
Andy Lau : Lưu Đức Hoa
Anthony Wong Yiu Ming : Huỳnh Diệu Minh
Ho Po Wing : nhân vật Hà Bảo Vinh
(Chú thích : Shu Kei là Giáo sư Chủ nhiệm khoa Trường Điện ảnh và Truyền hình của Viện Hàn Lâm Nghệ thuật Biểu diễn Hong Kong và là một nhà phê bình phim chuyên nghiệp)

Source: My Eternal Love for Leslie Cheung
Eng_trans: Daydreamer
Viet_trans: heobeo @dienanh.net
Wong Kar-wai : đạo diễn Vương Gia Vệ
Leslie Cheung : Trương Quốc Vinh
Tony Leung Chiu Wai : Lương Triều Vỹ
Kaige : Khải Ca (tức đạo diễn Trần Khải Ca)
Andy Lau : Lưu Đức Hoa
Anthony Wong Yiu Ming : Huỳnh Diệu Minh
Ho Po Wing : nhân vật Hà Bảo Vinh
(Chú thích : Shu Kei là Giáo sư Chủ nhiệm khoa Trường Điện ảnh và Truyền hình của Viện Hàn Lâm Nghệ thuật Biểu diễn Hong Kong và là một nhà phê bình phim chuyên nghiệp)

Source: My Eternal Love for Leslie Cheung
Eng_trans: Daydreamer
Viet_trans: heobeo @dienanh.net
Với Wong Kar-wai, “Happy Together” là một dấu mốc quan trọng trong sự nghiệp; với Tony Leung Chiu Wai, có thể nói đó là một cái lợi vì ít nhất nó cũng giúp anh giành được sự chú ý từ Cannes và thắng thêm một giải thưởng Điện ảnh Hong Kong; nhưng với Leslie, nó là một hối tiếc.
Một hối tiếc bởi vì màn trình diễn của anh đã bị đánh giá cẩu thả. Nói một cách chính xác hơn thì diễn xuất của anh bị phân biệt đối xử chứ không hẳn là đánh giá cẩu thả. Có lẽ bởi sự sai lầm và định kiến điển hình của các nhà phê bình/hội thẩm phim, họ chủ tâm lạnh nhạt và bỏ rơi anh. Leslie Cheung và Tony Leung đều được đề cử Giải thưởng Điện ảnh Hong Kong cho hạng mục Nam diễn viên xuất sắc nhất. Leslie được đề cử là việc phù hợp với mong mỏi của mọi người bởi thái độ “Tôi cho đi tất cả những gì tôi có” trong diễn xuất, anh xứng đáng được nhận nhiều thêm các công nhận uy tín tuyệt đối từ giới hội thẩm, nhưng cũng vì thái độ ấy mà xuất hiện ý nghĩ anh đạt được gấp đôi kết quả chỉ bằng một nửa nỗ lực so với người khác; và rằng Cheung chỉ đang “diễn lại con người của anh”, rằng điều đó cũng thật tự nhiên cho anh diễn hay được đến thế (một nhân vật đồng tính), anh cũng đã có quá nhiều giải thưởng, mọi người có cảm giác rằng anh sẽ không quan tâm đến việc có thêm một cái nữa. Thực sự là rất nhiều người trong giới đã nghĩ như vậy. Khi Leslie Cheung bị đánh bại bởi Tse Kwan Ho 謝君豪 tại giải thưởng Kim Mã cho hạng mục Nam diễn viên xuất sắc nhất, Clifton Chi-Sum KO高志森 đã nói, “Này, mọi người đều ý thức được rằng Leslie có tài diễn, nhưng với chàng trai mới này, anh ấy thật sự cần giải thưởng này để khích lệ và có thêm nhiều cơ hội trong tương lai. Leslie thì còn cần giải thưởng để làm gì ?”
Năm ngoái, khi Shu Kei, Giáo sư chủ nhiệm của Trường Điện ảnh và Truyền hình của Viện Hàn Lâm Nghệ thuật Biểu diễn Hong Kong và là một nhà phê bình phim chuyên nghiệp, được hỏi quan điểm của ông về bộ phim “Happy Together”, ông đã nói rằng với Leslie, đó là một sự lợi dụng, thậm chí là anh đã bị tổn thương. Anh là “sự đặt chỗ trước” tuyệt vời cho động cơ của Wong Kar-wai để làm phim “Happy Together”.
“Wong Kar-wai ban đầu đã hỏi tôi, “Anh có nghĩ sẽ là một ý kiến hay nếu làm phim về một chuyện đồng tính luyến ái không?” Ẩn ý của anh ta là khi cả thế giới này đều biết anh ta là một kẻ dị tính, là một đạo diễn với khuynh hướng dị tính tự nhiên, liệu sẽ quyến rũ chăng khi làm phim về một câu chuyện đồng tính luyến ái?” Shu Kei lại nghĩ rằng ngay tự câu hỏi của Wong bản thân nó đã ẩn chứa yếu tố lợi dụng. Thứ nhất, Wong Kar-wai đã nói với Shu Kei rằng ông muốn Andy Lau và Anthony Wong Yiu Ming tham gia các vai diễn, rồi sau đó ông chuyển sang Andy Lau và Leslie Cheung, và cuối cùng thì quyết định được đưa cho Tony Leung Chiu Wai và Leslie Cheung. Kể từ đấy, bất cứ ai cũng có thể hiểu con mắt nhìn và ý tưởng của Wong. Shu Kei cảm thấy Wong có một động cơ xấu, vì vậy ông không thích lắm.
Shu Kei đã nhấn mạnh nhiều lần về từ “lợi dụng”
“Nếu cách hiểu của tôi là đúng, một trong những lý do khiến Leslie không vui sau đấy là vì Wong Kar-wai đã lợi dụng anh. Ông đã lợi dụng từ kinh nghiệm cá nhân của Leslie và đưa nó vào bộ phim, và theo đấy bóc trần toàn bộ đời tư của anh (chuyện tình cảm của Leslie khi ấy đang là nghi án nóng bỏng). Leslie không cố bảo vệ bản thân, bởi anh chỉ nghĩ kinh nghiệm cá nhân của anh và nhân vật là hai vấn đề khác nhau, anh không tin anh là nhân vật trong bộ phim. Sau khi phát giác ra tất cả anh đã không vui, vì anh thấy Wong Kar-wai đã lợi dụng anh và bất chính với anh. Vì thế nên anh không thích bộ phim này; hoặc có lẽ sau đấy anh đã không còn muốn hợp tác với Wong Kar-wai nữa.”
Leslie Cheung có lần từng nói, “Wong Kar-wai đã rất thông minh khi biến một câu chuyện đồng tính và làm phim về nó như thể về bất cứ một câu chuyện bình thường nào khác; trong phương diện này, anh ấy đã thành công.”
Shu Kei phản ứng ngay, “Đầu tiên, vì có đến hai ngôi sao lớn trong bộ phim này, việc xác định giới tính đã không còn là một vấn đề lớn; Thứ hai, Wong Kar-wai đã tuyên bố vị thế của ông ngay từ đầu khi nói nó không phải là một câu chuyện về đồng tính, lời tuyên bố này đã gợn làm tiêu tan những cảm xúc bồn chồn nơi khán giả. Nhưng nếu nó không phải là một câu chuyện về đồng tính, vậy thì sao ông lại làm phim đồng tính? Rất đơn giản, đó là một lời ngụy biện. Sao ông không phủ nhận nó và làm rõ sự phân chia giữa hai thể loại ? Câu hỏi là liệu bạn có thật sự quan tâm đến các nhân vật hay không (hay là ... các diễn viên)."

Shu Kei cũng nói rằng, “Xem xét trong bối cảnh Hong Kong, thiện ý sẵn lòng đóng “Farewell To My Concubine” và “Happy Together” của Leslie đòi hỏi rất nhiều can đảm, nhưng tôi tin là anh ấy không thỏa mãn đâu. Là một nghệ sĩ, trong một chừng mực hiển nhiên, anh luôn khao khát được thể hiện mình qua các vai diễn, kể cả trong phim ảnh hay âm nhạc. Không may thay, cả hai nhà đạo diễn đó đều bị lạc lối về tri thức hiểu biết đối với đồng tính luyến ái, và trong phương diện này, Leslie đã không may liên lụy. Tôi tin anh hẳn hài lòng nhiều hơn khi tham gia “Farewell To My Concubine” bởi nó cho phép anh được đa dạng hóa diễn xuất, anh hẳn cảm thấy khá hơn khi diễn nó. Và Kaige cũng quan tâm và bảo vệ anh rất nhiều. Nhưng những gì Leslie có khi bấm máy “Happy Together” đã khiến anh cảm thấy bị làm tổn thương, bởi ngay từ đầu, đó đã là một sự lợi dụng. Anh đã làm tất cả những gì đạo diễn yêu cầu anh làm, nhưng tôi tin anh hẳn hoàn toàn không đồng ý với sự thấu hiểu của đạo diễn về nhân vật Ho Po Wing."
Khi bình luận về việc các nhà phê bình và khán giả một chiều yêu thích Tony Leung Chiu Wai và lạnh nhạt với Leslie Cheung, Shu Kei nói, “Có điều không thể phủ nhận rằng Leslie đã diễn vai đó xuất sắc, nhưng vì Wong Kar-wai đã thông minh lợi dụng sự tò mò của khán giả về đời sống riêng tư của Leslie nên điều này đã dẫn dắt họ tin rằng Leslie là chính bản thân vai diễn. Khán giả cảm rằng Leslie chỉ đang đóng lại bản thân anh, vì thế anh không cần bất cứ kỹ năng diễn xuất nào. Thật ra đây là một nhận định sai lầm. Khả năng biểu diễn và việc tái hiện lại bản thân của bất cứ ai là hai điều hòan tòan khác nhau. Nhân vật càng gần với bản thân thật sự thì người diễn viên càng khó diễn vì đó có nghĩa là anh ta phải phơi trần con người mình cho mọi người khác thấy, như thế, đó chỉ có thể là diễn xuất.” Vì định kiến và sai lầm này, khán giả nghĩ Tony Leung đã thể hiện kỹ năng diễn xuất tốt hơn khi phải đóng một vai đồng tính trong khi bản thân anh dị tính. Trái lại, Leslie nào phải trải qua độ khó khăn gì nhiều. Không chỉ khán giả có cùng quan điểm, thậm chí ngay cả các nhà phê bình phim luôn được xem là “có chuyên môn và chuyên nghiệp” cũng nghĩ như vậy! "

Khi Wong Kar-wai thắng giải Đạo diễn xuất sắc nhất tại LHP Cannes, Shu Kei đã đánh giá kỹ thuật đạo diễn của ông như thế nào ? Ông ấy có bước tiến gì không ?
“Tôi cảm thấy là sau “Ashes of Time” và “Chungking Express”, Wong Kar-wai bắt đầu thoái lui. Thực sự, “Happy Together” không có những tuyến truyện đủ, chúng gần nhưng không thể dựng cùng nhau. Nếu bạn nhìn vào bộ phim sâu hơn, bạn có thể thấy chúng chỉ là một vài cảnh và ông ta đã lặp đi lặp lại chúng lần này đến lần khác. Một vài chỉ đơn thuần là bị chia cắt và sử dụng rời rạc. Nhưng ông đã ghi hình rất nhiều nhiều thứ, thí dụ như, cả tuyến vai diễn của Shirley Kwan đã bị cắt bỏ.
“Vấn đề là những thứ ấy chỉ giống như những mảnh ghép hình, chúng không rơi vào đúng chỗ.” Và vấn đề thật sự ở đây là, phương thức sáng tạo của ông rất nguy hiểm. “2046” không rơi đúng chỗ. “Happy Together” có thể xem là một tín hiệu bắt đầu cho cuộc khủng hoảng.
Sau khi trò chuyện với Shu Kei về “Happy Together”, tôi thay đổi chủ đề và yêu cầu ông so sánh khả năng diễn xuất của Leslie với các nam diễn viên khác.
“Rất khó để so sánh, nhưng sự ưu việt của Leslie là đến từ tinh thần diễn xuất rất nghiêm túc của anh, đặc biệt là khi kỹ năng diễn xuất của anh bắt đầu trưởng thành, anh đã chân thành tin rằng diễn xuất của anh là một dạng thức nghệ thuật.”
Kể từ bộ phim nào ?
“Tôi có thể nói là từ phim “Encore”. Có thể nó rất mơ hồ vào thời điểm đó, nhưng anh đã rất tiến bộ và có một niềm tin mạnh mẽ, thành thật tin bản thân anh là một người nghệ sĩ.”
“Vào những năm tuổi đời sân khấu non trẻ, anh diễn dựa trên trực giác; nhưng sau đó, kinh nghiệm cuộc sống của anh được tích tũy giàu thêm và hiểu biết nhiều hơn về phim ảnh, anh trở nên ngày càng nghiêm túc. Anh đã hoàn toàn thẩm thấu điện ảnh, anh chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi phim bấm máy, anh nỗ lực nghiên cứu và dành rất nhiều thời gian để thấu hiểu nhân vật. Tôi không thấy có nhiều nam diễn viên Hong Kong đổ nhiều tâm sức hay thậm chí ý thức được phải làm việc như vậy. Đa số các diễn viên Hong Kong chỉ sử dụng tài năng thuần túy của họ để diễn. Một số người giàu kỹ thuật diễn xuất hơn, họ có thể dễ dàng phát triển các biểu cảm cười, giận dữ, đau buồn và hạnh phúc, và họ là tự nhiên. Hầu hết các nam diễn viên đều thuộc loại sau. Không có quá nhiều nam diễn viên có khả năng và thiện chí cân nhắc về vai diễn để khiến nó sống động hơn. Hầu hết bọn họ đều không sẵn lòng làm việc ấy. Bạn có thể đếm được những người như thế bằng số ngón tay trên một bàn tay.
Đôi khi tôi cảm thấy vì Leslie đã đóng góp cho quá nhiều bộ phim, anh chắc hẳn mong được công nhận, nhưng nếu sự công nhận chỉ được tính bằng giải thưởng thì sự cho đi và nhận về của anh sẽ không bao giờ được ước lượng cân xứng đúng đắn.
Shu Kei nói, “Điều đó thực ra không có vấn đề gì, thời gian là bằng chứng tốt nhất. Kiếp sau và đời sau, vị thế của Leslie trong lịch sử điện ảnh Trung Hoa sẽ không bao giờ thay đổi.”
Tôi luôn cảm thấy rằng Leslie không được nhận một giải thưởng nào cho bộ phim “Happy Together” là một điều đáng tiếc và điều này đã khiến anh ấy không vui.
“Anh ấy có lẽ không cần phải buồn. Mặc dầu nhân vật của anh cần người khác công nhận, nhưng anh đã rất tinh tế; nếu bạn không công nhận anh, anh ấy biết cách chỉ bạn phải làm điều đó”, Shu Kei nói với một nụ cười.
Một hối tiếc bởi vì màn trình diễn của anh đã bị đánh giá cẩu thả. Nói một cách chính xác hơn thì diễn xuất của anh bị phân biệt đối xử chứ không hẳn là đánh giá cẩu thả. Có lẽ bởi sự sai lầm và định kiến điển hình của các nhà phê bình/hội thẩm phim, họ chủ tâm lạnh nhạt và bỏ rơi anh. Leslie Cheung và Tony Leung đều được đề cử Giải thưởng Điện ảnh Hong Kong cho hạng mục Nam diễn viên xuất sắc nhất. Leslie được đề cử là việc phù hợp với mong mỏi của mọi người bởi thái độ “Tôi cho đi tất cả những gì tôi có” trong diễn xuất, anh xứng đáng được nhận nhiều thêm các công nhận uy tín tuyệt đối từ giới hội thẩm, nhưng cũng vì thái độ ấy mà xuất hiện ý nghĩ anh đạt được gấp đôi kết quả chỉ bằng một nửa nỗ lực so với người khác; và rằng Cheung chỉ đang “diễn lại con người của anh”, rằng điều đó cũng thật tự nhiên cho anh diễn hay được đến thế (một nhân vật đồng tính), anh cũng đã có quá nhiều giải thưởng, mọi người có cảm giác rằng anh sẽ không quan tâm đến việc có thêm một cái nữa. Thực sự là rất nhiều người trong giới đã nghĩ như vậy. Khi Leslie Cheung bị đánh bại bởi Tse Kwan Ho 謝君豪 tại giải thưởng Kim Mã cho hạng mục Nam diễn viên xuất sắc nhất, Clifton Chi-Sum KO高志森 đã nói, “Này, mọi người đều ý thức được rằng Leslie có tài diễn, nhưng với chàng trai mới này, anh ấy thật sự cần giải thưởng này để khích lệ và có thêm nhiều cơ hội trong tương lai. Leslie thì còn cần giải thưởng để làm gì ?”
Năm ngoái, khi Shu Kei, Giáo sư chủ nhiệm của Trường Điện ảnh và Truyền hình của Viện Hàn Lâm Nghệ thuật Biểu diễn Hong Kong và là một nhà phê bình phim chuyên nghiệp, được hỏi quan điểm của ông về bộ phim “Happy Together”, ông đã nói rằng với Leslie, đó là một sự lợi dụng, thậm chí là anh đã bị tổn thương. Anh là “sự đặt chỗ trước” tuyệt vời cho động cơ của Wong Kar-wai để làm phim “Happy Together”.
“Wong Kar-wai ban đầu đã hỏi tôi, “Anh có nghĩ sẽ là một ý kiến hay nếu làm phim về một chuyện đồng tính luyến ái không?” Ẩn ý của anh ta là khi cả thế giới này đều biết anh ta là một kẻ dị tính, là một đạo diễn với khuynh hướng dị tính tự nhiên, liệu sẽ quyến rũ chăng khi làm phim về một câu chuyện đồng tính luyến ái?” Shu Kei lại nghĩ rằng ngay tự câu hỏi của Wong bản thân nó đã ẩn chứa yếu tố lợi dụng. Thứ nhất, Wong Kar-wai đã nói với Shu Kei rằng ông muốn Andy Lau và Anthony Wong Yiu Ming tham gia các vai diễn, rồi sau đó ông chuyển sang Andy Lau và Leslie Cheung, và cuối cùng thì quyết định được đưa cho Tony Leung Chiu Wai và Leslie Cheung. Kể từ đấy, bất cứ ai cũng có thể hiểu con mắt nhìn và ý tưởng của Wong. Shu Kei cảm thấy Wong có một động cơ xấu, vì vậy ông không thích lắm.
Shu Kei đã nhấn mạnh nhiều lần về từ “lợi dụng”
“Nếu cách hiểu của tôi là đúng, một trong những lý do khiến Leslie không vui sau đấy là vì Wong Kar-wai đã lợi dụng anh. Ông đã lợi dụng từ kinh nghiệm cá nhân của Leslie và đưa nó vào bộ phim, và theo đấy bóc trần toàn bộ đời tư của anh (chuyện tình cảm của Leslie khi ấy đang là nghi án nóng bỏng). Leslie không cố bảo vệ bản thân, bởi anh chỉ nghĩ kinh nghiệm cá nhân của anh và nhân vật là hai vấn đề khác nhau, anh không tin anh là nhân vật trong bộ phim. Sau khi phát giác ra tất cả anh đã không vui, vì anh thấy Wong Kar-wai đã lợi dụng anh và bất chính với anh. Vì thế nên anh không thích bộ phim này; hoặc có lẽ sau đấy anh đã không còn muốn hợp tác với Wong Kar-wai nữa.”
Leslie Cheung có lần từng nói, “Wong Kar-wai đã rất thông minh khi biến một câu chuyện đồng tính và làm phim về nó như thể về bất cứ một câu chuyện bình thường nào khác; trong phương diện này, anh ấy đã thành công.”
Shu Kei phản ứng ngay, “Đầu tiên, vì có đến hai ngôi sao lớn trong bộ phim này, việc xác định giới tính đã không còn là một vấn đề lớn; Thứ hai, Wong Kar-wai đã tuyên bố vị thế của ông ngay từ đầu khi nói nó không phải là một câu chuyện về đồng tính, lời tuyên bố này đã gợn làm tiêu tan những cảm xúc bồn chồn nơi khán giả. Nhưng nếu nó không phải là một câu chuyện về đồng tính, vậy thì sao ông lại làm phim đồng tính? Rất đơn giản, đó là một lời ngụy biện. Sao ông không phủ nhận nó và làm rõ sự phân chia giữa hai thể loại ? Câu hỏi là liệu bạn có thật sự quan tâm đến các nhân vật hay không (hay là ... các diễn viên)."

Shu Kei cũng nói rằng, “Xem xét trong bối cảnh Hong Kong, thiện ý sẵn lòng đóng “Farewell To My Concubine” và “Happy Together” của Leslie đòi hỏi rất nhiều can đảm, nhưng tôi tin là anh ấy không thỏa mãn đâu. Là một nghệ sĩ, trong một chừng mực hiển nhiên, anh luôn khao khát được thể hiện mình qua các vai diễn, kể cả trong phim ảnh hay âm nhạc. Không may thay, cả hai nhà đạo diễn đó đều bị lạc lối về tri thức hiểu biết đối với đồng tính luyến ái, và trong phương diện này, Leslie đã không may liên lụy. Tôi tin anh hẳn hài lòng nhiều hơn khi tham gia “Farewell To My Concubine” bởi nó cho phép anh được đa dạng hóa diễn xuất, anh hẳn cảm thấy khá hơn khi diễn nó. Và Kaige cũng quan tâm và bảo vệ anh rất nhiều. Nhưng những gì Leslie có khi bấm máy “Happy Together” đã khiến anh cảm thấy bị làm tổn thương, bởi ngay từ đầu, đó đã là một sự lợi dụng. Anh đã làm tất cả những gì đạo diễn yêu cầu anh làm, nhưng tôi tin anh hẳn hoàn toàn không đồng ý với sự thấu hiểu của đạo diễn về nhân vật Ho Po Wing."
Khi bình luận về việc các nhà phê bình và khán giả một chiều yêu thích Tony Leung Chiu Wai và lạnh nhạt với Leslie Cheung, Shu Kei nói, “Có điều không thể phủ nhận rằng Leslie đã diễn vai đó xuất sắc, nhưng vì Wong Kar-wai đã thông minh lợi dụng sự tò mò của khán giả về đời sống riêng tư của Leslie nên điều này đã dẫn dắt họ tin rằng Leslie là chính bản thân vai diễn. Khán giả cảm rằng Leslie chỉ đang đóng lại bản thân anh, vì thế anh không cần bất cứ kỹ năng diễn xuất nào. Thật ra đây là một nhận định sai lầm. Khả năng biểu diễn và việc tái hiện lại bản thân của bất cứ ai là hai điều hòan tòan khác nhau. Nhân vật càng gần với bản thân thật sự thì người diễn viên càng khó diễn vì đó có nghĩa là anh ta phải phơi trần con người mình cho mọi người khác thấy, như thế, đó chỉ có thể là diễn xuất.” Vì định kiến và sai lầm này, khán giả nghĩ Tony Leung đã thể hiện kỹ năng diễn xuất tốt hơn khi phải đóng một vai đồng tính trong khi bản thân anh dị tính. Trái lại, Leslie nào phải trải qua độ khó khăn gì nhiều. Không chỉ khán giả có cùng quan điểm, thậm chí ngay cả các nhà phê bình phim luôn được xem là “có chuyên môn và chuyên nghiệp” cũng nghĩ như vậy! "

Khi Wong Kar-wai thắng giải Đạo diễn xuất sắc nhất tại LHP Cannes, Shu Kei đã đánh giá kỹ thuật đạo diễn của ông như thế nào ? Ông ấy có bước tiến gì không ?
“Tôi cảm thấy là sau “Ashes of Time” và “Chungking Express”, Wong Kar-wai bắt đầu thoái lui. Thực sự, “Happy Together” không có những tuyến truyện đủ, chúng gần nhưng không thể dựng cùng nhau. Nếu bạn nhìn vào bộ phim sâu hơn, bạn có thể thấy chúng chỉ là một vài cảnh và ông ta đã lặp đi lặp lại chúng lần này đến lần khác. Một vài chỉ đơn thuần là bị chia cắt và sử dụng rời rạc. Nhưng ông đã ghi hình rất nhiều nhiều thứ, thí dụ như, cả tuyến vai diễn của Shirley Kwan đã bị cắt bỏ.
“Vấn đề là những thứ ấy chỉ giống như những mảnh ghép hình, chúng không rơi vào đúng chỗ.” Và vấn đề thật sự ở đây là, phương thức sáng tạo của ông rất nguy hiểm. “2046” không rơi đúng chỗ. “Happy Together” có thể xem là một tín hiệu bắt đầu cho cuộc khủng hoảng.
Sau khi trò chuyện với Shu Kei về “Happy Together”, tôi thay đổi chủ đề và yêu cầu ông so sánh khả năng diễn xuất của Leslie với các nam diễn viên khác.
“Rất khó để so sánh, nhưng sự ưu việt của Leslie là đến từ tinh thần diễn xuất rất nghiêm túc của anh, đặc biệt là khi kỹ năng diễn xuất của anh bắt đầu trưởng thành, anh đã chân thành tin rằng diễn xuất của anh là một dạng thức nghệ thuật.”
Kể từ bộ phim nào ?
“Tôi có thể nói là từ phim “Encore”. Có thể nó rất mơ hồ vào thời điểm đó, nhưng anh đã rất tiến bộ và có một niềm tin mạnh mẽ, thành thật tin bản thân anh là một người nghệ sĩ.”
“Vào những năm tuổi đời sân khấu non trẻ, anh diễn dựa trên trực giác; nhưng sau đó, kinh nghiệm cuộc sống của anh được tích tũy giàu thêm và hiểu biết nhiều hơn về phim ảnh, anh trở nên ngày càng nghiêm túc. Anh đã hoàn toàn thẩm thấu điện ảnh, anh chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi phim bấm máy, anh nỗ lực nghiên cứu và dành rất nhiều thời gian để thấu hiểu nhân vật. Tôi không thấy có nhiều nam diễn viên Hong Kong đổ nhiều tâm sức hay thậm chí ý thức được phải làm việc như vậy. Đa số các diễn viên Hong Kong chỉ sử dụng tài năng thuần túy của họ để diễn. Một số người giàu kỹ thuật diễn xuất hơn, họ có thể dễ dàng phát triển các biểu cảm cười, giận dữ, đau buồn và hạnh phúc, và họ là tự nhiên. Hầu hết các nam diễn viên đều thuộc loại sau. Không có quá nhiều nam diễn viên có khả năng và thiện chí cân nhắc về vai diễn để khiến nó sống động hơn. Hầu hết bọn họ đều không sẵn lòng làm việc ấy. Bạn có thể đếm được những người như thế bằng số ngón tay trên một bàn tay.
Đôi khi tôi cảm thấy vì Leslie đã đóng góp cho quá nhiều bộ phim, anh chắc hẳn mong được công nhận, nhưng nếu sự công nhận chỉ được tính bằng giải thưởng thì sự cho đi và nhận về của anh sẽ không bao giờ được ước lượng cân xứng đúng đắn.
Shu Kei nói, “Điều đó thực ra không có vấn đề gì, thời gian là bằng chứng tốt nhất. Kiếp sau và đời sau, vị thế của Leslie trong lịch sử điện ảnh Trung Hoa sẽ không bao giờ thay đổi.”
Tôi luôn cảm thấy rằng Leslie không được nhận một giải thưởng nào cho bộ phim “Happy Together” là một điều đáng tiếc và điều này đã khiến anh ấy không vui.
“Anh ấy có lẽ không cần phải buồn. Mặc dầu nhân vật của anh cần người khác công nhận, nhưng anh đã rất tinh tế; nếu bạn không công nhận anh, anh ấy biết cách chỉ bạn phải làm điều đó”, Shu Kei nói với một nụ cười.
Hết .
Roger khóc khi nghe ca khúc “Chase”
Source : My eternal love for Leslie Cheung
Eng_trans : Daydreamer (24-10-2007)
Viet_trans : heobeo @dienanh.net
Một trích đoạn từ clip tường thuật cuộc thi hát tổ chức bởi đài Truyền hình Đài Loan.
MC = Tao Zi
Roger
------------
Ca khúc "Chase" do Leslie thể hiện
Themesong phim "He's a woman, she's a man I"
Eng_trans : Daydreamer (24-10-2007)
Viet_trans : heobeo @dienanh.net
Một trích đoạn từ clip tường thuật cuộc thi hát tổ chức bởi đài Truyền hình Đài Loan.
MC = Tao Zi
Roger
------------
MC : Khi ca khúc [Chase] được hát lên, anh Roger [một trong các vị giám khảo trên hàng ghế chấm giải] đã hạ thấp đầu xuống. Anh Roger à, có phải là Yuming hát đã khiến anh thất vọng không ?
[Roger ngước đầu lên và mắt anh đang đầy lệ.]
MC : Roger đã từng cộng tác với Gorgor (Ca ca) trong 30 đêm diễn cho buổi hòa nhạc của anh ấy. Mỗi tối anh đều ở bên Leslie, đó là lý do tại sao bài hát này lại đem đến nhiều kỷ niệm như vậy cho anh. Roger, anh nên nói ra và chia sẻ cảm xúc với chúng tôi về sự hợp tác giữa anh với Gorgor đi vì không phải ai cũng may mắn được làm việc với anh ấy như anh đâu.
Roger : Tôi nhớ tại kỳ Liên hoan phim Venice, tôi đã nói chuyện với Shu Qi (Thư Kỳ). Chúng tôi có đề cập đến Gorgor. Lúc đó, mỗi lời nói ra cả hai chúng tôi đều rất sợ phải tiếp tục. Và rồi, chúng tôi bắt đầu … cô biết đấy, con người này có ý nghĩa rất nhiều với chúng tôi. Khi anh ấy còn sống, có lần tôi phải đến Hong Kong. Anh đã gọi cho tôi và hỏi tại sao tôi không liên lạc với anh khi tôi ở Hong Kong … Thời điểm đó, chúng tôi đều đang công tác, cả hai chúng tôi đều rất bận rộn. Và không lâu sau đó thì tai nạn đó xảy ra. Vì thế, tôi đã nghĩ rằng chúng tôi thể hiện chưa đủ ảnh hưởng, sự quan tâm và chú ý đến anh như những người bạn cần nên làm. Trong suốt 30 buổi trình diễn hòa nhạc ấy, “Chase” là ca khúc anh đã hát mỗi tối. Tôi tin không ai có thể hát ca khúc này hay hơn anh. Sau khi anh ra đi, rất ít người trong số những người bạn chúng tôi có đủ can đảm nghe lại các ca khúc của anh. Nhưng hôm nay chẳng còn đường nào trốn tránh, vì đây là cuộc thi hát mà. Tôi không biết các bạn sẽ hát ca khúc này. Tôi chưa chuẩn bị tâm lý, vì vậy xin hãy thứ lỗi cho tôi. Không có vấn đề gì với giọng ca hay màn trình diễn của bạn đâu, đó là vấn đề của riêng tôi. Bởi giữa chúng tôi có một tình bạn, vì vậy, khi nhạc bắt đầu là tôi đã cố miễn cho bản thân tôi việc không được nghe nhạc của anh, vì tôi nằm trong ban giám khảo mà, tôi phải lắng nghe nó. Vì vậy, điều này đã gợi nhớ cho tôi về nhiều hối tiếc và những cảm xúc lẫn lộn. Xin thứ lỗi cho tôi, không có vấn đề gì với bạn đâu. Đây hoàn toàn là vì mối quan hệ cá nhân giữa tôi với anh ấy.
MC : Vâng. Chúng tôi đều hiểu cảm xúc của anh Roger.
[Roger ngước đầu lên và mắt anh đang đầy lệ.]
MC : Roger đã từng cộng tác với Gorgor (Ca ca) trong 30 đêm diễn cho buổi hòa nhạc của anh ấy. Mỗi tối anh đều ở bên Leslie, đó là lý do tại sao bài hát này lại đem đến nhiều kỷ niệm như vậy cho anh. Roger, anh nên nói ra và chia sẻ cảm xúc với chúng tôi về sự hợp tác giữa anh với Gorgor đi vì không phải ai cũng may mắn được làm việc với anh ấy như anh đâu.
Roger : Tôi nhớ tại kỳ Liên hoan phim Venice, tôi đã nói chuyện với Shu Qi (Thư Kỳ). Chúng tôi có đề cập đến Gorgor. Lúc đó, mỗi lời nói ra cả hai chúng tôi đều rất sợ phải tiếp tục. Và rồi, chúng tôi bắt đầu … cô biết đấy, con người này có ý nghĩa rất nhiều với chúng tôi. Khi anh ấy còn sống, có lần tôi phải đến Hong Kong. Anh đã gọi cho tôi và hỏi tại sao tôi không liên lạc với anh khi tôi ở Hong Kong … Thời điểm đó, chúng tôi đều đang công tác, cả hai chúng tôi đều rất bận rộn. Và không lâu sau đó thì tai nạn đó xảy ra. Vì thế, tôi đã nghĩ rằng chúng tôi thể hiện chưa đủ ảnh hưởng, sự quan tâm và chú ý đến anh như những người bạn cần nên làm. Trong suốt 30 buổi trình diễn hòa nhạc ấy, “Chase” là ca khúc anh đã hát mỗi tối. Tôi tin không ai có thể hát ca khúc này hay hơn anh. Sau khi anh ra đi, rất ít người trong số những người bạn chúng tôi có đủ can đảm nghe lại các ca khúc của anh. Nhưng hôm nay chẳng còn đường nào trốn tránh, vì đây là cuộc thi hát mà. Tôi không biết các bạn sẽ hát ca khúc này. Tôi chưa chuẩn bị tâm lý, vì vậy xin hãy thứ lỗi cho tôi. Không có vấn đề gì với giọng ca hay màn trình diễn của bạn đâu, đó là vấn đề của riêng tôi. Bởi giữa chúng tôi có một tình bạn, vì vậy, khi nhạc bắt đầu là tôi đã cố miễn cho bản thân tôi việc không được nghe nhạc của anh, vì tôi nằm trong ban giám khảo mà, tôi phải lắng nghe nó. Vì vậy, điều này đã gợi nhớ cho tôi về nhiều hối tiếc và những cảm xúc lẫn lộn. Xin thứ lỗi cho tôi, không có vấn đề gì với bạn đâu. Đây hoàn toàn là vì mối quan hệ cá nhân giữa tôi với anh ấy.
MC : Vâng. Chúng tôi đều hiểu cảm xúc của anh Roger.
Themesong phim "He's a woman, she's a man I"
Leslie Cheung : Rộng lớn hơn cuộc đời

Source : http://www.hkvpradio.com/artists/lesliecheung/
V-trans : heobeo @dienanh.net
Title : Leslie Cheung - Larger than life
Người tình quyến rũ, ngôi sao nhạc pop, và nam diễn viên Hong Kong, Leslie Cheung Trương Quốc Vinh là một trong những nghệ sĩ trình diễn được kính trọng và sở hữu cá tính hấp dẫn nhất của châu Á. Được mệnh danh là “Elvis của Hong Kong” (The Elvis of Hong Kong) bởi nhà phê bình người Canada, John Charles, tên tuổi của Leslie cho đến nay vẫn là một hiện tượng. Leslie bước chân vào làng giải trí sau khi thắng giải cuộc thi hát năm 1976 của đài ATV với màn biểu diễn ca khúc “American Pie”. Kể từ đó, hiển nhiên Leslie không nổi lên bởi tiếng tăm và tiền bạc của anh, mà bởi nền giải trí đã trở thành nơi thỏa mãn cho Leslie được tự do thể hiện bản thân mình – tình yêu của anh, sự bối rối của anh, nỗi tức giận của anh, tâm hồn anh, những khát khao của anh. Trong mỗi vai diễn anh đóng, Leslie luôn khoác lên mình cuộc sống của những con người khác. Vào ngày 1 tháng 4, 2003, Leslie đã tự tước đi cuộc sống của anh khi nhảy xuống từ Khách sạn Madarin Oriental tại Hong Kong, rời bỏ các fan trong sự kinh hoàng cùng những câu hỏi mãi không được trả lời.
Năm 1981, Leslie chính thức trở thành một ngôi sao với thành công của album “The Wind Continues To Blow”, album này đã biến anh trở thành một trong những ca sĩ nổi tiếng nhất châu Á. Tuy nhiên chỉ đến khi ca khúc “Monica” đưa Leslie trở thành một ngôi sao khổng lồ, nền nhạc pop Hong Kong mới được đưa lên một tầm cao mới “dám để trở nên khác biệt”. Trong khi các ca sĩ khác khoác tuxedo và hát các bản ballad tình yêu, Leslie khiêu vũ trên sân khấu và tạo nên một khuynh hướng mới. Richard Corliss của tờ tạp chí Time nói Leslie đã tán tỉnh “những khán thính giả Quảng Đông trầm lặng cho đến khi họ nhất tề khiêu vũ trước sân khấu, trở thành những kẻ sùng tín vị thần nhạc pop.” (2003)
Sự nghiệp phim ảnh của Leslie đạt được sự chú ý mạnh mẽ vào năm 1986 sau khi vào vai chàng tân binh cảnh sát đối diện Chow Yun Fat (Châu Nhuận Phát) trong bộ phim “A Better Tomorrow” của John Woo (Ngô Vũ Sâm), và vai chính một công tử ăn chơi trong bộ phim ma lãng mạn của Stanley Kwan (Quang Cẩm Bằng), “Rouge”. Các bộ phim này đã thiết lập hình ảnh Leslie với tư cách một nam diễn viên thủ vai chính lãng mạn cũng như một ngôi sao phim hành động. Leslie cũng nổi tiếng là một trong số ít các ngôi sao châu Á công khai đóng các vai diễn đồng tính, một lựa chọn đã tạo nên sự phản ứng cộng hưởng từ con mắt của công chúng sau khi anh đóng một trong những vai gay nổi tiếng nhất của anh trong “Happy Together” cùng với Tony Leung Chiu-wai (Lương Triều Vỹ). Vai diễn ngôi sao Kinh kịch đồng tính đầy mâu thuẫn của anh trong “Farewell My Concubine” cũng đồng thời giúp anh nhận về sự ca ngợi từ quốc tế. Năm 1989, trên đỉnh cao sự nghiệp, Leslie tuyên bố từ giã khỏi thế giới âm nhạc. Năm 1997, Leslie đã làm một cuộc trở lại ngoạn mục với một tour diễn thế giới hoành tráng. Anh xuất hiện trong sự kiện âm nhạc trọng đại lần cuối là tour diễn kéo dài cả năm, Passion Tour 2000.
Leslie đã chỉ cho thế giới giải trí Hoa ngữ biết thế nào là ý nghĩa thật sự của việc thể hiện bản thân mình, một điều vốn cấm kỵ trong văn hóa của người Á châu. Trong suốt tour diễn của anh, Leslie đã mặc tám bộ trang phục của Jean-Paul Gaultier, mỗi bộ đều táo bạo hơn bộ trước đó, từ chiếc tux trắng với đôi cánh thiên thần cho đến chiếc váy và mái tóc dài ngỗ ngược, với một sự coi khinh hoàn toàn những tranh luận sôi nổi liên quan đến giới tính của anh. Năm 1997, Leslie tuyên bố công khai mối quan hệ bí mật kéo dài 12 năm trời của anh với Daffy Tong Hok-Tak (Đường Hạc Đức), người quản lý tài chính, điều này đã khiến anh trở thành một trong những ngôi sao đầu tiên cởi mở về vấn đề đồng tính luyến ái của mình.

Leslie trưởng thành trong khả năng diễn xuất và trong cách sử dụng sức thu hút âm ỉ của anh, nhưng dường như anh chưa bao giờ già đi. Được trìu mến biết đến như một Gor Gor (Ca Ca – người anh lớn), con người độc nhất vô nhị của Leslie tiếp tục gặt hái về sự kính trọng từ các fan hâm mộ lâu năm và thâu phục những ai còn chưa quen thuộc với sức quyến rũ phi thường và sự hiện hữu đầy mê hoặc trên màn bạc của Leslie. Leslie cũng là một trong những người châu Á đầu tiên đã đưa các ý tưởng trình diễn, sự giải trí và vẻ lộng lẫy lên một tầm cao khác. Với khả năng ca hát và nhảy múa đầy uy quyền, giàu năng lượng của anh, Leslie đã làm chủ sân khấu, chiếm giữ trái tim người hâm mộ, và vạch nên những chuẩn mực mới cho tất cả các ngôi sao châu Á khác đi theo. Leslie chưa bao giờ ngừng tự thúc đẩy bản thân đến các giới hạn cá nhân. Trên sân khấu, anh tràn đầy năng lượng khêu gợi giới tính. Trước ống kính máy quay, anh thoát ra vầng tinh hoa gợi cảm mà một số người chỉ có thể so sánh anh với một thiên thần tuyệt thế.

Trong khi Leslie đã tiên phong cho các ý tưởng mới và tạo nên các khuynh hướng mới, không ai trong ngành công nghiệp giải trí từng đối xử với anh nghiêm túc như cách mà anh mong muốn. Leslie tự tay nỗ lực đạo diễn phim cho các bài phê bình tầm thường. Anh dám thực hiện buổi hòa nhạc mang màu sắc đồng tính gây đầy tranh cãi trong tour diễn Passion năm 2000, đã bị chỉ trích ác nghiệt từ giới truyền thông và được xem là một trong những nguyên nhân chính đẩy Leslie đến chứng trầm cảm. Trong những năm đầu, các fan đã la ó Leslie cút khỏi sân khấu. Xuyên suốt các cuộc chiến fan hâm mộ Cantopop trong những năm 80, fan của Alan Tam đã quấy rối, gây ưu phiền Leslie đến mức anh muốn bỏ cuộc. Nhưng anh không bao giờ làm thế. Rộng lớn hơn cuộc đời, cơn gió của Leslie Cheung vẫn tiếp tục thổi. Nếu tự vẫn có thể là lãng mạn, lời chia tay cuối của Leslie đã nghiền nát trái tim của mọi fan hâm mộ. Rơi từ Mandarin Oriental, Leslie đã rơi xuống, cùng với sức thuyết phục và một trái tim, rơi vào một khu vườn đầy những nụ hồng và cánh hoa.

Một số dấu mốc sự nghiệp đáng chú ý :
• 90 album được phát hành (1977-2003)
• Tham gia diễn xuất trong hơn 60 phim nội địa; Là nghệ sĩ đầu tiên tổ chức hơn 100 Đại nhạc hội tại HK.
• 2001 : Passion Tour với 10 show diễn lớn chỉ riêng tại HK.
• 1993 : Giải thưởng Nam diễn viên xuất sắc nhất của Hội phê bình phim Nhật Bản cho bộ phim Farewell My Concubine.
• 1991 : Giải Nam diễn viên xuất sắc nhất Giải Kim Tượng HK cho vai diễn trong bộ phim Days Of Being Wild.
• 1989 : Leslie tuyên bố giã từ sự nghiệp ca hát, tổ chức liên tiếp 33 Đại nhạc hội tại HK chia tay cùng khán giả .
• 1987 : Album bán chạy nhất năm, Summer Romance.
• 1984 : Ca khúc "Monica" trở thành một hit lớn .
• 1977 : Thắng giải nhì cuộc thi hát "Asian Singing Contest" với bài hát "American Pie".
Năm 1981, Leslie chính thức trở thành một ngôi sao với thành công của album “The Wind Continues To Blow”, album này đã biến anh trở thành một trong những ca sĩ nổi tiếng nhất châu Á. Tuy nhiên chỉ đến khi ca khúc “Monica” đưa Leslie trở thành một ngôi sao khổng lồ, nền nhạc pop Hong Kong mới được đưa lên một tầm cao mới “dám để trở nên khác biệt”. Trong khi các ca sĩ khác khoác tuxedo và hát các bản ballad tình yêu, Leslie khiêu vũ trên sân khấu và tạo nên một khuynh hướng mới. Richard Corliss của tờ tạp chí Time nói Leslie đã tán tỉnh “những khán thính giả Quảng Đông trầm lặng cho đến khi họ nhất tề khiêu vũ trước sân khấu, trở thành những kẻ sùng tín vị thần nhạc pop.” (2003)
Sự nghiệp phim ảnh của Leslie đạt được sự chú ý mạnh mẽ vào năm 1986 sau khi vào vai chàng tân binh cảnh sát đối diện Chow Yun Fat (Châu Nhuận Phát) trong bộ phim “A Better Tomorrow” của John Woo (Ngô Vũ Sâm), và vai chính một công tử ăn chơi trong bộ phim ma lãng mạn của Stanley Kwan (Quang Cẩm Bằng), “Rouge”. Các bộ phim này đã thiết lập hình ảnh Leslie với tư cách một nam diễn viên thủ vai chính lãng mạn cũng như một ngôi sao phim hành động. Leslie cũng nổi tiếng là một trong số ít các ngôi sao châu Á công khai đóng các vai diễn đồng tính, một lựa chọn đã tạo nên sự phản ứng cộng hưởng từ con mắt của công chúng sau khi anh đóng một trong những vai gay nổi tiếng nhất của anh trong “Happy Together” cùng với Tony Leung Chiu-wai (Lương Triều Vỹ). Vai diễn ngôi sao Kinh kịch đồng tính đầy mâu thuẫn của anh trong “Farewell My Concubine” cũng đồng thời giúp anh nhận về sự ca ngợi từ quốc tế. Năm 1989, trên đỉnh cao sự nghiệp, Leslie tuyên bố từ giã khỏi thế giới âm nhạc. Năm 1997, Leslie đã làm một cuộc trở lại ngoạn mục với một tour diễn thế giới hoành tráng. Anh xuất hiện trong sự kiện âm nhạc trọng đại lần cuối là tour diễn kéo dài cả năm, Passion Tour 2000.
Leslie đã chỉ cho thế giới giải trí Hoa ngữ biết thế nào là ý nghĩa thật sự của việc thể hiện bản thân mình, một điều vốn cấm kỵ trong văn hóa của người Á châu. Trong suốt tour diễn của anh, Leslie đã mặc tám bộ trang phục của Jean-Paul Gaultier, mỗi bộ đều táo bạo hơn bộ trước đó, từ chiếc tux trắng với đôi cánh thiên thần cho đến chiếc váy và mái tóc dài ngỗ ngược, với một sự coi khinh hoàn toàn những tranh luận sôi nổi liên quan đến giới tính của anh. Năm 1997, Leslie tuyên bố công khai mối quan hệ bí mật kéo dài 12 năm trời của anh với Daffy Tong Hok-Tak (Đường Hạc Đức), người quản lý tài chính, điều này đã khiến anh trở thành một trong những ngôi sao đầu tiên cởi mở về vấn đề đồng tính luyến ái của mình.

Leslie trưởng thành trong khả năng diễn xuất và trong cách sử dụng sức thu hút âm ỉ của anh, nhưng dường như anh chưa bao giờ già đi. Được trìu mến biết đến như một Gor Gor (Ca Ca – người anh lớn), con người độc nhất vô nhị của Leslie tiếp tục gặt hái về sự kính trọng từ các fan hâm mộ lâu năm và thâu phục những ai còn chưa quen thuộc với sức quyến rũ phi thường và sự hiện hữu đầy mê hoặc trên màn bạc của Leslie. Leslie cũng là một trong những người châu Á đầu tiên đã đưa các ý tưởng trình diễn, sự giải trí và vẻ lộng lẫy lên một tầm cao khác. Với khả năng ca hát và nhảy múa đầy uy quyền, giàu năng lượng của anh, Leslie đã làm chủ sân khấu, chiếm giữ trái tim người hâm mộ, và vạch nên những chuẩn mực mới cho tất cả các ngôi sao châu Á khác đi theo. Leslie chưa bao giờ ngừng tự thúc đẩy bản thân đến các giới hạn cá nhân. Trên sân khấu, anh tràn đầy năng lượng khêu gợi giới tính. Trước ống kính máy quay, anh thoát ra vầng tinh hoa gợi cảm mà một số người chỉ có thể so sánh anh với một thiên thần tuyệt thế.

Trong khi Leslie đã tiên phong cho các ý tưởng mới và tạo nên các khuynh hướng mới, không ai trong ngành công nghiệp giải trí từng đối xử với anh nghiêm túc như cách mà anh mong muốn. Leslie tự tay nỗ lực đạo diễn phim cho các bài phê bình tầm thường. Anh dám thực hiện buổi hòa nhạc mang màu sắc đồng tính gây đầy tranh cãi trong tour diễn Passion năm 2000, đã bị chỉ trích ác nghiệt từ giới truyền thông và được xem là một trong những nguyên nhân chính đẩy Leslie đến chứng trầm cảm. Trong những năm đầu, các fan đã la ó Leslie cút khỏi sân khấu. Xuyên suốt các cuộc chiến fan hâm mộ Cantopop trong những năm 80, fan của Alan Tam đã quấy rối, gây ưu phiền Leslie đến mức anh muốn bỏ cuộc. Nhưng anh không bao giờ làm thế. Rộng lớn hơn cuộc đời, cơn gió của Leslie Cheung vẫn tiếp tục thổi. Nếu tự vẫn có thể là lãng mạn, lời chia tay cuối của Leslie đã nghiền nát trái tim của mọi fan hâm mộ. Rơi từ Mandarin Oriental, Leslie đã rơi xuống, cùng với sức thuyết phục và một trái tim, rơi vào một khu vườn đầy những nụ hồng và cánh hoa.

Một số dấu mốc sự nghiệp đáng chú ý :
• 90 album được phát hành (1977-2003)
• Tham gia diễn xuất trong hơn 60 phim nội địa; Là nghệ sĩ đầu tiên tổ chức hơn 100 Đại nhạc hội tại HK.
• 2001 : Passion Tour với 10 show diễn lớn chỉ riêng tại HK.
• 1993 : Giải thưởng Nam diễn viên xuất sắc nhất của Hội phê bình phim Nhật Bản cho bộ phim Farewell My Concubine.
• 1991 : Giải Nam diễn viên xuất sắc nhất Giải Kim Tượng HK cho vai diễn trong bộ phim Days Of Being Wild.
• 1989 : Leslie tuyên bố giã từ sự nghiệp ca hát, tổ chức liên tiếp 33 Đại nhạc hội tại HK chia tay cùng khán giả .
• 1987 : Album bán chạy nhất năm, Summer Romance.
• 1984 : Ca khúc "Monica" trở thành một hit lớn .
• 1977 : Thắng giải nhì cuộc thi hát "Asian Singing Contest" với bài hát "American Pie".
***
Nhãn:
articles,
Leslie một ngôi sao*,
Profile,
Tổng hợp
Trương Quốc Vinh và Đặng Lệ Quân được CNN chọn vào “Top 20 thần tượng âm nhạc toàn cầu”
Trương Quốc Vinh và Đặng Lệ Quân được CNN chọn vào “Top 20 thần tượng âm nhạc toàn cầu”
Source: Mingpao – CNN
13-08-2010
Eng-trans: aZnangel @asianuniverse.net
Viet-trans: heobeo @dienanh.net
Source: Mingpao – CNN
13-08-2010
Eng-trans: aZnangel @asianuniverse.net
Viet-trans: heobeo @dienanh.net
Mặc dù Trương Quốc Vinh (Leslie Cheung) và Đặng Lệ Quân (Teresa Teng) đã không còn, nhưng họ vẫn được công chúng công nhận rộng rãi là những khuôn mẫu chuẩn mực trong thế giới âm nhạc. Gần đây, kênh tin hàng đầu của Mỹ CNN đã mở một cuộc bình chọn online với tên gọi “Top Năm Thần Tượng Âm Nhạc Toàn Cầu”. Hai nghệ sĩ quá cố Trương Quốc Vinh và Đặng Lệ Quân được chọn vào Top 20 ca sĩ nổi bật xuất chúng của thế giới trong vòng 50 năm qua. Họ cũng là hai ngôi sao châu Á duy nhất được chọn lựa, bên cạnh các nghệ sĩ phương Tây như The Beatles, Elvis Presley, Michael Jackson, Madonna và The Rolling Stones. Cuộc bình chọn sẽ mở kết quả vào ngày 25 tháng 8 tới đây.
Tham gia cuộc bình chọn tại: ĐÂY
Tham gia cuộc bình chọn tại: ĐÂY
***
=> Tin tức này đã có kết quả tại đây: http://lesliecheung4vn.blogspot.com/2010/08/truong-quoc-vinh-uoc-cnn-binh-chon-vao.html
Trương Quốc Vinh là đại diện châu Á duy nhất lọt vào "Top 5 biểu tượng âm nhạc toàn cầu" :">
Tin trên báo VN
Trương Quốc Vinh, Đặng Lệ Quân là “nghệ sĩ thần tượng toàn cầu”?
(TT&VH) - Mặc dù ca sĩ Hong Kong Trương Quốc Vinh và nữ ca sĩ Đài Loan Đặng Lệ Quân đều đã từ giã thế giới này, song sự nghiệp âm nhạc vô cùng thành công của họ cũng như tài năng nghệ thuật đã trở thành khuôn mẫu cho nhiều người noi theo.
Gần đây, CNN đã tổ chức một cuộc bình chọn trên Internet để công chúng có thể chọn ra “5 nghệ sĩ được thần tượng hóa nhất” và cả Trương Quốc Vinh, Đặng Lệ Quân đều là ứng cử viên. Họ là 2 ca sĩ châu Á duy nhất được đưa vào danh sách bình chọn. Các nghệ sĩ khác trong làng nhạc còn có Vua rock Elvis Presley, Vua pop Michael Jackson, The Beatles, Madonna, The Rolling Stones... Kết quả cuộc bình chọn sẽ được công bố trong chương trình nghệ thuật và văn hóa Icon của CNN.
(TT&VH) - Mặc dù ca sĩ Hong Kong Trương Quốc Vinh và nữ ca sĩ Đài Loan Đặng Lệ Quân đều đã từ giã thế giới này, song sự nghiệp âm nhạc vô cùng thành công của họ cũng như tài năng nghệ thuật đã trở thành khuôn mẫu cho nhiều người noi theo.
Gần đây, CNN đã tổ chức một cuộc bình chọn trên Internet để công chúng có thể chọn ra “5 nghệ sĩ được thần tượng hóa nhất” và cả Trương Quốc Vinh, Đặng Lệ Quân đều là ứng cử viên. Họ là 2 ca sĩ châu Á duy nhất được đưa vào danh sách bình chọn. Các nghệ sĩ khác trong làng nhạc còn có Vua rock Elvis Presley, Vua pop Michael Jackson, The Beatles, Madonna, The Rolling Stones... Kết quả cuộc bình chọn sẽ được công bố trong chương trình nghệ thuật và văn hóa Icon của CNN.
***
=> Tin tức này đã có kết quả tại đây: http://lesliecheung4vn.blogspot.com/2010/08/truong-quoc-vinh-uoc-cnn-binh-chon-vao.html
Trương Quốc Vinh là đại diện châu Á duy nhất lọt vào "Top 5 biểu tượng âm nhạc toàn cầu" :">
***
Nhãn:
articles,
Âm nhạc,
Leslie một ngôi sao*
Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010
Photos: Bá Vương Biệt Cơ 1993 (Part 1)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)































































































































