Tìm kiếm bài trong Blog này

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2012

Photos: Hậu trường phim Bá Vương Biệt Cơ (phần 1)

Trên bìa tạp chí nước ngoài


 
 
 




 












Đạo diễn Trương Nghệ Mưu ghé thăm Củng Lợi và đoàn làm phim



Ca ca Trương Quốc Vinh và đạo diễn Trần Khải Ca












  

Nguồn ảnh: Tổng hợp
Click để xem ảnh size gốc !!


Thứ Năm, 5 tháng 7, 2012

Trích phỏng vấn Trần Khải Ca, về bộ phim mới Caught in the Web

Tin ngày: 05/06/2012
Nguồn: Timeoutbeijing.com
Người dịch: heobeo @ DienAnh.Net


...

Cùng với Caught in the Web, Trần Khải Ca đã dỗ dành thế hệ trẻ hiện đại qua một âm giọng cảnh báo nhẹ nhàng. “Từ “net” không còn chỉ bao hàm ý nghĩa “kết nối”, mà nó còn gợi nên trạng thái bị mắc lưới, bị tóm chụp và không thể thoát ra khỏi”, ông nói. “Chúng ta từng tự mình quyết định mọi vấn đề, nhưng nay chúng ta luôn kiểm tra vấn đề đó đầu tiên là từ internet. Chúng ta sống hàng ngày với thực tế này, song điều đó không có nghĩa là lúc nào chúng ta cũng cần nó.”

Trần Khải Ca có lẽ không phải là người am hiểu mạng web, nhưng thông điệp của ông đã vượt qua khỏi giới hạn của kỹ thuật và internet. Chúng ta vẫn thường nói với nhau, “phải đưa sự việc vào ngữ cảnh của chúng,” nhưng ngày nay không mấy người có thời gian để đào sâu mọi thứ. Thế nên thay vì tự mình “đi tìm sự thật”, một tiêu chuẩn có thể rất khác nhau đối với mỗi người, vì chúng ta thường nhìn cùng một sự việc dưới những quan điểm rất khác nhau, chúng ta lại đang chịu đựng cùng một “sự thật” như nhau.

Dưới góc độ này, Caught in the Web gần như hoàn toàn phù hợp với sở trường làm phim của họ Trần – đặc biệt là nhân vật Diệp Thu Lam (một nhân viên văn phòng do không chịu nhường ghế cho một cụ già mà cô bị cư dân mạng công kích), một người bị mắc kẹt trong những tình huống nằm ngoài tầm kiểm soát của cô. Đối mặt với phần xấu xí của cuộc đời trong các bộ phim như Yellow Earth (Hoàng thổ địa) và Farewell My Concubine (Bá vương biệt cơ) là tông nền tư tưởng đã giúp Trần trở thành một đạo diễn xuất sắc. Và rõ ràng là ông đang tiếp tục khai thác đề tài này trong Caught in the Web.

Không quan trọng đó là thời đại nào, hay nội dung được lĩnh hội theo cách nào, Trần Khải Ca vẫn là một kẻ duy tâm. “Tôi nghĩ các bộ phim nên phản ảnh khát vọng của các cá nhân, không phải là một nhóm người, hay là một thế hệ. Họ nên là những cá nhân độc lập,” ông nói và tự hồi tưởng lại, cách đây 20 năm, ông đã nhận ra điều này qua ngôi sao Kinh kịch Trình Điệp Y, nhân vật trong phim Farewell My Concubine được diễn bởi Trương Quốc Vinh. “Anh ấy thực là một cá nhân độc đáo, bạn có thể nói anh ấy không phù hợp với thế giới hiện đại của chúng ta, ngoại trừ tuổi trẻ của anh. Nhưng đây cũng là điều đã khiến anh ấy vô cùng quyến rũ.”

...

Lương Triều Vỹ đánh đàn hoài niệm Trương Quốc Vinh trong ngày sinh nhật bị Lưu Gia Linh trêu chọc

Tin ngày: 06/07/2012
Nguồn: News.Titan24.Com
Người dịch: tetehaykhoc25 @DienAnh.Net




Tại buổi tiệc mừng sinh nhật của mình, Lương Triều Vỹ đã tự mình đánh đàn và hát, khiến cho bạn bè phải bật cười.

Vào ngày 29 tháng Sáu, theo tin tức của Trung Quốc thời báo, Lương Triều Vỹ đã mừng sinh nhật thứ 50 của mình (anh sinh ngày 2/7), vợ của anh là Lưu Gia Linh đã tổ chức một buổi tiệc trong nhà và mời bạn bè thân thiết đến dự. Những người đến bữa tiệc có Trương Học Hữu, cùng vợ là La Mỹ Vi, diễn viên Lâm Thanh Hà, Chung Trấn Đào, Lữ Phương, Đỗ Đức Vĩ.

Lương Triều Vỹ vốn phải ở Quảng Châu để quay “Nhất Đại Tông Sư” nhưng vì Lưu Gia Linh cùng bạn bè đã lên kế hoạch mừng sinh nhật anh nên đạo diễn Vương Gia Vệ đã cho anh nghỉ một ngày.

Hôm đó Lương Triều Vỹ rất vui, hăng hái lấy đàn ghi-ta ra vừa đàn vừa hát nhạc của người bạn thân quá cố Trương Quốc Vinh. Anh nói: “Ca Ca khi còn sống, hằng năm sẽ tham gia tiệc sinh nhật của tôi, mọi người đều rất nhớ anh.”

Lưu Gia Linh trêu chọc ông xã khi thấy anh giả vờ làm động tác đánh đàn: “Diễn xuất tốt lắm!” Lương Triều Vỹ sau đó còn cùng ca thần Trương Học Hữu song ca, mọi người thật vui vẻ mà chúc mừng sinh nhật. 


Trương Học Hữu hẹn Đường Đường mừng sinh nhật sớm, chăm lo cho con gái

Tin ngày: 05/07/2012
Nguồn: Ent.Southcn.Com
Người dịch: tetehaykhoc25 @ DienAnh.Net




Cuối tuần này (10/07) là sinh nhật 51 của Trương Học Hữu, cả gia đình anh đã cùng ra ngoài chúc mừng sinh nhật sớm. Những người tham dự có Đường Hạc Đức (tên thân mật: Đường Đường) tình yêu sâu sắc của nghệ sỹ quá cố Trương Quốc Vinh và vợ chồng Trần Thục Phân. Họ đã đến vịnh Loan Tử ăn tối. Lúc rời đi Trương Học Hữu bước ra cùng với vợ là La Mỹ Vi (May May), trên tay cầm túi quà tặng, khi nhìn thấy phóng viên anh đã tươi cười chào hỏi.

Vợ chồng Trương Học Hữu và La Mỹ Vi sau khi kết hôn vẫn hết sức ân ái, hai người đã có được hai người con gái là Trương Ngọc Hoa và Trương Ngọc Huyên, những năm gần đây, vì thường xuyên lưu diễn nên Trương Học Hữu không có nhiều thời gian bên vợ, trước đó anh đã quyết định vào kỳ nghỉ hè sẽ gác lại mọi công việc và dành toàn bộ thời gian vui vẻ bên gia đình. Cuối tuần này là sinh nhật 51 tuổi của Trương Học Hữu, anh cùng gia đình và bạn bè, trong đó có Đường Hạc Đức, người yêu của Trương Quốc Vinh (Trương Quốc Vinh khi còn sống là bạn thân của Trương Học Hữu), vợ chồng người quản lý, Trần Thục Phân,… kéo nhau đi ăn tối ở vịnh Loan Tử để chúc mừng sinh nhật sớm cho anh.

“Ông bố chăm sóc con gái”

Đêm đó Trương Học Hữu mặc áo màu đỏ, cùng vợ và hai con gái đúng tám giờ đến nhà hàng để họp mặt với bạn bè, mọi người cùng vui vẻ với nhau đến khoảng mười giờ thì tính tiền rời đi. Hai cô con gái trước giờ vẫn được Trương Học Hữu xem như trân châu mà nâng niu, tất nhiên anh phải làm “ông bố tốt”. Biết được giới truyền thông đang ở ngoài cửa đợi mình, anh nhờ bạn đưa con gái lớn Ngọc Hoa lên chiếc xe bảy chỗ, sau đó lại nhờ một người bạn khác đưa con út Ngọc Huyên lên, sau đó anh để cho Đường Hạc Đức lên xe trước.

Trương Học Hữu lo cho con gái xong mới cùng vợ bước lên xe, La Mỹ Vi thấy phóng viên chụp hình liền cúi đầu để tránh ống kính, Trương Học Hữu cầm túi quà chỉ cười cười rồi chào phóng viên, sau đó cũng lên xe cùng vợ và con gái về nhà.


 Đường Đường (phải) đêm đó thật rất vui vẻ

Photos: Leslie cute :x (part 4)

 

 

 

 
 



 
 
 

Nguồn ảnh tổng hợp
Click để xem ảnh size gốc !!

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012

Bước đi trong những cái bóng – Bey Logan tỏ lòng đến Leslie Trương Quốc Vinh


Walking in the Shadows - Tribute to Leslie Cheung by Bey Logan

Bey Logan: Là 1 chuyên gia người Anh nghiên cứu về điện ảnh Đông Á, ông đặc biệt chuyên về dòng phim hành động của Hong Kong. Phần nói chuyện này của ông từng có trên Youtube nhưng đã bị xóa, mình vẫn chưa đi tìm lại.

Source: hi.baidu.com
V-trans: heobeo


Đầu tiên là xin đề cập đến nơi tôi đang ngồi hôm nay, chính là tại đây, khách sạn Văn Hoa Mandarin Hong Kong, nơi thảm kịch đã xảy ra vào ngày 1 tháng tư, 2003, khi Leslie Cheung (Trương Quốc Vinh) rời khỏi ban công và rơi xuống. Đây là điều khó, thật sự khó, để có thể lý giải hết cho những ai sống ngoài Hong Kong có thể thấu hiểu trọn vẹn nỗi mất mát và cú sốc lớn mà nơi đây đã phải chịu đựng, khi mất đi một biểu tượng trứ danh, một con người đã trở thành trung tâm giữa bối cảnh làng giải trí trong suốt bao nhiêu năm trời. Tất cả những điều này trong một phút đột nhiên đều biến mất. Tôi bước đi và nhìn ra mảnh trăng khuya đang lửng lơ bên ngoài khung cửa khách sạn, dường như đang thức và cầu nguyện cho anh. Hôm nay, xin hãy để cho tôi có đôi chút vinh dự được thuật lại cho các bạn về sức ảnh hưởng của Leslie Cheung trong nền công nghiệp và cũng như là ấn tượng của riêng tôi về một con người đã gắn liền sâu đậm với phim ảnh Hong Kong, điều đã làm cho anh trở thành một hình ảnh độc nhất vô nhị và đặc biệt như thế nào. Tôi đang cố gắng để truyền tải đến cho các bạn sống ngoài Hong Kong hiểu được cảm giác vì sao nỗi mất mát này lại trở thành điều quan trọng như vậy với tất cả chúng tôi ở nơi đây.



Leslie Cheung trong suy nghĩ của tôi thực sự là phi thường trong cái cách anh đã vượt ra khỏi gần như mọi rào cản, mọi lồng cũi vô hình trói buộc diễn viên giữa bối cảnh nền Điện ảnh Hong Kong. Anh là thế hệ ca sĩ đầu tiên tiên phong trở thành diễn viên. Thực ra trước đấy đã có rất nhiều người tìm cách trở thành một minh tinh màn bạc trước hoặc sau sự nghiệp ca hát của họ, nhưng tất cả đều không có triển vọng mãi cho đến khi anh xuất hiện, bước vào cuộc chơi và thành công đồng đều trong cả hai lĩnh vực: một nghệ sĩ ghi âm và một nam diễn viên điện ảnh. Điều thú vị ở đây là nó không giống như việc một ca sĩ đi đóng phim hay một nhà làm phim thích liên quan tới công nghiệp âm nhạc. Trong trường hợp của Leslie, anh có đủ phẩm chất và vị thế tồn tại bền vững tương xứng trong cả hai lĩnh vực. Và cũng là điều thú vị khi nghĩ như thế này, tại Hong Kong mọi người dồn sự chú ý vào anh dưới tư cách một nghệ sĩ ghi âm trong khi với khán giả hải ngoại và phương Tây, mọi người lại thưởng thức anh qua các bộ phim, đặc biệt là những tác phẩm mang tầm quốc tế, như “Happy Together” (Xuân quang xạ tiết) và ‘Farewell My Concubine” (Bá vương biệt cơ), có người còn hoàn toàn không biết anh còn là một ca sĩ. Anh là kẻ đã vượt qua định mức dù rằng nó đã từng luôn là định kiến khó khuất phục cho bất cứ ai, thậm chí với cả nền giải trí phương Tây, nơi các ca sĩ cũng tập tọe đi đóng phim và các ngôi sao màn bạc cũng tìm cách ra album và hát. Trong khi Leslie lại có tất cả, và điều đó thực sự khá đặc biệt.


Điều kế đến trong tâm trí tôi, đó là tôi nghĩ mình nên đề cập đến một sự thật rằng mặc dù anh chưa bao giờ trực tiếp công nhận anh là người đồng tính, anh là một con người chỉ muốn sống một cuộc sống cá nhân riêng tư của anh, theo phong cách anh muốn và theo con đường anh đã chọn, thì điều này cũng đã được bóng gió rất nhiều lần trong các bài phỏng vấn và đối thoại của anh trong quá khứ, còn nhiều hơn cả thời gian về sau này. Và điều này với tôi thật sự là câu chuyện kỳ thú, khi một con người đã đạt đến tầm uy tín và mức thuyết phục khán giả đến như thế, anh có thể đóng vai dị tính hay đồng tính, hóa thân vào vai diễn mang tố chất nữ hay những người hùng võ hiệp giỏi ngang nhau. Và điều này thực sự là đáng kinh ngạc. Tại phương Tây, thông lệ rằng nếu như anh có một hình tượng, ví dụ như kiểu của Rubert Everett, nếu anh là một nam diễn viên cởi mở về giới tính, điều đó sẽ trói buộc anh, và trong một vài phương diện, khán giả chỉ ủng hộ anh trong một số dạng vai nhất định. Nhưng với Leslie Cheung, đời sống riêng tư của anh đã trở thành một bí mật mở, và anh đã thật tài hoa, thật khéo léo làm cho khán giả phải chấp nhận anh trong bất cứ dạng vai nào anh muốn diễn. Cả hai khả năng này đây, những khả năng tự mình nắm quyền chi phối và vượt thoát ra ngoài những rào cản lạnh lùng, đã biến anh thành một nhà trình diễn độc đáo phi thường.



Cũng như rất nhiều người, tôi chú ý đến anh lần đầu tiên là qua bộ phim “A Better Tomorrow” (Anh hùng bản sắc), và cũng như với mọi fan hâm mộ điện ảnh Hong Kong, điều đầu tiên phải nhớ đến đó là các bộ phim về võ thuật kung fu. Nhưng anh không hề giống một nam diễn viên kung fu chút nào, nên phải chăng chúng tôi đã có thể sẽ không bao giờ được biết đến anh trên màn ảnh? Nhưng sau đó làn sóng mới đã tràn về sau làn sóng phim kung fu, đó là những bộ phim hành động xã hội đen của John Woo (Ngô Vũ Sâm), và tác phẩm đầu tiên lọt vào mắt tôi chính là “A Better Tomorrow”. Bộ phim có 3 vai nam chính: Chow Yun-fat (Châu Nhuận Phát), Ti Long (Địch Long) và Leslie Cheung. Tôi bắt đầu để ý đến anh, và anh thực sự đã làm rất tốt trong bộ phim đó.



A Chinese Ghost Story” (Thiện Nữ U Hồn) là một bộ phim khác lọt vào mắt tôi, vì bộ phim này do Cheng SuDong (Trình Tiểu Đông) đạo diễn và Tsui Hark (Từ Khắc) sản xuất. Một lần nữa lại là một câu chuyện ẩn chứa đầy đủ các yếu tố phục vụ cho dòng chủ lưu hành động, một bộ phim đậm chất hành động của Hong Kong, hiển nhiên ai cũng muốn được xem nó. Và ngay giữa trung tâm của câu chuyện, bạn lại tìm thấy anh: anh không phải là tuyến nhân vật hành động, vai diễn của anh bình thường như hình ảnh của bất kỳ người đàn ông nào, nhưng chàng trai này còn sở hữu một đôi mắt dường như thâu tóm hết thảy vạn vật trên thế gian, từ những điều quái lạ cho đến những thứ tuyệt vời, có sức mạnh lay động và phản chiếu vào tâm hồn người khác, chàng trai đó là Leslie Cheung. Anh đã thật tuyệt vời trong vai diễn này. Tôi cho rằng việc diễn xuất trên màn ảnh luôn là một công việc thú vị, mọi người thường thích nói về những màn bi kịch lớn, những vai diễn thiên nặng về tính kịch và đó cũng là những vai diễn dễ gây ấn tượng nhất. Nhưng tôi lại cho việc diễn xuất hài, cũng như cho một bộ phim thơ mộng là điều khó khăn không thua kém gì những vai diễn tầm vóc lớn, bạn thấy đó, khi anh chỉ có một mẩu nhân vật mà không có hoàn toàn một số phận, anh phải tự dựng thêm. Thế nên tôi thực lòng ngưỡng mộ toàn bộ những gì Leslie Cheung đã thể hiện cho chúng ta. Và anh còn thực sự có khả năng cho những dạng vai tâm trạng và đặc biệt u tối, như “Days of Being Wild” (A Phi chính truyện) chẳng hạn, với tất cả những biến hóa như vậy, và cả những dạng vai phù phiếm bông phèn như “All’s Well Ends Well” (Hoa Điền Hỷ Sự), tất cả đều linh động chuyển dịch, dường như kết nối mà cũng dường như chẳng kết nối với nhau. Anh thực sự là một gã trai sở hữu tài năng như thế, một nam diễn viên dành cho cả bốn mùa.


Đôi khi các diễn viên giỏi thường cho ta cảm giác rằng anh/cô ta đang có một khoảng thời gian vui vẻ, đang dạo chơi và vừa làm việc. Ý tôi không phải muốn nói việc cầm máy quay phim lên và bấm máy là một công việc chơi đùa, nhưng hẳn làm ra một bộ phim cũng có nhiều điều thú vị. Như khi bạn nhìn vào phim “Once A Thief” (Tung hoành tứ hải), với một đội ngũ những con người tuyệt vời xếp thành hàng ngang: Chow Yun-Fat (Châu Nhuận Phát), Cherie Cheung (Chung Sở Hồng), và Leslie Cheung. Cả ba người họ, cho dù nhìn dưới góc độ nào, vẫn đều là những nghệ sĩ rực rỡ tuyệt vời. Bạn chỉ cần để họ đứng trước bối cảnh, và tất cả sẽ đều hiển hiện trước mắt. Họ không cần nỗ lực để lấy lòng khán giả, nhưng rất tự nhiên chúng ta đều cảm nhận họ đã có một khoảng thời gian sôi nổi vui vầy bên nhau.



Bộ phim khá quái lạ, nhưng tôi nghĩ là nó quái lạ theo một cách hay, tôi đã rất thích thú khi được thưởng thức nó. Bản thân tôi ưa thích những hành động như thế, thể loại phim như thế. Tôi ưa thích việc nghiên cứu các bộ phim Âu châu và các người hùng Âu Mỹ, như là Cary Grant trong “To Catch a Thief. Tôi cũng thích Chow Yun-Fat, nhưng tôi muốn thay đổi không khí các bộ phim về đề tài xã hội đen nghiêm trọng của anh. Tôi ưa thích được nhìn thấy anh trong các bộ phim lãng mạn, các bộ phim hài nên thơ. Nhưng dĩ nhiên nó cũng sẽ có đôi ba cảnh hành động. Và tôi ưa thích Leslie Cheung, nhưng cũng không muốn thấy anh trong bộ dạng của người tình ngọt ngào với tâm hồn bị giày vò đau đớn nữa, cũng không phải là một chàng trai ngây thơ như trong “A Chinese Ghost Story”. Anh ấy sẽ vào vai một tên siêu trộm có nghề, hah. Tôi ưa thích được ngắm nhìn anh chơi súng và đi quyền. Tôi nghĩ điều này cũng dễ cảm một khi các bạn đã thưởng thức anh qua nhiều dạng vai, xem anh qua nhiều bộ phim, nắm bắt được anh qua phong cách của anh… Hãy thử tìm xem “Rouge” (Yên chi khâu), hãy thử tìm xem “Ashes of Time” (Đông Tà Tây Độc), những bầu không khí trầm tư mặc tưởng về cuộc đời và cái chết được đặt vào các bối cảnh phim. Và sẽ là điều thú vị khi nghĩ thế này: một người như Leslie Cheung có thể bỏ qua phong cách thường thấy của anh và tham gia vào bộ phim như “Once A Thief”, cùng bạn diễn tán dương và tận hưởng niềm hứng khởi, dòng sinh khí rực rỡ nhất đang chảy qua những tháng ngày đẹp đẽ nhất của cuộc đời họ, trong ánh nắng của mùa hè xinh tươi. Đó cũng là những ký ức tưởng nhớ tuyệt vời nhất dành cho anh, tốt hơn nhiều việc chỉ ngồi đấy, nghiền ngẫm cùng các bộ phim tối tăm ưu phiền rồi bật khóc và trầm cảm. Khi tôi xem “Once A Thief” tôi tin rằng thật sự hay khi chúng ta có thể nắm bắt, … không phải nói về việc Leslie đã ra đi thế nào nữa, mà trong “Once A Thief” bạn sẽ thấy anh ấy đã sống như thế nào, và điều đó tôi cho là còn quan trọng hơn.




Có đôi ba khoảnh khắc trong bộ phim “Once A Thief” đã in sâu vào trí nhớ của tôi và tôi thật sự yêu chúng. Như trong phân cảnh cuối của vụ trộm, khi Chow Yun-Fat điều khiển cơ thể trên một chiếc xe lăn, anh ấy giống như đang đóng một tập phim Mission Impossible (Điệp vụ bất khả thi), hay khi anh chỉ đạo trực tiếp cho Leslie Cheung đột nhập qua các cạm bẫy để đánh cắp bức tranh. Đoạn phim khi Leslie Cheung đang trong bộ lễ phục, anh bước đi loanh quanh như thể đang trình diễn một màn thời trang. Nó thực sự là một khoảnh khắc tỏa sáng. Tôi còn nhớ rõ cảm xúc lúc đó khi tôi nhìn ngắm lên màn bạc, anh là một người đàn ông rất đẹp trai, và anh trông cũng tuyệt vời như thế trong suốt cả bộ phim. Trong một vài phân cảnh đặc biệt, nếu bạn có thể quay lại và nhìn ngắm lại, tôi nghĩ bạn sẽ nhận ra rằng anh lộng lẫy tuyệt vời. Tôi ghi khắc từng phân cảnh nhỏ đó, và mặc dù chúng không hề là những màn đại bi kịch, chỉ cần nhìn Leslie thôi tôi đã đủ hiểu “như thế nào là nhìn thấy một màn bạc minh tinh” .




Và dĩ nhiên, tôi cũng yêu cảnh khi họ lái đi trên chiếc xe hơi sành điệu màu đỏ, lái dọc theo dòng Riviera, cả Chow Yun-Fat, Cherie Chung và Leslie Cheung. Cả ba người họ đến nay vì những lý do khác nhau đều đã không còn đóng phim cho Hong Kong nữa. Và vì thế hình ảnh của cái kỷ nguyên ấy, khi cả ba ngôi sao tuyệt vời vẫn cùng ngồi chung trong một chiếc xe màu đỏ tuyệt đẹp, dạo chơi dọc theo bờ Riviera, đùa nghịch tếu táo và cười giòn rạng rỡ dưới ánh nắng mặt trời thực sự là một ký ức quý báu. Với bản thân tôi, hình ảnh ấy không gói gọn cuộc đời của Leslie Cheung, hay sự nghiệp của Chow Yun-Fat và Cherie Chung, nhưng nó là hình ảnh sau cùng cho kết thúc của một kỷ nguyên.




Bạn chẳng thể lừa dối ống kính camera được lâu và được nhiều đến thế. Từ thẳm sâu con tim của những trái tim, đó, là con người ấy ngọt ngào, duyên dáng, tử tế, thanh tao, trong lành và tốt đẹp, ống kính đều nhìn thấy tất cả. Và thậm chí khi anh hóa thân vào một nhân vật khó tìm được sự đồng cảm thì chiếc camera vẫn nhìn ra và xuyên thấu qua lớp vỏ bọc ấy. Rất nhiều lần nhiều người đã hỏi tôi, một ngôi sao thật sự sẽ là như thế nào? Và tôi đã nói rằng, hãy xem phim của họ đi, hãy thưởng thức thật sự và nếu bạn tìm thấy ai đó bạn cảm nhận được nguồn năng lượng của anh/cô ta thoát ra từ màn ảnh, bạn sẽ có được ý niệm anh/cô ta là như thế nào. Hoàn toàn có thể nói rằng với Leslie Cheung, anh tỏa ra sức sống và nguồn năng lượng tuyệt đẹp, và đó là sự thật, một nguồn năng lượng tươi sáng đi xuyên qua màn bạc khi bạn nhìn vào anh, và điều đó nói cho bạn biết anh đã là ai, và anh mãi mãi là ai. Đó là điều đã ở lại cùng tâm trí tôi, khi nhìn thấy một con người tràn trề sinh khí sáng ngời, sở hữu sức mạnh tinh thần đã thực sự bước ra khỏi bức màn ngăn, cho dù đó là một MTV, một live show trên TV hay một bộ phim, cho dù anh ta có đang làm gì thì vẫn là một nguồn năng lượng tích cực nhường nào được tỏa ra ấm áp từ anh. Chúng ta sẽ có thêm vài nghệ sĩ nữa có kiểu lối tương tự như anh nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ còn có thêm một Leslie Cheung.





Buổi diễn cuối cùng (The Passion Tour) và Leslie với kiểu tóc bánh bao

Nguồn lesliepillow.com
Dịch Vô Sắc


Một tháng rưỡi sau lần gặp cuối cùng của chúng tôi, tôi đến Hong Kong một lần nữa với các nhân viên của mình. Buổi diễn cuối cùng của The Passion Tour sẽ được tổ chức vào ngày hôm sau, do đó, Leslie đã vô cùng bận rộn. Ngày hôm sau chúng tôi đến Hung Hom Stadium (Hong Kong Coliseum) 1 tiếng trước khi bắt đầu buổi diễn. Mr Tong đưa vé cho chúng tôi ở trong phòng thay đồ. Anh âý thì thoải mái điềm tĩnh như mọi khi phần nào giúp xoa dịu được cái tình trạng hối hả cũng như bầu không khí căng thẳng trong phòng thay đồ với đêm diễn cuối gần ngay bên . Sân khấu ở Hung Hom Stadium thì rất lớn và có ba mặt, do đó hiệu quả của buổi diễn đã hoàn toàn khác với buổi diễn tôi xem tại Tokyo Forum. Leslie đã biểu diễn đúng sở trường của mình khi bước dài tự do trên sân khấu lớn. Tôi nên nói rằng Leslie là hay nhất trên sân khấu ở Hung Hom.Lời bình luận của tôi có thể là kiêu ngạo vì tôi hiếm khi tham dự một buổi diễn "live" như thế này. Tại Tokyo Forum, gần như tất cả khán giả là fan của Leslie và họ rất thích các buổi diễn của Leslie với những phần biểu diễn hay nhất của anh. Tuy nhiên, cái nóng bỏng cuồng nhiệt và sự phấn khích của tình yêu ngây ngất từ người hâm mộ tại hội trường đã có chút ngột ngạt đối với tôi . Mặt khác, tại Hung Hom Stadium, buổi diễn của anh được coi là một sự kiện lễ hội hoặc một cái gì đó tương tự. Người già, người trẻ, fan hâm mộ của anh, cũng như những người không phải fan, bất cứ ai và cũng như tất cả mọi người đều đến đây để thưởng thức buổi diễn với gia đình của họ. Tôi đã rất ấn tượng bởi thực tế là một Leslie đã có thể làm đầy hội trường với 40.000 đến 50.000 chỗ ngồi chật kín mỗi đêm mặc dù dân số của Hong Kong chỉ là sáu triệu.




Ngày hôm sau của buổi diễn, tôi đã đi gặp Leslie. Anh vẫn đang đeo bộ tóc nối dài. Anh đã buộc và bới tóc thành hình dạng giống như cái bánh bao và gắn nó vào phía mặt sau của đầu. Khi tôi thấy cùng một kiểu tóc ấy trên sân khấu, tôi không cảm thấy nó đã được tách rời ra , nhưng tôi cảm thấy kiểu tóc có chút không phù hợp với anh trong y phục thông thường. Lần đầu tiên tôi đã nhìn kỹ phần tóc nối và tôi đã rất ngạc nhiên về sự hoàn hảo không sai sót, vì tôi không thể phân biệt được phần nào là tóc nối từ tóc tự nhiên của anh. Tôi cũng ngạc nhiên khi nghe rằng thậm chí là anh đã gội đầu, gội luôn cả phần tóc nối . Bộ râu của anh khi anh biểu diễn trên sân khấu ngày hôm trước đã biến mất. Anh thì gầy và mảnh khảnh như một cậu bé khi tôi gặp anh trong tháng 2, nhưng lần này nhìn anh khỏe mạnh và săn chắc hơn, có lẽ anh đã tăng cân hoặc anh đã phát triển cơ bắp của mình bằng cách tập thể dục.Nhìn anh trong nhiều dáng người khác nhau và tôi phải nói rằng mỗi lần tôi gặp anh thì ấn tượng anh cho tôi không bao giờ giống nhau.


Ngày hôm đó Leslie đã giới thiệu tôi với Mr Wing Shya và 2 nhà thiết kế từ công ty Shya la la. Mr Wing thì lịch sự và thân thiện hơn tôi nghĩ. Bản thảo của cuốn sách ( Quing ) thì chưa hoàn thành xong nhưng toàn bộ khung đã được hoàn thiện. Họ đã đưa thêm vào cuốn sách nhiều hình ảnh của Leslie hơn để một nhà xuất bản như tôi được hài lòng. Leslie đã chọn những tấm ảnh cho trang đầu và một ít hình cho quảng cáo trong khi Shya La La và tôi đã dự định làm việc chung với phần còn lại. Chúng tôi quyết định rằng chúng tôi sẽ gặp nhau tại văn phòng Shya La La vào ngày hôm sau. Sau đó Mr Wing và nhân viên của ông rời khỏi. Trong khi đó Leslie và tôi vẫn còn có rất nhiều cuộc thảo luận liên quan đến công việc mà vẫn phải được thực hiện sau khi hoàn thành xong cuốn sách.



Nói thật là nhân viên của tôi và tôi không muốn có một sự kiện ký tên sách của Leslie lần nữa vì chúng tôi đã có một kinh nghiệm đau thương tại sự kiện ký tên đầu tiên. Bộ phim "Moonlight Express" đã được phát hành đúng thời điểm đó và sự điên cuồng của fan hâm mộ của anh ở Nhật sẽ mãnh liệt dữ dội hơn trước. Lần tổ chức trước, chúng tôi đã lường trước được những khó khăn, nhưng lần này thì nó đã hoàn toàn khác . Bây giờ chúng tôi có thể biết được những khó khăn có thể xảy ra, vì vậy chúng tôi đã miễn cưỡng tổ chức sự kiện này. Chúng tôi sợ những gì có thể xảy ra nhưng Leslie thì có một ý tưởng hoàn toàn khác .
  

Trong thực tế, (Quing) là cuốn sách mà trong đó Leslie đã bày tỏ sự vui mừng của anh khi anh đã có thể tổ chức concert tại Trung quốc lần đầu tiên. Các bức ảnh chụp trong cuốn sách bộc lộ niềm hạnh phúc và thoải mái của Leslie như là sự thừa nhận vô biên của Trung Quốc đã đem lại cho anh sức mạnh tối thượng. Tôi đoán rằng anh có thể lo lắng về sự xuất bản cuốn sách này ở Nhật vì cuốn sách tràn đầy sự yêu thương của anh dành cho Trung Quốc. Anh đã lo lắng khi được các fan hâm mộ Nhật đặt câu hỏi: "Tại sao anh lại xuất bản một cuốn sách với tình yêu của mình đối với Trung Quốc ở Nhật ? Tại sao không phải là một tình yêu dành cho Nhật ? ". (Để cho các bạn biết sự thật, sau này nhiều độc giả đã gửi cho chúng tôi những câu hỏi giống như thế .Nhiều người trong số họ đã nhận xét : "Chúng tôi muốn có một cuốn sách với tình yêu dành cho Nhật , nếu Leslie xuất bản một cuốn sách tại Nhật . Vui lòng chụp ảnh ở Nhật cho cuốn sách tiếp theo! ")


 


Hơn nữa, cuốn sách này dường như mang một đặc trưng riêng của nó và khác với cuốn sách trước đây, do đó, có lẽ anh đã không có sự tự tin rằng nhiều fan hâm mộ sẽ hiểu được ý định của anh và anh cũng tự nghĩ có bao nhiêu người trong số họ sẽ mua cuốn sách này. Vì vậy Leslie coi việc ký tên sách như là một sự kiện quảng cáo cũng như bắt đầu để nói về kế hoạch của mình. Leslie với kiểu tóc bánh bao có nụ cười ngọt ngào nhất của một thần tượng. Anh nói : " Không có cuốn sách nào được ký ở Hong Kong .Thay vào đó tôi sẽ đi Osaka cũng như Tokyo. Và có lẽ ở là những nơi khác nữa. ".Tôi nói với anh rằng nhiều fan hâm mộ từ khắp nước Nhật đã đến Tokyo để xem anh ở các sự kiện trước đó, vì vậy anh đã vui vẻ cho biết:" Tôi sẽ đi đến các thành phố khác nếu cần thiết. Chúng ta có thể sẽ tổ chức các sự kiện nhỏ hơn ở nhiều vùng khác của Nhật ".Tôi nói :" Đó sẽ là điều không dễ dàng , ngay cả sự kiện được tổ chức ở Tokyo cũng đã khiến tôi có quá nhiều sự lo âu. Tôi phải nói rằng nó sẽ chỉ có thể được tổ chức ở Tokyo và Osaka là tốt nhất mà thôi ". Chúng tôi thảo luận về sự việc đó trong một lúc và cuối cùng nó đã được giải quyết là chúng tôi sẽ tổ chức các sự kiện ở Tokyo và Osaka, nhưng việc ký tên sách sẽ chỉ được giới hạn có 1.000 chữ ký ở mỗi thành phố.


Đối với Leslie, những kinh nghiệm trước đây không phải là một bài học tốt khi anh đã hoàn toàn kiệt sức sau khi ký 1.000 chữ ký nhưng anh xem nó như là một thử thách mà anh đã vượt qua và anh muốn tiến về phía trước.


Mặt khác tôi vẫn còn có nhiều mối quan tâm lo lắng như loại sách ảnh nào sẽ được xuất bản và sẽ được các fan thích thú để mua ? Chúng tôi sẽ tổ chức các sự kiện ký tên sách ở đâu trong Tokyo và Osaka ? Tôi sẽ đối phó với việc xử lý tất cả những khó khăn đó như thế nào? Sau đó, suy nghĩ lại lúc đó thì chỉ có thực tế này là an ủi tôi : đó là sự nhận biết rằng các fan của Leslie chắc chắn sẽ rất vui khi thấy lại anh một lần nữa ...