Tìm kiếm bài trong Blog này

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

Phương Vinh Hà : 性別角色 Tính Biệt Giác Sắc

Trích: JustafanofAnita's Blog
Người viết: JustafanofAnita @DAN


Gender là một vấn đề nhạy cảm và không bao giờ có hai chữ "tuyệt đối". Dưới lớp vỏ bọc tồn tại biết bao bí mật đan xen những câu chuyện éo le, những số phận nghiệt ngã. Điện ảnh HK (ngay cả TQ) đã từng đưa lên màn ảnh rộng không ít các bộ phim miêu tả gender complexities (e.g. homosexuality, bisexuality, transgender). Chúng thường hay xuất hiện trong hai thể loại phim HK/TQ: lịch sử (hoặc võ hiệp/thần thoại) của Trung Hoa cổ và tình cảm/hài hiện đại. Phim về gender-bender có lúc ngớ ngẩn, điên khùng, đôi khi chỉ nhằm thỏa mãn sự tò mò của công chúng, nhưng nhiều lúc cũng rất tâm lí, khiến người xem phải đau lòng và dừng lại để suy ngẫm.

Mà để thực sự đau lòng thì phải có những cảnh phim gây ấn tượng khuấy động xúc cảm, và yếu tố làm xáo trộn gendersexual identity trông cậy không nhỏ vào diễn viên - những người trực tiếp đem ý tưởng trên giấy chuyển tải vào màn ảnh, biến chúng thành "vật sống." Song nói và thực hiện là hai chuyện khác nhau. Đâu phải gã đàn ông nào tô make-up, khoác lên mình chiếc áo phụ nữ là biến thành nữ nhân yếu đuối. Đâu phải người đàn bà nào đóng mặt ngầu, mặc áo nam tử là trở thành đấng mày râu bảnh bao. Chỉ có những diễn viên như Lâm Thanh Hà, Trương Quốc Vinh, Mai Diễm Phương mới có thể khiến một cảnh phim "powerful, sensual, and heart-breaking." Chỉ có họ mới chuyển tải được hết mâu thuẫn trong chữ tình và làm mờ đi ranh giới khắt khe của giới tính. Trên màn ảnh, Đông Phương Bất Bại là nam hay nữ, Trình Điệp Y có phải là chàng trai sống trong thế giới của đàn bà do chính anh thủ diễn, và Phương Diễm Mai cần một nam nhân hay nữ nhân bên cạnh?


Trình Điệp Y (程蝶衣) - Con thiêu thân trong lửa tình

"I want to be with you the rest of my life. One year, one month, one day, even one second less makes less than a lifetime."


A, Điệp Y! Người con trai si tình đến mức sống trong ảo ảnh và chết vì nỗi ám ảnh của riêng anh. Ngay từ lúc sinh ra đến lúc chết, trên môi anh đếm được bao nhiêu nụ cười? Ồ, cũng có đấy, đó là lúc anh được sánh bước cùng Đoạn Tiểu Lâu đi lên sân khấu biểu diễn vở tuồng "Bá Vương Biệt Cơ"; là khi anh đứng trên sân khấu, lộng lẫy trong trang phục của "Ngu Cơ", mỉm cười e lệ trong sự hoan nghênh của khán giả mê Kinh kịch; là những giờ khắc anh gần gũi "Bá Vương" của mình, mặt nạ của Tiểu Lâu, trước khi Cúc Tiên bước chân vào cuộc đời hai huynh đệ anh và đốt cháy giấc mộng của anh thành tro bụi. Điệp Y bàng hoàng thảng thốt nhận ra Tiểu Lâu chẳng thể nào ở bên cạnh anh mãi mãi cũng như "Bá Vương" vĩnh viễn chỉ thuộc về ảo mộng của anh mà thôi. Song anh vẫn yêu "Bá Vương" qua hình ảnh của Tiểu Lâu, yêu trong hờn ghen, giận dữ, đớn đau, và tuyệt vọng. Ngày mà anh bị Tiểu Lâu lên án trước công chúng, tâm hồn anh vỡ ra như thể bị đập tan bởi sự phản bội do chính sự đê hèn của Tiểu Lâu gây nên. "Bá Vương" của anh, hình tượng oai phong hùng tráng mà anh bao ngày vọng tưởng và Tiểu Lâu, sư huynh của anh, kẻ biểu trưng cho sự suy tàn và ý chí bạc nhược của con người là hai bản thể dị biệt. Thế nhưng tình yêu của anh không vì vậy mà tắt ngấm, nó vẫn cháy âm ỉ, nó vẫn làm mờ lí trí và con tim anh. Đến tận giây phút anh thấu suốt được bản thân của mình, rằng anh là nam nhân, không phải nữ nhân, càng không phải "Ngu Cơ", anh vẫn mù quáng chọn lấy tình yêu bằng cách tự vẫn để giữ vẹn chữ tình với "Bá Vương".


Sao trên đời lại có người như Leslie? Lối trang điểm sặc sỡ và y phục Đán giác càng tôn thêm vẻ gợi cảm và khả ái của chàng. Trình Điệp Y - người con trai đẹp trong bi kịch - số phận của anh không giống "Ngu Cơ" chút nào, anh khổ mạng hơn nàng vì cái anh có chỉ là ảo mộng tình yêu. Leslie khi hóa thân thành Trình Điệp Y đẹp quá, đẹp đến nỗi mỗi bước chân, mỗi cử động của đôi tay, mỗi biểu hiện nhỏ nhất trên gương mặt thanh tú của chàng làm tôi khóc, trái tim tôi cũng đẫm lệ. Có câu tự cổ hồng nhan đa bạc mệnh vốn dành riêng cho phụ nữ, nhưng theo tôi, Trình Điệp Y (và ngay cả Leslie) cũng không thoát khỏi định mệnh oan nghiệt này.

Phương Diễm Mai (芳艷梅) - Khát khao tình yêu thuần khiết

"If I were a man, would you choose me over Sam?"


Phương Diễm Mai (Fan-Fan) là một hình ảnh cô đọng của Anita trên màn ảnh: tuổi thơ bị chôn vùi nên từng trải trước tuổi, sự nghiệp thăng hoa nhưng tình yêu lỡ làng, tính cách theo chiều hướng ngoại cương nội nhu... Ngay từ lần đầu tiên xuất hiện, nàng đã có vẻ khác người, mang một nét lạ lùng, cô độc không thể hiểu nổi. Chẳng ai đoán được nàng sẽ suy nghĩ như thế nào, hành động ra sao, và cuối cùng là đi đến đâu. Nàng qua đêm với Sam (người mà nàng gặp lần đầu tiên tại lễ hội hóa trang) nhưng lại yêu Wing (bạn gái giả trai của Sam) mà không biết thân phận nữ nhi thật sự của đối phương. Nàng yêu Wing vì Wing đơn giản và trong sáng như "tiểu bạch thố" mà nàng từng mô tả; yêu Wing vì cảm động bởi tình cảm hồn nhiên, chân chất của Wing dành cho Sam. Nàng ganh tị với Sam nên tình cảm của nàng đối với Wing lúc ban đầu mang chút chiếm hữu. Khi Sam phơi bày sự thật trước mắt nàng, rằng Wing là phụ nữ, là bạn gái của chàng, Fan-Fan bối rối và trong một thoáng, nàng đắn đo khi đối diện với tình yêu của mình. Nhưng rồi nàng vẫn trung thực với con tim, nàng yêu con người của Wing, giới tính của Wing nàng bỏ mặc. Và khi nhận ra Wing không hoàn toàn là một nửa của mình, Fan-Fan chọn cách rút lui khỏi mối tình tay ba và rời xa Wing. Lúc trở về hay rời bỏ Hương Cảng, nàng cũng đều âm thầm, lặng lẽ, ngổn ngang tâm sự. Song ít ra trong lần ra đi, nàng đã có dũng khí để bắt đầu một hành trình mới và biết đâu có thêm tự tin để nói tiếng yêu. Hơn nữa, sự xuất hiện ngắn ngủi của nàng cũng đã để lại một điều gì đó - vị ngọt đắng của tình yêu chăng - ở trong đời Wing.


Mỗi lần Anita, thanh mảnh trong bộ com-lê hay phục sức của nam giới, mái tóc ngắn, đôi môi kiêu kỳ, vẻ mặt nửa nghiêm túc nửa bỡn cợt như đang lên tiếng "I'm not a man, but so what?", hiện trên phim thì tôi ao ước được đôi tay xương xẩu đó nâng niu và đôi môi ấy ghì lên môi mình. Bản chất nữ nhi của Fan-Fan là si tình và cô độc, muốn yêu nhưng yêu không được nên khát khao biến thành nam nhi để nắm quyền chủ động trong tình yêu, để bộc lộ xúc cảm mạnh mẽ và tình cảm nồng nàn của trái tim. Một câu trong bài hát của Anita như thế này, "If I were a man, and you were my girl. Nhất định sẽ hết lòng đối xử dịu dàng với người."

Đông Phương Bất Bại (東方不敗) - Gã độc tài biết yêu

"Snow, let us start anew."


Đông Phương Bất Bại là con người của hành động và mưu tính. Y phản bội Nhậm Ngã Hành để cướp đoạt ngôi vị giáo chủ của Nhật Nguyệt thần giáo, vì tham vọng xưng bá sẵn sàng "dẫn đao tự cung" để luyện thành Quỳ Hoa bảo điển (thực chất họ Nhậm gài bẫy đưa cho y một bí kíp kì quái). Sau khi luyện xong, Đông Phương tuy võ công thượng thừa, áp đảo quần hùng, nhưng y lại vướng vào tơ tình lẩn quẩn. Trong Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung, Đông Phương yêu một gã đàn ông Dương Liên Đình, người mà y âu yếm gọi là "Liên đệ", đến nỗi bỏ bê giáo phái và mơ ước được làm nữ nhân đích thực để chung sống với gã. Sang đến Swordsman II, Đông Phương kết giao và nảy sinh tình cảm với Lệnh Hồ Xung, song đây là mối tình không kết quả vì cả hai chánh tà bất lưỡng lập. Chính bởi rơi vào lưới tình, Đông Phương dường như được thuần hóa hơn - y muốn cùng tri kỷ nâng chén, sống đời ẩn dật. Cuối cùng là The East Is Red, Đông Phương vẫn hùng cường, vẫn giết người như giết một con kiến, nhưng tất cả những chết chóc mà y gây ra không nhằm thỏa mãn sự khát máu hay giấc mộng xưng bá ban đầu của y. Lúc này, y bị bắt buộc phải tái xuất giang hồ để rồi chứng kiến sự mục nát của võ lâm. Ngoài ra, Đông Phương còn phải đối diện với người tình xưa, Tuyết Thiên Tầm, và tìm câu trả lời cho chính bản thân y. Từ nam nhân biến thành nữ nhân, y không thể yêu một cách bình thường. Y tàn nhẫn với Tuyết Thiên Tầm vì qua hình ảnh Đông Phương giả mạo của nàng, y như thấy quá khứ độc tài của mình. Song đến lúc mất đi Tuyết Thiên Tầm, Đông Phương đau đớn ngộ ra rằng cho dù có vô địch thiên hạ đi chăng nữa, y vẫn là kẻ cô đơn.


Lâm Thanh Hà, người tình bé nhỏ của các chàng trai Đài Loan thập niên 70, nữ hoàng võ hiệp-fantasy trên màn bạc HK đầu thập niên 90, và nói chung là người phụ nữ lý tưởng trong mắt khán giả biết đến tên nàng. Khó có từ ngữ nào đủ để diễn tả nét đẹp, thần khí, phong cách, và sức thu hút thần diệu của Thanh Hà. Là nữ nhi, nàng diễm kiều tú lệ. Là nam nhi, nàng tuấn tú uy nghi. Tôi không biết làm gì khác ngoài việc ca ngợi và nhìn ngắm nàng say đắm. Đông Phương Bất Bại bản thân y là một nhân vật ấn tượng, nhưng chính Thanh Hà đã đem lại cho y một sinh mệnh thực sự. Biết rõ mười mươi nàng là phụ nữ, thế mà vẫn khó lòng cưỡng lại được hào khí nam tử phi phàm của nàng.

Chữ "Tình"...


Có ba đoạn phim ngắn đã in sâu vào trí nhớ của tôi, ba đoạn phim khác nhau nhưng đều khắc họa chữ "Tình". Trong Bá Vương Biệt Cơ, phân đoạn Điệp Y rút khăn nhẹ nhàng thấm mồ hôi trên mặt của Tiểu Lâu, ánh mắt anh nhìn sư huynh của mình trìu mến, lòng anh chất chứa bao yêu thương thầm kín dành cho đối phương (cho "Bá Vương"). Tình yêu ấy có lẽ đến cuối cuộc đời, Tiểu Lâu cũng không sao hiểu thấu và cảm kích cho hết. Điệp Y yêu một cách cố chấp, mãnh liệt, yêu đến mức tự thiêu rụi mình trong lửa tình cay đắng, trái tim lầm lỡ của anh cũng vì vậy mà hóa thành tro bụi và tan theo gió. Trong Kim Chi Ngọc Diệp II, Fan-Fan và Wing diễn một cảnh hôn giữa nam nữ nhân vật chính của Cuốn Theo Chiều Gió, nhưng nụ hôn xảy ra thật sự chỉ khi mà Fan-Fan hôn Wing với nỗi lòng chân thành của nàng. Fan-Fan trót yêu một người, tiếc thay người ấy không phải là đàn ông. Nhưng yêu là yêu, Fan-Fan dùng nụ hôn để minh chứng, và trong một khoảnh khắc lắng đọng ngắn ngủi, Wing cũng quy phục trước tình yêu ấy mà không hối hận. Trong The East Is Red, cảnh Tuyết Thiên Tầm nhớ lại quá khứ khi mà nàng và Đông Phương (lúc y còn là nam nhân) đắm chìm trong men tình giống như giấc mộng liêu trai hoan lạc; môi mớm rượu, những nụ hôn mơn trớn lên xác thịt, cùng với tiếng cười hả hê thực sự làm người ta cả đời không quên. Thế nhưng tình yêu ấy chẳng khác nào là một thiên đường pha lê, đẹp lung linh song có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Và những trái tim bị tổn thương

"Tears are the silent language of grief." --Voltaire


Nước mắt chỉ đẹp khi nó rơi đúng lúc và đúng nghĩa. Điệp Y bất chợt nhỏ một giọt lệ, đất trời như u tối. Fan-Fan nhìn Wing với gương mặt đẫm lệ, ai không nao lòng. Đông Phương lệ lăn dài trên má trước cái chết của Tuyết Thiên Tầm, y đâu phải sắt đá. Cả ba người, Điệp Y, Fan-Fan, và Đông Phương đều là những kẻ chiến bại đáng thương trong tình yêu. Điệp Y đem Kinh kịch đi vào đời thường mà yêu sâu sắc "Bá Vương", tình yêu ấy vốn không nên tồn tại nhưng oan trái thay nó chính là sự sống của Điệp Y, là máu thịt trong anh. Ảo tưởng về tình yêu vĩnh cửu nuôi dưỡng anh; khi nó tuột khỏi tầm tay, anh ngã gục và chỉ có cái chết mới giải thoát tâm hồn bị hành hạ của anh. Điệp Y, cánh bướm đẹp xinh u sầu, khóc trong đau khổ, giãy giụa khi phẫn uất, cuối cùng khép cánh ngủ ngàn năm lúc phát hiện đóa hoa mà nó si mê là hư ảo. Fan-Fan từ ngày nhận biết thế giới đã mất đi sự ngây thơ cần phải có, bươn chải và va chạm trong cuộc đời biến nàng thành kẻ từng trải. Nụ cười gượng gập cố gắng tự làm vui của nàng, đôi mắt mơ màng dõi về phía xa xăm, ngay cả lúc nàng uất ức bật khóc như đứa trẻ bị mất đồ chơi, thậm chí lúc nàng mặc đồ nam nhân đến nói với Wing "Còn một cảnh cuối trước khi màn diễn chấm hết", ánh mắt nàng buồn hiu, van lơn Wing hãy cho nàng nếm thử cảm giác nhục dục của tình yêu,... tất cả đều văng vẳng giai điệu chậm buồn. Nàng muốn yêu và được yêu như bao cô gái khác nhưng số phận éo le không toại nguyện cho nàng. Mà cũng thật kì lạ, người từng trải như nàng lại hết lòng hết dạ tin tưởng vào tình yêu giản đơn thuần khiết. Rốt cuộc Fan-Fan vẫn phải là một người chu du lẻ loi, tiếp tục theo đuổi "tiểu bạch thố" của nàng. Đông Phương thì sao? Y đâu phải là kẻ tầm thường, trong y đầy rẫy mưu đồ và tham vọng, vì nó mà y đánh đổi cả hình thái nam nhân. Nhưng không phải chỉ mình y ham mê quyền lực, giang hồ còn biết bao kẻ giả nhân giả nghĩa đang làm mưa làm gió. Hơn nữa công bằng mà nói, y đã từng chùn bước và có ý định mai danh ẩn tích, tuy nhiên giang hồ dậy sóng và trở nên đục ngầu đến mức vô phương cứu vãn, Đông Phương nhận ra y khó mà thoái lui. Chính vì lẽ đó, y chế ngự giang hồ bằng cách thẳng tay sát sinh. Đông Phương không những giết người, y còn bóp chết cả hạnh phúc của bản thân. Tuyết Thiên Tầm, người một lòng một dạ với y, chết trong cuộc giao chiến. Đến phút cuối cùng, Đông Phương nhận ra quyền lực chỉ là phù phiếm, cái y cần là tình yêu lãng mạn cháy bỏng với Tuyết Thiên Tầm như ngày xưa. Song mộng đẹp hôm nào đã vĩnh viễn bị chôn vùi.

Sự yêu đương cuồng nhiệt của Điệp Y đối với Tiểu Lâu, mối tình không đoạn kết giữa Fan-Fan và Wing, kết thúc bi thảm của Đông Phương cùng Tuyết Thiên Tầm thoạt đầu có thể xem là "đồng tính luyến ái". Nhưng thực chất đó đơn giản là tình yêu giữa hai con người yêu nhau, một thứ tình bất chấp tất cả, một xúc cảm mãnh liệt, một đòi hỏi cố chấp, và một cái gì vừa ngọt ngào vừa huỷ diệt, nó có thể khiến người đê mê trong vài giây ngắn ngủi rồi buồn bã trăm năm. Nếu yêu mà phải tính toán nam hay nữ, đấy đâu phải là chân ái. Điệp Y, Fan-Fan, và Đông Phương yêu sâu sắc hơn bất kì ai, nóng bỏng quay cuồng trong thất tình lục dục, nên bị luống đẩy vào hố sâu đầy thương tổn nhanh và nghiệt ngã hơn bất kì ai. Cả ba cười vì yêu mà khóc cũng vì yêu, âu cũng là lẽ thường.


Nếu không có Leslie thì không thể tồn tại một Điệp Y bi thương tột bậc như vậy, sẽ không có những thước phim ngập tràn vẻ lộng lẫy và u sầu, xé nát ruột gan khán giả. Giả sử như Anita không diễn Fan-Fan, làm sao nhân vật ấy khiến tôi xốn xang, làm sao người ta tin được Fan-Fan lôi cuốn Wing và cả Sam. Cũng như Đông Phương không thể nào thoát ra khỏi tiểu thuyết Kim Dung để trở thành một cá thể độc lập rõ nét nếu như không có ngạo khí và bản lĩnh của Thanh Hà. Lệ sầu của Điệp Y, nụ cười buồn của Fan-Fan, và tia mắt thôi miên của Đông Phương ấn tượng, quyến rũ, và thấm thía hơn dưới diễn xuất của ba người họ. Một ngày nào đó, khi tâm trạng tôi không cân bằng sẽ mở lên Bá Vương Biệt Cơ để cùng khóc với Điệp Y, hay Kim Chi Ngọc Diệp II để khúc khích cười vì Fan-Fan rồi lưu luyến bóng hình của nàng, hoặc là The East Is Red để có dịp bị mê hoặc bởi Đông Phương, và để rồi thốt lên rằng, "Ước gì những giây khắc này dừng lại thì hay biết mấy."


Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2011

Tứ đại thiên vương Hong Kong và Leslie Trương Quốc Vinh

Bài viết của yenle2203 -16/11/09


Cái tạp chí hình Leslie chính giữa tứ đại thiên vương ! Cách sắp xếp như vậy Y không rõ đơn giản là trong tạp chí ấy muốn đề cập tới 5 nhân vật trên ...hay có ngụ ý gì về sự tương đương vị trí và đẳng cấp chăng ???

Công nhận là Leslie lớn tuổi hơn 4 người đó nhưng trẻ lâu và ăn ảnh cực kỳ!. Leslie làm ca sĩ và đóng phim RTV từ năm 77 .Khoảng thời điểm 84-85 Leslie bắt đầu có bài Hit trong Kim kình ca khúc và nổi tiếng . Năm 87 Leslie bắt đầu khẳng định thành công bên điện ảnh với Bản sắc anh hùng ,Thiện nữ u hồn ,Rouge ...

Trương Học Hữu ra album đầu tay Smile năm 85 .Trương Học Hữu với chất giọng tuyệt vời được mệnh danh "thần ca" (Y nghe lần đầu tiên đã ghiền !). Anh được bình chọn là 25 nhân vật có ảnh hưởng nhất ở Hồng Kông 1997. Nhưng phải thừa nhận là cơ hội đóng phim của Trương Học Hữu ít dù anh rất nổi tiếng bên lĩnh vực ca hát. Đa số vai diễn của anh ban đầu là vai phụ và phải thừa nhận 1 điều là gương mặt Trương Học Hữu không được sáng sủa đẹp trai lắm ! Nhưng dù sao thì Trương Học Hữu vẫn đóng có duyên và trọn vẹn những nhân vật anh từng tham gia !

Lưu Đức Hoa gia nhập làng giải trí (TVB) năm 18 nổi tiếng với Thần điêu đại hiệp 83 và bắt đầu điện ảnh 88 với khả năng diễn xuất đa dạng và phong phú từ chính diện đến phản diện thành công đầu tay điện ảnh Thần bài, Thiên Nhược Hữu Tình . Đầu thế kỉ 21 anh có hơn 100 phim tham gia anh được bầu chọn là diễn viên mang lại doanh thu số 1 cho điện ảnh Hồng Kông từ 1985 đến 2005 chỉ sau Châu Tinh Trì và Thành Long. Về âm nhạc anh cũng thành công không kém .Bắt đầu hát năm 85 nổi tiếng vang dội trong thập niên 90 với rất nhiều ca khúc nổi tiếng và được chọn làm soundtrack cho rất nhiều phim của TVB. Lưu Đức Hoa tô điểm cho sự nghiệp của mình với vô số giải thưởng âm nhạc và phim ảnh. Có thể nói 1 điều Lưu thành công hoàn hảo cả 2 lĩnh vực và nổi tiếng bền bỉ với thời gian .

Lê Minh tham gia làng ca nhạc và đóng phim TVB năm 86. Được hàng ngàn fan nữ yêu thích nhờ vào ngoại hình "mỹ nam tử" (nhìn Lê Minh thấy đẹp giản dị chuẩn mực hơn cái đám nam diễn viên diêm dúa tóc tai bây giờ nhiều) . Giọng ca Lê Minh nhẹ nhàng truyền cảm với rất nhiều ca khúc trữ tình. Nói thật là khi đạt đỉnh cao của âm nhạc khoảng giữa thập niên 90 giọng ca của Lê Minh có phần hơi giống với giọng ca của Leslie lúc hát tiếng Quan Thoại . Lê Minh bắt đầu đóng phim điện ảnh năm 90 đến nay anh tham gia hơn 40 phim để lại những ấn tượng với các phim Fallen Angels , Mật ngọt,...

Quách Phú Thành chàng ca sĩ đẹp trai với những bước nhảy sôi động được mệnh danh Michael Jackson của Hồng Kông (theo lời vô sắc thì những năm 80s Leslie chính là vũ vương trên sân khấu nhạc Quảng, sang đến 90s Leslie không nhảy nhót nữa Aaron xuất hiện và tiếm ngôi vị này^^). Xuất thân từ diễn viên múa tham gia ban đầu với các vai phụ năm 83. Gây ấn tượng với khán giả qua 1 mẫu quảng cáo xe mô tô ở Đài Loan và album đầu tiên ở đây với bài hit 對你愛不完. Sau đó anh trở về Hongkong và được ủng hộ nồng nhiệt cả về âm nhạc lẫn phim ảnh đầu thập niên 90.Nhưng khi nghe giọng ca của Quách Phú Thành (đặc biệt là hát live show ) bạn sẽ nhận ra 1 điều đây không phải là 1 giọng ca hay xuất sắc . Đúng vậy nhưng ngoài giọng ca thì thế mạnh thật sự của anh chính là khả năng biểu diễn rực lửa trên sân khấu với những bước nhảy làm cho "Thành phố cuồng dã" ...

Nói chung thập niên 90 Tứ đại thiên vương làm mưa làm gió trên sân khấu ca nhạc HK .Lúc ấy Leslie đã không còn hát nữa mãi cho đến năm 95 .Khoảng thời gian này Leslie thật sự dành trọn cho điện ảnh với rất nhiều bộ phim từ nghệ thuật đến giải trí đều rất thành công .Khi Leslie trở lại sân khấu ca nhạc ít nhiều cũng sẽ gây ra sự so sánh và cạnh tranh với Tứ đại thiên vương và còn nhiều giọng ca nam khác vì thập kỉ 90 nền âm nhạc HK quá rực rỡ mà! Nhưng có lẽ anh muốn tránh sự cạnh tranh tàn khóc và mệt mỏi của thế giới âm nhạc nên sự có mặt của anh lúc này tương đối riêng biệt độc lập anh như nghệ sỹ đã khẳng định vị trí của mình trong lòng người hâm mộ ,anh trở lại để đáp lại tình cảm của họ .Để họ được nghe anh hát được xem anh diễn thỏa lòng yêu mến và tiếc nuối anh !(Vì Leslie giã từ âm nhạc năm 89 lúc anh ở đỉnh cao âm nhạc !)

Thời gian Tứ đại thiên vương nổi tiếng chính là thời gian Đàm Vịnh Lân, Leslie, Anita , Hứa Quán Kiệt ...giải nghệ ,Trần Bách Cường mất ...có thể nói đây là 1 làn gió mới khỏe khoắn tươi tắn hơn cho sân khấu ca nhạc HK. Nó góp phần to lớn tô điểm của bầu trời nghệ thuật ở HK trong thời kỳ rực rỡ nhất thịnh vượng nhất! Nó cũng mang lại cho khán giả hình tượng nghệ sỹ mới "nghệ sỹ toàn năng".

Mình tin chắc rằng mọi người sẽ có những nhận xét khác nhau về Tứ đại thiên vương. Song mình tin chắc 1 điều nghệ sỹ HK bây giờ rất nhiều định hình phát triển sự nghiệp và hướng tới sự thành công như Tứ đại thiên vương.

Riêng mình mình cảm thấy Leslie có gì đó thiên về nghệ sỹ hơn .Anh đem chất nghệ thuật ấy đến với khán giả gần gũi ấm áp ,dễ chịu dễ cảm nhận hơn ! Biến nó trở thành cái đẹp biểu cảm trong hình tượng ,trong biểu diễn trong nhân vật với vô vàn xúc cảm tình yêu, thông điệp nghệ thuật, ...Bạn có thể được giải trí được thưởng thức nghệ thuật được chiêm ngưỡng cái đẹp và trải nghiệm cảm xúc và rút ra ý nghĩa cho riêng mình ...nếu một lần được xem hoặc nghe các sản phẩm của anh chàng nghệ sỹ tài hoa này !

Lắm lúc mình đặt 1 câu hỏi khi 1 trong Tứ đại thiên vương hoặc Đàm Vịnh Lân qua đời khán giả có thương nhớ như Leslie với Anita không ???

::::::::::::::::::::::::::::::


Bài viết trên là những lời duyên dáng của nàng Én yenle2203 dịu dàng được copy lại nguyên văn, còn riêng heobeo tui thì không được dịu dàng như nàng nên sỗ sàng khẳng định luôn Tứ đại thiên vương HK không thể sánh cùng đẳng cấp với Leslie , nếu có thì họa chăng chỉ có Jacky Trương Học Hữu (mà dù sao Leslie vẫn thuộc về thế hệ đàn anh trước Tứ đại thiên vương). Song Jacky nổi tiếng chủ yếu là từ giọng hát truyền cảm tuyệt đẹp của một "Ca thần", còn Leslie - cùng với chất giọng khàn, ấm (chất giọng này trong thập niên 80 có phần trong thanh hơn) - với mình lại là một tài năng nổi bật về trình diễn âm nhạc (trình diễn ở đây không nhất thiết gói gọn trên mỗi lãnh vực sân khấu, nếu bạn chịu khó tìm xem những clip nhạc, phân tích vào các hình tượng hay thậm chí chịu lắng nghe từng tiếng hơi thở của anh trong các bài ca... - bằng cách nào đó anh đã luôn tạo nên đc bầu không gian âm nhạc tuyệt hảo căng tràn sức sống). Có thể nhiều fan yêu thích nhạc Canto-pop cổ điển sẽ đánh giá rằng âm nhạc của Leslie giai đoạn về sau này khó nghe hơn, và không còn mang nhiều những đặc trưng của dòng nhạc. Song có 1 thực tế là nhạc của Leslie từ sau năm 95 đã nỗ lực để vươn tới một bước tiến cách tân táo bạo so với bình diện chung của âm nhạc Hong Kong, độ sáng tạo tinh luyện trong cách thể hiện và thứ ngôn ngữ hiện đại phần giai điệu đã thoát khỏi những khuôn thước gò bó bí bức xưa nay của nhạc Quảng, hòa mình vào dòng chảy của âm nhạc đương đại, hiển nhiên là nó đã mang trong mình một sắc thái mới, một "tiếng nói chung quốc tế". Nhưng điều này không hề mang nghĩa là bắt chước lai căng mà là đem được bản sắc của người Hương Cảng ra với thế giới bên ngoài ^^. Các tour diễn của Leslie cũng được đánh giá là những đại nhạc hội đỉnh cao nhất của Hong Kong, và thường xuyên gây nên làn sóng tranh luận trong giới khán giả lẫn giới chuyên môn, truyền thông trong nước và khu vực (tour diễn Passion năm 2000 của anh nghe đâu được Nữ hoàng nhạc pop Madonna khen ngợi). Mình nghĩ không có gì phủ định được rằng Leslie là một hình mẫu nghệ sĩ thực lực của âm nhạc HK, hơn thế nữa anh còn đạt đến một mức độ chất lượng gần như đã vượt qua mọi ca sĩ khác. Trong khi đó Tứ đại thiên vương 3/4 người đều thuộc về phái thần tượng, là các ngôi sao có hình tượng đẹp, tiếp cận thu hút khán giả qua những kênh nghe nhìn và những phương thức truyền thống hơn.

Leslie - đây là bức chân dung của một người ca sĩ chưa bao giờ thôi sáng tạo. Có thể điều này hoàn toàn không có lợi cho tâm bệnh của anh (áp lực, sự cầu toàn, những rủi ro, xúc phạm và khai thác trục lợi ...) nhưng nó là một liều thần dược cho nền âm nhạc bảo thủ của HK. Có nhận xét nói rằng người nghe nhạc Canto-pop nghe được và yêu thích Leslie, người không nghe Canto-pop cũng nghe được và cũng yêu thích Leslie => một nhận định chuẩn xác trong trường hợp của cá nhân mình :"> Heobeo thực sự đã bị chinh phục và yêu âm nhạc của Leslie Cheung.


Những điều Leslie từng nói (phần 1)


Source: Leslie Cheung fansite
Viet translation: beforsure

Tôi yêu bộ phim 'Cuốn theo chiều gió’. Và tôi thích Leslie Howard. Cái tên này có thể của nam hay của nữ, nó vô giới tính, vì thế nên tôi thích nó”.
(TIME)

“Tôi không có ý định trở thành diễn viên. Khi tôi có được cơ hội đó, tôi nói: “OK, thử xem sao”.
(Positif)

“Tôi không cho rằng có bất cứ lý thuyết nào về diễn xuất. (…) Tôi chỉ muốn mình thật tự nhiên, như những gì tôi hàng ngày thường làm.
(All About Leslie, trích bởi CHITOSE SHIMA)


“Tôi có một số phẩm chất độc đáo. Khán giả kết nối được với nó. Có lẽ là một dạng nhạy cảm. Đặc biệt trong những chuyện lãng mạn. Một chất gì đó nhẹ nhàng.


“Tôi không đồng ý với những đạo diễn tranh đấu để làm một bộ phim ở Hollywood. Tại Sao?
Có những cơ hội tốt hơn để làm việc ở Hong Kong, ngay cả ở Châu Á, hơn là đến Hollywood, làm những tác phẩm chỉ đứng dạng nhì, phá hỏng sự nghiệp, danh tiếng, uy tín của họ.
(Positif)


Chúng tôi là những ngôi sao, phải không? Tôi thà là một trong những ngôi sao tuyệt nhất Châu Á còn hơn một người dự bị ở Hollywood.
(FREDRIC DANNEN - BARRY LONG, Hong Kong Babylon)


“Tôi là người Trung Hoa, và tôi muốn làm một điều gì đó tốt cho văn hóa người Hoa. Tôi muốn là một diễn viên giỏi ở Trung Hoa”.
(Time)


“Trần Khải Ca là một người rất tỉ mỉ trên phim trường, nhưng thỉnh thoảng tôi có những điều không đồng tình với anh.
(Positif)


“Vương Gia Vệ: Tôi rất yêu thích anh ta và tôi ghét anh ta ghê gớm. Tôi nghĩ người đàn ông này tài năng kinh khủng, nhưng thật khó khăn cho một diễn viên khi diễn trong phim của anh ta. Anh ta không cho bạn bất cứ một đường hướng nào cho những gì sắp đến, hoặc là bất cứ kịch bản nào. Tôi đã đóng trong 3 phim của anh ấy, và mỗi lần lại càng thêm khó khăn. Tôi không muốn làm việc với anh ta lần thứ 4. Có lẽ vậy! Anh ấy tài năng khủng khiếp!”

“Vương Gia Vệ là một thiên tài, theo một cách nào đó, nhưng tôi ghét anh ấy. Thỉnh thoảng tôi nói “Vương Gia Vệ, tôi không muốn làm phim với anh nữa đâu”, nhưng mặt khác đó là một điều vinh dự được làm việc cùng anh.
(Positif)


Tôi có lẽ hơi lỗi thời với Hong Kong. Nơi đây ngông cuồng, thô tục, đắt đỏ. Tôi có lẽ quá ôn dịu cho Hong Kong. Tôi không thường xem mình là một người trong số họ.
(Time)


Có lẽ tôi hơi cổ lỗ. Nhưng tôi tin vào số phận.
(All About Leslie, trích bởi CHITOSE SHIMA)


Leslie Trương Quốc Vinh và Daffy Đường Hạc Đức :x

Viết bởi mol - #1 trong series "Những người liên quan đến bạn ấy" ^^

Bài viết này được thực hiện dựa trên các tư liệu / thông tin mà người viết thu thập được (bao gốm các bài phỏng vấn người trong cuộc và bạn bè của họ). Bạn có thể chắc rằng người viết đã cố hết sức để đảm bảo tính khách quan và chính xác của các chi tiết.

Trong một cuộc phỏng vấn với tạp chí Time, Leslie từng thừa nhận mình là người lưỡng tính. "Nếu tôi yêu một người, tôi không quan tâm người ấy là nam hay nữ", anh nói. Nói về quan hệ tình cảm của Leslie, người ta ít nhớ đến hai mối tình trong quá khứ của anh với hai nữ diễn viên xinh đẹp Teresa Mo 毛舜筠 và Ngai Sze-Pui 倪詩蓓, mà thường nhớ đến mối quan hệ nhiều năm của anh với Daffy Tong Hok-Tak (唐鶴德 - Đường Hạc Đức).

Đã qua…

Leslie Cheung quen biết Daffy Tong từ khi còn nhỏ, Daffy vốn là con trai đỡ đầu của mẹ anh. "Lúc đó nếu đánh nhau, thế nào tôi cũng thắng", Leslie từng nói. Năm 13 tuổi, Leslie được gởi sang Anh du học. Sau khi trở về, anh tham gia cuộc thi Asian Music và bước vào làng giải trí Hồng Kông. Mãi đến ngày 9-12-1982, tại một buổi tiệc ở khách sạn Intercontinental (Hồng Kông), Leslie, vừa tròn 26 tuổi, gặp lại người con trai đỡ đầu của mẹ mình, kém anh 2 tuổi: Daffy Tong Hok-Tak. Họ nhanh chóng cảm thấy thân thiện và bắt đầu trò chuyện với nhau. Khi buổi tối ấy qua đi, Leslie, người vừa trải qua vài mối quan hệ ngắn ngủi với một số nữ diễn viên như Teresa Mo Shun-Kwan, cảm thấy bị thu hút đặc biệt với cuộc hội ngộ này. Không biết chỗ ở của Daffy, Leslie đã thử tìm kiếm trong vài tuần, và đến ngày 2-1-1983, họ gặp lại nhau và phát hiện ra rằng người kia cũng đang hy vọng gặp lại mình. Buổi tối của cuộc hội ngộ đó chính là khởi đầu cho một mối quan hệ kéo dài hơn 20 năm.

Daffy Tong, người lúc ấy đang làm việc tại một ngân hàng Hồng Kông, đã trở thành một trong những người thân thiết và quan trọng nhất của huyền thoại Leslie Cheung. Trong những năm 1984-1989, vào thời điểm Leslie đạt đến đỉnh cao sự nghiệp trong lĩnh vực âm nhạc, cả hai bất buộc phải giữ kín mối quan hệ của họ, trong khi có nhiều lời đồn đại Leslie đang chung sống với một người đàn ông. Vào lúc bây giờ, xã hội Hồng Kông - cũng như nhiều nơi khác trên thế giới - vẫn chưa thể chấp nhận một mối quan hệ cùng giới được công khai.

Từ năm 1995 trở đi, sau thành công vang dội từ sự trở lại trong âm nhạc của Leslie (với 2 album "Beloved" và "Red"), những tờ báo lá cải ở Hồng Kông ngày càng "quan tâm" tới mối quan hệ của anh với Daffy. Daffy đã nghỉ việc tại nhà băng, trở thành cố vấn tài chính của Leslie, và họ thường xuyên bị bắt gặp trước công chúng cùng nhau. Leslie chỉ trích những tin giật gân mà các tờ báo đã đăng chỉ là chiêu thức kinh doanh của họ.

Chỉ đến năm 1997, sau khi Leslie và Tony Lương Triều Vỹ vừa đóng xong "Happy Together" - trong đó anh và Tony có một cảnh quay "nhạy cảm", Leslie mới có vẻ bớt "phòng thủ" và hé lộ cho công chúng về một Trương Quốc Vinh riêng tư. Vào buổi tối 4-1-1997, trong phần trình diễn thuộc World Tour 1997, Leslie giới thiệu mẹ của anh đang ngồi ở hàng ghế khán giả và xin tặng bài hát kế tiếp cho bà. Liền sau đó anh giới thiệu Daffy, người ngồi cùng hàng ghế với mẹ mình, như "người bạn thân thiết nhất", "người tôi dành nhiều tình cảm nhất sau mẹ", và là người thứ hai anh muốn gởi bài hát đó đến. "The moon represents my heart" (Ánh trăng thay lời yêu), Leslie đã trình diễn ca khúc này một cách tha thiết với những tiếng tán thưởng nhiệt liệt của khán giả. Mặc dù anh chỉ nói về Daffy như "người bạn thân thiết nhất", nhưng những người nghe Leslie hát vào đêm đó đều có thể hiểu được tình cảm thật sự ẩn chứa trong ca khúc ấy. Một cách không chính thức, giới truyền thông và khán giả đã chấp nhận mối quan hệ giữa Leslie và Daffy, họ bắt đầu thân mật gọi Daffy là "Tong Tong" (Đường Đường) - dựa theo biệt danh "Gor Gor" của Leslie.

Trong những năm tiếp theo, không tốn thêm thời gian giải thích, cả hai không tìm cách che giấu quan hệ tình cảm của họ nữa, Daffy luôn cùng Leslie đến dự các cuộc trao giải thưởng và các sự kiện công cộng khác. Chuyện hai người đi ăn tối, xem phim hay đến dự tiệc cùng nhau luôn là "mục tiêu săn đuổi" của cánh phóng viên chuyên đưa tin giật gân. Leslie và Daffy không bao giờ tốn thời gian bình luận cho những thông tin báo đưa, nhưng họ cũng không bao giờ né tránh vấn đề tình cảm của mình nữa.

Trong hai năm cuối trước khi Leslie mất, tình cảm giữa hai người thật sự bị những tờ báo lá cải quấy nhiễu. Đầu tiên, Daffy bị đưa tin là đã có quan hệ với một người đàn ông khác, sau đó Leslie bị đồn thổi với người quản lý trẻ của mình (người này đã phát biểu rằng, "Tôi không hiểu sao họ lại đồn thổi như vậy. Nhưng anh Trương đối với tôi rất tử tế, tôi sẽ không bỏ việc chỉ vì những lời đồn vô căn cứ đó"). Khi Leslie tự sát vào tháng 4-2003, quá nhiều tin đồn về việc mối quan hệ của anh và Daffy đang rạn nứt. Daffy chỉ điềm tĩnh trả lời lại những tin giật gân này rằng, tình cảm giữa họ chưa bao giờ chấm dứt và sẽ không bao giờ chấm dứt dẫu trong tương lai.

Sau khi Leslie mất, Daffy rất hiếm khi rời khỏi ngôi nhà chung của họ để xuất hiện trước công chúng. Nếu có, anh khó mà tránh khỏi bị bám theo bởi giới săn tin và những "fan cuồng" - một vài người vẫn khăng khăng khẳng định anh liên quan đến việc Leslie tự sát.

"Món quà trời ban"

Leslie thường gọi Daffy là "Gor Gor" (Ca Ca), và anh được gọi lại là "Ah Jai" (Cậu bé / Đứa trẻ), mặc dù trên thực tế Leslie lớn hơn Daffy 2 tuổi. Với Leslie, Daffy luôn là chỗ dựa vững chắc, "một Thiên thần hộ mệnh ông trời ban xuống cho anh, bởi vậy, một con chim không chân như anh đã có một nơi để có thể tạm xếp cánh trên suốt chặng đường rong đuổi. Không có Daffy Tong, câu chuyện về Leslie Cheung có thể đã khác đi." (Jimmy Ngai)

Nói về Daffy, Leslie thổ lộ, "Anh ấy là người bạn tốt nhất của tôi. Anh ấy cũng như anh em ruột thịt, một người mà tôi có thể tin tưởng và tâm sự cùng. Tôi nghĩ mình phải vô cùng biết ơn anh ấy. Nhiều năm trước, khi tôi đang ở thời điểm khó khăn nhất của mình, tôi cần một số tiền rất lớn để giải quyết vài vấn đề cấp bách. Anh ấy đã đưa cho tôi mà không nói lời nào. Về sau, từ những người bạn, tôi được biết rằng, thậm chí anh ấy chỉ dám dùng loại cơm hộp rẻ tiền trong suốt một thời gian dài. Anh ấy là người duy nhất đứng bên tôi trong thời gian khó khăn đó. Tôi muốn đối xử với anh như một tri kỷ. Không chỉ là một người bạn, anh ấy là người vô cùng đặc biệt và quan trọng với tôi."

"Tôi thích anh bởi vì anh quá tốt. Anh ấy đối xử với tôi quá tử tế. Là kiểu người có thể yêu thương tôi và những gì thuộc về tôi. Một người sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh, bao gồm cả đồng nghiệp và bạn bè. Với tôi thì, thật khó diễn tả thành lời… Anh ấy biết rõ mình ở vị trí nào, biết phải cư xử thế nào trong mỗi hoàn cảnh, như thế thật tốt. Đặc biệt là khi cuộc sống quá bận rộn, công việc quá căng thẳng, bạn thật sự cần một người gần bên để ủng hộ mình… Đó thật là một hạnh phúc to lớn, là diễm phúc, là món quà trời ban."

Về phần Daffy, trong mỗi sự kiện tưởng nhớ Leslie, người ta luôn thấy anh xuất hiện lặng lẽ. Dù có nhiều lời đồn thổi ra sau, mối quan hệ trên 20 năm của họ (thêm vào đó, nó bắt đầu từ khi cả hai vẫn còn gian khó) vẫn luôn được nhiều người ngưỡng mộ. Như Daffy từng nói, "Thật sự chúng tôi chưa bao giờ thừa nhận thẳng thừng. Chúng tôi không trả lời những tin đồn trong quá khứ, nhưng ít nhất chúng tôi có thể chứng tỏ bằng hành động, như đi xem phim hay ăn tối cùng nhau, nhưng giờ tôi chẳng thể làm gì cả. Tôi chỉ muốn nói thêm một lần nữa, tình yêu giữa chúng tôi sẽ không bao giờ thay đổi… Tôi muốn lập lại cùng Ah Jai, Cuộc đời có tàn lụi, nhưng tình yêu là vĩnh hằng…"


Trần Khải Ca tưởng nhớ Trương Quốc Vinh


Liệu có thể tồn tại một huyền thoại giữa thời đại ngày nay không? Có, Leslie đã cho tôi câu trả lời. Và cái chết chính là dấu chấm hết cho cuộc đời huyền thoại của anh. Không có những tiếng vỗ tay, nhưng rất nhiều hoa đã được thả rơi từ lầu cao nơi anh nhảy xuống. Bạn tôi nói rằng, khuôn mặt anh vẫn hoàn hảo như vậy sau khi qua đời. Giữa rất nhiều ảnh đã chụp, duy nhất một tấm, anh cười thật hiền lành với đôi mắt buồn và đầu cuối thấp. Dường như anh đã biết trước kết cục cuộc đời mình. Chúng ta không bao giờ thấy đôi mắt ấy nữa. Đôi mắt đã quyến rũ biết bao người.

Nhớ lại ngày trước, khi tôi đến Hồng Kông để gặp Leslie. Anh ngồi đối diện tôi, hút thuốc khi nghe tôi nói về cốt truyện Bá Vương Biệt Cơ. Tay anh hơi run khi cầm điếu thuốc. Dáng ngồi lịch sự và phong thái quyết rũ. Tôi nói với anh rằng, tôi rất mong anh sẽ đóng vai Trình Điệp Y, nhưng tôi chỉ không biết liệu anh có thể diễn tốt vai đó lúc này không. Leslie đã trả lời tôi là, anh có thể diễn tốt vai này vì anh cũng giống như Điệp Y, một người không thể phân biệt được đâu là sân khấu, đâu là đời thật, cũng như lẫn lộn giữa nam và nữ. Lúc đó tôi chỉ cười.

Một vài tháng sau, sau khi quay xong cảnh Tiểu Lâu cưới Cúc Tiên, điều làm tổn thương Điệp Y vô cùng, chúng tôi đến quảng trường phía trước Tử Cấm Thành để quay cảnh tiếp theo. Đó là một cảnh quay ban đêm, khi Điệp Y chợt thấy thanh kiếm đã hứa sẽ tặng Tiểu Lâu lúc cả hai còn nhỏ. Điệp Y cầm thanh kiếm về gặp Tiểu Lâu và gặp đoàn lính nhật trên đường. Cảnh này chỉ có mình Leslie. Sau khi đã chỉnh ánh sáng, anh ấy lên kiệu và camera bắt đầu chạy ... tên lính Nhật kéo rèm cửa bằng con dao của hắn. Leslie ngồi trong kiệu với khuôn mặt say rượu và một vệt máu ngay miệng. Nỗi thất vọng và sự đau khổ hiện rõ trên mặt anh, rất thật. Sau khi quay xong, Leslie vẫn ngồi đó, không động đậy gì, mắt ngấn lệ. Tôi không dám tới an ủi anh, chỉ ra hiệu tắt đèn và để anh ngồi trong bóng tối. Lúc đó tôi mới nhận ra, chỉ một nghệ sĩ như Leslie, đã đem cả trái tim và tâm hồn vào trong vai diễn, mới có thể đạt được diễn xuất như vậy. Những gì hiện ra trong mắt anh, chính xác là của Điệp Y, đã nói hết chủ đề của câu chuyện, nỗi ám ảnh và sự phản bội.

Bá Vương Biệt Cơ là bộ phim tôi có cảm xúc mạnh nhất khi làm đạo diễn. Sau khi quay xong phim, phải một thời gian dài sau tôi mới thoát ra được. Một cảm giác khổ sở trong lòng. Đêm nào tôi cũng mơ thấy Leslie mặc trang phục của Điệp Y, nhìn tôi với ánh mắt cười quen thuộc và nói "Vĩnh biệt anh". Rồi tôi choàng tỉnh, thấy mắt mình ướt đẫm. Tôi thực sự không biết đó là Điệp Y hay Leslie. Lời vĩnh biệt ấy thành hiện thực 10 năm sau. Đúng vậy, đã trở thành hiện thực, Leslie chính là Điệp Y.


Tôi luôn nghĩ Leslie thuộc về quá khứ. Vì ánh mắt của anh vốn chỉ có thể tìm thấy trong những giấc mơ hư ảo của chúng ta về quá khứ.

(Trần Khải Ca)
Cam Tu Cau dịch

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011

Tất tần tật mọi thứ về Leslie Trương Quốc Vinh



Tên đầy đủ: Leslie Cheung Kwok-Wing (Trương Quốc Vinh ^^)

Tên khai sinh: Trương Phát Tông. Được một thời gian thì cha mẹ đổi lại thành Trương Quốc Vinh (tên đẹp hơn hẳn)

Ngày sinh: 12 tháng 9, 1956

Nơi sinh: Cửu Long, Hồng Kông

Nhóm máu: O+

Cung Hoàng đạo: Virgo (Xử Nữ)

Tuổi: Thân (cầm tinh con Khỉ ^^)

Thị giác: Thị lực gần như hoàn hảo, ngoại trừ chứng loạn thị (dzậy mà bảo hoàn hảo )

Chiều cao: 5’9’’ (175cm)

Cân nặng: 135 Ibs

Cỡ giày: 7 ½ hoặc 8 ½

Gia đình: Là con út trong gia đình ^^

Nickname: Cậu Mười (vì là con thứ 10 trong nhà), Gor Gor (Vương Tổ Hiền là người đầu tiên gọi Leslie là “Gor Gor”, trong quá trình quay bộ phim “A Chinese Ghost Story”)

Tài sản:
$ 300 triệu HKD
$ 40 triệu USD

Trình độ: Đại học Leeds, Anh Quốc (Sinh viên năm nhất)

Chuyên ngành: Quản lý Dệt May

Các trường học khác: Trường St. Luke và Rosaryhill, Hong Kong; Trường New Eccles Hall, Anh Quốc

Thời đi học là một học sinh năng nổ và yêu thích hoạt động thể thao, đã đạt nhiều giải thưởng về đọc văn diễn cảm, thích môn Văn học cổ điển Anh và Ngoại ngữ, tệ nhất là môn Toán.

Ngôn ngữ: Quảng Đông, Anh và Quan Thoại

Sở thích: Du lịch, du thuyền, vẽ, đọc sách, nghe nhạc, xem phim và sưu tầm đồ cổ

Nơi muốn đến thăm nhất: Hy Lạp

Nơi yêu thích: Hong Kong, châu Âu, New York và Tây Đức

Thời tiết yêu thích: Trời nắng

Kỳ nghỉ yêu thích: Giáng Sinh

Khoảnh khắc đáng nhớ nhất: Nhạc hội đầu tiên

Người anh yêu thương nhất: Bà vú của anh (chị Sáu ^^)

Loài hoa yêu thích: Lily và Phong lan (vì chúng lâu tàn hơn hoa bình thường)

Trái cây yêu thích: Xoài

Món tráng miệng yêu thích: Pudding

Món ăn yêu thích: hải sản, đặc biệt là tôm hùm ^^

Thức uống yêu thích: Trà Trung Quốc

Món ăn ghét nhất: Thức ăn Mexico :P

Màu sắc yêu thích: Trắng, đen và xanh (blue)

Loại xe yêu thích: Porsche, Range Rover, Renault Spider

Thói quen khi lái xe: Lái xe cẩn thận (mặc dù anh nói vậy, nhưng anh lái xe thực sự khá nhanh)

Điều sợ hãi nhất: Đi máy bay (nhất là khi máy bay hỗn loạn), mắc chứng sợ độ cao và không gian hẹp.

Khoảnh khắc xấu hổ nhất: Quên kéo khóa quần ^^

Điều ghét nhất: Các tin đồn (và những người đồn đãi chúng)

Loại côn trùng ghét nhất: Gián

Cuốn sách yêu thích: Hồi Ức Một Geisha, Hồng Lâu Mộng và các cuốn sách liên quan đến thiết kế nội thất.

Tác giả yêu thích: Ba Jin

Bộ phim yêu thích: "Gone With the Wind," "The Sixth Sense," và "A Better Tomorrow"

Nam diễn viên yêu thích: Daniel Day-Lewis, Robert DeNiro, Jack Nicholson, Châu Nhuận Phát

Nữ diễn viên yêu thích: Audrey Hepburn, Vivian Leigh

Đạo diễn yêu thích: Akira Kurosawa, Bernardo Bertolucci, Lý Hàn Tường

Ca sĩ yêu thích: Barbra Streisand, Elton John, Boys II Men, Madonna, Lâm Tử Tường, Vương Phi

Ban nhạc yêu thích: Pet Shop Boys

Loại nhạc yêu thích: Tuổng cổ Quảng Đông, pop, classical

Môn thể thao yêu thích: Chạy bộ, bơi lội, bóng quần và tennis

Phụ kiện yêu thích: Đồng hồ

Mua quần áo: Tự mua quần áo, thường đặt đồ lót qua mail

Nhãn hiệu yêu thích: Jil Sander

Loài vật yêu thích: Chó

Thú cưng: Một chú chó giống Shepherd của Đức tên Bingo (chú chó thứ ba của anh, vừa mất hồi đầu năm 2011)

Tôn giáo: Không

Đức tin: Chịu đựng, chân thành với bạn bè

Khi ở nhà một mình: Xem TV hoặc đọc sách

Thói quen khi ngủ: Naked ^^ … tốt nhất là … không mặc gì cả khi ngủ

Tư thế ngủ: Nằm chéo

Thường khá dễ ngủ, ngủ khá nhanh nếu không có điều gì lo lắng.

Thói quen thức giấc: Là một con người buổi sáng (ý nói dậy sớm ^^)

Thói quen xấu: Thực sự không có xD

Mê tín: Đôi chút, có đi chùa

Khi tắm: Anh gội đầu trước tiên

Phần thích nhất trên gương mặt: Cằm

Phần không thích nhất trên gương mặt: Mắt trái, thường nó có hai mí nhưng khi mệt mỏi nó trở thành ba mí

Phần thích nhất trên cơ thể: Thực sự không có :P

Phần không thích nhất trên cơ thể: Đôi chân, vì sao? Anh ước rằng anh cao hơn ^^

Cá tính: Là người nhiều cảm xúc

So sánh với một loài vật: Sói (vì anh luôn cần tự do)

Sự kiện hạnh phúc nhất: “Farewell My Concubine” đoạt giải thưởng Cành Cọ Vàng

Sự kiện đau buồn nhất: Khi cha mẹ qua đời

Kiếp sau: Anh vẫn muốn là một người đàn ông

Nhưng nếu phải chọn trở thành loài vật: Anh muốn trở thành một cánh chim ^^


***

Điểm lại doanh thu phim của Leslie !


Gorgor ngoài danh tiếng là một diễn viên xuất chúng của dòng phim nghệ thuật anh còn được biết đến với tư cách một trong những ngôi sao nam ăn khách, bảo chứng cho phòng vé của Hong Kong trong suốt thời đại hoàng kim. Hãy cùng điểm lại doanh thu của một số bộ phim với sự góp mặt của Leslie qua các năm !


12 喝采 (Encore) 02/10/80 - 15/10/80 $ 2,960,542.50
32 失业生 (On Trial) 26/08/81 - 03/09/81 $ 2,726,120.00

24 柠檬可乐 (Teenage Dreamers) 24/03/82 - 07/04/82 $ 5,224,660.00
61 烈火青春 (Nomad) 26/11/82 - 02/12/82 $ 2,309,614.00

70 冲激21 (Energetie 21) 30/09/82 - 06/10/82 $ 1,901,808.00
77 杨过与小龙女 (Little Dragon Maiden) 02/12/82 - 08/12/82 $ 1,619,384.00

34 第一次 (First Time) 12/05/83 - 24/05/83 $ 3,799,169.00
86 鼓手 (The Drummer) 16/03/83 - 21/03/83 $ 1,221,141.00

2 圣诞快乐 (Merry Christmas) 12/12/84 - 08/01/85 $ 25,782,012.00
21 缘份 (Behind the Yellow Line) 03/10/84 - 18/10/84 $ 8,755,898.00
78 三文治 (Double Decker) 07/12/84 - 11/12/84 $ 1,499,532.00

22 为你钟情 (For Your Heart Only) 07/09/85 - 19/09/85 $ 7,880,942.00
28 龙凤智多星 (Intellectual Trio) 06/06/85 - 19/06/85 $ 6,847,342.00
46 求爱反斗星 (Crazy Romance) 01/08/85 - 07/08/85 $ 3,735,388.00

1 英雄本色 (A Better Tomrrow) 02/08/86 - 01/10/86 $ 34,651,324.00
48 偶然 (Last Song in Paris) 10/04/86 - 17/04/86 $ 4,506,769.00

6 英雄本色续集 (A Better Tomorrow II) 17/12/87 - 07/01/88 $ 22,727,369.00
15 倩女幽魂 (A Chinese Ghost Story) 18/07/87 - 12/08/87 $ 18,831,638.00

12 胭脂扣 (Rouge) 07/01/88 - 16/02/88 $ 17,476,414.00
66 杀之恋 (Fatal Love) 11/08/88 - 19/08/88 $ 5,594,354.00

6 新最佳拍档 (Aces Go Places V: The Terracotta Hit) 28/01/89 - 22/02/89 $ 20,032,206.00
6 倩女幽魂之人間道 (A Chinese Ghost Story II) 13/07/90 - 10/08/90 $ 20,784,824.00

35 阿飞正传 (Days of Being Wild) 15/12/90 - 27/12/90 $ 9,751,942.00
Phòng vé tại Hoa Kỳ thu được USD141, 864 .00 (10/04/2005)

4 纵横四海 (Once a Thief) 02/02/91 - 06/03/91 $ 33,397,149.00
15 豪门夜宴 (The Banquet) 30/11/91 - 31/12/91 $ 21,921,687.00

2 家有囍事 (All's Well Ends Well) 25/01/92 - 06/03/92 $ 48,992,188.00
25 蓝江传 (Arrest The Restless) 14/05/92 - 27/05/92 $ 12,855,898.00

2 花田囍事 (All's Well Ends Well Too) 20/01/93 - 17/02/93 $ 35,481,480.00
9 东成西就 (The Eagle Shooting Heroes) 05/02/93 - 28/02/93 $ 23,463,120.00

14 白发魔女传 (The Bride With White Hair) 26/08/93 - 23/09/93 $ 19,869,359.00
27 白发魔女II (The Bride With White Hair II) 23/12/93 - 06/01/94 $ 12,079,983.00

36 霸王别姬 (Farewell, My Concubine) 01/01/93 - 19/01/93 $ 10,276,882.00
Phòng vé Trung Quốc Đại lục ¥ 4800 vạn
Phòng vé Hoa Kỳ $ 5,216,888.00 (USD)

4 大富之家 (It's A Wonderful Life) 06/02/94 - 10/03/94 $ 37,367,669.00
8 金枝玉叶 (He's A Woman, She's A Man) 23/07/94 - 19/09/94 $ 29,131,628.00

13 锦绣前程 (Long and Winding Road) 04/08/94 - 01/09/94 $ 17,935,329.00
28 香蕉成熟时 II:初恋情人 (Over the Rainbow Under the Skirt) 31/08/94 - 23/09/94 $ 10,064,300.00

34 东邪西毒 (Ashes of Time) 17/09/94 - 12/10/94 $ 9,023,583.00

5 金玉满堂 (The Chinese Feast) 28/01/95 - 02/03/95 $ 31,128,196.00
15 夜半歌声 (The Phantom Lover) 22/07/95 - 24/08/95 $ 13,288,873.00

4 大三元 (Tri-star) 15/02/96 - 15/03/96 $ 25,218,130.00
7 金枝玉叶 II (Who's the Man, Who's the Woman) 15/08/96 - 16/09/96 $ 20,916,798.00

8 新上海滩 (Shanghai Grand) 13/07/96 - 07/08/96 $ 20,837,056.00
21 色情男女 (Viva Erotica) 28/11/96 - 08/01/97 $ 11,615,085.00

52 风月 (Temptress Moon) 09/05/96 - 05/06/96 $ 2,363,485.00
Phòng vé Hoa Kỳ thu được $ 1,100,791 (USD)

2 97'家有囍事 (All's Well Ends Well 1997) 06/02/97 - 13/03/97 $ 40,435,675.00

17 春光乍泄 (Happy Together) 30/05/97 - 16/07/97 $ 8,600,141.00
Phòng vé Hoa Kỳ $ 187,508 (USD)

10 九星报喜 (Ninth Happiness) 14/02/98 - 28/02/98 $ 10,032,470.00
16 安娜玛德莲娜 (Anna Magdalena) 03/04/98 - 13/05/98 $ 7,805,160.00

17 星月童话 (Moonlight Express) 01/04/99 - 05/05/99 $ 5,565,570.00
36 流星语 (The Kid) 14/10/99 - 17/11/99 $ 2,336,871.00

86 红色恋人 (A Time To Remember) 18/11/99 - 01/12/99 $ 106,160.00
Phòng vé Trung Quốc Đại lục ¥ 2500 vạn, là quán quân phòng vé năm đó.

14 恋战冲绳 (Okinawa Rendez-vous) 28/07/00 - 30/08/00 $ 10,624,172.00
20 枪王 (Double Tap) 27/05/00 - 29/06/00 $ 7,348,002.00

28 异度空间 (Inner Senses) 28/03/02 - 08/05/02 $ 3,246,314.00


Nguồn tin trên lấy từ các trang MPIA、HKMDB、IMDB và bảng xếp hạng doanh thu thường niên của Điện ảnh Hương Cảng/Hoa ngữ. Toàn bộ sự nghiệp của Leslie Trương Quốc Vinh gồm có 56 bộ phim với tổng doanh số "ngân lượng" thu về lên đến hơn 700 triệu $ tại Hong Kong.

***

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

Lần theo dấu Trương Quốc Vinh xưa tại Anh quốc

Leslie Cheung (Trương Quốc Vinh) từng du học Anh quốc trong 7 năm, và theo học tại Đại học Leeds – Chuyên ngành dệt may. Tuy nhiên, vào cuối năm nhất đại học vì bệnh tình của cha mình, anh đã phải quay trở về Hồng Công. Anh đã rời ngôi trường xinh đẹp này, để lại nơi đây biết bao kỷ niệm.

Hãy cùng lần theo vết chân xưa, cùng khám phá về những con đường gạch, để cùng hít thở một bầu không khí và ngắm nhìn cùng một bầu trời với anh.



Lối vào trường đại học, có hàng băng ghế.


Lịch sử của ngôi trường phát triển cùng với lịch sử phát triển của Leeds, khi nó được xây dựng trở thành một trung tâm quốc tế của ngành may mặc tại Vương quốc Anh dưới thời của Nữ hoàng Victoria.

Liệu rằng Ca Ca của chúng ta có từng ngồi trên băng ghế này, ngắm dòng người lai vãng, ngắm mặt trời lên hướng Đông rồi về lại hướng Tây.



Hoa uất kim hương nở rộ vào tháng Tư.

Hàng hoa tươi đẹp này có từng khiến Ca Ca nán lại để ngắm nhìn.



Dãy học viện cổ của Đại học Leeds – Chuyên ngành dệt may.


Đại học Leeds (còn được giản lược gọi tắt: Leeds) là một trường đại học gạch đỏ tọa lạc tại thành phố Leeds, West Yorkshire, Anh quốc.

Trong những ngày hè, khu học viện cổ lão này chẳng phải là nơi cho anh đi tìm một chỗ trú mát lành ?



Phòng thực nghiệm “không len sợi” và trung tâm sáng ý thiết kế.


Thử tưởng tượng nào, Ca Ca của chúng ta mặc áo choàng và bước qua cánh cửa này để đi vào làm khảo cứu thực nghiệm.



Cổng của Khu học viện thiết kế.


Thật đáng ghen tỵ, khi nghĩ rằng mới cách đây không lâu, tại một khúc rẽ nào đó của nơi này, êm đềm Ca Ca đã bước đi và vô tình va chạm với biết bao nhiêu bạn học.



Nơi tiếp khách của học viện.


Sau mỗi kỳ thi, Ca Ca cùng bạn bè ra đây, chen lấn để xem thành tích học tập.

16/05/2011
Nguồn:
edu.sina.com.cn


P/s: Thiệt, cái gì liên quan đến ông này trên mạng cũng đều có