Tìm kiếm bài trong Blog này

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

31 hình tượng màn bạc của điện ảnh Hồng Kông

Kim Tượng Hương Cảng - ảnh chỉ mang tính chất minh họa

Tin tường thuật: http://bbs.tianya.cn/post-filmtv-126409-1.shtml
whitedaisy @DAN



31 màn diễn xuất của 31 ngôi sao đã làm nên các hình tượng tiêu biểu cho điện ảnh xứ Cảng Thơm, bảng danh sách do Học Hội Phê Bình Điện Ảnh Trung Quốc, Viện Nghiên Cứu Nghệ Thuật Điện Ảnh Trung Quốc lựa tuyển nhân dịp thực hiện sự kiện “Điện ảnh Trung Quốc – 100 năm, 100 hình tượng”.

Bảng danh sách vinh danh theo tên tuổi của các ngôi sao (trong ngoặc là thứ tự sắp xếp theo tên phim, tên nhân vật, và năm sản xuất phim):


Trương Anh (Nhân Hải Lệ Ngân, Chu Bình, 1940)
Lý Thanh (Du Kích Đội Tiến Hành Khúc, Vương Chí Cường, 1941)
Lưu Quỳnh (Quốc Hồn, Văn Thiên Tường, 1948)
Quan Đức Hưng (Hoàng Phi Hồng, Hoàng Phi Hồng, 1949)
Bạch Yến (Bại Gia Tử, Quan Quyên, 1952)

Nhậm Kiếm Huy (Tử Thoa Kí, Lý Ích, 1953)
Ngô Sở Phàm (Xuân, Giác Tân, 1956)
Hạ Mộng (Tân Quả, Phương Mi Sanh, 1956)
Cố Mị (Dã Mai Khôi Chi Luyến, Đặng Tư Gia, 1960)
Lâm Đại (Bất Liễu Tình, Thanh Thanh, 1960)

Tạ Hiền (Nan Huynh Nan Đệ, Ngô Tụ Tài, 1960)
Vưu Mẫn (Ngọc Nữ Tư Tình, Nữ Nhi, 1961)
Lăng Ba (Lương Sơn Bá dữ Chúc Anh Đài, Lương Sơn Bá, 1963)
Vương Vũ (Độc Tý Đao, Phương Cương, 1967)
Khương Đại Vệ (Báo Cừu, Quan Tiểu Lâu, 1970)

Hứa Quan Văn (Bán Cân Bát Lưỡng, Trinh thám xã xã trưởng, 1971)
Lý Tiểu Long (Tinh Võ Môn, Trần Chân, 1972)
Trương Ngải Gia (Phong Kiếp, Lí Hoàn, 1979)
Lý Liên Kiệt (Thiếu Lâm Tự, Giác Viễn, 1982)
Thành Long (Cảnh Sát Cố Sự, Trần Gia Khu, 1984)

Lý Tu Hiền (Công Bộc, A Kiệt, 1984)
Châu Nhuận Phát (Anh Hùng Bản Sắc, Mark, 1986)
Địch Long (Anh Hùng Bản Sắc, Tống Tử Hào, 1986)
Chung Sở Hồng (Thu Thiên Đích Đồng Thoại, Lý Kỳ, 1987)
Mai Diễm Phương (Yên Chi Khấu, Như Hoa, 1988)

Trương Quốc Vinh (A Phi Chính Truyện, Húc Tử, 1990)
Trương Mạn Ngọc (Nguyễn Linh Ngọc, Nguyễn Linh Ngọc, 1992)
Tiêu Phương Phương (Nữ Nhân Tứ Thập, A Nga, 1994)
Châu Tinh Trì (Tây Du Kí 101 Hồi Chi Nguyệt Quang Bảo Hạp, Tôn Ngộ Không, 1995)
Lê Minh (Điềm Mật Mật, Lê Tiểu Quân, 1997)

Lương Triều Vỹ (Hoa Dạng Niên Hoa, Châu Mộ Vân, 2000)


Bản danh sách Hán tự:

Spoiler:
张瑛(人海泪痕,周平,1940)
   李清(游击队进行曲,王志强,1941)
   刘琼(国魂,文天祥,1948)
   关德兴(黄飞鸿,黄飞鸿,1949)
   白燕(败家仔,关娟,1952)
  
  
   任剑辉(紫钗记,李益,1953)
   吴楚帆(春,觉新,1956)
   夏梦(新寡,方湄生,1956)
   顾媚(野玫瑰之恋,邓思嘉,1960)
   林黛(不了情,清清,1960)
  
  
   谢贤(难兄难弟,吴聚财,1960)
   尤敏(玉女私情,女儿,1961)
   凌波(梁山伯与祝英台,梁山伯,1963)
   王羽(独臂刀,方刚,1967)
   姜大卫(报仇,关小楼,1970)
  
  
   许冠文(半斤八两,侦探社社长,1971)
   李小龙(精武门,陈真,1972)
   张艾嘉(疯劫,李纨,1979)
   李连杰(少林寺,觉远,1982)
   成龙(警察故事,陈家驱,1984)
  
  
   李修贤(公仆,阿杰,1984)
   周润发(英雄本色,Mark,1986)
   狄龙(英雄本色,宋子豪,1986)
   钟楚红(秋天的童话,李琪,1987)
   梅艳芳(胭脂扣,如花,1988)
  
  
   张国荣(阿飞正传,旭仔,1990)
   张曼玉(阮玲玉,阮玲玉,1992)
   萧芳芳(女人,四十,阿娥,1994)
   周星驰(西游记101回之月光宝盒, 孙悟空 ,1995)
   黎明(甜蜜蜜,黎小军,1997)
  
  
   梁朝伟(花样年华,周慕云,2000)

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

Clip: Buổi họp báo tiền sản xuất của “Happy Together”



Link bài tiếng Anh: http://xoomer.virgilio.it/nguidett/htparty.htm
Link clip: http://www.youtube.com/watch?v=S92AY5fNMWU
Chuyển ngữ: heobeo





Giọng của người tường thuật “Ohoh... Trương Quốc Vinh cùng Lương Triều Vỹ nhìn như một đôi tình nhân đang đắm chìm trong điệu nhảy tango thân mật. Họ đang yêu nhau chăng ? Ây. Không phải đâu, đây chỉ là một yêu cầu cho bộ phim mới nhất của họ thôi. Hôm qua hai siêu sao này đã có mặt tại buổi họp báo tiền sản xuất của phim và trả lời cánh báo giới về lần hợp tác mới nhất này của họ. Và hai ngôi sao lớn đang cùng khiêu vũ trong nền nhạc tango bởi vì sẽ có một cảnh quay như thế này trong phim.”


PV: Phóng viên
VGV: Vương Gia Vệ
Leslie
Tony

Leslie xuất hiện trên màn hình với bộ vét đen cùng áo sơ mi và cà vạt màu xanh nửa đêm, rất thanh nhã! Anh trông có vẻ thoải mái và thư giãn .

PV: Thông thường khiêu vũ là giữa một nam với một nữ. Nhưng lần này lại là hai người đàn ông. Anh nghĩ sao về chuyện đó ?

Leslie: Vậy cô nghĩ sao ? Tôi không nghĩ gì nhiều. Chỉ là vì công việc thôi.


Tony xuất hiện trên màn hình, mặc áo vét đen, sơ mi đen và cà vạt trắng, trông anh có vẻ hơi ngượng ngùng


Tony: Vào thời xưa chính ra các vũ công đều là nam nhảy với nam mà. Bản tango đó.

PV: Thật à ? Anh đã từng khiêu vũ với bạn nhảy nam bao giờ chưa ?

Tony: À … chưa, chưa từng. Những điệu nhảy như thế này … nhảy thật thân mật với nhau … thực sự khiến tôi nóng ran cả người đấy. (cười)


Vương Gia Vệ xuất hiện trên màn hình.

PV: Tại sao tối nay chúng ta lại thấy hai người đàn ông cùng khiêu vũ bên nhau ở đây như vậy, thưa anh ?

VGV: Là vì cảnh này sẽ có trong phim. Chúng tôi sẽ quay phim tại Argentina, và đây sẽ là câu chuyện tình giữa hai người đàn ông.

PV: Sẽ có những cảnh họ thực sự thân mật với nhau chứ ?

VGV: Vậy cô nghĩ những cảnh thân mật là cảnh như thế nào ?

PV: Anh có nghĩ hình ảnh hai chàng trai cùng nhảy điệu tango bên nhau là thân mật không ?

VGV: Phải... rất thân mật.

PV: Sẽ có thêm nhiều cảnh thân mật khác chứ ?

VGV: Chúng ta phải cùng chờ thôi.


Giọng của người tường thuật. “Chà, đạo diễn (Vương Gia Vệ) rất kín tiếng về nội dung của bộ phim. Nhưng từ nguồn tin nội bộ chúng tôi biết được rằng bộ phim sẽ được quay tại Argentina. Trương Quốc Vinh cùng Lương Triều Vỹ sẽ hóa thân thành hai nhân vật nam đồng tính và đây sẽ là câu chuyện tình yêu của họ. Tôi nghĩ là trong tương lai sẽ còn rất nhiều cảnh quay thân mật nữa giữa hai siêu sao này của chúng ta.”


Leslie xuất hiện trên màn hình.

PV: Anh đã từng đi học nhảy tango trước đây bao giờ chưa ?

Leslie: Có chứ, hồi trước tôi đã đi học nhảy tango và các điệu nhảy xã giao khác rồi.


Tony xuất hiện trên màn hình: trả lời cùng câu hỏi

Tony: Tôi trước giờ không phải là vũ công giỏi. Tôi chưa bao giờ thấy tự tin nhiều. Nhưng Vương Gia Vệ có nói là khi chúng tôi đến Argentina anh ấy sẽ thuê một vũ sư tango giỏi để luyện tập cho chúng tôi.

PV: Anh tự tin là anh sẽ học được cách khiêu vũ chứ ? Anh có chắc là phim bấm máy tại Argentina không ?

Tony: Vâng, chắc chắn là tới Argentina rồi. Và tôi nghe nói là đời sống bên đó rất buồn. Vậy là sẽ không có gì nhiều để làm sau khi công việc kết thúc mỗi ngày. Nên tôi nghĩ là tôi khá tự tin, vì tôi đâu có việc gì để làm, chắc tôi sẽ học được điệu tango này thôi.


Leslie xuất hiện trên màn hình.

PV: Ai sẽ là người anh chọn làm bạn nhảy nữ của mình ?

Leslie: Tôi nghĩ điều quan trọng nhất là … cô ấy phải biết nhảy và đẹp. (cười)

PV: Nhảy đẹp hay là ngoại hình đẹp ?

Leslie: Tôi nghĩ khiêu vũ đẹp là quan trọng hơn.


Giọng của người tường thuật “Cả hai nam diễn viên chính của chúng ta đều nói là việc nhảy tango sẽ OK, sẽ không phải là vấn đề gì làm khó được họ.”

Tony đoạn này còn nói 2 câu gì đó và cười nhưng bị dịch thiếu : /

Leslie xuất hiện trên màn hình.


Leslie: Nhiều khán giả nói là họ ngưỡng mộ cảnh phim trong “A Phi chính truyện”, cảnh tôi nhảy điệu cha cha trước gương đó.

PV: Anh có thích cảnh đó không ?

Leslie: Vâng... có, tôi thích cảnh phim ấy lắm.


Giọng của người tường thuật “Này, ý nghĩ về Leslie nhảy điệu cha cha làm tôi thấy ghen tỵ, nên tôi không muốn bỏ lỡ dịp này. Vì vậy tôi đã nhanh chóng yêu cầu Leslie nhảy vài bước cùng tôi.” Và màn hình xuất hiện cảnh nữ phóng viên đang trong vòng tay của Leslie trong tư thế chuẩn bị khiêu vũ, và rồi cô ấy hỏi: “Chúng tôi trông có đẹp đôi không ?”


Giọng của người tường thuật: “Trương Quốc Vinh lúc nào trông cũng thật đẹp trai … Anh nghĩ cần phải chuẩn bị gì khi được xem là một người biết nhảy duyên dáng ?”

Leslie: Thực ra thì không cần làm gì cả. Tôi cũng không có bí quyết gì đặc biệt để giữ gìn tuổi trẻ. Chỉ là tôi nghĩ nhờ cách sống của tôi khá trầm lặng và bình thường. Tôi ăn uống rất đơn giản, các món ăn nhẹ nhàng. Và tôi nghĩ giấc ngủ là rất quan trọng.

PV: Trong quá trình quay phim anh có ngủ đủ giấc không ?

Leslie: À … trong quá trình quay phim thì hơi khó nhưng thậm chí đến giờ trong hợp đồng của tôi vẫn có giới hạn mỗi ngày tôi có thể làm việc bao nhiêu tiếng và đến lúc nào thì không thể làm tiếp. Nè, cô đã mấy lần được hay tin Trương Quốc Vinh đi chơi nightclub suốt đêm ? Tôi chưa bao giờ làm thế. Tôi thực sự nghĩ giấc ngủ là điều thiết yếu.


Năm 1996






















Nguồn ảnh: Tổng hợp từ fansite & facebook


Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011

Trương Quốc Vinh - Chàng quý tộc điện ảnh

(Bản chỉnh sửa)

Nguồn : My Eternal Love for Leslie Cheung
Trích từ : Zhang Guorong – The Cinematic Aristocrat (Bản chỉnh sửa) do Nhật ấn hành
Người dịch :

resridaisuki (từ Nhật sang Trung)
Daydreamer (từ Trung sang Anh) 23 tháng 5, 2007
heobeo (từ Anh sang Việt) tháng 1, 2010


Bản trích dịch từ cuốn sách của Jun Ishiko “Các ngôi sao của điện ảnh Trung Hoa – Chu Húc, Khương Văn, Trương Nghệ Mưu, Trương Quốc Vinh (中國電影的明星-朱旭,姜文, 張藝謀,張國榮) (Phát hành bởi Nhà Xuất bản Heibonsha, 23 tháng 4, 2003) – Chương về Trương Quốc Vinh “Trương Quốc Vinh – Chàng quý tộc điện ảnh”, trang 241-320


Về tác giả : Jun Ishiko (石子順), Giáo sư trường Đại học Wako, Nhật Bản, Phó Chủ tịch của Hiệp hội Hữu nghị Nhật Sino. Ông sinh tại Kyoto năm 1935, đã từng sống ở phía đông bắc Trung Quốc cho đến năm 1953. Năm 1961 ông tốt nghiệp Đại học Tokyo, Khoa Văn học, sau đấy trở thành nhà phê bình điện ảnh và chuyên nghiên cứu về điện ảnh Trung Hoa. Sau cuộc tương ngộ hơn 20 năm với Tezuka Osamu (手治虫) (một nghệ sĩ phim hoạt hình và manga của Nhật), ông bắt đầu đi vào nghiên cứu phim hoạt hình. Các tác phẩm chính của Jun Ishiko bao gồm “Lang thang xuyên điện ảnh Trung Hoa (漫步中國電影)”, “366 Ngày tại Thánh đường Điện ảnh(電影366日館)”, “Chuyện về các ngôi sao điện ảnh Trung Quốc (中國電影的明星)”, “Các ngôi sao của điện ảnh Trung Hoa – Nữ minh tinh (中國電影的明星-女優篇)”, etc


Phần dịch # 2, Đề tựa, trang 241-243

Tên Trương Quốc Vinh (Zhang Guorong) gồm ba âm tiết Hoa ngữ, là một cái tên rất phổ biến tại Trung Quốc Đại lục, nhưng không phải tại Nhật Bản. Trương Quốc Vinh, siêu sao đã được công nhận như một chàng trai quý tộc điện ảnh của Hong Kong, chính là Leslie Cheung. Tại Hong Kong, anh ấy sở hữu tiếng tăm lẫy lừng, và tại Nhật Bản anh cũng có một lượng fan hào phóng. Anh đặc biệt nổi tiếng giữa rừng các fan nữ. Lấy ví dụ, khi các bộ phim mới được khởi chiếu hoặc khi anh tổ chức các buổi hòa nhạc, fan của anh sẽ đến Hong Kong thành từng nhóm để ủng hộ anh.


Trong nền điện ảnh Hong Kong, chúng ta thấy những diễn viên như Chow Yun-fat Châu Nhuận Phát trong “A Better Tomorrow (英雄本色)”, Andy Lau Lưu Đức Hoa trong “Kawashima Yohiko (川島芳子)”, Tony Leung KaFai Lương Gia Huy trong “Ruan Lin-Yu (阮玲玉)”, Leon Lai Lê Minh trong “Comrades, Almost A Love Story (甜蜜蜜)” , Tony Leung ChiuWai Lương Triều Vỹ trong “Chungking Express (重慶森林)”, Jacky Chan Thành Long trong “Police Story (警察故事)”, và Takeshi Kaneshiro Kim Thành Vũ trong “Fallen Angels (墮落天使)”. Những ngôi sao nam điển trai này như các vì sao sáng trên bầu trời, đã làm điện ảnh Hong Kong trở nên thật thú vị, cũng như bành trướng thế lực các nhóm fan phim Hong Kong tại Nhật.

Kể từ khi bộc lộ tài năng, Trương Quốc Vinh luôn bước cùng các diễn viên Hong Kong đó, đóng trong nhiều bộ phim khác nhau với cùng tư cách một nam diễn viên chính mấu chốt, một kẻ biệt thân. Tuy nhiên, Trương Quốc Vinh khác với họ.


Đó là bởi vì Trương Quốc Vinh đã diễn trong các bộ phim của Đại lục Trung Quốc. Từ “Farewell My Concubine (霸王別姬)” năm 1993 đạo diễn bởi Chen Kaige Trần Khải Ca, “Temptress Moon (風月)” năm 1996 cũng của Trần Khải Ca, cho đến “A Time To Remember (紅色戀人)” năm 1998 đạo diễn bởi Ye Daying, ba bộ phim này đều là phim Trung Quốc [Chú thích : Trong cuốn sách này, Trung Quốc có nghĩa hàm chỉ Đại lục Trung Quốc]. Thêm vào nữa, trong các bộ phim của Hong Kong như “The Phantom Lover (夜半歌聲)” và “Shanghai Grand (新上海灘)”, anh đã diễn vai một người đàn ông thuần túy Trung Quốc sống vào những năm 30.

Đây là lý do tại sao tôi bao gồm Trương Quốc Vinh, một siêu sao Hong Kong, trong quyển sách này như một ngôi sao điện ảnh Trung Quốc.



Một số người có thể cho rằng một diễn viên điện ảnh chuyên nghiệp, bất cứ khi nào có cơ hội để diễn và miễn là người diễn viên thích kịch bản đó, anh ta sẽ nhập vai cho dù bộ phim ấy thuộc thể loại nào. Tuy vậy, kỹ năng diễn xuất của Trương Quốc Vinh là khác biệt so với những bộ phim giải trí anh đã tham gia trước đấy tại Hong Kong. Anh không phải loại diễn viên đẹp đẽ chỉ biết dựa dẫm vào gương mặt điển trai và sự nổi tiếng, thay vào đó anh có ý thức căng dây đàn và bầu cảm xúc tuyệt đối mạnh mẽ. Trong các bộ phim hành động, anh đóng những vai đòi hỏi anh phải lựa chọn giữa sống và chết, nhưng những vai đó chỉ hạn chế trong cuộc đời và cái chết của một tay xã hội đen hay cảnh sát trong các phim Hong Kong. Trong các phim Trung Quốc, chúng ta cũng thấy Trương Quốc Vinh diễn các vai đòi hỏi anh luận ra cuộc đời và cái chết, tuy nhiên, nó là cuộc đời được khởi nguồn từ nền lịch sử, chính trị, văn hóa, và các tập tục cổ xưa truyền thống đứng vững lâu đời hay kẻ mang mối cừu hận truyền kiếp của Trung Quốc trong chừng mực tương quan gần gũi, xóa bỏ cả không gian suy xét, khi mà cái chết luôn là cái chết của một anh hùng. Cho những ai đã lớn lên và trưởng thành từ môi trường phim Hong Kong, việc diễn xuất trong phim Trung Quốc sẽ chẳng khác nào phải thu hết can đảm để tham gia vào cuộc đấu với “các môn phái” khác.


Trương Quốc Vinh, anh đã bước vào cuộc tranh tài với các môn phái ấy, khiến tôi tin rằng anh diễn như thế không phải như một người con đất Hong Kong mà là với dòng máu Trung Quốc đang chảy trong huyết quản bản thân anh, phát tiết ra thành những kỹ năng diễn để hòa nhập vào vai một người Trung Quốc mà rõ ràng đó là con người đã bắt rễ sâu vào Trung Quốc Đại lục.


Có nhiều bài viết về Trương Quốc Vinh. Hầu hết chúng đều ca ngợi anh và biết thưởng thức đúng tài năng của anh từ viễn cảnh người hâm mộ, nhưng chưa có cái nào lưu tâm đến sự quan trọng và ý nghĩa của việc anh tham gia vào các bộ phim Trung Quốc.


Phần dịch # 3, Trương Quốc Vinh, đứng tại Thiên An Môn, trang 243-245

Trương Quốc Vinh sinh tại Hong Kong ngày 12 tháng 9, 1956. Anh là con út trong gia đình có 10 anh chị em. Ông nội và cha anh di cư từ Đại lục đến Hong Kong. Cha anh là một nhà may Âu phục danh tiếng. Với tài năng tinh tế vượt trội, ông đã từng may y phục cho bậc thầy phim rùng rợn huyền thoại Alfred Hitchcock, cũng như William Holden etc. Ông sở hữu một nhà may và xưởng may mặc lớn.


Năm 1995, để chào mừng sự kiện 100 năm điện ảnh, cuốn “Tự điển của điện ảnh Trung Quốc (中國電影大辭典)” đã được xuất bản bởi Nhà XB Tự điển Thượng Hải (上海辭書出版社)). Nó giới thiệu Trương Quốc Vinh như sau : “Nam diễn viên điện ảnh, ca sĩ, quốc tịch Quảng Đông, sinh tại Hong Kong. Năm 1976 tham gia cuộc thi truyền hình Asian Song Contest và thắng giải vô địch của Hong Kong (Chú thích này chỉ dịch lại đúng nguyên gốc mục bài. Thực tế, Leslie chỉ về nhì). Sau đấy anh ký hợp đồng và trở thành ca sĩ, diễn viên của hãng truyền hình. Anh xuất hiện lần đầu trong phim “The Exotic Dream of the Red Chamber” năm 1978. Vào những năm 80, nhận về những lời phê bình khen ngợi cho “Nomad”, “A Better Tomorrow”, “Rouge”, và “A Chinese Ghost Story” etc. Năm 1990, nhận giải thưởng Phim Hong Kong Nam Diễn Viên Xuất Sắc cho vai diễn trong “Days of Being Wild”. Liệt kê tất cả có 17 bộ phim anh đã tham gia cho đến phim “Farewell To My Concubine” năm 1993.


Khi Trương Quốc Vinh lên 10, Cách mạng văn hóa bùng nổ tại Đại lục Trung Quốc. Nó kết thúc khi anh đã 20. Gia đình họ Trương bị ảnh hưởng nặng nề từ cuộc Cách mạng Văn hóa. Theo lời Trương Quốc Vinh, sau khi rời Đại lục đến Hong Kong, cha của anh “có khả năng kiếm tiền, nhưng có lẽ vì sự thiếu niềm tin của ông vào Hong Kong, ông đã lấy tất cả tiền ông kiếm được tại Hong Kong về lại Trung Quốc. Và tất cả của cải của ông đều bị mất hết trong cuộc Cách mạng Văn hóa (xem theo “All About Leslie (張國榮的所有)” ấn hành bởi Trung tâm Sangyo Henshu Co,. Ltd. (產業編集中心), Tokyo, Nhật Bản)


Vì ước mong mãnh liệt của mẹ, Trương Quốc Vinh tiếp tục theo học tại Anh quốc vào năm 13 tuổi. Theo ý cha anh, anh học về dệt may tại trường đại học. Tuy nhiên, anh đã phải bỏ dở việc học và quay về lại Hong Kong sau khi cha anh đột quỵ do thói nghiện rượu nặng. Nếu cha anh không đổ bệnh, Trương Quốc Vinh có lẽ đã có thể tiếp tục việc học về dệt may tại Anh quốc và bây giờ có lẽ đã nổi tiếng trong lĩnh vực đó. Cha anh gọi anh về Hong Kong và điều này đã dẫn anh đến với một con đường hòan tòan khác trong đời. Tại Anh, anh từng đi hát, vì vậy sau khi trở về Hong Kong, anh đi thi và thắng giải cuộc thi hát. Năm 1977 là năm anh gia nhập vào thế giới giải trí. Tuy nhiên, anh không thật sự nổi tiếng cho đến khi ca khúc “Monica” phát hành năm 1983. Và mặc dù anh cũng có đóng phim, tài năng của anh vẫn chưa chín mùi.


Tại thời điểm đó, những người có ảnh hưởng nhất đến âm nhạc của Trương Quốc Vinh không phải là các ca sĩ nổi tiếng tại Hong Kong, mà là Hideki Saijo (西城秀树),Kenji Sawada (澤田研二) và Itsuwa Mayumi (五轮真弓) của Nhật Bản, đặc biệt là thần tượng của anh : Momoe Yamaguchi (山口百惠). Từ cuối những năm 70 cho đến đầu những năm 80, nền âm nhạc mới của Nhật được biết đến rộng rãi tại Hong Kong. Nhiều ca sĩ Hong Kong đã hát lại các ca khúc Nhật bằng cách chuyển lời bài hát Nhật sang lời Quảng và những ca khúc đó trở nên rất nổi tiếng. Trương Quốc Vinh cũng đã rất thành công qua ca khúc tiếng Quảng “Wind Continues to Blow”, một ca khúc nguyên bản hát bởi Momoe Yamaguchi. Sau đấy, ca khúc khác của anh là “Monica” đã được công nhận rộng rãi, anh trở thành một ca sĩ thần tượng. Nó cũng đồng thời là cánh cửa mở ra thế giới đẹp say đắm của một ngôi sao điện ảnh.


Vào tháng 10 năm 2000, Trương Quốc Vinh đã chào mừng Ngày Quốc Khánh tại Bắc Kinh. Tour diễn vòng quanh thế giới của anh bắt đầu vào tháng 08 tại Hong Kong. Trong nhiều năm, anh đã luôn mơ ước tổ chức các buổi hòa nhạc tại các thành phố lớn tại Trung Quốc Đại lục. Ước mơ của anh cuối cùng cũng trở thành hiện thực. Cuốn album chân dung “Leslie in China” được thực hiện từ loạt nhạc hội Passion Tour tổ chức tại Trung Quốc Đại lục của anh cũng đã có mặt trên thị trường (xuất bản bới Trung tâm Sangyo Henshu, Tokyo, Nhật Bản)



Đây là ấn phẩm gây cảm động nhất trong số tất cả những quyển album chân dung của anh. Trương Quốc Vinh đã rất chừng mực ôn hòa, như được ôm lấy bởi đất mẹ Trung Hoa trong một trạng thái tự nhiên nhất. Không chút hóa trang trên gương mặt, anh đi chân trần trên đất mẹ Trung Hoa. “Cho rất nhiều năm, giấc mơ được tổ chức các buổi hòa nhạc tại Trung Quốc cuối cùng cũng trở thành sự thật”, niềm hân hoan lặng lẽ của anh thấm nhuần trong từng trang sách. Tại Tây Hồ, trong thung lũng và dưới Thiên An Môn, Trương Quốc Vinh đã vô cùng hào hứng. Thông điệp anh gửi đến cho mọi người tại Trung Quốc cũng thật sôi nóng nhiệt tình : “Hãy cùng nhau bỏ qua những lá cờ màu đỏ, đây là một đất nước thanh bình với mọi người dân sống trong hòa thuận và hạnh phúc.”

--------------------------------------------

Cảm xúc về Trình Điệp Y của halam0501

Bài viết của halam0501


Đó là đêm trăng tròn của tháng trước . Ngày 1/12/2009 .

Khoảng thời gian này là lúc em đang dần mất đi mọi điều . Tất cả cứ như trôi tuột khỏi tầm tay mà không cách nào níu giữ . Tìm mọi cách huỷ hoại bản thân nhưng đều nhận ra mình không đủ nhẫn tâm . Dần dần , quãng thời gian ấy tự thân lại rút rỗng mình và nhìn thời gian trôi qua mà không rõ mình phải làm gì . Dù có tát thẳng vào mặt , bản thân cũng chẳng còn đủ sức để kêu đau . Lúc ấy , chính em đã phá huỷ mọi ràng buộc của mình với thế giới ảo ảnh mà mình dưỡng nuôi , vun đắp suốt hai năm dài với biết bao nước mắt , nụ cười . Mọi nỗ lực trong một phút chốc đều tự tay mình đập tan tành cả . Chỉ vì một hôm chợt nhận ra thứ mình trân trọng hóa ra chỉ là ảo tưởng của bản thân mà thôi . Cảm giác xa lạ với bản thân , với cả điều mình tin tưởng và ký vọng nhất . Suốt một quãng thời gian dài , hầu như không thể ăn ngủ cho giống một còn người nữa . Và đêm bật “Bá Vương biệt cơ” lên xem ấy là ngày thứ bảy liên tiếp không ngủ . Đêm ấy , dường như là định mệnh …


Hôm ấy chợt nhớ một câu trong quyển sách bản thân khá thích , nhân vật nam nói rằng “Trước đây rất lâu , tôi đã xem bộ phim này , nhưng tôi chẳng thích thú gì , bởi không khí trong phim quá nặng nề , u uất khiến người ta ngạt thở . Nhưng lúc này , tôi cần chính là thứ nặng nề , u uất như vậy ...” - Thật ra , vì câu nói này , tôi đã download bộ phim kia vào máy từ khá lâu , nó nằm trong máy lâu đến nỗi không hiểu vì sao biết bao lần HDD báo động mà vẫn không thể nào nhấn shift+del được . Âu là cái duyên …

Đêm ấy , tôi nghĩ , nếu cái u uất và nghẹt thở ấy có thể bóp chết con người mệt mỏi của mình lúc này thì tốt , cái cảm giác không động lực sống , không niềm tin chết mệt mỏi quá . Thế là giữa đêm lại bắt đầu bật phim lên xem .


Đây cũng không phải lần đầu bản thân xem “Bá Vương biệt cơ” . Thời còn học cấp ba , tôi có một cô giáo dạy sử rất giỏi , khi giảng về “Cách mạng văn hóa Trung Quốc” , cô đã chiếu một đoạn ngắn của bộ phim này và giới thiệu sơ qua về diễn viên Trương Quốc Vinh . Và , lần đó chính là lúc tôi tìm kiếm bộ phim này , chỉ đơn thuần vì đôi mắt người diễn viên trong đoạn clip kia đẹp quá , màu đỏ rực loang lổ của vệt trang điểm kia đã mấy năm rồi vẫn in đậm trong tâm trí tôi .

Ngày còn trẻ con , rất sợ những điều bi thương , sợ nó ảnh hưởng đến mình , sợ nó kéo mình xuống vũng lầy xúc cảm . Đến khi chính mình tự bước vào biển mênh mông của thất vọng nhân thế mới nhận ra rằng , nếu chút bi thương kia đủ đau đến làm mình tỉnh dậy thì cũng đáng giá biết nhường nào . “Bá Vương biệt cơ” và Trình Điệp Y của đêm định mệnh ấy là loại bi thương đó , ít nhất với tôi , ít nhất trong thời điểm “trắng” nhất đời mình .


Còn nhớ cảnh đầu tiên CC xuất hiện trong phim , ấy là phân cảnh Điệp Y và Tiểu Lâu chụp hình cho đoàn kịch . Con người ấy có lẽ không thể xem là vẻ đẹp tỏa sáng lung linh kiểu mấy cậu bé uke thời nay , nhưng từ anh ta toát lên khí chất dịu dàng ấm áp . Nhìn anh ta , bỗng thấy tim mình ấm lại . Thái độ , dáng điệu nhỏ nhẹ mơ hồ ấy làm tôi nhớ đến một fic chính mình từng viết về một shite kịch Noh đam mê sân khấu đến độ quên đi chính mình là ai . Để rồi càng xem về sau càng ngỡ ngàng khi nhìn thấy con người từ trong tưởng tượng của chính mình bước ra đời thực . Mình đã mơ về một shite đẹp thoát trần , đẹp vượt mọi ranh giới con người , giới tính , thực-ảo , đẹp đến độ người ta không dám nghĩ đến dục vọng … Rồi trước mắt mình đây , Trình Điệp Y của CC diễm lệ , rực rỡ , đẹp một cách hoang đường hiển hiện . Giấc mơ về vẻ đẹp vô biên , xóa nhòa mọi khái niệm của mình phút chốc bước vào thực tại . Ánh mắt ấy , nụ cười ấy , bước đi ấy , cái nhíu mày ấy … tất cả , tất cả khiến tôi rôi vào cõi mộng của sắc đỏ huy hoàng trong bộ trang phục Ngu Cơ .


Để rồi chính cái lộng lẫy ấy rơi vào bi kịch tự huỷ đau thương ngàn đời không thoát của vẻ đẹp . Người ta nói rằng thế gian này không ai hoàn hảo . Thế nên những vẻ đẹp hoang đường thế này đều buộc phải rơi vào bi kịch . Vì nếu không , thế gian sẽ tồn tại cái đẹp hoàn hảo , thế thì không còn là nhân gian nữa rồi . Bi kịch tình yêu của Điệp Y , của Ngu Cơ tôi đã viết , thế nên bây giờ cũng không cần dài dòng thêm . Thế nên chỉ nói vài điểm nhìn khác đã gây dấu ấn sâu đậm không dứt ra của tôi vào đêm đó .


Điệp Y chìm trong làn khói thuốc phiện , cảnh tượng ấy mới thật gợi cảm làm sao . Khung cảnh ấy , cái cách một vẻ đẹp phi nhân kia tự đọa đày mình , tự huỷ hoại mình , phút chốc trở nên mê màng kì lạ . Anh ta phả những làn hơi mơ ảo như nhả đi nỗi buồn của mình vậy . Trong làn khói ấy có cả thản nhiên , có cả tình yêu , có cả tỉnh mộng , có cả lãng quên … Đủ cả , tất cả chúng thật chậm , thật nhẹ phảng phất trên gương mặt đẹp và buồn tuyệt thế của CC . Gương mặt chìm trong làn khói xám buồn nhất em từng được thấy .


Và cảnh Điệp Y ôm thanh kiếm trở về với đôi môi nhòe nhoẹt sắc đỏ ghê người . Cảnh ấy ám ảnh làm sao . Có người bảo thứ đáng sợ đến như vậy sao lại khiến tôi xúc động run cả người . Không , làm sao ghê sợ được đôi mắt ấy , làm sao ghê sợ được sắc đỏ sâu tận tâm can kia . Đẹp như một đoạn solo violin thật sâu , thật dài của Paganini vậy . Cái cảm giác cả người run lên bần bật khi cây vĩ cứa trên dây đàn gào thét , xé nát tâm can người nghe . Vẻ đẹp của Điệp Y trong phân cảnh đó với em là như vậy .


Xem bộ phim này vào đêm ấy , em có được ba câu trả lời cho những câu hỏi em đã tự vấn mình nhiều , rất nhiều năm tháng trên cõi đời này .


Đầu tiên là khi Điệp Y cai thuốc phiện , anh ta điên cuồng đập nát mọi thứ , điên cuồng huỷ hoại tất cả . Khi ấy , Củng Lợi ôm choàng lấy anh ta dỗ dành như một người mẹ . Bất giác thấy lòng nhẹ nhõm . Hóa ra , biết bao năm kiếm tìm , cuối cùng trong cuộc đời , người ta cũng chỉ cần một phút chốc có ai đó cho vay đôi chút hơi ấm con người . Dù đó là một kẻ xa lạ , dù đó là người ta căm ghét , dù đó chỉ là chút thương hại mủi lòng … Không sao cả , ở hố sâu đen tối nhất cuộc đời mỗi người , chỉ cần 1 chút thôi , sự ấm áp , một mẩu nhỏ thôi , lòng thương , thì ít ra , vẫn đủ sức gượng dậy . Hóa ra , con người yếu đuối quá …


“Tại sao người ta phản bội nhau ?” - Câu hỏi này , tôi đã liên tiếp vấn mình trong suốt bao năm tháng dài vô vọng . Chỉ để nhận ra câu trả lời giản đơn trong phút chốc của phân cảnh đấu tố . Chẳng vì sao cả . Chúng ta phản bội nhau vì chúng ta là con người , thế thôi . Biện hộ rằng vì bảo vệ bản thân , vì áp lực của xã hội , vì sự ngu dốt của số đông ép ta đến con đường ấy … đều là ngụy biện và hèn nhát cả . Nhìn thẳng vào chính mình xem . Lúc nào cũng thế , trên bước đường của đời người , luôn có sẵn những ngã rẽ mà ở đó người ta buộc phải quay lưng với nhau để bước nhanh hơn , hay đơn thuần là để bước đi về một miền vô vọng không ai hiểu về đâu . “Phản bội” thì ra chỉ đến như vậy thôi …



Cảnh cuối cùng của phim , Điệp Y mỉm cười chọn lưỡi gươm kết thúc mọi điều . Biết bao lời nói đều sẽ không đủ để diễn tả xúc cảm của tôi khi xem phân cảnh ấy , nhưng chỉ một đoạn ngắn , rất ngắn thôi , Trình Điệp Y , con người từ giấc mơ của tôi đã cho tôi nhận thức trọn vẹn về một câu nói cứ mãi bâng khuâng : “Đời vẽ tôi tên tuyệt vọng , vì lỡ nơi đây nặng tình , từ đó , tôi chìm dưới mênh mông …”



Và , đêm rằm ấy , trăng soi vào giữa phòng , ngồi thinh lặng ngắm nhìn thứ ánh sáng bàng bạc mơ hồ lúc ẩn lúc hiện trên bầu trời nhuộm màu bóng tối , bất giác nghĩ đêm nay thật đẹp . Mọi thứ đều hư ảo đến kì quái : sắc đỏ bi thương , nét rạng rỡ u buồn , đôi mắt sâu như một niềm tuyệt vọng , con người tên Trình Điệp Y kia , và giấc mơ của chính bản thân về một vẻ đẹp không ranh giới … Tất cả , như một định mệnh sâu xa nào đó đã định sẵn từ trong quá khứ để rồi bước đến bên tôi khi tôi sắp chìm hoàn toàn vào bãi mông lung của riêng mình .








Leslie ah , cảm ơn anh nhiều lắm , vì đã xuất hiện vào thời điểm ấy trong cuộc đời em .





Tám ca khúc nhạc Hoa về tình yêu

Nguồn: Slantedmagazine
Tháng 11, 2010
Lược dịch: Tetehaykhoc25 @ DienAnh.Net


Plato từng nói rằng “Trong tình yêu, mọi người đều trở thành thi sĩ” và nhân danh tình yêu, chúng ta được truyền cảm hứng để sáng tạo ra những tác phẩm nghệ thuật, văn học và âm nhạc.

Trong số này, âm nhạc làm chúng ta bị lay động nhanh nhất, những ca từ và giai điệu gắn liền với những ký ức đặc biệt và những phút giây trong cuộc đời chúng ta.

Hãy cùng tôi bước vào chuyến đi du hành của ký ức, tái sinh lại tám ca khúc nhạc Hoa về tình yêu của những thần tượng nhạc pop không thể nào quên và thưởng thức “nỗi đau ngọt ngào” (R. W. Emerson)



6. Leslie Cheung (Trương Quốc Vinh), Chase (Truy)

Năm: 1995

Trương Quốc Vinh vẫn là một trong những thần tượng âm nhạc và phim ảnh được yêu thích nhất tại Hồng Kông. Việc anh tự sát vào năm 2003 đã gây ra một cú sốc rất lớn đối với cộng đồng người Hoa trên toàn thế giới.

Chase (Truy) là ca khúc được rất nhiều người yêu thích, nó được chọn làm nhạc nền cho bộ phim He’s a Woman, She’s a Man (Kim Chi Ngọc Diệp) sản xuất năm 1995. Bộ phim có sự tham gia của Trương Quốc Vinh và Anita Yuen (Viên Vịnh Nghi) – Ca khúc này đã đạt giải “Ca khúc trong phim hay nhất” tại liên hoan phim Hồng Kông.






MV Vietsub by tetehaykhoc25 ;)
http://www.youtube.com/watch?v=6gE0xPWnZXo


11 minh tinh cung xử nữ hoàn mĩ nhất

Theo chiêm tinh học thì trong 12 cung Hoàng đạo, người được sinh ra dưới chòm sao Xử Nữ luôn có 1 đặc tính khó nhầm lẫn, đó là những con người cầu toàn và luôn tìm kiếm sự hoàn mĩ tối ưu. Bài này vô tình mình tìm được, thấy hay hay nên dịch sơ lại, dành cho các minh tinh mình yêu thích (đặc biệt là 3 người đầu tiên ) - whitedaisy

Nguồn: http://womensky.blog.china.com/200804/2272084.html


Vĩnh viễn là hiện thân của sự hoàn mĩ – Trương Quốc Vinh (Leslie Cheung)


Không cần đến lời ca tụng của chúng ta thì anh ấy vẫn là hoàn mĩ, mắt mày đẹp như tranh vẽ, khí chất đa biến, giọng hát xuất sắc, kĩ năng diễn xuất tinh trạm, con người dạt dào tình cảm, từ cuộc đời mình anh ấy đem tới cho chúng ta một vở kịch hoàn hảo, trong tim của chúng ta anh ấy vĩnh viễn là hiện thân của sự hoàn mĩ !

Người đẹp bạch kim – Trương Mạn Ngọc (Maggie Cheung)


Khí chất của cô cao quí như bạch kim, sắc đẹp của cô thuần túy như bạch kim, sự sáng chói của cô mê hoặc như bạch kim, cô không ngừng biến hóa, cô không ngừng nâng cao, cô lúc nào cũng là hoàn mĩ, cô dùng những chuyển động của mình để nói chuyện với chúng ta và chạm vào lòng chúng ta, một cô gái vốn dĩ được sinh ra để làm một nữ nhân mĩ lệ ưu nhã.

Đóa hồng mùa thu – Ingrid Bergman


Cô là một nữ diễn viên vĩ đại cho đến tận thời khắc cuối cùng. Dáng vẻ đoan trang mĩ lệ, tự nhiên mà trở thành nhân vật đại diện cho hình ảnh người thuộc cung xử nữ, mọi kẻ hâm mộ điện ảnh trong thập niên 40 trên khắp thế giới đều nghênh đón người nữ diễn viên xuất chúng, duyên dáng như một đóa hồng đến từ đất nước Thụy Điển này. Phong cách biểu diễn thuần phác tự nhiên của cô đã lưu dấu lại trong lòng người xem bằng nhiều hình ảnh kinh điển trên màn bạc ! Cô đích thực là quí cô đệ nhất của kinh thành Hollywood.

Người tình cô quạnh – Keanu Reeves

Với người hâm mộ, đặc biệt là với các fan nữ, cho dù Keanu đang đóng loại vai nào, mạnh mẽ và đầy uy quyền ra sao, đôi nhãn thần thâm thúy lạc lõng đơn côi của anh luôn khiến lòng người rung động. Ngoại hình quyến rũ, khí chất thần tượng, nhưng cá tính lại là ngoại lệ, dường như anh chỉ thích hợp làm kẻ độc hành trong những chuyến hành trình bỏ lại thâm tình sau lưng. Tình cảm và tình yêu của anh, bất luận là dành cho gia đình, cho bạn gái hay cho ai khác, đều hé lộ một bí mật: chúng ta đã yêu phải một người tình cô đơn !!!

Quốc bảo nước Ý – Sophia Loren

Nữ diễn viên tuyệt mĩ nước Ý Sophia Loren xứng đáng là một quốc bảo, chất giọng đam mê và giàu mị lực hễ cất tiếng là động lòng người, phong thái và tài năng diễn xuất trác việt của cô đã được vinh danh trên ảnh đàn quốc tế xuyên suốt một nửa thế kỉ, tham gia hàng trăm bộ phim và được trao giải Thành tựu trọn đời của rất nhiều Liên hoan phim quốc tế, một nữ minh tinh sánh ngang với huyền thoại mơ mộng Marilyn Monroe.

Người tình nước Anh – Hugh Grant

Bạn đã từng bị lôi cuốn bởi đôi mắt xanh biết cười của anh ấy ? Nổi tiếng là “Người tình của nước Anh”, nam diễn viên trứ danh Hugh Grant giữ đúng phong độ của minh tinh xử nữ, cư xử tinh tế, xứng đáng là một quí ông với nụ cười văn nhã thuần chân, nét đẹp tinh khiết, khí chất cao quí và thanh lịch. Anh là nguồn ánh sáng làm khuynh đảo thế giới của các nữ nhân trên toàn thế giới.

Sức quyến rũ không tuổi – Richard Gere

Với mái tóc màu bạc, nụ cười duyên dáng lãng mạn ngọt ngào, mọi tính từ thanh lịch và gợi cảm hình như đều hội tụ trong người đàn ông điển trai này. Không lệ thuộc tuổi tác, ông vẫn mê hoặc hàng triệu người.

Hoàng tử mắt kính – Bae Yong Yoon

Trước khi Bae xuất hiện, một người đeo kính có thể được xem là điển trai. Tuy nhiên kể từ “Winter Sonata” với Bae Yong Yoon thủ diễn vai chính, mọi người mới vỡ lẽ một người đàn ông đeo kính cũng có thể quyến rũ đến thế nào. Anh rõ ràng sở hữu một nét đẹp nhẹ nhàng tươi tỉnh, có chiều khiêm tốn nhưng không lúc nào thôi khuấy động sự thích thú ở mọi người. Hóa ra là mẫu người như vậy đã giành được cảm tình yêu mến của toàn dân.

Người đẹp diễn – Shim Eun Ha

Cô là nữ diễn viên sẽ xuất hiện đầu tiên trong đầu của mọi đạo diễn khi chọn vai nữ chính, không chỉ sở hữu nhan sắc tinh khiết cô còn là một tài năng điện ảnh xuất sắc, được biết đến là một trong những nữ diễn viên giỏi nhất của Hàn Quốc xưa nay, một phiên bản quyến rũ như Juliet của Hàn Quốc. Hình ảnh cổ điển dịu dàng bên ngoài của cô ẩn giấu một năng lực dành cho hàng loạt các vai diễn nghệ thuật kinh điển khác hẳn nhau về mức độ, có thể gọi cô là diễn viên “tắc kè hoa” xinh đẹp bậc nhất của xứ Hàn.

Thiên chi kiêu tử – Tạ Đình Phong (Nicholas Tse)

Mặc dù luôn bị tin đồn vây bủa, mặc dù sự nghiệp phải đối mặt với một tương lai không chắc chắn, nhưng người ta có thể phủ nhận anh là một người may mắn ? Cha mẹ anh đều là đại minh tinh, anh sở hữu một ngoại hình quyến rũ, cá tính nổi loạn, sinh trưởng ngay giữa lòng trung tâm giải trí Hong Kong, từ khi chập chững vào nghề đã được những tên tuổi như Thành Long, Trương Quốc Vinh, Mai Diễm Phương hỗ trợ, tất cả đều khiến anh dễ dàng trở thành ngày Valentine trong mộng của 10 triệu trái tim cô gái. Khán giả thích Tạ Đình Phong và Trương Bá Chi, bởi vì ai nấy đều thích xem các người đẹp diễn xuất. Chân thành hy vọng anh sẽ có một tương lai tươi sáng trước mặt !!!

Kiện khang thiên hậu – Trần Tuệ Lâm (Kelly Chan)

Cô đích thị là thiên hậu của ca đàn Hương Cảng những ngày này, một trong “Thập giai kiệt xuất thanh niên” (10 người trẻ kiệt xuất) của Hương Cảng. Nhiều người hướng niềm tin vào cô, xem cô là thần tượng để noi theo bởi hình tượng của Trần Tuệ Lâm xuất hiện trước công chúng lúc nào cũng khỏe khoắn và diễm lệ.

***

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

Dễ thương waaá !!!

Video chương trình: 24-06-1988, Liên hoàn bào Trương Quốc Vinh



Con cái nhà ai mà vừa xinh, vừa đẹp, vừa dễ thương như thế lày





Click ảnh !!!
Captured by heobeo ^^

Thế giới âm nhạc Trương Quốc Vinh của tôi – Tối hôm ấy rực rỡ pháo hoa

Tên gốc: My Musical World of Cheung Kwok Wing - The Sparkle Of Fireworks On That Night
Link bài gốc (Eng): http://xoomer.virgilio.it/nguidett/sparkle.htm
Người dịch: heobeo @ DienAnh.Net





Tôi đã sớm quyết định tôi phải viết điều gì đó về anh. Tôi không làm thế ngay sau ngày Ngu nhân, mà tôi đợi 5 tháng sau, vào dịp tết Trung Thu trăng sáng.

Tin đồn rằng dịch SARS sẽ trở lại khi thời tiết trở lạnh tại Bắc Kinh. Tôi không biết liệu nó có đánh gục chúng ta đau đớn như cái lần cuối cùng nó xuất hiện hay không. Tôi đang ở Quảng Châu vào cái đêm hôm đó, khi mà virus bệnh dịch đang từ từ lan truyền khắp nơi. Kwok Leung gửi đến cho tôi một bức điện tín, vỏn vẹn chỉ để báo cho tôi biết anh đã kết thúc cuộc đời mình. Dĩ nhiên tôi nào tin anh ấy. Đó là ngày Ngu nhân mà.
Tôi không trả lời bức điện tín đó, bởi vì anh ấy đã lừa tôi từ trước hôm ấy. Tôi cho đó là một lời đùa giỡn tồi tệ. Hẳn là anh ấy đã uống say. Rồi thì Wong Lui gọi điện yêu cầu một cuộc phỏng vấn khẩn cấp. Tôi vẫn nói là điều ấy không thể nào xảy ra. Wong Lui nói tin này đã được xác định bởi Thông tấn xã Xinhua rồi. Tôi chết lặng người.


Vào một buổi tối cách đây nhiều năm, lúc đó tôi vẫn còn là một gã trai trẻ ngây thơ, và tôi vẫn chưa bị trục xuất khỏi trường Đại học Bắc Kinh. Tôi yêu ca khúc “Monica”. Nó thật mê ly và đó dường như là thứ âm nhạc đến từ thiên đường. Tôi vừa chia tay bạn gái và đốt cháy bản thân tôi trong khói thuốc xì-gà và bản “Monica” rộn rã. Tôi đã nghe đi nghe lại ca khúc này rất nhiều lần. Tôi đã nghĩ rằng cái anh chàng tên Trương Quốc Vinh này thật hoang dại và buồn. Bài hát đã giúp tôi nhìn thấy sự thật, và cho tôi một lý do để biết nâng niu nỗi đau.
Tôi muốn kể ra điều này vì tôi muốn anh biết tôi từng là fan của anh. Tôi không chối điều đó. Và cho đến ngày hôm nay tôi vẫn ái mộ anh. Anh là một kỳ tích, một cách huyền bí anh đã giúp tôi nhìn ra sự thật vào cái đêm thu lạnh lẽo năm ấy. Lúc đó anh đang ở trên đỉnh vinh quang, và mối tình của tôi thì mới vừa chấm dứt.


Đã 7 năm trôi qua kể từ cái ngày tôi rời trường Đại học Bắc Kinh, một buổi tối nọ tôi đã tổ chức tiệc mừng Trung Thu cùng một nhóm bạn tại nhà chị Lưu. Đại tỉ Lưu là một phụ nữ đến từ Đài Loan và chị ấy quen biết rất nhiều người trong ngành giải trí tại Hồng Kông và Đài Loan. Chúng tôi thường thích tụ tập trong khuôn viên nhà chị để trò chuyện và cười đùa cùng nhau. Chị nói với tôi rằng chị đã mời Leslie đến dự tiệc. Chị cho tôi hay anh vừa quay trở lại và đĩa ghi âm của anh nóng bỏng như một ngọn lửa tham tàn. Tôi đã rất phấn khích.

Họ đưa món cua ra và bữa tiệc tối đã được sẵn sàng. Vừa lúc đó thì Leslie xuất hiện. Mắt tôi sáng lên khi nhìn thấy bóng anh. Tôi nhớ một trong những cô bạn gái của tôi đã yêu Leslie đến điên cuồng, cô miêu tả anh dịu dàng như một cơn gió và đẹp trai tuyệt vời. Cô sẽ lịm đi trong mộng tưởng ngây ngất nếu có một ngày Leslie đến và chiếm hữu lấy cô. Thế là tôi nói, vậy thì tôi sẽ nhường cô cho Leslie.

Cách đấy một vài năm tôi có đi xem phim “Anh Hùng Bản Sắc” (A better tomorrow) với một cô gái tại một rạp chiếu bóng nhỏ ở Giang Tây. Chúng tôi thấy Leslie bước tới đối mặt với kẻ thù. Đột nhiên tôi chợt nhận ra mình đã xem bộ phim này một vài lần. Trái tim của chúng tôi nhói đau bởi vì sau đó anh ấy sẽ bị quân cường bạo giết chết. Diễn xuất của anh êm mượt, diễn thật tốt. Chúng tôi đã bị rung động sâu sắc bởi cái lối anh cười, cái cách anh quay đầu nhìn lại – tuyệt vọng mà dấu yêu.

Anh có bùa mê, sức quyến rũ, và gợi cảm tự nhiên. Các fan ái mộ của anh bị anh thôi miên và làm cho khuynh đảo. Tôi cũng là một người trong số họ.

Một vài bộ phim của anh đã chạm vào cõi lòng tôi sâu sắc. Những ngày đó anh trông giống như một thiên sứ hay cười, dõi theo nhất cử nhất động của tôi từ trên cao thiên giới. Anh có một sức hút bền vững, chậm rãi nhấm nháp qua suốt những tháng ngày tuyệt vọng của tôi. Sau đó tôi xem anh diễn trong “Bá Vương Biệt Cơ” (Farewell my concubine) và tôi nhận ra anh đã đi lên một tầng cao mới. Anh là ánh sáng của bộ phim, mỏng manh và êm mềm, quyến rũ hết thảy mọi người bằng nụ cười và tiếng cười của anh. Chẳng ngạc nhiên sao Trần Khải Ca bật khóc khi hay tin dữ của anh; ông ấy nói sẽ chẳng có một “Bá Vương Biệt Cơ” nếu đó không phải là anh. Tôi xem nhiều phim anh diễn, và có một số phim tôi đã quên tựa đề. Tôi không cần ghi nhớ tất cả những nhân vật anh đóng. Anh ở trong trái tim tôi và từ trong đó anh vươn ra, chạm vào các giác quan cảm xúc. Anh hiện diện ở mọi nơi mỗi khi tôi cần một phút giây âu yếm và êm ái vỗ về. Tôi thích cảm giác đó. Anh chết trong phim những sống mãi trong trái tim của chúng tôi.




Sắc đẹp của đại tỉ Lưu đã thắp sáng gian phòng, nhưng đằng sau chị là Leslie, một vẻ đẹp còn có phần gây sửng sốt và sáng chói hơn. Chị giới thiệu chúng tôi với nhau rồi ngồi sang bên quan sát các nhà âm nhạc Đại lục trao đổi ý kiến với các nhà âm nhạc của Hồng Kông. Chị nói, “Nhìn Leslie kìa! Một người đàn ông đã ngoài 40 mà vẫn đẹp cám dỗ đến nhường ấy, thật duyên dáng làm sao!”. Và chị nói đúng.

Có một người đàn ông luôn ngồi cạnh anh, đi theo từng bước chân anh một cách lặng lẽ. Chúng tôi đều biết chuyện tình của anh và tôn trọng điều đó, chấp nhận sự lựa chọn của anh như một sự việc bình thường.

Bữa tối được bắt đầu và sau một vài tuần rượu chúng tôi đã trở nên cởi mở thân thiết hơn. Từ trong phòng khách vang lên các ca khúc của phim “Bá Vương Biệt Cơ”. Leslie muốn chúng tôi bình luận. Chúng tôi đã đưa ra một vài tư ý theo cách dè dặt. Tất cả chúng tôi đều thích anh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Anh đã thể hiện vai diễn này thật thanh nhã và xuất sắc. Nụ cười của anh nơi dịu tinh thần và khiến chúng tôi thấy người lâng lâng. Chúng tôi đã gặp qua nhiều ngôi sao lớn, rất nhiều người trong số họ đòi hỏi được cư xử theo thứ hạng và cuối cùng chỉ để lại những cảm xúc xấu.


“Không đâu, là anh chị quá tử tế, anh chị phải thành thật với tôi chứ. Các anh chị đều là các chuyên gia.” Leslie đã nói với giọng khiêm nhường và ôn dịu.

Chúng tôi cười to và nói với anh rằng vẫn còn khoảng cách giữa chúng tôi và Hồng Công và Đài Loan.

Leslie nói, “Thành tựu của các anh chị trong một số lĩnh vực là tuyệt vời. Nhạc Rock 'n' roll của chúng tôi không cách gì bằng các anh chị.”

“Âm nhạc của anh rất tinh luyện” tôi nói, “mượt mà, như mặt gương hồ giữa trời thu, như tơ lụa căng bóng lên nước ngọc, thật thanh thoát và êm mềm”.

Ánh mắt của Leslie sáng lên. Không chủ định, anh quàng tay qua vai tôi, và tôi mơ hồ cảm nhận sức mê hoặc cám dỗ đang thoát ra từ con người anh. “Anh thực giàu chất thơ, anh Bing!” anh đã nói thế. Tôi chưa từng thích một người đàn ông nào nhiều như tôi thích anh vào đúng khoảnh khắc đó.


Tôi luôn khoe mẽ rằng tôi chưa hề ngủ với đàn ông sau 11 năm trời. Điều này thực sự là rất bất tiện, dĩ nhiên rồi, sau khi tôi khám phá ra thế nào là giới tính thứ ba. Nhưng trên thực tế tôi có quan hệ đồng giới kể từ khi gia nhập vòng tròn giải trí. Tôi không biết họ thiên về giới nào hơn, và không có gì bối rối giữa chúng tôi khi màn đêm buông xuống. Nhưng khi mặt trời lên và bình minh đến, họ vẫn thường quàng tay quanh lưng ôm lấy tôi. Tôi tỉnh dậy trong sợ hãi và hy vọng những gì đã diễn ra chỉ là một sự hiểu lầm. Nó nên là dấu hiệu của một cái gì khác. Nếu tôi không chống cự nổi sự cám dỗ đó, một trang đời mới của tôi sẽ mở ra. Nhưng đó không phải là thứ đời mà tôi mong muốn.


Nếu tôi gặp Leslie sớm hơn và thêm một vài lần nữa, tôi không biết liệu rồi chuyện gì sẽ xảy ra. Tôi chỉ biết rằng hiện giờ tôi yêu anh ấy, và tình yêu của tôi thăng hoa thành tình huynh đệ giữa những người đàn ông. Tôi luôn cho bản chất tôi là một con người gai góc và quyết đoán, gần như tôi sở hữu tinh thần thép của đàn ông. Dĩ nhiên, tôi không sợ những dị nghị, nhạo báng và chê cười. Và thực tế là, đồng tính là khuynh hướng của làng giải trí. Nhưng tôi ghét những gã trai lòe loẹt và thô bỉ. Leslie thì khác. Bên cạnh sức quyến rũ đầy mê hoặc, anh còn phô bày một vầng hào quang uy tín khác thường và điều này mang tới một ý nghĩa rất đặc biệt với tôi. Anh là nhật nhật, niên niên của tôi. Chất giọng của anh, hình ảnh của anh và ngôn ngữ anh nói ghi lại một thời quá khứ đã xa tôi từng trót quên lãng. Giờ tôi đang ngồi đối diện với anh, ôm anh, chụp hình cùng anh, cười với anh, nâng ly và trò chuyện, đột nhiên tôi khích động và đi đến quyết định: Những năm sau này tôi phải làm việc hăng hái hơn, chăm chỉ hơn, các fan ái mộ sẽ tìm đến tôi và trong cơn lay động của họ, họ sẽ thổ lộ với tôi rằng “ngày tháng của tôi được thêu dệt từ những ca khúc của anh”.


Sau đấy tôi đã làm một vài khảo cứu về nền nhạc pop tại Hồng Kông và Đài Loan. Tôi đi đến kết luận kỷ nguyên của Trương Quốc Vinh và Đàm Vịnh Lân là những năm tháng vàng của Hồng Kông. Kể từ đó mọi thứ đều theo đà xuống dốc. Tôi nghĩ họ là những siêu sao bền vững. Họ gây ảnh hưởng lên tôi và tôi ghen tị với những ai được soạn nhạc cho họ. Những con người đó đã được làm việc trong một môi trường tuyệt vời với một hệ thống tốt và các siêu sao xuất chúng.


Tối hôm đó Leslie và tôi đã nói chuyện thật nhiều.

“Làm thế nào anh có thể vượt trội trong cả hai lĩnh vực ca hát và diễn xuất ?” tôi hỏi.

“Chúng đều như nhau thôi” Leslie trả lời.

“Tại sao ?” tôi hỏi, và Leslie đáp, “Bởi vì chúng đều giống nhau.”

Cả hai chúng tôi phá lên cười. “Tôi chưa xem nhiều phim hay nghe nhiều ca khúc của anh”. Tôi nói với anh một cách chân thật.

“Điều đó không vấn đề gì. Tôi xem nó như một thành quả nếu các tác phẩm của tôi có thể gây ấn tượng với anh dù chỉ một chút.” Tôi nói với anh tôi sẽ ghi nhớ điều ấy.


Món cua có hương vị thực hấp dẫn. Chúng tôi thưởng thức chúng trong niềm hoan hỉ và say mê. Chúng tôi, cũng như món cua ngon, theo lối của riêng mình cũng đều bị sở hữu, cắn xé, nhai nuốt, và cảm thấy vô vọng. Chúng tôi cũng đều bị hoang phí. Tôi nói cho Leslie nghe cảm xúc của tôi và anh chẳng lấy làm ngạc nhiên chút nào. Anh chỉ cười một cách mệt mỏi và nói, “Tôi có một vài cảm xúc từ nhiều năm trước đây. Rồi anh đôi khi cũng sẽ nếm trải chúng.”

“Tại sao ?” tôi hỏi.

“Khi anh trở nên nổi tiếng, anh sẽ hiểu. Sau khi nếm trải thêm nhiều việc nữa, anh sẽ càng thấu hiểu hơn.”

“Làm sao anh biết được tôi sẽ trở nên nổi tiếng ?”

“Mọi người hiện diện tối nay đều sẽ nổi tiếng, anh không thấy điều đó sao ?”

Tôi lắc đầu không tin.

“Tôi đang già đi. Các anh, trẻ trung, rồi sẽ vượt qua.” Leslie nói với một nụ cười.

Một lần nữa tôi lại cảm thấy sức quyến rũ cám dỗ choáng ngợp đang gieo rắc lên khắp chúng tôi.

“Nhưng anh vừa mới trở lại, và đĩa ghi âm mới của anh quá là thành công”.

Leslie phá lên cười và nói, “Anh vẫn là người trẻ.”


“Rồi đây !” chị Lưu nói một cách nồng nàn với các vị khách. “Hãy lại đây cùng ăn bánh mì nướng ! Bánh nướng dành cho Leslie của chúng ta, cầu mong anh ấy sẽ mãi mãi trẻ trung và xinh đẹp thế này !”

“Tôi có thể viết nhạc cho anh không ?” tôi hỏi Leslie. Anh không nghe câu hỏi của tôi. Tôi lặp lại câu hỏi và nhận ra anh đã rời bữa tiệc rồi.


Trương Quốc Vinh không hát ca khúc nào của tôi. Cơ hội đã không đến. Mười ca khúc tôi viết dành cho Leslie bây giờ đã thành lưu vật của dĩ vãng, và công chúng sẽ chẳng bao giờ được thấy hay được nghe chúng.

SARS, Iraq và Trương Quốc Vinh: đó là thời điểm của chết chóc và qua đời. Cuộc đời ý nghĩa tìm thấy trong nỗi sợ và thất vọng đớn đau. Tôi đã không thể và không muốn viết về anh vào lúc đó. Nhưng bây giờ rằm Trung Thu lại đến, Leslie, tôi phải trao anh kỷ vật quí giá nhất theo cách của riêng tôi.

Chúng tôi đã dự tiệc tới khuya trong khuôn viên đó, nơi tôi được hạnh phúc. Leslie dễ tính. Tiếng cười và chất giọng trầm đầy quyến rũ của anh vang vọng khắp sân vườn. Tôi biết tôi không phải dạng người theo đuổi các ngôi sao, nhưng tối hôm đó tôi đã thấy tiềm tàng khả năng bị lôi cuốn đó trong bản thân. Rồi tôi nhận ra tôi sẽ chẳng bao giờ vươn tới được hình tượng mà anh đã đạt tới.

Tôi đã uống nhiều nhưng không biến mình thành trò ngốc. Tôi biết tôi đang trong trạng thái nghiêng ngả hơi men, có lẽ là biết trước cả khi tôi bắt đầu nâng ly nhấp rượu. Tối hôm đó bầu trời đầy ánh sao, các bạn thân của tôi cũng ở đó, và Leslie bùa mê lãng mạn cũng ở đó. Tôi thấy chúng tôi vui vẻ, chúng tôi cười đùa, và chúng tôi nơi lỏng tự do. Leslie đã hát thật đắm say và giọng hát của anh bốc lên mặt trăng như một làn khói. Tôi thấy pháo hoa bung lên không trung từ vai của Leslie, nhấn chìm chúng tôi, thơ thẩn vờn quanh trói lấy trái tim chúng tôi. Đời pháo hoa ngắn ngủi, nhưng là để dành cho một khoảnh khắc rực rỡ và phi thường, tôi tìm ra niềm an ủi. Đó là một cảm giác hạnh phúc cực kỳ tráng lệ và nhất thời sự tuyệt diệu của nó đã xâm lấn cả sự vô tận của bóng đêm.




Công trình xây dựng ngoài kia ngừng làm việc vào ngày lễ Trung Thu. Tôi không quen thuộc với sự tĩnh mịch này và tôi không thể ngủ. Tôi trở dậy, ra khỏi giường và viết cho anh. Tôi nhớ anh, Leslie. Cách anh hát và hình ảnh của anh vẫn ở lại với tôi, và giờ tôi hiểu cuộc đời và tình yêu cũng giống như pháo hoa, sức tỏa sáng của nó là thứ gì đó chúng ta tạo nên để vỗ về và bảo vệ cho chúng ta. Leslie, trái tim tôi rồi sẽ lại giăng đầy bởi mịt mùng đêm tối, cũng như bóng tối sẽ trở về cùng vũ trụ sau khi một vì sao băng đã lướt qua.

Chúng tôi đang già đi, còn anh thì vẫn thế. Leslie, tối hôm đó anh đã nói với tôi chúng ta cần phải nỗ lực hết sức mình cho mọi điều chúng ta làm. Tôi ghi nhớ và tôi nghe theo điều đó. Tôi chưa từng viết một bài viết nào như thế này. Leslie, anh đã kết thúc những tháng ngày đen tối và để lại một vùng trời lấp lánh đầy pháo hoa. Anh đang bắt đầu lại cuộc sống ở nơi nào ? Anh tự do tự tại khỏi những lo phiền, và trong khoảnh khắc pháo hoa lộng lẫy át trời sao, anh đang nhìn xuống chúng tôi lặng lẽ từ trên cao thiên giới. Cho dù chúng tôi đã hiểu ra tất cả hay vẫn còn lạc lối trong mất mát, hạnh phúc hay khổ đau, anh chưa bao giờ đòi hỏi lời hồi đáp từ chúng tôi.


2003.04.01 – 2003.09.08
- Lok Bing (nhà sản xuất âm nhạc, nhạc sĩ, nhà soạn lời)