Tìm kiếm bài trong Blog này

Thứ Bảy, 11 tháng 9, 2010

Phim Tri-star 96


...::Tri-star::...



Tên tiếng Anh: Tri-star
Tên tiếng Hoa: 大三元 (Da san yuan)
Tên phiên âm: Đại tam nguyên
Đạo diễn: Từ Khắc
Năm sản xuất: 1996
Thời lượng: 110 phút

Diễn viên:
Viên Vịnh Nghi
Trương Quốc Vinh
Lưu Thanh Vân
Trần Hào
Trần Cẩm Hồng
Giang Hân Yến
Thành Khuê An
.......


Credit: asianmediawiki.com & baidu
Posted by: [D]uck

Trailer:

YouTube Video
ERROR: If you can see this, then YouTube is down or you don't have Flash installed.
__________________





















P/S: Cha xứ mà xinh thế này thì chỉ chết mấy cô mất thôi :))

Leslie Cheung - Một ngôi sao và tâm hồn nghệ thuật của anh

Source : Leslie Cheung cyberworld
Eng-trans : Sako
Viet-trans : heobeo @dienanh.net


Phỏng vấn với Wada Emi

Chị có thể kể về lần gặp mặt đầu tiên của chị với Leslie trong “The Bride with White Hair” (Bạch Phát Ma Nữ Truyện) năm 93 khi chị phụ trách phần phục trang cho phim không ?

Đến giờ tôi vẫn cảm thấy khó lòng xem lại được bộ phim này. Bởi vì trường cảnh cuối cùng của bộ phim luôn gợi nhắc tôi về lần gặp gỡ đầu tiên đó của tôi với cậu … Cậu ấy trông rất giống Mori Masahiro. Đó là ấn tượng đầu tiên của tôi về cậu ấy. Cậu mặc một chiếc áo len cũ với quần jean, cũng không phải là đồ mới, khoanh tay lại và đứng tại góc phòng. Cậu ấy đã rất thích các trang phục tôi thiết kế cho cậu. Sau đấy cậu hỏi tôi, “Vậy còn kiểu tóc của em thì sao ?" và tôi đề nghị sẽ che bớt các đường nét khuôn mặt cậu bằng tóc. Cả cậu và đạo diễn Ronny Yu đều thích đề nghị này và thực hiện ngay. Kiểu tóc che bớt khuôn mặt của cậu ấy có hai mục đích chính, một là để xóa đi hình tượng cũ của Leslie, và điều thứ hai là để tăng tính tò mò cho khán giả, khiến họ trông chờ được nhìn ngắm gương mặt của cậu ấy nhiều hơn. Thực tế, tại buổi công chiếu, các khán giả đã náo động hết cả lên, và họ gào to “Cho tôi thấy mặt của anh đi ! Leslie”. Từ lúc đấy, Leslie thường đến hỏi ý kiến tôi về các vai diễn và các buổi hòa nhạc. Thỉnh thoảng, cậu ấy mời tôi đến buổi biểu diễn và tặng tôi đĩa CD nữa, cứ dần dà như thế, cậu ấy liên lạc với tôi thường xuyên hơn và chúng tôi trở nên thân thiết với nhau lúc nào không hay. Chúng tôi thường tán gẫu và đi ăn cùng nhau mỗi khi gặp nhau ngoài hải ngoại hay đã hẹn trước. Cậu ấy luôn trông rất thư giãn và luôn nói ra cảm xúc thật của mình. Cậu ấy cũng có vẻ thích tán gẫu với tôi. Tôi nghĩ cậu ấy đã tự dựng nên cái gọi là “Ngôi sao Leslie Cheung”.

Thêm nữa là, “cái khe hở” giữa bản thân cậu ấy và Ngôi sao Leslie ngày càng có vẻ rộng ra cho đến khi không kiềm chế được nữa. Cậu ấy đã nói là cậu sẽ bỏ nghiệp diễn viên, sẽ không xuất hiện nhiều trước công chúng nữa. Leslie là một con người luôn sống vì mục đích nghệ thuật, bản chất của cậu ấy là như vậy. Cậu rất kính trọng đạo diễn Peter Greenaway. Nhưng cậu không thể nào giống như ông ấy được. (ko hiểu ý này lắm ... :/)


Chị đã được đề nghị làm nhà thiết kế trang phục cho bộ phim đầu tay do anh ấy đạo diễn, đáng lý đã được khởi quay vào năm ngoái, có đúng không ?

Tôi nghĩ sẽ có rất nhiều nhân viên và diễn viên sẽ cảm thấy vô cùng hào hứng khi được cộng tác trong bộ phim đầu tay của Leslie. Mặc dầu vậy, vẫn có nhiều nhà sản xuất muốn cậu ấy xuất hiện với tư cách là diễn viên và ca sĩ hơn. Và sự thật là hầu như không có ai ủng hộ cậu trở thành đạo diễn tại Hong Kong. Khi Leslie lên quyết định làm phim, cậu ấy đã phải đấu tranh tư tưởng một mình. Cậu ấy đã cố gắng rất nhiều chạy qua bên này, lao về bên nọ nhưng vẫn rất chu đáo ân cần với mọi nhân viên và diễn viên. Bộ phim được lên lịch quay tại đại lục. Cả dàn đội ngũ nhân viên và cast đến từ Trung Quốc, Hàn, Đài Loan và Nhật. Những người này đều đã từng cộng tác với Leslie trước đó nên đã ủng hộ cậu hết lòng, và thế là dự án được bắt đầu. Tiếc thay, không có ai đến từ Hong Kong cả. Cá nhân tôi đoán là cậu ấy đã thương thảo với một nhà điện ảnh Hong Kong, nhưng họ không dàn xếp thỏa hiệp được với nhau.


Chị có tham gia vào bộ phim với tư cách là nhà sản xuất không ?

Có chứ, tôi đặt cược vào bản thân Leslie dù rằng tôi chưa hề biết gì về khả năng đạo diễn của cậu. Tôi đã sẵn sàng bắt tay vào việc vẽ thiết kế trang phục. Cũng khó để vận động tiền cho bộ phim vì Leslie không xuất hiện với tư cách là diễn viên trong phim. Anh Zhong Usong từ Hàn Quốc được chỉ định đóng vai chính. Tựa đề phim vẫn chưa được quyết. Kịch bản là một câu chuyện nguyên bản. Nền bối cảnh của câu chuyện sẽ cũng thời điểm với bộ phim “Springtime in a Small Town” (Tiểu thành chi xuân) của Điền Tráng Tráng. Cậu ấy cho tôi xem hơn mười cuốn phim miêu tả về giai đoạn này để cùng lấy thêm dữ liệu. Với tư cách là diễn viên, ca sĩ và là một ngôi sao giải trí, tôi tin tưởng Leslie sở hữu một tài năng rực rỡ. Tôi nghĩ Leslie đã góp phần tạo nên thành công và danh tiếng cho Trần Khải Ca và Vương Gia Vệ. Dĩ nhiên tôi đánh giá cao các vai diễn của cậu ấy. Tuy cậu ấy không nói ra nhưng tôi đoán là cậu luôn muốn giành được thật nhiều giải Nam diễn viên xuất sắc đấy.

Kể từ “Days of being wild” (A Phi chính truyện), cậu chẳng nhận được thêm giải nào từ Viện phim Hong Kong nữa, mặc dù có rất nhiều đề cử. Cậu ấy cũng hay lận đận về đường giải thưởng !!


Tôi được nghe rằng Leslie là một diễn viên chăm chỉ. Ví dụ như anh ấy thường nỗ lực rất nhiều trong việc học phát âm và sử dụng ngôn ngữ để hoàn thiện cho vai diễn của mình trở nên hoàn hảo. Chị nghĩ sao ?

Vâng, cậu ấy thực sự là một người rất nghiêm túc. Nếu cậu ấy là người vô trách nhiệm dù chỉ là một chút thôi thì tôi đã có thể nói với cậu rằng cậu không cần phải để ý đến các giải thưởng làm gì, nó là duyên phận và cứ thế. Nhưng tôi lại không thể nói thế được … Bởi vì tôi biết rõ là cậu ấy đã luôn cố gắng làm tốt hết sức mình như thế nào. Tôi không biết phải giải thích như thế nào về Leslie, nhưng cậu ấy dường như giống một cậu học trò luôn thích làm hài lòng giáo viên cho cậu bài tập về nhà vậy. Thành thực mà nói, thật tàn nhẫn cho một người tốt lành khi người ấy làm công việc về sáng tạo nguyên bản (tức ý chỉ công việc sáng tạo mới mẻ hoàn toàn, ko copy theo lối mòn của bất kỳ ai). Leslie đôi khi hay hỏi ý tôi về công việc của cậu ấy một cách bẽn lẽn “Thế cái này thì sao hả chị ?”. Tôi thường khá rộng rãi trong việc đánh giá cậu. Nhưng có một lần, tôi đã cho cậu một ý kiến khắt khe không hề nương tay … Tôi không bao giờ có thể tưởng tượng được là cậu ấy đã đi mất rồi !


Có rất nhiều lời đồn đãi về nguyên nhân dẫn đến sự ra đi của anh ấy. Tôi nghĩ độ tuổi 46 là đã quá đủ chín chắn để có thể chết vì tình. Chị nghĩ như thế nào ?

Cậu ấy lúc nào cũng y hệt như thế, như con người cậu ấy vẫn vậy, và hẳn là điều này đã vượt qua rào cản tuổi tác thật của Leslie. Tôi đã gặp cậu ấy lần cuối … Cậu ấy sẽ xuất hiện trong phim “Sayonara Tsuka” của đạo diễn Yukisada Isao. Tôi cũng là nhà thiết kế của phim. Tôi đo kích cỡ người của cậu ấy, lần đầu tiên sau bộ phim The Bride with White Hair. Và tôi bất ngờ làm sao khi thấy các số đo của cậu không hề thay đổi một cm nào kể từ lúc đó, một thời gian dài như thế. Cậu vẫn cứ trẻ trung như vậy kể cả khi cậu quyết định sẽ trở thành đạo diễn. Cậu ấy cười nhẹ với tôi, và rằng kể cả bây giờ cậu vẫn có thể đóng cảnh phim khỏa thân được đấy, và cậu chỉ mỉm cười vào đúng khoảnh khắc ấy thôi. Thực tế, cậu ấy đã 46 tuổi rồi. Nhưng cậu ấy lại chẳng thay đổi gì cả từ cảm xúc cho đến số đo cơ thể của mình, vẫn cứ y như ngày cậu mới đôi mươi .


Tôi nghe nói là đạo diễn Từ Khắc muốn làm phim với Leslie.

Dù có rất nhiều lời mời cậu ấy đóng phim, nhưng cậu ấy đều từ chối hết thảy để chuẩn bị cho bộ phim của riêng mình kể từ tháng 3 năm ngoái. Nhưng kế hoạch làm phim của cậu gặp nhiều trở ngại. Cậu ấy nói với tôi là cậu không ngủ được vì cơ thể đau đớn do căng thẳng và stress quá độ gây ra. Tôi từng nhận được một cú điện từ cậu vào lúc nửa đêm, và nói rằng cậu không tài nào chợp mắt được. Leslie chuẩn bị cho ngôi nhà của cậu từ 2 năm trước sao cho giống với nhà của một đạo diễn. Cậu ấy muốn khoe nó với tôi. Tôi được mời đến đó lần cuối là vào dịp Tết Nguyên Đán. Vào lúc đó tôi đã nói “Leslie, ở trong nhà này, cậu không thành đạo diễn được đâu. Đây không phải là nhà của các tay sáng tác làm nên một bộ phim, tuy nhiên, nó lại là nhà của một diễn viên đang đóng vai đạo diễn đó.” Ngôi nhà của một người làm phim là phải bừa bãi với đủ các mẩu giấy ghi chú. Các hồ sơ tiến hành công việc và các tập tài liệu cũ phải chồng đống lên nhau như mớ bòng bong ở đây và ở kia trong căn nhà. Nó không bao giờ trật tự ngăn nắp, như nhà của cậu được. Căn nhà dường như là của một người đang viết lại các hồi ức. Theo lời của cậu ấy thì căn nhà được thiết kế bởi William Chang.

Tôi không muốn nghe và tôi cũng không muốn hỏi tại sao cậu ấy đến khách sạn Mandarin, tại sao cửa sổ trong cái khách sạn đó lại mở. Khi chúng tôi gặp nhau tại Khu trung tâm, chúng tôi từng gặp nhau tại khách sạn Conrad. Cửa sổ của khách sạn này không mở … Với bất cứ giá nào … Tôi vẫn sẽ vui nếu được thấy cậu có thể hoàn thành bộ phim đấy dù nó có thành công hay không. Tôi thực sự muốn nói với cậu ấy rằng “Leslie à, cậu làm được rồi !"


Kinema thực hiện

Tựa bài gốc : Leslie Cheung as a Star and his Art-mind.

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

Photos: Leslie & Danny Chan Trần Bách Cường

Ca ca cùng Mai Diễm Phương và Trần Bách Cường là bộ 3 "tam kiệt" của làng nhạc trẻ HK thập niên 80. Họ đều nổi tiếng là những ca sĩ trẻ tài năng, nhưng lại có cuộc sống đời tư phức tạp và đầy sóng gió... Từng người lần lượt ra đi, nay lại hội tụ với nhau nơi thiên đàng. R.I.P



Thập niên 80 thực ra còn có Alan Tam Đàm Vịnh Lân cũng là 1 ngôi sao sáng chói. Có điều fan Ca ca hông có cảm tình mấy với fan của lão Đàm =))


Tiếp ảnh Leslie và Danny :)













Posted by: beforsure & heobeo
Xem loạt hình đầy đủ hơn: CLICK

Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010

Leslie Cheung – Chỉ có một trên cuộc đời

Chưa bao giờ từng có cụm từ “Tứ Đại Thiên Vương” hiện diện trong các kỷ nguyên hoàn toàn thuộc về Leslie bởi vì chỉ có một và duy nhất một “Vị Vua” độc tôn mà thôi.


Tháng 12, 1996 tại Hương Cảng Thể Dục Quán (Hong Kong Coliseum), ngôi sao tỏa sáng này lại xuất hiện trở lại trên sân khấu để làm nên cuộc cách mạng thầm lặng của riêng anh làm rúng động mọi trái tim người hâm mộ.

Chúng ta không cần phải mất thời gian để tìm hiểu vì sao anh lại muốn quay trở lại bối cảnh nền âm nhạc. Suy cho cùng, sẽ là một cuộc đấu tranh tư tưởng khó chịu biết nhường nào khi người nghệ sĩ tài năng và thu hút đến ám ảnh như thế lại phải sống phía sau những tràng pháo tay và bị lãng quên mãi mãi.

~ Bazaar (Đài Loan), tháng 5-1998
~ Leslie Cheung - The Only One In the World



Thượng Hải, Trung Quốc. Tiết trời lạnh. Một vài đám mây mưa băng giá đe dọa, lững lờ trôi trên bầu trời. Ye Da Yin, nhà đạo diễn người đại lục, đang thực hiện việc bấm máy cho bộ phim “A Time To Remember” (Hồng Sắc Luyến Nhân). Để hoàn thành một cảnh quay dài 3 phút, Leslie đã phải chịu đựng cơn đau do nước mưa giá buốt như băng trút xuống đầu và cơ thể anh. Sau một take quay, đầu anh đã bị nhức nhối và tê cóng. Chuyện cực khổ này không phải là lần đầu tiên đối với Leslie, anh đã phải chịu đựng điều tương tự trong quá trình quay tác phẩm "Happy Together" (Xuân Quang Xạ Tiết) của đạo diễn Wong Kar-wai (Vương Gia Vệ). Leslie bay đến xứ sở Argentina xa xôi, và ngay phân cảnh đầu tiên anh đã phải quay một cảnh khó, thể hiện đam mê nồng nhiệt với Tony Leung. Hậu quả của thực phẩm kém chất lượng ở đây đã khiến anh bị nhiễm khuẩn trong suốt thời gian dài. Nhưng anh vẫn tập trung tâm trạng vào mọi niềm vui và nỗi buồn của nhân vật, và nỗ lực khắc họa nên một chuyện tình đồng tính êm mượt nhất.

Nếu không phải vì nỗi ám ảnh của anh đối với phim ảnh, có lẽ anh đã chẳng bao giờ phải chịu đựng những công việc cực khổ như vậy. Anh mỉm cười với tôi bằng đôi mắt ướt át gợi tình, và nói “Công việc càng khó khăn, áp lực bạn phải chịu đựng là càng lớn.” Vậy là anh đã sẵn sàng để chịu thử thách cho mức hạn kế tiếp của Leslie. Năm tới anh có thể sẽ đến dãy Himalayas với một đạo diễn người Đức để làm một bộ phim tráng lệ (where, where, sao ko thấy ca ơi ? )


Việc Leslie quay trở lại làng âm nhạc không còn là tin tức mới mẻ. Chủ đề gần đây nhất về anh là album tiếng Quan Thoại vừa mới được phát hành. Tuy vậy, trong suốt buổi phỏng vấn hiển nhiên có thể thấy là anh muốn dành nhiều không gian hơn để nói về nghiệp diễn.

Bạn biết đấy, thời gian một người diễn viên có thể tồn tại trên màn bạc là có giới hạn. Tôi không hy vọng mình vẫn còn diễn khi tôi đã về già. Tôi chưa bao giờ phủ nhận tôi là người theo chủ nghĩa yêu bản thân cực đoan. Một con người sợ mình bị già đi là chuyện rất chi bình thường mà. Đối với tôi, nếu một ngày nào đó tôi già đi, phải phơi bày hình tượng già nua của mình trên màn ảnh, điều đó sẽ làm tôi cảm thấy không thoải mái. Vì vậy, khi tôi quyết định theo đuổi nghiệp điện ảnh đến cùng, tôi nhắm tới cái đích tôi sẽ trở thành đạo diễn. Tôi hy vọng một ngày nào tôi có thể làm ra một vài thứ gì đó thuộc về riêng tôi.


Đấy không phải là những lời hứa suông. Khi Leslie còn trẻ anh đã học Thiết kế Thời trang tại Anh Quốc. Thế nên anh sở hữu một sự nhạy cảm tốt, đáng kinh nể về mỹ học. Điều này có thể được nhìn thấy qua phong cách ăn mặc thường ngày của anh. “Tôi đã qua thời kỳ chỉ ưa chuộng các nhãn hiệu thời trang nổi tiếng rồi.” Anh chuyển hướng sang các bộ trang phục đen của Yohji Yamamoto. “Ngày trước, nếu tôi không dùng đồ của Giorgio Armani, Gianni Versace, Donna Karen, Ralph Lauren hay Prada được thiết kế bởi các nhà thiết kế hàng đầu, tôi sẽ cảm thấy như bị thiếu hụt khoản thời trang sành điệu. Bây giờ mọi sự đã dễ dàng hơn, vì tôi chỉ mặc đồ Esprit do chị Brigitte Lin đảm bảo thôi." Anh nhún vai và bẽn lẽn cười.


Nói về phong vị thường ngày, có một ngôi sao Hong Kong nổi tiếng từng nói rằng anh ta muốn một ngày nào đó có thể được sống một cuộc đời như của Leslie. Cuộc đời đó là như thế nào? Ngay cả Leslie cũng không thể trả lời. Trong buổi hòa nhạc năm 96, Leslie đã hát tặng bản “Ánh trăng nói hộ lòng tôi” để thể hiện lòng biết ơn của mình với người bạn lâu năm, anh Tong. Chưa bao giờ có một ai khác giữa rừng nghệ sĩ Trung Hoa lại có thể làm cho khán giả cảm động bằng bầu không khí tao nhã chân thật như anh. Anh, con người thật Leslie, vẫn hoàn toàn tỏa sáng và sinh động ngay cả trong đời thực, một con người chân thành, đam mê và không biết sợ. Sau sự kiện đó càng có thêm nhiều đàn ông và phụ nữ phải điên lên vì anh.


Leslie nói anh không thể ngừng tự đặt bản thân vào thế chịu nhiều áp lực và bị trầm cảm trong công việc. Vì vậy anh luôn cố gắng hết sức để có thể thư giãn và sống cuộc sống thanh thản bên ngoài công việc. Leslie không có nhiều bạn bè trong ngành giải trí. Những người nổi tiếng, như Gong Li (Củng Lợi), Maggie Cheung (Trương Mạn Ngọc), Anita Yuan (Viên Vịnh Nghi) và Brigitte Lin (Lâm Thanh Hà) là những người bạn thân nhất của anh. Tony Leung (Lương Triều Vỹ) và Carina Lau (Lưu Gia Linh), đôi uyên ương này là những người bạn hợp cạ nhất trên bàn mạt chược . Thường xuyên tập thể dục trong phòng tập cá nhân của riêng anh, anh chưa bao giờ phá nguyên tắc để ra ngoài và thử sử dụng các liệu pháp “giữ mãi tuổi thanh xuân”. “Hiện giờ tôi không cần lo lắng về tiền bạc, tôi có đủ tự do để chọn lựa cách sống mà tôi thích. Nhiều người hỏi rằng, làm sao trông tôi vẫn quá trẻ trong khi đã lớn tuổi như thế này ? Ngoài tính di truyền (cô chị gái 60 tuổi của anh trông chỉ như mới 40), yếu tố quan trọng nhất là một liệu pháp cân bằng và thanh thản cho tinh thần."


Sưu tầm đồ cổ là một trong những sở thích của anh. Điều này bắt đầu từ khoảng thời gian anh quay “He’s A Woman, She’s A Man” (Kim Chi Ngọc Diệp). Tòa nhà trong bộ phim được trang hoàng theo phong cách cổ điển Pháp của những năm 30. Ảnh hưởng từ nhà chỉ đạo nghệ thuật nổi tiếng William Chang, anh bắt đầu chú ý đến các vật dụng trang trí và họa phẩm kiểu cổ phương Tây. Sau khi quay bộ phim "Farewell My Concubine" (Bá Vương Biệt Cơ), anh chuyển sang hứng thú với các đồ cổ Trung Hoa. “Người Trung Quốc nên biết quý trọng hơn về những gì thuộc về đất nước và dân tộc mình.” Vì vậy khi có thời gian anh hay đến các cuộc đấu giá hoặc lân la tới các tiệm bán đồ cổ để bắt chuyện và làm quen với các ông chủ và chuyên gia. Tình gia khách càng thắm đượm trong hương vị của trà. “Sau đó, thường tôi luôn được giảm giá ít nhất 50%!” Anh lén thể hiện một biểu cảm rất hiếm gặp ở anh. Anh đang hài lòng rằng anh đã học được nguồn tri thức dồi dào về lịch sử trước khi anh nhận ra điều đó. Ít nhất bây giờ anh cũng có thể nhìn ra sự khác biệt giữa một bức tranh trị giá $1,000 và bức trị giá $10,000.


Leslie nói rằng một ngôi sao thành công thực sự là người học được cách thưởng thức cuộc sống tràn đầy phong vị, và biết phán xét khi nào nên nắm bắt và khi nào nên từ bỏ. Tôi có thể nhận thấy rõ là anh liên tục kiểm tra và thử dụng trên mọi chi tiết cũng như đường nét ánh sáng trong suốt buổi quay video ca nhạc MTV của anh để bảo đảm về chất lượng hình ảnh. Công việc được tiếp diễn từ tối cho đến sáng. Cởi bỏ chiếc mặt nạ tại nơi làm việc, anh có thể để ngực trần, tán gẫu với mọi người trong khi hóa trang, hay tranh giành vài chai nước ngọt, rau quả với người khác và đùa giỡn với họ trong khi đôi chân anh thư thái để trên mặt bàn . Trước khi rời đi, anh đã tặng cho cô gái trẻ làm công việc lau dọn phim trường một quả trứng khủng long được nhập khẩu từ Nhật Bản, như một món quà để cảm ơn cho sự chăm chỉ của cô bé.


Không cần biết Leslie yêu đàn ông hay phụ nữ, ít nhất, đối với chúng tôi - những người đắm chìm trong thế giới tài năng nghệ thuật tuyệt vời của anh, chỉ cần được ngồi cùng nhau và thậm chí thành người “bị hút thuốc lá thụ động” trong cùng một căn phòng với anh cũng đã là một niềm vui lớn.

./.

Source

Thứ Sáu, 3 tháng 9, 2010

Nghe anh nói về tình yêu


nguồn bài: lesliepillow
nguồn ảnh: lesliecheungdreamworld, lesliesky.yeah.net
dịch và edit : suck



Trong buổi ra mắt vở kịch này.
Caca trong cuộc phỏng vấn với đài phát thanh Metro Radio vào 5/5/2000 nhân dịp hoàn thành vở kịch nói “7 năm và 3 ngày”

P: Làm thế nào mà một mối tình kéo dài 7 năm lại có thể bị xao động vì một cô gái mới quen được có 3 ngày? Liệu rằng trong việc đánh giá một mối quan hệ, thì yếu tố thời gian có ý nghĩa gì không, Caca?
L: Tôi nghĩ là có ý nghĩa chứ. Tôi đã từng nói trước đây, khi bạn nghĩ về quá khứ, trong suốt 7 năm trời, đã có rất nhiều kí ức đẹp hoặc cũng có thể là lúc này bạn còn đang sống trong nó, bạn có cảm giác mình là người chiến thắng. Thế nhưng, có một cảm giác mà không thể cưỡng lại, đó chính là SỰ TƯƠI MỚI! Đúng! Chỉ có 3 ngày thôi, tất nhiên, nhưng nó giống như là bạn vừa khám phá ra một châu lục mới vậy, bạn thấy cô ấy quá hấp dẫn, vậy thôi. Tôi nghĩ nó giống như là…Hãy thử lấy 2 chai rượu ra để làm ví dụ, tôi nghĩ 3 ngày giống như là một chai rượu mới ủ, đó là một chai rượu bình thường, 7 năm thì giống một chai rượu vang đỏ lâu năm, nó rất tuyệt. Anh hiểu ý tôi không? Nếu anh… không cần nói về việc anh phải chịu đựng cô ấy bao nhiêu, thay vào đó, dù 2 người đã sống với nhau trong một thời gian dài đến vậy, đến bây giờ mà vẫn còn bên nhau, như thế anh đã là người chiến thắng rồi.

P : Nếu lấy rượu ra để so sánh, thì chỉ những người sành rượu mới biết thưởng thức chai rượu vang đỏ 80 năm, còn với những người trẻ, tuổi chỉ từ 20 đến 30, có lẽ họ không biết cách dùng loại rượu lâu năm này.
L : Nếu vậy, họ phải uống bia hay một loại nước tăng lực nào đó.

P : Có phải ý anh muốn nói những mối quan hệ lâu dài thì không phù hợp với những người trẻ tuổi?
L : Hoàn toàn không. Mỗi người mỗi khác. Câu hỏi của tôi là: ai có thể cưới người yêu đầu của mình, hoặc có thể chỉ cưới một lần trong đời! Cho nên họ phải thử trước xem liệu họ có thể sống với nhau được hay không. Chúng ta hấp dẫn người khác nhờ vào dáng vẻ bên ngoài, không cần biết tính cách tốt hay xấu, chúng ta luôn chỉ nhìn thấy là cô ấy có xinh đẹp hay không, tất nhiên, đàn ông có những lựa chọn các điểm khác nhau để đánh giá một người phụ nữ là đẹp, rồi sau một thời gian, anh muốn nhìn sâu vào vẻ đẹp tâm hồn của cô ấy, cảm giác của cô ta, thói quen của cô ta, và cân nhắc xem anh có thể tiếp tục với cô ta hay không! Thường thì, khi ấy sẽ xuất hiện nhiều mâu thuẫn. Ban đầu thì người ta có thể tha thứ cho nhau. Sau đó thì người ta nhận ra rằng họ không thể chịu đựng được nữa, và họ chia tay.

P : Như Leslie vừa nói, đàn ông thường nhìn vào các điểm khác nhau của các cô gái…
L : Tôi không biết là anh đã có kinh nghiệm này không, tôi nghĩ kiểu người này thật sự rất đáng yêu, tôi sẽ cho họ điểm rất cao, là khi má họ ửng hồng khi bạn gặp họ lần đầu và nói chuyện với họ, khuôn mặt cũng đột nhiên đỏ lên, rồi lên đến đôi tai

P : Anh có thích kiểu người ấy không?
L : Có, tôi thích.
P : Sao anh lại thích, có phải vì chúng ta sẽ có cảm giác mình như là ông hoàng trước mặt họ không?
L : Có thể, nhưng, tôi thật sự cảm thấy họ đáng yêu

P : Vậy đứng trước một người như thế, anh cảm thấy anh làm chủ họ, và anh cũng có vẻ như là ở vị trí cao hơn họ, Leslie, anh sẽ nhìn vào chi tiết nào đầu tiên?
L : Tôi sẽ nhìn vào mắt họ.

P : Anh muốn nhìn một đôi mắt thế nào?
L : Một đôi mắt tình tứ.

P : Leslie, đôi mắt của anh chính xác là rất tình tứ, chúng rất cuốn hút. Anh có bao giờ nhìn một người thật lâu không?
L : Thực ra, cảm giác chính là cái hấp dẫn người khác, và còn nhờ vào mùi hương của mỗi người, giống như…tôi nghĩ loài hổ, sư tử cũng vậy. Chúng thường ngửi mùi của nhau

P : Thế có nghĩa, con người ta đều có một mùi đặc trưng duy nhất, nói cách khác là có sức hút riêng, vậy anh thích kiểu nào?
L : Cô ấy phải là người phóng khoáng, dù ít dù nhiều. ( cụ thể là : không dễ bị tổn thương, không hay quan tâm quá đáng, không quá nhạy cảm, sống đơn giản, cứ để mọi việc tự nhiên _ cái này là người dịch sang tiếng Anh chú thích thêm, vì không tìm được từ tương ứng như tiếng Trung)

P: Thế anh có nghĩ sẽ khó mà giữ chân cô ấy nếu cô ấy phóng khoáng như vậy?
L : Tôi thích thế, quan hệ của chúng tôi có thể phát triển từ từ, một người phụ nữ nhiệt tình quá cũng không tốt, họ quá rắc rối, họ sẽ luôn hỏi anh “Tại sao?”

P : Theo anh thì một câu chuyện tình yêu sẽ xảy ra thế nào, anh có tin một tình yêu sét đánh không? Hay là phải xuất phát từ tình bạn?
L : Có thể nói, tôi phải có ấn tượng tốt ngay từ cái nhìn đầu tiên, rồi sau đó, mới bắt đầu phát triển quan hệ.

P : Leslie nói rằng anh ấy đã đoán trước được điều gì xảy ra với nhân vật nam chính trong khi đọc kịch bản “7 năm và 3 ngày”. Vì là một diễn viên chuyên nghiệp và có một tư duy đánh giá rất logic, anh đã biết đến rất nhiều loại nhân vật trong ngành công nghiệp phim ảnh. Nếu như đem những đánh giá ấy áp dụng vào đời sống thường ngày, liệu nó có làm cuộc sống mất đi những điều ngạc nhiên không, vì mọi việc đều đã nằm trong sự kiểm soát và trù tính của anh rồi?.
L : Không phải tất cả đều nằm trong dự đoán của tôi đâu! Tôi đã không giành được giải Kim Mã và vài giải thưởng khác, tôi nhận ra rằng có những điều mà ta không thể kiểm soát được. ( cười) . Tôi đã làm việc trong ngành công nghiệp này rất nhiều năm, tôi cũng đã phải đương đầu với nhiều giai đoạn khó khăn trong đời, nếu giờ tôi vẫn còn là một tên ngốc, thì cuộc sống giờ đã chẳng còn ý nghĩa gì với tôi. Nhưng bây giờ, tôi đang làm việc một cách vui vẻ, tôi còn mua cả đồ ăn cho các bạn đồng nghiệp nữa đấy ( cười). Tôi thích làm việc với những người đã qua đào tạo, còn với những người không có chút kĩ năng nào thì tôi phải rất kiên nhẫn. Tôi thích tình yêu giản dị và bình thường ( không hiểu câu này có liên quan gì). Chuyển nhà là một thói quen cố hữu của tôi. Một vài người bạn không hiểu, và họ cho rằng tôi chuyển nhà chỉ để cho vui. Thực ra, di chuyển chỉ giống như đi tìm một ai đó, một cô gái rất đẹp trong cái nhìn đầu tiên.
Khi anh nhìn thấy một ngôi nhà, anh nghĩ rằng, chà, tầm nhìn đẹp quá, và anh đoán rằng mình có thể ở đó đến hết đời. Nhưng, dường như số phận lại chống lại anh, chuyện gì đó xảy ra và làm anh tự phản đối những ý nghĩ ban đầu của mình. Tôi không thể chịu đựng nổi một cảm giác tồi tệ nào, dù là nhỏ, có lẽ vì tôi là người cầu toàn. Nói cho anh một ví dụ này, có lần, tôi sống ở một nơi, trước nhà tôi là một con phố, đầu tiên, tôi thấy nơi này hoàn toàn tuyệt vời, tôi chẳng muốn chuyển đi đâu nữa, tôi còn bày biện, trang trí nó theo ý mình. Bỗng nhiên, tôi phát hiện ra vài người hâm mộ, họ đã ấn chuông cửa nhà tôi lúc 12h đêm, và 6h sáng. Tôi nhận ra là căn nhà này không an toàn, vì vậy tôi đã chuyển đi. Anh hiểu không? Đấy là quan điểm của tôi, vậy nên tôi làm theo nó.

P : Anh muốn tránh xa mọi người à?
L : Không thể nói là tránh xa họ. Đấy là một cái gì thuộc về riêng tư. Có những phóng viên đã cư xử quá giới hạn. Ví dụ, họ muốn mang máy ảnh vào phòng ngủ của anh để chụp vài bức ảnh đăng lên mạng, điều này thật sự là không thể. Tôi có những kinh nghiệm không hay ho gì khi bán nhà, các phóng viên giả vờ như là muốn mua nó, họ đã chụp rất nhiều ảnh, rồi họ viết bài và đưa chúng ra, nói rằng giường của tôi làm bằng thép, thế này thế kia…Điều này thật sự làm tôi phát điên. Là một nghệ sĩ, chúng tôi phải đối mặt không chỉ với công việc mà còn với những người quan tâm thái quá đến anh, thậm chí phản đối và cố gắng làm anh tổn thương. Tôi thật sự muốn thư giãn, nghỉ ngơi sau khi làm việc, làm ơn đừng quan tâm đến việc tôi có ở trần trong nhà hay không. Tôi nói đúng chứ? Vậy đấy, đôi khi người ta cứ muốn chọc tức tôi.

P : Đã từng có một bản thống kê ở Anh cho thấy, tờ London Times đã có doanh thu thấp hơn một vài tờ báo nhỏ, từ đó, anh có thể biết đâu là cái công chúng muốn đọc nhất.
L : Phải, ở Anh thì có London Times, cũng còn có nhiều tờ báo lớn nhỏ khác. Nhưng, điều gây ấn tượng ở Hồng Kông là…Xin lỗi anh, tôi chỉ muốn chỉ rõ ra, dường như là chẳng có lấy một tờ báo lớn nào. Khi anh nhìn vào bất kì cái nào trong số ấy, anh chỉ thấy con của các ngôi sao điện ảnh tranh cãi nhau về tiền thừa kế trên trang tin tức. Tôi nghĩ đáng ra họ phải làm cái gì có ích hơn thế, đúng không?

P : Anh vừa nói với chúng tôi, nếu không có ai đó ấn chuông cửa nhà anh, anh sẽ không chuyển nhà, phải không?
L : Phải, không chỉ vì thế, ví dụ, nhà của tôi hiện nay nằm ở một con phố tư nhân ( mua nhà, mua cả phố luôn á), nhưng ở 2 đầu phố, luôn có 2 chiếc ô tô đỗ sẵn chỉ chờ chụp ảnh anh một cách bí mật! Trời ạ, tôi thật sự rất sợ, tôi không biết họ là phóng viên hay là trộm nữa! Tôi nói đúng chứ? Chỉ là vấn đề ấy thôi.

P : Tôi muốn làm rõ vấn đề này, về thời gian riêng tư. Vì như Leslie vừa nói, chúng ta phải tôn trọng đời sống cá nhân và các bí mật đời tư. Nhưng khi anh đã có một mối quan hệ lâu dài, làm sao để có thể dàn xếp được chuyện đó? Vài người có kinh nghiệm rằng họ nên luôn ở bên cạnh người kia một khi mối quan hệ của họ được xác nhận. Và như thế thì rất khó để họ giữ khoảng riêng tư của mình.
L : Vâng, đúng như vậy. Vậy nên, cái khó là...Đừng nói là tôi xui dại anh nhé. Tôi luôn luôn tin là anh cần phải có một điều gì đó không để cho cô ấy biết. Đôi khi, anh nên nói dối nhằm làm cô ấy thấy vui. Ví dụ, anh không ưa bạn của vợ mình lắm, hoặc vài người họ không thích anh, anh cảm thấy không vui sau mỗi lần tụ tập với họ, vợ anh hỏi tại sao anh không vui, khi ấy anh nên nói lý do gì khác chứ không phải sự thật. Tôi cho rằng chúng ta có thể có những người bạn của riêng mình, tất nhiên, chúng ta cũng cần có những người bạn mà chung của cả 2, một vài người bạn làm ăn của anh thì vợ anh không cần phải biết, nếu cô ấy phải biết tất cả bạn bè của anh, thì số lượng sẽ lên tới hàng nghìn. Một vài người trong số họ là không cần thiết vì đó chỉ là bạn làm ăn mà thôi.

P : Đôi khi, việc kết bạn là tài sản riêng của mỗi người, chúng ta không muốn phải chia sẻ nó với nửa kia của mình.
L : Nhưng một vài người trong số đó lại là tài khoản chung, đúng không? Vẫn nên có những người bạn mà cả 2 đều quen biết.

P : Liệu anh có những người bạn thân, gần gũi như chính bản thân mình không?
L : Có, ai cũng nên có một vài người bạn như vậy. Vài người hoàn toàn sai khi tin rằng người mà anh yêu là người hiểu anh nhất, điều ấy không đúng, cô ấy yêu anh nhưng không hẳn đã hiểu anh, anh có hiểu ra cốt lõi vấn đề không? Đôi khi, anh cũng yêu một người có những quan điểm khác mình chứ. Đó là lý do tại sao có những người đàn ông thích lê la ở các quán bar với bạn bè, nói những chuyện mà có thể vợ hay người yêu của họ không được phép nghe. Nếu họ nghe được những gì các anh nói, họ có thể nghĩ, chà, mấy gã này mới rẻ tiền làm sao!...Có thể suy nghĩ của họ thay đổi và gây gổ với anh, thế thật chẳng hay ho gì.

Sandy (bạn diễn trong vở kịch 7 năm 3 ngày) : Người ta thỉnh thoảng cũng gặp khó khăn khi đưa ra một quyết định, họ không biết làm thế nào để xắp xếp thời gian ở cùng nhau và thời gian riêng tư. Ví dụ, khi mà anh ấy cần bạn ở bên cạnh, nhưng vào thời điểm đó, bạn chỉ muốn ở một mình, vậy, nói cho tôi biết tôi phải làm thế nào? Làm sao để quên đi đòi hỏi cảu bản thân mà quan tâm tới anh ấy.
L : Tôi tin là nếu anh có một mối quan hệ tốt, thì những vấn đề kiểu như vậy sẽ giải quyết được thôi. Cả hai người cần phải nói chuyện thẳng thắn, nếu không nói, thì rất nhiều xung đột sẽ xảy đến, tôi thì không như vậy. Thế nên, việc trao đổi là rất quan trọng. tôi tin là nếu như cô ấy cần tôi bên cạnh suốt cả ngày, thì tốt nhất là tôi nên nói lời chia tay. Hai người mà cứ bám lấy nhau cả ngày, thì không thể có đời sống lành mạnh được, vì thế giới đâu phải được tạo ra chỉ cho “anh và em”.

P : Có rất nhiều người như thế đấy. Tôi thuộc vào loại này, nếu nửa kia của tôi đi chơi với bạn bè ,tôi sẽ thấy buồn lắm…
L : Vậy thì, anh đúng là bệnh rồi. yêu một người cũng giống như thả diều vậy, anh phải thả trùng dây ra khi có gió để diều bay cao hơn.

P : Anh hẳn là có lòng tin, nên dây mới không đứt. Nhưng, có một số người thả dây, đồng thời cũng rất lo lắng. Anh có nghĩ rằng cách tốt nhất để giữ một mối quan hệ tốt đẹp là phải có 1 công việc để làm?.
L : Tốt! Còn hơn là cả hai đều không có việc mà làm ( cười)! 2 người sẽ làm gì ở nhà cả ngày? Thậm chí tất cả các ngón tay ngón chân đều đem ra đếm hết rồi, thì còn nói được chuyện gì nữa?

P : Thế nếu chỉ có một người đi làm?
L : Tốt hơn một chút. Tục lệ cũ, khi thì đàn ông ra ngoài làm việc còn phụ nữ ở nhà, đã không còn phù hợp với thế hệ chúng ta ngày nay. Tất nhiên, có còn hơn không. Nếu các bạn đều ở nhà, chẳng làm gì cả, thì chắc chắn sẽ có xung đột.

P : Nếu anh nói ra ý kiến của mình để nhằm thay đổi một suy nghĩ nào đó của người kia, có thể người ta sẽ không hiểu, vậy nên, tôi luôn nhấn mạnh rằng chúng ta phải cố gắng xem xét ý kiến của người khác trước để có thể hiểu nhau hơn, nhưng đôi khi, trong một mối quan hệ tay đôi, chúng ta luôn luôn lấy ý kiến của mình ra để nói lên cảm giác của người khác.
L : Điều này liên quan tới việc cho và nhận, bạn nhận đươc bao nhiêu và bạn cho đi bao nhiêu. Một vài người rất ích kỷ, trong đó có tôi. Nếu cô ấy yêu tôi nhiều hơn tôi yêu cô ấy, thì cô ấy phải chịu khó lắng nghe tôi nhiều hơn. Đó không phải là vấn đề gì to tát khi cô ấy yêu anh nhiều hơn. Nhưng nếu cả 2 người đều có cá tính mạnh, thì họ sẽ sớm chia tay.

P : Anh có nghĩ “7 năm” sẽ là cả một sự khủng hoảng không?
L : Nếu chuyện xảy ra, đừng nói 7 năm, chỉ 7 ngày thôi cũng có thể là một sự khủng hoảng. Người ta sẽ cảm thấy quá gò bó trong một mối quan hệ kéo dài tới hơn 7 năm. Thực ra, 7 năm không phải là nhiều nếu so với một mối quan hệ 17 năm.

P : Nếu chúng ta chọn một tình yêu giản dị và bình thường, liệu nó dễ bị xao động bởi điều gì đó hấp dẫn hơn không?
L : Điều tôi muốn nói là hãy yêu với một thái độ nghiêm túc và giữ nó ổn định, chứ không phải là không yêu bằng trái tim. Nếu vào trường hợp đó, tất nhiên, anh có thể tìm thấy một người tốt hơn lắm chứ.

P : Vậy, anh nghĩ một đôi vợ chồng già sẽ làm gì?
L : Đi bộ tay trong tay, ngồi trên một chiếc ghế dài trong công viên và cho bồ câu ăn.
P : Anh có tin là họ cũng tán gẫu không?
L : Tôi tin chứ. Tôi luôn hi vọng rằng khi tôi trở về nhà, người tôi yêu sẽ nói chuyện cùng tôi, nói về những gì tôi làm trong ngày. Tất nhiên, không phải về những chuyện tầm phào. Và rồi người ấy hỏi tôi “ Anh có nhớ em không?” ( cười ) Wow, thật ngọt ngào! Nếu 2 người sau 10 năm chung sống, vẫn còn hỏi nhau câu hỏi đó, bạn có thể biết mối quan hệ của bạn sâu nặng tới mức nào!

P : Có, tôi có thể hỏi “Em có nhớ anh không?”, nhưng là với một người khác
L : Không, ý tôi là hỏi người bạn đời của anh kia, nếu không thì đấy lại là một tình yêu vụng trộm, câu hỏi sẽ chẳng còn ý nghĩa nữa. Tôi đã rất cảm động, trong một lần đi du lịch một mình đến Hawaii, tôi đã gặp một đôi vợ chồng già đi bộ trong tay, chụp ảnh… Tôi thấy họ thật may mắn, vì khi ấy tôi mới chỉ khoảng 20! Tôi tin rằng họ rất hạnh phúc. Có một vài người như vậy đã qua đời chỉ trong vòng 1 tuần sau cái chết của bạn đời. Họ yêu nhau quá sâu nặng đến nỗi họ thậm chí còn có thể cảm nhận được người kia trong không khí mà họ thở, đó là là một nhu cầu, không có người ấy, nghĩa là không có không khí, trái tim sẽ tan nát cho tới khi họ lìa đời

P : Đó có phải là điều mà anh hằng ngưỡng mộ?
L : Vâng, tôi thực sự ngưỡng mộ.
P : Anh chắc chứ?
L : Vâng, tôi sẽ giống như vậy.

P : Tôi thì cho là không đâu, anh quá độc lập và “hoang dại”.
L : Tất cả những sự hoang dại ấy sẽ tan biến khi người ta trưởng thành lên, ít nhất tôi vẫn còn có người ấy bên cạnh khi tóc tôi xuất hiện sợi bạc.

P : Leslie, anh có nghĩ rằng những đứa con của riêng anh sẽ là một phần quan trọng và ý nghĩa trong cuộc sống của anh không?
L : Tôi không hoàn toàn đồng ý, thực ra, tôi đã từng nghĩ tới chuyện này, vì tôi yêu trẻ con lắm. Để nuôi dạy một đứa trẻ, anh phải cho đi rất nhiều mà không hi vọng nhận lại gì từ chúng, làm những bậc cha mẹ thật là tuyệt vời, rất khó để diễn tả, tôi không có ý rằng tôi không thể trở nên tuyệt vời như vậy, chỉ là thời gian còn chưa tới. Tôi thích chơi với trẻ con, nhưng lại không đủ kiên nhẫn để nuôi dạy chúng. Sandy nói với tôi rằng, Caca, em phải trở về nhà đây vì em nhớ con gái em lắm. Có lẽ ngày ấy của tôi sẽ tới thôi.

P : Tôi muốn hỏi Leslie, làm thế nào để duy trì một tình yêu?
L : Hãy luôn giữ được sự tươi mới, thế là đủ ( cười ) không ngừng cho đi, không quan trọng 2 người đã bên nhau bao lâu, anh phải làm điều gì đó cho cô ấy, ví dụ như là trong dịp sinh nhật cô ấy, hãy tạo cho cô ấy một bất ngờ, thi thoảng cùng với thật nhiều bạn bè, thi thoảng chỉ có anh và cô ấy thôi…phải thật sáng tạo.

P : Có cần tạo thêm tình yêu ( giữa 2 người ) không?
L : Hãy tạo thêm! Tạo thêm tình yêu, tạo thêm những điều lãng mạn!